Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 107 Lamia hoàn toàn có thể làm mama của con

107 Lamia hoàn toàn có thể làm mama của con

Lamia bước đến cạnh đứa bé, nhìn nhóc tì đang hì hục lộn nhào.

"Úm ba...! Oa a..."

Đối với đứa trẻ ấy, một chiếc gối nhỏ cũng chẳng khác nào ngọn núi cao.

Đám trẻ xung quanh có vẻ không mấy bận tâm đến sự xuất hiện của Lamia và Valder.

Xem ra chúng được bảo vệ rất tốt.

Khi thấy người lạ đến gần, phản ứng bản năng của chúng không phải là cảnh giác hay lẩn tránh.

Thay vào đó, chúng vẫn giống như ban nãy, dồn hết sự chú ý vào nhóc tì kia.

Trẻ con nhân loại mà không biết cảnh giác... liệu đây có phải là chuyện tốt?

Nên gọi đó là hạnh phúc, hay là quá đỗi yên bình?

Tấm đệm màu xanh ấy quả là một thử thách lớn đối với đứa nhỏ.

Ngoài chiếc gối nhỏ, trên đó còn có gối ôm cao hơn một chút, cùng những đống quần áo chất chồng như núi.

Đứa bé bò trườn cực kỳ vất vả nhưng vẫn không ngừng cố gắng.

Nhóc tì lảo đảo bò lên một đống quần áo lộn xộn, dẫm lên cứ như đang sa vào vũng cát lún nguy hiểm.

Nhóc tì nhích từng chút một về phía trước.

Mục tiêu duy nhất là chạm tay vào con sư tử bông ở vạch đích—biểu tượng của chiến thắng.

Chợt!

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chân đứa bé trượt đi.

Đống quần áo vốn chẳng cao, bên dưới lại lót đệm dày.

Nhưng đúng khoảnh khắc nhóc tì lảo đảo ngã nhào, Lamia vẫn vươn tay ra theo bản năng.

Cô cúi người, dùng đôi tay đón trọn sinh linh nhỏ bé trong bộ đồ liền thân màu đỏ ấy.

Khực.

Đứa trẻ rơi chuẩn xác vào vòng tay Lamia.

Lamia sững người.

Đám trẻ đang reo hò cổ vũ bên cạnh ngẩn tò te.

Ngay cả nhóc tì kia cũng ngơ ngác nhìn cô.

"..."

"..."

Lamia cúi đầu nhìn đứa nhỏ trong lòng.

Chỏm tóc ngắn màu vàng kim nhạt buộc vểnh lên lắc lư, đôi mắt xanh nhạt long lanh chớp chớp nhìn cô.

Diện mạo đứa trẻ này rất giống Valder.

Điều này cũng bình thường thôi, dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu cô gặp người tóc vàng mắt xanh ở nhân loại.

Nam có, nữ có, già trẻ lớn bé đều đủ cả.

Nhưng khi ôm sinh linh bé nhỏ này, Lamia vẫn không khỏi suy nghĩ.

Lúc nhỏ anh cũng trông như thế này sao?

Cái tên suốt ngày chỉ chực chờ kế hoạch phá thành kia, hồi bé cũng từng vì không bò qua nổi đống quần áo hay gối ôm mà ngã sưng trán sao?

"Đứa bé này trông giống anh thật đấy." Lamia nhìn nhóc tì, mỉm cười nói với Valder vừa bước tới.

"Em đừng nói lung tung chứ Lamia... anh là..." Valder im lặng một giây để sắp xếp từ ngữ, "Anh là một người đàn ông vừa mới kết hôn đấy."

Cách lấp liếm này thật sự quá vụng về.

"Đôi mắt to tròn long lanh thật, lúc nhỏ anh cũng thế này à?" Thấy đứa nhỏ chẳng hề phản kháng cái ôm của mình, ngược lại còn dùng bàn tay xíu xiu túm lấy ống tay áo cô, thậm chí còn toe toét cười, Lamia liền đứng dậy, bế hẳn nhóc tì vào lòng.

【Đứa bé này vậy mà lại khá bám ta... Cứ tưởng thấy ta nó sẽ khóc thét lên chứ.】

Cô không thạo bế trẻ con cho lắm nên động tác có phần kỳ quặc.

Trông cứ như nửa bế nửa kẹp.

Nhưng may thay Lamia có thừa sức lực, dăm ba nhóc tì nhân loại chẳng thể làm khó được cô.

"Anh không giống thế này đâu." Valder buột miệng phản bác lại một câu.

Dù chính anh cũng chẳng hiểu sao mình lại phải chối bay chối biến như vậy.

Anh nhớ lại thời mình còn đỏ hỏn.

Từ khi bắt đầu có ký ức, cha mẹ anh đều đã qua đời cả rồi.

"Ha ha."

Lamia dường như chỉ định trêu chọc một chút nên chẳng có phản ứng gì rõ rệt trước lời phản bác của anh.

Cô liên tục xoay xở tư thế sao cho thuận tay nhất.

Từ việc xốc nách đứa nhỏ lên cho đến khi ôm trọn vào lòng.

Cuối cùng, cô để nhóc tì nằm ngoan ngoãn gọn lỏn trong khuỷu tay.

Trông có vẻ loay hoay mất một lúc lâu, nhưng Lamia lại tỏ ra vô cùng thích thú.

"Cảm giác ôm nhóc tì này lạ lắm, chẳng giống em chút nào."

Lamia một tay bế đứa nhỏ, tay kia chọc chọc vào má nó.

Lớp thịt mềm mại phúng phính đặc trưng của trẻ con mang lại cảm giác cực kỳ sướng tay.

Tính tình nhóc tì cũng rất đỗi ngoan ngoãn.

Bị Lamia nhào nặn mặt mũi mà nhóc không hề quấy khóc, ngược lại còn phát ra tiếng cười lanh lảnh giòn tan.

Đôi bàn tay nhỏ xíu không ngừng chới với, cố bắt lấy ngón tay cô.

"Dù sao cũng là trẻ con mà, tất nhiên phải khác với những kẻ dầm mưa dãi nắng như chúng ta rồi..." Valder cũng thấy lòng xao động trước lời nói của Lamia, anh định vươn tay chọc thử vào má đứa nhỏ.

Nhưng đối mặt với trẻ con, động tác của Valder lại càng trở nên cứng nhắc.

Có vẻ anh không tài nào thả lỏng nổi, cũng chẳng biết phải đối đãi với sinh mệnh non nớt này ra sao.

Thế nên, động tác thăm dò của anh có chút chần chừ.

Và rồi, ngón tay anh bất ngờ bị đôi bàn tay nhỏ xíu kia tóm chặt lấy.

"..."

Hơi ấm truyền đến từ đầu ngón tay khiến Valder thoáng kinh ngạc.

Cảm giác đó quả thực rất đỗi khác biệt.

Nó chẳng giống như khi nắm tay hay bắt tay với bất kỳ ai.

Đứa trẻ ấy vươn tay ra, phải dùng cả hai bàn tay chắp lại mới miễn cưỡng ôm trọn được một ngón tay của Valder.

Nhóc tì trông như đang bấu víu lấy một báu vật, rất nỗ lực, rất tốn sức.

Nhưng đối với một người trưởng thành sức dài vai rộng như Valder, việc thoát khỏi sự giam cầm này dễ như trở bàn tay.

Tuy nhiên, Valder không hề rút tay về.

Anh chỉ ngẩn người mất vài giây.

Sau đó, anh thuận theo cảm giác níu giữ ấy, nhẹ nhàng hạ ngón tay xuống, cọ khẽ lên chóp mũi đứa trẻ.

"—Ha ha!"

Tiếng cười giòn tan, thuần khiết nhất thế gian.

Phát ra từ một đứa trẻ, chẳng hề vướng bận chút dục vọng hay vẩn đục nào.

Nhóc tì cười tít cả mắt, hai má bầu bĩnh rung lên bần bật.

Lúc đầu Valder còn lúng túng bối rối.

Nhưng khi nghe thấy tiếng cười ấy, anh cũng bất giác mỉm cười theo.

"Ha ha—Pa à... m... ma—Mama oa...!"

Sau đó, lẫn trong tiếng cười trong trẻo ấy, đứa trẻ bỗng cất tiếng gọi.

Dù phát âm chưa tròn vành rõ chữ, diễn đạt còn bập bẹ khó khăn.

Nhưng nhóc tì vẫn cố gắng nói ra.

"Ma... Pa... Mama!"

Những âm tiết đơn giản nhất, xuất phát từ khao khát thuần túy nhất tận sâu trong cõi lòng.

Đứa nhỏ gọi cả bố và mẹ cùng một lúc.

"Vẫn chưa phải là mẹ đâu nhé." Lamia nghe nhóc tì gọi vậy thì cười hớn hở, cô hùa theo Valder chọc chọc vào má đứa nhỏ, để hai bàn tay xíu xiu của nó chia ra túm lấy ngón tay của hai người.

"Chị chỉ là một người phụ nữ vừa mới kết hôn thôi, chưa làm mẹ đâu, Valder cũng chưa lên chức bố được." Lamia cười nói, giọng điệu như thể lại đang mượn cớ trêu chọc Valder, khiến anh chỉ biết dở khóc dở cười thở dài bất lực.

"Được rồi nhóc tì, đừng làm nũng nữa, bài tập bò của nhóc vẫn chưa hoàn thành đâu đấy." Thấy đám trẻ xung quanh đồng loạt giương mắt tò mò nhìn mình, Lamia bật cười, cô vỗ nhè nhẹ vào lưng đứa nhỏ rồi xốc nó lại cho ngay ngắn.

Cô ẵm đứa bé trên tay, quay đầu nhìn Valder.

Đứa nhỏ với mái tóc vàng ngắn củn được cô ôm ấp dịu dàng trong lòng.

Nụ cười ấm áp hiện rõ trên gương mặt của cả hai người.

"Em đưa nhóc tì này về chỗ cũ trước đã."

"Ừm... được."

Chẳng biết từ bao giờ, hai người họ đã vừa ẵm đứa trẻ vừa dạo bước sang bên cạnh.

Trông cứ như một cặp vợ chồng son vừa đón chào sinh mệnh mới, đang cùng nhau dắt con đi dạo vậy.

Lamia2.png

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!