I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 404

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10328

Web Novel - Chương 41 - Không phải là chạm thôi đâu…tớ cố tình ép hẳn vào cậu đó

Chương 41 - Không phải là chạm thôi đâu…tớ cố tình ép hẳn vào cậu đó

“Ah, Cậu đang cố chọc tớ đấy à…!?”

Tôi không khỏi thốt lên kinh ngạc trước nụ cười tinh nghịch của Hiyori. Bị cô nàng ép chặt ngực vào tay như thế, tôi vội vã trấn tĩnh lại, hắng giọng một cái rồi bước đi tiếp, khó khăn lắm mới thốt nên lời.

“Đừng có trêu tớ nữa mà…! Tớ không giỏi ứng xử mấy chuyện kiểu này đâu…!!”

“Haha! Xin lỗi, xin lỗi mà! Tại không phải lúc nào cũng có dịp nói mấy câu thoại ao ước đó nên tớ không kiềm chế được…”

“Tớ hiểu rồi, nhưng làm ơn buông tay tớ ra đi! Tụi mình nên tách nhau ra một tí á!”

“Không đời nào! Tớ mà thả ra là cậu lại bị ướt nữa cho xem. Vậy nên cái này là điều cần thiết để đảm bảo cả hai đứa mình đều nằm gọn dưới ô đó!!”

Hiyori siết chặt hơn nữa khiến cảm giác tiếp xúc thứ đó ở cánh tay tôi càng trên nên rõ ràng. Dưới cơn mưa giá lạnh mà mặt tôi vẫn bỏ bừng vì xấu hổ, cảm giác hơi nóng như thể bốc lên tận gò má khi cô nàng cười toe toét và nói:

“Chiều cao thế này chẳng phải quá hoàn hảo sao? Cậu cũng thấy thoải mái mà đúng không?”

“Thật ra tớ đang cảm thấy khó khăn về nhiều mặt lắm đó!? Nên là làm ơn đừng có ép sát như vậy nữa mà!”

“Được rồi, tớ sẽ tạm chấp nhận! Nhưng cậu mà lơ là dù chỉ một giây thôi là tớ sẽ lại siết chặt đấy nhé!”

Nhờ Hiyori nới lỏng tay mà tôi đã có thể thả lỏng đôi chút, nhưng vẫn không dám lơ là mất cảnh giác. Dù vậy thì cơ thể hai đứa vẫn đang áp dính vào nhau để núp gọn hoàn toàn dưới cái ô, và cái cảm giác bàn tay nhỏ nhắn ấy nắm lấy cánh tay mình khiến tôi không khỏi căng thẳng.

Nhưng rồi tôi nhận thấy nhiệt độ đôi tay cô nàng khá lạnh nên không khỏi lên tiếng lo lắng:

“Tay Hiyori-san lạnh quá. Cậu ổn chứ? Ăn mặc như thế chắc hẳn phải lạnh lắm hả?”

“Haha, chính nó. Thật ra tớ cũng có nghe nói là hôm nay trời mưa, đáng lý nên mặc thêm áo khoác mới phải.”

Tôi thì vẫn đang mặc cái blazer bên ngoài sơ mi, còn Hiyori dường như chỉ có độc một lớp áo mỏng thì phải. Gió lạnh thế này mà còn ướt mưa thì cô nàng chắc hẳn sẽ lạnh lắm, lòng tôi càng to lắng hơn cho cô nàng.

“Xin lỗi nhé Yuusuke-kun. Đã khiến cậu chịu khó rồi.”

“Hả? Sao Hiyori-san lại phải xin lỗi?”

“Cậu đang cố đi chậm lại cho khớp với nhịp bước của tớ, rồi còn phải khom người nữa chẳng phải sao? Đi một mình thì chắc giờ này cậu tới trạm xe buýt mất rồi. Và dù gì thì đi ăn ở quán đó cũng là chủ ý của tớ, lẽ ra tớ nên chọn chỗ khác khi biết trời sẽ mưa. Tớ xin lỗi.”

“Đừng nói vậy mà! Người đáng trách nhất ở đây là kẻ đã lấy trộm ô của tụi mình mới đúng!”

“Nhưng mà__”

Có vẻ Hiyori cảm thấy phải chịu trách nhiệm trong tình huống này. Tôi vốn không nghĩ mấy hành động quan tâm của mình lại vô tình tạo áp lực lên cô nàng như vậy.

Những hành động trêu chọc lúc nãy có lẽ cũng là để tôi không quá gắng gượng. Hiểu được điều đó, tôi ngắt lời cô nàng và bày tỏ cảm xúc của mình:

“Cậu thật sự không cần quá bận tâm về chuyện đó đâu. Vốn ban đầu tớ cũng là người đồng ý đến quán ramen đó dù biết thời tiết có thể chuyển xấu mà, nên là cậu hoàn toàn không có lỗi lầm gì cả. Và…ờ thì…thật ra tớ không ghét tình cảnh này chút nào đâu….Nếu mà nói thật lòng thì….chắc tớ còn thấy mình may mắn nữa cơ.”

“Ể…?”

Hiyori ngước nhìn lên với vẻ mặt đầy ngơ ngác, khiến tôi theo bản năng mà quay mặt đi chỗ khác. Ngay cả bản thân tôi cũng thấy mình vừa nói mấy thứ hơi khắc với tính cách thường ngày, nhưng dù vậy thì tôi vẫn muốn chia sẻ suy nghĩ của lòng mình với cô nàng.”

“Cậu biết không? Với tư cách là một thằng con trai, được che chung ô với Hiyori-san thế này là một cái gì đó rất hạnh phúc đấy. Có chút khó giải thích…mất ô thì đúng là xui xẻo thật, nhưng đây rõ ràng là một tình huống ‘có lợi’ đối với tớ.”

Được ở gần cô nàng như thế này, cảm nhận vòng một ấy đang chạm vào cánh tay mình, và cùng nhau nép sát dưới một mái ô…dù có hơi xấu hổ, nhưng tôi hoàn toàn không thấy phiền chút nào.

Trái lại tôi còn cảm thấy hai đứa có cơ hội để gần gũi hơn mức bình thường thế này còn hạnh phúc nữa ấy chứ. Thứ duy nhất tôi lo là liệu cô nàng có bị cảm lạnh hay không thôi, ngoài ra thì tôi không có gì để nói là ghét cái tình huống này được.

“Được ăn ramen ngon rồi còn được trò chuyện dưới cùng một mái ô thế này, là một khoảng thời gian hết sức tuyệt vời đó. Vậy nên Hiyori-san không cần nghĩ đó là lỗi của mình đâu.”

“…Tớ hiểu rồi. Vậy ra Yuusuke-kun thấy vui khi được làm thế này với tớ. Fuufuu~~ hóa ra là vậy sao...?”

Hiyori đáp lại lời tôi, nhấm nháp như thể đang thưởng thức món gì đó ngọt ngào.

Rồi đột nhiên cô nàng tựa sát vào người và siết chặt tay tôi hơn với điệu bộ đầy vui vẻ.

Tôi có thể nhận ra đó không phải đơn thuần là trêu chọc, rõ ràng cô nàng đang muốn thể hiện sự hạnh phúc đây mà.

Cái lạnh lẽo từ cơ thể Hiyori cũng dần được xua tan. Rồi tôi chợt thấy một vệt đỏ hồng trên má cô nàng, là do tôi tưởng tượng chăng?

Hai đứa tiếp tục bước đi trong mưa một lúc và cuối cùng thì trạm xe buýt cũng đã lộ diện trong tầm mắt.

Chúng tôi rảo bước nhanh hơn để lao vào dưới mái che của trạm, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

“May mà trạm này có mái che! Ờm, khăn, khăn đâu rồi…!”

“Cậu đợi ở đây nhé, tớ ra xem lịch xe chạy đã.”

Tôi nói khi Hiyori đang đặt cặp lên băng ghế để lục tìm đồ. Bước ngược ra màn mưa để kiểm tra lịch chạy của xe, nhưng khi tôi quay trở lại dưới mái che…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!