1
『Thể lực hệ · Steps the run』
Từ vạch xuất phát tầng 1, ai leo lên đích ở tầng 8 sớm nhất là thắng. Không luật lệ, bất chấp thủ đoạn. Đơn giản là kẻ cán đích đầu tiên sẽ ăn tất.
"Ngon ăn."
Đối đầu với một tên quản gia mặt búng ra sữa có đeo vòng cổ, tôi giành chiến thắng áp đảo và giơ nắm đấm lên trời đầy kiêu hãnh.
『Thể lực hệ · Chickenrace』
Luật chơi: Ngồi trên tàu lượn siêu tốc mà không được hạ thanh chắn an toàn xuống. Người nào trụ vững ở tư thế đứng lâu hơn sẽ thắng. Lưu ý: Tính mạng không được đảm bảo, nếu cảm thấy không chịu nổi thì hãy ngồi xuống ngay lập tức.
"Phù, cuối cùng cũng bình an vô sự."
Tetsu thở phào nhẹ nhõm, mừng vì thắng cuộc mà vẫn còn toàn mạng. Tiện nói thêm là chiếc tàu lượn siêu tốc vừa lên đến đỉnh dốc đầu tiên thì đối thủ của cậu ta đã sợ mất mật, ngồi thụp xuống ghế. Thế là phân định thắng thua. Nhưng ác đạn thay, tàu vẫn không dừng lại, báo hại Tetsu được một phen trải nghiệm cảm giác mạnh trên tàu lượn siêu tốc mà không có đồ bảo hộ.
Cược 4 xu và giành chiến thắng, chúng tôi vui mừng chia sẻ thắng lợi với nhau.
"Không ngờ tác chiến của Juugo lại thuận lợi đến thế."
Thời gian còn lại chưa đầy 20 phút. Đồng hồ đếm ngược liên tục giảm xuống khiến một số người chơi buộc phải từ bỏ phương pháp "thắng chắc" mà 【M】 đã truyền dạy. Nhờ đó, chúng tôi có thể đường hoàng đối đầu công bằng với họ.
Đó chính là chiến thuật mà tôi đã vạch ra.
Tuy nhiên, nói là công bằng, nhưng thực tế chúng tôi đã chọn những "Khu vực Đối chiến" có lợi nhất cho sở trường của mình. Dù có bị từ chối cũng chẳng sao, cứ đi tìm đối thủ khác là được. Dẫu vậy, tâm lý muốn phân định thắng thua càng sớm càng tốt khiến những người chơi khác đành miễn cưỡng đồng ý.
Tình hình là như thế đấy.
Vậy thì, tại sao chúng tôi có thể tự tin ở "kèo trên" như vậy?
Đơn giản thôi, vì vào thời điểm này, cả tôi và Tetsu đều đã sở hữu 6 xu.
Trong giai đoạn nước rút chỉ còn 20 phút cuối, chúng tôi chỉ cần cược 4 xu cho 1 trận đấu duy nhất là có thể hoàn thành mục tiêu. Nhưng những người chơi khác thì không được thảnh thơi như vậy. Những kẻ mới chỉ có 4 xu trong tay dù thế nào cũng bắt buộc phải đấu ít nhất 2 trận, nếu không thắng liên tiếp thì không thể đạt được mục tiêu 10 xu.
Vì vậy, cuộc đàm phán đương nhiên sẽ diễn ra theo hướng có lợi cho chúng tôi.
"Nên gọi cậu là già đời hay xảo quyệt đây nhỉ?"
"Cái này gọi là nghệ thuật đàm phán đấy, anh bạn Tetsu ạ."
Mà, nói cứng thế thôi chứ tôi cũng sốt ruột ra phết. Cứ tưởng sẽ kiếm được mồi ngon ngay, nhưng mãi một lúc lâu sau vẫn chẳng thấy bóng dáng người chơi nào, thành thử riêng việc đi tìm người cũng đã ngốn kha khá công sức.
Dù sao thì, chúng tôi cũng đã miễn cưỡng tìm được một cặp đôi đối thủ, tiến hành đàm phán ép giá và giành chiến thắng.
Thời gian còn lại hơn 10 phút, tôi và Tetsu mỗi người đều đã đạt mục tiêu 10 xu. Chắc suất vượt qua Vòng 1.
"Nào, chúng ta đến lâu đài thôi, Tetsu."
Quay ngược thời gian lại một chút. Lúc đó là 1 giờ 43 phút sáng.
Nhóm Cộng đồng trường Cao trung số 7 do Hitoshi Asumi dẫn đầu tập hợp lại để kiểm kê thành quả. Tuy nhiên, chỉ có 5 người có mặt, ai nấy đều lộ vẻ khó xử.
"Sao thế này? Không liên lạc được với Masaaki sao?"
Nghe câu hỏi bằng thứ tiếng Nhật lơ lớ đầy giả trân của Hart, Misao cúi gằm mặt xuống.
"Không rõ nữa. Tớ đã gọi cậu ấy rất nhiều lần nhưng mãi không thấy trả lời."
"Xem ra, Masaaki có vẻ bị 'luộc' rồi nhỉ."
Hart thở dài thườn thượt, bầu không khí chùng xuống nặng nề. Giữa sự ảm đạm ấy, Asumi lên tiếng thúc đẩy mọi việc.
"Chuyện của Kishitani-kun rất đáng tiếc, nhưng hiện tại hãy tổng hợp tình hình trước đã. Số xu mỗi người đang sở hữu ở giai đoạn này là: tớ 14 xu, Hart 10 xu. Còn Kuroko-kun..."
"0 xu."
Misao trừng mắt trách móc Kuroko, kẻ đang cười hì hì như chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Tại sao Kuroko lại thua hả! Cậu cộng thêm năng lực của 『Gối Mộng Ảo』 chẳng phải đến Hội trưởng hay Taisei cũng khó mà địch lại sao?"
"Ấy, lý thuyết là thế, nhưng chẳng hiểu sao có một ông anh cứ cười rất chi là điềm tĩnh lao đến hạ gục tớ trong nháy mắt. Thậm chí tớ còn chẳng hiểu tại sao mình thua nữa, buồn cười thật."
Thất bại của Kuroko - người được xếp vào hàng chủ lực - khiến bầu không khí càng thêm u ám. Tiếp đó, Misao lấy ra số xu của mình.
"Cái đó... vốn dĩ tớ không tham gia thi đấu, vì đã bỏ tiền phí tham dự Lớp học hướng dẫn chiến thắng tuyệt đối cho hai người nên tớ còn lại 3 xu."
Sau đó, ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về một người đang ngồi xổm quay lưng lại với cả nhóm.
"Vậy thì, tại sao Taisei vẫn là 5 xu?"
Nghe câu hỏi của Asumi đang nheo mắt lại hết mức có thể, Taisei chỉ im lặng cúi đầu.
"Nhớ không nhầm thì tên này trước khi Vòng 1 bắt đầu đã mạnh miệng tuyên bố 'sẽ thu thập 20 xu' cơ mà nhỉ."
Đòn bồi thêm của Hart càng khiến bóng lưng cậu chàng thêm suy sụp.
"A Đại, rõ ràng trong lúc liên lạc định kỳ cậu đã bảo 'cứ giao cho tớ' mà."
"Không phải cậu chỉ chém gió cho sướng mồm thôi sao? Đồ phế thải."
Hứng chịu ánh mắt lo lắng của Misao cộng thêm cú "chọc ngoáy" bằng điệu cười "Ư hê hê" của Kuroko, Taisei cuối cùng cũng chịu mở miệng.
"......Không ai chịu đấu với tớ cả."
"? Cậu nói cái gì?"
"Thế nên tớ mới bảo là không có! Không có bất kỳ ai chịu đấu với tớ cả!"
Taisei đứng phắt dậy, gào lên một cách tuyệt vọng. Nghe cậu ta nói vậy, tất cả mọi người đều ngẩn người.
"Chẳng phải là... do cậu kén cá chọn canh đối thủ quá sao?"
"Làm gì có! Đối thủ là ai cũng được, tớ đã đi gọi mời tất cả mọi người từ đầu đến cuối rồi mà! Nhưng tất cả bọn họ đều từ chối tớ!"
Nghe cậu ta phân bua, tất cả mọi người, đứng đầu là Asumi, đều cảm thấy khó tin.
"Trong số những người chơi đang tìm kiếm đối thủ tại các Khu vực Đối chiến, chẳng lẽ cũng không có bất kỳ ai chịu làm đối thủ của cậu sao? Hơn nữa tình huống này chỉ xảy ra với mỗi Taisei, chuyện đó vốn dĩ quá phi lý."
"Ý gì hả, Asumi! Cậu bảo tớ đang nói dối sao!"
"Tớ không nói thế... nhưng chuyện này thực sự là..."
"A."
Lúc này, có người buột miệng thốt lên. Là Misao. Dưới sự chú ý của mọi người, sắc mặt Misao dần trở nên tồi tệ.
"Tớ... đoán được lý do rồi."
"Sao vậy, Misao?"
Tại đây, Misao kể lại cho mọi người chuyện Taisei đã ra tay đánh người ngay tại Lớp học hướng dẫn chiến thắng tuyệt đối lúc đầu.
"""Dùng Bộ sưu tập Nanana ngay tại lớp học hướng dẫn á!"""
"Xin lỗi, tớ đã không để ý lắm."
Misao hối lỗi cúi đầu.
"Nếu lời Misao nói là sự thật, thì chuyện Taisei bị người ta đề phòng cũng chẳng có gì lạ..."
Nghe xong chuyện này, Hart nhếch mép cười.
"Sau khi Taisei sử dụng Bộ sưu tập Nanana, cậu ta lập tức gây sự với gã to con kia. Tuy nhiên, dưới sự chứng kiến của đám đông, có kẻ đã không bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này để vạch trần danh tính thực sự của Taisei. Không ngờ mục tiêu lại là cái này... Người đàn ông tên Hiiyo đó, không thể xem thường được."
"Ra là vậy. Để ngăn chặn một kẻ địch mạnh chiến thắng đến cùng thì phải làm thế nào? Đó là khiến tất cả mọi người đều tẩy chay không đấu với hắn, làm cho số xu của hắn dậm chân tại chỗ. Nhưng không ngờ hắn lại có thể thao túng tâm lý đám đông đến mức khiến tất cả người chơi đều từ chối đấu với Taisei."
Asumi lẩm bẩm. Taisei ôm đầu rên rỉ.
"Aaa, đại ca Senjou, em có chọc ghẹo gì anh đâu chứ!"
"Bình tĩnh đi, Taisei. Kế hoạch này vẫn còn lỗ hổng."
"Lỗ hổng? ...Lỗ hổng gì cơ?"
Asumi mỉm cười với Taisei đang thắc mắc.
"Taisei vẫn còn chúng tớ mà."
"Asumi."
"Khoảng trống của Taisei sẽ do chúng tớ lấp đầy. Đó chính là sức mạnh đồng đội của chúng ta."
Nghe những lời đầy tự hào của trưởng nhóm, mọi người tự nhiên đều chuyển sang nét mặt tươi cười.
"Thiệt tình, Asumi quả nhiên vẫn là Asumi nhỉ."
"Gì hả? Cậu đang coi thường tớ sao, Taisei?"
"Ai biết được."
Taisei lảng ánh mắt sang hướng khác. Asumi nhìn Taisei với vẻ tò mò, rồi nói tiếp:
"Nói chuyện thực tế chút nhé. Hiện tại số xu của tớ và Hart cộng với Misao và Taisei gộp lại, tổng cộng là 32 xu. Nói cách khác, trong số chúng ta chỉ có 3 người có thể tiến vào Vòng 2."
"Vậy thì, quyết định là Hội trưởng, anh Hart và A Đại nhé."
"Như vậy có ổn không, Misao. Tình huống này không chỉ riêng tớ, mà Misao cũng có quyền lợi đấy?"
"Không sao đâu, Taisei. Nhiệm vụ của tớ lần này là phụ trách liên lạc. Kuroko không có vấn đề gì chứ?"
"Tất nhiên rồi. Hay đúng hơn là, tớ mệt rồi, chẳng làm nổi nữa đâu."
Dù miệng nói vậy, nhưng quả nhiên vẫn tỏa ra bầu không khí không cam tâm. Dẫu sao thì dự định ban đầu là tất cả mọi người cùng tiến vào Vòng 2, giờ đã thành bất khả thi.
Và Taisei như muốn phá vỡ bầu không khí u ám đó, lên tiếng:
"Không, vẫn còn thời gian. Chỉ cần từ bây giờ tìm được kẻ nào chịu cược 8 xu, chúng ta sẽ có thêm 1 suất nữa."
"Không sao đâu mà, A Đại."
"Im đi, bỏ cuộc lúc này còn quá sớm!"
Nhìn Taisei gân cổ lên, Hart cười khổ.
"Mà, dù chiến đấu đơn độc chẳng làm nên trò trống gì, nhưng chỉ cần có tâm thì kiểu gì cũng có cách nhỉ."
"Anh Hart xin đừng khích bác A Đại nữa. Hội trưởng cũng hãy ngăn A Đại lại đi ạ."
"Asumi, cho tớ một cơ hội. Cứ thế này, tớ không chấp nhận được."
Nghe những lời nói khác nhau của mỗi người, Asumi khoanh tay trầm ngâm rồi đưa ra quyết định.
"Misao đưa toàn bộ xu cho tớ."
"A, vâng."
Asumi nhận lấy xu của Misao, rồi lấy thêm 4 xu còn dư từ túi của mình ra.
"Tớ và Hart sẽ đi trước đến lâu đài. Số xu còn lại giao hết cho Taisei. Cho nên hãy mau chóng gom đủ 20 xu, rồi mang theo một trong hai người là Misao hoặc Kuroko đuổi theo bọn tớ nhé."
Trước quyết định của Asumi, Kuroko cười "Ư hê hê".
"Hội trưởng, em thì thôi đi. Tình trạng này mà em còn chơi màn 'kẻ bại trận phục sinh' thì vô duyên quá. Hơn nữa vừa nãy em cũng nói rồi, hôm nay em không ngủ được nữa, nên có vẻ Bộ sưu tập Nanana cũng chẳng dùng được."
Asumi gật đầu.
"Vậy quyết định thế đi. Taisei, nhờ cậu đấy."
"A, cứ giao cho tớ."
"Nhưng mà, trường hợp xấu nhất... cậu hiểu rồi chứ."
"Ờ, tớ không có tự tiện đến mức đó đâu. Nếu không làm được, tớ sẽ qua đó một mình. Chỉ là xin lỗi Misao thôi."
"Chuyện đó không cần để ý đâu mà, A Đại."
Asumi, Taisei, và cả Misao gật đầu đồng thuận. Thấy cảnh này, Kuroko cười "Ư hê hê", Hart cũng nhếch mép: "Mà, tôi cũng không ghét mấy kiểu diễn biến nhiệt huyết thế này đâu".
"Vậy xuất phát thôi, Hart."
"Đi tạo em bé nào, Asumi."
Tiễn Asumi và Hart đi về phía lâu đài, nhóm Taisei nhanh chóng nhìn quanh quất, tìm kiếm những người chơi khác.
"Dù đã lên dây cót tinh thần, nhưng quả nhiên vẫn chẳng ai chịu đấu với Taisei nhỉ?"
Kuroko nói không sai, trước đây đã vậy, khó đảm bảo sau này tình hình sẽ khác đi.
"Biết đâu lại có thì sao?"
"Vậy thì, để tôi làm đối thủ của cậu cho."
Nghe thấy tiếng nói, cả hai quay lại. Xuất hiện ở đó là một nam sinh đeo kính trông rất nhã nhặn.
"Cậu là?"
"Hân hạnh, tôi tên là Yuiga Isshin."
"Yuiga Isshin... Nhớ không nhầm thì là Hội trưởng đương nhiệm Câu lạc bộ Mạo hiểm của bọn Juugo."
"Chính xác, 'Chuyên gia chinh phạt' Amagi Taisei-kun."
"Cậu biết tôi là 'Chuyên gia chinh phạt' nên mới tìm tôi đấu sao?"
"Tất nhiên."
"Hiện tại cậu có mấy xu?"
"8 xu."
Nghe đến đây, Taisei nhếch mép cười, giơ cái túi của mình lên.
"Tôi có 12 xu. Tôi không thích vòng vo. Người thắng sẽ lấy tất cả, thế nào?"
"Được thôi. Vậy Khu vực Đối chiến thì sao?"
"Sao cũng được, miễn là quyết đấu được."
"Điềm tĩnh thật đấy."
"Tại vì tôi đã bị dồn vào đường cùng đến mức đói không được kén ăn rồi. Tôi không muốn đàm phán bị vỡ lở ở đây. Còn cậu, dám thách đấu với một kẻ ai gặp cũng ghét như tôi, chắc hẳn phải tự tin lắm nhỉ, Hội trưởng Yuiga?"
"Nếu không thắng thì không thể đi tiếp, thua hay không đấu thì kết quả đối với tôi cũng như nhau cả thôi. Hơn nữa nói thật lòng, tôi muốn thử chiến đấu với cậu, người được anh Senjou nhận định là mạnh nhất hiện nay xem sao."
"Cậu chịu đấu với kẻ được đánh giá cao như tôi, tự tin gớm nhỉ."
"Đó chẳng phải là điều quan trọng nhất sao?"
"Cũng được, vậy hãy để chúng ta làm một trận ra trò nào."
2
"Đằng kia là... Hội trưởng Yuiga và Taisei?"
Chúng tôi đang trên đường đến lâu đài thì nhìn thấy hai người họ đi cùng nhau.
"Sao thế, Juugo?"
"Xin lỗi nhé, Tetsu. Cậu đi trước đi. Tớ sẽ đuổi theo sau."
Tôi lờ đi tiếng gọi "Này, Juugo" của Tetsu, đuổi theo hai người đó.
"Ngọn gió nào thổi cậu tới đây thế, kia chẳng phải là Juugo sao?"
Taisei giơ tay chào tôi với vẻ mặt nhẹ nhõm. Mặc dù ban đầu tưởng chỉ có Taisei và Hội trưởng Yuiga, nhưng Imino Misao và một bà chị cao kều khác đang quan sát tình hình của họ từ cách đó không xa.
"Chào, Taisei. Chẳng lẽ cậu định đấu với Hội trưởng Yuiga?"
"À. Ngài Hội trưởng bên cậu có vẻ muốn làm đối thủ của tớ."
"Vậy trước đó, tôi mượn Hội trưởng Yuiga một chút nhé."
Tôi chỉ bỏ lại câu đó, không đợi Taisei trả lời liền bắt chuyện với Hội trưởng Yuiga.
"Phiền anh chút thời gian được không? Tôi có chuyện muốn hỏi."
"Chuyện của bé Yui, anh nghe Tetsu kể rồi."
Kéo giãn khoảng cách với nhóm Taisei một chút, tôi nói với Hội trưởng Yuiga như vậy. Chỉ cần thế, anh ta dường như đã nhận ra tất cả, gật đầu: "Vậy sao".
"Thế thì, Yama-kun muốn hỏi anh điều gì?"
"Chuyện sau khi chỉ ra bé Yui chính là Leprechaun sẽ ra sao, có phải anh đã biết từ trước rồi không?"
Tôi nắm chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm vào anh ta. Anh nhắm mắt lại như đang cân nhắc, rồi tĩnh lặng nói.
"Anh biết chỉ cần vạch trần 'mâu thuẫn' thì 'Trò Chơi' sẽ được tổ chức. Tuy nhiên, anh không ngờ Yoshino-san lại làm ra hành động hung dữ đó, và còn đứng trước mặt chúng ta với tư cách là Người tổ chức nữa."
"Thật không?"
"Dù là anh thì cũng sẽ không hỏi cô ấy chuyện đó trong tình huống chỉ có hai người khi biết có nguy cơ mình bị đâm đâu."
"Làm vậy, chẳng lẽ không phải anh muốn độc chiếm thông tin bé Yui chính là Leprechaun sao?"
Bị tôi chỉ trích, Hội trưởng Yuiga gật đầu với nụ cười khổ: "Chính là vậy".
"Cảm giác Yama-kun cứ như thám tử lừng danh ấy nhỉ."
"Câu này xin tuyệt đối đừng nói trước mặt Thiên Tai. Sẽ kéo thêm thù hận không cần thiết đâu."
Trước mắt tôi hiện lên cảnh tượng Thiên Tai gào lên "Ta mới là thám tử lừng danh!".
Tôi nói tiếp:
"Thêm vào đó, việc che giấu vụ đâm thương đó cũng là để lái 'Trò Chơi' theo hướng có lợi cho bản thân đúng không?"
"Nhưng liệu có tạo ra được hiệu quả như vậy không thì phải đặt dấu chấm hỏi rồi."
Nở nụ cười tự giễu khó hiểu, Hội trưởng Yuiga nhìn lên bầu trời sao và lẩm bẩm.
"Những chuyện đã xảy ra thì dứt khoát không thể đảo ngược được. Vấn đề là sau đó hành động như thế nào."
"? Câu thoại ngầu đấy."
"Trích dẫn cách nói của Yama-kun thì là gia huấn đúng không? Vậy thì, đây là giáo huấn của anh."
"Giáo huấn sao."
"Tự mình nói ra câu này nghe cũng kỳ, nhưng anh ấy à... là kẻ thường xuyên nếm mùi thất bại. Từ chuyện nhỏ nhặt đến những thứ không thể cứu vãn, thực sự nhiều hơn người khác rất nhiều. Anh luôn nghĩ, nếu lúc đó làm thế này, có lẽ kết quả đã không như vậy. Nhưng dù có hối hận, vẫn chẳng thể thay đổi được gì. Những lỗi lầm mình đã phạm phải, đã không thể sửa chữa được nữa."
"......Cho nên, những chuyện đã xảy ra thì dứt khoát không thể đảo ngược được sao."
Hội trưởng Yuiga gật đầu.
"Vì vậy sau khi rút ra bài học đó, anh sẽ suy nghĩ về bước tiếp theo. Dẫm lên chính bản thân mình đã từng phạm sai lầm để tìm kiếm xem cái gì là đúng đắn, và đưa ra lựa chọn. ......Cho nên, anh đã từng định che giấu vụ đâm thương ngoài dự tính đó. Dù rất có lỗi với Yoshino-san, nhưng tất cả là vì bản thân anh."
"Vì muốn đạt được phần thưởng chiến thắng của 'Trò Chơi', đúng không?"
Hội trưởng Yuiga gật đầu, cười khổ: "Nếu làm được thì tốt biết mấy".
"Anh có thấy có lỗi với bé Yui không?"
"Tất nhiên. Anh sẽ xin lỗi theo cách của anh. Không phải khoe khoang chứ từ khi sinh ra đến giờ, anh chưa từng làm phụ nữ buồn lòng lần nào đâu nhé."
"Cái này chắc chắn là nói điêu rồi?"
"Ha ha, anh quả nhiên không biết nói dối giỏi như Yama-kun nhỉ."
Tại sao nhỉ, dù đã quyết định không đấm anh ta, nhưng giờ tôi thực sự muốn cho anh ta một cú. Dù sao đi nữa, suy nghĩ của Hội trưởng Yuiga tôi đã hiểu rồi. Cho nên...
"Vụ bé Yui tôi tạm thời tin anh."
"Tạm thời, sao."
"Ai bảo anh có thể phản bội tôi mà mặt không biến sắc chứ."
"Anh không còn lời nào để nói."
"Cho nên... tạm thời hãy cứ tin anh như trước đây vậy."
"Trước đây?"
"Là lúc anh nói với tôi, 'Con người không thể đánh mất ước mơ' ấy."
Nghe tôi nói vậy, Hội trưởng Yuiga cười ha ha.
"Sao thế?"
"Không, chỉ là cảm thấy bị Yama-kun nói vậy, thấy ngại quá đi. Yama-kun nhớ lời anh nói, nghĩa là anh ít nhiều cũng đã tạo ra chút ảnh hưởng tới em nhỉ."
"Chẳng qua là bị người ta nói thẳng vào mặt mấy câu như thế nên thấy ngượng thôi."
"Ha ha, cái này thật khiến anh ngạc nhiên. Xem ra anh thực sự đã trưởng thành rồi, không chỉ phụ nữ, mà ngay cả Yama-kun cũng mê mẩn anh rồi nhỉ."
"Anh tự mãn cái nỗi gì?"
"Năng lực của anh đã nâng cao đến mức này rồi cơ đấy. So với cái hồi kết thúc mà không bị Yama-kun đấm cho phát nào."
"......Chuyện đáng xấu hổ đó mà anh còn nhớ cơ đấy."
Đó là lần đầu tiên tôi bị Hội trưởng Yuiga phản bội, lúc chuẩn bị đoạt lại 『Quyền trượng của Pháp sư』. Anh ta đã buông lời "Con người không thể đánh mất ước mơ" với tôi khi đang đối đầu, còn tôi thì dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống ném lại một câu "Ước mơ của anh cũng chỉ đến mức này thôi sao" để khinh bỉ dã tâm của anh ta.
"Yama-kun, anh phải cảm ơn em của suốt thời gian qua. Trải qua những chuyện đó, anh lại lột xác rồi."
"Hội trưởng Yuiga."
"Cho nên, việc em có thể nhớ những lời anh nói, anh thực sự rất vui."
Hội trưởng Yuiga nở nụ cười sảng khoái.
Tuy nhiên, tôi bất giác cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng lên. Gã đẹp mã này thật đáng ghét. Tại sao có thể nói ra mấy lời đó với vẻ mặt sảng khoái mà hoàn toàn không biết ngượng chứ? Vì thế nên anh mới được yêu thích sao? Vì thế nên anh mới là vạn người mê sao?
Anh ta lại một lần nữa cho tôi thấy đỉnh cao của sự yêu thích mà mình đang theo đuổi, khiến tôi cảm nhận thực tế về một độ cao không thể chạm tới.
Mà, gác chuyện đó sang một bên, nghe xong những lời này của Hội trưởng Yuiga, cảm giác tâm trạng cũng thoải mái hơn một chút. Xem ra vị Hội trưởng phản bội này về cơ bản chẳng thay đổi gì cả. Dẫu cho có hối hận về nhiều điều... dù vậy, anh ta vẫn thẳng thắn ôm ấp dã tâm đó, âm thầm hoạt động.
"Nhắc mới nhớ, Yama-kun, em đã thu thập đủ 10 xu chưa?"
"Rồi, tôi với Thiên Tai đều xong cả rồi."
Nghe câu đó, Hội trưởng Yuiga lộ vẻ mặt như muốn nói "Khá lắm", rồi gật đầu.
"Vậy anh cũng nên qua bên kia thôi. Để chiến thắng Amagi-kun, anh còn cần quan sát cậu ta thêm một lúc nữa."
Hội trưởng Yuiga chỉnh lại kính, nở nụ cười hào sảng.
『Trí tuệ hệ · Shogi』
Luật chơi: Chính là cờ Shogi. Cờ nhanh, mỗi nước 30 giây.
"Sho-Shogi?"
——Mình dù thế nào cũng phải cùng Misao xông vào Vòng 2 nơi Asumi và mọi người đang chờ.
Đang hừng hực khí thế, Taisei nhìn thấy bảng luật lệ dán tại Khu vực Đối chiến mà Isshin chỉ định, cơ mặt liền co giật.
Địa điểm là một quán cà phê nằm rất gần lâu đài. Đây là Khu vực Đối chiến do Isshin chỉ định. Và trên bàn trà của quán cà phê, bày một bàn cờ Shogi gấp đôi.
"Cậu giỏi Shogi?"
Isshin ngồi xuống ghế, vừa xếp quân cờ vừa hỏi Taisei.
"Không, chỉ là hồi xưa có người dạy tớ luật chơi thôi."
"Vậy sao. Tôi thì lại khá giỏi món này. Có một tiền bối thích trò chơi này lắm. Anh ấy thường bắt tôi làm đối thủ."
"Người cậu nói, chẳng lẽ là đại ca Senjou?"
Gương mặt Isshin co giật một cái.
"Cậu thân với anh Senjou lắm à?"
"Mà, cũng khá thân. Nhớ không nhầm thì đại ca Senjou có vẻ thích mấy thứ kiểu này."
Taisei ngồi xuống đối diện Isshin, cũng bắt đầu xếp cờ.
"So với thích, thì nên gọi là huấn luyện hơn."
"Huấn luyện?"
"Có vẻ là huấn luyện để nâng cao tư duy đấy. Tổng hợp tất cả các yếu tố, nhìn thấu lẫn nhau với người khác. Nếu có thể nhìn thấu suy nghĩ của đối phương, sẽ có thể đứng ở vị thế có lợi."
"Hơ, còn dùng cái này để rèn luyện nữa cơ đấy."
"Nhận thức là rất quan trọng. Cái gọi là rèn luyện, việc có nhận thức được mục đích rõ ràng hay không sẽ tạo ra sự khác biệt quyết định đối với việc nâng cao năng lực. Nhận thức được điều này có thể tạo ra hiệu suất phi thường."
"Đại ca Senjou có vẻ sẽ nói thế thật."
Kumagorou cầm đồng hồ bấm giờ 30 giây đến trước mặt hai người. Ở phía xa một chút là Misao và Kuroko. Sau đó là Yama Juugo vừa mới xuất hiện.
Số xu cược của mỗi bên là 8 xu. Mặc dù tổng số xu đã được quyết định trước, nhưng tạm thời vẫn tuân theo quy tắc của Khu vực Đối chiến, áp dụng hình thức này. Thấy tình hình đó, Kumagorou như muốn nói "Hửm? Làm thế này có ý nghĩa gì?", nhưng hai người trong cuộc không để tâm đến điều đó.
"Nhường cậu đi trước, Taisei."
"Vậy thì cảm ơn nhé."
Nói là vậy, nhưng Taisei hoàn toàn mù tịt về Shogi, ngay nước đi đầu tiên cũng vô cùng khổ sở. Isshin chăm chú nhìn cảnh này, không biết có phải hoa mắt hay không, cảm giác mắt anh ta ánh lên sắc đỏ.
"Quả nhiên Bộ sưu tập Nanana của cậu đặt gánh nặng quá lớn lên hệ trí tuệ nhỉ."
"? Cậu nói vậy là sao?"
"Đó là loại nâng cao năng lực cơ thể của bản thân đúng không? Giống như Kishitani Masaaki-kun bên Cộng đồng các cậu ấy."
"......Ra là vậy, cậu đã nhìn thấy vụ ở lớp học hướng dẫn, nên mới chọn Shogi sao."
"Đừng trách tôi hèn hạ nhé. Đây cũng là quyết đấu."
Thấy Isshin nở nụ cười sảng khoái, Taisei thở dài như thể chán ghét từ tận đáy lòng.
"Tôi chả thèm than vãn đâu. Chỉ là hơi bực mình thôi."
"Vậy thì tốt. Thế thì tôi có thể yên tâm mạnh dạn tự hào về việc chiến thắng cậu rồi."
"Cậu chấp nhặt thắng thua thật đấy."
"Đối với tôi đây là điều quan trọng nhất."
"Hơ, quan trọng nhất. Cậu muốn thắng đến thế sao."
"A, tất nhiên. Bắt đầu đi, thời gian là vàng bạc."
Dưới sự hối thúc của Isshin, Taisei chuẩn bị đưa tay về phía quân cờ trên bàn, nhưng lập tức rụt lại.
"Quả nhiên tớ không làm được. Hết cách rồi, giao cho ngươi đấy."
"? Ai? Rốt cuộc là giao cho ai?"
"Bộ sưu tập Nanana của tớ."
Lúc này đôi mắt đỏ rực của Isshin mở to trong khoảnh khắc, rồi lập tức thu lại biểu cảm đó.
"Ra là vậy, xem ra suy đoán của tôi quá đơn giản rồi."
"Năng lực của Bộ sưu tập Nanana của tớ, cậu có vẻ nhầm lẫn rồi."
Taisei bất ngờ giơ tay phải lên. Ngay sau đó, Isshin lộ vẻ kinh ngạc. Bởi vì, bên cạnh Taisei đột nhiên xuất hiện một cô gái quấn vải đen.
"Nhỏ này tên là 『Ẩn Nặc』 (Onmitsu), sở hữu năng lực xóa bỏ hình dáng của bản thân và những kẻ khác. Còn cái này là 『Nộ Quỷ』 (Nuki)."
Taisei chỉ vào vai phải của mình. Ở đó có một cô gái tóc đỏ, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay. Cô ta khoác bộ giáp rách rưới, trên vai vác một thanh kim loại. Kích thước đó tuyệt đối không phải con người. Như để chứng minh cho suy đoán này, trên trán cô ta mọc sừng.
"Nhỏ xíu mang theo rất tiện, mặc dù chức trách của nhỏ này là hộ vệ, nhưng sẽ phản ứng với cơn giận của tớ. Hội trường lớp học hướng dẫn chính là bị nhỏ này quậy tưng bừng đấy."
"Cái bàn bị phá nát, là do cô ta tàng hình làm sao."
"Chính xác. Và người làm đối thủ chiến đấu của cậu, là nhỏ này."
Taisei nói xong, hai tay bắt đầu kết thành các hình thù khác nhau.
Khoảnh khắc kết xong 『Ấn』 cuối cùng, ngực Taisei bắt đầu phát sáng mờ ảo.
Phát sáng bên dưới lớp quần áo là một mặt dây chuyền có hình dáng kỳ lạ. Lấy đường trục giữa làm ranh giới, mặt dây chuyền mở toang như cánh cửa hai cánh, và từ bên trong, một thứ gì đó bay vút ra.
Thứ đó bắt đầu lớn lên ngay từ khoảnh khắc bay ra khỏi mặt dây chuyền, rồi nhẹ nhàng ngồi lên đùi Taisei. Xuất hiện tại đó là một cô gái mặc kimono màu hồng đào. Cô ta lộ vẻ mặt coi trời bằng vung, trên tay cầm một cây gậy trông như vật của tiên nhân.
"Cô ta là?"
"『Tái Ông』 (Saiō)."
Thiếu nữ được Taisei giới thiệu không chào hỏi gì, thay vào đó đột ngột đưa tay về phía quân cờ trên bàn, theo định thức cầm lấy quân Tốt ở phía trên bên phải quân Tượng, đặt xuống cái "cạch", tiến lên một bước.
Thấy cảnh này, Kumagorou phát ra tín hiệu bắt đầu "Khẹc", ấn đồng hồ bấm giờ. Sau đó, đồng hồ bấm giờ xoay về hướng cả hai người đang đấu đều có thể nhìn thấy, con số 30 bắt đầu giảm dần.
Cờ nhanh 30 giây một nước, bây giờ bắt đầu.
Isshin dù kinh ngạc trước sự xuất hiện của Tái Ông nhưng đã đi xong nước thứ hai. Thấy vậy, Kumagorou lại nhấn nút đồng hồ. Con số đếm ngược lại trở về 30.
Mặc dù Taisei là kẻ ngoại đạo với Shogi nhìn không hiểu lắm, nhưng cũng biết khai cuộc của Shogi ở mức độ nào đó là theo định thức. Tái Ông và Isshin đều không chút do dự, giao tranh chớp nhoáng "Cạch, cạch".
Đối mặt với nước đi di chuyển quân Ngân của Tái Ông, Isshin bất giác dừng tay, ngước mắt lên khỏi bàn cờ.
"Mạnh thật đấy. Cô ta, không, các cô ta rốt cuộc là thứ gì?"
"Là Quỷ. Còn tại sao lại gọi như vậy thì tớ không rõ."
"Không ngờ, lại có cả Bộ sưu tập Nanana triệu hồi Quỷ."
Isshin nở nụ cười cứng ngắc, đưa tay về phía quân Mã của quân mình. Thấy biểu cảm của anh ta, Taisei nhếch mép cười.
"Món Bộ sưu tập Nanana này tên là 『The Harem』."
Lúc này, động tác của Isshin bỗng dừng lại.
"Ha, Harem?"
Bị Isshin ngẩng mặt lên ném cho cái nhìn đầy bối rối, Taisei xấu hổ dữ dội.
"Im, im đi! Có ý kiến thì đi tìm cô Nanana đặt tên mà phàn nàn ấy! Tớ cũng ghét cái tên xấu hổ này lắm chứ! Nhưng chả hiểu sao Quỷ triệu hồi từ cửa phong ấn ra toàn là nữ, tớ biết làm sao được!"
"Tại sao?"
"Có quỷ mới biết! Cậu đi mà hỏi người chế tạo ấy!"
Taisei liều mạng kêu oan, hay đúng hơn là gào lên để lấp liếm sự xấu hổ.
"Vừa nãy tôi thấy mặt dây chuyền trước ngực cậu phát sáng, đó là bản thể sao?"
"À, cái này hả?" Taisei cởi cúc áo sơ mi, để lộ thứ đó ra.
"Thực ra chỉ là mô hình kim loại hình dáng hoa văn thôi. Có vẻ là trận đồ của cánh cửa phong ấn Quỷ, nhưng mang theo bất tiện quá, thế là cứ thế đeo lên cổ luôn. Nhân tiện, tên chính thức của thứ này là 『Song Thiên Vạn Hoa Phong Môn』 (Sōten Manka no Fūmon)."
Tay cầm quân cờ của Isshin lại dừng lại.
"Song Thiên Vạn Hoa... Chẳng lẽ là của cuốn bí truyền..."
"Gì hả, cậu biết cái đó sao."
"Tôi cứ tưởng nhất định phải là thứ gì đó như văn thư cơ."
"So với văn kiện, thì gọi là mục lục đúng hơn. Nó được đặt cùng một bộ với cái mô hình kim loại này trong rương báu của 『Di tích』 đấy. Nội dung là kết ấn thế nào thì triệu hồi ra con Quỷ ra sao, viết một tràng dài ngoằng."
Nhân tiện, hình vẽ Quỷ trên cuốn bí truyền đó toàn tạo dáng rất gợi cảm, nội dung nhìn chẳng khác gì sách ảnh của người mẫu. Nghĩ đến đây Taisei lại xấu hổ, vừa than vãn vừa cố lảng sang chuyện khác.
"Mặc dù rất cảm khái vì có thể triệu hồi ra nhiều Quỷ như vậy, nhưng toàn là phụ nữ thì đúng là khó tin. Theo lời cô Nanana nói, một gia tộc ở đâu đó đời đời truyền lại, không ngừng gia tăng số lượng Quỷ triệu hồi và kiểm soát. Cái gia tộc đó thực sự dê xồm quá đi."
Nghe đến đây, Isshin lộ ra vẻ mặt như không còn chỗ chui, vội vàng quay mặt đi. Taisei đang đỏ mặt không nhận ra chuyện này.
"Ra, ra là vậy nhỉ. Nói cách khác, có thể tùy theo tình huống mà sử dụng đủ loại năng lực sao."
"Chính là như vậy. Nếu nói về khuyết điểm, thì là nhớ cách kết ấn phiền phức quá, hơn nữa toàn là phụ nữ, dùng cực kỳ xấu hổ luôn."
Nghe Taisei bất mãn, Ẩn Nặc, Nộ Quỷ, Tái Ông cùng nhau làm loạn lên như thể dỗi hờn. Người ngoài nhìn vào chỉ nghe thấy mấy tiếng kiểu "Ư meo", "Meo khẹc", hoàn toàn không hiểu nội dung gì, nhưng Taisei sở hữu Phong Môn có thể lĩnh hội chính xác lời của các cô nàng Quỷ.
『Này, chủ nhân! Nói mấy lời đó là không bảo vệ ngài nữa đâu đấy』 Nộ Quỷ "chi, chi" làm loạn.
『Thiệt tình, chủ nhân thật là ngây thơ quá』 Tái Ông vẫn tiếp tục đánh cờ, nói với vẻ hào sảng.
Nhân tiện, Ẩn Nặc chỉ nhẹ nhàng kéo áo Taisei, có vẻ đang tố cáo sự bất mãn.
"Ồn ào quá! Tớ xấu hổ muốn chết đây này! Các người nhìn xem, ồn ào thế này, tớ bị cái con nhỏ tóc đen đằng kia cười nhạo là 'Phụt, để bé gái hầu hạ các kiểu, can đảm gớm' kìa!"
Isshin nhìn tình hình đó trong mắt, tiếp tục đối cục với Tái Ông.
"Nghe có vẻ năng lực rất mạnh nhỉ."
"Cũng không mạnh như cậu nói đâu."
"Nói sao?"
"Năng lực đúng là phong phú đa dạng, nhưng chỉ có thể sử dụng từng con một, năng lực cá thể cũng không cao lắm. Cứ nói con nhỏ Tái Ông này, ngoài cái đầu thông minh ra thì chẳng được tích sự gì, lại còn không chịu đi bộ cứ đòi tớ bế. Thuật ẩn thân của Ẩn Nặc đúng là phi thường, lơ mơ là đến tớ cũng chả tìm thấy nhỏ đâu. Nộ Quỷ thì sức mạnh lớn thật, nhưng lại vừa tùy hứng vừa độc đoán, về mặt chiến đấu không bằng 『Gông cùm của Bách Tý Cự Nhân』 của Masaaki đâu. Về điểm này, trang bị đó của Masaaki dùng được ngay, sử dụng tiện lợi mà lại siêu mạnh. Hơn nữa cũng không thể dùng số lượng để áp đảo. Khác với đám Kumagorou chui ra từ cái áo choàng của 【M】, đám này số lượng ra một lần cũng có giới hạn."
Amagi Taisei vừa nhìn bàn cờ đang tiến triển vùn vụt, vừa liệt kê những bất mãn về Bộ sưu tập Nanana của mình. Nhân tiện, nghe những đánh giá này, đám Quỷ nhao nhao ồn ào cả lên.
『Hừ, được mượn trí tuệ của ta là vận may của ngươi đấy, cho ta ăn thạch đậu đỏ là đạo lý hiển nhiên』 Tái Ông tự mãn một cách thản nhiên.
『Ngươi, ngươi nói cái giề! Người ta đã siêu cố gắng rồi đấy nhá!』 Nộ Quỷ nhao nhao hờn dỗi.
Rồi Ẩn Nặc xóa đi hình dáng của mình, nhẹ nhàng kéo áo Taisei, hoàn toàn không biết đang phàn nàn cái gì.
"Các người có thực sự coi tớ là chủ nhân không đấy?"
Đối mặt với đám Quỷ này, Taisei không thể không mang nghi vấn như vậy.
Mặt khác, Tái Ông để quân Xe cố thủ ở trung tâm trận địa mình rồi phát động tấn công từ bên trái bàn cờ, Isshin cho quân Vua dựa sang phải củng cố phòng ngự chuẩn bị nghênh chiến nước đi này. Tuy nhiên cục diện nghiêng về bên nào thì Taisei hoàn toàn không hiểu nổi.
Trong lúc Taisei lộ vẻ khó xử trước ván cờ đang được đánh nhanh "Cạch, cạch", Isshin lại hỏi.
"Nghe nói các cậu sở hữu rất nhiều Bộ sưu tập Nanana. Thế nhưng tại sao cậu lại chọn món Bộ sưu tập Nanana này? Chắc hẳn phải có những thứ đơn giản hơn và mạnh hơn chứ?"
"Cũng coi là vậy."
"Vậy tại sao?"
"Cậu đừng có hỏi liên tục thế chứ. ......Mà, nói sao nhỉ, lũ này tuy tách riêng từng con thì yếu, nhưng nếu tập hợp vài con lại thì cũng khá mạnh đấy. Hơn nữa Bộ sưu tập Nanana có thể mang vào 'Trò Chơi' chỉ giới hạn một món, như thế này thì phải suy tính để có thể ứng phó với mọi tình huống chứ."
"Những lời này... một nửa là nói dối nhỉ."
Isshin mắt chuyển đỏ hỏi dồn Taisei đang bất giác cứng người.
"Ý cậu là: 'Món Bộ sưu tập Nanana này thích hợp để tham gia 'Trò Chơi' này, nên muốn dùng nó', là có ý gì?"
"Hả? Chuyện tớ vừa nghĩ trong đầu, tớ nói ra rồi sao?"
"Dù sao cũng thế rồi, hay là nói thử nghe xem."
Cục diện dường như đang phức tạp hóa. Taisei bị Isshin đang thận trọng đi cờ hỏi như vậy, dù có chút bối rối nhưng vẫn trả lời.
"Cũng chẳng có lý do gì to tát. Chỉ là vì Thủ lĩnh của bọn tớ là một kẻ coi trọng sự đồng tâm hiệp lực với đồng đội, lần này tớ muốn để Thủ lĩnh của bọn tớ giành chiến thắng. Cho nên nói sao nhỉ, món Bộ sưu tập Nanana này... cảm giác vừa khéo phù hợp, giống như biểu tượng của bọn tớ vậy."
"Biểu tượng?"
"Ý nghĩa là mọi người cùng nhau đồng tâm hiệp lực ấy. Tớ cũng thích lũ này, thích món Bộ sưu tập Nanana này... Này, các người xấu hổ cái nỗi gì hả! Còn con nhỏ tóc đen đằng kia nữa! Đừng có giả vờ đang báo cảnh sát, cô làm quái gì có điện thoại di động!"
Taisei quát Kuroko ở đằng xa cách đám Quỷ đang cười tít mắt: "Cảnh sát hả? Ở đây có tên lưu manh tóc vàng dụ dỗ bé gái Cosplay này", hắn đang dùng điện thoại không khí để báo cảnh sát.
"Tại sao?"
"Hả?"
"Cậu dù có sa ngã thì vẫn là sự tồn tại xứng đáng với danh xưng người đứng đầu về chinh phạt 『Di tích』. Thế nhưng, tại sao cậu lại cung cấp toàn bộ Bộ sưu tập Nanana của mình cho Cộng đồng, tại sao có thể cam chịu đứng thứ hai vì lý do 'Vì Asumi' như vậy?"
Lúc này, Isshin dùng một nước Tướng Vàng phối hợp với quân Xe đang thọc sâu vào trận doanh của Taisei, Tái Ông ngược lại dùng Tượng phối hợp với Vua, nói với Taisei:
『Hừ, xem ra tên này có thể đọc được suy nghĩ của chủ nhân đấy.』
Nghe thấy vậy, Taisei quay sang đôi mắt đỏ rực của Isshin.
"Cậu đang đọc tâm trí tôi sao?"
"Ai biết được chứ... Khự."
Thấy Isshin đột nhiên ôm lấy đầu, Taisei đã hiểu ra.
"Ra là vậy, đây là hiệu quả Quá tải từ Bộ sưu tập Nanana của cậu sao."
"Quá tải, hiệu quả?"
"Nói đơn giản là sử dụng năng lực của Bộ sưu tập Nanana vượt quá giới hạn. Cứ lấy cái 『Song Thiên Vạn Hoa Phong Môn』 này mà nói, theo lời giải thích của cô Nanana thì tối đa một lần chỉ có thể triệu hồi 3 con Quỷ, nhưng thực ra có thể triệu hồi nhiều hơn. Chỉ có điều, sẽ gây ra gánh nặng tương ứng lên cơ thể mình. Lúc tớ thử thách triệu hồi đồng thời 74 con thì đã phun máu mũi ngã quay ra rồi. Năng lực cậu dùng đó, cũng vượt quá năng lực mà cô Nanana đã giải thích đúng không."
"Không thể... phủ nhận."
Nghe câu trả lời này, Taisei lại lộ vẻ ngơ ngác.
"Tính cách của cậu đúng là phiền phức thật đấy."
"Chuyện này thì đừng nói nữa, dù sao cũng là vậy, tôi muốn hỏi cậu. Tại sao cậu sở hữu sức mạnh ưu tú hơn cả Hitoshi Asumi-san, nhưng lại đi theo cô ấy, bảo vệ phía sau lưng cô ấy?"
"Đó là tiêu chuẩn của cậu thôi đúng không? Về mặt này đúng là tớ lợi hại hơn Asumi. Nhưng về những chuyện khác, hoàn toàn không đuổi kịp Asumi đâu."
"Nhưng chắc chắn cậu mạnh hơn. Cho nên hãy nói cho tôi biết, tại sao lại vứt bỏ vị trí số một?"
"Tớ không muốn nói, xấu hổ lắm. Mấy lời này không thể nói với người khác được. Hơn nữa, cậu đọc được tâm trí mà đúng không? Thế thì cậu đọc tâm trí tớ là được rồi."
Isshin trừng mắt nhìn lại Taisei đang ưỡn ngực đầy lý sự. Vì thế Taisei bắt đầu suy nghĩ. Suy nghĩ về tình cảm của mình.
Ngay khi vừa lên cấp hai, tôi đã đặt chân đến đảo Nanae - hòn đảo nơi học sinh có thể thử thách ước mơ của chính mình.
Nhưng tôi chẳng có ước mơ gì cả, chỉ vì muốn tận hưởng cuộc sống ở hòn đảo phía Nam, muốn rời xa người thân nên mới đến hòn đảo này.
Những kẻ xung quanh dù lớn dù nhỏ đều có việc muốn làm, nhưng bản thân tôi lại không có, cảm thấy mình như dị vật, không thể thích nghi với nơi này. Cho nên có một thời gian tôi giam mình trong phòng, chơi game online.
Trên mạng, tôi quen biết đại thần 『Sashimi』... cô Nanana. Cô Nanana nghe tôi than vãn, bảo "Để ta đi thử xem", kể cho tôi nghe về Bộ sưu tập Nanana và chuyện 『Di tích』.
Lần đầu tiên thử thách 『Di tích』 suýt chút nữa thì chết, cảm thấy thật phi lý.
Tuy nhiên, tôi đã vô cùng vui sướng. Rõ ràng trước đó còn phiền não vì không biết làm gì cho tốt, nhưng lúc đó cảm thấy mấy chuyện ấy sao cũng được, cảm nhận được cảm giác đang sống. Lần đầu tiên tôi biết rằng, làm được một việc gì đó lại vui đến thế.
Cho nên tôi say mê tìm kiếm 『Di tích』, rồi lần lượt chinh phạt. Khi hoàn hồn lại, tôi đã có được danh hiệu 『Chuyên gia chinh phạt』 (Kouryaku-ya).
Chính vào lúc đó, tôi gặp Asumi.
Tóm lại, Asumi là kẻ coi việc bao đồng là lẽ sống, vừa khéo tôi lại hay trốn học cấp ba, nên bị cô ấy nhắm trúng. Sau đó xảy ra rất nhiều chuyện, Asumi mang theo cái danh hiệu hèn hạ bị đuổi đến trường Cao trung số 7.
Biết được toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, tôi một lòng chỉ quan tâm đến Asumi, vượt qua cả việc thử thách 『Di tích』.
Rồi vào lúc đó, tôi đã hiểu ra.
A, là vậy. So với thử thách 『Di tích』, mình muốn làm điều gì đó cho nhỏ này hơn.
Cho nên tôi hành động vì Asumi.
Về việc bản thân được người khác gọi như thế nào, sở hữu đánh giá cao ra sao, tôi đều không hứng thú. Tôi không biết tương lai mình muốn trở nên như thế nào, muốn làm chuyện gì.
Nhưng tôi bây giờ, tôi muốn vì Asumi, vì đồng đội, mà giành chiến thắng.
Isshin không còn nhìn chằm chằm vào Taisei nữa, cúi đầu như thể ánh mắt rơi xuống bàn cờ.
"Tâm trí của tớ, cậu có vẻ đọc được rồi nhỉ. Mà, chính là như vậy đấy, đây là tất cả của tớ, Amagi Taisei của hiện tại."
Lúc này, tay của Isshin hoàn toàn dừng lại.
Trên bàn cờ ngay cả kẻ ngoại đạo như Taisei cũng nhìn ra Tái Ông chiếm ưu thế, chiếc đồng hồ trên tay Kumagorou làm trọng tài cứ từng giây từng giây giảm xuống.
"Biết đâu lại giống nhau nhỉ." Isshin ngẩng mặt lên.
"Ghen tị với cậu thật đấy."
"? Gì cơ?"
"Cậu có thể chiến đấu vì người mình trân trọng. Cậu rất mạnh, nhất định có thể bảo vệ cô ấy nhỉ. Dù cho cô ấy rơi vào hiểm cảnh, cậu nhất định cũng có thể đưa tay ra nhỉ. Khác với tôi."
Nghe lời phát ngôn đột ngột, Taisei cảm thấy bối rối, nhưng lập tức hiểu ra thắng bại sắp định đoạt. Thời gian của Isshin từng giây từng giây giảm xuống. Nhưng Isshin hoàn toàn không có ý định di chuyển quân cờ.
Taisei im lặng chăm chú nhìn cảnh này, xác tín vào chiến thắng của mình.
Cạch.
"Hả?"
Taisei đang đinh ninh thắng lợi bất giác thốt lên kinh ngạc, thấy quân cờ di chuyển đúng vào giây thứ 30.
Sau đó Isshin đi cờ đúng vào giây 30, nở nụ cười sảng khoái.
"Cho nên lần này cậu hãy từ bỏ đi nhé."
Tái Ông ngồi trên đùi Taisei không hiểu ý đồ trong lời nói của Isshin, nhanh chóng di chuyển quân cờ. Có vẻ như đã nhìn thấy nước cờ quyết định thắng lợi.
Nhưng mà, ngay khoảnh khắc đếm ngược sắp chạy hết 30 giây, quân cờ của Isshin lại di chuyển. Taisei cảm thấy nghi ngờ trước hành động kỳ lạ này, điều khiến cậu ta để ý nhất là lời Isshin vừa nói lúc nãy.
Và trong khoảnh khắc tiếp theo, Taisei nhận ra khả năng đó, buột miệng hét lên.
"Misao! Thời gian, còn bao nhiêu phút!"
Nghe tiếng gầm đột ngột của Taisei, Misao đang quan sát tình hình bên ngoài Khu vực Đối chiến giật mình kinh ngạc, vội vàng nhìn quanh, báo cáo thời khắc hiển thị trên chiếc đồng hồ lọt vào tầm mắt.
"A, A Đại! Chỉ còn 4 phút nữa là đến 2 giờ!"
『Cứ thế này, phải mất 12 nước nữa mới kết thúc... Diễn biến này không ổn rồi nhỉ.』
"......Này này này, không phải chứ."
Trên mặt Taisei tràn đầy tuyệt vọng.
"Sao thế, Taisei. Trận đấu vẫn đang tiếp tục đấy."
Thấy vẻ mặt cười híp mắt của Isshin, Taisei đập mạnh xuống bàn.
"Đùa cái gì vậy! Đại cục đã định rồi mà! Mau chóng nhận thua đi!"
"Nói nghe lạ thật. Tôi vẫn chưa thua nhé."
"Nhưng cậu đã hết đường đi rồi mà!"
"Vậy sao? Tôi hoàn toàn không hiểu cậu đang nói gì. Chẳng phải vẫn còn thắng được sao? Tôi không có dự định đầu hàng nhận thua đâu. Ít nhất là cho đến lúc đó, trận đấu sẽ không kết thúc."
Đối mặt với Isshin lại đang di chuyển quân cờ vào lúc miễn cưỡng chạm mốc 30 giây, Taisei nhìn Tái Ông.
"Tái Ông, không thể rút ngắn được sao?"
『Ta cũng muốn làm thế, nhưng gã đàn ông này, dù ở thế thuận phong hay tuyệt cảnh đều có thể đi những nước cờ hay』
"Điều này thì không sai, dẫu sao tôi cũng có thể đọc được suy nghĩ của quý cô này mà."
Isshin mắt đỏ mỉm cười.
"Ngươi..."
"Hoàn toàn thất sách rồi. Để thắng được Taisei, tôi đã nhìn chằm chằm vào cậu, lồi cả mắt ra. Không ngờ đối thủ Shogi lại không phải là cậu. Tuy nhiên hiệu quả cuối cùng cũng dùng hết lúc nãy rồi. Như vậy là có thể bắt đầu đọc tâm trí của quý cô này rồi nhỉ."
"Thằng chó này."
Isshin chạy hết thời gian mới đi cờ nhìn chằm chằm vào Taisei, rồi nở nụ cười sảng khoái.
"Cho nên xin lỗi nhé, lần này hãy để cậu hầu chuyện sự tùy hứng của tôi, hãy nhảy múa trong lòng bàn tay tôi đi."
3
"Đùa cái gì chứ! Vì Asumi và đồng đội, tao bắt buộc phải đến Vòng 2!"
"Vậy thì thật đáng tiếc nhỉ. Mà, lần này cậu cứ coi như gặp phải một đối thủ tồi tệ, từ bỏ đi."
Nghe cuộc đối thoại giữa Taisei đang la hét và Hội trưởng Yuiga bình tĩnh, tôi đã hiểu tình huống này.
Hội trưởng Yuiga xác định bại trận, vì sự giãy chết vô nghĩa mà câu giờ, định lôi Taisei - ứng cử viên vô địch nặng ký nhất cùng chết chùm.
Khi tôi đang cảm thấy bối rối trước tình huống này, Hội trưởng Yuiga nhìn về phía này.
"Yama-kun, không còn thời gian nữa đâu. Em đi đi, anh đến đây là kết thúc rồi."
Lúc này, tôi nhận ra lý do Hội trưởng Yuiga làm như vậy.
"Gì thế này, thế này chẳng giống phong cách của anh tẹo nào."
"Là tiền bối, cũng muốn thể hiện chút ngầu lòi trước mặt hậu bối chứ. Điều anh có thể làm, dường như chỉ có mức độ này thôi."
"Không phải anh muốn giành chiến thắng sao."
Nghe lời tôi nói, Hội trưởng Yuiga có vẻ rất không cam tâm về điều đó... Sau đó, nở nụ cười yếu ớt.
"Xem ra anh lại thất bại rồi."
Đối mặt với Hội trưởng Yuiga đang cười, tôi sẽ không nói thêm gì nữa.
Anh hướng về phía tôi, nói:
"Dù anh không làm được, nhưng em hoặc Tensai-kun nhất định có thể giành chiến thắng. Như vậy, anh có thể cảm thấy tự hào vì bản thân, với tư cách là Hội trưởng Câu lạc bộ Mạo hiểm rồi."
"......Tính toán khôn thật."
"Cái này mới đúng phong cách của anh chứ?"
"Đúng vậy, thế thì xin nhận lời chúc của anh."
Tôi quay người lại, rồi nói thêm một câu với Hội trưởng Yuiga.
"Ở đây giao cho anh đấy, Hội trưởng Yuiga."
Nhắc mới nhớ, cảnh này giống hệt trong phim, Hội trưởng Yuiga vui vẻ cười lên.
"A, giao cho anh. Trước khi thời gian kết thúc, anh sẽ quấn chặt lấy cậu ta đến chết."
Tôi bày tỏ lòng biết ơn to lớn đối với hành động này của anh. Tôi chào hỏi nhóm Misao xong, lao về phía lâu đài.
Tôi cắm đầu cắm cổ chạy, kết quả là lúc đến lâu đài, vừa khít thời gian giới hạn. Đưa 10 xu cho Kumagorou đội mũ đỏ đứng trước cổng thành, nó phát ra tiếng "Khẹc" rồi tránh đường, cho tôi đi qua.
Qua cổng tôi nhìn thời gian.
1 giờ 59 phút.
"Nguy hiểm thật."
Tôi thở phào vì vừa kịp lúc. Thế này, chắc chắn tôi là người cuối cùng rồi. Nhưng ngay sau đó từ phía sau truyền đến tiếng "Khẹc" kỳ lạ. Quay đầu lại, chỉ thấy đại ca Senjou (Hiiyo) đang thở hồng hộc xuất hiện ở đó.
"Phù, kịp rồi sao."
Đại ca Senjou dường như chú ý đến tôi, cười giơ tay lên.
"Yo, Yama-kun. Có vẻ đã qua Vòng 1 rồi nhỉ."
"......Cảm ơn."
"Cảm giác có vẻ miễn cưỡng lắm đấy. Rồi sao? Mấy tên khác thế nào rồi biết không?"
"Thiên Tai thắng rồi. Hội trưởng Yuiga... vẫn đang chiến đấu với Taisei, tôi nghĩ họ chắc chắn sẽ vì hết giờ mà bị loại thôi."
"Vậy sao."
Nghe câu đó, đại ca Senjou bắt đầu bất giác phát ra tiếng "Khư, khư, khư", rồi lập tức chuyển sang cười lớn.
"Vậy sao, Taisei thất bại rồi sao. Tuyệt vời, đây đúng là diễn biến tuyệt vời nhất."
Anh ta có vẻ vui mừng điên cuồng trước việc Amagi Taisei bị loại ở Vòng 1.
Chính lúc này, tiếng chuông "Bing boong bang boong" vang lên. Cùng với tiếng chuông giống hệt lúc bắt đầu Vòng 1, cổng thành sau lưng chúng tôi từ từ đóng lại.
Như thể chia cắt người đi tiếp và kẻ ở lại.
『Hiện tại, Vòng 1 kết thúc. Ngoài ra, xin mời những vị đã bị loại ở Vòng 1 còn lại trong viên tuân theo chỉ thị của Kumagorou, tập hợp trước cổng lâu đài ở trung tâm khu vui chơi. Nhắc lại...』
Đồng thời với lúc 2 giờ sáng điểm, loa phát thanh của 【M】 trong công viên bắt đầu vang lên. Taisei bước ra từ Khu vực Đối chiến nghe thấy vậy, lộ vẻ mặt chán ghét cực độ.
"Tôi bảo này, tại sao ngay cả người bị loại cũng phải đến lâu đài chứ. Thua rồi cũng không cho về sao."
"Nói là vậy, nhưng cậu chỉ là cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp Hội trưởng thôi đúng không?"
Bị Misao nói trúng tim đen, Taisei liếc sang chỗ khác.
"Nói lời thề thốt đanh thép thế, mà lại bị loại ở đây, quả là không thể tưởng tượng nổi. Hội trưởng 100% sẽ thất vọng về tên này."
Câu nói vô tình của Kuroko đang cười "Ư hê hê", xoẹt một cái mở một lỗ hổng trong tim Taisei. Rồi, Taisei hạ quyết tâm.
"......Được rồi, Misao. Cứ coi như tớ mất tích sau trận chiến khốc liệt đi. Sau khi 'Trò Chơi' kết thúc, đợi dư âm nguội đi tớ sẽ quay lại."
"Thiệt tình, đừng có nói mấy lời tùy hứng đó, đi mau lên."
"Không muốn! Tớ không đi!"
"Được rồi mà, đi nhanh lên, chó bại trận. Đến dập đầu tạ tội với Hội trưởng đi."
"Ồn ào quá đấy, Kuroko!"
"A Đại thật là, đừng bướng bỉnh nữa, không nhanh lên là bị Kumagorou lôi đi đấy."
Đúng như Misao chỉ ra, có mấy tên Kumagorou đã chú ý đến Taisei đang làm mình làm mẩy, lộ vẻ mặt như muốn nói "Hắn đang làm gì thế? Mau đến lâu đài đi", nườm nượp đi tới.
"Ồn ào quá, bảo không đi là không đi!"
"Đừng nói thế mà, xong việc sẽ mua kẹo cho ăn nhé."
"Tớ không phải trẻ con!"
Bên ngoài Sevens Land, trong trụ sở di động của Đội đặc nhiệm số 4 - Bảo an tổng hợp đảo Nanae do Shiki dẫn đầu. Dựa trên chỉ thị của Shiki, các đội viên đã tiến hành biên chế lại.
Và ở một góc, là Ibara Yuu đã được giải phóng và Tsuzurao Kagetora vừa được gọi ra.
"Nhắc mới nhớ, anh cũng nhanh thật đấy, Kagetora. Tôi cứ tưởng từ khu phố đến đây có một quãng đường khá xa chứ."
"Đừng có xem thường cước lực của Ninja, khoảng cách cỡ này dễ như trở bàn tay. So với chuyện đó, Yuu, không ngờ cô lại tự ý hành động đấy."
Kagetora đã nghe đầu đuôi câu chuyện từ Yuu, liếc nhìn cô một cái.
"T-Tôi cũng hết cách mà. Tôi lo cho ngài Isshin thôi."
"Cô quên lời Isshin đã nói 'Lần này giao cho tôi' rồi sao?"
Đối mặt với lời chỉ trích của Kagetora, Yuu rên rỉ.
"......Ư, dù vậy, tôi vẫn lo lắng."
Thấy góc mặt ủ rũ của Yuu, Kagetora không nói thêm gì nữa. Tuy nhiên góc mặt thiếu nữ như vậy của Yuu, trong khoảnh khắc hóa thành diện mạo ác quỷ, gầm lên.
"Nhắc mới nhớ tên Yama kia, dám phản bội tôi vào lúc đó, quả là không thể tin nổi. Lần sau gặp lại nhất định tôi phải cho hắn biết tay!"
Yuu bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc, quả nhiên vẫn là Yuu của bình thường.
"Cho nên Kagetora, từ bây giờ anh hãy xâm nhập vào đó, thám thính tình hình."
Chính lúc này, nơi đây trở nên ồn ào.
"Cố vấn danh dự, có vài chiếc xe đang chạy về hướng công viên chủ đề."
Nhận được báo cáo của thuộc hạ Himeko, Shiki đang đưa ra chỉ thị cho các đội viên khác quay người lại.
"Là kẻ nào? Chẳng lẽ là viện quân của Sansa?"
"Không, có vẻ không phải như vậy..."
"Sao thế, Nonomiya? Nói rõ ràng xem nào."
"Thực ra..."
Sau đó vài chiếc xe cứ thế trực tiếp chạy vào bên trong khu vui chơi.
