Josee, the Tiger and the Fish

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15171

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Toàn truyện - Chương 01: Trà nóng quá không uống được

Yoshioka, người đàn ông cô gặp lại sau bảy năm đang đeo kính.

Anh ta trông già đi và có phần luộm thuộm, nhưng điều khiến Aguri ngạc nhiên nhất chính là cặp kính. Thay vì một lời chào, cô đã buột miệng thốt lên:

"Anh, anh đeo kính từ bao giờ thế?!"

"À không, hồi trước anh đâu có đeo. Chắc là từ khoảng năm ngoái..."

Yoshioka đã thay đổi, không phải ở một điểm cụ thể nào, mà là toàn bộ gương mặt.

Không chỉ đơn thuần là một thanh niên đã trở thành một người đàn ông trung niên. Đàn ông mà cũng có thể già đi nhiều đến thế này sao?

Yoshioka hẳn mới ba mươi sáu tuổi.

"He he, he he he..."

Vừa cười một cách bâng quơ, Yoshioka vừa cởi giày.

"Ừm, anh vào được chứ?... Chung cư hoành tráng ghê nhỉ... Em thuê à? Hay mua vậy?"

Chẳng đợi cô trả lời, anh ta đã bước vào trong.

"À, đâu có... Mua sao nổi, tôi thuê thôi... Mời anh lối này."

Aguri dẫn Yoshioka vào căn phòng đối diện với hành lang. Tuy gọi là phòng khách, nhưng đây là nơi cô dùng để họp bàn công việc nên trông rất trống trải. Người của đài truyền hình và công ty điện ảnh thường tụ tập ở đây tán gẫu hàng giờ trong làn khói thuốc mịt mù khiến cho giấy dán tường trắng cũng đã ố vàng màu khói thuốc. Dù mỗi cuối năm một lần cô đều tổng vệ sinh nhưng chiếc giẻ lau cũng đã sẫm lại một màu nâu nhớp nháp nên Aguri chẳng còn hứng thú trang hoàng gì nữa. Cô chỉ nghĩ rẻ là được nên bày biện một bộ bàn ghế rẻ tiền có sẵn. Trên tường cũng không có lấy một bức tranh, chỉ có tờ lịch dán bằng đinh ghim là thứ duy nhất có màu sắc, mà tờ lịch đó cũng bị khách đến dùng làm giấy ghi nhớ, chi chít những nét gạch xóa, những dấu O, dấu X bằng bút dạ.

Khi Aguri còn viết cho chương trình “Drama buổi sáng” của đài truyền hình, nữ diễn viên chính trẻ tuổi đã đến đây và nói:

"Sensei, ở đây trông trống trải quá. Em tặng cô cái này."

Rồi tặng cô một chiếc bình hoa.

Aguri vừa mới mua hoa về để cắm vào chiếc bình đặt trên tủ ly đó.

Với khách công việc, cô không bao giờ làm những chuyện này.

Nhưng Yoshioka thì khác.

Vì là người yêu cũ.

(Cũng phải tô điểm một chút chứ.)

Aguri đã nghĩ như vậy.

Không, thực ra cô đã định đặt chiếc bình hoa đó ở phòng khách phía trong chứ không phải căn phòng này, và đã định dẫn Yoshioka vào đó.

Phòng khách phía trong có nắng chiếu, lại hướng ra núi nên cảnh rất đẹp. Nó được trang trí bằng rèm cửa và đồ nội thất xinh xắn.

Thế nhưng, Aguri đột nhiên đổi ý rồi quyết định cho Yoshioka vào căn phòng khách trống hoác này.

Yoshioka mặc một chiếc áo polo màu xanh navy, khoác ngoài là áo cotton trắng cùng với chiếc quần nhăn nhúm màu kem. Vì gương mặt trông già dặn nên bộ đồ kaki vốn hợp mốt lại thành ra kệch cỡm, càng khiến anh trông mệt mỏi và tồi tàn. Chắc là anh ta không sống sung túc, vẻ khoan thai ngày xưa đã không còn, nhưng cái vẻ thân thiện dễ gần, có chút gì đó khiến người ta không tài nào ghét được vẫn còn vương lại trong nụ cười và lời nói.

(Đây chính là điểm lợi hại của anh ta đây mà.)

Aguri nghĩ.

Có một từ là “khó gần”, nhưng Yoshioka lại toát ra một không khí “dễ gần”, nên ngày xưa anh ta rất được các cô gái yêu thích.

"Ha ha... Em làm việc ở một nơi như thế này à?"

Yoshioka ngồi xuống sofa, tò mò nhìn xung quanh, nhưng vì căn phòng không có lấy một bức tranh treo tường nên anh ta có vẻ bối rối.

"Đây là phòng tiếp khách. Tôi làm việc ở phòng trong..."

"Chắc em bận lắm nhỉ, một nhà biên kịch truyền hình đang lên. Kiếm khá không?"

"Cũng túc tắc thôi."

"Em giỏi giang quá, làm anh thấy khó lại gần rồi đấy, Aguri... à, không nên gọi thế nhỉ, Aguri-san."

Aguri khẽ phì cười rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Yoshioka. Ở góc tường có một chiếc ti vi, dưới chân kệ ti vi là tấm bằng khen của trưởng ban đài truyền hình trao cho bộ phim do Aguri viết kịch bản có tỷ suất người xem cao, nhưng nó được dựng úp mặt vào trong nên khách đến không biết đó là gì.

Yoshioka sửa lại tư thế ngồi.

"Lâu quá không gặp. Chẳng biết nên bắt đầu từ đâu... Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?"

"Khoảng sáu, bảy năm?"

Aguri nói vậy, nhưng thực ra cô biết rành rành là họ đã chia tay được bảy năm rồi.

Nước nóng luôn có sẵn trong phích đặt trên bàn phụ, Aguri vừa dùng nó pha trà vừa nói:

"Cơn gió nào đưa anh đến đây vậy? Tự nhiên gọi điện thoại làm tôi hết cả hồn."

"He he, he he he he..."

Có lẽ vì gầy đi, khuôn mặt Yoshioka nhỏ lại một chút và Aguri phát hiện ra khi cười, những nếp nhăn hằn trên trán trông đến là ngô nghê. Điều đó làm cô hơi mất hứng và quay đi, nhưng Aguri vẫn nhớ rõ vóc dáng của người đàn ông này. Cô vẫn nhớ đường nét từ gáy xuống vai và cả cảm giác khi nó nằm gọn trong lòng bàn tay mình, nhưng dù vậy, cảm giác nhớ nhung da diết đã phai đi nhiều lắm rồi.

Chỉ là một chút hoài niệm.

(── Cũng đã có những chuyện như thế nhỉ...)

Giống như một chiếc hộp nhạc cũ kỹ chỉ còn ngân lên những giai điệu đứt quãng của một khúc ca xưa cũ. Cái đêm nghe thấy giọng nói của anh một tuần trước còn khiến tim cô đập thình thịch hơn nhiều.

Khoảng tám giờ tối có một cuộc điện thoại.

"Ừm, có phải nhà cô Takao Aguri không ạ, tác giả của bộ phim ‘Tarachine Tantan’..."

Một người đàn ông hỏi. Trong số khán giả, có những người không biết tìm ở đâu ra số điện thoại mà gọi đến như vậy nên Aguri đáp lại bằng một giọng cứng rắn, trầm thấp:

"Đúng vậy."

Trong số đó cũng có những cuộc gọi chê bai tác phẩm thậm tệ. “Tarachine Tantan” là một bộ phim truyền hình dài tập do Aguri viết về một gia đình mẹ đơn thân, nhưng như tiêu đề đã gợi ý, đây là một bộ phim hài.

"A, là giọng của Aguri... san. Là anh đây. Em nhận ra không?"

"Ai vậy ạ?"

"Em không nhận ra à, ừm,... Yoshioka đây."

Trước khi anh ta nói tên thì Aguri đã biết rồi, nhưng tim cô vẫn hơi giật mình. Cái “giật mình” này phần lớn là một phản xạ có điều kiện. Có lẽ thói quen ngày xưa đã trỗi dậy.

"Xin lỗi vì đột ngột. Em đang bận à?"

"Bận lắm. Có chuyện gì?"

Khi làm việc, Aguri luôn trả lời như vậy, nhưng Yoshioka có vẻ vô cùng bối rối.

"Làm phiền em lúc bận rộn, thật sự xin lỗi. ── Thật ra, anh có chút chuyện muốn nói. Chúng ta có thể gặp nhau được không nhỉ?"

"Khi nào?"

"Thì, lúc nào tiện cho em. Em nổi tiếng và giỏi giang quá rồi, nên anh thấy hơi khó mở lời... Lúc nào rảnh, em gặp anh một chút được không?"

Cái câu, “em gặp anh một chút được không?”──cách nói như thể đang nhờ vả cho người khác, nhưng lại là chuyện của chính mình. Giọng điệu đó vẫn y như ngày xưa khiến Aguri thấy buồn cười và cũng thấy nhớ nhung.

"Được thôi, nhưng tuần này thì không được, tôi bận lắm."

"Anh biết, lúc nào cũng được."

"Tuần sau tôi chỉ rảnh thứ Tư thôi."

"Được rồi, mấy giờ?"

Aguri nghĩ nếu Yoshioka có việc làm thì ban ngày sẽ không tiện, nhưng cô lại không muốn gặp vào buổi tối. Người yêu cũ chia tay đã lâu không biết muốn gặp lại với ý định gì, cô không muốn gặp vào buổi tối rồi bị cuốn theo không khí của rượu và đồ ăn. Aguri không có ý định quay lại với Yoshioka, hơn nữa trong lòng cô cũng nảy sinh một sự nghi ngờ ác ý.

Yoshioka đã kế thừa công ty của cha mẹ, nhưng nghe nói chỉ trụ được khoảng hai năm rồi phá sản. Aguri có cảm giác rằng anh ta sẽ nhờ vả gì đó. Đó là sự cảnh giác của một người phụ nữ ba mươi hai tuổi.

"Hai giờ chiều──được không?"

Aguri nói. Yoshioka đáp ngay:

"Được rồi, không sao đâu──Anh đến chỗ em được không?"

"Ừm,... chuyện gì vậy?"

"Thì, gặp rồi nói. Mà này, lâu lắm mới nghe lại giọng em. Chẳng thay đổi chút nào nhỉ. Em bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ?"

"Bao nhiêu tuổi thì có sao đâu!"

"A, xin lỗi──nhưng mà nhớ quá, cái giọng đó. Chỉ nghe được giọng thôi cũng tốt rồi, thật đấy, anh đã nghĩ có khi em không chịu gặp, nhưng ít nhất cũng muốn nghe giọng em một lần. Vui quá, cảm ơn em."

Sau khi cúp máy, câu nói “Vui quá, cảm ơn em” cứ văng vẳng bên tai Aguri khiến lòng cô xao động, một cảm giác hiếm hoi. Đã lâu lắm rồi. Năm ngoái, cô có thân thiết với một nam diễn viên đóng vai phụ trong phim của mình, mỗi lần anh ta đến Osaka đều gọi điện cho cô và họ cùng đi ăn với nhau, nhưng mối quan hệ chỉ dừng lại ở đó. Nếu suôn sẻ thì có lẽ họ đã tiến xa hơn, nhưng Aguri rất thận trọng, và công việc đối với cô thú vị hơn tình yêu hay những cuộc tình. Ba, bốn năm trước, cô có cặp với một người làm ở đài truyền hình, nhưng sau khi anh ta chuyển công tác đến Nagoya và lúc đó Aguri cũng bắt đầu bận rộn hơn, mối quan hệ của họ cứ thế mà kết thúc. Aguri của hiện tại cảm thấy mãn nguyện với công việc nối tiếp công việc. Trong một cuộc sống như vậy, giọng nói của một người đàn ông “Vui quá, cảm ơn em” bỗng thấm sâu vào tim cô một cách lạ thường.

(Anh ta là người như vậy đấy.)

Cô thầm nhủ trong lòng.

(Cái gã đó.)

Một gã đàn ông ích kỷ, nói rằng sẽ cưới Aguri nhưng lại đồng thời tiến hành một cuộc xem mắt khác, rồi tỉnh bơ nói với Aguri:

(Cái đó, chắc là không được rồi, em ạ.)

(Cái đó là cái gì?) (Chuyện cưới xin của chúng ta chứ gì nữa.) (Hả?) Aguri thốt lên. (Một chuyện quan trọng như vậy, mà anh có thể nói tỉnh bơ thế à, “Cái đó, chắc là không được rồi”──. Có kiểu nói nào như vậy không?)

Thế nhưng, Yoshioka lại có một điểm gì đó khiến người ta không thể ghét được.

(Tha cho anh nhé, xin lỗi em nhiều.)

Nghe anh ta nói vậy là cô lại mềm lòng.

(Anh cũng khổ tâm lắm chứ.)

Lúc đó Aguri vẫn còn làm việc ở tòa thị chính, những ngày thất tình, cô đã nghĩ rằng mình sẽ không còn sức lực để thức dậy mỗi sáng. Nhưng nếu nghỉ việc thì không có gì để ăn nên cô phải gắng gượng làm việc. Dù vậy, cô vẫn không thể oán hận hay căm ghét anh ta đến cùng. Yoshioka không thể chống lại ý cha mẹ, vừa lo lắng về cuộc hôn nhân mà cha mẹ sắp đặt, vừa không thể dứt khoát với Aguri. Dù vậy,

(Người kia là người thế nào?)

Khi Aguri hỏi,

(Ừm, là mỹ nhân đấy.)

Anh ta hồn nhiên đáp, khiến Aguri chỉ muốn giết phắt anh ta đi. Nói vậy nhưng Yoshioka lại,

(Anh, thật ra khổ tâm lắm. Sáng dậy mở mắt ra, anh ước gì tất cả chỉ là mơ, người nằm cạnh mình là Aguri, nghĩ đến đó là nước mắt lại chảy ra.)

Và anh ta đã khóc thật.

(Anh cũng khổ tâm lắm chứ.)

Chỉ với câu đó, Aguri đã tha thứ cho Yoshioka, và (đành chịu thôi...) nếu nói theo kiểu xưa, là cô đã rút lui. Cô cũng đã trải qua một lần phá thai, nhưng dù vậy Aguri vẫn không thể căm ghét Yoshioka đến cùng.

Người tình làm ở đài truyền hình khi nghe chuyện về Yoshioka đã ôm bụng cười.

(Gã đàn ông kỳ cục thật, không dám cãi cha mẹ mà lại bị giằng xé giữa nghĩa lý và tình cảm rồi khóc lóc, đúng là thế giới của Chikamatsu nhỉ, có phải đồ ngốc không?)

Từ đó về sau, mỗi khi có chuyện gì, anh ta lại thường dùng câu "Anh cũng khổ tâm lắm chứ" để chế nhạo, nhưng đối với Aguri, (Cái gì chứ, ai mới là đồ ngốc, anh có vợ con rồi, bên đó vẫn chu toàn, cân bằng mọi thứ, cái tính hai mặt đó cũng chẳng vừa đâu) cô lại thấy tức giận với gã làm truyền hình hơn.

Có lẽ đó là sự hợp nhau giữa con người. Hơn nữa, so với thứ tình dục trần trụi và quá mãnh liệt với gã làm truyền hình, thì thứ tình dục kiểu “wagoto” , nhẹ nhàng mềm mại nhưng lại vang vọng sâu sắc với Yoshioka lại hợp với Aguri hơn. Kỷ niệm đó cứ mãi vấn vương, có lẽ một thứ quyến luyến chẳng rõ là vương vấn hay tiếc nuối đã gắn liền với những hồi ức về Yoshioka.

Hơn nữa, Aguri, điều này cô chưa từng thú nhận với gã làm truyền hình, nhưng cô quả thực có quan tâm đến việc Yoshioka là con trai của một giám đốc, dù chỉ là một doanh nghiệp vừa và nhỏ. Công ty đó hình như có khoảng hai trăm nhân viên, có lần cô đã đi qua trước nhà máy ở quận Higashiyodogawa trên xe của Yoshioka, anh chỉ vào hàng rào dài và nói:

(Chỗ này, là của nhà anh đấy.)

Nghe Yoshioka nói vậy, trong lòng Aguri nảy sinh đủ mọi toan tính. Aguri cũng đã cân đo đong đếm được mất và trong đó cũng có một chút tính toán không trong sáng, nên có lẽ cô đã bị Thượng đế trừng phạt vì những toan tính vụ lợi đó. Aguri thầm nghĩ rằng mình không thể chỉ trách một mình Yoshioka.

Dù sao đi nữa, câu nói nghe được qua điện thoại sau bao năm,

(Vui quá, cảm ơn em)

Và câu nói của ngày xưa,

(Anh cũng khổ tâm lắm chứ)

Trùng khớp với nhau, khiến Aguri buột miệng độc thoại một cách thiện cảm, (Anh ta là người như vậy đấy). Yoshioka, khi nói những lời đó chắc chắn là nói từ tận đáy lòng.──Dù vậy, bây giờ anh ta còn muốn nói điều gì nữa đây?

Khi nghe qua điện thoại, những ký ức xưa ùa về, cô đã cho anh ta điểm cộng quá nhiều.

Yoshioka ngoài đời thực trông quá già, cặp kính khiến anh ta có vẻ lôi thôi làm lòng Aguri xa cách.

Yoshioka chăm chú nhìn Aguri đang pha trà rồi lắc đầu.

"Nhưng mà, em thì lúc nào cũng không đổi nhỉ, vừa trẻ vừa đẹp."

"Thì, anh biết đấy. Phụ nữ mà có công việc bận rộn thì nhan sắc cũng tàn phai, chán lắm."

Aguri trang điểm nhẹ. Cô tiếc thời gian làm tóc uốn nên mỗi tháng chỉ đi cắt một lần, nhưng mái tóc cô không bị rối, óng ả và buông xõa trên vai. Cô hất mái tóc để cảm nhận ánh nhìn của Yoshioka nhưng cố tình không nhìn về phía anh.

Khi nhìn thấy Yoshioka, Aguri không còn nghĩ rằng anh ta đến đây chỉ vì nhớ nhung. Nhưng cô cũng không đoán được lý do là gì.

"Không thể tin được đã sáu, bảy năm trôi qua rồi..."

Yoshioka vẫn nói. Rồi anh ta lấy thuốc lá từ túi áo khoác, Aguri nghĩ:

(Chắc là định ngồi lâu đây?)

Và cảm thấy một nỗi buồn man mác. Hôm nay cô phải viết xong mấy phân cảnh nữa mới kịp. Những ngón tay của Yoshioka thô như tay người làm đất, móng tay thì xù xì. Yoshioka thời thanh niên, một phần cũng do hơi mập, mu bàn tay đầy đặn và trắng trẻo như tay phụ nữ, ngón tay không có vết xước hay xơ măng rô. Lòng bàn tay anh ấm nóng, vừa bao lấy tay Aguri bằng cả hai tay, anh vừa nói:

(Chà, tay em lạnh quá, người ta nói phụ nữ tay lạnh thì lòng ấm, chắc là vậy thật.)

Anh ta đã nói như thế. Giọng điệu “motchari” đó đối với Aguri lại có sức hấp dẫn giới tính. Khi làm tình, Yoshioka rất nhạy bén trong việc quan sát sắc mặt của Aguri, tỉ mỉ, tinh tế và dịu dàng. Ở Osaka, người ta dùng từ “motchari” để chỉ những thứ mềm mại và có độ dính cao, và anh ta là một gã đàn ông “motchari” từ tính cách, giọng điệu cho đến cả chuyện chăn gối.

Nhưng Yoshioka của bây giờ không còn vẻ “motchari” nữa. Lần đầu gặp lại, Aguri đã nghĩ rằng vẻ khoan thai của anh đã biến mất và khuôn mặt đã thay đổi chính là vì lẽ đó.

"Người ta cứ bảo tôi bỏ thuốc lá đi, nhưng không bỏ được... Rượu cũng bị cấm, nhưng không có rượu thì buồn lắm."

"Ai cấm anh?"

"Bác sĩ. Gan tôi hỏng rồi."

“Iwashita” là tiếng lóng Osaka có nghĩa là làm hỏng, làm tổn thương. Đối với Aguri, người mà một nửa cuộc sống gần đây đã chuyển sang Tokyo, nó nghe như một từ Osaka mà cô đã lâu không nghe thấy.

"‘Tarachine Tantan’ nổi tiếng ghê nhỉ. Hay lắm đấy."

"Cảm ơn anh. Nhưng mà là do diễn viên diễn giỏi thôi."

"Không, đó là nhờ kịch bản đấy, dù dân nghiệp dư như anh không hiểu rõ lắm. Nhưng dạo gần đây, em bỗng nổi như cồn, đúng là tài năng mà."

"Chỉ là may mắn thôi."

"Em viết từ ngày xưa à? Anh không biết gì cả, lúc thấy tên em trên ti vi, anh cứ ngỡ là người khác trùng tên. Mãi đến hai, ba năm trước, thấy ảnh em trên tạp chí tuần san anh mới ngạc nhiên đấy."

"..."

"Nhưng mà anh lại có cảm giác ‘quả nhiên là vậy’... Em ngày xưa đã thông minh rồi. Viết thư văn chương cũng hay nữa."

"Tôi có viết thư à?"

Vừa nói, Aguri thực ra vẫn nhớ.

"Chẳng phải em đã viết sao, nhưng lúc chia tay em bảo trả lại, rồi đòi lại hết còn gì, mấy lá thư đó sao rồi? Em phũ phàng thật đấy."

"Tôi không biết. Chắc là vứt đi rồi."

Đó là lời nói dối. Dù đã nhiều năm không xem lại, nhưng Aguri vẫn cất chúng trong một chiếc hộp các-tông trong kho chứa đồ. Cả thư của cô và của Yoshioka, những lá hay nhất đều được giữ lại.

"Không ngờ em lại trở thành người nổi tiếng thế này. Thời nay phải có tài năng, muốn kiếm tiền thì chỉ có tài năng thôi."

Yoshioka định uống chén trà Aguri vừa pha, nhưng có lẽ còn nóng quá nên anh ta lại đặt chén trà xuống.

Bên ngoài cửa sổ là hành lang của chung cư, tiếng giày trẻ con và tiếng nói chuyện ồn ào lại gần rồi xa dần.

Yoshioka hạ giọng:

"Có ai ở đây không? Em sống một mình ở đây à?"

"Đúng vậy."

"Vẫn một mình à?"

"Vâng."

Yoshioka liếc nhìn qua cặp kính với ánh mắt bất an.

"Thật sự một mình?"

"Tôi chỉ biết có công việc thôi... hehehe."

Aguri cười vì nhớ lại cuộc trò chuyện với bà quản lý ở tầng một. Yoshioka hẹn đến lúc hai giờ nên Aguri đã ra ngoài mua hoa trước đó. Với Yoshioka, người mà cô không định tiếp đãi bằng rượu hay đồ ăn, cô đã nghĩ ít nhất cũng nên trang trí hoa và mời anh vào phòng khách trong cùng. Ở một góc phòng khách có ban công hướng ra núi, và Aguri đã trang trí nơi đó bằng những món đồ nội thất cô yêu thích. Nào là tấm thảm trắng mềm mại, chiếc ghế dài kiểu chân mèo (được bọc sa tanh màu xanh da trời), chiếc bàn bằng đá onyx màu xanh đậm.

Trên bàn có một tách cà phê trắng, trên ghế dài vắt một chiếc áo choàng lụa màu xanh navy.

Một bên là nơi làm việc, ở đó ngổn ngang những chồng bản thảo và kịch bản đến nỗi không có chỗ đặt chân, nhưng chỉ cần kéo tấm rèm cửa là chúng sẽ được che đi.

Aguri vì quá nhớ nhung giọng nói của Yoshioka qua điện thoại nên đã định mời anh vào phòng khách trong cùng để nghe anh nói chuyện. Nơi đây không cho phép những người đàn ông hay phụ nữ liên quan đến công việc vào.

Cô đã mua hoa với ý định đó, nhưng khi trở về chung cư, bà quản lý đã đợi sẵn.

"Có một người đàn ông lạ mặt đến tìm cô Takao đấy. Anh ta đến sớm hơn giờ hẹn, nhưng thấy cô đi vắng nên hỏi ‘Tôi có thể vào trong đợi được không?’"

"Người đó sao rồi ạ?"

"Tôi nói là dạo này chúng tôi không giữ chìa khóa dự phòng nên không mở cửa được và đã từ chối."

"Anh ta về rồi ạ?"

"Không, anh ta nói sẽ đi dạo quanh đây một vòng, rồi đi. Nhưng anh ta hỏi những chuyện lạ lắm, nào là chồng cô có ở nhà không, cô sống một mình à, có con không, tên vẫn là Takao à.──Tôi thấy ghê ghê, nghĩ có khi là trộm nên cứ nói không biết, không biết."

Aguri đoán ngay đó là Yoshioka. Vì Yoshioka có thói quen hễ muốn biết chuyện gì là sẽ hỏi cho ra nhẽ, không cần biết người khác nghĩ gì một cách hồn nhiên, vô tâm và vô ý.

Aguri đột nhiên đổi ý, mất hết hứng thú mời Yoshioka vào phòng khách trong cùng.

Cô chợt nhận ra mình đã không gặp Yoshioka suốt bảy năm, anh ta có thể đã trở thành một người đàn ông xa lạ.

(Không cần phải làm đến mức đó.)

Cô nghĩ.

Thế nên cô chỉ cắm bình hoa ly và hoa cẩm chướng trong phòng khách trống trải, còn cánh cửa ngăn cách với phòng khách trong cùng thì đóng lại.

Yoshioka có lẽ vẫn chưa thỏa mãn với việc hỏi han bà quản lý, nên anh ta cứ hỏi Aguri:

"Thật sự một mình à?"

"Có công việc rồi thì không còn thời gian cho đàn ông nữa đâu."

Khi Aguri nói vậy, Yoshioka dường như mới chịu tin.

"Chắc vậy nhỉ,... hai ba năm nay tên em xuất hiện nhiều hơn hẳn. Dạo này em còn viết cả tiểu thuyết nữa à, dù anh chưa đọc.──Mà sao em lại bắt đầu viết vậy? Em có tài ghê nhỉ."

Cái cách nói “có tài ghê” chính là nét đáng yêu của Yoshioka. Từ “tài” trong trường hợp này có nghĩa là kỹ năng.

Aguri đã mơ ước được viết từ thời trung học. Trường cao đẳng chỉ như một trường dạy làm vợ, nhưng sau khi đi làm, cô đã tham gia các lớp học của trường kịch bản. Cô cũng tham gia lớp học viết kịch bản Manzai và được thầy giáo là một tác giả Manzai để mắt đến.

(Lời thoại của em rất thú vị, sao không thử học viết kịch bản phim xem?)

Thầy đã nói vậy. Aguri có một loại trực giác nào đó. Không phải là tài năng mà giống như trực giác, điều này có lẽ là do môi trường cô sinh ra. Gia đình cô có những cá tính quá mạnh nên không hòa thuận, cha và mẹ luôn cãi vã. Aguri lớn lên giữa những người lớn hay tức giận và gây gổ nên cô đã rèn luyện được một khả năng giữ thăng bằng như loài vật, và có thói quen đo lường khoảng cách giữa đối tượng và bản thân, có lẽ điều đó đã kết hợp với khao khát muốn viết lách của cô. Hơn nữa, chuyện không thành với Yoshioka cũng là một cơ hội để cô quyết tâm. May mắn nối tiếp may mắn như, kịch bản của Aguri bắt đầu kiếm ra tiền. Rồi một trong những loạt phim của cô khá thành công và nổi tiếng, sau đó có một nhà xuất bản đề nghị cô thử viết nó theo phong cách tiểu thuyết, cô cứ viết theo ý mình, và không ngờ nó lại bán chạy hơn dự kiến. Nhờ vậy, những chất liệu mà cô nghĩ khó làm thành phim truyền hình và đã cất đi giờ đây có thể viết thành tiểu luận hay tiểu thuyết. Người ta nói cô đang “vào form”, nhưng Aguri không nghĩ vậy. Cô thầm nghĩ rằng đó chỉ là trực giác của mình đang nhạy bén. Trong lúc trực giác còn nhạy bén, cô muốn được rèn luyện thực sự. Aguri không hề lơ là. Cô nghĩ rằng nếu mất đi sự căng thẳng thì cô sẽ chết ngay lập tức. Đây là một nghề nghiệt ngã.

Cô nghĩ mình đang đi trên dây qua lưỡi đao.

Nhưng cô không đời nào kể những chuyện thâm cung bí sử đó cho Yoshioka nghe.

"Tôi may mắn thôi. Chỉ có vậy."

"Thật không?"

"Anh hỏi ai số điện thoại ở đây vậy?"

"Anh gọi điện cho tòa soạn báo."

"Ồ..."

"Nhưng mà, sống trong một chung cư hoành tráng thế này, em thành đạt thật đấy. Em còn có căn nhà nào khác không?"

"Sao vậy?"

"Không, anh thấy trên tạp chí tuần san, có ảnh em đang uống cà phê trong một căn phòng đẹp có view nhìn ra núi──Anh đã nghĩ cuộc sống thật thanh tao."

"Đó là phòng trong của căn hộ này thôi──nhưng mà xa vời với hai chữ thanh tao lắm..."

Đúng là có áo choàng lụa, ghế dài chân mèo và tách cà phê trắng, và chúng ở đó đẹp như một bức ảnh trong tạp chí thời trang dành cho các cô gái, nhưng Aguri không có thời gian để ngồi đó mặc áo choàng và tận hưởng. Cô chỉ ngắm chúng bằng mắt, cũng giống như xem ảnh trên tạp chí.

Cô chỉ ngồi ở bàn làm việc và viết ngày đêm, mệt thì ngã vật ra chiếc giường trải sẵn bên cạnh. Cô thường ngủ quên mà không thay đồ, vì vậy dù mùa hè hay mùa đông, đồ làm việc của cô luôn là những chiếc váy cotton rộng thùng thình. Thức ăn thì cô ghi nợ ở quán ăn nhỏ tầng một của chung cư. Aguri thậm chí không có thời gian để tiếc nuối về điều đó.

Thỉnh thoảng, các tạp chí truyền hình tuần san hay tạp chí phụ nữ đến chụp ảnh Aguri thư giãn trong căn hộ, chỉ những lúc đó, cô mới mặc váy dài, ngồi trên ghế dài chân mèo và làm ra vẻ uống cà phê.

Người xem nghĩ rằng cô có một cuộc sống thanh tao cũng không có gì lạ.

Nhưng Aguri không có người đàn ông nào để than thở về những điều đó. Với người diễn viên thỉnh thoảng gặp, cô không thể kể những chuyện riêng tư như vậy. Người tình cũ làm ở đài truyền hình, vì là người trong ngành biết rõ nội tình nên sẽ nói một cách phũ phàng:

(Đừng có xa xỉ nữa. Phải biết ơn vì có nhiều việc như thế chứ. Em không biết người khác ghen tị với em đến mức nào à?)

"──Thế giới này, hết lớp tài năng trẻ này đến lớp khác xuất hiện... rồi còn sự thay đổi của thời thế, thị hiếu của thời đại, đủ thứ... không phải cứ viết hay là sẽ được đón nhận đâu. Thời gian thì bị cắt xén, tôi đến giờ vẫn không nghĩ mình đã trở thành dân chuyên nghiệp. Mỗi lần trước khi bắt đầu viết, tôi đều cảm thấy một nỗi sợ hãi khủng khiếp, tay chân lạnh ngắt, không biết mình nhận lời rồi có viết được không, nhà sản xuất, đạo diễn có hài lòng không..."

Aguri, dù đã định không nói, nhưng cuối cùng vẫn buột miệng. Dường như ở Yoshioka có điều gì đó khiến cô phải nói ra.

"Chắc vậy rồi, anh cũng nghĩ thế, bây giờ tay em cũng lạnh à, tội nghiệp quá."

Khi Yoshioka nói vậy, cô cảm thấy ấm áp.

"Không có ai sưởi ấm cho em à... Giống anh quá."

"Yoshioka-san, vợ anh thì sao?"

"Chúng tôi ly hôn rồi, có một đứa con gái, thỉnh thoảng anh đến thăm nó. Một đứa bé cực kỳ đáng yêu. Em nói giúp với ai đó cho nó đóng quảng cáo được không, như vậy thì anh lúc nào cũng được thấy mặt con gái trên ti vi."

Yoshioka nói một cách lơ đãng.

"Một đứa bé có vẻ sẽ trở thành mỹ nhân đấy, mới bốn tuổi thôi... Lại còn nói những lời dễ thương lắm. Nó nói, ‘Bố ơi, dù ở đâu cũng phải khỏe mạnh nhé, đừng quên Masami, phải khỏe mạnh nhé’..."

Yoshioka dùng những ngón tay thô ráp, xù xì của mình lau nước mắt.

Aguri nhìn cảnh đó mà sững sờ.

(Không được, không được...)

Vừa nghĩ, cô vừa bị cuốn theo. Trong lòng,

(Ra vậy, nước mắt của Yoshioka đã thành thói quen rồi... Người này hễ khóc một lần là thành quen, cứ thế mà khóc thôi.)

Vừa nghĩ, nước mắt cũng trào ra từ khóe mắt Aguri.

"Chắc em cũng nghe rồi,"

Yoshioka đeo lại kính.

"Anh cũng làm nhà máy của bố phá sản mất rồi. Sau đó anh cũng thử làm đủ thứ, nhưng chẳng có gì suôn sẻ cả. Anh đúng là đồ vô dụng."

"..."

"Càng vùng vẫy thì lại càng tệ đi... Nhà cũng mất, vợ thì dắt con gái bỏ đi. Giờ anh đang phụ giúp công việc cho một người bạn, từng chút một... dù anh cũng nghĩ rồi sẽ ổn thôi, nhưng anh muốn đón con gái về."

"Anh sống ở đâu?"

"Amagasaki──"

"Công việc của anh, có vẻ sẽ ổn chứ?"

Giọng Aguri nhỏ dần.

Khi Yoshioka trở nên thảm hại và thẳng thừng để lộ nước mắt như vậy, Aguri không biết phải làm sao. Cô đã mong Yoshioka vẫn là người đàn ông thản nhiên khoe khoang về vợ mình một cách ngây thơ (Là mỹ nhân đấy). Một người đàn ông vừa đáng ghét đến mức muốn giết đi, lại vừa có điểm gì đó không thể ghét được, cái sự ngây thơ vô tâm đó khiến người khác phải nghĩ:

(Đành chịu thôi.)

Cô đã mong anh ta vẫn là một người đàn ông như vậy, một người đàn ông trơn tru và tỉnh bơ.

"Thì đúng là anh cũng có sai lầm, nhưng mà sau cú sốc dầu mỏ thì không gượng dậy nổi,... Anh cũng đã cố gắng hết sức, làm thế này, làm thế kia, nhưng mà..."

"Công việc của đàn ông cũng vất vả nhỉ."

Aguri nghĩ vậy từ tận đáy lòng.

"Anh đã vất vả rồi, Yoshioka-san. Chắc đã khổ sở lắm."

Dù là đàn ông hay phụ nữ, sống trên đời này đều là một việc vô cùng khó khăn.

"Đành chịu thôi, đó là do hoàn cảnh mà, có những lúc dù cố gắng hết sức cũng không thể suôn sẻ được,..."

"Cảm ơn em. Chỉ có em là nói những lời dịu dàng như vậy thôi. Không, chỉ có con gái anh và em thôi.──Nhưng anh cũng nghĩ mình sẽ không kết thúc như thế này đâu."

Yoshioka đan hai bàn tay vào nhau, đăm chiêu nhìn một điểm trên sàn nhà.

Aguri đổ chén trà nguội đi, pha lại một chén trà nóng. Những thứ đó được chuẩn bị sẵn trong tầm tay để cô không phải đứng dậy khi đang họp bàn công việc, nhưng dù trà rang thơm lừng đã được rót ra, Yoshioka vẫn đang chìm trong suy nghĩ.

Aguri tự hỏi nếu lúc đó cô lấy Yoshioka thì mọi chuyện sẽ ra sao. Liệu cô có thể dốc hết sức mình để chống đỡ cho Yoshioka và vượt qua khó khăn không, liệu việc đánh cược cả cuộc đời vào đó có viên mãn hơn thành công phù du hiện tại không.

Nghĩ vậy, cô lại có cảm giác không phải Yoshioka đã bỏ rơi mình, mà chính mình đã bỏ rơi Yoshioka. Vì Aguri có trực giác của loài vật, nên có lẽ cô đã sớm nhận ra và từ bỏ Yoshioka, giống như con chuột chạy khỏi con tàu sắp đắm.

Yoshioka trông thật đáng thương. Có lẽ Yoshioka muốn hỏi vay tiền Aguri.

Aguri linh cảm rằng mình không thể chống lại được sự ủy mị. Để được nhìn thấy gương mặt vui vẻ của Yoshioka, dù phải chịu một chút thiệt thòi cũng đành, Aguri nghĩ với một sự tuyệt vọng thầm lặng.

──Và rồi, Yoshioka ngẩng mặt lên với vẻ quyết tâm.

"Aguri-san này..."

Anh nói.

Aguri gật đầu như muốn nói, được rồi, được rồi.

Đối với một người phụ nữ sống bằng nghề đi trên dây, tiền bạc là một thứ rất quan trọng, nhưng Aguri không cố chấp vào nó. Cô không thể không nghĩ rằng mình thích hy sinh cho cái cảm giác “Đành chịu thôi”.

"Gì vậy?"

Aguri cất giọng dịu dàng nhất từ trước đến giờ (theo cô nghĩ) để Yoshioka dễ mở lời.

"Phá sản ấy à, nó là một thứ kinh khủng lắm đấy. Ngày nào cũng có chủ nợ đến, la hét... Biết được cái khổ đó rồi thì chuyện gì cũng chịu được."

Aguri bị bất ngờ vì câu chuyện rẽ sang một hướng lạ, cô im lặng.

Yoshioka trở nên hùng hồn.

"Nhà máy của anh bị lừa đấy. Một trường hợp khá hiếm."

"..."

"Có thể gọi là lừa đảo có kế hoạch,──anh nghĩ chuyện này hiếm lắm, không biết có làm thành phim được không nhỉ?"

"Phim?"

Aguri nhìn Yoshioka, miệng há hốc.

"Cô nói với đài truyền hình để họ làm thành phim được không, tài liệu giấy tờ anh có đủ cả, nếu cần anh cho em xem."

"..."

"Nếu cần, em có thể dạy anh cách viết, rồi anh tự viết cũng được──nhưng mà, nghề nào chuyên nghề nấy, cô viết thì sẽ có sức nặng hơn nhỉ."

Yoshioka cười, để lộ những nếp nhăn như khỉ trên trán. Anh ta gọi Aguri lúc thì “em”, lúc thì “cô”, lẫn lộn cả lên, nhưng dường như đó là vô thức.

Aguri không biết phải trả lời thế nào, điều đầu tiên cô nghĩ đến có lẽ đây là một ý định trả thù phe phái nào đấy đã làm anh ta phá sản (theo lời Yoshioka là đã lừa đảo có kế hoạch) bằng cách dựng chuyện phá sản thành phim để kêu gọi dư luận.

"Bộ phim về phá sản này muốn nói lên điều gì?"

"Không, gì cũng được, nhưng nếu mang câu chuyện phá sản này đến đài truyền hình, không biết có được nhận tiền ý tưởng hay tiền bản quyền gốc không nhỉ."

Yoshioka dường như thực sự tin vào điều đó.

"Nếu được, em mua lại cũng được."

"Tôi không biết. Tôi không viết phim kinh tế."

Giọng Aguri trở nên máy móc, đến mức cô nghĩ dù có nghe lạnh lùng cũng đành. Yoshioka vẫn nói tiếp.

"Vậy thì, những nhà viết kịch bản em quen thì sao, có ai mua tư liệu không nhỉ?"

"Tôi không biết nữa... Tôi sẽ thử hỏi xem."

"Tiền bản quyền gốc chắc lớn lắm nhỉ? Em thử nói chuyện với các hãng phim giúp anh được không?"

Aguri đã hoàn toàn mất hết hứng thú với Yoshioka. Cô không thể tin được rằng mình đã từng yêu người đàn ông đang ngồi trước mặt, dù là nhiều năm về trước.

Dù vậy, ở một góc nào đó trong tim, cô vẫn cảm thấy một nỗi đau âm ỉ cho Yoshioka. Cô không biết phải làm gì với nó, cô đã mong Yoshioka thành công, rồi lại tỉnh bơ, ngây thơ, vô tâm làm tổn thương mình. Nhìn thấy Yoshioka thế này không phải là điều cô mong muốn.

Aguri thấy cổ họng khô khốc, cô định uống trà nhưng nó nóng quá không uống được. Cô bực bội và khó xử, cảm thấy cơn khát trong cổ họng thật đáng ghét.

Chikamatsu Monzaemon, một nhà viết kịch nổi tiếng của Nhật Bản thời Edo, thường viết về những bi kịch tình yêu bị giằng xé giữa tình cảm và nghĩa vụ xã hội (giri-ninjo) Một phong cách diễn xuất trong kịch Kabuki, thường miêu tả những nhân vật nam lãng mạn, dịu dàng, tinh tế nhưng có phần yếu đuối.