Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 112 Yêu thương anh như mẹ anh (?)

112 Yêu thương anh như mẹ anh (?)

“...”

“Ừm...”

“À thì...”

Valder nhìn Lamia với vẻ mặt nghiêm túc, thầm tính xem nên mở lời từ góc độ nào.

“Vậy... em đã sẵn sàng để nuôi con chưa?”

Valder cũng chẳng biết vòng vo thế nào, đành đi thẳng vào vấn đề chính.

“Dĩ nhiên rồi, kết hôn xong chẳng lẽ không sinh con sao? Đứa bé của chúng ta chắc chắn sẽ vô cùng đáng yêu, đến mức cưng nựng không rời tay cho xem.”

Lamia nhoẻn miệng cười với Valder.

Nụ cười ấy thật đỗi ngọt ngào.

Trông cô lúc này chẳng khác nào một thiếu nữ đang mơ mộng về tương lai.

Thực ra có khoảnh khắc, Valder đã tự hỏi.

Liệu Lamia có thực sự giống như một cô gái nhỏ không?

Mang thân phận Ma Vương, là một ác ma, cô đã sống qua đằng đẵng tháng năm.

Nhưng dưới tư cách con người, cô chỉ mới chập chững bắt đầu.

Có lẽ là vậy...

Chỉ là cứ nghĩ đến việc một Ma Vương lại đang khao khát sinh con cho mình, anh vẫn thấy cấn cấn thế nào ấy.

Kẻ thù không đội trời chung thực sự có thể trở thành vợ chồng sao?

Dù không muốn thừa nhận, nhưng chuyện này đã rành rành ngay trước mắt rồi...

Hơn nữa... có vẻ như cuộc sống hiện tại cũng chẳng tệ chút nào.

Ban đầu Valder đúng là có chết cũng không thèm chấp nhận chuyện này.

Cái sinh vật vừa đen thui vừa to lớn, lại còn cao hơn anh tận hai cái đầu đó, làm sao có thể trở thành vợ mình được chứ?

Nhưng giờ đây... dường như anh đã dần quen với điều đó rồi.

Đúng là Lamia biến thân từ Hắc Ma Vương kia thật.

Nhưng con người vốn là sinh vật yêu bằng mắt mà.

Nhìn cô hóa thành một thiếu nữ xinh đẹp nhường này, gánh nặng trong lòng Valder cũng vơi đi phân nửa.

Dẫu vậy, nếu thực sự phải sinh con, Valder vẫn cần chuẩn bị tâm lý thật kỹ càng.

“Lamia...”

Suy đi tính lại, Valder mới lên tiếng.

“Em có biết sau khi sinh con xong thì chúng ta cần phải làm gì không?”

Đúng vậy, trọng điểm là “sau đó”.

Điều anh muốn bàn bạc lúc này là những chuyện hậu sinh nở.

Còn mấy việc như chuẩn bị trước khi sinh hay quá trình "tạo ra" em bé thì cứ tạm gác lại đã.

“Sinh con xong thì tất nhiên phải nuôi con rồi.”

Câu trả lời này đúng là chẳng chê vào đâu được.

“Phải, trọng điểm chính là sinh xong thì chúng ta còn phải nuôi dạy đứa trẻ thật tốt. Em có biết phải nuôi thế nào không?”

“Tất nhiên rồi, đầu tiên là phải đón con vào phòng của chúng ta chứ. Thế nên lúc nãy em mới bảo là phòng này nên rộng ra một chút, nếu không thì lấy đâu ra chỗ kê nôi cho con.”

Nhắc đến chủ đề này, sắc mặt Valder không tránh khỏi vài phần ngượng ngùng.

Thế nhưng Lamia lại đang cực kỳ nghiêm túc thảo luận cùng anh.

“...Không, không phải mấy chuyện vật chất đó, mà là những chuyện xa hơn, mang tính cốt lõi hơn cơ. Chẳng hạn như để sinh con, em sẽ phải bỏ ra cực kỳ nhiều thời gian để nuôi nấng. Hơn nữa, giống như em vừa nói, trẻ con rất cần người bầu bạn... nên em phải kề sát bên con rất lâu. Một hai năm, ba bốn năm hay mười năm đều không bõ bèn gì đâu. Em phải ở bên cạnh con, ở bên cạnh anh trong một thời gian thật dài. Hai mươi năm, ba mươi năm, bốn mươi năm, năm mươi năm... kiểu kiểu vậy đấy.”

Nói đến cuối cùng, “âm mưu” của Valder cũng bại lộ.

Quả thực, so với chuyện sinh con, điều anh mưu tính là việc Lamia có thể ở bên cạnh mình bao lâu.

Cái cớ anh đưa ra vô cùng hợp lý.

Suy cho cùng trẻ nhỏ cực kỳ cần người bầu bạn.

Chỉ ở bên mười năm chắc chắn không đủ, phải đợi đến lúc chúng trưởng thành mới xong.

“Ý anh là, em cần phải ở bên đứa bé này mấy chục năm sao?”

“Phải, đúng vậy, nhất định phải là mấy chục năm. Em nghĩ xem, lúc mới chào đời thì con rất cần tình yêu thương và sự chăm bẵm của cha mẹ. Đến lúc mười mấy tuổi lại cần dạy dỗ dìu dắt, vì khi đó con vẫn chưa trưởng thành. Lúc lớn lên rồi lại càng cần thiết hơn, phải bồi dưỡng nhân sinh quan thật tốt cho con. Rồi sau này khi con kết hôn cũng vậy, nếu con cần gì, làm cha làm mẹ thì chắc chắn phải hỗ trợ gia đình nhỏ của con chứ. Đến cuối cùng, khi con cái của chúng ta có con rồi, mình còn phải phụ chăm cháu nữa, chẳng phải vậy sao!”

Valder thao thao bất tuyệt.

Nghe qua mới thấy trách nhiệm của bậc làm cha làm mẹ thật sự phức tạp và nặng nề.

Dù trong đó gài gắm chút ích kỷ cá nhân vì anh chỉ muốn giữ Lamia bên mình, nhưng cũng phải thừa nhận rằng cha mẹ thực sự có quá nhiều việc phải lo.

Những gánh vác trên vai họ, những tâm huyết họ chắt chiu cho con cái quả thật nhiều không đếm xuể.

“...”

Nghe Valder nói, Lamia bỗng rơi vào trầm tư.

Thực ra ban đầu Valder không hề muốn sinh con với Ma Vương, sâu trong thâm tâm anh luôn mang sự bài xích kịch liệt.

Anh cảm thấy việc ân ái với kẻ thù, rồi sinh con, nuôi con là một câu chuyện hoang đường hết sức.

Nhưng hiện tại, suy nghĩ của anh ít nhiều đã rẽ hướng.

Ý nghĩa về sự hiện diện của Lamia trong lòng anh cũng đã khác xưa.

Nhân cơ hội này, anh liền nói thẳng ra mong muốn được giữ cô bên mình thật lâu.

【Con người nuôi dạy con cái mà tốn nhiều thời gian đến vậy sao... Xem ra cả đời họ đều dành để ở bên cạnh con mình à?】

Mặc dù vài mươi năm đối với tuổi thọ của Lamia chẳng bõ bèn gì, nhưng cô vẫn ngạc nhiên khi thấy con người lại dành phần lớn quỹ thời gian của đời mình để gắn chặt với con cái.

Với Ma tộc, việc nuôi dưỡng một đứa trẻ vốn dĩ chẳng tốn quá nhiều công sức.

Giống như Lamia từng nói, việc túc trực bên cạnh đứa trẻ lúc vừa chào đời đã là sự từ ái lớn lao của cô, khác biệt hoàn toàn với lũ ma vật khác.

Nhưng cô cũng chỉ tính đến chuyện chăm sóc con tới khi nó có khả năng tự lập mà thôi.

Không ngờ khi đứa trẻ khôn lớn... vẫn cần đến vòng tay cha mẹ sao?

“Anh cũng đã trải qua như vậy sao? Thế còn cha mẹ anh thì sao?”

Lamia buột miệng hỏi theo bản năng.

Cô không hề có ác ý, chỉ đơn thuần tò mò muốn biết tuổi thơ của Valder có diễn ra hệt như thế không.

Nếu đúng là vậy, cô hoàn toàn có thể "bắt chước" theo anh.

“...”

Câu hỏi này khiến Valder nhất thời lúng túng.

Anh nặn ra một nụ cười gượng gạo, rồi buông tiếng cười “A ha ha” cứng ngắc.

“Anh không có cha mẹ, anh... từ nhỏ đã là trẻ mồ côi rồi.”

“...”

Nghe thấy thế, đôi mắt Lamia khẽ mở to.

“Nghĩa là từ nhỏ anh chỉ có một mình thôi sao?”

“Cũng không hẳn, năm mười mấy tuổi anh đã gặp được ông nội, ông ấy đã ở bên cạnh anh.”

Thực ra họ cũng chẳng gắn bó với nhau được bao lâu.

Phần lớn thời thơ ấu, Valder đều quanh quẩn trong Cô Nhi Viện.

Chỉ là thỉnh thoảng Ossias sẽ ghé qua chuyện trò, hoặc dẫn anh đi làm vài việc lặt vặt.

Thời gian hai người đồng hành tại Cô Nhi Viện chỉ vỏn vẹn ba bốn năm ngắn ngủi.

Còn sau đó là chuyện khi Valder đã khoác lên mình lớp giáp Bạch Kỵ Sĩ rồi.

“... Ra là vậy.”

Lamia đăm đăm nhìn Valder, nhìn nụ cười gượng gạo vương trên khuôn mặt anh.

Valder cũng ngẩng đầu lên, khẽ nhìn Lamia.

Chẳng hiểu sao, Valder luôn cảm giác trên gương mặt cô đang thấp thoáng sự... bi mẫn?

Một Ma Vương mà lại lộ ra biểu cảm xót thương thế này sao?

“Không sao đâu Valder, ổn rồi mà.”

Lamia vừa thủ thỉ vừa dang rộng vòng tay, ôm trọn Valder vào lòng.

“Không có cha mẹ cũng không sao, anh vẫn còn có em mà. Valder, em cũng sẽ yêu thương anh giống như một người mẹ vậy.”

Lamia thầm nghĩ, lúc nãy Valder bảo với con người thì sự bầu bạn thuở ấu thơ rất quan trọng.

Sau đó anh lại kể mình không có cha mẹ, luôn lủi thủi một mình.

Vì vậy, xuất phát từ lòng quan tâm, ý của Lamia thực chất là: “Từ nhỏ anh không được cha mẹ ở bên cũng chẳng sao, em sẽ bù đắp tình yêu thương đó cho anh.”

Thế nhưng lọt vào tai Valder, câu nói này nghe...

... sao mà nó sai sai thế nào ấy nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!