Khóa Đào Tạo Của Hoshimi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 16

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 14

Tập 02 Gyaru mặc đồ không hợp với mình thì có được không? - Chương đệm: Điều chỉnh, tăng giá trị kỳ vọng

Chương đệm: Điều chỉnh, tăng giá trị kỳ vọng

Tự nhận thì hơi kỳ, nhưng mình nghĩ bản thân rất giỏi đáp ứng kỳ vọng của người khác.

Nói thế này người ta sẽ vui.

Làm thế kia người ta sẽ thích.

Ngay từ bé mình đã nhạy bén với những điều đó. Mình nhận ra và thực hiện chúng trơn tru, nhờ thế mà luôn xoay xở các mối quan hệ xã hội một cách khéo léo và vẹn toàn.

Nói cách khác, thay vì chọn những gì bản thân "thích", mình lại ưu tiên chọn những thứ khiến người ta nghĩ tốt về mình.

Chuyện ăn mặc cũng thế.

Ngày xưa mình từng rất thích mấy bộ váy áo bồng bềnh kiểu công chúa, đậm chất thiếu nữ mộng mơ. Nhưng càng lớn, nghe mọi người bảo "Cậu hợp với đồ trưởng thành hơn đấy", mình dần dà cũng chẳng còn mặc chúng nữa.

Hơi lòe loẹt một chút, chững chạc một chút, tính tình sôi nổi, ở cùng thì rất vui.

Đám bạn xung quanh kỳ vọng mình sẽ là một người như thế, và mình cũng tự ý thức được điều đó.

Thế nên, dù không còn mặc những bộ đồ mình từng yêu thích, mình cũng chẳng cảm thấy bản thân đang phải quá gượng ép. Việc đáp ứng kỳ vọng của người khác, nói sao nhỉ, khá là vui, hay đúng hơn là nó hợp với tính cách của mình.

So với con người thật chỉ mỗi mình mình thích, mình chuộng phiên bản được mọi người yêu mến hơn.

Nếu bị nói là toan tính thì cũng đúng thôi, nhưng thực tế làm gì có ai sống mà hoàn toàn không toan tính cơ chứ? Mình cũng chẳng ghét cái bản tính này.

...Cơ mà, thực ra ngày xưa mình cũng từng thất bại vì nó một lần, nên từ đó đã trở nên thận trọng hơn.

"Ibu-san này, lúc nào cũng chỉ lo đáp ứng kỳ vọng của người khác, cậu không thấy mệt sao?"

Vậy nên, khi lên cấp ba và lần đầu tiên bị chỉ trích về cách sống đó, tim mình đã hẫng đi một nhịp.

Đó là chuyện xảy ra vào tháng Tư năm lớp Mười, khi mình tìm cách trốn khỏi buổi karaoke giao lưu với lớp bên cạnh — cái sự kiện sặc mùi "động cơ ngầm" do mấy đứa con gái trong lớp nhờ vả: "Ibu-san này, cậu có vẻ quen biết rộng ở lớp khác, cậu đứng ra làm cán sự được không?".

Lúc ấy, mình đang đứng thở phào nhẹ nhõm ở quầy nước tự phục vụ.

Người vừa đứng bên cạnh rót trà vào ly, vừa buông ra những lời như nhìn thấu tâm can mình chính là cậu bạn cùng lớp, Orito Riku.

Ấn tượng của mình về cậu ta? Một tên con trai đẹp mã, tóc hai mái sáng sủa, nhưng lúc nào cũng treo nụ cười cợt nhả trên môi. Cậu ta nói chuyện suồng sã với bất kỳ ai, thường xuyên đứng ở trung tâm của những cuộc vui, nhưng lại chẳng đặc biệt thân thiết với một ai cả.

Chẳng hiểu sao, mình lại thấy cậu ta giống mình.

Ở cái điểm tự ý thức được vai trò mà mọi người kỳ vọng và hoàn thành nó một cách khéo léo.

Chính vì thế, việc bị một người như vậy buông lời phê phán, hay nói đúng hơn là phủ định, khiến mình thấy thật bất ngờ.

"Mệt thì có mệt, nhưng vẫn đỡ hơn là chẳng được ai kỳ vọng chứ? Được kỳ vọng nghĩa là mọi người tin tưởng rằng 'nếu là mình thì sẽ làm được', đó cũng là chuyện đáng mừng mà?"

Thú thật thì đây là lần đầu tiên mình nói chuyện đàng hoàng với cậu ta theo kiểu một - một, thế mà tự dưng lại bàn sâu về chủ đề này, đúng là hơi lạ.

Nếu là bình thường, chắc mình sẽ chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện.

Nhưng lúc đó, chẳng hiểu sao mình lại không thể lảng tránh, thậm chí còn bắt đầu giãi bày tâm sự một cách phiền phức và thừa thãi, đến mức tự mình còn phải thắc mắc ủa, sao mình lại nói những điều này nhỉ.

Chắc là vì mình đã nghĩ cậu ấy giống mình.

Mình có cảm giác rằng, nếu là cậu con trai chưa từng nói chuyện tử tế nhưng lại mang bầu không khí giống mình này, cậu ấy sẽ hiểu được mình.

"Được kỳ vọng là đáng mừng, hả..."

Cậu lẩm bẩm như thể đang nghiền ngẫm điều đó, rồi nở một nụ cười nhạt nhẽo.

"Nghe cứ như hơi bị ảo tưởng sức mạnh ấy nhỉ. Kiểu như 'mình được người ta kỳ vọng cơ đấy', đại loại thế."

"Hả!?"

Ai là đứa ảo tưởng hả! Mình dùng tay kia huých mạnh vào vai cậu ta, khiến cậu ta cười khanh khách.

Rút lại lời trước. Tên này đời nào hiểu được cảm xúc của mình.

"Ây xin lỗi, tớ không có ý nói xấu đâu..."

Tuy nhiên, xen lẫn trong tiếng cười, cậu ấy nói.

"...Chỉ là tớ nghĩ, nếu cứ phải gồng mình cố gắng như thế suốt thì chắc sẽ vất vả lắm."

Gương mặt ấy thoáng gợn lên nét u buồn cô độc, rồi ngay lập tức bị che lấp bởi nụ cười xã giao thường thấy. Không nắm bắt được chân ý của cậu ấy khiến mình bận tâm. Bỗng nhiên, mình muốn biết điều gì đang ẩn giấu bên dưới nụ cười kia.

Thấy mình im lặng, cậu ấy vỗ tay một cái như thể vừa nghĩ ra ý tưởng hay ho lắm.

"A, nghĩ ra rồi. Thế này đi, riêng tớ sẽ không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Ibu-san cả. Được không?"

"...Được không là sao, ý cậu là gì?"

Chưa hiểu lắm ý đồ của cậu ta khi nói ra câu đó với vẻ mặt "sáng kiến vĩ đại", mình nghiêng đầu thắc mắc.

"Thì đấy, Ibu-san lúc nào chẳng bị ai đó kỳ vọng, rồi lại phải gồng mình lên đáp ứng đúng không? Thế nên tớ sẽ quyết định không kỳ vọng gì ở cậu cả. Để khi nào thấy mệt mỏi hay phiền phức quá, cậu cứ đến tìm tớ. Ở bên tớ thì cậu không cần phải cố gắng nữa, chịu không?"

Lại nhếch môi cười hời hợt, cậu ấy nâng chiếc ly rẻ tiền của quầy nước lên trước mặt.

Điệu bộ trông có vẻ dân chơi, giọng điệu nhẹ tênh như thể nói với ai cũng được.

Thế nhưng, sâu trong đáy mắt ấy lại lắng đọng một nỗi u sầu, tạo nên lực hấp dẫn khó cưỡng khiến người ta cảm giác như sẽ bị hút vào nếu lỡ nhìn quá lâu.

Có lẽ ngay từ khoảnh khắc đó, một chân mình đã bước vào bẫy rồi cũng nên.

Không muốn bị cậu ta nhận ra, mình xụ mặt, cụng mạnh chiếc ly trên tay vào ly cậu ta.

"...Sao Orito-kun lại tốt với tớ thế? Á, hay là cậu thích tớ rồi?"

"Ồ, gái hot trường mình tấn công trực diện ghê ta."

Cậu ấy cười xòa, nhẹ nhàng gạt đi câu nói có thể khiến tim ai đó đập nhanh hơn. Chẳng biết ai mới là người hot đây.

"...Cơ mà, nếu hỏi tại sao thì, chắc là thế này. Tớ thấy giống. Tớ... với Ibu-san ấy."

Câu nói đó khiến trái tim mình lại nảy lên mạnh mẽ thêm một nhịp.

Giống nhau. Cũng như mình, cậu ấy cũng cảm nhận được sự đồng điệu giữa hai người.

Thấy mình vui vẻ ra mặt vì một chuyện cỏn con như thế, cậu ấy tiếp tục với vẻ tinh quái.

"...Giống thì có giống, nhưng trông Ibu-san có vẻ vụng về hơn tớ nhiều. Nên chắc tớ mới buột miệng bảo cậu thả lỏng vai ra chút đi xem nào?"

Cậu ta nói cái kiểu trịch thượng như vậy làm mình quạu thật sự.

"Hả? Cái gì đấy? Ra vẻ 'tớ đây hiểu tuốt' ấy hả? Ngứa cả mắt."

"Ấy, đừng có giận mà."

Nghe mình hạ giọng càm ràm, cậu ấy luống cuống thấy rõ. Mình đâu thể cứ để bị xoay như chong chóng thế này được.

Nếu đằng ấy đã thế, thì đằng này cũng sẽ đáp lễ.

"Vậy thì, tớ cũng sẽ không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Orito."

"Ồ, gọi trống không luôn... Mà khoan, không kỳ vọng ở tớ nghĩa là sao?"

Chỉ ngón trỏ vào chóp mũi của cậu chàng đang ngơ ngác, mình tuyên bố.

"Cái kiểu giả vờ đẹp trai thân thiện với tất cả mọi người ấy! Trước mặt tớ thì không cần phải diễn cái trò đó đâu nhé?"

Cậu ấy nhìn chằm chằm vào ngón tay đang chĩa vào mình, mắt hơi lé đi một chút rồi đờ ra một lúc, sau đó...

"Ha ha, được đấy! Bạn bè thoải mái, không kỳ vọng gì ở nhau, chốt nhé!"

Cụng ly thêm một cái "cạch" nữa, chúng mình nhìn nhau cười.

Nếu nhìn từ bên ngoài, đó chắc hẳn chỉ là một lời hứa bí mật nhỏ nhoi.

Một mối quan hệ mà đôi bên không kỳ vọng gì ở nhau, trở thành nơi trốn chạy của nhau.

Cũng được đấy chứ. Ở bên nhau như thế là thoải mái nhất rồi.

Mình đã nghĩ vậy.

Nhưng thực ra, chắc mình cũng lờ mờ nhận ra rồi.

Rằng mối quan hệ như thế sẽ chẳng thể kéo dài mãi mãi.

Bởi vì ngay lúc đó, mình đã bắt đầu để ý đến cậu ấy. Không để ý mới là lạ.

Thế nhưng, việc nói ra tình cảm ấy chính là vi phạm lời hứa "không kỳ vọng".

Nếu lỡ thích rồi, và lỡ thổ lộ tình cảm ấy ra...

Thì chắc chắn mình sẽ kỳ vọng.

Rằng mong cậu ấy cũng thích mình.

Thế nên, mình đành đậy nắp thứ tình cảm này lại, để giữ cho mối quan hệ được ràng buộc bằng lời hứa dễ chịu kia không bị phá vỡ.

Nhưng sâu trong thâm tâm, mình vẫn kỳ vọng.

Rằng một ngày nào đó, mình có thể nói ra tình cảm này.

Rằng sẽ có ngày chúng mình tiến xa hơn hiện tại... mình cứ âm thầm điều chỉnh tăng mức kỳ vọng, mong chờ một tương lai như thế sẽ đến.

...Vậy nên chắc là, ngay từ đầu mình đã vi phạm lời hứa mất rồi.

~*~

"Nhắc mới nhớ, Orito này, nghe nói cậu được tỏ tình hả?"

"Ấy, tin nhanh thế. Mấy chuyện đó rốt cuộc lan truyền từ đâu ra vậy?"

"Thường là do khổ chủ nói với bạn bè. Sau đó thì lan nhanh trong tích tắc thôi."

"Thật luôn."

Cậu ấy cười, miệng lầm bầm mạng lưới thông tin của con gái đáng sợ thật.

Một thời gian sau cuộc trò chuyện ở quán karaoke, khi biết tin một bạn nữ lớp khác tỏ tình với Orito, mình đã không kiềm chế được mà trực tiếp đi hỏi cậu ấy.

Hành lang lúc tan trường vắng người qua lại, lọt vào giữa khoảng không của hai đứa chỉ có tiếng nhạc cụ từ câu lạc bộ thổi kèn vang vọng từ xa.

"Sao cậu lại từ chối? Không phải gu của cậu à? Tớ thấy bạn ấy cũng dễ thương mà."

"Không, không phải là không hợp gu hay gì, nhưng mà..."

"Nhưng mà?"

"Cậu hỏi kỹ ghê..."

Cười khổ một cái, cậu ấy ngập ngừng một chút rồi mới mở lời.

"...Nói sao nhỉ, kỳ vọng nặng nề quá."

"Kỳ vọng?"

Mình lặp lại từ ngữ vừa thốt ra từ miệng cậu ấy.

Đó cũng là từ mà cậu ấy từng nói trước kia. Nhưng trong giọng nói của cậu ấy lúc này dường như còn ẩn chứa nhiều điều hơn những gì mình có thể hiểu.

"Kiểu như khen tớ dịu dàng, hay ở cùng tớ rất vui, rồi bảo là nếu hẹn hò thì chắc chắn sẽ còn vui hơn nữa. Nghe vậy tớ lại tự hỏi, liệu có thật là thế không."

"Nghĩa là sao?"

"Hưm, thì là, bây giờ người ta thấy tớ dịu dàng hay vui tính thì cũng chỉ là trong phạm vi 'bạn bè' thôi đúng không? Nếu thành người yêu thì sẽ phải dịu dàng hơn, phải làm cho người ta vui vẻ hơn nữa so với những cô gái khác... hay nói đúng hơn là, người ta sẽ kỳ vọng tớ phải được như thế."

"À, ý là cậu thấy áp lực hay gì đó hả?"

Lúc đó mình vẫn chưa thực sự đồng cảm được với câu chuyện của cậu ấy, kiểu như người yêu thì phải đặc biệt hơn là chuyện bình thường mà?

Mình còn thầm nghĩ, ái chà, tên này thuộc kiểu thấy mấy chuyện đó phiền phức sao?

"Không hẳn là áp lực, mà là... tớ nghĩ mình không làm được đâu. Chắc chắn tớ sẽ làm người ta thất vọng. Bây giờ người ta có thiện cảm với tớ cũng chỉ là 'với tư cách bạn bè', nếu cứ thế mà hẹn hò thì kiểu gì tớ cũng lòi cái dở ra thôi. Rồi đến lúc đó người ta sẽ nghĩ 'quả nhiên làm người yêu thì thất vọng tràn trề'. Nếu đằng nào cũng thành ra như thế, thì thà đừng hẹn hò ngay từ đầu có phải tốt cho cả hai hơn không?"

Nhưng rồi, cậu ấy nói ra những lời yếu đuối đến mức người nghe là mình cũng phải giật mình.

Một Orito thường ngày hay đùa cợt, thân thiện với cả trai lẫn gái, luôn đứng giữa trung tâm của sự náo nhiệt, vậy mà lại dùng từ ngữ mạnh mẽ như "thất vọng" để tự phủ định bản thân... điều đó khiến mình bị sốc.

"...Nhưng mà, không thử hẹn hò thì sao biết được?"

Dù cảm thấy nhẹ nhõm vì cậu ấy đã từ chối lời tỏ tình của cô gái khác, mình vẫn không kìm được mà hỏi lại.

"Biết chứ."

Trước câu hỏi của mình, cậu ấy khẳng định chắc nịch với thái độ gay gắt ngoài dự đoán.

"Tớ là người biết rõ nhất. Rằng dù ai có kỳ vọng thế nào, thì sớm muộn gì tớ cũng sẽ phản bội lại sự kỳ vọng đó. Nếu vậy thì tớ chỉ cần đáp ứng những gì trong khả năng là được. Chỉ cần làm một người bạn dịu dàng, vui vẻ, thoải mái là đủ rồi."

"Sao lại..."

Nghe đến đó, mình mới thấm thía sức nặng của câu nói "Tớ sẽ không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Ibu-san" mà cậu ấy từng nói trước kia.

Đối với cậu ấy, đó chắc chắn là lời cứu rỗi lớn lao nhất.

"Thế nên khi Ibu nói sẽ không kỳ vọng gì ở tớ, tớ vui lắm. Như thế nghĩa là tớ có thể ở bên cạnh Ibu một cách thoải mái mãi mà không cần bận tâm đến mấy chuyện đó đúng không?"

Nhìn nụ cười nhẹ nhõm của cậu ấy khi nói câu đó, mình biết phải nói gì đây.

Rằng chuyện "không kỳ vọng" là điều bất khả thi ngay từ đầu rồi ư?

Những lời đó, làm sao mình có thể thốt ra được.

"...Ừm. Đã hứa thế rồi mà."

Vậy nên, mình cũng đáp lại bằng một nụ cười hời hợt. Mình khoác lên gương mặt nụ cười với độ hờ hững vừa phải mà cậu ấy đang mong cầu ở mình.

Thấy câu trả lời đó, cậu ấy nheo mắt cười, vẻ nhẹ nhõm.

Nhìn thấy thế, mình cũng thấy an tâm. Rằng đây mới là câu trả lời chính xác.

Rằng nếu cứ như thế này, mình vẫn có thể ở bên cạnh cậu ấy ở khoảng cách gần nhất.

Dù cho đó không phải là hẹn hò, hay là người yêu đi chăng nữa.

Dù mình biết thừa, những điều này thực ra chỉ là dối trá.

Bởi vì đúng là như vậy mà. Làm thế này, thực ra mình đang cố gắng đáp ứng cái kỳ vọng "đừng kỳ vọng vào tớ" mà cậu ấy vô thức áp đặt.

Cái lời hứa này, thực ra ngay từ đầu đã chẳng có ý nghĩa gì rồi.

Nhưng không sao. Mình giỏi chuyện này mà.

Nói thế này người ta sẽ vui.

Làm thế kia người ta sẽ thích.

Mình là đứa hiểu rõ những chuyện đó, nên mình rất giỏi trong việc đáp ứng kỳ vọng của người khác.

Toan tính cũng được, dối lòng cũng chẳng sao. Có hề gì đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!