I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18696

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Web Novel - Chương 45 - Cùng mua quà cho mẹ nào!

Chương 45 - Cùng mua quà cho mẹ nào!

Hiyori's Pov:

“Cậu có đang rảnh không?”

Đó là tin nhắn tôi nhận được từ Yuusuke-kun vào một buổi tối nọ.

Đang nằm thư giãn trong phòng rồi chợt tim lỡ mất một nhịp bởi thông báo trên điện thoại và tôi lập tức trả lời ngay:

“Tớ rảnh! Có chuyện gì thế?”

Chỉ khoảng mười giây sau khi gửi đi, thay vì một tin nhắn khác thì tôi lại nhận một cuộc gọi từ cậu ấy.

Với trái tim vẫn đang đập liên hồi, tôi bắt máy rồi khẽ hắng giọng cất lời:

“A lô, Yuusuke-kun, chào cậu.”

“À, chào cậu. Cậu có nghe rõ tớ nói không?”

“Nghe rõ lắm! Mà sao tự dưng lại gọi cho tớ thế?”

Đời nào Yuusuke-kun lại nói mấy câu kiểu như “tớ chỉ muốn nghe giọng cậu thôi’, tôi thầm cười với ý nghĩ đó rồi hỏi lý do thực sự của cuộc gọi.

Cậu đáp lại với giọng có vẻ hơi ái ngại:

“Xin lỗi vì gọi bất ngờ vào giờ này. Thật ra có chuyện này tớ muốn nhờ Hiyori-san giúp.”

“Nhờ tớ giúp sao? Chuyện gì vậy?”

“Cậu có thể đi mua sắm cùng tớ không? Tớ cần xin ý kiến của cậu về vài thứ.”

“Được chứ, không vấn đề. Mà cậu định mua gì thế?”

Dù đã đồng ý nhưng tôi cũng không khỏi tò mò mà hỏi thêm. Nghe xong Yuusuke-kun có vẻ cũng hơi lúng túng, nhưng rôi cậu lấy lại bĩnh tĩnh và bắt đầu giải thích từ bên kia đầu dây.

“Cậu biết đấy, sắp tới Ngày của mẹ rồi. Tớ định mua cho mẹ mình một món quà mà lại không nghĩ ra ý tưởng nào hay cả. Nên là ý kiến từ một người con gái như cậu thật sự sẽ giúp tớ rất nhiều đó."

"Ồ, ra là vậy! Tớ hiểu rồi!”

Mẹ của Yuusuke-kun, Marie-san, dù chỉ mới biết tôi tầm tháng trước thôi nhưng lại rất ân cần với tôi.

Bà ấy thực sự là một người phụ nữ tuyệt vời, và tôi tin Yuusuke-kun lẫn các em cậu đều rất yêu thương bà.

Sắp tới đây là ngày của mẹ, ngày để những người con bày tỏ lòng hiếu thảo với một người mẹ tốt như thế, và nó sẽ rơi vào ngày chủ nhật thứ hai của tháng năm.

Có vẻ như Yuusuke-kun đang rất tâm huyết để nghĩ cách thể hiện lòng biết ơn tới Marie-san, người đã luôn dạy dỗ cho ba anh em.

“Thường thì tớ sẽ nấu nướng này nọ, mà chuyện đó giờ cũng như thói quen thường ngày rồi. Thế nên tớ đã nghĩ đến việc mua một món quà, nhưng lại bí ở khúc chọn quà…”

“Ahaha! Tớ nghĩ dù cậu tặng quà gì thì Marie-san cũng sẽ hạnh phúc thôi! Nhưng tớ cũng hiểu vì đây là dịp đặc biệt nên cậu muốn tặng bác ấy thứ gì đó thật ý nghĩa phải hông?”

Tôi cũng từng nói với Yuusuke-kun rằng điều quan trọng không phải là món quà mà là tình cảm cảm chân thành đằng sau nó. Giống như cách cậu đã toàn tâm để chọn dây buộc tóc cho hợp với tôi, giá trị nằm ở sự tâm huyết và tình cảm cậu đặt vào món quà. Bất kể cậu có tặng gì đi nữa thì chắc chắc rằng Marie-san cũng sẽ rất trân trọng món quà đó thôi.

Vừa mỉm cười ngắm chiếc hộp đựng những sợi dây buộc tóc, tôi vừa thấu hiểu khao khát của Yuusuke-kun trong việc muốn làm vui lòng mẹ mình vào dịp đặc biệt này.

 Cái khía cạnh dịu dàng đó càng khiến tôi cảm mến cậu hơn nữa.

“Sau giờ học chiều mai không biết cậu có rảnh hông? Nếu được tớ muốn rủ cậu dạo một vòng ở trung tâm mua sắm xem sao…”

“Được chứ! Chiều mai học xong tớ rảnh nha!”

“Cảm ơn cậu nhé! Cũng không hẳn là đáp lễ nhưng để sau khi dạo xong tớ mời cậu ăn nhẹ nhé.”

“Cậu không cần làm thế đâu! Marie-san cũng giúp tớ nhiều lắm nên tớ cũng muốn tỏ lòng biết ơn của mình nữa. Cậu nên dành số tiền đó cho món quà thì hơn!”

Tôi truyền đạt cảm xúc của mình để cậu hiểu rằng chỉ cần tấm lòng là được. Nhưng rồi tôi muốn trêu cậu một tí nên lên giọng tinh nghịch:

“Mà có vẻ Yuusuke-kun bắt đầu giỏi rủ rê con gái đi chơi rồi đó nha! Dày dặn kinh nghiệm phết nhỉ?”

“Đừng có nói thế mà! Tớ đang run cằm cặp bên đây này…”

“Ahaha! Xin lỗi! Xin lỗi mà! Nhưng tớ thực sự rất vui vì cậu đã mở lời! Tớ sẽ cố hết sức để giúp cậu vì Marie-san!”

Dù mục tiêu chính là để chọn quà cho Marie-san, nhưng đây vẫn là một buổi hẹn hò đúng nghĩa. Nghĩ đến việc lại được dành thời gian bên Yuusuke-kun khiến tôi không khỏi hạnh phúc, khẽ đung đưa chân đầy phấn khích mong chờ chiều mai.

***

Chiều hôm sau, hai đứa ghé trung tâm thương mại thường tới. Nơi đây có đủ loai cửa hàng, khu ẩm thực và cả rạp chiếu phim, một địa điểm nổi tiếng nhộn nhịp.

Bọn tôi từng tới đây hẹn hò vào ngày nghỉ, và cùng từng đến để tụ tập với bạn bè.

Lần này là đến để chọn quà cho Marie-san nhưng có vẻ do vẫn chưa tới lúc nên các gian hàng chuyên về Ngày của mẹ vẫn chưa mở.

“Có vẻ tụi mình đi hơi sớm rồi. Trước Ngày của mẹ còn có tuần lễ vàng nữa nên chắc mấy cửa hàng bận tập trung vào đó hơn”. Tôi nói

“Có khi thế lại tốt ấy chứ. Tớ cũng muốn tránh mấy món đại trà ở mấy gian sự kiện mà.” Yuusuke-kun đáp.

Dù mấy món quà kinh điển như hoa cẩm chướng cũng tốt, nhưng đôi khi như vậy lại tạo cảm giác hơi rập khuôn. Tôi biết Yuusuke-kun muốn tìm một món quà thật đáng nhớ.

“Nếu mà chọn thứ gì đó quá khá biệt thì cũng không tốt…chọn quà đúng là khó thật mà…”

“Đúng thế. Mà cậu đã có ý tưởng nào trong đầu chưa?”

“Ờ thì…tớ đang nghĩ đến mấy thứ hữu dụng trong cuộc sống hằng ngày, nhưng mà chắc mẹ tớ có đủ mấy thấy bà cần rồi. Với tớ cũng không muốn bà phải dùng những thứ không hợp với mình chỉ để tớ không bận lòng đâu.” Cậu nói với vẻ do dự.

Tôi không biết chính xác công việc của Marie-san là gì. Tặng thứ gì đó có ích trong công việc cũng là một ý tưởng không tệ, nhưng thường thì mọi người sẽ có những sở thích riêng cho đồ dùng nơi làm việc.

Việc cậu nghĩ nhiều như vậy có phần hơi thận trọng, nhưng tôi nghĩ việc tôn trọng cảm xúc đó cũng là điều quan trọng.

“Vậy còn quần áo hay phụ kiện thì sao” Cậu hỏi.

“Hừm…cái đó hơi khó đấy. Tớ nghĩ Marie-san sẽ vui thôi, nhưng vấn đề là gu thẩm mỹ và sở thích cá nhân của bác ấy nữa đúng không? Để mà chọn đúng phóc cái bác ấy thích thì cũng khó đó. Hơn nưa…giá cả có thể hơi cao á. Nếu mà chọn quà đắt quá thì có khi bác ấy lại đâm ra lo lắng ngược lại cho cậu không chừng…”

“Tớ cũng nghĩ vậy….mấy phương án khác như khăn tay hay khăn tắm thì lại bình thường quá, thiếu đi điểm nhấn. Vì là Ngày của mẹ nên tớ muốn tặng cái gì đó đặc biệt hơn chút, nhưng với kiến thức ít ỏi này thì lại chẳng nghĩ ra được gì cả…”

Đã đến lúc tôi phải ra tay với tư cách là một cố vấn rồi. Tôi gọi Yuusuke-kun, người vẫn đang chìm sâu trong dòng suy nhĩ:

“Được rồi! Hãy dành chút thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ nào! Nếu cậu định tặng đồ dùng hằng ngày, thì hãy nghĩ tại sao lại chọn nó?”

“Hả? Ờ thì…ừm…Cứ nhắc đến quà cáp là tớ mặc định nghĩ như vậy thôi….chứ cũng không có lí do gì sâu xa cả…”

Sau khi suy ngẫm một lúc về câu hỏi của tôi, Yuusuke-kun đã trả lời như vậy. Hiểu được lí do đằng sau suy nghĩ đó khiến tôi không khỏi cười và tiếp tục:

“Có khi là do món quà cậu tặng tớ lần trước ấy. Vì vừa tặng tớ một món đồ dùng hằng ngày xong nên khi nhắc đến quà cậu lại vô thức nghĩ theo hướng đó phải không?”

Tôi chỉ vào sợi dây buộc tóc mà cậu đã tặng mình. Hầu như ngày nào tôi cũng dùng nó để buộc tóc kiểu hai bên như vầy. Có vì thế nên cậu cũng tự nhiên mặc định quà tặng phải là đồ dùng hằng ngày.

Khẳng định xong, tôi lại đặt ra một câu hỏi khác:

“Để tớ hỏi lại nhé, cậu muốn mang lại niềm vui theo kiểu nào cho Marie-san?”

“Ờ thì, tớ muốn mẹ có thể nghỉ ngơi và thư giãn…bà chắc hẳn phải mệt mỏi với công việc hằng ngày lắm, nên thứ gì đó giúp phục hồi sức khỏe thì chắc sẽ tuyệt.”

“Quyết định vậy đi! Mục tiêu của chúng ta hôm nay là tìm thứ gì đó thật tuyệt và có thể giúp bác ấy thổi bay mệt mỏi!”

“Hả, Hiyori-san? Cẩn thận từ ngữ tí đi chứ, nghe cứ nhưcậu rủ tớ đi mua hàng cấm ấy.”

Tôi bật cười hài lòng trước phản ứng đúng như mong đợitừ Yuusuke-kun, rồi hai đứng cùng nhau dấn thân vào cuộc phiêu lưu tìm quà choNgày của mẹ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!