Chương 1 Mùa hè, làm thêm và màn ngụy trang thành người hướng ngoại
1
Câu chuyện bắt đầu từ vài giờ trước.
Vào một ngày nghỉ ngay trước thềm kỳ nghỉ hè, sau khi dạo quanh mua sắm ở Harajuku, tôi và Kokone ghé vào một quán cà phê để nghỉ chân.
"Cho tớ một Iced Matcha Tea Latte, size Tall, không si-rô, đổi sang sữa không béo nhé."
"...!? C-Cái, tiếng nước nào vậy trời...!?"
"Đã rõ ạ."
"H-Hiểu được luôn sao...!?"
"Vậy Kokone nè, tớ ra giữ chỗ trước nha."
"Hả, a, ơ, khoan... ểhh!?"
"Quý khách dùng gì ạ?"
"Hơ!?"
Cầm khay đồ uống rời khỏi quầy, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu trăng trối như bị ai bóp cổ vang lên từ phía sau. Nhưng rồi âm thanh tuyệt vọng ấy cũng nhanh chóng bị nhấn chìm vào sự huyên náo của một buổi trưa ngày nghỉ trong chuỗi cà phê lớn.
Ngồi xuống chiếc bàn trống, tôi nhấp một ngụm đồ uống lạnh để làm dịu cổ họng, một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra.
"Nóng thật đấy..."
Có lẽ do vừa đi bộ giữa Harajuku vào ngày nghỉ, lại còn là một buổi chiều tháng Bảy nắng gắt, nên tôi có cảm giác hơi nóng đang hầm hập tích tụ bên trong mái tóc.
Để tìm chút hơi mát, tôi buộc gọn mái tóc dài màu trà sữa, vắt nó ra phía trước để phần gáy được thông thoáng hơn. Sau đó, tôi bật camera trước của điện thoại lên để kiểm tra xem có thứ gì "lộ thiên" ở vùng gáy như lưới tóc giả hay tóc thật hay không.
Đuôi tóc buộc kiểu ponytail vắt ra trước ngực uốn lượn nhẹ nhàng, đung đưa bồng bềnh trên chiếc váy sơ mi có thắt nơ ở eo.
Ừm, không có chỗ nào bị lỗi cả. Hôm nay mình vẫn là dễ thương nhất!
Ngay khoảnh khắc tôi mỉm cười với camera điện thoại.
"A, ờm, Hoshimi-kun..."
"Oái, đừng có lù lù hiện ra trong khung hình chứ!"
Từ bên ngoài khung hình, một gương mặt u ám như oan hồn bỗng nhiên hiện ra khiến tôi giật bắn mình, suýt nữa thì đánh rơi điện thoại.
Quay lại nhìn thì đứng đó chẳng phải là hồn ma ám vào ảnh selfie, mà là một Kokone bằng xương bằng thịt với biểu cảm âm u lạ thường. Cô nàng đang bối rối mân mê đuôi tóc kiểu bob chuyển màu hơi dày của mình.
"Sao thế, Kokone? Cậu đi lâu thật đấy... ủa, cậu chưa gọi gì sao?"
Thấy Kokone không cầm đồ uống trên tay, tôi nghiêng đầu thắc mắc. Rõ ràng lúc nãy sau khi mua sắm xong, cả hai đã thống nhất là "Khát nước quá, vào quán cà phê uống gì đi".
"À, ừm... không được."
"Cậu nói gì cơ?"
"C-Cách gọi món, tớ không biết gọi thế nào cả...!"
Khi tôi hỏi lại, cô nàng vừa run rẩy đôi vai bần bật vừa cố nặn ra câu trả lời.
Ểhh...
"...Tại sao?"
"A, v-vừa rồi! Cậu vừa cười nhạo tớ là 'kẻ hướng nội u ám bị rối loạn giao tiếp đến mức không gọi nổi đồ uống ở quán cà phê' đúng không!?"
"Không, nhưng mà đó là sự thật còn gì..."
Trong lúc tôi còn đang bối rối trước câu trả lời ngoài dự đoán thì cô nàng chẳng hiểu sao lại trưng ra bộ mặt nạn nhân rồi trách móc tôi.
"H-Hoshimi-kun, cậu quá đáng lắm...! Một mình cậu xổ ra một tràng ngôn ngữ bí ẩn với tốc độ ánh sáng rồi bỏ đi mất hút. Đ-Để tớ lần đầu tiên đến những chỗ như này phải đứng một mình trước quầy thu ngân, đ-đằng sau lại còn bao nhiêu người xếp hàng tạo áp lực cực lớn nữa chứ...!"
"X-Xin lỗi xin lỗi, là tớ sai."
Thấy cô nàng sắp rơm rớm nước mắt đến nơi, tôi vội vàng dỗ dành.
"Đúng là thế thật, lần đầu đi thì tên menu cũng không biết, rồi mấy cái tùy chỉnh nghe cứ như mật mã ấy nhỉ? Được rồi, vậy lần này tớ sẽ đi cùng và hướng dẫn cậu, chúng ta thử gọi lại nhé?"
Kokone gật đầu cái rụp. Tôi dẫn cô nàng - người có vẻ như đã lấy lại bình tĩnh - quay lại quầy thu ngân.
"Rồi, Kokone muốn uống gì? Cà phê? Trà? Hay là loại nào ngọt? ...Ừ ừ, đồ ngọt thì ở chỗ này. A, mấy món dạng tráng miệng thì ở đây nhé. ...Cái này á? Cái này? Size gì? Tall được không? Hả, nhỏ quá á? Grande là to lắm đấy, có ổn không? Hiểu rồi. Phiền chị cho một cái này size Grande... Hả, gì cơ? Custom? À ừ, có thể đổi được si-rô hay kem tươi các thứ đấy... Cậu muốn đổi cái này hả? Ừ. Xin lỗi chị, vậy đổi sang White Mocha Syrup giúp em... Hả? Cả kem tươi nữa? Cho em thêm kem tươi nữa ạ... Hửm, vẫn còn nữa? Thêm Chocolate Chip? A vâng, vậy chốt thế này ạ... ơ, cả sốt sô-cô-la nữa? Xin lỗi chị, thêm cả sốt sô-cô-la nữa ạ. Mà này, mới lần đầu mà cậu đòi hỏi lắm thế!?"
Mà rốt cuộc thì toàn là tôi gọi món hộ còn gì! Đừng có thì thầm truyền tin cho tớ nữa, tự mình nói đi chứ!
"Ưmmm~~~~"
Hút một hơi thứ đồ uống quái vật ngọt lịm với núi kem tươi phủ đầy vụn sô-cô-la và sốt sô-cô-la, đôi má Kokone giãn ra một cách lôi thôi. Như mọi người thấy đấy, đây là một cô nàng hướng nội thích đồ ngọt và ngại nói chuyện với người lạ.
IMG
Việc tôi phải chăm sóc cho một cô nàng âm trầm thế này cũng có chút lý do phức tạp.
"...Kokone này, cái đó không ngọt quá hả?"
"Ơ, ngọt nên mới ngon chứ...?"
Tôi hơi rùng mình khi nhìn cảnh Kokone hút lấy hút để đám kem và sô-cô-la, nhưng đương sự lại nghiêng đầu với vẻ mặt vô cùng ngây thơ. Thật luôn... Lượng đường với calo có vẻ kinh khủng lắm đấy...
"...Mà, ăn uống không điều độ cũng hại da lắm nên cậu tiết chế chút nhé?"
"Haiz... Da của Hoshimi-kun đẹp thật đấy... dù là con trai mà—"
Đáp lại lời khuyên nhủ nhẹ nhàng của tôi, Kokone trong khi vẫn dính kem trên môi đã thốt ra một câu phát ngôn chấn động.
"Chờ đã!?"
"Ưm!?"
Tôi hốt hoảng vớ ngay lấy tờ khăn giấy gần đó bịt chặt cái miệng "bép xép" của Kokone lại, rồi thì thầm bằng giọng nghẹt thở.
"Đừng có nói chuyện đó ở ngoài đường! Lỡ ai nghe thấy thì làm sao hả!"
"...! ...!"
Có lẽ bị áp đảo bởi biểu cảm như ác quỷ của tôi, hoặc là do khó thở, mặt Kokone đỏ bừng, gật đầu lia lịa. Thiệt tình, cái đồ hướng nội bất cẩn này...
Sợ những người bàn bên cạnh nghi ngờ, tôi vừa gấp tờ khăn giấy lại vừa mỉm cười tươi rói, nâng tông giọng lên một chút.
"Kokone-chan nè, môi cậu dính kem kìa?"
"A, c-cảm ơn cậu...?"
Vẫn còn chút đỏ mặt và thở hổn hển, Kokone đưa ngón tay lên quệt môi mình.
"Ừ. Từ giờ nhớ cẩn thận nhé?"
Trước câu nói đầy ẩn ý của tôi, Kokone ngừng chạm vào môi và gật đầu với vẻ nghiêm trọng.
"V, vâng...! Đây là, bí mật chỉ riêng hai chúng ta biết thôi mà, đúng không...?"
"Đúng vậy. Đó là bản hợp đồng 'đổi việc giữ bí mật lấy việc tớ sẽ giúp Kokone trở nên dễ thương' mà."
Phải, chúng tôi đang ở trong một mối quan hệ hợp đồng.
Với điều kiện cô ấy không được tiết lộ cho bất kỳ ai bí mật rằng tôi - một thằng con trai - lại đang mặc váy, đội tóc giả và trang điểm full-face để giả gái như thế này, tôi sẽ "đào tạo" (produce) để giúp một cô nàng hướng nội như cô ấy trở nên "dễ thương".
Hôm nay, việc cùng nhau đi mua sắm thế này cũng là một phần trong kế hoạch đó. Nhân tiện thì bộ quần áo và chiếc túi Kokone đang dùng chính là chiến lợi phẩm hôm nay.
Chiếc áo ren trắng tay ngắn kết hợp với váy hai dây dáng dài (maxi), dưới chân là đôi xăng đan chất liệu trong suốt tạo cảm giác mát mẻ, một set đồ mùa hè đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ dễ thương. Chiếc túi màu hồng tro có điểm nhấn là chiếc nơ ở quai cầm cũng rất bắt mắt.
Chiếc váy hai dây để lộ phần vai, nếu để Kokone - người có dáng người "Natural" (khung xương tự nhiên) - mặc trần thì sẽ làm lộ vẻ xương xẩu, nhưng điểm mấu chốt là khi phối layer với chiếc áo che phủ phần vai thì khuyết điểm đó sẽ được giấu đi.
Đại loại như vậy, dạo gần đây tôi thường xuyên đi cùng Kokone để mua quần áo và mỹ phẩm, nhưng hiện tại, tôi đang có một nỗi khổ tâm.
Đó chính là...
"Không có tiền............! Dạo này chi tiêu nhiều quá...!"
"Tự dưng lại có một nỗi lo thiết thực thế..."
"Vốn dĩ ấy, làm đẹp tốn kém lắm chứ bộ!"
"Sao tự nhiên cậu lại bắt đầu thuyết giảng vậy..."
"Nào là quần áo, nào là mỹ phẩm, nếu cứ thích gì mua nấy thì bao nhiêu tiền cũng chẳng đủ, thế nên mới phải kìm nén, vậy mà...!"
"...Nhưng Hoshimi-kun, hôm nay cậu cũng mua đồ cho mình mà?"
"Nhìn thấy thì sẽ muốn mua chứ! Kìm nén sao nổi!"
Đúng vậy. Tần suất đi mua sắm cùng Kokone tăng lên đồng nghĩa với việc chi tiêu của tôi cũng tăng theo tỷ lệ thuận.
Kokone vừa hút rột rột ly nước siêu cấp ngọt vừa lẩm bẩm như chuyện không phải của mình.
"Không ngờ Hoshimi-kun lại là người có khả năng quản lý tài chính kém thế này..."
"Không phải, nhưng mà quần áo lỡ bỏ qua một lần là có khi chẳng bao giờ gặp lại nữa, mỹ phẩm mà hot lên một cái là cháy hàng trong nháy mắt ấy chứ!? Thấy là phải mua ngay!"
"A, v-vậy à... vâng..."
Thấy tôi bao biện một cách tuyệt vọng, Kokone gật đầu có chút e dè. Tại sao cậu không thể chia sẻ cảm xúc này với tớ hả?
"Mà Kokone có ổn chuyện tiền nong không đấy? Dạo này cậu mua sắm một đống thứ, không bị cháy túi à?"
Từ lúc bắt đầu công cuộc đào tạo đến giờ, Kokone đã mua một bộ đồ trang điểm, hai bộ quần áo phối toàn thân, rồi cả túi xách phụ kiện linh tinh nữa. Với học sinh cấp ba thì đây hẳn là khoản chi khá đau ví.
"A, tớ không sao ạ...! Tớ có tiền mừng tuổi để dành."
"Hả, cậu tiết kiệm đàng hoàng ghê nhỉ? Giỏi thật."
Đến tôi đây tiền tiêu vặt còn chẳng đủ, phải nhờ bà chị Kazuki viện trợ kinh tế. ...Thế mà vẫn trong tình trạng cháy túi.
Thế nhưng, gương mặt đang uống nước đầy hạnh phúc của Kokone bỗng nở một nụ cười hèn mọn.
"Gọi là tiết kiệm, hay nói đúng hơn là... ừm, do tớ không có bạn bè... nên cũng chẳng có cơ hội đi chơi tiêu tiền. Nhận ra thì nó cứ tự tích lại thôi, kiểu vậy... ê hê, hê..."
"A, ra, là, vậy..."
Định khen ai ngờ lại dẫm phải mìn. Không được rồi cái con nhỏ hướng nội này, hội thoại thường ngày mà như bãi mìn vậy...
"V-Vậy thì, từ giờ cậu có thể dùng thật nhiều tiền cho việc làm đẹp rồi, tốt quá ha!"
"Nhưng mà, nếu Hoshimi-kun không có tiền thì chúng ta không nên đi mua sắm nhiều quá đúng không...?"
"Ư, cái đó thì đúng là thế thật..."
Cố cứu vãn tình thế nhưng cuối cùng lại quay về vấn đề tôi không có tiền. Đau lòng quá.
"...Chắc tớ đi làm thêm gì đó quá."
Tôi thở dài thốt lên ý định đó, dù cũng chưa có manh mối cụ thể nào.
"Trước mắt đành phải tiết kiệm thôi", tôi nghĩ thầm rồi đứng dậy sau khi uống cạn ly latte giá hơn năm trăm yên. Phải cắt giảm từ những khoản này thôi...
"A."
Vừa bước ra khỏi quán cà phê, Kokone như phát hiện ra điều gì đó liền lên tiếng.
"Chỗ này đang tuyển nhân viên làm thêm nè?"
"Thật hả. Không biết lương lậu thế nào nhỉ?"
Theo hướng ngón tay Kokone chỉ, một tấm áp phích tuyển dụng nhân viên được dán trên cửa sổ cạnh lối ra vào. Tôi bước lại gần để nhìn cho rõ, Kokone cũng lùi lại một bước để nhường chỗ.
Nhưng khổ nỗi, đó là lối ra vào của quán. Là nơi người ta đi lại.
"Oái."
Kokone lùi lại, đứng ngay giữa cửa, đúng lúc va phải một người phụ nữ tóc màu nâu cam buộc nửa đầu vừa từ trong quán bước ra.
"A... X, xin lỗi—!?"
Đang lầm bầm xin lỗi, Kokone bỗng nín bặt khi nhìn thấy người phụ nữ đó.
Cú va chạm của Kokone đã làm ly cà phê trên tay người phụ nữ sánh ra, nhuộm một mảng nâu sũng nước lên chiếc túi xách cô ấy đang cầm. Cảnh tượng này khiến tôi cũng phải hoảng hốt.
"...Ư, a, đ-đền bù... thiệt hại...!"
"Oa, xin lỗi chị! Tại bọn em cứ lảng vảng ngay cửa thế này...!"
Tôi thay mặt Kokone - người lúc này mặt đã cắt không còn giọt máu và chỉ lẩm bẩm được vài từ đứt quãng - để xin lỗi. Nhưng ngay khi cúi đầu xuống, tôi chết sững khi nhận ra chiếc charm gắn trên túi xách của cô ấy.
C-Cái charm đặc trưng hình chữ D, E, O, R này là...!
"L-Là Deor...!"
Chỉ thốt lên cái tên đó thôi mà giọng tôi đã run rẩy.
"Hả, c-chẳng lẽ là loại đắt tiền lắm sao...?"
Có lẽ cảm nhận được sự bất thường của tôi, Kokone lắp bắp hỏi với đôi môi run rẩy.
"...Là hàng hiệu cao cấp (High Brand) đấy. Cái này là mẫu mới, tớ thấy trên mạng xã hội, hình như là..."
Cái túi hàng hiệu mà tôi vốn nghĩ chỉ ngắm trên mạng chứ học sinh cấp ba đời nào với tới, coi như đồ vật ở thế giới khác, giờ đây đang nhem nhuốc cà phê ngay trước mắt. Bàng hoàng trước hiện thực, tôi lục lọi trí nhớ mơ hồ và trả lời.
"H-Hình như là, sáu trăm nghìn yên, tầm đó...?"
"Sáu—"
Phát ra một tiếng "hự" như bị ai siết cổ, Kokone trợn ngược mắt lảo đảo. "Nguy hiểm quá", tôi vội vàng đỡ lấy vai cô ấy. ...Khoan đã, chân tôi cũng đang run đây này?
Hả, chuyện này là thật sao?
"X-X-X-Xin lỗi chị! Đền bù... thì chắc chắn bọn em không thể đền toàn bộ được, nhưng ít nhất bọn em sẽ tạ lỗi trong khả năng có thể, xin chị hãy...!"
Tôi đặt tay lên đầu Kokone - người đang lẩm bẩm "S-Sáu mươi..." với đôi mắt vô hồn - và cùng cúi rạp đầu xuống một cách tuyệt vọng.
Ánh mắt của người phụ nữ nãy giờ vẫn im lặng nhìn chiếc túi giờ chuyển sang chúng tôi. Cô ấy mặc một chiếc áo blouse có nơ thắt trước ngực, phối cùng chân váy dài màu đen xòe nhẹ ở gấu, phong cách French Girly trưởng thành và sang trọng.
Trông khí chất thế này thì việc sở hữu một chiếc túi hàng hiệu cũng là điều dễ hiểu.
Trong khi tôi đang cùng một Kokone nửa tỉnh nửa mê run rẩy trước sức mạnh kinh tế của người lớn, thì:
"Không cần phải xin lỗi rối rít thế đâu? Chị hoàn toàn không để bụng mà."
Người phụ nữ bật cười với tông giọng xởi lởi, trái ngược hẳn với phong cách thời trang French Girly thanh lịch kia. Ơ kìa, nói chuyện nghe khí chất khác hẳn nhỉ.
"Mà cái túi này đắt thế cơ á? Lúc mua chị cũng chẳng nhìn giá mấy. Thế nên mấy đứa cũng đừng bận tâm nhé."
Không hề hay biết sự hoang mang của tôi, cô ấy tiếp tục nói với giọng tỉnh rụi. Chẳng hiểu sao nhưng có vẻ cô ấy không giận lắm? Nhưng mà sáu trăm nghìn yên đấy...! Không thể nào nói "Vậy em không bận tâm nữa! Tạm biệt chị!" được.
"N-Nhưng mà, bọn em không thể không làm gì được..."
"Nhưng mấy đứa mới là học sinh cấp ba chứ gì? Chị không thể lấy tiền của mấy đứa nhỏ thế được."
Ngay khoảnh khắc cô ấy định bỏ đi, vai Kokone giật nảy lên, cô nàng bừng tỉnh.
"Aaaa, ờm, v-vậy thì... e-em sẽ trả bằng cơ thể ạ...!"
"Cậu đang nói cái quái gì thế!?"
Trước phát ngôn kinh hoàng bất ngờ của Kokone, tôi buột miệng mắng bằng giọng thật.
"Q-Quả thận... em sẽ bán... một bên thận...!"
"Ý cậu là cái đó hả!?"
Đừng có bán nội tạng theo nghĩa đen chứ!
"Nh-Nh-Nhưng mà, dù có cố gắng dùng hết tiền lì xì tiết kiệm cũng không đủ, chỉ còn cách đó thôi...!"
"Phải biết quý trọng bản thân hơn đi chứ!? Với lại đừng có nói về số tiền tiết kiệm được do không có bạn bè như thể là thành quả của sự nỗ lực vậy!"
"V-Vừa rồi cậu bảo tớ là đứa không có bạn bè đúng không...!? Q-Quá đáng lắm Hoshimi-kun...!"
"Thì lúc nãy cậu tự nói còn gì!?"
Trong lúc tôi đang lay vai Kokone - người mà chỉ số IQ đang tụt dốc thảm hại vì tình huống khẩn cấp - thì:
"...'Kun'?"
"A."
Trước sự lỡ lời của Kokone, người phụ nữ đang chăm chú nhìn mặt tôi bỗng mở to mắt ngạc nhiên.
"Chẳng lẽ là con trai? Ghê thật, chị hoàn toàn không nhận ra luôn!"
"Aaaa..."
Không ngờ lại bị lộ chuyện giả gái một cách lãng xẹt thế này...!
Tôi muốn chạy trốn khỏi đây ngay lập tức, nhưng cánh tay đã bị nắm chặt lại. Ngẩng mặt lên, tôi thấy một đôi mắt lấp lánh đang nhìn mình chằm chằm.
"Vậy thì chị xin nhận lời, để các em trả bằng cơ thể nhé?"
Khoan đã, đó đâu phải lời tớ nói đâu!?
~*~
"Aaaa, tiêu đời rồi... Trai giả gái siêu cấp dễ thương hiếm có trên đời là tớ đây sắp bị đem đi bán rồi..."
"Đến lúc tiêu cực mà cậu vẫn tự đánh giá bản thân cao thật đấy..."
"Cậu nghĩ là tại ai mà tớ mới tiêu cực thế này hả? Hử?"
Vừa thì thầm buông lời oán trách Kokone, chúng tôi vừa lầm lũi đi theo sau người phụ nữ.
"Cơ mà, khu vực này... là Ura-Hara à."
"...Ura-Hara?"
"À, là Ura-Harajuku (Harajuku phía sau) ấy."
"Mặt sau của Harajuku...? Hức, c-có khi nào chúng ta sẽ bị đổ bê tông dìm xuống biển không...!?"
Nghe tôi nói, mặt Kokone tái mét, cô nàng dáo dác nhìn quanh.
"Không phải nghĩa là thế giới ngầm đâu nhé. Chỉ là tên gọi của khu vực này thôi."
Nơi chúng tôi đang đi bộ là con đường được gọi là Cat Street, nối liền giữa Harajuku và Shibuya.
"Nếu như đường Takeshita có hình ảnh Pop và dễ thương (Kawaii), thì khu vực được gọi là Ura-Hara này mang nhiều nét của các cửa hàng phong cách đường phố (Street style) hơn. Ngoài ra còn có mấy quán cà phê sành điệu, kiểu dành cho người sành sỏi ấy?"
"Hể... Vậy ra không phải là phố của Yakuza hay mấy người làm nghề phi pháp à..."
"Harajuku kiểu đấy thì đáng sợ quá."
"Hai đứa, lối này lối này. Đây nhé."
Người phụ nữ đi trước nói rồi rẽ vào một con hẻm chằng chịt, dừng lại trước một cửa hàng tạp hóa có vẻ ngoài kiểu Âu. Theo cô ấy bước vào trong, tôi thấy những món đồ cũ (used) và tạp hóa mang hơi hướng Vintage được bày biện khá gọn gàng.
"Chúng ta mua quà tạ lỗi ở đây ạ...?"
Tôi hỏi dò vì không hiểu ý định của cô ấy khi dẫn tới đây, người phụ nữ cười lắc đầu.
"A không phải không phải. Đích đến là đằng kia kìa."
Nói rồi, cô ấy đặt tay lên cánh cửa nằm sâu trong cửa hàng — trông như cửa dành cho nhân viên. Cánh cửa mở ra với tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Khi bước qua theo sau người phụ nữ, tôi nhìn thấy một tấm biển gỗ treo trên cửa ghi dòng chữ: cafe & bar happy bivouac.
"Tèn ten, đây là đích đến, quán của chị!"
"...Quán ạ?"
Hiện ra phía sau cửa hàng tạp hóa không giống một cái quán cho lắm, mà giống một cái gara ở nước ngoài hơn?
Nội thất chủ yếu làm bằng gỗ, trên quầy bar sát tường bày la liệt các chai rượu. Phía trước có đặt mấy chiếc ghế đẩu (stool), nhìn cũng ra dáng quán bar đấy. Nhưng ở không gian phía trong, ngoài vài chiếc bàn tròn còn có cả ô tô và xe máy tỏa ra mùi Vintage như trong phim Âu Mỹ cũ, khiến tôi vẫn còn nghi vấn "...Quán gì thế này?".
"Chắc hơi khó hiểu nhỉ. Đại loại thì tối là bar, ngày là quán cà phê, chị kinh doanh kiểu thế. Chị dẫn hai đứa tới đây là vì muốn hỏi xem, hai đứa có muốn làm thêm ở đây không."
Thấy sao? Vừa nói, cô ấy vừa đưa danh thiếp ra. Trên đó ghi tên quán giống như tấm biển trên cửa và cái tên Chủ quán Muta Nozomi.
"Thay vì đền tiền cái túi, mấy đứa sẽ làm thêm ở đây một thời gian. Như thế chị cũng đỡ cảm thấy tội lỗi, mà mấy đứa cũng thấy thoải mái hơn đúng không? Với lại, lúc nãy mấy đứa cũng xem tin tuyển dụng ở quán cà phê kia còn gì? Chị trả lương đàng hoàng, món hời đấy chứ?"
"...Ra là vậy, nghe cũng không tệ thật."
Lời đề nghị của người tự xưng là chủ quán này quả là một cách giải quyết êm đẹp cho vụ việc lần này. Không, thậm chí nó còn giải quyết luôn cả nỗi lo viêm màng túi của tôi, đúng là cầu được ước thấy.
"Tớ thì ổn, còn Kokone thì sao?"
Liếc sang bên cạnh, tôi thấy Kokone đang lắc đầu lia lịa với tốc độ cao như một chú chó con bị dính nước.
"H, Hàng ăn uống... Tiếp khách...! N, nói chuyện với người khác, l-là không thể nào...!"
Lời từ chối đanh thép. Quả không hổ danh kẻ hướng nội thâm căn cố đế...
Nhưng khoan đã, trong hợp đồng đào tạo của chúng tôi có bao gồm cả việc cải thiện tính hướng nội của Kokone mà. Đây chẳng phải là cơ hội tốt sao?
"Bọn em làm! Cả Kokone nữa!"
"Hể!? T-Tớ... đ-đã bảo là không thể rồi mà!?"
"Kokone."
Tôi đặt tay nhẹ nhàng lên vai Kokone đang rơm rớm nước mắt định cự nự, nói như khuyên bảo.
"Cứ coi đây là một phần của việc cải thiện tính hướng nội đi, cố lên nào?"
"Ư, kh, không thể đâu...!"
"Cứng đầu thế nhỉ... Vậy cậu muốn đền tiền hả? Sáu trăm nghìn yên."
"Sáu trăm nghìn... ư ư ư."
Kokone rên rỉ đấu tranh tư tưởng một lúc, rồi như bị sức nặng của sáu trăm nghìn yên đè bẹp, cô nàng gục đầu xuống.
"............L, Làm thì làm."
Giọng nói nghe chẳng muốn làm chút nào.
"Hoan hô! Kiếm được hai nhân viên! Lại còn có một cô em hút khách là trai giả gái siêu cấp dễ thương nữa chứ!"
"Danh hiệu dài quá! Mà em phải làm việc trong bộ dạng giả gái này sao!?"
"Ơ, không phải à? Chị đưa em về đây hoàn toàn là vì mục đích đó đấy. Hiếm có đứa nào giả gái mà hợp và dễ thương thế này lắm, chắc chắn sẽ nổi tiếng cho xem."
"Không, tại em giấu chuyện giả gái, hay nói đúng hơn là không muốn công khai lắm..."
"Sao thế được! Uổng công chị định nhờ em làm gấu trúc hút khách."
"Cách nói chuyện tệ thật đấy!?"
Đang lúc ồn ào qua lại thì có tiếng "két" mở cửa vang lên từ phía trong quầy bar. Nhìn sang, tôi thấy một cậu con trai đeo tạp dề đang đứng trong quầy.
"A."
"Ơ."
Nhìn thấy nhân vật đó, cả tôi và Kokone đều thốt lên một tiếng ngớ ngẩn rồi đứng hình.
"Chị chủ? Có khách rồi sao... ủa, kia là Kokone-san và... hình như là, Jill-chan?"
Người vừa ngạc nhiên gọi cái tên giả của tôi khi giả gái, lại chính là thằng bạn thân quen mặt đến mức không thể quen hơn, Orito.
"Ủa, người quen hả? Quen Orito-kun á?"
"Quen thì có quen, nhưng mà rắc rối lắm!"
"Hả, gì cơ, là sao?"
Bỏ lại Orito với vẻ mặt hoang mang bên ngoài, tôi và Kokone vội vàng đẩy chị chủ vào phòng trong (backyard) để giải thích sự tình.
Chuyện là tôi giấu việc giả gái ở trường. Orito là bạn cùng lớp và là bạn của tôi trong hình hài con trai - "Hoshimi". Tuy nhiên cậu ta cũng đã gặp tôi một lần trong bộ dạng giả gái với cái tên "Jill". Và vì đã lỡ dính dáng ở cả hai thân phận, nên tuyệt đối không được để cậu ta biết "Hoshimi" = "Jill".
"Ra là vậy. Nếu có hoàn cảnh như thế thì thôi khỏi làm thêm ở đây nữa nhé?"
"Nhưng mà, đã nói là làm thay cho tiền đền cái túi rồi..."
"Cũng không nhất thiết phải cả hai đâu? Chỗ chị cũng không thiếu người trầm trọng đến thế, một trong hai đứa làm là được."
Nghe đề xuất của chị chủ, tôi liếc nhìn Kokone, cô nàng mở to mắt kinh hoàng.
"Hả, c-chẳng lẽ bắt mình tôi làm thêm sao...!?"
"Coi như vì một mục tiêu cao cả là bảo vệ bí mật của tớ đi! Không được hả?"
Tôi chắp tay trước mặt năn nỉ, Kokone rên rỉ, mắt đảo liên hồi: "Ư ư..., cái mặt đó là chơi xấu...".
Tôi biết thừa Kokone rất yếu lòng trước khuôn mặt giả gái của tôi, chỉ cần bồi thêm một cú nữa thôi.
"Kokone, đi mà."
Đòn chốt hạ, tôi ngước mắt lên nhìn cô nàng bằng đôi mắt được viền phấn màu cam, tung chiêu "fan service". Kokone lập tức đỏ bừng mặt kêu "Hự!?", tay ôm chặt lấy tim.
Chết dở, hình như tôi lỡ tung ra lượng "dễ thương" quá liều gây chết người rồi!?
"N-Nếu cậu đã nói đến thế thì đành chịu vậy...!"
Hít sâu hai ba cái để trung hòa lượng dễ thương vừa nạp quá tải, Kokone buông một câu nghe có vẻ miễn cưỡng. Nhưng mà khóe miệng cậu đang nhếch lên cười kìa?
"Là vì bảo vệ bí mật của Hoshimi-kun thôi đấy...! Tớ sẽ làm thêm một mình... m-một mình, ư..."
Vừa mới tuyên bố hùng hồn xong! Thế mà giữa chừng nỗi cô đơn khi phải làm một mình trỗi dậy hay sao mà giọng lại run rẩy yếu xìu thế kia. Ưm... thế này thì hơi căng nhỉ...?
Chị chủ hình như cũng cảm nhận được sự không đáng tin cậy của Kokone, khoanh tay suy nghĩ vài giây với vẻ khó xử, rồi vỗ tay cái bốp.
"Vậy thế này, hay là hôm nay thử trải nghiệm làm thêm một chút xem sao?"
"Nếu là như thế thì, chắc em... làm thử xem..."
"Cố lên, Kokone!"
"~~~, Dùng khuôn mặt đó là phạm quy đấy... phạm luật rồi...!"
Gửi nụ cười tươi rói để cổ vũ Kokone - người vẫn còn đang rụt rè, thế mà lại bị trách cứ một cách khó hiểu. Dễ thương quá cũng là cái tội sao?
2
Theo đề xuất của chị chủ, Kokone được phép trải nghiệm công việc tiếp khách, thế nhưng:
"Kokone-chan, em bị đuổi việc."
"Hảảả!?"
Cô nàng bị sa thải ngay tắp lự.
"T-Tại sao ạ...? Hức, em, đã làm gì sai sao...!?"
Chẳng hiểu sao Kokone lại thốt ra câu thoại như mấy nhân vật chính "bá đạo mà không tự biết".
"Không, ngược lại là em chẳng làm gì cả ấy chứ, Kokone."
"...? Câu đố à...?"
"Là sự thật đấy! A, kính chào quý khách!"
Dù tôi - người rốt cuộc phải xắn tay áo vào làm vì khả năng tiếp khách của Kokone bằng không - có nói thế thì Kokone vẫn nghiêng đầu với vẻ mặt hoàn toàn không hiểu mô tê gì. Vừa đi ra tiếp khách, tôi vừa liếc nhìn thì thấy chị chủ đang giơ ngón tay đếm từng lỗi sai của Kokone.
"Đúng thế thật. 'Kính chào quý khách' cũng không nói được này, hở ra là trốn ngay vào quầy này, bưng bê đồ uống cũng đùn đẩy cho Jill-chan này."
"A... ư...!"
Kokone định mở miệng phản bác, nhưng rồi nhận ra mình không cãi được gì, cứ thế miệng cô nàng cứ đóng mở liên tục như cá mắc cạn. Sau khi dẫn khách vào bàn xong, tôi quay lại thì thấy Kokone ném ánh mắt cầu cứu về phía này, nhưng tớ cũng chịu, không bênh được đâu nhé?
"Nếu không muốn bị đuổi, thì em ra lấy order (gọi món) của vị khách kia được không?"
"Ư, a... vâng."
Kokone theo phản xạ định lắc đầu, nhưng rồi lại gật đầu với vẻ mặt bi tráng kèm tiếng rên rỉ đau khổ. Chắc là đang giằng xé giữa việc ghét tiếp khách và cảm giác tội lỗi vì làm hỏng cái túi sáu trăm nghìn yên, cùng việc bảo vệ bí mật cho tôi.
"Được rồi, đi đi em!"
"V, vâng...!"
Được chị chủ đẩy lưng, Kokone rụt rè tiến ra sàn. Thế nhưng, khi chỉ còn cách bàn của khách một chút nữa, vừa chạm mắt với vị khách ngẩng lên nhìn, thì:
"............!"
Giật thót một cái, cô nàng chuyển hướng 45 độ với dáng vẻ khả nghi, lao tới cái bàn trống bên cạnh và bắt đầu lau chùi một cách điên cuồng. Bây giờ đâu cần thiết phải làm việc đó!
"X, Xong rồi ạ...!"
"Không, đã xong đâu! Chưa lấy order mà!"
Lau xong, cô nàng chạy bước nhỏ về quầy, báo cáo với vẻ mặt như thể "Ngay từ đầu em đã định đi lau bàn rồi". Đừng có ra vẻ ta đây vừa hoàn thành công việc chứ!
"Hahaha, chịu rồi, Kokone-san tiếp khách kém quá đấy."
Orito nãy giờ đứng trong quầy làm việc của mình, thỉnh thoảng liếc nhìn những hành động kỳ quặc của Kokone, cuối cùng không nhịn được mà phì cười.
"V-Vừa rồi cậu bảo tôi là kẻ vô dụng đúng không...!?"
"Đâu, tớ có nói thế đâu?"
"Kokone, bệnh hoang tưởng của dân hướng nội lại tái phát rồi đấy..."
Mà thực tế thì tiếp khách tệ thật.
Rốt cuộc tôi lại phải đi lấy order thay cho Kokone, rồi báo lại với Orito đang ở trong quầy: "Orito-kun, bàn số 2 gọi set 'Món tráng miệng hôm nay' và cà phê đá nhé."
"Okie. Mà này, sao Jill-chan đứng xa thế?"
Để giảm thiểu rủi ro bị lộ thân phận giả gái, tôi đứng cách Orito trong quầy vài mét để truyền tin, thế là bị cậu ta nhìn với vẻ nghi hoặc. Không, dù lần trước gặp ở công viên giải trí không bị lộ, nhưng cẩn tắc vô áy náy mà?
"Hả? Đâu có? Chắc là do khoảng cách cá nhân (personal space) của tớ hơi rộng hơn người khác chút thôi?"
"Thế á? Mà khoảng cách mỗi người mỗi khác thật."
Nghe Orito nói, chẳng hiểu sao Kokone cũng gật đầu lia lịa.
"Đ, Đúng thế ạ...! Cho nên, việc tiếp khách của em cũng sẽ giữ khoảng cách là hạn chế tiếp xúc với khách hàng hết mức có thể...!"
"Đừng có đảo lộn khái niệm tiếp khách từ gốc rễ như thế."
Hạn chế gì chứ, hiện tại tiếp điểm với khách của cậu là con số không tròn trĩnh đấy?
"Kokone-chan."
Chị chủ đang khoanh tay trong quầy bỗng nở nụ cười tươi rói với Kokone:
"Quả nhiên là em bị đuổi việc."
"Hảả!?"
"Rồi, vào trong cởi tạp dề ra nào."
Chị ấy lôi xềnh xệch Kokone với vẻ mặt đầy uất ức vào trong backyard.
"Aaa, nh-nhưng mà, tiền đền bù..."
"Jill-chan sẽ làm thay phần của hai người nên không sao đâu."
"Tớ không có sao đâu đấy nhé!?"
Và thế là, toàn bộ công việc và trách nhiệm bị đùn đẩy hết lên vai tôi.
Kỳ lạ thật... Lẽ ra Kokone phải cố gắng làm việc để bảo vệ bí mật của tôi chứ... Tôi đưa mắt nhìn về phía đó, nhưng:
"Vốn dĩ bắt một đứa hướng nội sợ người lạ như mình đi tiếp khách là điều không thể... hê, hê hê."
Cô nàng đang cười hèn mọn với đôi mắt mất hết ánh sáng. Gãy rồi, tâm hồn gãy nát rồi...
~*~
Kết cục là hôm đó, mang tiếng là trải nghiệm nhưng tôi phải làm việc đến hết giờ mở cửa của quán.
"Jill-chan, ra lấy order bàn số 1 với số 3 nhé."
"Vâng ạ! — Xin lỗi đã để quý khách đợi lâu, quý khách gọi... Bánh mì kẹp BLT và cà phê đá đúng không ạ. Xin vui lòng đợi một chút. — Xin lỗi đã để quý khách đợi lâu ạ. Quý khách dùng gì ạ?"
"A, ừm, cho mình, Cacao đá, nhiều kem tươi..."
"Vâng, Cacao đá nhiều kem tươi. Ủa Kokone! Đừng có gọi món với cái mặt khách hàng tỉnh bơ thế chứ!"
Tôi buột miệng mắng Kokone, người chẳng biết từ lúc nào đã ngồi chễm chệ ở bàn số 3.
"A, nhưng mà, chị chủ bảo là cứ ngồi đợi cho đến khi Jill-chan tan làm, nhưng em thấy ngồi không mà chẳng gọi gì thì cũng ngại..."
"Thế nên? Trong lúc tớ làm việc thì cậu ngồi uống trà tao nhã thế này á? Thân phận cao quý ghê nhỉ?"
"A, x, xin lỗi... Ơ kìa, cậu đang cười mà sao trông đáng sợ thế...!?"
"Thì, nếu không phải đang tiếp khách thì tớ chẳng có tâm trạng nào mà cười đâu? Nhỉ?"
"X, Xin lỗi... Tại tớ mà mọi chuyện thành ra thế này... Đáng lẽ tớ phải cố gắng làm việc, thế mà, t-tại tớ là đứa hướng nội bị rối loạn giao tiếp nên chỉ toàn gây phiền phức cho Jill-chan..."
Nói rồi Kokone cúi gằm mặt ủ rũ. ...Coi như cô nàng cũng biết cảm thấy tội lỗi và có trách nhiệm đi. Dù thái độ tiếp khách thì tệ hại thật.
Mà thực tế thì ai cũng có sở trường sở đoản. Tôi cũng không định trách cứ chuyện đó.
"...Cũng chẳng phải tớ định đổ hết lỗi chuyện lần này lên đầu Kokone đâu. Tớ cũng bất cẩn mà. Với lại, tính hướng nội của Kokone đang trong quá trình cải thiện còn gì. Đùng một cái bắt tiếp khách ngay thì không được, nhưng từ giờ cố gắng từng chút một là được chứ gì?"
Nghe tôi nói vậy, Kokone rụt rè ngước mắt lên nhìn dò xét.
"...C-Cậu không giận hả?"
"Không giận. Vốn dĩ tớ cũng đang định đi làm thêm, coi như vừa khéo còn gì."
An tâm trước câu trả lời của tôi, Kokone nở nụ cười méo xệch.
"V, Vậy thì tốt quá...!"
"Thôi, chuyện là vậy nên Kokone đừng bận tâm quá. Rồi, gọi món là Cacao đá nhiều kem tươi đúng không? Xin vui lòng đợi một chút nhé."
"A, kh, khoan đã...!"
Thấy tôi định rời bàn, Kokone gọi giật lại, rồi nói như thể vừa hạ quyết tâm lớn:
"Cho mình gọi thêm 'Món tráng miệng hôm nay' nữa ạ...!"
"...Biết điều chút đi không là tớ giận thật đấy nhé?"
"Hảả!?"
Quả nhiên phải nghiêm khắc hơn chút nữa, nếu không cái con nhỏ hướng nội này sẽ được đà lấn tới mất.
3
Đầu tuần, vừa đến trường tôi đã thấy Kokone bị vây quanh bởi đám con gái hướng ngoại (Youkya).
Hả, Déjà vu à? Nhưng nghĩ lại thì dạo gần đây cảnh tượng này cũng hay diễn ra.
"Kokone-san hôm nay uốn tóc hả? Dễ thương ghê!"
"A, ừm, tớ có tập, thử..."
"Thế thì tớ biết cái video dạy cách uốn dễ hiểu cực, để tớ chỉ cho!"
"Đội... ơn...!"
"Đội ơn gì chứ, dân thể thao chắc!"
Kokone vẫn cứ lúng túng khi đối diện với đám Youkya như mọi khi, nhưng việc cô nàng giao tiếp được tốt hơn trước dù chỉ một chút xíu cũng khiến tôi cảm nhận được sự trưởng thành.
"Dô, Jirou."
Đang quan sát Kokone thì có ai đó vỗ vai tôi. Quay lại thì thấy Orito, tôi chào lại một cách tự nhiên nhất có thể.
"Chào buổi sáng, Orito-kun — a."
"Hả? Sao lại thêm 'kun'? Nghe nổi da gà quá."
Vừa giơ một tay về phía này, Orito vừa nhăn mặt khó chịu. Chắc mặt tôi lúc đó cũng y hệt vậy.
"...Không, không có gì, nhầm thôi. Cái thằng Orito này, cái đồ, Orito này."
"Sao tự nhiên lại gọi như đang chửi rủa thế!?"
Mặc kệ Orito đang phản đối, tôi thở dài. Lúc làm thêm thì là "Jill", còn bình thường thì là bạn bè "Hoshimi Jirou", phải tiếp xúc với những khoảng cách khác nhau nên tốn sức thật đấy...
Chẳng hề hay biết sự mệt mỏi của tôi, Orito nhìn về phía Kokone và thốt ra một câu cảm thán vô tư lự.
"Mà thôi kệ. Cơ mà Kokone-san, hôm nay cũng được đám con gái hâm mộ nhỉ."
Ở phía bên kia, Kokone đang:
"Mà hair arrange (tạo kiểu tóc) cũng được đấy nhưng hay là làm cho tổng thể nổi bật thêm chút nữa đi? Cậu có muốn bấm lỗ tai không?"
"Bấm...!? C-C-Cái đó thì hơi...!"
Bị cuốn theo không khí tại chỗ và sắp bị đè ra bấm lỗ tai, Kokone ôm chặt lấy tai run rẩy. Thấy cũng tội nghiệp nên tôi định vào can thiệp, thì một cô gái bước ngang qua trước mặt tôi.
"Ể, Shii-chan định bấm lỗ tai á?"
Cô gái với mái tóc dài màu nâu nhạt được sấy (blow) cẩn thận — Ibu Seira, nhẹ nhàng len qua đám đông đang vây quanh Kokone và đứng trước mặt cô nàng.
"Vậy thì, đi mua khuyên tai cùng nhau đi!"
Nói rồi Ibu nở nụ cười không chút toan tính, Kokone nheo mắt lại, lẩm bẩm mấy câu khó hiểu kiểu "Ư, dương khí, chói quá...". Sau đó như sực tỉnh, cô nàng vội vàng lắc đầu quầy quậy.
"K-K-Không, ừm, tớ không bấm đâu...!"
"A, thế hả? Chán thế."
Thấy Ibu chưng hửng rũ vai, mấy đứa con gái xung quanh huých nhẹ.
"Mà Ibu này, cậu thân với Kokone-san từ bao giờ thế? Cả cách gọi nữa."
"À..."
Ibu ấp úng, liếc nhìn Kokone vẻ ngập ngừng. Nhận ra điều đó, Kokone gật đầu cái rụp.
"A, t, thân thiết rồi ạ, tớ và Seira-chan...!"
Dù còn lắp bắp, nhưng cô nàng đã ngẩng mặt lên và nói rõ ràng.
"...Đấy, thấy chưa! Bọn này thân lắm nhé!"
Mặt Ibu bừng sáng, cô lao tới ôm chầm lấy Kokone.
IMG
"Khoan, a, gần quá...!"
"Ơ, thân nhau mà lị?"
Thấy Ibu ghé sát trán cười với mình, Kokone dù đỏ mặt nhưng vẫn mỉm cười bẽn lẽn có vẻ vui sướng.
Bây giờ thì hai người họ có thể cười đùa với nhau thế này, nhưng thực ra trong quá khứ đã có xích mích, và mãi cho đến gần đây vẫn còn giữ khoảng cách với nhau.
Thế nhưng từ khi tôi bắt đầu "đào tạo" Kokone, vì một số lý do mà Kokone trở nên thân thiết với Orito - người rất được lòng con gái - nên đã bị các bạn nữ khác ghét bỏ. Ibu đã ra tay giúp đỡ để giải quyết chuyện đó. Trong quá trình ấy, hai người vốn tránh mặt nhau bao năm qua đã trực tiếp đối diện và làm hòa được với nhau.
Mà, thực ra Ibu cũng thích Orito, nên trong đó cũng có chút toan tính.
Dù sao thì bây giờ hiểu lầm của cả lớp về Kokone đã được giải tỏa, khoảng cách vời vợi với Ibu cũng được lấp đầy, tôi thấy thế là tốt rồi. Cả hai đều là bạn quan trọng của tôi mà.
Kokone khi ở cạnh một Ibu năng động trái ngược hẳn với mình, dường như cũng có nhiều cơ hội nói chuyện với các bạn nữ khác hơn. Việc cải thiện bệnh hướng nội ngại giao tiếp chắc cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Tôi đã nghĩ như vậy, thế nhưng...
"Tớ không biết phải tiếp xúc với Seira-chan thế nào nữa..."
Giờ nghỉ trưa, tại chiếu nghỉ cầu thang trước cửa sân thượng mà chúng tôi hay dùng để bàn bạc bí mật về việc đào tạo Kokone, cô nàng cất lời với vẻ mặt đầy bế tắc.
Vẫn hoàn toàn là một kẻ hướng nội ngại giao tiếp. Ủa, bạn thân...?
"Không, sáng nay vẫn nói chuyện bình thường mà..."
"C-Cái đó thực sự nguy hiểm lắm... Suýt soát thôi...!"
"Cái gì cơ?"
"T-T-Tại vì, nghĩ kỹ thì lần cuối nói chuyện tử tế là từ hồi tiểu học, so với hồi đó thì tớ bây giờ âm trầm hơn, còn Seira-chan thì như cậu thấy đấy, vừa hướng ngoại vừa trông như Gal (Gyaru) ấy...? Nghĩ bình thường thì sống ở hai thế giới khác nhau, chẳng có chủ đề chung, vốn dĩ hít chung bầu không khí tớ cũng thấy có lỗi rồi, nhưng mà không thở thì không được... A, hay là tớ chết đi cho rồi nhỉ...?"
"Đừng có đòi chết một cách casual (tùy tiện) thế chứ?"
Mạch tư duy hèn mọn quá mức khiến tôi không theo kịp, nhưng tóm lại là phải quý trọng mạng sống.
"Tóm lại là, ngày xưa thì thân, nhưng vì xa cách bao nhiêu năm nên giờ thấy ngại chứ gì?"
Bỏ qua tám phần tự ngược vô nghĩa của đứa hướng nội, tôi tóm tắt lại ý chính, Kokone giật mình rồi gật đầu lia lịa.
"Hình như là cảm giác đó, đại loại thế...!"
Chuyện của mình mà mơ hồ quá đấy.
"Chuyện đó có gì phải bận tâm đâu? Đằng nào thì Ibu chẳng sấn tới."
"Nh-Nhưng mà, dù có sấn tới thì tớ cũng không biết phải tiếp chuyện thế nào... Tớ thì u ám thế này, lỡ Seira-chan vỡ mộng thì sao..."
"Ưm..."
Thú thật nhìn thái độ sáng nay, Ibu chỉ cần được làm thân với Kokone là đã vui lắm rồi, còn chuyện hướng nội thì học cùng lớp nên chắc chắn lộ rồi, giờ còn lo gì nữa.
"Vậy thì, hay là cậu thử rủ Ibu đi chơi xem?"
"Hảả!?"
"Thì, do xa cách lâu quá nên mới ngại đúng không? Vậy thì từ giờ phải tăng thời gian ở bên nhau để bù đắp lại thôi."
"Ư ư... V-Vậy thì, Hoshimi-kun rủ Seira-chan hộ tớ được không...?"
"Sao lại là tớ rủ! Tự mình rủ đi chứ!"
"T-Tại vì, tự nhiên rủ đi chơi thì rào cản (hurdle) cao quá không phải sao...? R-Rủ thế nào bây giờ?"
"Thì cứ nói bình thường thôi, kiểu 'Tan học hoặc ngày nghỉ đi đâu chơi đi'."
"Hả, nhưng mà... tự nhiên bắt chuyện rồi bảo 'đi chơi đi' á...? Rào cản cao quá không phải sao...?"
"Nếu nói trực tiếp khó quá thì nhắn tin Line cũng được."
"Hả, nhưng mà... tự nhiên nhắn tin rồi bảo 'đi chơi đi' á...? Rào cản cao quá không phải sao...?"
"Khiếp, rào cản rào cản, cậu nói nhiều quá đấy!"
Thôi nhảy qua đại đi cho rồi!
Sau đó, kết quả của cuộc thảo luận chốt lại ở phương án: "Tôi sẽ đứng bên cạnh giám sát trong khi Kokone trực tiếp rủ Ibu".
Tôi là phụ huynh đi kèm chắc!
~*~
"Đi... chơi... k... hông... đi... chơi... k... hông..."
Tan học, giữa sự ồn ào của đám đông học sinh ùa ra khỏi lớp, từ bàn bên cạnh vang lên tiếng tụng kinh bí ẩn.
Nhìn sang, tôi thấy Kokone đang thì thầm nói chuyện với cái bàn bằng đôi mắt vô hồn. Kinh dị quá đấy, có ổn không vậy?
Nhìn từ bên ngoài thì bầu không khí khá là nguy hiểm, thực tế là mấy đứa bạn cùng lớp liếc nhìn cô nàng rồi thì thầm với nhau "Gì thế kia?", "Đang trù ẻo ai à?". Rắc rối to nếu cứ rải rắc lời nguyền bừa bãi thế này.
"Shii-chan! Đang làm gì đấy?"
Thế nhưng, có một cô gái vẫn hớn hở bắt chuyện mà không hề nao núng trước Kokone đang tỏa ra hắc khí nồng nặc. Đúng kiểu "nếu có bóng tối thì cứ chiếu sáng vào là xong", cô nàng Youkya tỏa sáng chói lóa - Ibu.
"A, S-Seira-chan... C-Cái này là đang tập, hay là..."
Đột nhiên mục tiêu tiếp cận, Kokone ngẩng phắt lên vẻ kinh ngạc.
"Tập? Tập trù ẻo á?"
Sao ai cũng nghĩ đến khả năng trù ẻo thế. Đang là trend (xu hướng) à?
"Không phải... S-Seira-chan, đ-đi ch-ơi khô-ng... a..."
"Hả, gì cơ? Nói lại lần nữa đi?"
"............A, không, không có gì."
Kokone như đã hạ quyết tâm nói ra lời mời gọi — nhưng vì nói lắp quá đà nên chẳng nghe được chữ nào. Hơn nữa bị hỏi lại với vẻ mặt nghiêm túc nên xấu hổ quá hay sao mà cô nàng đỏ bừng mặt cúi gằm xuống. Này, đừng có bỏ cuộc chứ!
"? Mà thôi kệ nếu không có gì."
Ibu làm mặt lạ lùng rồi cũng cho qua chuyện. Đùa à... Là tôi thì tuyệt đối không thể bỏ qua (no-tsukkomi) thế được đâu...
"Mà này, Shii-chan kỳ nghỉ tới có rảnh không?"
"Hả, ngày nghỉ ạ...? Thì rảnh..."
"Thật á? Vậy đi đâu chơi đi!"
"Hả."
Định rủ Ibu đi chơi, ai ngờ Kokone lại là người được rủ. Tưởng chừng như mục đích đã đạt được một cách tình cờ, nhưng chẳng hiểu sao cô nàng lại cứng đờ mặt:
"Hả, không, cái đó thì..."
Vừa ấp úng, cô nàng vừa tỏa ra bầu không khí có vẻ không thích lắm. Lúc nãy chính cậu định rủ còn gì! Sao được rủ lại lùi bước thế hả!
"Hửm? Hay là có kế hoạch gì rồi?"
"A, k-không, kế hoạch, thì không có..."
Không có thì đi đi chứ.
"...Nh-Nhưng mà, chỗ chơi của người hướng ngoại, là, Night Pool (hồ bơi đêm), đúng không ạ?"
"Đâu, có đi đâu?"
"Hảả, nhưng mà, người hướng ngoại chẳng phải tuần nào cũng vừa nướng BBQ ở hồ bơi đêm hằng đêm vừa quay Tik-tok sao...!?"
Cô nàng nói một câu ngu ngốc vô cùng với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Vừa bơi vừa nướng thịt vừa quay video, bận quá đấy.
"Định kiến gì thế!? Nghe ai nói vậy!?"
"Hả, I, Internet, chắc thế...?"
"Xạo đấy, tin đó! Bỏ Internet đi! Shii-chan ngây thơ quá!"
Thấy Kokone nhìn mình với ánh mắt đầy nghi hoặc, Ibu trầm ngâm một lát rồi tuyên bố.
"...Quyết định rồi! Để sửa lại cái định kiến của Shii-chan, kỳ nghỉ tới cậu nhất định phải đi với tớ!"
"Hả... n-nhưng mà tớ, không có đồ bơi—"
"Đã bảo không đi Night Pool mà!"
"À ừm, chuyện đó... V-Vậy thì Hoshimi-kun cũng đi cùng."
"Hử!? Sao lại là tớ?"
Đột nhiên mũi dùi chĩa về phía mình khiến tôi giật mình. Nhìn sang, Kokone đang làm đôi mắt như con cún sắp bị đem đi vứt. Người hướng ngoại đáng sợ đến thế sao...
"Hoshimi á? Nhưng lần này tớ muốn tổ chức tiệc con gái (Joshikai) cơ."
"Đấy, Ibu cũng bảo thế rồi."
Vừa dỗ dành Kokone, nhưng ý ngoài mặt chữ là "Cậu là đồ kỳ đà cản mũi" khiến tôi cũng hơi tổn thương nhẹ.
"...Tiệc con gái... a, vậy thì, tớ sẽ gọi Jill-chan...!"
Hảả!? Tôi suýt thốt lên tiếng nhưng vội nuốt ngược vào trong. Tự tiện gọi cái gì thế hả!
"Jill-chan là cái bạn hôm ở công viên giải trí ấy hả?"
"V, Vâng... A, gấp quá nên không được ạ...?"
Thấy Kokone hỏi đầy lo sợ, Ibu khựng lại một khoảnh khắc, rồi:
"À, được chứ sao không! Tớ cũng muốn gặp lại bạn ấy! Gọi đi gọi đi!"
Cô nàng gật đầu cười tươi. Dừng lại, đừng có gọi! Hôm nọ vừa mới tái ngộ Orito trong bộ dạng giả gái xong, tôi không muốn tái ngộ cả Ibu đâu!
Tôi cố gắng gửi tín hiệu bằng mắt (eye contact) cho Kokone nhưng không tới, cô nàng cứ thế bị Ibu kéo ra khỏi lớp vừa đi vừa nói "Vậy vừa về vừa quyết định xem đi đâu nhé?".
Aaa...
Sau đó, trên đường về nhà với bước chân nặng trĩu, điện thoại tôi rung lên bần bật. Nhìn thì thấy tin nhắn từ Kokone:
"Đột nhiên đi hai người thực sự căng lắm nên cứu tớ vớ"
Tin nhắn bị đứt quãng giữa chừng cứ như thư tuyệt mệnh vậy. Ơ, chết rồi hả?
...Aaa thiệt tình! Thì đi là được chứ gì, đi là được!
4
Vào ngày nghỉ tiếp theo, khi tôi đến điểm hẹn là Shibuya 10Q trước giờ ăn trưa, Kokone và Ibu đã đợi sẵn ở gần lối vào. Cái nắng gay gắt của những ngày cận kề kỳ nghỉ hè đổ xuống không thương tiếc, khiến tôi phải rảo bước nhanh hơn để trốn vào bóng râm của tòa nhà.
"──Đấy, cái này siêu dễ thương luôn!"
"Dễ thương ghê—"
Vừa lấy khăn tay lau mồ hôi vừa tiến lại gần, tôi thấy hai người họ đang chụm đầu vào nhau xem video gì đó trên cùng một chiếc điện thoại. Nhìn từ bên ngoài, trông họ chẳng khác nào một đôi bạn thân thiết bình thường.
"Nhỉ! À cái này cũng 'vãi chưởng' lắm nè?"
"Vãi chưởng thật—"
Ibu vui vẻ thao tác trên điện thoại và mỉm cười, còn Kokone cũng cười phụ họa theo. Ơ kìa, nói chuyện được bình thường rồi đấy thây.
"Cơ mà hôm nay cũng nóng quá ha. Mồ hôi tuôn như tắm luôn."
"Vãi chưởng thật—"
...Hửm? Khoan, sao thấy sai sai?
Cảm giác kỳ lạ xen lẫn trong cuộc hội thoại vô thưởng vô phạt khiến tôi phải dỏng tai lên nghe kỹ hơn.
"À đúng rồi, hôm qua tớ tìm được cái túi xách trông ổn áp lắm á, là cái này nè."
"Dễ thương ghê—"
N, này, nhỏ này định dùng mỗi hai từ "Dễ thương" và "Vãi chưởng" để vượt qua cuộc hội thoại này sao...! Thế này thì nông cạn quá, kiểu gì cũng lòi đuôi cho xem!
"Sáng nay tớ chưa kịp ăn gì nên giờ đói meo rồi. Xem quần áo xong mình đi đâu ăn nhé? Shii-chan muốn ăn gì?"
"Dễ thương ghê—"
"Hả, ý cậu là đồ ăn kiểu dễ thương á? Đồ ngọt hả?"
Aaa, sắp lộ tẩy rồi...!
"X, xin lỗi đã để hai cậu chờ lâu!"
Tôi vội vã chen vào giữa Ibu đang ngơ ngác và Kokone - người đã hóa thành cái loa bị hỏng. Không thể đứng nhìn thêm được nữa, thảm thương quá đi mất!
"Oa—! Jill-chan, lâu rồi không gặp! À mà thực ra mới gặp cách đây không lâu nhỉ!"
"Ừ, ừm, cảm ơn cậu đã rủ tớ đi cùng hôm nay nhé?"
"Không có gì đâu mà! Tớ cũng muốn gặp lại cậu nữa! Mà khoan, Jill-chan là 'bokukko' hả!? Hôm trước cậu đâu có xưng hô thế đâu!?"
"À, ừm, tại lần đầu gặp nên tớ có hơi 'giữ kẽ' một chút ấy mà... K, kỳ lắm sao?"
"Không hề! Dễ thương lắm!"
Được chào đón với sự nhiệt tình quá mức khiến tôi hơi choáng ngợp. Cái kiểu đập tay nhẹ ở trước ngực thế này đúng là một dạng "skinship" bí ẩn mà nếu là con trai thì đời nào tôi làm. Cảm giác về khoảng cách đúng là bị lỗi thật rồi...
Mà, thái độ này chứng tỏ cô ấy hoàn toàn coi tôi là con gái và không hề nghi ngờ gì về màn giả gái của tôi, nên chắc là ổn thôi. Đây là lần thứ hai gặp mặt trong bộ dạng này, tôi đã hơi cảnh giác sợ rằng cô ấy nhìn quen mắt rồi sẽ nhận ra chân tướng, nhưng xem chừng không cần lo lắng nữa. Với cả, lỡ miệng xưng "tớ" (boku) một cái mà cô ấy cũng chấp nhận cái rụp, đúng là may thật.
"A, chào Jill-chan..."
"Ui da. Ể, gì thế?"
"Kh, không có gì..."
Cuối cùng Kokone cũng thốt ra được từ ngữ khác ngoài "dễ thương" và "vãi chưởng", nhưng chẳng hiểu sao cô nàng lại dùng tay chặt cái bốp vào tay tôi đang đập tay với Ibu, rồi ném cho tôi một ánh nhìn chằm chằm.
...Gì cơ? Ý là thân là con trai thì đừng có chạm vào con gái hả?
"Cơ mà lần trước gặp tớ đã nghĩ rồi, Jill-chan sành điệu thật đấy!"
Trang phục hôm nay của tôi là áo croptop khoác ngoài bằng chiếc cardigan vải voan xuyên thấu dễ thương, kết hợp với chân váy xếp ly dài qua gối và giày mule. Túi xách là chiếc túi mini màu xanh bạc hà yêu thích, còn tóc giả thì tôi đổi gió một chút, buộc hai bên bồng bềnh. So với mọi khi thì có hơi trẻ con hơn một chút, hay nói đúng hơn là phong cách cute phô mai que!
"Thế hả? Cảm ơn nhé! Ibu-san mặc bộ này cũng hợp và đẹp lắm đó!"
"E hê, vui ghê!"
Ngược lại, trang phục của Ibu là áo trễ vai màu đen khoe khéo xương quai xanh xinh đẹp, quần short trắng dài trên gối để lộ đôi chân khỏe khoắn thon dài. Dưới chân là đôi xăng đan đế xuồng, tạo nên một set đồ vừa có nét trưởng thành, vừa để lộ da thịt một cách vừa phải, toát lên vẻ năng động. Tổng thể set đồ khá đơn giản, nhưng đôi khuyên tai to bản, chiếc thắt lưng to và chiếc túi dây xích nhỏ đeo vai đã trở thành điểm nhấn tuyệt vời.
"Kokone cũng mặc bộ đồ hôm trước mới mua nhỉ."
Và Kokone, người nãy giờ vẫn đang ném ánh mắt u ám vào màn tương tác giữa tôi và Ibu, hôm nay cũng diện set đồ phối layer giữa áo ren và váy hai dây đã mua hôm nọ. Dạo gần đây cô nàng đã hoàn toàn quen tay với kiểu trang điểm tự nhiên, không còn chuyện lông mày đậm một cách bất thường, má hồng quá tay hay phấn mắt lòe loẹt nữa. Hơn nữa, cô nàng còn thử thách bản thân với kiểu tóc uốn xoăn nhẹ ở đuôi.
Nhìn dáng vẻ nỗ lực từng ngày ấy, bất giác khóe mắt tôi nóng lên. Đây chính là sự trưởng thành...!
"Trang điểm trông xinh lắm, tóc cũng uốn đẹp nữa, dễ thương ghê!"
Với tính cách của Kokone thì cô nàng sẽ chẳng đời nào tự nói "Tớ đã cố gắng chỗ này chỗ kia nè, khen tớ đi!", nên tôi không tiếc lời tán dương. Làm như vậy, một động cơ vĩnh cửu sẽ ra đời: "Cố gắng để trở nên dễ thương" -> "Được khen" -> "Càng cố gắng để dễ thương hơn nữa".
Vâng, trao giải Nobel Dễ thương ngay và luôn cho nóng!
"V, vâng, vì là bộ đồ Jill-chan đã chọn cho tớ mà. Tóc thì tớ xem video mấy bạn trong lớp chỉ rồi tập theo đấy ạ...!"
"Ồ, giỏi ghê ta!"
Được tôi khen, Kokone mân mê đuôi tóc, vẻ mặt có vẻ cũng không tệ chút nào, đôi má giãn ra cười "ư hê".
"Hôm nay tóc của Jill-chan cũng khác mọi khi ha...!"
"Đúng rồi! Tớ thử buộc hai bên xem sao. Trông có bị trẻ con quá không nhỉ?"
Tôi khẽ nâng hai lọn tóc buộc hai bên lên và hỏi.
"Không đâu...! D, dễ thương lắm ạ."
"E hèm, thế hả? Cảm ơn nha."
Nhìn Kokone vừa nắm chặt hai tay lắc lư trước ngực vừa khen mình, tôi không nhịn được mà bật cười. Kokone lúc nào cũng khen bộ dạng giả gái của tôi, làm tôi lần nào cũng hừng hực khí thế muốn ăn diện thật dễ thương.
Ấy chết, bên này cũng hình thành động cơ dễ thương vĩnh cửu rồi sao...!?
Trong khi hai đứa đang cười "ư hê hê", "e hê hê" với nhau thì...
"Ủa, hai người đang hẹn hò hả?"
IMG
"Hảả!?"
"T, t, tại sao chứ...!?
Ibu với vẻ mặt nghiêm túc bất ngờ tung ra một câu hỏi chấn động, làm chúng tôi hoảng loạn tột độ.
"Không, tại thấy hai người chìm đắm trong thế giới riêng quá, cứ khen nhau tới tấp như mấy cặp đôi mới yêu ấy, nhìn 'tình' lắm."
"C, c, cặp đôi gì chứ, là, làm gì có chuyện..."
"Đúng rồi đó! Tụi tớ là bạn bè bình thường thôi!"
"Với lại──"
Ibu cụp mắt xuống, ngập ngừng.
"──Với lại Shii-chan nè, lúc ở với tớ cậu chỉ toàn nói 'vãi chưởng' với 'dễ thương', thế mà nói chuyện với Jill-chan lại vui vẻ bình thường thế."
"...! S, sao lại bị lộ được chứ...!?"
"Cái đó thì lộ là cái chắc rồi."
Kokone cứng họng, mặt mày sững sờ như vừa chịu cú sốc lớn. Mấy từ đó đâu có vạn năng đến mức ấy đâu?
"Sao có thể... Rõ ràng là tớ đã dùng toàn từ vựng của dân 'Youkya' mà mình biết rồi mà..."
"Từ vựng Youkya là cái quái gì."
"Giờ nghỉ giải lao, lúc tớ gục mặt xuống bàn ngủ, tớ nghe thấy 90% cuộc hội thoại của mấy bạn nữ năng động chỉ toàn là 'vãi chưởng' với 'dễ thương' thôi mà...!"
"Cái bộ lọc thông tin của cậu có ác ý quá không đấy!?"
90% mà thành hội thoại được thì có mà loạn!
Đang ngán ngẩm trước lập luận ngớ ngẩn của Kokone, tôi cảm thấy tay áo bị kéo nhẹ.
"Nè, Shii-chan lúc nào cũng như vậy hả? Định kiến ghê gớm thật đấy?"
Ibu thì thầm to nhỏ với tôi. Định bảo là không có đâu, nhưng mà...
"...Mà, cũng đại loại thế."
Nghĩ kỹ lại thì đúng là như vậy thật. Dù vẻ ngoài có sành điệu lên, nhưng cái nết bên trong thì vẫn là một cô nàng u ám...
"Chắc là sự phản kháng của mặc cảm tự ti thôi. Đối phương là những người hoàn toàn trái ngược với mình - sáng sủa, khả năng giao tiếp tốt, sành điệu - hay còn gọi là dân Youkya, nên trong vô thức cậu ấy nảy sinh tâm lý ngại ngùng, thành ra mới cư xử như vậy..."
"Hảa..."
Tôi liếc nhìn Kokone.
"G, gì thế ạ...? H, hai người đang thì thụt nói xấu tớ đấy hả...!?"
"Không có đâu..."
Ngoài định kiến ra còn kích hoạt cả chứng hoang tưởng bị hại nữa. Bao nhiêu cái xấu của dân u ám lòi ra hết rồi kìa...
"Vậy là nói xấu sau lưng hả...!?"
"Đã bảo là không phải mà! Dai thế!"
"...! T, tớ, là đứa u ám phiền phức và dai như đỉa sao...?"
"Không ai nói thế cả! Cậu không có phiền phức đâu! Nhé?"
Tôi vội vàng dỗ dành Kokone đang run lẩy bẩy và rơm rớm nước mắt. Hỏng rồi, hôm nay cái "mood" u ám của cô nàng đang bật hết công suất...!
"Có khi nào Shii-chan thực ra là kiểu người khá rắc rối không?"
"...Đúng là thế, nhưng cậu đừng nói trước mặt cậu ấy nhé. Khóc đấy."
Dù sao thì, cứ để cô nàng tuôn ra mấy cái định kiến về người hướng ngoại thế này thì mối quan hệ với Ibu sẽ gặp rắc rối mất.
"Cảm giác Shii-chan vẫn còn khách sáo với tớ sao ấy, cứ thấy có khoảng cách thế nào đó... Thế nên tớ mới rủ đi chơi hôm nay, ai ngờ lại phản tác dụng."
Ibu ỉu xìu vì hiểu lầm thái độ u ám của Kokone.
Hôm nay tôi chỉ định đi theo hộ tống Kokone thôi, nhưng xem ra cần phải thực hiện một kế hoạch "produce" (đào tạo) để cải thiện cái tính khí u ám này rồi.
"...Ibu-san này, tớ vừa nghĩ ra một kế hoạch để xóa bỏ định kiến của Kokone với người hướng ngoại, cậu giúp tớ một tay nhé?"
"Kế hoạch á? Được thôi, nhưng làm gì cơ?"
Tôi thì thầm kế hoạch ngẫu hứng vào tai Ibu.
"Quả nhiên là hai người đang nói xấu tớ...!"
Đã bảo là dai lắm rồi mà!
~*~
"Và thế là! 'Chiến dịch: Cùng suy nghĩ cách phối đồ chuẩn gái năng động, lần thứ nhất' bắt đầu!"
"Oa—! Bốp bốp bốp!"
"T, tự nhiên lại bắt đầu một chiến dịch bí ẩn với cái năng lượng bí ẩn gì thế này...!?"
Thấy tôi và Ibu hào hứng vừa đi vừa nói trong Shibuya 10Q, Kokone nhìn chúng tôi với vẻ mặt kinh hãi.
"Tóm lại là, 'Nếu sợ người hướng ngoại, thì hãy trở thành người hướng ngoại là xong'! Ngày xưa Vương hậu Pháp cũng từng nói thế đấy."
"Tóm tắt xong tôi lại thấy bí ẩn hơn rồi đấy...!? Với cả, Vương hậu Pháp mà lại nói câu đó sao...!?"
"Nói chung là, sở dĩ Kokone sợ người hướng ngoại là do cậu không hiểu về họ. Vì không hiểu nên cậu mới cố lấp đầy khoảng trống đó bằng định kiến, rồi sợ hãi quá mức cần thiết, dẫn đến không biết phải cư xử sao cho phải. Thế nên nếu hiểu về họ, và bản thân cậu cũng tiến gần hơn đến hình ảnh đó, thì sẽ không còn sợ nữa, đúng không nào?"
"...N, nhưng mà, thay đổi thành người hướng ngoại dễ thế thì ai mà phải khổ chứ?"
Để trấn an Kokone - người đang trưng ra bộ mặt đầy sự ngờ vực, tôi mỉm cười thật tươi.
"Thay đổi bên trong thì khó đấy. Nhưng bên ngoài thì có thể thay đổi được. Và khi vẻ ngoài thay đổi, nội tâm cũng sẽ dần dần thay đổi theo. Điều đó, chẳng phải Kokone đã biết rõ rồi sao?"
Bởi vì, đó chính là những gì chúng tôi đã làm trong suốt quá trình "đào tạo" vừa qua mà.
Đôi mắt màu nâu sẫm của cô ấy khẽ chớp, rồi Kokone gật đầu cái rụp.
"...Đ, đúng là, như vậy thật."
"Vậy là cậu đồng ý với kế hoạch rồi nhé?"
"V, vâng... ạ."
Kokone gật đầu thêm lần nữa với ánh mắt kiên định. Tôi nhìn Ibu, rồi cả hai cùng...
"Được rồi! Vậy bắt đầu tác chiến! Cho mặc đồ gì bây giờ nhỉ? Phong cách năng động à, hay là kiểu Gyaru luôn?"
"Được đấy! Shii-chan cứ đứng im, phó mặc tấm thân cho bọn này là được!"
"Ơ, ơ kìa!? Cái kiểu hùa nhau này là sao...!?"
"Thì lúc nãy cậu vừa gật đầu đồng ý cho bọn tớ tùy ý phối đồ rồi còn gì?"
"Tớ đâu có nói câu đó đâu!? Các cậu vừa lừa tớ bằng cái bầu không khí 'trông có vẻ tốt đẹp' đó hả...!?"
"Không phải đâu, 'Nếu bị lừa thì lỗi là do kẻ bị lừa', Vương hậu Pháp ở đâu đó cũng từng nói thế mà."
"Vương hậu Pháp tuyệt đối không bao giờ nói mấy câu khốn nạn như thế đâu...!"
Tôi cùng Ibu đẩy Kokone đang kháng nghị vào một cửa hàng gần đó.
"Tính sao đây Jill-chan? Hai đứa mình cùng nghĩ một set đồ? Hay mỗi người một set?"
"Kiểu nào cũng được! Nhưng cậu có muốn thấy Kokone mặc nhiều kiểu đồ khác nhau không?"
"Chuẩn luôn! Vậy chốt là mỗi người sẽ tự nghĩ ra một set đồ bắt Shii-chan mặc nhé!"
"Ơ, ơ kìa, thế còn tớ thì làm gì..."
Kokone, người vừa bị định đoạt số phận trở thành ma-nơ-canh sống bởi tôi và Ibu, cất tiếng đầy lo lắng.
"Shii-chan chịu khó đợi chút nha—"
"Cậu cứ đứng đâu đó quanh đây đi?"
"Đ, đ, đối xử với tớ thô sơ quá vậy...!?"
Mặc kệ cô nàng ma-nơ-canh đang lầm bầm oán trách, tôi và Ibu bắt tay vào việc tuyển chọn "Set đồ chuẩn gái năng động" phù hợp với Kokone.
~*~
Mấy chục phút sau, tôi và Ibu ôm đống quần áo định cho Kokone mặc và gặp nhau trước phòng thử đồ.
Đảo mắt tìm bóng dáng Kokone trong cửa hàng, tôi thấy cô nàng đang đứng trước kệ hàng mới về, bị nhân viên cửa hàng tấn công dồn dập bằng tràng tư vấn nhanh như máy khâu: "Mùa này thì cái này là gợi ý số một luôn ạ dễ phối với bất kỳ món nào lắm ạ và em chắc chắn là cực kỳ hợp với quý khách luôn ạ—"
"............Ơ, ơ,"
Kokone miệng đớp đớp như cá vàng tìm oxy trước cô nhân viên tươi cười. Sắp chết ngạt rồi hả?
Không thể đứng nhìn thêm được nữa, tôi vào giải cứu: "Xin lỗi chị, tụi em còn muốn xem thêm nhiều mẫu khác nữa nên không sao đâu ạ—" rồi kéo cô nàng ra.
"T, tại sao lại bỏ tớ một mình chứ... B, bị ép mua... sợ quá..."
"Xin lỗi xin lỗi, đừng khóc mà."
Cuối cùng cũng hít thở được, Kokone nức nở tố cáo. Thật ra người ta có ép mua đâu, cứ nói chuyện đàng hoàng là họ để cho mình yên mà? Nhưng tôi không nỡ nói ra cái lý lẽ đúng đắn ấy trước mặt cô gái đang rơm rớm nước mắt kia.
"Nào, xốc lại tinh thần thôi, giờ tụi mình sẽ công bố 'Set đồ chuẩn gái năng động' mà mỗi người đã chọn cho Kokone nhé!"
"Ố là la!"
"Vậy tớ trước nhé! Kokone vào thay bộ này đi!"
Tôi đưa set đồ cho Kokone và đẩy cô nàng vào phòng thử. Chờ đợi một lát.
"T, tớ thay xong rồi..."
Giọng nói có chút căng thẳng vì hồi hộp vang lên, tấm rèm từ từ được kéo ra.
Đôi chân bước ra đầy ngập ngừng đang mang đôi giày sneaker đế độn và tất nhún (loose socks). Từ gấu quần short lộ ra đầu gối vốn luôn được giấu kín sau những chiếc váy maxi hay váy liền dài thượt. Áo là kiểu hoodie chui đầu croptop mang hơi hướng đường phố Hàn Quốc, để lộ một chút vùng bụng. Những ngón tay bối rối của cô nàng đang mân mê vành mũ lưỡi trai đang đội.
"Oa—! Kiểu này cũng duyệt! Shii-chan dễ thương quá đi—!"
Ibu chạy lại chỗ Kokone, reo lên thích thú.
"C, có kỳ cục không ạ...? Ưư, chân với bụng cứ thấy gió lùa sao sao ấy..."
"Không có đâu mà! Cho tớ nhìn kỹ hơn xem nào? Á, sao cậu cứ bám dính lấy cái rèm thế! Cậu là quả ké đầu ngựa à!"
Bên cạnh cuộc giằng co giữa một Kokone đang khúm núm cố dính chặt vào sau rèm để trốn và một Ibu đang cố lôi cô nàng ra, tôi bắt đầu thuyết trình về ý tưởng của set đồ lần này.
"Concept chính là 'Nữ sinh năng động phong cách đường phố pha chút Gyaru' nhé!"
"Cậu nói gì tớ chả hiểu mô tê gì sất..."
"Tên món ăn hả?"
Hoàn toàn không truyền tải được gì. Đành chịu, giải thích thêm chút nữa vậy.
"Gọi là phối đồ phong cách năng động thì nghe mơ hồ quá, nên tớ đã nghĩ theo hướng 'trái ngược' với Kokone thường ngày. Kokone thích phong cách Natural Girly (nữ tính tự nhiên), dễ thương nhưng kín đáo, ít hở hang. Nên tớ làm ngược lại, dùng các món đồ mang hơi hướng Street (đường phố) khỏe khoắn làm chủ đạo. Thêm vào đó là tất nhún để tiết chế bớt phần da thịt lộ ra ở chân, tạo cảm giác hơi Gyaru một chút nhưng vẫn dễ thương! Thấy sao hả?"
"Hể, ghê ta, cậu suy tính kỹ ghê!"
"Ưm, n, này, nhìn kỹ quá rồi đấy..."
Thấy Ibu nhìn mình từ đầu đến chân đầy thán phục, Kokone vẫn xấu hổ co rúm người lại.
"Tớ nghĩ đột nhiên mặc hở quá thì cậu sẽ ngại nên đã cố tình tiết chế lại rồi... vẫn không được hả?"
Đang tự kiểm điểm xem có phải mình đã ép cô ấy mặc bộ đồ không thích hay không thì...
"A, không, không phải là không được... Chỉ là, không quen nên thấy hơi bồn chồn thôi, chứ không phải là ghét..."
Vừa nói, cô ấy vừa ngước mắt nhìn tôi từ dưới vành mũ.
"Cái đó, Jill-chan thấy, c, có hợp không...?"
Trước ánh mắt dao động đầy lo lắng ấy, tôi gật đầu thật mạnh.
"Ừm! Hợp lắm, dễ thương cực kỳ! Mắt nhìn của tớ mà lại, yên tâm đi!"
"V, vậ, vậy ạ... ư hê."
Lẩm bẩm lí nhí dưới vành mũ, cô nàng nhoẻn miệng cười hì hì. Sau đó, Kokone đứng trước gương, dậm dậm đôi chân đang đi tất nhún một cách vô nghĩa, nhưng rồi...
"A...!"
Nhận ra chúng tôi đang mỉm cười nhìn mình qua gương, cô nàng thốt lên.
"C, cái này không phải đâu...! Chỉ là thấy lạ nên tớ nhìn chút thôi chứ không phải là...!"
"Ừm ừm, dễ thương ghê ha?"
"Nhìn động tác của Shii-chan cảm giác được chữa lành ghê á—"
"~~Ư, t, tớ thay đồ đây...!"
Roẹt—! Kéo sụp vành mũ xuống che mặt, Kokone nhanh chóng kéo rèm lại và trốn biệt trong phòng thử đồ.
...Từ những cử chỉ nhỏ nhặt cho đến việc trốn ngay khi nhận ra ánh mắt người khác, đúng là hệt như động vật nhỏ vậy. Dù muốn ngắm nhìn cô ấy tận hưởng phong cách thời trang khác lạ thêm chút nữa, nhưng vẫn còn màn ra mắt set đồ của Ibu, nên đành để cô ấy thay đồ vậy.
"Tiếp theo là cái này nha Shii-chan!"
Ibu luồn quần áo qua khe hở của rèm cửa, và chúng tôi lại có một khoảng thời gian chờ đợi. Từ trong phòng thử đồ vang lên tiếng sột soạt nhẹ của quần áo, và rồi:
"...Híccc!?"
"...Hình như tớ vừa nghe thấy tiếng hét?"
"Hả—? Tớ đâu có chọn bộ nào kỳ quái đâu ta."
Ibu giả lơ quay đi chỗ khác, nhưng ngay sau đó một giọng nói gấp gáp vọng ra từ khe rèm: "...A, cái đó, S, Seira-chan ơi", buộc cô nàng phải đi vào phòng thử.
"Sao thế, Shii-chan?"
"Cái này, đằng nào là đằng trước...?"
"Hửm? À, đằng này đằng này."
"Ể, nhưng mà chỗ này... nó thủng lỗ này...!?"
"Thiết kế nó thế đấy, không sao đâu không sao đâu!"
"Uểểể...!?"
Tôi hỏi Ibu vừa quay trở lại, bỏ lại sau lưng tiếng kêu thảm thiết yếu ớt.
"...Cậu không chọn bộ đồ kỳ quái thật đấy chứ?"
"Đã bảo là yên tâm đi mà—"
Ôm một nỗi bất an mơ hồ, tôi chờ Kokone thay đồ xong.
Và rồi mười mấy phút trôi qua. Kokone chỉ toàn phát ra những âm thanh thiếu tự tin từ sau tấm rèm chứ không hề có dấu hiệu bước ra.
"Ư, cái này, quả nhiên là xấu hổ lắm..."
"Không sao đâu mà, Shii-chan—"
"Đúng đấy, cứ ra đây đi đã Kokone."
Lại mất thêm vài phút dỗ dành dụ dỗ, tấm rèm bất động tưởng như cửa hang đá trời trồng cuối cùng cũng mở ra. Chắc phải tìm cách sửa cái thói quen cố thủ trong phòng thử đồ của Kokone thôi...
"Ưư... v, vậy thì..."
Với dáng vẻ còn ngập ngừng và xấu hổ hơn lúc nãy gấp bội, Kokone rụt rè bước một bước ra khỏi rèm.
"Kya—! Shii-chan tuyệt lắm! Đứng ra đây cho tớ nhìn rõ nào!"
"A, khoan, chụp ảnh... quyền riêng tư...!"
Tiếng phản đối yếu ớt của Kokone dường như không lọt vào tai Ibu, người đang phấn khích tột độ giơ điện thoại lên chụp tanh tách.
Trên đôi chân đang đứng khép nép của Kokone là đôi bốt đen cá tính, váy ngắn cũn cỡn lộ cả đùi, và điểm nhấn là chiếc áo cut-out với thiết kế như bị khoét một lỗ ngay trước ngực. Nhìn tổng thể set đồ hở hang thế này, cũng không trách được tại sao cô nàng lại cố thủ trong đó.
IMG
Chụp ảnh xong xuôi và thở ra một hơi thỏa mãn, Ibu dựng ngón trỏ lên đắc ý nói.
"Rồi, để tớ giải thích set đồ của tớ nhé! Concept là 'Gyaru xinh đẹp trưởng thành'! Tớ dùng màu sắc và các món đồ đơn giản, nhưng để không bị nhàm chán thì tớ làm nổi bật các thiết kế điểm nhấn! Còn lại thì đơn thuần là sở thích của tớ! Sao hả, Shii-chan?"
"A, ư..."
Kokone cố kéo vạt váy ngắn xuống để che bớt chân, rồi lại cố lấy tay che phần hở trước ngực, nhưng có vẻ sự xấu hổ đã chạm đỉnh điểm.
"K, không thể nào...!"
"Không thể nào!?"
Vừa giữ ngực, cô nàng vừa đóng rèm cái rầm ngay trước mũi Ibu.
"Uể, Jill-chan ơi, Shii-chan bảo không thể nào kìa—"
"Chắc là hơi quá sức kích thích với Kokone rồi..."
Với dân sành điệu như Ibu thì đó là những món đồ bình thường, nhưng với tay mơ như Kokone thì có vẻ vẫn còn quá sớm.
"............Quả nhiên, tớ không thể mặc nổi đồ của dân năng động...!"
Từ trong phòng thử đồ vọng ra tiếng lẩm bẩm đầy tự ti. Thế này thì nỗi ám ảnh lại càng sâu sắc hơn rồi sao...? Mà đồ của dân năng động là cái gì chứ?
Đợi Kokone thay lại bộ đồ thường ngày và bước ra, chúng tôi hỏi.
"Sao rồi, mấy set đồ phong cách nữ sinh năng động bọn tớ chọn thế nào?"
"Shii-chan sẽ chốt đơn set nào đây?"
Có vẻ vẫn còn chút xấu hổ, Kokone vừa lấy tay giữ ngực áo váy, vừa nói:
"H, hai người giống như lấy tớ làm ma-nơ-canh để chơi đùa thì có, nên không chốt đơn cái nào hết...!"
Cô nàng hơi bĩu môi, nói với giọng dỗi hờn.
~*~
Sau đó, vừa dỗ dành Kokone đang hờn dỗi, chúng tôi lại cùng nhau đi xem quần áo, lần này là cả ba người.
"Nghe Shii-chan kể, Jill-chan lúc nào cũng chọn đồ cho Shii-chan như thế này hả? Thảo nào dạo này Shii-chan bỗng nhiên dễ thương lên hẳn, hóa ra là nhờ công của Jill-chan nhỉ—"
Lúc Kokone đi xem quần áo ở đằng xa, chỉ còn hai người, Ibu nói.
"À, ừ, tớ cũng có đi mua sắm cùng, rồi chỉ cho cậu ấy vài kiến thức. Nhưng mà, việc Kokone trở nên dễ thương là do chính bản thân cậu ấy đã nỗ lực thay đổi. Thế nên, tớ mới nghĩ mình cũng phải đáp lại tấm lòng đó."
Tôi vừa trả lời vừa nhìn Kokone đang đứng đằng xa, so sánh độ dài của hai chiếc váy và lẩm bẩm "Cái này... cái này có vẻ hợp với dáng người mình hơn...?".
Đúng là tôi có tác động, nhưng việc ghi nhớ kiến thức, luyện tập và duy trì nó là nỗ lực của chính Kokone. Tôi không muốn gói gọn tất cả những điều đó bằng câu "nhờ công của tôi". Bởi vì, thứ thúc đẩy tôi luôn là ánh sáng của ý chí mạnh mẽ ẩn sâu trong đôi mắt cô ấy.
Nghe câu trả lời của tôi, Ibu mở to đôi mắt sắc sảo, rồi khóe miệng khẽ giãn ra.
"Vậy hả. ...Cảm giác quan hệ của hai người tốt thật đấy."
"Hả? ...Không lẽ cậu lại hiểu lầm gì nữa à?"
Lại là Ibu, người lúc nãy vừa hỏi "Hai người đang hẹn hò đấy à?". Tôi nhìn cô nàng đầy nghi hoặc, nhưng cô ấy xua tay trước mặt cười "Không phải không phải!".
"Không phải chuyện đó, tại hôm trước Shii-chan cũng nói mấy câu na ná vậy. Tớ bảo 'Dạo này dễ thương lên nhỉ, chắc nỗ lực dữ lắm ha?', thì cậu ấy bảo 'Không chỉ là nỗ lực của mình tớ đâu, là do Jill-chan đã dạy tớ rất nhiều thứ', rồi là 'Thế nên tớ muốn trở thành người có thể đáp ứng được kỳ vọng đó', đại loại thế. Nghe cứ thấy mối quan hệ tuyệt vời sao ấy? Kiểu như là bạn bè cực kỳ tốt của nhau ấy."
Nói rồi, Ibu nhìn về phía Kokone và mỉm cười.
"Ưm, vậy, hả."
Hóa ra Kokone đã nghĩ như vậy ở những nơi tôi không biết sao, cảm giác cứ thấy ngứa ngáy trong lòng. Đồng thời, tôi cũng cảm thấy một sự khó chịu kỳ lạ, một cảm giác khiến tôi muốn nghiêng đầu thắc mắc. Là do một người ở lập trường khách quan như Ibu gọi mối quan hệ với Kokone là "bạn bè cực kỳ tốt" sao...?
Không, bản thân điều đó không làm tôi khó chịu. Nhưng có những cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực mà chỉ từ ngữ đó thôi thì không thể diễn tả hết được.
...Kokone nghĩ thế nào nhỉ. Về mối quan hệ của chúng tôi.
Tôi dõi theo ánh mắt của Ibu và nhìn chằm chằm vào Kokone, có lẽ nhận ra điều đó nên cô ấy chạy lon ton lại gần. Rồi giật mình:
"L, lại thì thụt hai người với nhau...! Lần này chắc chắn là đang nói xấu tớ...!"
"Không có nói đâu mà!"
"N, nhưng mà hai người nhìn tớ chằm chằm!? Seira-chan còn cười nữa kìa...!"
"Không phải cười nhạo đâu!"
Mải mê "bắt bẻ" cái tính u ám của cô nàng, thứ cảm xúc nhạt nhòa không rõ danh tính kia cũng tan biến lúc nào không hay.
~*~
"A, cái váy này dễ thương ghê! ──Ưm, nhưng màu với độ dài thì không ưng lắm."
"...Seira-chan, gu thẩm mỹ của cậu thay đổi so với ngày xưa nhỉ?"
Đứng cạnh Ibu đang săm soi chiếc váy, Kokone lẩm bẩm.
"Hả? Thế á?"
"A, tại vì, hồi tiểu học cậu hay mặc đồ kiểu nữ tính (girly) hơn, cậu cũng bảo là thích đồ dễ thương mà...? Nhưng giờ thì... 'Gyaru xinh đẹp trưởng thành' hả? Sở thích giờ là kiểu đồ như thế này sao..."
Trước đây, khi nghe Kokone kể chuyện quá khứ, tôi được biết cô ấy và Ibu thân thiết vì có cùng sở thích thiếu nữ. Nghĩ vậy thì đúng là thời trang hiện tại của Ibu có vẻ đã thay đổi gu.
"À—, ừ thì đúng là hồi xưa tớ thích kiểu đó thật..."
Nghe câu hỏi của Kokone, Ibu treo chiếc váy lại lên giá, ánh mắt nhìn xa xăm. Rồi:
"Nhưng nói toẹt ra là tớ thấy nó không hợp với tớ lắm!"
Cô nàng cười xòa trả lời.
"Tất nhiên là tớ vẫn thích kiểu dễ thương? Kiểu nữ tính ấy? Nhưng việc nó có hợp với mình hay không lại là chuyện khác, và tớ nhận ra là tớ thà 'mặc thứ hợp với mình' còn hơn. Thế nên giờ phong cách nó mới chốt hạ ở kiểu này đấy—"
"Th, thế nhưng, như vậy là... cậu đã từ bỏ thứ mình thích sao...?"
Nghe câu nói thốt ra từ miệng Kokone, Ibu ngẩn người.
Tôi hiểu điều Kokone muốn nói. Kokone cho đến nay, dù có thứ mình thích, nhưng vì sợ những lời nói trong quá khứ và ánh mắt của người xung quanh, nên đã từ bỏ vì nghĩ rằng mình không thể nào hợp được. Giờ đây Kokone đã có thể bước ra khỏi lời nguyền đó, nên chắc hẳn cô ấy có nhiều suy nghĩ về những gì Ibu vừa nói.
Kokone nhìn Ibu với ánh mắt nghiêm túc. Ibu chớp mắt vài cái như thể bị chùn bước trước ánh nhìn đó.
"A, hình như làm cậu hiểu lầm rồi? Không phải kiểu nặng nề thế đâu!"
Cô nàng phủ nhận với giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng.
"Để xem nào—, nói sao ta... tất nhiên là tớ thấy những người 'mặc đồ mình thích' bất kể có hợp hay không cũng rất ngầu, và tớ ủng hộ chuyện đó. Nhưng tớ không như vậy. So với việc 'mặc đồ mình thích dù không hợp', tớ thích việc 'mặc đồ hợp với mình' hơn. Để rồi được người khác thấy là 'hợp nhỉ' hay 'sành điệu thế'. Nên là, cái tớ thích chính là 'bộ đồ làm cho tớ trông đẹp nhất' đó mà. Á, nói ra nghe như đang tự luyến ấy, xấu hổ ghê!"
Ibu lấy tay phẩy phẩy gió vào mặt, cười ngượng ngùng. Khuôn mặt ấy không hề giống một người đã từ bỏ điều gì, mà trông như một người đang nắm giữ tiêu chuẩn "yêu thích" vững chắc của riêng mình.
"...Kh, khó hiểu thật, nhưng mà, hình như tớ cũng hiểu sơ sơ rồi."
Kokone nhăn mũi suy tư, nhưng có vẻ tấm lòng của Ibu đã truyền đạt tới cô ấy.
"...Tớ hiểu là dù có thay đổi so với ngày xưa, thì Seira-chan vẫn luôn trân trọng những gì mình yêu thích."
"Shii-chan..."
"Cơ mà không nói chuyện cùng sở thích như ngày xưa được nữa thì cũng hơi buồn một chút..."
Nhớ lại cảnh tượng quá khứ, Kokone nở nụ cười thoáng buồn. Nhìn biểu cảm đó, tôi nghĩ có lẽ lý do Kokone bảo không biết phải cư xử với Ibu thế nào chính là đây. Cô ấy nghĩ rằng người bạn từng thân thiết nhờ chung chủ đề ngày xưa giờ đã thay đổi, nên không thể tiếp xúc như cũ được nữa.
Nhưng, chắc chắn đó là sự hiểu lầm của Kokone.
"Nhưng mà nhưng mà, tớ vẫn thích ngắm người khác mặc đồ dễ thương lắm nha! Như bộ của Shii-chan hay Jill-chan hôm nay tớ thấy siêu dễ thương luôn! Nên là từ giờ tớ vẫn muốn nói chuyện về mấy cái đó! Mà chắc chắn là sẽ nói!"
"Hả."
Như muốn thổi bay nụ cười buồn bã của Kokone, Ibu nắm lấy tay cô ấy và cười tươi.
"Thế nên, Shii-chan đừng có khách sáo, cứ nói bất cứ chuyện gì với tớ nhé! Tớ biết là cứ tránh mặt suốt, giờ vừa làm hòa xong đã nói mấy câu này thì nghe có vẻ 'thảo mai' quá, nhưng mà..."
"...Seira-chan."
"Không được, sao?"
Đôi mắt Ibu khi hỏi câu đó thoáng chút lo âu. Trong khi Kokone đắn đo không biết cư xử thế nào, thì Ibu cũng lúng túng không biết rút ngắn khoảng cách ra sao. Dẫu vậy, mong muốn được tiếp xúc với đối phương một cách tử tế hơn của cả hai là giống nhau.
"Ư, hoàn toàn, không phải là không được! Thực ra là, tớ cũng muốn nói chuyện nhiều hơn với Seira-chan nữa...!"
"Thật hả!? ...May quá, Shii-chan cứ giữ khoảng cách mãi, làm tớ cứ tưởng cậu ghét việc tớ lại gần chứ..."
"Làm gì có chuyện đó...! Tớ mới là người..."
"Phụt, cơ mà, thế hóa ra là cả hai đều đang thăm dò khoảng cách theo cùng một kiểu à? Mắc cười ghê."
"...Đúng vậy thật."
Nhìn Ibu và Kokone cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng và cười đùa thoải mái, tôi nghĩ lần này họ đã thực sự làm hòa và mối quan hệ đã ổn định trở lại.
Cứ bảo là sợ người hướng ngoại này nọ, nhưng bản chất thì u ám hay năng động cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng là đối diện với con người trần trụi bên dưới những cái nhãn dán đó. Nếu làm được điều đó thì dù sở thích có khác nhau, không có chung chủ đề, chắc chắn vẫn có thể xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp.
"Cơ mà, lúc nãy Shii-chan bảo là không nói chuyện cùng sở thích được. Th, thực ra tớ, đến giờ vẫn còn thích cái món hồi đó, hay nói đúng hơn là... A, nhưng mà, chắc Shii-chan không còn thích nữa đâu nhỉ..."
Một lúc sau, như sực nhớ ra, Ibu nói. Giọng điệu ngập ngừng, pha chút ngượng ngùng hiếm thấy ở cô nàng.
"...? Gì thế?"
"À thì, cái này này..."
Ibu ngần ngại lấy từ trong túi ra một cuốn sách khổ nhỏ (bunko). Bìa sách vẽ hình một thiếu nữ mặc váy xanh nhạt trông như công chúa với nét vẽ cực kỳ dễ thương. Nhìn qua thì có vẻ dành cho lứa tuổi hơi nhỏ, nhưng mà:
"Cái đó, là cuốn hồi tiểu học tớ cho cậu mượn..."
"Ừm. Từ đó tớ mê luôn, đến giờ vẫn theo dõi series này..."
"T, tớ cũng, bây giờ vẫn đang đọc đấy ạ!"
Ngắt lời Ibu đang cười bẽn lẽn, mắt Kokone sáng rực lên.
"Ể, oa, Seira-chan vẫn còn đọc nó, tớ vui lắm...! Cuốn đó là tập mới nhất đúng không? Cậu đọc xong chưa?"
"Chưa, tớ mới đọc được một nửa,"
"V, vậy thì, đọc xong cho tớ nghe cảm nhận nhé."
Thấy Kokone hào hứng hiếm thấy, Ibu ngẩn người một chút rồi cũng mỉm cười vui vẻ.
"Ừm! Vậy thì mình đến quán ruột của tớ nói chuyện cho đã nhé! Tớ biết một quán sáng sủa sành điệu lắm!"
"Sáng sủa, sành điệu... Hả, là, là đi 'quẩy' Club (hộp đêm) đó hả...!?
"Đúng rồi ánh đèn chớp tắt sáng choang... mà không phải! Là quán cà phê bình thường thôi!"
...Tuy nhiên, có vẻ vẫn cần thêm chút thời gian để Kokone xóa bỏ hoàn toàn định kiến về người hướng ngoại.
5
Rời Shibuya 10Q, chúng tôi quyết định vào một quán ăn gia đình gần đó theo đề xuất của Ibu. Đã quá giờ trưa một chút nên quán cũng đông vừa phải. Ngồi vào bàn cạnh cửa sổ, chúng tôi gọi bữa trưa muộn.
"Nhắc mới nhớ sắp nghỉ hè rồi ha. Hai người có dự định gì chưa?"
Ibu, người chỉ liếc qua menu một cái là chốt món ngay, hỏi Kokone - người vẫn đang dán mắt vào thực đơn tráng miệng.
"...Dự định, nghỉ hè?"
Cô nàng đơ mặt ra suy nghĩ một hồi lâu, rồi:
"...Nghỉ ngơi, chắc thế."
Trả lời với khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc. Nghỉ hè là để nghỉ. Câu trả lời đúng nghĩa đen đến mức tôi và Ibu phải nhìn nhau. Là giả ngốc hay nói thật vậy?
"Ý tớ là, Kokone ấy? Cậu có đi đâu chơi không?"
Tôi cười xã giao hỏi lại, thì:
"Hả, kh, không lẽ tớ bị gài bẫy rồi...!?"
Mặt Kokone méo xệch đi vì sốc. Tại sao?
"Hỏi dự định nghỉ hè, để phán xét xem tớ có phải là 'đứa u ám ru rú trong nhà không có ai rủ đi chơi' hay không chứ gì...!"
"Đừng có biến nghỉ hè thành cái bàn chông để thử thách dân u ám."
Sao không thể thành thật vui mừng vì nghỉ hè sắp tới chứ, cái con bé u ám này...
"Shii-chan ghét nghỉ hè hả?"
"Kh, không phải là ghét... Mùa nóng được nghỉ học ở nhà nằm ườn trong phòng máy lạnh sướng thấy mồ... Nhưng hết khoảng thời gian sung sướng đó là học kỳ hai bắt đầu đúng không...? Trong cái lớp học sau kỳ nghỉ, những người đã trải qua một mùa hè trọn vẹn sẽ thao thao bất tuyệt về những kỷ niệm mùa hè lấp lánh, khác hẳn với đứa chỉ biết ru rú trong nhà như tớ... Aaa so với họ thì mình đã chẳng làm gì trong suốt hơn một tháng nghỉ hè cả... Ngày nào cũng lặp đi lặp lại điệp khúc lười biếng ăn kem, ngủ, lười biếng ăn đá bào, ngủ, lười biếng ăn dưa hấu... Tớ ghét cái cảm giác hối hận và tự ghét bản thân ập đến vào khoảnh khắc nhận ra điều đó..."
"Dàààààài quá! Nỗi u uất với nghỉ hè lớn quá! Với cả ăn đồ lạnh nhiều quá! Đau bụng đấy!"
Càng kể, mắt cô nàng càng đục ngầu, giọng càng nhanh để tuôn ra bóng tối trong lòng, khiến Ibu ngồi cạnh cũng hơi lùi lại.
"Cảm giác, xin lỗi nhé, Shii-chan..."
"Thực ra, nếu hối hận thì cậu cũng tạo ra mấy kỷ niệm lấp lánh là được mà."
Nghe tôi ngán ngẩm nói, Kokone làm bộ mặt như nhìn thấy ma giữa đêm hè.
"...Cậu đang nói gì thế? Trước giờ tớ làm gì có người bạn nào đâu chứ? Biển, hồ bơi, lễ hội pháo hoa, nhạc hội mùa hè, tất cả tất cả... hức, một mình thì làm sao mà tạo ra kỷ niệm lấp lánh được chứ..."
"X, xin lỗi mà..."
Hỏng rồi, kích thích vào mặc cảm tự ti làm cô nàng bật chế độ hèn mọn rồi.
"Hể—! Vậy thì hè năm nay làm được hết rồi còn gì! Vì cậu đã có bạn bè là bọn tớ rồi nè!"
Đúng lúc đó, giọng nói tươi sáng vô tận của Ibu vang lên, thổi bay bầu không khí đang trở nên u ám bởi hào quang tiêu cực của dân tự kỷ.
"Biển, hồ bơi, pháo hoa, nhạc hội, đi hết đi! Lên kế hoạch thôi!"
"Hả, cái đó, t, tất cả luôn ạ...?"
"Ừm! Shii-chan muốn đi đâu trước?"
"Không, cái đó, vừa nãy tớ chỉ liệt kê mấy sự kiện mà dân năng động hay làm vào mùa hè thôi..."
"Hể, thế không đi biển hả?"
"Sợ có mấy anh lướt sóng da đen đeo kính râm lắm..."
"Hồ bơi thì sao?"
"Cũng chỉ là bản dupe kém chất lượng của biển thôi..."
"Lễ hội pháo hoa?"
"Đông người, nóng nực, mấy quầy hàng thì chặt chém..."
"Vậy nhạc hội mùa hè?"
"Đứa u ám chậm chạp như tớ sẽ bị đám đông năng động quẩy tưng bừng nghiền nát, rồi bị sốc nhiệt mà chết mất..."
"Thôi được rồi! U ám quá!"
Thấy Kokone cười "hê hê..." đầy tự giễu, tôi không chịu nổi mà hét lên.
"Gác mấy cái định kiến đó sang một bên đi, Kokone thực sự muốn làm gì thì cứ làm thôi. Nói đi tớ sẽ đi cùng."
Nghe vậy, Kokone cúi xuống suy nghĩ, rồi:
"...Cũng không hẳn là muốn đi đâu đặc biệt, chỉ là, nghỉ hè mà cũng được đi mua sắm cùng nhau như hôm nay thì tốt quá."
Cô ấy vừa nói vừa liếc mắt nhìn tôi và Ibu đầy thăm dò: "Th, thấy sao ạ...?".
"Ừm, vậy chốt thế nhé!"
"Tớ cũng muốn đi chơi với Shii-chan nhiều hơn nữa!"
Thấy chúng tôi gật đầu, Kokone thở phào nhẹ nhõm rồi cười "ư hê hê".
"Nghỉ hè, có chút mong đợi rồi đấy ạ...!"
Thế mà cũng chỉ là "có chút" thôi hả.
Vừa ăn xong bữa trưa vừa bàn chuyện nghỉ hè, Ibu vẫn chưa nói đã thèm, một tay cầm ly nước, một tay cầm điện thoại bắt đầu kiểm tra lịch trình: "Lên lịch cho buổi sau luôn đi!".
"Shii-chan... thì chắc là được rồi, còn Jill-chan khi nào rảnh?"
"T, tại sao tớ lại mặc định là được chứ!? Cậu nghĩ tớ là đứa u ám lúc nào cũng rảnh rỗi hả!?"
"Ủa, Shii-chan có ngày nào bận không?"
"...Không, có... hức."
"Thế thì tốt rồi!"
"Rảnh thật kìa."
Sự thật đúng là đứa u ám luôn rảnh rỗi. Nếu không được thì đừng có kháng cự ngay từ đầu chứ.
"A, nhưng mà, có khi nào Jill-chan bận không...? Cái đó, cậu còn đi làm thêm nữa..."
"Đúng rồi nhỉ? Vì tớ phải làm thay cả phần việc đáng lẽ Kokone phải làm mà."
"X, x, xin lỗi mà..."
"Hể, Jill-chan có đi làm thêm hả? Làm gì thế?"
Tôi đang cười dồn ép Kokone thì Ibu tò mò hỏi.
"Làm phục vụ ở một quán cà phê bar ấy mà, con bé Kokone này lẽ ra phải làm cùng nhưng bị đuổi việc nên giờ tớ phải làm một mình."
"Hảaa—! Shii-chan làm phục vụ... đúng là hơi quá sức thật!"
"Cái..."
Thấy Ibu cười vô tư gật đầu đồng tình, Kokone định cãi lại gì đó nhưng...
"Ư... a, nhưng mà, có cả Orito-kun nữa, nên đâu phải một mình đâu..."
Chắc thấy không cãi được nên cô nàng lảng tránh ánh mắt và đánh trống lảng.
"Hả thật á, cùng chỗ làm thêm với Orito!?"
Cạch, cái bàn rung lên, cả tôi và Kokone đều giật mình nhìn Ibu. Có vẻ quá bất ngờ nên cô nàng nhổm dậy, chân va vào bàn.
Bị hai ánh mắt đổ dồn vào, có vẻ thấy hơi khó xử, Ibu nói liến thoắng.
"Không, tớ biết Orito có đi làm thêm, nhưng hỏi mấy lần cậu ấy cũng không chịu nói là làm ở đâu, nên tớ cứ nghĩ là 'vậy à—'. Hai người được Orito giới thiệu hả?"
"Không, bọn tớ tình cờ thôi."
"Đúng vậy... thấy Orito-kun ở đó tớ cũng giật mình."
"Ra là vậy..."
Thấy Ibu cụp mắt xuống, tôi chợt nhận ra. Ibu thích Orito, bình thường quan hệ cũng tốt. Vậy mà lại không biết chỗ làm thêm của cậu ấy. Trong khi chúng tôi dù chỉ là tình cờ nhưng lại biết, điều đó có lẽ khiến cô ấy bị sốc.
...Mà khoan, với tư cách là "Hoshimi", tôi cũng đâu được cho biết chỗ làm thêm của Orito. Nếu vậy, có lẽ đối với Orito, đó là chuyện cậu ấy không muốn nói cho bạn bè biết.
Mặc kệ tôi đang suy tư, Ibu ngước đôi mắt vừa cụp xuống lên và nở nụ cười tươi rói như mọi khi.
"Ê, thế cậu làm ở đâu? Tớ muốn tới tớ muốn tới!"
"À—, ừm thì"
Trong khoảnh khắc tôi phân vân không biết có nên nói hay không. Tự tiện nói ra khi Orito không có mặt thì cũng không hay, hơn nữa nếu nói ra rồi Ibu rủ thêm mấy bạn nữ khác trong lớp đến quán thì nguy cơ tôi bị lộ chuyện giả gái sẽ tăng vọt.
...Được rồi, lấp liếm cho qua chuyện vậy.
"A—, tự nhiên tớ quên béng mất tên quán với địa chỉ rồi—!"
"Thế thì buổi làm tiếp theo cậu định đi làm kiểu gì!?"
Đúng thật... Diễn vai cô nàng hậu đậu hơi lố rồi...
"A, thế để tớ chỉ cho."
"Khoan, Kokone!?"
Đã mất công diễn vai hậu đậu không quen để giấu rồi mà!
"G, gì mà tự nhiên hét toáng lên thế... làm phiền quán bây giờ?"
"Tự nhiên lại bị giáo huấn một cách bình thường!?"
Bình thường cậu mới là đứa thiếu thường thức đấy!
"A, vậy thì hôm nào tụi mình cùng đi đi, Shii-chan!"
"Hả, a, vâng, nhất định...!"
"Aaaa..."
Rốt cuộc tại Kokone mà Ibu đã biết chỗ làm thêm, lại còn lên lịch đến quán nữa chứ. Thôi thì nhờ Kokone dặn cô ấy đừng rủ mấy bạn trong lớp đi cùng chắc là ổn... Còn về phần Orito, đằng nào tôi và Kokone cũng biết rồi, giờ có thêm Ibu biết cũng chẳng khác biệt mấy, tôi tự nhủ để trấn an bản thân.
"Cơ mà, Shii-chan làm gì mà bị đuổi việc thế?"
"L, làm gì...? Ờ thì, tại tớ không làm gì cả nên...?"
"Ahaha, gì vậy trời, vãi thật."
Sau đó chúng tôi nán lại ở quầy đồ uống thêm một lúc, đến khi rời quán thì trời đã khá muộn.
"Lên xong kế hoạch rồi, mong sớm đến nghỉ hè ghê!"
Vươn vai về phía bầu trời hoàng hôn, Ibu vui vẻ nói.
"Thi cuối kỳ cũng xong rồi, sắp rồi đấy ạ...!"
Nghe Kokone đáp, tôi chợt nhớ ra và hỏi.
"Nhắc mới nhớ, điểm thi của Kokone có ổn không đấy?"
Lần trước tôi có thoáng thấy điểm bài kiểm tra nhỏ khá là "ba chấm" của cô nàng nên mới hỏi.
"Ý, ý gì đấy ạ...!? Cậu đang bóng gió chê tớ ngốc đấy hả...!?"
"Không, tớ lo thật mà."
"Cái sự lo lắng đó còn làm tớ tổn thương hơn cả bị chê ngốc đấy!?"
"Hể, không lẽ Shii-chan học giỏi..."
"Aaa tớ không bị điểm liệt, nên là...!"
"...Cái cách nói đó."
"...Shii-chan, cứ bảo đi tớ chỉ bài cho."
"Th, thôi bỏ qua chủ đề này đi ạ."
Kokone xua tay lia lịa để lảng sang chuyện khác.
...Hợp đồng "đào tạo" của chúng tôi là làm cho Kokone "trở nên dễ thương", nhưng không thể vì thế mà lơ là việc học - bổn phận của học sinh được.
"...Nghỉ hè, hay là tổ chức học nhóm đi?"
"Q, quả nhiên là chẳng mong đợi nghỉ hè chút nào...!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
