Chương 6: Sống trong kìm kẹp
Cơm hộp đã làm xong, thế mà Minoru mãi chẳng chịu nhấc mông đi.
「Mười một giờ rồi đấy.」
Rie thử nhắc.
「Anh biết rồi!」
Minoru gắt gỏng. Anh thử bật tivi lên, nhưng mắt chỉ dán vào màn hình, còn tâm trí thì như đang mải nghĩ ngợi điều gì.
Đến nước này rồi mà còn dùng dằng...
Rie thấy thật nực cười. Biết rõ tính cách thiếu quyết đoán, hay do dự của Minoru, nên cô nắm rõ sự chần chừ của anh trong lòng bàn tay.
Cô cũng hiểu rằng anh đang tự giận chính sự thiếu quyết đoán đó của mình, rồi đâm ra u uất với mọi thứ, và trút cơn giận vô cớ lên cả Rie.
Nhưng anh cũng không thể nổi giận với Rie được.
Bởi chính Minoru là người tự đẩy mình vào tình cảnh này mà.
「Nước nóng trong phích ấy nhé...」
Rie nói bằng giọng bình thản.
Không phải cô cố tỏ ra bình thản, mà giọng nói bình thản cứ tự nhiên buông ra như vậy.
「Đổ vào cốc là thành súp Miso đấy. Cả cái và gia vị đều có sẵn trong cốc rồi, chỉ cần đổ nước nóng vào là được.」
「............」
「Anh đi đi, cho đến nơi khi trời còn sáng chứ? ...」
Rie ngồi ở bàn bếp thong thả nhấm nháp cà phê. Dáng người cao ráo nên bàn tay cô cũng lớn. Chiếc tách cà phê Ginori nằm gọn trong đôi bàn tay gầy guộc ấy trông thật nhỏ bé. Cả Rie và Minoru đều thích thiết kế "Trái cây Ý" của hãng Ginori, bộ tách và đĩa lót vẽ hình quả dại màu tím và hoa xanh giá mười ba nghìn yên, hai người đã chắt chiu mua từng bộ, từng bộ một như một thú vui, mất bao lâu mới gom được bốn bộ thì lại đến lúc phải ly hôn.
「Đừng có mải suy nghĩ quá mà gây tai nạn đấy nhé.」
Rie vừa nói vừa cười nhẹ.
「Chú rể mà bị thương thì mất mặt lắm.」
「Em cứ mỉa mai thoải mái đi.」
Minoru đi tới, ngồi xuống ghế.
「Pha cà phê đi. Cho anh nữa.」
「Gớm chưa. Dám sai pha cà phê cơ đấy, tôi không nhớ là được anh nhờ vả gì đâu nhé. Giờ tôi là người dưng nước lã rồi.」
「Thôi mà, xin đấy. Hãy pha cho tôi với tư cách người dưng nước lã đi.」
「Cốc cà phê cuối cùng nhé.」
「Đừng có trêu ngươi nhau thế chứ.」
「Nếu không muốn bị trêu thì sao không đi sớm đi.」
「Hừm. Nè... Sao cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy. Chuyện anh không quay lại đây nữa, hay chuyện thành người dưng với Rie, nó cứ chưa rõ ràng, chưa thấy thực tế lắm. Cảm giác như kiểu: Mình thực sự ly hôn hả trời?」
「Giờ này còn nói cái gì nữa.」
「Cứ như mơ ấy.」
「Vui như mơ hả?」
「Không... Không phải vui hay buồn, mà là cảm giác phức tạp lắm. Anh tự hỏi mình có đủ dũng khí để chia tay với Rie không nữa.」
「Thì thực tế là có rồi đấy thây.」
「Em nói thế làm anh đau lòng quá.」
Minoru kém Rie ba tuổi.
Thân hình to lớn phốp pháp, hơi mập và bụng bắt đầu phệ ra, bên trên là khuôn mặt trẻ con với đôi mắt hơi xệ. Tuy đã ba mươi hai tuổi nhưng biểu cảm vẫn ngây thơ và tính tình hiền lành. Nhờ thế mà anh cũng khá được lòng các cô gái, nhưng trong mắt Rie thì đó là kiểu hiền lành không nắm bắt được. Rie nhìn thấu cái sự hiền lành đó thực chất là sự tàn nhẫn ngây thơ của trẻ con pha lẫn sự vô tư lự.
Gọi là đàn ông trưởng thành thì đúng là hàng lỗi.
Ngày xưa cô từng nghĩ vậy, nhưng vẫn thấy cái tôi trẻ con và sự hiền lành ngây thơ đó đáng yêu, thế nhưng hễ có chuyện xảy ra thì quả nhiên chỉ có thể gọi là hàng lỗi.
Dễ bị người ta dắt mũi, lại hay dao động.
Rie nghĩ.
Minoru nói Em nói thế làm anh đau lòng quá, nhưng liệu anh ta có thực sự thấm thía nỗi đau khi chia tay Rie hay không.
Rie rót cà phê mới xay đầy ắp vào tách Ginori. Nhìn thấy thế, Minoru dường như đã bị chiếc tách hớp hồn:
「Cái này, phần của em hả?」
「Đúng rồi.」
「Anh, đã bỏ cái này vào chưa nhỉ? Vào hành lý ấy.」
「Bỏ rồi, hai bộ hẳn hoi.」
Rie nói. Vậy là mỗi người chia nhau hai bộ, nhưng liệu Minoru có định dùng những chiếc tách Ginori đầy kỷ niệm mà hai người đã cùng nhau tích cóp mua về đó với người phụ nữ kia không nhỉ.
Minoru vốn có tính tưng tửng vô tâm, nên có khi anh ta dùng tỉnh bơ cũng nên.
「Anh mang cả cái ghế Anh quốc đi đúng không.」
Đó là chiếc ghế gỗ cũ hai người mua ở cửa hàng đồ cổ phương Tây.
「Với cả cái đồng hồ lục giác treo tường nữa, anh cũng mang đi rồi ha.」
「Không, cái đó là, tại, cô bảo anh muốn lấy cái gì thì lấy còn gì.」
「Thì tôi không phản đối, nhưng toàn là những thứ hai người cùng đi mua, anh lại đặc biệt mang đi những thứ đó...」
「Nếu không được thì anh trả lại, nhưng mà đồng hồ với ghế dùng quen rồi nên thấy tiện thôi.」
Thứ dùng quen lâu nhất chẳng phải là tôi, người vợ tám năm này sao, Rie thấy buồn cười.
「Phải rồi.」
Minoru đặt tách xuống.
「Ảnh trong album, anh mang đi được không?」
「Để làm gì?」
「Làm gì á. Thì chia tay rồi, ảnh cũng nên chia ra thì hơn chứ sao.」
「Sòng phẳng gớm nhỉ. Xin mời.」
Minoru mở cuốn album trên kệ, cẩn thận bóc những tấm ảnh chỉ có mình anh. Những tấm chụp chung với Rie anh không động đến. Có vẻ anh định cẩn thận nối tiếp lịch sử của riêng mình từ đây về sau.
「Anh mang hết đi cũng được mà.」
Rie cố tình nói giọng dịu dàng.
「Rồi giữ lại cái nào cần, còn lại thì xé hay đốt đi cũng được.」
「Làm gì mà phải tuyệt tình thế.」
「Tuyệt tình á?」
Rie bật cười. Rie thực sự không còn lưu luyến gì nữa. Thế nên cô mới có thể cười vào phút cuối cùng như thế này.
「Tôi vẫn như mọi khi thôi.」
「Nè, thức ăn trong hộp cơm là gì thế?」
Minoru bất ngờ đẩy cuốn album ra và hỏi.
「Mở ra rồi biết cho vui? Mà nhanh đi đi, đến Okayama mất khoảng ba tiếng nhỉ? Tắc đường thì khổ đấy.」
「Cũng đâu có hẹn mấy giờ phải đến đâu. Với cả một mình dừng xe ở bãi đỗ ăn cơm hộp thì ---」
「Người đâu lạ đời. Chính anh bảo anh lái xe đi Okayama nên làm cơm hộp cho anh còn gì.」
「Thì đúng là thế --- nhưng em thử nghĩ đến nỗi cô đơn khi ăn một mình xem.」
「Đến nơi thì có cô Hiroko chờ rồi còn gì, gia đình cô Hiroko chắc đang tụ tập chờ anh đến, mong ngóng đám cưới sớm ngày nào hay ngày ấy. --- Mấy tháng rồi nhỉ, cái thai ấy?」
「Năm tháng.」
Minoru thật thà đính chính.
「Chà chà, thế thì sắp lộ bụng rồi, cưới sớm đi là vừa. Họ hàng bên anh không ai đi được à?」
「Chắc bà chị sẽ đi.」
「Ồ, chuyện đã tiến triển đến mức đó rồi cơ à.」
「Không, gấp gáp quá nên... Thật đấy.」
「Ưm. Tôi thì không nghĩ gì đâu nên không sao cả.」
Theo thói quen, Rie nghiêng đầu một chút. Khuôn mặt dài gò má cao của Rie tạo cảm giác cô đơn, góc cạnh, nhưng cô biết tùy góc nhìn cũng có thể thấy đẹp. Cô có một điểm lỳ lợm, và lòng tự tôn cao hơn người ta tưởng.
「Thôi, chuyện đó kệ đi, hộp cơm đó, hai đứa mình ăn ở đây đi.」
「Nhưng mà...」
「Thôi mà.」
Minoru mở gói cơm hộp ra, nên Rie cũng đi đun nước pha trà. Dù đơn ly hôn đã nộp, nhưng do căn hộ ở Kyoto mà Minoru chuyển đến sửa chữa kéo dài, cộng thêm việc thu dọn hành lý của Minoru nên hai người vẫn ở chung suốt. Hôm nay anh đi, đây sẽ là lần cuối.
「Ừ nhỉ, lần cuối rồi nên làm thế ha?」
「Đừng có cứ mở mồm ra là cuối với chả cuối.」
Khi quyết định ăn cùng nhau, Minoru bỗng nhiên thư thái hẳn:
「Không, thực ra đi Okayama mai đi cũng được. Ngủ lại đây thêm một đêm nữa.」
Anh thốt ra câu đó.
「A, không được, làm thế sao được. Người ta nghĩ thế nào --- nếu muốn ngủ lại thì đi Kyoto mà ngủ. Người ta dị nghị đấy.」
「Im lặng thì ai biết.」
「Tôi không thích.」
Rie hâm nóng lại súp Miso. Minoru mở hộp cơm, xoa tay mãn nguyện:
「Thịt viên à...」
Anh lẩm bẩm. Thịt viên kho tàu, trứng cuộn (món trứng cuộn này là món tủ của Minoru nên nhất định phải có), cơm rắc vừng đen, kèm theo dưa muối tím Shibazuke mà Minoru thích. Rie cũng làm một phần y hệt cho mình. Khi hai hộp cơm được đặt cạnh nhau, Minoru thở dài thỏa mãn, ôm lấy hộp cơm sơn mài, bắt đầu lia đũa lia lịa.
Sức ăn chẳng giảm sút tí nào.
Minoru là gã đàn ông tham ăn. Tửu lượng kém nhưng rất thích ăn, nhất là cơm Rie nấu.
Rie làm việc tại công ty sản xuất và bán quần áo phụ nữ đã mười năm. Từ khi chuyển sang bộ phận kinh doanh, cô bận tối mắt tối mũi, phải đi công tác đến các đại lý bán lẻ và cửa hàng bán buôn ở tỉnh, chạy show bộ sưu tập trong ngành, đi các trung tâm thương mại hay họp hành với nhà thiết kế, một tuần trôi qua nhanh như gió.
Mỗi tuần có một ngày phải đi ăn tiếp khách. Dù vậy cô vẫn về nhà nấu cơm cho Minoru.
Không phải Rie nấu ăn ngon xuất sắc, mà là cô dùng trực giác để nắm bắt khẩu vị và tình trạng sức khỏe của Minoru, rồi nghĩ ra món này món kia. Có lẽ điều đó hợp ý Minoru.
「Không ăn ngoài được. Cơm nhà là nhất.」
Anh nói vậy.
Vừa ăn cơm hộp, Minoru vừa nói:
「Ngon quá ha. ... Sau này không được ăn cơm ngon thế này nữa thì biết làm sao. ... Nếu muốn ăn lại, anh đến đây được không?」
「Hết nói nổi. Anh nghĩ cái gì thế. Còn việc gì nữa đâu mà đến. Với lại tôi sẽ chuyển đi chỗ khác.」
「Chỗ khác? Em đâu có nói chuyện đó.」
Minoru trợn tròn đôi mắt xệ, bối rối.
「Tại sao chứ. Đâu cần phải tuyệt tình thế.」
「Người tuyệt tình là đằng ấy chứ, đùng một cái nói ra chuyện đó làm người ta giật mình.」
「Chuyện đó thì, anh xin lỗi.」
Minoru nuốt lời vào trong.
Rie không định nhắc đi nhắc lại để trách móc, nhưng cô không ngờ sau tám năm kết hôn, anh lại bảo:
「Nè, anh giấu em đến giờ, nhưng anh lỡ dính vào chuyện rắc rối với một cô bé ở chỗ đối tác.」
「Cô bé đó bảo, nếu không cưới được anh thì cổ chết mất.」
Minoru nói với vẻ chán nản, tay gãi đầu.
「Chết, sao nói dễ dàng thế được. Tại sao chứ.」
Hôm đó Rie đang muốn than thở với Minoru về rắc rối ở công ty, nhưng vừa về đến nhà đã bị dội gáo nước lạnh này nên cô cứng họng.
「Có bầu rồi.」
Rie hít một hơi lạnh. Minoru vẫn lảng tránh ánh mắt:
「Xin lỗi. Tại anh cứ định nói hôm nay, rồi lại định nói ngày mai, ngày qua ngày...」
「............」
「Giờ, phải làm sao đây ha.」
Có vẻ Rie vô thức ném cho Minoru cái nhìn trách móc, nên:
「Xin lỗi.」
Minoru nói.
Dù nói vậy nhưng vì Minoru có khuôn mặt trẻ con mắt xệ, nên trông cứ như đang cười một nửa. Bản thân anh cũng hơi cúi đầu như chuẩn bị chịu mắng, nhưng Rie tim đập mạnh đến mức không nói nên lời.
Đôi tay run rẩy khiến cô mãi không tháo được găng tay.
Lời nói của Minoru như tạt mực vào người Rie. Minoru không phải người hay nói dối, nhưng việc anh giấu giếm còn tệ hơn là nói dối.
「Có bầu rồi.」
Vết mực đó cảm giác như cả đời không tẩy sạch được. Vì quá đột ngột nên cô càng cảm thấy thế. Mực bắn tung tóe khắp nơi, cả cơ thể lẫn tâm hồn lấm lem những vết nhơ khó gột rửa.
Kết hôn tám năm, Rie mãi vẫn chưa có con. Cũng không phải cố tình tránh, bác sĩ bảo vẫn có khả năng, nhưng chẳng hiểu sao không có. Dần dần cuộc sống hai người cùng đi làm cũng đầy đủ và vui vẻ, nên:
「Không có con cũng được nhỉ?」
「Ừ. Anh cũng chẳng thiết tha gì.」
Minoru cũng nói vậy, nên yếu tố con cái đã biến mất khỏi cuộc đời Rie. Đột nhiên:
「Con cái.」
Chuyện đó nảy ra, điều đầu tiên Rie nghĩ đến là sự hỗn loạn:
A. Đó là con đường mình đã đi qua, bài học đã kết thúc từ lâu rồi mà, giờ lại làm lại từ đầu sao?
「Anh định thế nào?」
「Biết làm thế nào bây giờ ha. --- Bà chị thì...」
「Ô, anh nói với chị rồi à?」
「Nói rồi. Bả bảo hai đứa tự bàn bạc đi, à không phải với em, mà là anh với bên kia.」
Bố mẹ Minoru đã mất, vợ chồng chị gái thay quyền cha mẹ.
Nhưng Rie không thích chị gái của Minoru.
Ngay từ đầu, bà ấy đã phản đối: "Đàn bà hơn tận ba tuổi". Minoru và Rie làm cùng công ty rồi cưới nhau, nên Rie nghỉ việc tìm chỗ làm khác, thế mà bà ấy nói với Minoru:
Tại nó cứ đi làm mãi nên mới không có con đấy.
Thái độ của Minoru, người từng bảo không thiết tha con cái, cũng dần thay đổi.
「Anh muốn có con rồi. --- Xin lỗi Rie nhé, nhưng anh cũng muốn được như người thường.」
Minoru nói vậy, Rie cảm thấy đằng sau cái giọng điệu vi diệu đó là sự xúi giục của bà chị. Chắc chắn bà ta đã tiêm nhiễm gì đó vào đầu Minoru.
「Cô bé đó, bao nhiêu tuổi...」
Giọng Rie hơi khàn đi.
「Hai mươi ba.」
「Tên gì?」
「Ohara Hiroko.」
「Anh có yêu cô ta không?」
「Yêu hay không thì, chà. Cũng là đứa thú vị.」
Rie ngồi phịch xuống ghế khi vẫn mặc nguyên đồ đi làm, không nói được lời nào. Cũng chẳng đùa được. Nếu là lúc tinh thần phấn chấn hơn chút thì còn biết đường đối đáp, đằng này đúng lúc tâm trạng đang xuống dốc, những giọt nước mắt mang mùi vị tự thương hại chực trào lên như cơn buồn nôn.
Nhưng nó tụt lại ngay lập tức, vì lúc đó Minoru buông một câu cụt lủn:
「Cơm.」
Rie không tin vào tai mình.
「Hả?」
「Cơm. Dọn cơm nhanh lên. Đói bụng rồi.」
「Cơm nước cái gì, tự đi mà làm!」
「Ăn cái gì giờ. Tối nay ăn gì?」
Minoru có vẻ như dù sét đánh, mưa sa hay chuyện ngoại tình bị bại lộ, thì bất luận thế nào, anh cũng không mảy may nghi ngờ việc Rie sẽ chuẩn bị cơm cho mình. Đó là cái tôi rạng ngời khỏe khoắn, trung thành tuyệt đối và không pha tạp với dục vọng của bản thân.
Việc thú nhận với Rie cũng không phải vì dằn vặt đạo đức hay muốn xin lỗi, mà chỉ vì không chịu nổi sức nặng của bí mật nên phun ra ngay, do cái tính thiếu kiên nhẫn mà thôi.
Rie khô sạch cả nước mắt oán hận lẫn nước mắt tự thương hại. Bản thân Rie cũng chẳng thấy thèm ăn. Cô cạn lời.
Cô leo lên giường định sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn nhưng vô ích. Cô gái trẻ hai mươi ba tuổi bảo "không cưới được thì chết", Minoru thì bảo "cũng là đứa thú vị", suy nghĩ cứ chạy vòng quanh những điều đó, không biết sắp xếp thế nào. Trước đây Minoru cũng có vẻ khá được lòng con gái, nghe mấy chuyện đó Rie còn lấy làm trò đùa vui vẻ trên bàn ăn, nhưng không ngờ nó lại phát triển theo hướng này. Chợt nhận ra cổ và ngón tay đau nhức, hóa ra là do cô nằm vật ra mà vẫn đeo trang sức to bản. Rie người to, nên toàn đeo những món đồ to như mắt ngựa, thế mà cô quên cả tháo ra.
Minoru ngó vào phòng:
「Nè...」
Có vẻ rụt rè:
「Cái... mì gói vị muối, ở chỗ nào?」
「Im đi!」
Lúc đó Rie thực sự thấy ghét Minoru cay đắng. Cô bật dậy trên giường, ném cuốn tạp chí tiểu thuyết ở đầu giường vào Minoru. Bị ném bất ngờ, Minoru không tránh kịp, bị trúng vào ngực:
「Làm gì mà giận dữ thế...」
Anh nói yếu ớt. Rie hiếm khi giận, hay đúng hơn là từ khi cưới đến giờ chưa giận bao giờ, nên đôi mắt xệ của anh biến thành mắt tam bạch dò xét. Rie luôn là người phụ nữ hòa nhã, chưa từng tỏ ra giận dữ hay mỉa mai ai, nên có vẻ Minoru bị sốc.
「A sợ quá, sợ quá.」
Anh nói, nhưng thấy Rie vẫn chưa nguôi giận, Minoru ngược lại nổi đóa:
「Cái gì chứ, mì gói cũng không mua trữ sẵn mà còn thái độ.」
Mắt anh tam giác lại vì giận. Hễ đói là anh hay cáu.
Rie nãy giờ đang sôi sục trong bụng, nhưng nghe câu đó xong, tự nhiên như bị tuột xích, cô xìu xuống. Vốn dĩ Minoru luôn có những điểm lệch nhịp kỳ quặc như thế, Rie coi đó là nét duyên ngầm và thấy thú vị, nhưng lúc đó cô bỗng mất hết nhuệ khí, nói yếu ớt: "Túi mì ở ngăn tủ thứ hai".
「Lúc đó, sao em không khóc?」
Sau này Minoru hỏi.
「Nếu em khóc thì anh đã nghĩ em là người phụ nữ đáng yêu, và...」
「Và anh sẽ bỏ ý định ra đi?」
「Cái đó, không biết được.」
Minoru thật thà.
「Thế thì khóc cũng có ích gì đâu.」
Rie cười.
Rie có giận, nhưng không thể khóc lóc, níu kéo hay than vãn. Mấy chuyện đó chỉ làm được nếu người kia biết hứng, chứ với Minoru lệch nhịp thì chịu chết.
Nhắc mới nhớ, cô gái tên Ohara Hiroko đó có khi lại rất hợp với Minoru.
Nghe nói cô ta bụng đã to nên nghỉ việc, chuyển sang làm ở một cửa hàng thời trang gần ga Keihan Sanjo ở Kyoto.
Rie bảo muốn gặp, Minoru lập tức liên lạc, và cô ta đến quán giải khát đối diện nhà hát Kabuki-za. Ngày hôm đó trời lạnh, tuyết lất phất bay, cô gái đó bước vào quán đầy sức sống. Mắt tròn, môi cũng tròn trề ra, trông tưng tửng.
Cởi chiếc áo khoác giả da ra, bên trong là áo cotton dày rộng thùng thình màu trắng ngà, quần cùng màu, thắt lưng nhung nâu buộc lỏng, có lẽ nhờ bộ đồ đó mà bụng không lộ lắm.
「Em là Ohara Hiroko. Chị là vợ anh ấy hả? Em xem ảnh chị chỗ anh Minoru rồi.」
Cô ta nói ngay. Khi nói chuyện, khóe môi cô ta trông non nớt như trẻ con. Rie đã chuẩn bị sẵn những lời muốn nói khi gặp, nhưng thấy những lời đó không hợp với cô gái này nên quên ngay lập tức, thay vào đó do bệnh nghề nghiệp, cô buột miệng hỏi điều mình quan tâm:
「Bộ đồ đẹp nhỉ, hiệu nào đấy?」
「Cái này mua ở 'Chikutaku' khu Làng Mỹ ở Osaka đó chị. Hồi giảm giá. Nhưng dạo này 'Chikutaku' cũng mở ở Kyoto rồi nha. Ngay hẻm sau này nè. Lát em dẫn chị đi ha, nhiều đồ đẹp lắm.」
「À, dạo này 'Chikutaku' có vẻ gu tốt hơn nhỉ, hình ảnh thay đổi chút.」
「Đúng rồi. Hơi giống kiểu 'Monami'. Nhưng sành điệu hơn 'Monami'.」
「Cô sinh ở Kyoto à?」
「Dạ không, Okayama. Nhưng em học ở Kyoto, xong rồi sống ở Kyoto suốt.」
Cô gái có vẻ muốn nói chuyện thời trang nhiều hơn, chẳng hiểu đến gặp Rie để làm gì. Thế mà cứ cười tươi roi rói:
「Em đi làm ở cửa hàng thời trang, nghĩ là được nhìn ngắm, sờ vào đồ đẹp, thấy cảm động thì chắc tốt cho thai giáo.」
Vừa nói vừa xoa bụng.
「Thai giáo?」
「Vâng, em bé trong bụng nghe được tiếng bên ngoài rồi đó chị. Cãi nhau, quát tháo, giọng giận dữ, hay làm chuyện xấu tính là sinh ra một đứa bé tính nết méo mó liền à.」
Bị nói thế thì Rie làm sao mà cãi nhau hay tỏ ra xấu tính được nữa.
「Bố mẹ cô ở nhà nói sao?」
Cô chỉ cố hỏi được câu đó.
「Hồi đầu cũng sốc lắm, nhưng tại em bảo kiểu gì em cũng đẻ. Chắc ít bữa nữa em về quê. Mẹ em bảo đặt chỗ ở bệnh viện rồi.」
Cô gái nói với giọng điệu y hệt khi kể chuyện cửa hàng "Chikutaku". Rồi cô gọi:
「Cho em kem parfait với nước trái cây.」
Rie nhìn trời lạnh tuyết rơi ngoài kia mà cô ta ăn đồ lạnh như thế, thầm nghĩ tuổi trẻ đúng là:
Ghê gớm thật.
Cô gái vừa liếm thìa vừa nói:
「Chị cũng ráng có sớm đi chị, sinh con khi lớn tuổi vất vả lắm đó. Bác sĩ bảo tuổi tụi em là đẹp nhất đó.」
Cô ta nói với vẻ vui mừng thật lòng, không hề có ý mỉa mai hay châm chọc. Đối với cô gái này, thường thức xã hội hay đạo đức không quan trọng bằng việc sinh ra một đứa con khỏe mạnh cũng giống như mặc đồ thời trang của "Chikutaku" vậy. Rie lại cảm thấy như bị tuột xích, thấy việc đối đáp nghiêm túc với cô ta thật ngớ ngẩn:
「Vậy thì tốt quá rồi. Ráng sinh em bé khỏe mạnh nhé.」
Cô bị buộc phải nói những lời mình không muốn nói. Vì thai giáo, không thể để thai nhi nghe thấy lời ác ý được, ra khỏi quán thì bão tuyết đã nổi lên, khu Gion cũng mờ mịt trong màu trắng. Đi bộ một lúc người phủ đầy tuyết, chóp mũi đỏ và lạnh buốt, chẳng hiểu sao lại ra nông nỗi này, chân càng lạnh thì cảm giác về vị trí bàng quang càng rõ rệt.
Rie có bệnh viêm bàng quang mãn tính, hễ lạnh là lại tái phát.
Vừa ôm bụng dưới đau quặn, người đầy tuyết, cô không chỉ cảm thấy vị trí bàng quang mà dường như đã bị viêm thật rồi, Rie thấy tủi thân vô cùng.
Đang ngồi xổm dưới mái hiên, định chạy vào quán giải khát trước mặt thì:
「Ui chà, chị có sao không dợ?」
Cô nàng Ohara Hiroko tưng tửng ban nãy cất tiếng gọi.
「Cửa hàng em ở kia kìa. Có ghế sofa chị vào đó nghỉ, sưởi ấm chân đi, đi giày cao gót thế kia lạnh chân lắm đó. Thế thì làm sao mà có con được chớ.」
Ohara Hiroko phán một câu xanh rờn, nhưng vì thái độ quá đỗi vô tư tươi sáng nên Rie càng thấy tức tối.
Dẫu vậy khi được nằm trên sofa, cô chủ quán tốt bụng kéo lò sưởi điện lại gần chân, rót trà nóng cho uống, Rie cuối cùng cũng tỉnh táo lại đôi chút. Tuyết rơi càng lúc càng dày:
「Kiểu này hôm nay đóng cửa sớm thôi... Tàu điện mà ngừng chạy thì khổ, Hiro-chan, về sớm đi em. Chị cũng về đây.」
Cô chủ quán nói. Rie nhờ Hiroko gọi Minoru đến đón. Công ty Minoru ở gần Kyoto. Tình hình này có khi đường cao tốc Meishin cũng bị cấm, nếu không bắt được taxi thì chỉ còn cách nhờ Minoru đi cùng tàu điện về.
Nhờ cú điện thoại của Hiroko, khoảng một tiếng sau Minoru xuất hiện ở cửa hàng.
Tuy là Minoru lệch nhịp, nhưng anh cũng biết chào cô chủ quán:
「Cảm ơn chị đã giúp đỡ.」
Rie thở hổn hển không kìm được nói:
「Anh à, phiền cả cô Hiroko nữa.」
Hiroko đã mua miếng dán giữ nhiệt ở gần đó về chườm bụng dưới cho Rie.
Có lẽ do từng làm nhân viên văn phòng nên cô ta cũng khá chu đáo.
「Xin lỗi cô nhiều nha.」
Minoru nói với Hiroko.
「Chị giữ gìn sức khỏe nha.」
Giọng Hiroko vẫn cứ tưng tửng và tươi sáng quá mức.
「Chẳng hiểu đến đó làm cái gì không biết.」
Rie vừa càm ràm, nhưng khoảng một tuần sau, cô mang hộp bánh đến cửa hàng đó để cảm ơn.
Hôm nay có một cô gái khác không phải Hiroko, đương nhiên cô bé này không phải là "boteren" dáng người mảnh mai.
「À, Hiro-chan về quê rồi chị ơi, bụng cũng bắt đầu lộ rồi nên về dưỡng thai, thấy bảo thế...」
Cô chủ quán đeo kính gọng tím thời trang là người nói nhiều.
「Chị là chị gái chồng của Hiro-chan hả, em nghe Hiro-chan nói thế...」
Rốt cuộc, cô bị biến thành "chị gái chồng".
Món thịt viên trong hộp cơm có vị đậm đà, chẳng ra kiểu Tây cũng chẳng ra kiểu Nhật, món này nguội ăn vẫn ngon. Chính người làm là Rie cũng thấy ngon, nên Minoru ăn mải miết, lại có thêm trứng cuộn nên anh càng mãn nguyện.
Trước đây Rie từng thầm nghĩ, chắc chỉ có mình mới nấu được những món thỏa mãn vị giác của Minoru, con bé Hiroko trẻ ranh kia chắc chắn không nấu nướng ra hồn (tuy nói vậy nhưng cô không có ý định dùng nấu ăn để giữ chân Minoru), nhưng chợt cô lại nghĩ, có khi nào Minoru ăn cái gì lúc đói cũng ăn ngấu nghiến và khen:
「Ngon, ngon.」
Liên tục như thế này không.
Có lẽ ai nấu anh cũng nói thế thôi.
Cũng giống như vậy, câu nói "không cưới được Minoru thì chết" của Ohara Hiroko kia, biết đâu cô ta cũng chỉ nói đùa tưng tửng thế thôi.
Nghĩ đến đó, Rie cảm thấy cái đai cuối cùng còn thắt chặt đâu đó trong lòng bỗng bật tung ra.
Thế là tự nhiên cô thấy nhẹ nhõm hẳn.
Tim không còn đập mạnh, nỗi bất an mơ hồ và sự ghen tị giống như cơn đau viêm bàng quang cũng tan biến.
Khi Minoru bảo:
Mai anh đi Okayama nhé.
Đó là quê của Hiroko, nhưng Rie dửng dưng:
Ừ.
Làm cơm hộp cho anh nha.
Được thôi.
Anh dừng ở bãi đỗ xe dọc đường ăn.
Có nhà ăn mà.
Anh muốn ăn cơm hộp Rie làm.
Rie biết khi từ chuyến đi Okayama trở về, anh sẽ đón Hiroko làm vợ và đi thẳng đến căn hộ ở Kyoto. Biết vậy, nhưng cô vẫn chuẩn bị cơm hộp với ý nghĩ đây là lần cuối làm cho Minoru.
Đồ đạc trong nhà về nguyên tắc chia đôi, nhưng:
「Rie, cái nào em nhất định phải có thì lấy trước đi.」
「Làm gì có cái nào như thế.」
Rie nhớ lại câu chuyện cũ từng đọc đâu đó. Người vợ bị ly hôn, được chồng cho phép mang theo bất cứ thứ gì mình muốn ra khỏi nhà, cô ấy cười bảo: "Bỏ lại vật báu quan trọng nhất là chàng, thì thiếp còn muốn thứ gì nữa", rồi định ra đi với hai bàn tay trắng. Người chồng cảm động trước câu nói đó nên đổi ý, gọi vợ quay lại và sống hạnh phúc trọn đời.
Nhưng kể chuyện đó cho Minoru cũng vô ích. Rie chỉ thấy sự nực cười tỉnh táo trước sự kỹ tính của Minoru khi anh kiên quyết chia một nửa bộ tách cà phê Ginori, và lấy tất cả ảnh trong album mang đi.
「Nào, phải đi thật rồi. Trời tối mà chạy cao tốc nguy hiểm lắm.」
「Ừ. --- Anh đi rồi, em làm gì?」
「Hừm. Thì vẫn đi làm thôi, ở công ty đó.」
「Không không, ý anh là nửa ngày chủ nhật còn lại hôm nay ấy, em làm gì?」
「Chắc là lật giở tạp chí xem.」
Tạp chí chuyên ngành, tạp chí thời trang, có nhiều thứ phải xem qua. Cũng phải thu thập thông tin cho đợt đi các cửa hàng thời trang sắp tới. Thực tế mà nói, Rie bận rộn hơn nhiều so với Minoru, một nhân viên văn phòng bình thường.
「Nè, Rie.」
Minoru nói bâng quơ.
「Thỉnh thoảng cứ bị viêm bàng quang đi nhé.」
「Tại sao?」
「Để anh còn đến. Gọi là anh đến liền, nhớ liên lạc nhé.」
「Fufufu.」
Rie cười.
「Anh nói tử tế thế làm em lung lay đấy. Khó xử ghê ha.」
「Thật hả. --- Hay là để mai hẵng đi.」
「Thôi đừng có hùa theo. Em nói nịnh thế thôi.」
Rie thậm chí không tiễn Minoru ra cửa.
Khoảng một tiếng sau điện thoại reo.
「Đã bị viêm bàng quang chưa?」
「Ở một mình lại thấy khỏe ra đấy chứ. Khỏe như vâm.」
「Hết đất diễn rồi hả. Thế thì, thôi, bảo trọng nhé. Anh đang ở Yamazaki.」
Giọng Minoru qua điện thoại có vẻ ỉu xìu hơn ban nãy.
Chắc chắn anh đang nắm vô lăng với đôi mắt xệ ngập tràn ánh nhìn bất an, bị đè nặng bởi nỗi u sầu không rõ nguyên do.
Dự cảm u sầu đó không phải là không có căn cứ.
Bởi vì anh đang đi để bị kìm kẹp.
Vào cái gọi là gia đình.
Rie, người vừa thoát khỏi gia đình, vừa được tháo bỏ mọi gông cùm, không thể không nghĩ như vậy.
Có thể một lúc nào đó cô sẽ thấy tủi thân vì không có ai để gọi khi bị viêm bàng quang, nhưng Rie không sao xua được cảm giác rằng mình đã:
Được phóng thích.
Khỏi một cái gì đó không rõ tên.
Rie định rót thêm cà phê vào tách Ginori, chợt nghĩ:
A, biết thế cho Minoru nốt hai bộ còn lại này.
--- Với một thân xác đã được phóng thích, mọi sự luyến tiếc đều trở nên nhạt nhẽo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
[Boteren] (Pateren/Padre): Từ gốc Bồ Đào Nha chỉ các "Cha cố/Giáo sĩ". Trong tiếng lóng cũ, từ này dùng để chỉ những người có bụng phệ, tròn vo (do liên tưởng đến ngoại hình giáo sĩ hoặc người phương Tây thời đó), ở đây ám chỉ người có bầu