Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 110 Phải không, bố nó?

110 Phải không, bố nó?

“Ten ten—— Thế nào? Em đã học được cách thêu khăn tay rồi nè Valder!”

Sau một ngày làm việc bận rộn, Valder lại trở về nhà.

Dĩ nhiên là về nhà rồi, không thì anh còn đi đâu được nữa.

Anh vốn chẳng phải kiểu đàn ông thích la cà nhậu nhẹt sau giờ làm.

Ở nhà còn có cô vợ mới cưới đang ngóng trông, dĩ nhiên anh phải ngoan ngoãn về rồi.

“Khăn tay sao?”

Vừa bước qua bậu cửa, Lamia đã lon ton chạy đến trước mặt anh.

Trên tay cô là chiếc khăn tay vừa mới làm xong.

Cũng không hẳn là vừa mới xong.

Thực ra cô đã thêu xong từ chiều.

Thế nhưng vì quá đỗi phấn khích nên cô nàng cứ cầm khư khư trong tay, mong ngóng Valder về để khoe.

Valder đã quá quen với nếp sống này.

Mỗi ngày về nhà, đón chào anh không phải là hàng lối người hầu khúm núm cung kính.

Thay vào đó là một Lamia tràn trề sức sống.

Sự hoạt bát của cô khiến bầu không khí lạnh lẽo trong dinh thự cũng trở nên rộn rã hẳn lên.

“Vâng, lần trước chẳng phải anh có nhắc đến việc khâu vá sao? Em đã học thêu thùa đấy, mấy cô hầu gái trong nhà dạy em cơ. Anh xem, đẹp không?”

“Ồ? Thế thì anh phải nhìn cho thật kỹ mới được.”

Valder bật cười nhận lấy chiếc khăn.

Anh nhìn kỹ họa tiết được thêu trên đó.

Đó là một đóa hoa diên vĩ màu xanh.

Nói chính xác hơn, đó là biểu tượng của Kỵ Sĩ Đoàn.

Chắc hẳn đây là gợi ý từ mấy cô hầu gái.

Anh là kỵ sĩ mà, tặng hoa diên vĩ là chuẩn bài rồi.

Còn về màu sắc...

Do Kỵ Sĩ Đoàn trực thuộc hoàng gia nên biểu tượng thường mang sắc vàng kim rực rỡ.

Nhưng Lamia chẳng bận tâm đến nguyên tắc đó.

Cô cứ tùy ý chọn màu xanh mà mình thích.

Hay nói đúng hơn, đó chính là màu mắt của Valder.

“Vợ anh giỏi vậy sao? Đây đâu phải trình độ của người mới học, tiến bộ nhanh thật đấy.”

Ngắm đóa diên vĩ xanh biếc, nụ cười trên môi Valder càng thêm phần dịu dàng.

Trong ánh mắt anh thậm chí còn ánh lên nét cưng chiều không hề che giấu.

Có lẽ vì ban ngày mải mê nghiên cứu chuyện hôn lễ nên tâm trạng lãng mạn lây lất đến tận giờ vẫn chưa tan.

Thế nên Valder lúc này cứ đứng cười tủm tỉm mãi.

“Đã bảo rồi mà, em là thiên tài đó! Bất kể chuyện gì em cũng có thể hoàn thành xuất sắc.”

【Bao gồm cả việc làm vợ, ta cũng là một người vợ hoàn mỹ!】

“...Ha...”

Valder cười bất lực.

Anh cẩn thận gấp gọn chiếc khăn tay rồi cất vào túi áo kỵ sĩ.

Món quà này dĩ nhiên phải mang theo bên người lúc làm việc rồi.

Đợi hai ngày nữa đi làm, anh sẽ "vô tình" lấy ra khoe.

“Ái chà, sao cậu biết vợ tôi thêu khăn tay theo màu mắt tôi thế? Đúng vậy, cô ấy bảo là rất thích đôi mắt của tôi.”

Chỉ mới mường tượng ra cảnh đó thôi, Valder đã không tài nào giấu nổi nụ cười.

Về đến nhà, việc cùng Lamia quấn quýt trong phòng ngủ dường như đã trở thành chuyện thường tình.

Cả hai đều đã ngầm mặc định phòng ngủ của Valder cũng chính là phòng của Lamia.

Họ chung giường chung gối.

Đến cả mấy bộ đồ lót hay đồ ngủ thay ra thay vào của cô cũng được nhét chung vào tủ quần áo của anh cho tiện.

Gối và chăn đệm cũng được sắm sửa thành đồ đôi.

Thực tình mà nói, phòng của Valder không được rộng rãi cho lắm.

Trước đây anh toàn lủi thủi một mình.

Nếu ở phòng rộng quá sẽ sinh cảm giác trống trải.

Thế nên anh đã cố tình chọn một căn phòng nhỏ gọn làm nơi ngả lưng.

Thế nhưng hôm nay, Lamia lại ngồi ngay ngắn trên giường, chăm chú nhìn Valder cởi áo khoác công sở để thay đồ mặc ở nhà.

Cô vừa nhìn anh loay hoay cất gọn đống quần áo cạnh giường, vừa đưa tay xoa cằm, đầu óc nghĩ ngợi mông lung.

“Valder.”

“Anh nghe.”

Valder vẫn chưa thay đồ xong.

Đầu anh vẫn đang kẹt cứng trong chiếc áo phông chui đầu nên giọng nói truyền ra nghe hơi nghèn nghẹt.

“Căn phòng này của anh có hơi nhỏ quá không?”

“Anh thấy cũng ổn mà.”

“Thế thì nôi em bé đặt ở đâu?”

“...Hả?”

"Phụt" một tiếng, đầu Valder ngoi lên khỏi cổ áo.

Mái tóc vàng cắt ngắn vì ma sát tĩnh điện mà dựng đứng cả lên, trông bù xù đến là buồn cười.

“Nôi em bé ấy, chỗ để trẻ con nằm cơ. Rồi còn loại có bánh xe đẩy đi đẩy lại được, phía trên có treo đồ chơi với chuông gió lách cách... à, còn cả thảm tập bò nữa chứ?”

Lamia vừa liến thoắng vừa làm động tác đẩy nôi cực kỳ điệu nghệ.

Dáng vẻ y hệt như cô đang âu yếm dỗ dành một đứa trẻ sơ sinh thật sự.

“...”

Valder trân trân nhìn Lamia.

Rồi anh lại đảo mắt nhìn sang cuốn sách nuôi dạy trẻ đang đặt chễm chệ trên bàn.

Chắc mẩm ban ngày rảnh rỗi quá đỗi, cô nàng đã lùng sục lôi cuốn sách cũ kỹ này ra từ khu vực cẩm nang trong thư viện.

Hồi trước anh mua sách đơn thuần chỉ để lấp cho đầy các kệ trong thư viện.

Mua loại gì, chủ đề nào, hầu hết đều thuận theo lời tư vấn của mấy cô hầu và người làm.

Lúc ấy anh còn hào phóng dặn dò mọi người cứ tự nhiên mượn đọc.

Chỉ cần giữ gìn sạch sẽ, đọc xong trả về đúng chỗ, và tuyệt đối đừng lén mang sách cấm vào là được.

Lượng sách đồ sộ này đều do đích thân quản gia tỉ mỉ lựa chọn và sắp xếp.

Hoàn toàn là những đầu sách vô cùng lành mạnh.

Sách nuôi dạy trẻ... dĩ nhiên là quá lành mạnh rồi.

Dù sao trong dinh thự cũng có không ít những bà mẹ trẻ đến làm thuê.

Ai mà có dè... lại bị Lamia moi ra nghiên cứu.

“Con cái có thể cho ngủ ở phòng riêng, coi như là phòng trẻ em. Đâu nhất thiết phải nhồi nhét tất cả vào căn phòng này đâu...”

“Nếu để con ngủ riêng... thì ai chăm sóc?”

“Anh có thể sắp xếp hầu gái và vú nuôi, còn cả những người làm trong nhà nữa... Họ đều là người tốt, hoàn toàn có thể thay phiên nhau trông nom đứa bé mà.”

“Thế còn cha mẹ của đứa trẻ thì sao?”

“...Cái gì cơ?”

“Cha mẹ của đứa trẻ, chính là anh và em đó.”

Lamia vừa dứt lời liền chỉ tay về phía anh, rồi lại thu tay về chỉ vào mũi mình.

“Không thể cứ quẳng đứa trẻ cho người khác chăm sóc được. Chúng ta phải thường xuyên túc trực bên cạnh con, dùng chính lời nói và hành động của cha mẹ để uốn nắn giáo dục. Có như thế con cái mới phát triển khỏe mạnh được—— đúng không hả, bố nó?”

“...”

Nghe Lamia thao thao bất tuyệt, hàng chân mày của Valder bắt đầu xô vào nhau.

Không phải vì cảm thấy phiền hà hay bực dọc.

Chuyện cỏn con này thì có gì đâu mà phiền.

Chỉ là anh vạn lần không ngờ tới... Lamia lại lo xa đến tận nước này?

Đến cả triết lý cha mẹ phải kề cận đồng hành cùng con cái cũng tính đến luôn rồi sao?

Còn cái cách xưng hô "bố nó" kia rốt cuộc là sao nữa?

Lẽ nào đây cũng là văn mẫu học mót từ trong sách ra à?

Trông bộ dạng đăm chiêu nghiêm túc của cô kìa...

Chẳng lẽ cô định sinh con đẻ cái với anh thật đấy à?

Một Ma Vương đường đường chính chính, mượn tạm cơ thể của phụ nữ nhân loại.

Rồi đi sinh con đẻ cái với gã đàn ông nhân loại vốn là kẻ thù truyền kiếp bấy lâu nay?

Trong một thoáng chốc, Valder không tài nào gỡ nổi mớ bòng bong rối rắm trong đầu.

Chân mày anh lại càng cau chặt.

Anh nỗ lực vắt óc suy nghĩ.

Cố gắng phân tích, cố gắng bóc tách xem rốt cuộc đây là nước cờ nào trong chuỗi kế hoạch của Lamia.

Không... không thể nào...

Cô ấy đang—— nghiêm túc à?

Anh cứ ngỡ mấy cái suy tưởng vớ vẩn về việc "sinh con" hay "vắt kiệt" trước đây chỉ là dăm ba "đại nghiệp" nửa đùa nửa thật được cô nàng tự luyến thổi phồng lên trong lòng.

Thế nhưng mà...

Chuyện này không chỉ dừng lại ở việc định đẻ con.

Mà cô còn rắp tâm nuôi dạy cho đàng hoàng tử tế luôn hả?

Lamia à... em...

Em thật sự cần phải làm đến mức này sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!