Chương 40 - Dưới một mái ô, đôi mình chung lối
“Cảm ơn vì bữa ăn, ngon lắm ạ!”
“Cảm ơn đã ghé qua!”
Sau khi lau bàn và đứng dậy, tôi chào bác chủ quán. Việc bày tỏ lòng biết ơn sau mỗi bữa ăn là rất quan trọng, đó là cách thể hiện sự tôn trọng đối với người đã tâm huyết chuẩn bị món ăn.
Ngay khi tôi định rời đi sau lời chào thì bỗng Hiyori vốn đã ra ngoài trước bỗng dưng hét lớn.
Giật mình quay lại, tôi thấy cô nàng đang hốt hoảng chỉ tay vào nơi để ô ngoài cửa.
“Tệ rồi Yuusuke-kun! Ô của tụi mình bị lấy mất rồi!!”
“Cái gì cơ!? Ôi…Đúng thật này…!!”
Có vẻ ô của bọn tôi đã không cánh mà bay mất rồi. Dù gió có mạnh thì cũng làm sao thổi bay chúng đi được nên tôi cũng đồng tình với kết luận bị trộm mất của Hiyori. Tôi khẽ nhíu mày khi ngước nhìn cơn mưa bên ngoài vẫn đang ngày càng nặng hạt.
“Tệ thật…thời tiết thế này mà đi bộ về coi bộ sẽ vất vả lắm đây….”
“Hình như gần đây không có cái cửa hàng tiện lợi nào cả, cả trạm xe buýt cũng không…”
Dù không rành đường khu này lắm, mà có vẻ quanh đây chẳng có trạm xe buýt hay cửa hàng tiện lợi nào để mà mua ô. Tôi thì có lẽ vẫn xoay xở được, nhưng Hiyori thì đang mặc đồ khá mỏng manh nên sẽ hơi cực cho cô khi phải đi bộ trong mưa thế này. Khi vẫn còn đang phân vân không biết phải làm sao, bỗng có ai đó vỗ nhẹ vào vai, tôi liền quay lại.
“Này, cầm lấy mà dùng.”
“Hả…?”
Tôi không khỏi ngạc nhiên khi có một chiếc ô trong suốt đang chìa ra trước mặt mình, điều sủng sốt hơn là bác chủ quán ramen với khuôn mặt nghiêm nghị là người đưa nó cho tôi. Cứ mải nhìn lên xuống giữa chiếc ô với khuôn mặt của bác ấy, tôi nhất thời chết não cho đến khi bác ấy lên tiếng.
“Ta luôn để sẵn vài cái ô dự phòng cho mấy lúc thế này. Mà hôm nay mấy khách khác mượn hết rồi nên hai đứa chịu khó dùng chung cái này nhé.”
“Được thật ạ!? Tụi cháu thực sự cảm ơn bác nhiều lắm ạ!!”
“Nếu muốn cảm ơn thì lần sau quay lại trả ơn nhớ làm thêm chầu ramen nữa là được. Nhớ dắt theo con bé nưa nhé.”
Dù khuôn mặt hơi đáng sợ nhưng khuôn mặt cười của bác chủ quán lại ấm áp đến lạ. Đón nhận chiếc ô lòng tốt của bác, tôi cũng không quên hỏi thăm trạm xe gần đó. Sau khi bước ra ngoài, tôi đưa chiếc ô cho Hiyori và nói.
“Hiyori-san dùng cái này đi. Tớ sẽ chạy đi.”
Tôi nghĩ phương án tốt nhất lúc này là đưa ô cho Hiyori còn tôi thì phóng thật nhanh ra trạm xe buýt thôi.
Mà cũng chỉ là tôi nghĩ thế, Hiyori nghe xong liền nheo mắt gạt phăn đề nghị đó ngay lặp tức.
“Sao vậy được chứ? Yuusuke-kun cũng cần ô mà!”
“Chỉ có một cái nên tớ cũng đành chịu thôi.”
“Vậy thì mình dùng chung đi!”
Nói xong Hiyori liền mở ô ra, ngước lên kiểm tra kích cỡ của nó. Tôi thấy có vẻ nó cũng đủ rộng cho cả hai. Khẽ gật đầu hài lòng, cô lại chìa ô về cho tôi.
“Tớ không muốn cậu bị cảm do ướt mưa đâu, nên là mình dùng chung đi.”
“….Chắc là….được thôi.”
Ngượng thì có ngượng, mà có đã nói như vậy thì sao nỡ từ chối được. Dù tôi khá tự tin vào sức khỏe của mình, nhưng có lẽ lúc này không nên chỉ vì xấu hổ mà làm cô nàng phật ý được.
“Ừm, vậy mình đi nhé?”
“Ừm, cảm ơn cậu!”
Tôi ngập ngừng nhận lấy chiếc ô từ tay Hiyori và cả hai cùng chui vào dưới mái ô. Tôi khom người, nghiêng ô về phía cô để che những hạt mưa tạt từ bên hông.
“Cậu ổn chứ? Cái ô này có hơi cao nên chắc vẫn sẽ bị mưa tạt từ bên hông đó.”
“Tớ ổn mà! Yuusuke-kun cũng lo che cho bản thân đi chứ! Vai cậu ướt hết rồi kìa!”
“Đừng lo cho tớ! Cậu đang ăn mặc mỏng manh lắm nên tớ không muốn cậu bị cảm đâu…”
“Cậu nói cũng phải…nhưng mà…HÂY! Khách sáo làm gì! Nhích lại tí đi chứ!”
“Đợi đã!? Hiyori-san!? OA!?”
Phát ra tiếng đó xong Hiyori đột ngột thu hẹp khoảng cách giữa hai đứa. Cô nàng nắm lấy cánh tay trái mà tôi vốn đang cố giữ khoảng cách nãy giờ, rồi nép sát lại áp chặt cơ thể vào người tôi để cái ô phát huy tối đa công dụng của nó.
Hiyori ôm lấy cánh tay tôi rồi kéo mạnh lại gần rồi dùng tay kia đỡ lấy vòng một từ bên dưới, kẹp chặt khuỷu tay tôi vào giữa hai bầu ngực vĩ đại ấy.
Sốt sửng trước cảm giác mềm mại và đầy đặn đang ép sát vào khuỷu tay, tôi nhìn cô nàng và gọi lớn.
“H-Hiyori-san! C-Cậu có thể…cho tớ có một tí khoảng trống được không…?”
“Không được đâu. Tụi mình mà tách ra thì kiểu gì Yuusuke-kun cũng lại ưu tiên tớ rồi để bản thân bị ướt cho xem.”
“Nhưng, nhưng mà…ngực cậu đang chạm vào tớ đó_”
“Chậc chậc chậc…! Không phải thế đâu, Yuusuke-kun ạ.” (Tch, Tch, Tch….!)
Hiyori tinh nghịch lắc ngón tay rồi bám chặt lấy tôi hơn, ép cánh tay tôi vào sâu hơn nữa trong ngực cô.
Với nụ cười đầy ẩn ý lộ rõ vẻ tinh quái, cô nàng trêu chọc tôi bằng tông giọng nhẹ tên:
“Không phải là chạm thôi đâu…tớ đang cố tình ép hẳnvào cậu luôn đó.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
