104 Khoảnh khắc thư giãn
Valder tự nhủ đây tuyệt đối chẳng phải ghen tuông gì cả.
Việc muốn vợ gọi thẳng tên mình thì sao tính là ghen được chứ?
Chuyện này hiển nhiên như cân đường hộp sữa vậy.
Dẫu sao anh cũng là chồng em, là người thân thiết nhất với em về mọi mặt.
Một người như anh mới xứng đáng để em gọi...
“Gọi tên anh đi, Lamia, nhanh lên nào.”
Dù trong lòng đang không ngừng tự biện hộ như thế, nhưng ngoài miệng anh vẫn tiếp tục thúc giục.
Mười ngón tay anh và Lamia đan chặt vào nhau, hệt như đang cùng thực hiện một điệu nhảy giao lưu tại buổi yến tiệc sang trọng nào đó.
Thế nhưng thực tế thì chẳng có yến tiệc, cũng không có khiêu vũ, thậm chí cả hai còn đang quỳ ngồi giữa thảm cỏ xanh.
Vậy mà Valder chỉ muốn em thực sự chú ý vào một mình anh thôi.
Đừng bận tâm đến con mèo hôi hám kia nữa, hãy nhìn kỹ anh đây này.
Lamia thoáng ngẩn người.
Cô nàng chớp mắt nhìn Valder, đôi đồng tử xanh biếc trong vắt ánh lên vẻ bối rối thoáng qua.
Lamia khẽ ngẩng đầu, tựa như một lời mời gọi vô hình kéo anh xích lại gần hơn.
“Valder.”
Em khẽ gọi tên anh, thanh âm nhỏ đến mức tưởng chừng sắp bị cơn gió thoảng qua thổi bay mất.
“Gọi lại lần nữa đi...”
Valder dường như vẫn chưa thấy đủ.
Anh dấn người tới, ép em lùi sát vào gốc cây cổ thụ to lớn, không còn đường lui.
Lamia vốn ngồi cách gốc cây một đoạn ngắn, nhưng giờ đây cô nàng chỉ còn biết ngả người ra sau.
Tư thế ấy khiến em như đang nằm nửa người trên cỏ, mặc cho bóng dáng to lớn của Valder bao phủ hoàn toàn lấy mình.
Valder muốn tạo ra một thế giới riêng cho hai người, nơi anh có thể nghe rõ từng tiếng thì thầm nhỏ nhất của em.
Vì vậy, anh càng lúc càng ghé sát xuống, thu hẹp khoảng cách cho đến khi hơi thở cả hai hòa quyện vào nhau.
“...Thêm một lần nữa thôi... Lamia...”
Chỉ là gọi tên thôi, vậy mà chẳng hiểu sao yết hầu Valder lại trượt lên trượt xuống đầy căng thẳng.
Có lẽ vì anh cảm nhận quá rõ hơi thở nồng ấm của Lamia, hoặc cũng có thể vì anh nhận ra rằng, em cũng đang lắng nghe từng nhịp thở dồn dập của mình.
Valder từng đọc qua đủ loại tiểu thuyết trên đời.
Ngay cả truyện phiêu lưu cũng khó lòng thiếu được những phân đoạn nam nữ chính yêu đương hay các tình tiết mập mờ đầy ẩn ý.
Chẳng hiểu vì sao, lúc này tâm trí anh lại bỗng dưng hiện về một tình tiết trong cuốn sách nọ.
Trong cảnh đêm xuân nồng cháy, nam chính sẽ âu yếm nữ chính, đặt những nụ hôn nóng bỏng lên khắp người cô ấy, để lại những dấu vết rực rỡ nhằm khẳng định quyền sở hữu của mình.
Anh ta vừa trao đi những nụ hôn ướt át, vừa phả hơi ấm sát bên tai cô ấy mà khẽ khàng——
——Gọi tên anh đi. Đúng rồi, cứ như vậy, lớn tiếng chút nữa. Tiếp tục gọi anh đi... đừng dừng lại, anh ở đây, anh yêu em. Gọi tên anh đi, yêu dấu, hãy để tất cả bọn họ biết rằng, em thuộc về anh ——
Những hình ảnh kỳ quái đó cứ thế ùa về khiến anh bối rối vô cùng.
Anh cũng không hiểu nổi tại sao mình lại tưởng tượng ra cảnh này, và càng không hiểu vì sao người con gái trong tâm trí anh vào khoảnh khắc đó lại chính là Lamia...
Không không không —— thế này thì sai quá rồi phải không?
À mà khoan —— cô nàng chẳng phải là vợ mình sao?
Về... về lý thuyết thì đâu có gì sai?
Phải không nhỉ?
Một kẻ có kinh nghiệm tình trường bằng không như Valder bắt đầu rơi vào trạng thái bế tắc.
Giờ thì hay rồi, anh tự làm đầu óc mình "đứng máy" luôn.
Anh cúi xuống nhìn Lamia, đôi mắt xanh thẳm phủ một lớp sương mờ mịt.
Hơi thở của hai người hòa quyện, kết thành làn khói trắng mỏng manh, quẩn quanh giữa không gian mập mờ, khẽ khàng chạm vào nhịp tim đang đập loạn xạ của cả hai.
“...Valder, Valder, Valder.”
Lamia vẫn không dừng lại.
Em đâu biết trong đầu Valder đang diễn ra cả một trận chiến tâm lý, em chỉ đơn giản là thuận theo yêu cầu mà lặp đi lặp lại tên anh.
Vừa gọi, em vừa rướn người về phía trước, cứ mỗi một tiếng gọi lại nhích tới gần hơn một chút.
Một bàn tay em đan chặt lấy tay anh để giữ thăng bằng, tay kia thì nghịch ngợm móc vào cổ áo anh như muốn mượn lực.
Cổ áo sơ mi của bộ kỵ sĩ phục bị Lamia kéo hơi xếch lên.
Chiếc cà vạt vốn phải thắt chuẩn xác đến từng milimet nay cũng bị làm cho rối tung rối mù.
Thế nhưng Lamia không có ý định buông tay, và Valder cũng chẳng muốn để em làm điều đó.
Trán anh bắt đầu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, hơi nóng từ cổ lan tỏa khắp cơ thể.
Cuối cùng, Lamia nương theo sức lực của Valder để nhổm người dậy.
Bàn tay nhỏ bé ấy ghì lấy cổ áo anh, gò má em dừng lại ngay sát cạnh má anh.
Rồi em ghé sát tai anh, phả vào đó hơi thở nóng hổi và giọng nói dồn dập qua từng chữ——
“Valder~❤️”
Ngay sau đó, một nụ hôn nhẹ nhàng và mềm mại đặt chuẩn xác lên vành tai anh, kèm theo một tiếng “chụt” khe khẽ nhưng rõ mồn một.
Hành động này khiến Valder hệt như một con mèo bị dẫm phải đuôi.
Anh bật người dậy, một tay bịt chặt lấy bên tai vừa bị em đánh úp.
Anh bị dọa không hề nhẹ, tiếng thở dốc nặng nề lấn át cả nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Trong đầu anh lúc này chỉ còn tiếng nụ hôn vừa rồi được phát đi phát lại liên tục, cùng với tiếng gọi “Valder” đầy ma mị kia.
“La... Lamia...”
Anh lắp bắp mãi mới thốt ra được một cái tên.
Gương mặt anh lúc này đỏ bừng như quả táo chín, như ráng chiều hoàng hôn, hay cũng chính như đôi mắt đỏ rực của Lamia.
Anh thực sự không ngờ đòn tấn công này lại có sức công phá kinh khủng đến thế.
Dẫu sao anh cũng chỉ là một kẻ đáng thương với kinh nghiệm yêu đương tròn trịa con số không.
Vành tai anh như bị lửa đốt, kéo theo nhiệt độ nơi lòng bàn tay không ngừng tăng cao.
“Sao vậy anh?”
Lamia chớp mắt, trông có vẻ ngạc nhiên lắm.
Dường như em cũng không ngờ cách này lại mang tới sát thương lớn đến vậy.
Trong ánh mắt em thoáng hiện vẻ đắc ý khi trò đùa dai thành công, nhưng cũng pha chút vô tội kiểu “em đâu có biết phản ứng của anh lại dữ dội thế này”.
“...Không có gì...”
Anh chẳng thể giải thích nổi, càng không thể bao biện cho phản ứng thái quá vừa rồi của mình.
Thế nhưng anh cũng không thể thốt ra câu: “Sau này đừng làm thế nữa”.
Tại sao phải nói chứ? Chẳng có lý do gì để ngăn cấm cả.
Hai người là vợ chồng hợp pháp cơ mà, làm mấy chuyện này chẳng phải là danh chính ngôn thuận sao!
Phải không nhỉ?
Cuối cùng, Valder chọn cách im lặng để tự mình tiêu hóa những xúc cảm lạ lẫm ấy.
Anh cố tình đánh mắt ra xa, nhìn về phía đám trẻ đang nô đùa như để phân tán sự chú ý.
Những đứa trẻ ấy thật tràn đầy sức sống, hoạt bát và vui vẻ, dường như cả tương lai rạng ngời đang chờ đợi chúng ở phía trước...
Chúng thật hạnh phúc biết bao...
“Valder.”
“—— Hửm?”
Chẳng biết từ lúc nào, Lamia đã lại sấn tới.
Em khẽ nhích người rồi tựa đầu lên vai anh, cùng anh lặng lẽ quan sát đám trẻ ở đằng xa.
“Đám trẻ đó nhìn bình yên thật anh nhỉ.”
“À... ừm.”
Anh ngơ ngác gật đầu, tâm trí vẫn còn hơi choáng váng sau cú đánh úp ban nãy.
“Sau này chúng mình cũng sinh thật nhiều con nhé, để chúng có thể cùng nhau chơi đùa vui vẻ như thế kia.”
“Ừm... Hả?”
Tiếng “ừm” đầu tiên là phản xạ vô điều kiện, còn tiếng thứ hai là sự sửng sốt tột độ khi anh giật mình quay phắt lại.
Nếu anh không nhìn nhầm thì đằng kia có ít nhất bảy đứa trẻ đang chơi cùng nhau đấy nhé?!
Em bảo là muốn sinh bao nhiêu đứa cơ?!
Em là Ma Vương, cơ thể khỏe mạnh thì không nói, nhưng mà —— anh cũng chỉ là con người thôi đấy nhé?!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
