Chương 44 - Lộ tẩy hết rồi....
Kouma’s Pov:
“Sắp tới chưa hả Kouma?”
“Rồi, rồi. Nó ở gần đây thôi.”
“Háo hức quá đi! Mới tập mệt xong đi đá tô ramen thì đúng là hết bài mà!”
Một ngày sau vụ lấy trộm ô của Hiyori với tên Ogami đó, tôi lại đang bước đi trên chính con đường hôm qua cùng đám bạn trong câu lạc bộ bóng rổ. Cả lũ nhất trí đi ăn ramen sau giờ tập, sao chuyện này không diễn ra vào hôm qua nhỉ? Mà thôi kệ đi, cứ nghĩ tới cảnh hai người kia chật vật dưới cơn mưa tầm tà mà không có ô lại khiến tâm trạng tôi tốt hơn hẳn. Tôi tự nhủ không để bất cứ điều gì phá hỏng niềm vui này.
Mà cũng hơi tiếc là cả Hiyori lẫn tên Ogami đó đều có vẻ không bị ốm. Lúc sáng có liếc trộm một lúc hấy cả hai vẫn khỏe re nên tôi cũng có hơi thất vọng.
Chậc, dù sao thì tên Ogami đó cũng là một gã ngốc nên chẳng cũng chẳng biết cảm lạnh là gì, tôi tự trấn án để gạt đi sự hụt hẫng rồi cùng cả nhóm tiến về phía quán ramen. Vẫn là lộ trình cũ hôm qua, nhưng giờ là cả nhóm đã tới nơi và phấn khích nối đuôi nhau xổ vào quán.
“Tới nơi rồi! Tụi bây ăn gì gọi đi”
“Chắc chắn là một tô shoyu ramen heo cỡ đại rồi! Mà có gọi thêm topping được không vậy?”
Trong khi đám đồng bọn vẫn đang um xùm quanh máy bán phiếu tự động, tôi đảo mắt quanh quán. Khác với hôm qua vắng vẻ do trời mưa, hôm nay đông khác hơn hẳn. Những vị khách đang tận hưởng tô mì của mình thỉnh thoảng lại ném mấy ánh nhìn khó chịu về phía chúng tôi vì cái sự ồn ào này.
Thôi nào, phấn khích một chút cũng có sao đâu, tôi thầm nghĩ vậy khi đảo mắt trước những vị khách khó tính. Nhưng rồi nhận ra bác chủ quán đang trừng mắt về phía này, hay chính xác hơn là nhìn thẳng vào tôi với một biểu cảm vô cùng gay gắt.
Người đàn ông với vẻ ngoài cộc cằn đó nheo mắt lại, ánh nhìn như xuyên thấu qua người ấy mang cảm giác như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Trước khi tôi kịp phản ứng thì ông đã lên tiếng với giọng điệu đầy nặng nề và cảnh báo.
“Này, cái cậu đằng kia.”
“Hả? Cháu…cháu ạ…?”
“Phải, chính cậu. Ta đang nói chuyện với cậu đấy.”
Với cái giọng nghiêm nghị và dứt khoác đó, cứ tưởng ông định mắng cả lũ vì quá ồn ào, nhưng vì lí do nào đó thì tôi lại là đứa duy nhất bị ánh nhìn đó ghim thẳng vào người.
“Cháu làm sao ạ…?” tôi thắc mắc trong khi bác chủ quán vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm không chút khoan nhượng, rồi buông ra một câu mà tôi không tài nào ngờ tới.
“Cậu bị cấm cửa. Cút ra khỏi đây ngay.”
“C-cái gì cơ!? Cấm cửa á!? Tại sao chứ!?”
Tôi sốc nặng trước lời tuyên bố bất ngờ nên không kiềm được mà cao giọng. Cỡ mà cả bầy ồn quá rồi bị đuổi hết còn hiểu được, đằng này tôi là đứa im lặng nhất nãy giờ mà lại là thằng duy nhất bị đuổi là sao chứ? Ngay khi vừa lên tiếng phản đối thì chủ quán liền quát lại với vẻ mặt đầy giận dữ.
“Cậu còn hỏi tại sao à? Đừng có giả nai! Hôm qua chính cậu là người đã lấy trộm ô của cặp đôi kia còn gì.”
“Hả!?”
Hàm tôi như suýt chạm đất. Làm sao ông ấy biết được chứ? Tôi vẫn đang chết đứng trong hoảng loạn thì bác chủ quán chỉ khịt mũi và chỉ tay lên trên rồi giải thích với tông giọng lành lùng:
“Quán này tuy nhỏ nhưng vẫn có camera an nình. Cảnh cậu trộm ô được ghi lại rõ mồn một rồi.”
“T-Thực sự có camera sao!?”
“Đứng bên ngoài thì không thấy được chúng đâu. Mà dù sao thì, với bằng chứng rõ ràng đó thì ta sẽ cấm cậu đặt chân vào quán này lần nữa. Cũng may nhìn đồng phục đó thì cũng dễ đoán cậu là học sinh của cái trường gần đây rồi.”
Tôi nghe ông giải thích tiếp trong khi vẫn đang bàng hoàng. Sau đó ông lại lườm và nói tiếp như thể muốn tống khứ tôi thật nhanh.
“Cậu đã lấy mất cả hai chiếc ô dù chẳng cần đến chúng. Ta không biết động cơ của cậu là gì, nhưng có vẻ là để gây khó dễ cho cặp đôi đó. Dù thế nào đi nữa, vì cậu đã gây rắc rối cho khách hàng của ta nên ta sẽ không tiếp người như cậu! Đi đi!”
“Gì cơ? Kouma thực sự làm vậy à?”
“Nghĩ gì mà lại đi phá đám một cặp đôi vậy? Ăn cắp ô cũng tính là phạm pháp đó”
Như thể hưởng ứng cơn thịnh nộ của chủ quán, đám kia cũng bắt đầu quay qua chỉ trích tôi. Mấy vị khách khác nghe xong cũng ném cho tôi những ánh nhìn phán xét lạnh lẽo.
Như thể cả quán đang chống lại tôi. Những lời cáo buộc cứ thế dồn dập đổ tới, tôi không chịu nổi nữa mà hét lên
“Đ-Được thôi! Cháu sẽ không bao giờ quay lại đây nữa!!”
Tôi quay gót định bỏ đi ngay lập tức, nhưng ngay khi tôi định rời đi thì lại bị gọi với lại.
“Này, đợi đã. Để tiền lại rồi hẳn đi chứ.”
“Hả!? Tiền gì? Cháu đã gọi gì đâu__”
“Tiền cho mấy cái ô cậu đã lấy! Khi cô cậu kia quay lại tôi sẽ đưa cho họ. Vì cậu là kẻ đã lấy chúng nên trả tiền bồi thường là điều hiển nhiên mà.”
“Ugh…!”
Áp lực từ chủ quán cùng ánh nhìn phán xét của đám kia với mấy vị khách khác khiến tôi chẳng thốt lên nổi câu phản kháng nào. Tôi miễn cưỡng rút tờ một nghìn yên trong ví ra đập xuống bàn rồi lao thật nhanh khỏi đó. Dù có nghe tiếng hét thêm gì đó sau lưng nhưng tôi chăng có ý định quay lại nhìn. Cứ thế nghiến răng cắm đầu chạy trong tức tủi.
(Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!)
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại bị bắt quả tang như thế này. Sao lại có camera cơ chứ. Chỉ là một trò chơi khăm thôi mà ông già đó lại làm quá lên như vậy! Giờ thì còn mặt mũi gì trong câu lạc bộ nữa chứ.
Vừa cay cú, vừa đói mà lại vừa xấu hổ nữa. Nhưng chẳng có ai hay cách nào để có để trút bỏ nỗi căm phẫn này. Tôi chăng thể làm gì khác ngoài tiếp tục chạy và kiềm nén những giọt nước mắt nhục nhã.
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này cơ chứ…đáng lý ra tôi phải trả đũa tên Ogami đó cơ mà…
Tôi phải tìm cách ngăn mấy đứa kia lan truyền chuyện này, nếu không thì danh tiếng ở trường của tôi cũng sẽ bị hủy hoại theo.
Bằng cách nào đó thì tôi đã thuyết phục được tụi nó giữ kín chuyên này. Dù vậy thì do một nghìn yên tôi để lại không đủ đền tiền mấy cái ô nên tụi nó phải bỏ tiền túi ra bù thêm nên cũng khá bực. Sau cùng thì tôi lại mất đi sự uy tín của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
