Chương 77 Nói về chuyện nấu cùng cậu bạn Inkya
<Góc nhìn Seika>
Chúng tôi rời khu arcade và quyết định đi ăn trưa trước.
Mà nói thật, cái mũi của Kousei có gì đó không ổn khi lại tìm ra được cái game tệ như thế chứ? Thậm chí còn hiện ra cả “Lãnh địa: Ōmi”. Bỏ ra 200 yên chỉ để kích hoạt lại chấn thương tâm lý của bản thân… càng nghĩ càng buồn cười. Rốt cuộc sao mọi chuyện lại biến thành những tình huống cứ như video tái hiện lịch sử vậy? Cậu ấy đúng là được thần hài kịch ưu ái quá mức.
Vì quay lại food court thì chán, nên chúng tôi đi dạo quanh khu nhà hàng. Dù người không đông, nhưng đúng như dự đoán, chẳng có quán nào là không phải chờ. À, tiện thể nói luôn, chi phí trong buổi hẹn hôm nay được chia như sau: những khoản dùng chung thì chia đôi, còn ai mua gì thì tự trả phần đó. Vì tôi là người rủ cậu ấy đi nên tôi đã đề nghị trả, nhưng bị từ chối.
Ngược lại, cậu ấy còn nhắc đến chuyện quạt cầm tay, lo lắng hỏi tôi có đủ tiền không. Chính tôi cũng quên béng mất chuyện đó. Tôi đã vội vàng che đậy. Làm sao mà nói được là tôi giả vờ hết tiền chỉ để có cớ bám lấy cậu ấy chứ. Dù vậy, tôi có cảm giác cậu ấy cũng đoán ra được chút gì đó. Nhưng chắc cậu ấy không hỏi thẳng kiểu: “Cậu nói dối vì muốn bám tớ à?” đâu.
“Ăn gì bây giờ?”
“Ừm, gì cũng được.”
À, đúng kiểu câu trả lời làm đối phương bối rối nhất khi đi hẹn hò. Tôi vội nhìn sang Kousei.
“Vậy tớ muốn ăn omurice.”
Ừ, dễ thương thật.
“Được thôi. Đi nhé?”
Vì quá dễ thương nên tôi thuận tay nắm lấy tay Kousei. Nhưng xung quanh khá đông người nên tôi đành bỏ ý định khoác tay giữa chừng. Chỉ nắm tay thì không đến mức ngại đâu nhỉ? Hơn nữa cũng chẳng ai để ý chúng tôi cả.
“Kousei, hồi nhỏ cậu có thích omurice cắm cờ không?”
“Hả? Cậu biết luôn à. Kiểu suất ăn trẻ em ấy hả? Phải ăn từ rìa đĩa để không làm đổ lá cờ.”
Ánh mắt lấp lánh như một cậu bé đang khoe bí mật riêng. Tôi thật sự rất muốn xoa đầu cậu ấy.
May mắn là quán omurice khá vắng, nên chúng tôi vào được ngay không cần xếp hàng. Lúc đó là ngay trước 1 giờ chiều, chắc là đúng lúc thay lượt khách buổi trưa.
Chúng tôi được dẫn tới một bàn có ghế sofa sát tường và ghế thường phía ngoài. Kousei tự nhiên ngồi vào ghế, nhường sofa cho tôi. Một điểm cộng nho nhỏ. Nhưng—
“Hay là mình ngồi chung sofa đi?”
Đằng nào tôi cũng muốn xoa đầu cậu ấy.
“Hả? Làm vậy được sao?”
“Được chứ. Lại đây.”
Tôi vỗ vỗ chỗ bên cạnh, cậu ấy liền rời ghế và ngồi sang cạnh tôi. Ngoan thật.
“Hả—! Sao cậu lại xoa đầu tớ?”
Cậu ấy hơi giật mình, người cứng lại, nhưng vẫn để tôi xoa đầu. Tôi được đà còn bóp nhẹ hai má mềm mềm của cậu ấy. Da cậu ấy đúng là mềm thật.
Kousei dường như cũng không để ý lắm đến việc tay tôi đang làm gì, vẫn mở menu ra xem.
“À, món này trông ngon nè. Nấm với thịt xông khói…”
“Nếu cậu nhanh hơn chút thì hay rồi.”
“Vậy tớ lấy sốt kem tôm.”
“Ahahaha.”
Tôi bật cười vì tốc độ đổi ý quá nhanh của cậu ấy. Nhưng nhớ lại vụ kia thì tôi lại thấy khó ăn nấm nói chung.
“Phần tớ thì… để xem nào, chắc tớ chọn loại có hamburger steak.”
Còn nửa sau của buổi hẹn nữa, tôi phải tích trữ thể lực.
Chúng tôi gọi món bằng bảng cảm ứng. Kousei đi lấy hai cốc nước tự phục vụ mang về. Thật chu đáo.
Trong lúc chờ món, chúng tôi nói chuyện mãi về cái game tệ kia. Khi đồ ăn được mang ra, tôi đổi một con tôm của Kousei lấy một miếng hamburger steak của mình rồi bắt đầu ăn.
“Ừm~, ngon quá. Trứng này, tớ không làm được đâu. Ngon thật.”
Không hiểu sao tôi lại nói ngược câu cú như thế.
“À, ý tớ là… Kousei nấu ăn giỏi mà, cậu làm được không?”
“Cũng tạm, nếu chỉ là món tương tự.”
“Ồ, ghê thật. Phải cho sữa vào đúng không?”
“Đúng rồi. Tớ dùng sữa, nhưng có người còn cho cả kem tươi. Mẹo quan trọng nhất là đừng cố tạo hình trên chảo, mà nên đặt tạm lên màng bọc thực phẩm.”
Ồ—. Đúng là cậu ấy. Toàn chỉ ra mấy mẹo thực tế cụ thể.
“Lần tới đi chơi vào giờ trưa, tớ sẽ làm cho cậu ăn.”
“Thật hả!? Yay.”
Tuần sau là nghỉ hè rồi, chắc tôi sẽ ghé qua khá nhiều. Phải trả tiền nguyên liệu với công sức nữa mới được.
“Tớ cũng sẽ làm gì đó cho cậu.”
“Hả? Seika-san biết nấu ăn sao?”
“Ừm, không làm được món gì ghê gớm đâu. Nhưng mà, tớ lúc nào cũng được cậu chăm sóc mà, Kousei.”
Nói ra rồi tôi mới tự nhìn lại bản thân. Đầu óc toàn nghĩ đến việc được người khác làm cho ăn. Không ổn chút nào.
“À mà… món tủ của cậu là gì?”
“Ochazuke?”
“Phụt.”
Cậu ấy phì cười trước mặt tôi luôn!?
Cứ chờ đấy, tớ sẽ luyện tập nghiêm túc rồi giỏi lên cho xem.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
