I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 404

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10328

Web Novel - Chương 38 - Đến quán ramen cùng Hiyori

Chương 38 - Đến quán ramen cùng Hiyori

“Một phần tonkotsu shoyu ramen kèm trứng lòng đào của quý khách đây! Còn đây là phần tonkotsu shoyu ramen cỡ đại thêm rau.”

“Wh-Whoa!?”

Tôi không kiềm được mà thốt lên đầy kinh ngạc trước tô mì mà ông chủ quán với khuôn mặt nghiêm nghị vừa đặt lên bàn.

Cái mùi ramen nồng nàn lan tỏa trong không khí cũng không đọ lại sự hiện diện áp đảo của tô mì trước mặt tôi.

So với những quán khác, thì mì chỗ này có sợi rõ to hơn nhiều. Phía trên là một đống bắp cải, giá đỗ và cà rốt cao ngất ngưỡng. Và tầng trên cùng là một quả trứng lòng đào và những lát xá xíu xếp lại một cách đầy hào phóng đến mức nhìn có vẻ hơi quá tay.

Dù trông nó ngon miệng là thế nhưng khi nhìn vào thì điều đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là hương vị của nó ra sao, mà là trông mớ đó đúng thật là kinh khủng mà. Khi tôi vẫn còn đang đứng hình trước tô ramen siêu to khổng lồ đó thì có một đôi tay vươn đến rồi kéo nó về phía đó.

“Chắc người ta cũng không nghĩ một đứa nhỏ con như tớ lại ăn phần lớn như vậy nên nhầm lẫn xíu cũng dễ hiểu ha.”

Với lời nhận xét thản nhiên, Hiyori kéo cái ‘kỳ quan thiên nhiên cao sừng sững’ đó về phía mình và đẩy cái tô với kích cỡ hợp lý hơn (mặc dù vẫn khá to) về phía tôi.

Thông thường khi hỏi giữa một thằng con trai cao lớn và một cô bé nhỏ nhắn thì ai là người có thể xử đẹp được tô ramen cỡ đại thì hầu hết mọi người đều sẽ nghĩ đến lựa chọn đầu tiên thôi. Nhưng ngay lúc này đây, Hiyori đã chấp tay lại với nụ cười trên môi.

“Ăn nhanh trước khi mì bỡ hết nào! Itadakimaaaasu!”

“Haha….Itadakimasu.”

Với nụ cười gượng, tôi cầm đũa lên mà mắt vẫn hướng về Hiyori đang đánh chén tô ramen cỡ đại kia.

Tôi cũng bắt đầu húp từng sợi mì dày được bao phủ hoàn toàn trong lớp nước dùng đậm đà. Vị tonkotsu shoyu lan tõa khắp khoan miệng, béo ngậy nhưng lại không quá ngấy khiến tôi vô thức gật đầu tán thưởng.

“Đúng là ngon thật đấy, dù tô này có hơi lớn nhưng tớ nghĩ mình vẫn sẽ xử hết được.”

 “Giờ thì tớ hiểu tại sao mọi người hay bàn tán về nó ở trường rồi, nó ngon tới mức cảm giác như có thể ăn mãi không ngán ấy.”

Hiyori vui vẻ chia sẽ cảm nghĩ sau khi xử xong cỡ bảy mươi phần trăm cái núi rau và bắt đầu dùng tới mì.

Tôi hơi bất cười trước cái sức ăn không chỉ kinh khủng mà con nhanh của cô nàng. Xong quay lại với phần ăn của mình, tôi từ từ đưa miếng trứng lòng đào vào miệng và thưởng thức hương vị của nó.

Tôi liếc nhìn bên ngoài qua cánh cửa tự động bằng kính, nơi cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Để sưởi ấm cơ thể vẫn còn hơi lạnh do tiết trời, tôi tiếp tục với tô ramen của mình.

…Bây giờ đang là năm giờ chiều, và gia đình tôi hiện không có ai ở nhà cả.

Hôm nay mẹ tôi sẽ về muộn hơn thường lệ, Masato thì đang kẹt ở trại ôn thi, còn em út Taiga thì có hẹn đi ăn với bạn bè bên câu lạc bộ judo.

Vì vậy khi tôi quyết định sẽ ăn ngoài tối nay thì Hiyori đã mở lời mời tôi một bữa ramne để cảm ơn cho những chuyện trước giờ.

Tôi cũng coi nó như một sự trùng hợp may mắn nên đã nhận lợi, rồi cô dẫn tôi đến một quán ramen ngon có tiếng ở gần trường.

Đáng tiếc hôm nay lại là một ngày mưa tầm tã, ngoài trời lúc này là những hạt mưa lả lướt không ngừng. Dù vậy thì hiển nhiên nhiệt độ xung quanh sẽ thấp đi và cái tiết trời se lạnh này lại làm tăng thêm hương vị cho ramen khiến việc thưởng thức trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết.

“Mới đầu tớ cứ nghĩ ra ngoài lúc trời mưa sẽ phiền lắm, nhưng giờ nghĩ lại có khi lại tốt ấy chứ! Trời lạnh lạnh thế này mà ăn ramen nóng hổi thì hết bài!”

Hiyori nói với nụ cười mãn nguyện khi đang húp thìa nước dùng. Hơn một nửa số mì và đồ ăn trong tô của cô nàng đã mất tích.

Khi tôi vẫn đang vội vàng để bắt kịp tốc độ của cô thì Hiyori bỗng chạm lại và nói tiếp:

“Xin lỗi vì chuyện này nhé. Dù tớ muốn tới chỗ nào đó để hai đứa có thể nán lại lâu hơn nhưng tớ sợ bị ai đó trong trường sẽ bắt gặp tụi mình nếu vào một nhà hàng gia đình…”

“Không sao đâu mà. Tớ cũng tò mò về quán này lâu rồi. Với lại hôm nay tớ cũng có việc cần về nhà sớm. Bên cạnh đó thì dự báo thời tiết cũng nói lát nữa mưa sẽ nặng hạt hơn nên tớ cũng mừng vì tụi mình đã chọn một món nhanh gọn như ramen.”

Dù thực lòng thì tôi cũng muốn tán gẫu với Hiyori nhiều hơn nhưng dự báo thời tiết lúc sáng có nói mưa nhỏ sẽ sớm chuyển thành bão và tôi thì không muốn cô nàng dính mưa tí nào đâu.

Nghe xong lời trấn an của tôi thì Hiyori cũng mỉm cười nhẹ nhõm.

Trong bầu không khí vắng lặng của quán, có lẽ là do thời tiết xấu, hai đứa ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn nhỏ, rồi tôi khơi lại một chủ đề.

“Mà này, tớ vừa để ý hình như cứ mỗi lần tụi mình đi chơi thì kiểu gì cuối cùng cũng xoay quanh chuyện ăn uống nhỉ. Dù hai đứa mới đi chơi riêng có hai lần, mà hình như là vậy thật.”

“Phải nhỉ, hôm nay là ramen còn lần trước là buffet bánh ngọt…cứ thế này thì tớ sẽ tăng cân mất!”

“Haha, có sao đâu. Tớ cũng thích việc Hiyori-san có tâm hồn ăn uống như vậy mà.”

“Mu…! Dù rất vui khi nghe cậu nói vậy nhưng tớ không muốn Yuusuke-kun trông thấy dáng vẻ béo ú đâu!”

Với một tiếng thở dài, cô nàng liếc xuống tô mì cỡ đại (lúc này đã vơi đi khoảng bảy mười phần trăm).

Nhận ra có lẽ mình vừa lỡ lời nên tôi liền hắn giọng và đổi chủ đề.

“V-Vậy thì sao lần tới tụi mình đi đâu đó vận động như chơi bowling hay bóng rổ mini ha? Vậy thì sẽ vừa có cơ hội vận động lại tránh được việc ăn uống nè.”

“Ồ, ý hay đấy. Cậu đang khéo léo xắp sếp cho buổi hẹn hò kế hở? Cũng khéo đó, nhưng mà…”

“Hả…Tớ nói gì sai sao?”

Hiyori vừa cười vừa khen tôi, trông có vẻ ngạc nhiên nhưng cũng đầy hài lòng. Dù vậy biểu cảm cô nàng liền chuyển sang vẻ phức tạp và có đôi chút ngập ngừng.

Vì tò mò nên tôi hỏi thử có vấn đề gì thì cô liếc nhìn xuống bộ đồng phục của mình rồi giải thích.

“Ờ thì…nếu tụi mình đi chơi sau giờ học thì tớ vẫn sẽ mặc đồng phục đúng hông? Mặc thế này mà đi vận động thì…Kiểu gì cũng dẫn đến tình huống khó xử khi váy tớ bị tốc lên đó.”

“Phải rồi nhỉ….Tớ thật sự xin lỗi vì đã không nghĩ đến chuyện đó.”

“Không, không, đừng quá bận tâm mà. Nếu muốn chơi thể thao thì chắc cuối tuần sẽ hợp lí hơn á.”

Hiyori thở dài sau khi đưa lý do hết sức thẳng thắng đó rồi quay lại húp thêm một ngụm Ramen với vẻ mặt hơi băn khoăn. Tôi cũng làm theo dù đang cảm thấy hơi ngượng với sự thật trong những lời ấy. Thế rồi cô nàng ngước nhìn tôi với một ánh mắt đầy sự tinh quái.

“Có phải…Yuusuke-kun đây đang mong chờ điều gì đó chăng? Kiểu như may mắn được nhìn trộm dưới váy tớ chẳng hạn?”

“HẢ!? Không đời nào! Tớ tuyệt đối không phải loại người kiểu đó! Và cũng chẳng bao giờ nghĩ đến mấy chuyện như vậy đâu!”

“Hể…Nhưng chẳng phải nãy giờ cậu cứ nhìn chằm chằm vào mông tớ sao?”

“!? Đ-Đó là vô tình thôi! Tớ không hề….tớ thề là mình không có tí trông chờ gì ở mấy chuyện như vậy cả!”

Tôi lúng túng biện minh sau khi trúng một đòn cáo buộc khá đau, nhưng Hiyori chỉ cười toe toét, rõ ràng là đang tận hưởng phản ứng của tôi đây mà. Cô nàng đẩy tô mì đã cạn sang một bên, tí ngực lên bàn rồi rướn người tới gần với nụ cười trêu chọc.

“Thôi nào, đừng căng thẳng thế chứ. Con trai ở tuổi cậu thì hứng thú với ngực bự, mông to hay đồ lót con gái cũng là chuyện bình thường thôi mà.”

“Tớ thật sự nghiêm túc với chuyện đó đấy!”

“Nhân tiện thì hôm nay là màu hồng đó nha~! Tớ thích bộ này lắm luôn! Khó lắm mới tìm được mấy mẫu dễ thương với size này nên đây là hàng hiếm á. Yuusuke-kun có muốn xem thử hông? Tớ cởi bớt cúc áo ra nhé?”

“Không, cảm ơn!”

Hiyori đang diện một chiếc áo sơ mi trắng mát mẻ với dải ruy băng thắc hờ trên cổ, vừa tinh nghịch nhấn mạnh vòng một đang tì xuống mặt bàn vừa trêu chọc tôi. Cô nàng chỉ vào chiếc cúc áo thứ ba trên bộ đồng phục với nụ cười rạng rỡ. Còn phía tôi thì chỉ vội vả đáp lại, cố tập trung vào tô mì trước mặt để che đi sự xấu hổ.

“Hahaha! Yuusuke-kun dễ thương quá đi mất! Tớ không kiềm được mà cứ muốn chọc cậu mãi thôi!”

“Làm ơn tha cho tớ đi mà. Cậu cũng là con gái mà, đáng lý phải ăn nói thùy mị một chút đi chứ.”

“Rồi, rồi, tớ sẽ cân nhắc ~! Tớ cho cậu miếng gyoza này để tạ lỗi nè, nên là bỏ qua cho tớ nhé?”

Nói xong Hiyori liền gắp một miếng gyoza mà cô gọi thêm lúc nào tôi chẳng hay rồi chìa ra trước mặt tôi với nụ cười tươi. Kiểu gì cô cũng lại dùng chiêu “Ahh” để trêu tiếp nên tôi đành cam chịu số phận và đón nhận món ăn trước mặt và cố gắng không nghĩ quá nhiều về tình huống này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tonkotsu hình như là kiểu hầm xương ấy Shoyu này thì là đậu hay đang ám chỉ nước tương từ đậu ấy nhỉ? cái bánh nhiều giống há cảo á No, thanks! =))