Khóa Đào Tạo Của Hoshimi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 16

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 14

Tập 02 Gyaru mặc đồ không hợp với mình thì có được không? - Chương 3 Đào tạo ngược - Chiến dịch Làm lố đủ trò trong buổi hẹn để bị vỡ mộng

Chương 3 Đào tạo ngược - Chiến dịch Làm lố đủ trò trong buổi hẹn để bị vỡ mộng

1

"Khoan, cho tôi xin ít phút để load lại tình hình đã."

Không thể chịu nổi bầu không khí im lặng đến ngột ngạt tại một góc quán ăn gia đình—nơi tôi, Ibu và Kokone ghé vào sau giờ làm thêm—tôi đành lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng.

Dù đã lỡ gật đầu đồng ý trước lời mời hẹn hò quá đỗi đột ngột và ngoài dự đoán của Orito, nhưng thú thật, tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi lý do tại sao cậu ta lại bất ngờ tiếp cận mình như vậy.

"Lẽ ra Orito phải thích chị Tenchou mới đúng. Đó là lý do tại sao lần này chúng ta mới đào tạo Ibu theo phong cách French Girly giống chị ấy... thế mà..."

"...Ừ, đúng là vậy."

Vừa gật đầu, Ibu vừa ném cho tôi một cái nhìn chằm chằm đầy ẩn ý, ướt át như thể oán trách. Ơ, sao thế?

"Chính Jill-chan đã nói là Orito thích Tenchou mà."

"Ơ, ừ thì... Tại theo những gì tớ nghe được thì có vẻ là như thế còn gì..."

Ánh mắt ngờ vực của Ibu khiến tôi cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa. Khoan đã? Chuyện này chẳng lẽ là lỗi của tôi à?

Kokone nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh sắm vai người quan sát, lén lút đảo mắt nhìn qua lại giữa mặt tôi và Ibu, bỗng nhiên hít một hơi như thể vừa ngộ ra chân lý.

"Hả... ch-chẳng lẽ Jill-chan cũng thích Orito-kun? Thế nên cậu mới tung tin giả cho tình địch Seira-chan, rồi tranh thủ lúc sơ hở mà thả thính..."

"Không không không! Tớ không có thả thính!"

Tôi còn đang tự hỏi cái cô nàng u ám này định phun ra cái gì nữa đây! Mà Kokone biết thừa thân phận thật của tôi rồi thì phải hiểu là sai bét chứ! Tôi với Orito chỉ là bạn bè con trai bình thường thôi mà!

"Quá đáng... Mình đã tin tưởng Jill-chan như vậy mà..."

Ibu gục mặt xuống bàn, bờ vai run rẩy.

"Aaaaa thực sự là nhầm mà... Aaa tức quá, tại Kokone nói linh tinh đấy!"

"T-Tại mình á!? Rõ ràng nguồn cơn là do Jill-chan thả thính..."

"Đã bảo là không có mà!"

Trong lúc tôi và Kokone đang cuống quýt cãi cọ thì từ phía dưới khuôn mặt đang gục xuống của Ibu phát ra một tiếng "phụt" nho nhỏ như tiếng nín cười.

...Hả?

"Hự, ahaha! Xin lỗi xin lỗi, đùa chút thôi! Jill-chan đã đào tạo tớ nghiêm túc như vậy, tớ thừa biết cậu sẽ không làm chuyện đó đâu!"

Ibu ngẩng mặt lên, cười nói một cách tươi tỉnh lạ thường.

Chỉ là trong mắt tôi, biểu cảm đó có chút gượng gạo. Người con trai mình thích lại đi tỏ tình với một cô gái khác (dù thực chất là trai giả gái) ngay trước mặt mình, làm sao mà bình thường cho được. Dẫu vậy, cô ấy vẫn nhận ra sự bối rối của tôi và Kokone nên cố gắng làm dịu bầu không khí.

"Cảm ơn cậu, Ibu-san... Nhưng mà, vậy thì tại sao Orito lại quay sang thích tớ...?"

"Chắc chắn là Orito-kun cũng bị dính thính rồi... Jill-chan cứ hay làm mấy hành động thảo mai lắm..."

Để đáp lại sự quan tâm của cô ấy, tôi bắt đầu lục lọi lại những thông tin từ trước đến nay, lờ đi cô nàng âm u đang lầm bầm cái gì đó. ...Mà Orito "cũng" là sao? Tớ thả thính cậu hồi nào?

"Tóm lại, hãy suy nghĩ theo trình tự nào. Đầu tiên, chuyện Orito có hảo cảm với chị Tenchou là không sai. Cậu ta đã tự nói là 'được Tenchou cứu rỗi những lúc mệt mỏi', và khi tớ hỏi có phải cậu ta thích chị ấy không, cậu ta tuy lảng tránh bằng câu 'về mặt con người' nhưng vẫn khẳng định điều đó."

"Ừ, đúng là kiểu xấu hổ nên không dám thừa nhận tình cảm thật lòng nhỉ."

Trong lúc tôi và Ibu cùng khoanh tay "hừm hừm" suy nghĩ thì...

"...À, ừm."

"Hửm? Sao thế, Kokone?"

Từ bên cạnh, Kokone rụt rè giơ tay lên.

"Dạ, ừm... tớ đang nghĩ là, nếu cái câu 'thích về mặt con người' đó không phải là lảng tránh, mà là nghĩa đen thì sao ạ..."

Ánh mắt Kokone đảo qua đảo lại giữa tôi và Ibu, cô ấy nói một cách ấp úng.

"Tức là Orito không thích chị Tenchou theo kiểu yêu đương á?"

"V-Vâng... Ý là tớ chỉ đoán thôi nhé..."

"Nhưng nếu vậy thì không khớp với các thông tin khác. Vì sau đó tớ có hỏi 'thích kiểu thời trang thế nào' hay 'thích tính cách thế nào', thì câu trả lời của cậu ta đều khớp với chị Tenchou mà."

"...Khoan đã, Jill-chan. Nhắc mới nhớ, hồi trước lúc nói về chuyện đó, Shii-chan hình như định nói gì đấy phải không?"

Ibu nhìn Kokone như chợt nhớ ra. Đúng là nói mới nhớ, lúc đó Kokone có bảo là "thấy hơi lấn cấn". Vì bản thân cô ấy có vẻ khó diễn đạt thành lời nên tôi đã cho qua, nhưng biết đâu đó lại là chìa khóa giải mã tình huống bí ẩn lần này...?

"Kokone, lúc đó cậu định nói gì vậy?"

"Nhớ lại đi, Shii-chan!"

"Ơ ơ..."

Bị cả tôi và Ibu dồn ép, mắt Kokone quay mòng mòng, nhưng rồi cô ấy cũng sợ sệt mở miệng.

"Lúc đó tớ thấy lạ là... việc Orito-kun nói 'thích người mặc phong cách French Girly' ấy ạ...?"

"...Cái đó thì có gì lạ? Sở thích mỗi người mỗi khác mà..."

"À, ừm, không phải thế... ý tớ là sao cậu ấy lại biết rõ về French Girly thế nhỉ... Orito-kun là con trai mà lại rành thời trang nữ đến vậy sao... Đến đứa con gái là tớ còn chẳng biết... À, hay tại tớ chỉ là đứa con gái âm u quê mùa thôi nhỉ..."

"Đừng có chốt hạ bằng việc tự hủy bản thân được không?"

"Ehehe", tôi vừa nhắc nhở Kokone đang cười một cách hèn mọn, vừa vắt óc nhớ lại cuộc trò chuyện với Orito ngày hôm đó.

'Cậu thích người có phong cách thời trang thế nào?'

'Thời trang á? Hừm, sao nhỉ, kiểu bồng bềnh, nhưng cũng có cảm giác thanh lịch ấy.'

'...French Girly á?'

'À, kiểu kiểu thế!'

Cậu ta không hề nói. Lúc đó, từ "French Girly" không hề thốt ra từ miệng Orito.

Do định kiến rằng cậu ta thích chị Tenchou nên tôi đã tự quy chụp như vậy, và cậu ta chỉ gật đầu hùa theo thôi.

Khi tôi nói điều đó với hai người họ, Ibu hỏi lại với vẻ ngờ vực.

"Nhưng xác nhận rồi gật đầu thì rốt cuộc là thích French Girly còn gì?"

"...Không, không phải. Nếu Orito không hiểu rõ về French Girly, mà chỉ nhận thức ở mức 'đã gọi là Girly thì chắc là trang phục kiểu thiếu nữ' thì sao."

Trong khi sắp xếp lại thành lời, những mảnh ghép thông tin mà tôi từng cho là đáp án chính xác bỗng tan rã, rồi tự lắp ghép lại thành một hình thù mới.

"Nếu giả thuyết đó là đúng, thì cũng có thể hiểu là cậu ta đang nói đến tớ, người hay mặc đồ kiểu Girly."

Nghĩ kỹ thì hiếm có đứa con trai nào không giả gái như tôi mà lại am hiểu tường tận về thời trang nữ. Đối với Orito, nếu phong cách French Girly của chị Tenchou và phong cách Girly của tôi trông giống nhau thì sao?

Nói cách khác, một câu trả lời có thể hiểu theo cả hai hướng, nhưng tôi đã dùng định kiến và kiến thức thời trang của mình để gán nó cho chị Tenchou.

"...Chuyện này chắc chắn tôi và Ibu không thể nhận ra được. Là nhờ công của Kokone đấy."

"Ơ, dạ... được khen thế tớ cũng..."

"Không, tớ và Ibu-san đều rành thời trang nên sẽ không nảy ra suy nghĩ đó. Nhờ Kokone không rành thời trang nên mới nhận ra được đấy."

"Hình như tớ đâu có được khen đâu nhỉ!?"

"Nếu nghĩ theo hướng đó thì tính cách yêu thích cũng vậy."

Bỏ ngoài tai tiếng phản đối của Kokone, tôi nhận ra thêm một sự hiểu lầm nữa.

'Tính cách hả... Chắc là, có sự tương phản thì tốt nhỉ.'

'...Kiểu bình thường thì lỏng lẻo nhưng đôi khi lại rất cứng rắn chẳng hạn?'

'Đúng đúng kiểu thế. Với lại thi thoảng cũng có những lúc rất ngầu nữa.'

Cái này tôi cũng chỉ nhặt những phần khớp với chị Tenchou, còn những phần khác thì bỏ ngoài tai. Nhớ lại thì Orito thường xuyên khen tôi là "ngầu" mà...

"Nghĩ lại thì tất cả đều do định kiến và sự quy chụp của tớ, khiến hai người cũng hiểu lầm theo... Xin lỗi nhé, Ibu-san..."

Khi tôi lí nhí nói lời xin lỗi đầy hối lỗi thì:

"Sao lại thế, việc gì Jill-chan phải xin lỗi! Vốn dĩ người đầu tiên nói 'Hình như Orito thích Tenchou' là tớ mà! Nên nguyên nhân hiểu lầm cũng là do tớ nữa! Mà nói chứ buồn cười thật đấy, hiểu lầm xong đi mua bao nhiêu quần áo, rồi cứ thế mà lao đầu vào làm chuyện vô ích... bọn mình ấy!"

Ibu cười "ahaha" một cách cường điệu, nhưng giọng cô ấy nhỏ dần.

"...Thật sự, mình đang làm cái gì thế này."

Cùng với tiếng lầm bầm khàn đặc, tách, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi cô ấy.

"Ơ... a... Ibu-san!?"

"S-Seira-chan...!? N-Này..."

Lần này thì nơi khóe mắt cô ấy thực sự lấp lánh những giọt lệ, cả tôi và Kokone đều giật mình đứng dậy. Nhưng không biết phải an ủi thế nào, tôi cứ lóng ngóng đưa tay ra nửa vời mà chẳng thể chạm vào.

"Ơ kìa? Sao tự nhiên lại khóc nhỉ? X-Xin lỗi... h-hai người nhé."

Cô ấy dùng mu bàn tay quệt mắt, nhưng mỗi lần lau là nước mắt lại trào ra, giọng nói bắt đầu lẫn tiếng nấc nghẹn.

"Nhưng mà... ng-nghĩ đến việc tất cả đều là vô ích... tự nhiên thấy..."

Nhìn bờ vai run rẩy ấy, ngực tôi đau nhói. Để cô ấy phải suy nghĩ như vậy, một phần cũng là lỗi của tôi. Vậy mà, tôi có thể dùng vẻ mặt nào, lời nói nào để an ủi cô ấy đây? Những gì tôi có thể làm cho cô ấy, đã chẳng còn...

"Ư... a... Này! Chuyện tất cả đều vô ích... điều đó... tuyệt đối, không phải đâu ạ!"

Ấp úng và vấp váp liên tục, nhưng một giọng nói thẳng thắn vẫn vang lên.

Cả tôi và Ibu đang dụi mắt nhèm đều nhìn về phía chủ nhân giọng nói — Kokone, người đang có biểu cảm vô cùng quyết liệt.

"Shii-chan...?"

"Đ-Đúng là người Orito-kun thích, hay phong cách thời trang, có thể chúng ta đã nhầm lẫn nhiều thứ... Nhưng mà, việc Seira-chan đã cố gắng để được người mình thích để ý, bản thân điều đó tuyệt đối không sai, cũng không hề vô ích ạ!"

Siết, Kokone nắm chặt hai tay, mở miệng cố gắng truyền tải những cảm xúc đang cuộn trào bên trong.

Lời nói đó khiến tôi sững sờ.

Dù kết quả không như ý, nhưng nỗ lực thay đổi sẽ không bao giờ biến mất. Không có gì là vô ích cả.

Đó là những lời tôi từng nói với Kokone. Tôi muốn cô gái luôn tiêu cực ấy hướng về phía trước, tôi không muốn cô ấy tự phủ nhận bước chân mình đã bước ra, dù cho nó có vẻ vô nghĩa.

Lời nói đó, giờ đây chính Kokone đang truyền lại cho Ibu. Tin vào những gì tôi nói, và tiếp tục cố gắng — một Kokone đã thay đổi nhiều đến thế. Cô ấy đang dùng chính tiếng lòng của mình để tiếp thêm động lực cho Ibu.

Trong khi tôi còn đang định bỏ cuộc, tự trách mình làm tổn thương Ibu và chẳng thể làm gì cho cô ấy.

Thật sự, cậu đang thay đổi từng ngày đấy.

Thế nên, tôi không thể cứ ủ rũ mãi được.

"Đúng vậy. Như Kokone nói, không có gì là vô ích cả. Quan trọng là Ibu-san định làm gì tiếp theo đây."

"Cả Jill-chan nữa...?"

Với đôi má đỏ ửng vì chà xát quá nhiều, Ibu nhìn qua lại giữa chúng tôi với vẻ bối rối. Sự bất an như một đứa trẻ lạc đường thấp thoáng trong đôi mắt.

"Ibu-san định bỏ cuộc với Orito sao? Thế là được à?"

Tôi cố tình hỏi vào đôi mắt ấy bằng giọng điệu khiêu khích, thách thức.

Bởi vì, dáng vẻ yếu đuối này không hợp với cô gái tên Ibu Seira mà tôi biết. Bạn gái của người bạn thân thiết của tôi, lúc nào cũng tươi sáng, hùa theo mọi cuộc vui, và bên trong thì khá đen tối và toan tính — một thiếu nữ đang yêu coi trọng sự tính toán cơ mà.

Đôi mắt vẫn còn vương nước của Ibu giật một cái, méo xệch đi. Rồi cô cắn môi, hất cằm lên trả lời:

"...Làm gì có chuyện đó chứ!"

Nhìn cô gái với đôi mắt lem luốc mascara vì khóc đang trừng mắt nhìn lại đầy thách thức, tôi cũng cười ngạo nghễ đáp lời.

"Vậy thì quá trình đào tạo vẫn tiếp tục chứ nhỉ?"

"Ừm! ...Nhưng đào tạo kiểu gì đây? Orito thích Jill-chan và còn mời đi hẹn hò nữa, giờ tớ có ăn mặc giống Jill-chan thì cũng..."

Nghe tôi nói, Ibu chán nản hạ vai xuống. Đúng như cô ấy nói, bây giờ chỉ đào tạo Ibu theo phong cách Girly thì có lẽ khó mà khiến Orito để ý. Tuy nhiên...

"...Nhưng mà này, lúc mời tớ đi hẹn hò, cảm giác không khí có vẻ nhẹ nhàng lắm. Với lại cậu ta bảo là 'đang để ý' chứ chưa phải là thích, nên chắc cũng không nghiêm túc đến thế đâu...? Nếu vậy thì..."

Vừa nói vừa tổng hợp lại suy nghĩ, tôi đặt tay lên ngực mình.

"Lần này tớ sẽ là người bị đào tạo! Tức là Đào tạo ngược!"

"Đào tạo ngược...? Jill-chan á? Ai đào tạo?"

Trước câu hỏi cùng cái nhíu mày của Ibu, tôi chỉ tay thẳng thừng.

"Là Kokone!"

"D-Dạ, tớ á!?"

Kokone nãy giờ vẫn đang lo lắng nhìn Ibu bỗng giật bắn vai ngạc nhiên.

"Đúng. Tớ muốn Kokone hãy lên kế hoạch cho cách cư xử của tớ trong buổi hẹn hò sắp tới, sao cho Orito chán ghét và vỡ mộng về tớ. Tôi đặt tên cho nó là: 'Chiến dịch làm đủ trò con bò lúc hẹn hò để bị vỡ mộng'!"

Tôi tuyên bố dõng dạc, nhưng Kokone lại nhìn lại tôi với vẻ mặt khó tả.

"Ừm, tại sao lại là tớ...?"

"Thì tớ nghĩ Kokone rành nhất cái khoản 'làm thế nào để người khác vỡ mộng' mà."

"Nói thế nghĩa là sao... Hả, chẳng lẽ bấy lâu nay cậu luôn vỡ mộng về tớ ư...!?"

"Không không... Đâu có..."

"Phủ nhận dứt khoát lên giùm cái!?"

Thấy tôi cười trừ lảng tránh, Kokone vừa run rẩy vừa phản đối. Không thì tớ đâu có nói dối được...

"Thế, đào tạo để Orito-kun vỡ mộng là sao ạ?"

Sau một hồi phản đối, Kokone hỏi lại.

"Nói đơn giản là chúng ta sẽ xóa bỏ cái mũi tên tình cảm đang hướng từ Orito về phía tớ, đưa nó về trạng thái cân bằng."

Tôi dùng ngón tay vẽ một mũi tên hướng về mình bằng vệt nước đọng lại từ ly nước trên bàn.

"Orito bảo là 'đang để ý' tớ đúng không? Nên nếu cứ tiếp tục đào tạo Ibu như hiện tại thì hiệu quả sẽ thấp. Mất công Ibu-san tấn công Orito mà khổ chủ lại đang nhìn về hướng khác thì cũng như không."

Tôi vẽ thêm một mũi tên nữa đuổi theo sau mũi tên ban đầu. Nhìn thấy vậy, Ibu thở dài khe khẽ.

"...Ra vậy. Đúng nghĩa đen là đường một chiều nhỉ."

"Ừ. Thế nên cần phải xóa cái mũi tên đang hướng từ Orito về tớ."

"Nhưng làm cách nào... A, vậy nên mới cố tình để bị vỡ mộng á?"

Ibu mở to mắt trước lời nói của tôi.

"Ừm. Dù bảo là mũi tên hướng về tớ nhưng tớ nghĩ tình cảm chắc vẫn chưa lớn lắm đâu. Lúc mời hẹn hò cũng kiểu nhẹ nhàng mà. Nên nhân lúc này, tớ sẽ cố tình làm những việc khiến Orito vỡ mộng để xóa cái mũi tên đó trước khi nó lớn dần lên."

Nói rồi, tôi lấy tay xóa nhoe nhoét cái mũi tên ban đầu.

"Làm thế này thì mũi tên của Orito sẽ trở về trạng thái không hướng về ai cả, và..."

"Sau đó tớ chỉ cần cố gắng để mũi tên của Orito hướng về phía tớ là được chứ gì!"

"Chuẩn luôn!"

Thấy Ibu tiếp lời, tôi gật đầu cái rụp.

"M-Mấy người này, toan tính kinh khủng..."

"Thì, đúng là thế thật... nhưng tớ chỉ nghĩ ra được cách này thôi..."

Nghe Kokone lầm bầm với vẻ hơi xa lánh, tôi buột miệng biện minh.

Bản thân tôi cũng biết phương án này đầy sự toan tính. Việc cố tình để người khác ghét mình, hay cố gắng điều khiển tình cảm của đối phương theo ý muốn, nếu nói đúng hay sai thì chắc chắn là không đúng rồi.

Dẫu vậy, tôi đã hứa sẽ đào tạo Ibu. Tôi đã chứng kiến sự cố gắng của cô ấy. Tôi không muốn mọi chuyện kết thúc tại đây.

"Nên là nhờ cậu đấy, Kokone. Cùng chịu tiếng xấu với tớ đi?"

"Cầu xin với vẻ dễ thương cũng không che giấu được nội dung đen tối đâu ạ!?"

2

Tháng Tám đang giữa mùa hè, bất chấp ánh nắng gay gắt như thiêu như đốt, khu vực trước bức tượng chú chó trung thành ở Shibuya vẫn đông nghịt người đứng đợi.

Trong đám đông đó có tôi, đang diện một chiếc váy xếp tầng (tiered one-piece) màu trắng ngà với những đường nhún bèo, khoác ngoài là chiếc áo sơ mi màu xanh lá mạ được buộc vạt trước như một chiếc nơ, tạo nên một bộ trang phục vừa dễ thương lại vừa mang cảm giác tươi mát của mùa hè, trên vai đeo chiếc túi chần bông (quilting bag) hình tròn xinh xắn.

Vừa nhẹ nhàng thấm mồ hôi trán để không làm trôi lớp trang điểm, tôi vừa thì thầm gọi nhỏ.

"Sắp đến giờ hẹn rồi, hai người chuẩn bị xong chưa?"

"O-Ok rồi ạ...!"

"Jill-chan có nghe rõ tiếng bọn tớ không?"

"Ừ, không vấn đề gì."

Vừa gật đầu trước giọng nói của Kokone và Ibu phát ra từ chiếc tai nghe không dây bên tai trái, tôi vừa nhìn thấy bóng dáng hai người họ ở cách đó một đoạn.

Kokone vẫn mặc bộ phối áo ren và váy hai dây như mọi khi. Ibu thì mặc áo len lưới mùa hè màu vàng nhạt bên ngoài áo hai dây, phía dưới là quần jean rách phối cùng xăng đan rọ (Gurkha sandals), trông có vẻ bụi bặm hơn thường ngày. ...Cơ mà cái kính râm to tổ chảng trông quen quen kia, bỏ ra giùm cái được không?

"Hôm nay hai đứa mình sẽ cố gắng đào tạo để chỉ số thiện cảm của Jill-chan giảm xuống nhé!"

"Ừ. Tớ trông cậy cả vào hai người đấy! Nhất là Kokone!"

"Sự kỳ vọng đó tớ chẳng thấy vui chút nào cả!?"

Đây là đội hình tác chiến hôm nay. Hai người họ sẽ bám theo buổi hẹn hò của tôi và Orito từ xa, kết nối cuộc gọi qua chiếc tai nghe được giấu khéo léo bên trong tóc giả để không bị phát hiện, và chỉ đạo tôi "làm thế nào để giảm thiện cảm và khiến Orito vỡ mộng" trong từng tình huống.

Kiểm tra lần cuối xong, tôi nhìn về phía nhà ga và bắt gặp bóng dáng Orito đang đi tới.

"Đến rồi! Kokone, câu chào đầu tiên thế nào đây?"

"Hể... c-câu chào á!? X-Xin chào... kiểu thế...?"

"Shii-chan, nghiêm túc lên nào! Gặp tình huống này thì cậu sẽ nói gì?"

"Ehhh... Nếu là tớ á... 'Nóng quá mà người cũng đông nữa nên tớ về được không?' chắc thế...? Mà vốn dĩ mùa hè tớ có muốn ra đường đâu..."

"Được đấy, chốt câu đó! Quả không hổ danh Kokone!"

"Buổi hẹn đầu tiên vừa gặp mặt đã nói câu đó thì quá đáng ghét luôn! Quả không hổ danh Shii-chan!"

"Sao tớ chẳng cảm thấy được khen tí nào thế nhỉ!?"

Trong lúc mấy người đó nhao nhao bên tai, Orito đã tiến lại gần.

Trang phục hôm nay của cậu ta là áo thun trắng khoác ngoài sơ mi cổ mở màu xanh, phối cùng quần jean ống côn đen và giày boathouse, một bộ cánh đơn giản và sạch sẽ.

"A, chào cậu."

Trong mắt người ngoài thì đây là cảnh tượng đẹp đẽ của một nam sinh đẹp trai sảng khoái kiểu rẽ ngôi giữa đang chờ đợi một thiếu nữ xinh đẹp siêu cấp dễ thương, nhưng trong đầu tôi lại đang chạy dòng chữ phụ đề (Chú thích: Cả hai đều là nam).

Phải mau chóng bị vỡ mộng để kết thúc cái buổi hẹn hò vô nghĩa này thôi...!

IMG

"Vậy mình đi đâu đây? Jill-chan có muốn đi đâu không?"

Trước câu hỏi của Orito, là đây! Tôi tung ra câu thoại gây vỡ mộng chân truyền của Kokone.

"Vậy thì... 'Nóng quá mà người cũng đông nữa nên hay là mình về đi?'"

"Vừa mới gặp nhau xong mà!?"

"'Vốn dĩ mùa hè tớ không muốn ra đường. Tớ muốn ở nhà ăn kem, đá bào với dưa hấu rồi nằm ườn ra cơ.'"

"Sao tự nhiên lại biến thành con người vô dụng bê tha thế!?"

Orito thốt lên đầy ngạc nhiên trước câu trả lời ngoài dự đoán.

"Có tác dụng rồi! Có tác dụng rồi Shii-chan!"

"Con người vô dụng... Ơ cái phản ứng của Orito-kun làm tớ cũng thấy nhột nhột...!? Mà đoạn sau là cậu tự chế thêm đúng không!? Đó là hình ảnh tớ của những kỳ nghỉ hè năm xưa mà!?"

Giọng nói tổn thương của Kokone vang lên bên tai. Xin lỗi nhé... tại tớ hơi hăng máu...

"À ừm, nhưng mà không đi đâu đã về thì cũng hơi kỳ, hay mình đi chỗ nào mát mát nhé?"

"Ừ ha."

Tôi lẽo đẽo theo sau Orito vài bước khi cậu ta xốc lại tinh thần và bước đi, vừa đi vừa nói nhỏ.

"Vậy thì cứ theo đà này, hễ có cơ hội là tớ sẽ tung ra mấy 'câu thoại gây vỡ mộng giảm thiện cảm cực mạnh' nhé!"

"Tên gì mà nghe ghê thế! Nhưng Ok!"

"Nghe lại thấy đúng là một chiến dịch đáng ghét..."

Thế là, buổi hẹn hò đầy toan tính của tôi và Orito bắt đầu.

~*~

Nơi Orito chọn là một quán cà phê được điều hành bởi thương hiệu mỹ phẩm nổi tiếng về kem dưỡng da tay - Nanashitan, nằm ở vị trí có thể nhìn xuống giao lộ Shibuya. Tầng hai trở lên là quán cà phê, còn tầng một là cửa hàng bán mỹ phẩm của hãng.

Bước vào quán, ngồi xuống ghế và gọi đồ uống xong, tôi thấy Ibu và Kokone lén lút đi vào qua vai của Orito đang ngồi quay lưng lại cửa ra vào.

...Làm thế càng nổi bật hơn đấy, cứ tự nhiên giùm cái.

"Orito-kun, cậu đến đây bao giờ chưa?"

Tôi bắt chuyện để Orito không quay lại nhìn hai người kia. Thực tế, tôi cũng khá bất ngờ với sự lựa chọn quán xá không mấy giống nam sinh cấp ba này.

"Chưa? Chỉ là tớ thấy Jill-chan sành điệu, chắc sẽ thích mấy chỗ thế này."

Cậu ta cười trả lời một cách nhẹ tênh, sự tinh tế đó suýt chút nữa làm tôi rung rinh, nhưng nhớ ra "...Khoan, nhưng mà là hai thằng con trai với nhau mà", tôi lập tức tụt mood cái rụp. Bình tĩnh lại thì thấy mình đang làm cái quái gì không biết. Hai thằng đực rựa ngồi uống trà ở cái quán dễ thương thế này á...? Phạt à? Phạt cái gì? Phạt vì tôi quá dễ thương sao?

"Tên này thật tình, cứ làm mấy chuyện này tỉnh bơ..."

Từ bên kia tai nghe, giọng nói cay đắng của Ibu ngồi cách đó một đoạn vọng lại. Mấy điểm đó chắc là lý do cậu ta sát gái đấy nhỉ...

"Uống nước xong, nếu Jill-chan muốn xem thì mình xuống tầng một ngó nghiêng chút nhé."

"Ế, được hả!?"

Bản thân tôi muốn xem cửa hàng bên dưới hơn là ngồi cà phê nên lỡ miệng hỏi lại với tông giọng cao vút.

"Được chứ được chứ. Tớ chọn chỗ này cũng vì thế mà."

"Thật á? Hoan hô!"

"...Jill-chan? Hình như cậu đang định tận hưởng bình thường đấy à?"

Giọng nói trách móc ướt át của Kokone truyền đến tai làm tôi giật mình tỉnh ngộ. Nguy hiểm quá nguy hiểm quá, suýt chút nữa thì rơi vào tâm trạng "Yeah được đi mua sắm!"... Tên Orito chết tiệt, đồ mưu mô...!

Tôi trừng mắt nhìn lại Orito đang mỉm cười nhìn mình, với ý nghĩa "đừng hòng tớ mắc bẫy". Cậu ta đã tạo ra bầu không khí khá tốt nên giờ phải giảm thiện cảm xuống một lần nữa mới được...!

"Seira-chan, thương hiệu này thế nào? ..."

"Kiểu như kem dưỡng da tay, là món quà kinh điển con trai hay tặng con gái ấy mà..."

Hai người họ thì thầm bàn bạc gì đó, rồi Kokone truyền chỉ thị tới.

"Jill-chan, chỗ này cậu hãy nói là: 'Kem dưỡng da tay của Nanashitan thì tớ được tặng quà đến phát ngán rồi, cái suy nghĩ nông cạn kiểu [con gái thì cứ tặng Nanashitan là được] của đám con trai lộ rõ mồn một nên tớ chẳng thấy vui tí nào đâu nhé!', cậu nói thế đi ạ...!"

"Shii-chan!?"

Cái kiểu Tsundere xấu tính gì thế này! Nhưng vì tôi đã nhờ Kokone lên kịch bản nên đành ngậm ngùi làm theo.

"À ừm... 'Kem dưỡng da tay của Nanashitan thì tớ được tặng quà đến phát ngán rồi... cái suy nghĩ nông cạn... vân vân và mây mây... tớ chẳng thấy vui tí nào đâu nhé!'"

Tôi quay ngoắt đi, "hứ" một cái rồi lặp lại câu thoại của Kokone khiến Orito ngớ người ra, sau đó:

"Ra vậy, quả nhiên Jill-chan được hâm mộ lắm nhỉ. Tớ không rành mấy vụ này lắm nên đã tìm hiểu nhiều nơi, nhưng đúng là bị ảnh hưởng quá nhiều bởi thông tin của người khác cũng không tốt thật."

Nói rồi cậu ta cười có chút bối rối. Ư ư... đau lòng quá...! Tại sao ăn trọn quả Tsundere vô lý thế này mà cậu vẫn có thể tự kiểm điểm bản thân vậy? Thánh sống à? Đã thế còn ngầm khẳng định "Nhìn thì có vẻ ăn chơi nhưng thực ra là trai ngây thơ chưa có kinh nghiệm yêu đương" nữa chứ...!

"...N-Nhưng mà, việc biết suy nghĩ và hành động vì người khác như thế cũng không tệ đâu nhé!"

Không chịu nổi cảm giác tội lỗi, tôi lỡ mồm nói đỡ, dù vẫn còn vương lại chút dư âm Tsundere. Ngay lập tức:

"Jill-chan!? Đừng có tự tiện 'Dere' thế chứ!"

"Công sức tớ hạ thấp thiện cảm... Đừng có vừa đấm vừa xoa thế chứ ạ...!"

Bên tai là bão tố chỉ trích ầm ầm. Hự, không ngờ để bị giảm thiện cảm và vỡ mộng lại khó đến thế này... Tôi đã quá ngây thơ rồi.

"Mà Shii-chan này, cậu giỏi nghĩ ra mấy câu thoại xấu tính thật đấy..."

"Ơ, hình như cậu đang thấy ghê tớ ạ...!?"

"Không, nói sao nhỉ, tớ không muốn nhìn thấy một Shii-chan phun châu nhả ngọc thế này cho lắm."

"Sao tự nhiên tớ lại là người bị vỡ mộng thế này...!? Trả lại thiện cảm cho tớ đây..."

Bên kia tai nghe, đến lượt Kokone đang đau khổ. ...Có khi nào cái chiến dịch này chẳng ai được hạnh phúc không?

"Thế thì uống trà xong mình về luôn khỏi xem tầng một nhé?"

"Không, tớ xem."

Tôi trả lời ngay lập tức, và:

"...Jill-chan?"

"...Quả nhiên cậu vẫn đang định tận hưởng một mình đúng không ạ?"

Không phải, chuyện nào ra chuyện đó chứ!

"Quá đáng... ực... làm giảm thiện cảm của tớ... măm... rồi một mình, nhồm nhoàm... thản nhiên tận hưởng...!"

Tiếng nhai nuốt chen ngang vào giữa những lời than vãn khiến tôi tò mò, nhìn qua vai Orito về phía xa, tôi thấy Kokone đang ngồi ở một bàn khác, xúc thìa lia lịa vào ly parfait xoài với vẻ mặt tan chảy.

...Này, chính cậu cũng đang tận hưởng còn gì! Đừng có chóp chép bên tai tớ!

~*~

Uống trà xong, chúng tôi đi xem các sản phẩm như kem dưỡng da tay và nước hoa được bày bán ở tầng một.

"Nhắc mới nhớ, hình như tớ chưa từng mua kem dưỡng da tay của Nanashitan."

"Thế á? Tớ tưởng đồ của tiệm này nổi tiếng lắm chứ."

"Nổi tiếng thì có, nhưng để dùng hàng ngày thì hơi đắt, kiểu như thỉnh thoảng muốn xa xỉ một chút thì tớ hay lỡ tay mua của thương hiệu yêu thích hơn."

"Hể, thương hiệu yêu thích của Jill-chan là—"

"Tên là Jill Stuart cơ tất nhiên là son với phấn mắt cũng dễ thương và tớ thích lắm nhưng đồ dưỡng như kem tay hay sữa dưỡng thể cũng tốt lắm dạo trước có ra dòng kem tay với son dưỡng lấy cảm hứng từ Latte siêu dễ thương luôn ấy (giơ điện thoại ra) bao bì nó làm hình cốc cà phê hay cốc sứ thế này này hơn nữa son dưỡng mở nắp ra thì ở giữa có hình trái tim trời ơi riêng cái thiết kế thôi đã là 'đỉnh của chóp' rồi mà mùi hương cũng ngọt ngào thoang thoảng dễ chịu kem tay thì không bị bết dính mùi không quá ngọt đúng chất Latte luôn cảm giác mỗi lần bôi là thấy ấm lòng hay sao ấy..."

Khoảnh khắc được hỏi về thương hiệu yêu thích, những điều muốn nói tuôn trào từ trong đầu và cứ thế chạy thẳng ra miệng. Tôi vừa giơ ảnh tham khảo trên điện thoại vừa nói liến thoắng những gì mình nghĩ, chợt nhìn sang Orito thì thấy cậu ta đang gật gù hùa theo với vẻ mặt hoàn toàn không hiểu gì.

"Jill-chan thi thoảng lại bật công tắc lảm nhảm của Otaku lên nhỉ... Để giảm thiện cảm thì tốt đấy nhưng mà..."

"Tự nhiên bắn rap về mỹ phẩm, với con trai thì đúng là điểm trừ tự nhiên rồi... Làm tốt lắm, Jill-chan."

Sao cảm giác bên kia tai nghe cũng đang thấy ghê ghê vậy? Tớ có cố tình để bị vỡ mộng lúc này đâu? Không hiểu được cảm xúc này thì lần tới tớ sẽ trát kem tay của Jill lên người cậu đấy nhé?

Tuy trong lòng không phục lắm, nhưng nếu đạt được mục đích hôm nay thì coi như cũng được đi...

"Nhưng mà, có một thứ mình yêu thích đến mức có thể nói nhiều được như vậy thật tuyệt nhỉ. Tớ chẳng có cái gì như thế cả, nên thấy điểm đó của Jill-chan rất tuyệt, hay sao ấy."

Thế nhưng Orito lại mỉm cười nói vậy. ...Ơ kìa, cái này chẳng phải thiện cảm đang tăng lên sao? Tại sao? Nghe một tràng bắn rap vô nghĩa mà không thấy phiền, lại còn khen ngợi là sao? Cậu là bố tớ à?

"C-Cậu đang làm cái gì thế...!? Thỏa mãn cơn nghiện lảm nhảm rồi còn tăng cả thiện cảm, cậu muốn làm gì thì làm đấy à...!?"

"Shii-chan, mau đưa ra câu thoại giảm thiện cảm!"

"Ơ ơ, ừm... Thế thì 'Nói thế thôi chứ miễn là mỹ phẩm đắt tiền của thương hiệu cao cấp thì cái gì tớ cũng thích hết á!' cậu nói thế đi ạ!"

Dừng ngay cái kiểu Tsundere hám tiền đó lại! Dù nghĩ vậy nhưng nếu cứ đà này thiện cảm của tôi sẽ tăng vùn vụt mất, nên tôi vội vàng lặp lại.

"Không nhưng mà... 'Nói thế thôi chứ... như trên... thích hết á!'"

"Đúng là người ta bảo tiền nào của nấy mà. Cậu có sự cầu kỳ như vậy ở điểm đó cũng tốt đấy chứ."

"Nói gì thì thiện cảm cũng tăng kìa!"

"Bot đồng thuận toàn tập này mạnh quá..."

Hai người kia cũng bắt đầu có dấu hiệu bỏ cuộc. Tôi cũng thấy sợ cái độ thiện cảm cao ngất ngưởng của mình rồi...

~*~

Sau đó chúng tôi đi dạo quanh Shibuya Parco các kiểu, rồi Orito bảo: "Hơi muộn chút nhưng mình đi ăn trưa nhé?", và dẫn tôi đến một quán chuyên về bánh Galette với vẻ ngoài sang trọng được phủ đầy dây thường xuân ở vài chỗ.

Bước vào trong, nội thất như một ngôi nhà dân gian ở nước ngoài cũng rất sành điệu, và tôi nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Kokone, người vừa bước vào quán sau tôi và Orito một chút: "Ư, không gian sành điệu và đầy rẫy bọn Youkya sành điệu... Đúng là cái nồi lẩu thập cẩm của sự sành điệu..."

So sánh kiểu gì mà quê mùa thế.

"Ngay từ khâu chọn quán đã đánh vào mấy chỗ bọn con gái sành điệu thích, đúng là kiểu của dân Youkya, thiếu sự quan tâm đến dân Inkya nên cậu hãy kiếm cớ bắt bẻ gì đó đi ạ..."

Đó chỉ là cảm nhận của riêng cậu thôi! Với lại đừng có ném cho tớ cái phần quan trọng nhất chứ!

"Với lại Galette ấy, chẳng phải giống như cái bánh Crepe mà người ta lười cuộn nên cứ thế ném nhân lên trên bột bánh sao? Trông khó ăn nữa..."

"Nồng độ độc tố của Shii-chan đang tăng cao kìa...!? Mau ăn Galette để trung hòa đi!"

Giờ thì cô nàng giống như một kẻ chỉ muốn kiếm chuyện với bất cứ thứ gì đập vào mắt... Chiến dịch của tôi đã tạo ra một con quái vật đáng thương rồi sao... tôi tự kiểm điểm. ...Cơ mà khoan, hình như Kokone trước giờ vẫn hay phàn nàn nhiều mà nhỉ? Vậy thì vẫn là trạng thái bình thường thôi.

Nhưng làm sao đây, chê bai bánh Galette thì hoàn toàn sai lệch, còn chuyện chọn quán thiếu quan tâm đến dân Inkya thì tôi đâu phải Inkya nên cũng chẳng quan tâm lắm...

Chẳng còn cách nào khác, tôi gọi bánh Galette như bình thường, rồi ăn món Galette giăm bông cà rốt cùng Galette cá hồi hun khói cà chua được mang ra. Khi chạm mắt nhau thì cười và nói "Ngon nhỉ" — cái gì thế này, chẳng phải chỉ là một buổi hẹn hò bình yên thôi sao?

Ở một quán ăn sành điệu, hai người cùng ăn món ngon và cười nói với nhau, trông thì đúng là khung cảnh hẹn hò lý tưởng, nhưng mà (Chú thích: Cả hai đều là nam)...

Orito ăn xong trước và đứng dậy "Tớ đi vệ sinh chút", tôi bất giác thở dài thườn thượt. Đáng lẽ phải bị vỡ mộng trong suốt buổi hẹn, thế mà nhìn tổng thể thì không khí lại có vẻ tốt đẹp. Rốt cuộc là sai ở đâu chứ...!

"...Chuyện này, cũng là tại mình quá dễ thương sao?"

Tôi lẩm bẩm trong khi lấy tay che mắt trước sự thật tàn khốc, thì:

"Đừng có tự nhiên tự luyến được không ạ..."

"Oái, Kokone!?"

Kokone đã đến bàn của chúng tôi từ lúc nào, nhìn tôi với ánh mắt kiểu "Tên này bị sao thế". Có vẻ như đang định hành động lén lút, cô nàng bám tay vào mép bàn và ngồi thụp xuống, chỉ ló mỗi cái đầu lên ngó nghiêng.

IMG

"...Jill-chan, cậu có thực sự muốn bị vỡ mộng không đấy? Sao tớ thấy cậu tận hưởng buổi hẹn với Orito-kun một cách bình thường thế nhỉ?"

"Không không, làm gì có chuyện đó! Tớ đang cố gắng để bị vỡ mộng mà!"

Trước ánh mắt nghi ngờ của Kokone, tôi ra sức phản đối. Tớ cũng cố gắng lắm chứ bộ, nhưng sự dễ thương này nó cứ cản trở thôi!

"Hoàn toàn không thấy như thế chút nào... Vừa rồi hai người còn cười nói vui vẻ ăn Galette..."

Kokone vẫn bĩu môi bất mãn, lầm bầm.

"Ơ... Xin lỗi. Tớ không ngờ Kokone lại ghét Galette đến thế."

"Galette thì không sao ạ! Nó ngon mà!"

Ủa? Không phải à? Nãy chê kinh lắm mà? Tớ cứ tưởng cậu khó chịu vì bọn tớ ăn ngon lành món mà cậu ghét chứ...

"Ơ, thế cậu giận cái gì? A, tại tớ mà thiện cảm của cậu bị giảm hả?"

"Kh-Không phải chuyện đó... ư..."

Kokone không hiểu sao lại mấp máy môi vẻ khó nói.

"N-Nói sao nhỉ... Jill-chan, so với lúc hẹn hò với tớ... thì trông cậu vui vẻ hơn đấy...!"

"Hả... hảaa!?"

Cô nàng nói ra một điều hoàn toàn ngoài dự kiến với vẻ hơi giận dỗi. Có lẽ tự nói ra thấy xấu hổ, nên dái tai cô ấy dần nhuộm đỏ, và lây lan khiến mặt tôi cũng nóng bừng lên. Sao tự nhiên lại nói cái chuyện này!?

"Hẹn hò với Kokone, thì cái hồi đó nói sao nhỉ, là kiểu vụ lợi mà..."

"Cái hôm nay cũng thế còn gì ạ...?"

Bị nói mới thấy, ừ đúng thật... Tôi mới chỉ hẹn hò kiểu vụ lợi thôi à... Tôi là người phụ nữ vụ lợi sao...? À không là đàn ông chứ!

"T-Tóm lại là tớ không có tận hưởng đâu! Mà sao tự nhiên cậu lại nói chuyện này!?"

Bất chợt, câu nói 'Mình thích cậu' mà Kokone thốt ra trong cơn say ở "Happy Bivouac" hôm nọ vang lên trong đầu, tim tôi đập nhanh đến đau điếng. Tại sao lúc này lại nhớ đến chuyện đó chứ? Lời nói nhảm của kẻ say rượu thôi mà?

"T-Tại vì trông Jill-chan vui vẻ thế cơ mà... Được Orito-kun khen nhiều, trông cậu cũng có vẻ bằng lòng lắm...!"

"Ư..."

Đúng là đi xem Nanashitan rất vui, được khen cũng không thấy tệ nên tôi lỡ bật ra giọng nói đầy vẻ bị nói trúng tim đen. Thì được khen ai mà chẳng vui?

"A, q-quả nhiên là cậu đã tận hưởng nhỉ!? Miệng thì bảo cố tình để bị vỡ mộng, nhưng thực tế được khen nên sướng rơn chứ gì...!"

"Không phải... ý là sao Kokone lại trách tớ dữ vậy!?"

"...C-Cái đó... là tại."

Nãy giờ đang hăng máu một cách khó hiểu, Kokone bỗng nhiên ấp úng.

"Là tại sao?"

"~~~Ư... t-tại vì, nhìn thấy Jill-chan hẹn hò vui vẻ với người khác, tự nhiên tớ thấy... khó chịu, thế thôi...!"

Nói rồi, Kokone ngước lên nhìn tôi trừng trừng, trong đôi mắt ấy, tôi lại thấy một tia sáng lạ lẫm. Đôi má đỏ ấy cũng không phải do đánh má hồng quá đậm.

Thấy khó chịu khi tôi hẹn hò với người khác, điều đó có nghĩa là—

Thình thịch, tim đập ồn ào. Phải nói gì đó, tôi mở miệng, và—

"Jill-chan! Orito quay lại rồi! Shii-chan sẽ bị phát hiện mất!"

Tiếng gọi nhỏ nhưng đầy vẻ gấp gáp của Ibu qua tai nghe khiến tôi giật mình quay lại. Nhìn sang, Orito vừa ra khỏi nhà vệ sinh đang thong thả đi về phía này.

"Này, Kokone, mau về chỗ đi!"

"Aaaaaa..."

Kokone cuống cuồng chạy đi, vừa vặn lúc Orito quay lại bàn. Nguy hiểm quá...!

"Ủa? Vừa có ai ở đây à?"

"K-Không? Có ai đâu? Chắc tại cậu làm thêm nhiều quá nên mệt sinh ảo giác đấy?"

"Không, tớ đâu có làm việc kiểu nô lệ bán mình đến mức đấy..."

Tuy nghiêng đầu thắc mắc nhưng Orito cũng cho qua "Mà thôi kệ", khiến tôi vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.

~*~

Rời quán Galette, chúng tôi đi bộ một đoạn đến công viên gần đó. Nơi này có hồ nước và cối xay nước, ít người qua lại và không khí rất yên tĩnh.

Buổi hẹn hò cũng đã đi đến hồi kết, mà cái không khí ở thời điểm này... chẳng lẽ cậu ta định tỏ tình lại, hay là theo diễn biến kiểu đó...?

Tôi cảnh giác đi một vòng quanh hồ, nhưng Orito chỉ tay về phía cồn đất giữa hồ và nói những câu vô thưởng vô phạt: "A, vịt kìa. Con nhỏ kia là vịt con hả? Dễ thương ghê ha, vịt ấy."

Chắc không có ai định tỏ tình mà lại đi hớn hở vì mấy con vịt đâu nhỉ?

"Ừ ha, dễ thương nhỉ."

Tôi vừa thả lỏng, mỉm cười hùa theo thì chỉ thị của Kokone vang lên qua tai nghe.

"Jill-chan, chỗ này là: 'Tự nhiên tớ thèm ăn mì ức vịt ghê' nhé...!"

Vừa khen dễ thương xong mà phang câu đó thì đúng là thái nhân cách rồi.

Đúng lúc tôi đang nghĩ có nên lờ đi chỉ thị này không, Orito rời mắt khỏi đàn vịt, nhìn chằm chằm vào tôi, và:

"...Vịt cũng dễ thương, nhưng mà Jill-chan còn dễ thương hơn."

"Ừ. ...Hả? Hơn vịt á?"

Khoan đã? Cậu nói cái câu nghe như chốt hạ đầy cảm xúc đó, nhưng là hơn vịt á? Mấy cái so sánh kiểu đó thường phải là cảnh đêm đẹp, hay bầu trời sao chứ? Tại sao lại là vịt? Tớ không thấy vui đâu nhé? Đây là kiểu khen đểu à?

Có lẽ sát khí tỏa ra hơi nồng nặc nên Orito vội vàng chữa cháy.

"A, chẳng lẽ cậu ghét vịt à?"

"Không phải ghét. Nhưng mà lôi vịt ra để so sánh độ dễ thương thì có phải hơi 'ba chấm' không? Với lại xin lỗi mấy bé vịt chứ tớ chẳng thấy được khen tí nào, mà cậu đang định khen tớ đúng không?"

"A, tất nhiên rồi! Khen mà khen mà!"

Thấy tôi tra hỏi có phần hơi gắt, Orito lúng túng gật đầu lia lịa. Không nhưng mà nãy giờ kế hoạch hẹn hò khá là mượt mà, sao đến lúc này lại vụng về đột xuất thế? Hay là đằng sau cũng có một đứa Inkya nào đang chỉ đạo cậu?

"...Rồi sao?"

"Hả?"

"Dễ thương hơn vịt, rồi sao nữa?"

"À, không, thì là............ Tớ làm lại được không?"

"Không được! Đã so sánh độ dễ thương với vịt rồi thì không rút lại được đâu!"

"Không được hả..."

Ban đầu còn bực mình, nhưng nhìn Orito gục đầu xuống như thể hối hận sâu sắc lắm, tôi bất giác bật cười.

"Mà sao lại là vịt?"

"Không, tại định là nhìn thấy gì thì nói nấy để dẫn vào cái mạch cảm xúc ấy mà."

"Độ khó cao quá rồi đấy!"

"Ừ đúng thật, tớ nói xong cũng thấy 'Vịt á~' mà."

"Nhận ra trước khi nói giùm cái!"

Hai đứa nhìn nhau cười khanh khách.

"Vốn dĩ tớ chưa từng chủ động tỏ tình hay hẹn hò nghiêm túc kiểu này bao giờ, nên cuối cùng cũng lòi cái đuôi ra rồi, kiểu vậy. Đúng là thời điểm tệ hại thật."

"Hả."

Từ "tỏ tình" của Orito khiến tôi buột miệng thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. Đối với Orito, hôm nay là một buổi hẹn hò nghiêm túc sao...

"Nhưng mà, lúc mời tớ thì thái độ cậu có vẻ nhẹ nhàng lắm mà..."

"À, cái đó nói sao nhỉ... tớ giả vờ như thế đấy. Chứ cứ định nói chuyện nghiêm túc là lại vụng về rồi lòi cái đuôi ra như vừa rồi ấy."

Nói rồi, Orito lại ném ánh nhìn về phía mặt hồ.

"...Nhưng mà, dù tớ có lòi cái đuôi ra, Jill-chan cũng không vỡ mộng, hay thay đổi thái độ nhỉ."

Câu nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự cảm thán kỳ lạ ấy khiến tôi không biết trả lời sao.

"Không, tầm này thì có gì đâu mà vỡ mộng..."

Tôi nói với vẻ khó xử, rồi quay lại ra dấu chéo tay với Ibu và Kokone đang quan sát từ xa. Nhìn Orito có vẻ căng thẳng vì sợ bị vỡ mộng hơn tôi tưởng tượng, tôi bỗng thấy tội lỗi vì bản thân mình lại đang cố tình để bị vỡ mộng.

Chiến dịch đào tạo ngược lần này, tôi thấm thía rằng mình đã coi nhẹ tình cảm của Orito ngay từ đầu.

Vì thái độ có vẻ hời hợt, lại ga lăng trong buổi hẹn, cách nói chuyện thì (xin lỗi) có vẻ chơi bời, nên tôi đã tự tiện suy đoán rằng cậu ta cũng chẳng nghiêm túc gì với tôi và định gạt phăng nó đi. Dù tôi với cậu ta là bạn và sẽ không tiến xa hơn mức đó, nhưng việc không đối diện thẳng thắn với tình cảm của cậu ta là một sự thất lễ.

Tôi lén ngắt cuộc gọi và cất tai nghe vào túi để Orito không phát hiện.

"...Xin lỗi. Tớ mới là người... thực ra đang cố tình nói mấy câu kỳ quặc để bị vỡ mộng đấy."

Nghe tôi cúi đầu nói vậy, Orito chớp mắt liên tục vẻ ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười vi diệu như đã hiểu ra.

"Thật hả, cậu nghĩ thế cơ à... Thảo nào tớ cứ thấy thi thoảng lại là lạ."

"A, cậu nhận ra hả?"

"Thế tức là, tớ thì không muốn bị vỡ mộng, còn Jill-chan thì muốn bị vỡ mộng, hai đứa lệch pha nhau quá nhỉ."

Cái gì thế không biết, Orito vò đầu bứt tai cười khoái chí. Rồi cậu nheo mắt lại, thì thầm có chút cô đơn.

"...Nhưng mà, cố tình để bị vỡ mộng, nghĩa là chuyện đó nhỉ."

Nghe Orito nói chuyện đó như thể đang nhả ra một vật nhọn, tôi cảm thấy tội lỗi.

"...Ừ. Nhưng mà, không phải tớ ghét Orito-kun hay gì đâu nhé."

Câu "Xin lỗi nhé" của tôi nghe sao mà sáo rỗng.

Việc tôi thực ra là con trai, là bạn của Orito, hơn nữa Ibu lại thích Orito - vô số hoàn cảnh mà tôi không thể nói ra lúc này cứ mắc kẹt nơi cổ họng, khiến tôi khó thở. Có quá nhiều điều không thể nói, quá nhiều điều phải che giấu. Một kẻ đầy rẫy sự dối trá như tôi, làm sao có thể đối diện thẳng thắn với tình cảm của cậu ấy đây.

Khoảnh khắc này, tôi thấy bản thân mình sao mà bất chính, sao mà xảo quyệt.

"Không, tớ mới là người phải xin lỗi."

Như muốn vực dậy bầu không khí đang chìm xuống nặng nề, Orito nói với tông giọng vui vẻ.

"Tự nhiên mời đi hẹn hò rồi định tỏ tình, chẳng nghĩ gì đến cảm nhận của Jill-chan cả. Thế mà Jill-chan vì sợ tớ tổn thương khi bị từ chối nên mới cố tình để bị vỡ mộng, cậu đã lo nghĩ cho tớ như vậy."

Đến nước này mà Orito vẫn cố giải thích hành động của tôi theo hướng tích cực khiến tôi càng thấy đau lòng vì không thể nói sự thật.

"Thế nên là coi như chưa có chuyện gì xảy ra nhé."

Nói rồi, Orito nở nụ cười hời hợt mỏng manh, như để che giấu những cảm xúc phức tạp và nhạy cảm bên dưới.

"Coi như chưa có chuyện gì... là sao?"

"Thì chuyện tớ định tỏ tình với Jill-chan ấy. Vì sau này mình còn làm thêm cùng nhau, cứ mỗi lần gặp lại khó xử thì chán chết đúng không?"

Orito nói với giọng điệu nhẹ tênh đến mức lộ liễu.

"Với lại tớ đã bảo là chưa bao giờ chủ động tỏ tình đúng không? Nên chuyện lần này chắc do tớ tự ngộ nhận tình cảm của mình thôi, giờ nghĩ lại thì chắc là thích kiểu con người hay đại loại thế chứ không phải yêu đương đâu. À, đấy, tớ từng kể là tớ rất tôn trọng chị Tenchou đúng không? Chị ấy cho tớ một 'nơi trú ẩn' khi tớ cần. Rồi Jill-chan cũng bảo sẽ trở thành 'nơi trú ẩn' của tớ, tớ vui quá nên hiểu lầm ấy mà?"

"Chuyện đó... đúng là tớ có nói."

Thấy ánh mắt như tìm kiếm sự đồng tình của Orito, tôi gật đầu, và cậu ấy nhếch môi cười vẻ hài lòng.

"Thế nên là chuyện lần này coi như bỏ qua, hai đứa vẫn chỉ là đồng nghiệp làm thêm, từ giờ mong cậu giúp đỡ nhé!"

Nói rồi, cậu ấy lại ghé sát nhìn vào mắt tôi. Trên bề mặt đôi mắt ấy phản chiếu khuôn mặt bối rối của tôi đang nhìn lại.

Nhìn biểu cảm của chính mình trong đôi mắt đó, tôi chợt nhận ra cậu ấy đang cố gắng làm theo hành động mà tôi mong đợi. Việc tôi cố tình để bị vỡ mộng trong buổi hẹn hò để từ chối lời tỏ tình của Orito. Lý do thì cậu ấy không biết, nhưng cậu ấy vẫn chấp nhận lùi bước vì tôi.

Nếu đã vậy thì tôi chẳng còn lời nào để nói nữa.

"Được rồi, chốt thế nhé! Vậy hôm nay giải tán ở đây thôi."

"Thật ra tớ nên đưa cậu về tận nơi nhưng nói chuyện này xong thì thôi nhỉ", Orito cười khổ. Tôi lặng lẽ gật đầu trước lời nói đó và nhìn theo bóng lưng cậu ấy.

Bóng lưng ấy có gì đó cô đơn khiến tôi muốn gọi với theo, nhưng nếu suy xét tâm trạng của cậu ấy thì tôi cảm thấy mình chẳng có tư cách gì để nói cả.

Khi bóng lưng Orito dần nhỏ lại, từ phía sau có tiếng bước chân lạch bạch vang lên. Quay lại, tôi thấy Ibu và Kokone đang chạy chậm về phía này.

"Jill-chan! Sao rồi? Orito đâu? Về rồi hả?"

"T-Tự nhiên ngắt cuộc gọi..."

"Xin lỗi xin lỗi, tớ sẽ giải thích đàng hoàng."

Trước hai người đang thở hồng hộc và sấn lại gần, tôi giải thích lại trình tự cuộc nói chuyện vừa rồi với Orito.

"C-Coi như chưa có chuyện gì... thế là được ạ?"

"Được... thì cũng không hẳn, nhưng Orito-kun đã nói thế thì đành chịu thôi."

Trong khi tôi còn đang nói năng ấp úng thì:

"...Cái gì thế. Coi như chưa có chuyện gì, không thể chấp nhận được."

Ibu lẩm bẩm với giọng trầm thấp, trừng mắt nhìn về hướng Orito vừa rời đi. Rồi—

"Để tớ đi nói cho ra nhẽ một câu!"

"Hả!? S-Seira-chan!?"

"Ibu-san!?"

Mặc kệ tôi và Kokone đang ngỡ ngàng, Ibu lao đi đuổi theo bóng lưng đang xa dần kia. Cô ấy chạy hết tốc lực. Tôi và Kokone nhìn nhau trong thoáng chốc rồi cũng không thể bỏ mặc nên ba chân bốn cẳng đuổi theo.

"Chờ chút đã, Orito!"

Nghe tiếng gọi thất thanh như muốn níu kéo của Ibu ở gần lối vào công viên, Orito giật mình quay lại.

"...Hả!? Sao Ibu lại ở đây?"

Ibu hùng hổ lao đến, rút ngắn khoảng cách với Orito đang không giấu nổi sự hoang mang.

"Sao với trăng cái gì, hôm nay tớ đã bám theo Orito và Jill-chan suốt đấy!"

Cô ấy nói thẳng tưng, chẳng có chút gì là hối lỗi.

"Hả!? Tại sao!?"

"Với lại, người nhờ Jill-chan làm sao để Orito vỡ mộng là tớ đấy!"

"Hảaaaa!?"

Khi tôi và Kokone đuổi kịp thì Ibu đã tuôn ra một tràng vạch trần toàn bộ sự việc hôm nay trơn tru như nước chảy.

"Này, Seira-chan..."

Kokone mặt tái mét, có phần hơi sợ hãi. Tôi cũng cảm thấy không theo kịp tình hình.

"Cả Kokone-san nữa!? Này, Ibu, rốt cuộc là sao? Tại sao Ibu lại bám theo tớ với Jill-chan?"

Sau khi hoàn hồn khỏi cú sốc ban đầu, Orito hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng. Cũng phải thôi.

"Sao với trăng cái gì, thì tại tớ thích Orito chứ còn sao nữa!!"

Ibu hét lên bằng cái giọng to đến mức chắc cả công viên đều nghe thấy. Một nửa... à không một trăm phần trăm là làm liều rồi, có ổn không đấy...?

"Hả? Thích á, ai cơ?"

Như thể cơn giận bị thổi bay, Orito há hốc mồm.

"Là tôi chứ còn ai hả trời!!"

"Hảaaaaa!?"

Ibu cũng không định dừng lại, hoặc là phanh hỏng rồi, cứ đà này mà xả hết sạch sành sanh mọi thứ. Có tỏ tình táo bạo quá không đấy...?

"Khoan đã, tự nhiên nói gì chả hiểu..."

"Không phải tự nhiên!"

Ibu bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách với Orito. Đuôi câu nói của cô ấy hơi run run, và tôi nhận ra cô ấy đang cố tình nói to để che giấu điều đó.

"Thực ra tớ đã thích cậu từ lâu rồi, nhưng không nói được... Thế nên, hôm nọ lúc Orito mời Jill-chan đi hẹn hò tớ đã rất sốc nhưng cũng thấy cậu thật tuyệt. Vì đó là điều tớ không làm được."

Ibu nghẹn lời, cúi gằm mặt xuống.

"Ibu..."

Orito định đưa tay ra vẻ lo lắng nhưng:

"Thế mà!"

"Oái."

Ibu ngẩng phắt lên lườm khiến Orito chùn bước.

"Thế mà tại sao lại nói 'coi như chưa có chuyện gì'!? Không phải cậu thích Jill-chan sao!?"

"Không... nhưng mà."

"Nhưng nhị gì chứ! Rõ ràng là thích mà lại giả vờ hiểu chuyện, trông phèn lắm đấy!"

"Gì cơ... Mà tại sao tớ lại phải nghe Ibu nói thế chứ!?"

"Vì tớ thích cậu!"

Đôi mắt của Ibu khi hét vào mặt Orito đã ầng ậc nước. Dẫu vậy cô vẫn nhìn thẳng vào Orito, nói những lời da diết.

"Vì tớ thích cậu... nên khi thấy người mình thích làm mấy chuyện hèn nhát như thế, tớ thấy bực mình..."

Giọng nói nhòe đi, và tách, một giọt nước trong vắt lăn từ khóe mắt xuống má.

"Ư, cái gì thế... Sao cậu lại khóc..."

"A, cái này, không phải—"

Chính Ibu cũng ngạc nhiên, cô lấy mu bàn tay quệt nước mắt. Nhưng càng lau, nước mắt càng tuôn rơi không ngừng.

"X-Xin lỗi...! Tớ về đây...!"

"Ơ, hả!?"

Vừa dứt lời, Ibu lách qua người Orito đang ngơ ngác và chạy biến ra khỏi công viên.

"S-Seira-chan!"

Chậm một nhịp, Kokone vội vàng đuổi theo. Chỉ còn lại tôi và Orito đứng chết lặng tại chỗ.

"...Cái gì thế, tớ cứ tưởng riêng cậu thì tuyệt đối không có chuyện đó chứ."

Để lại một câu lẩm bẩm như thể bị bỏ rơi, Orito cũng quay lưng bước đi.

Tuyệt đối không. Ẩn sau lời nói đầy chắc chắn ấy là gì, tôi đã không thể hỏi được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!