Chương 76 Tôi chơi ở khu Arcade cùng nàng Gyaru
“Tớ nghĩ nên đi đâu trước?”
“Ừm—, khu game?”
“Lại chụp purikura à?”
“Hmm. Lần trước tớ quyết định theo cảm tính, nên lần này chơi mấy trò Kousei muốn đi. Nhưng nếu quá dị thì tớ veto đấy.”
Nói vậy thôi chứ. Tôi hầu như chưa bao giờ vào khu game, nên cũng chẳng biết trò nào hay.
‘Ừm,’ tôi kêu lên, vừa nhìn quanh cửa tiệm.
“À! Có Nobunaga’s Hope kìa!”
“Đột ngột thế!? Không được, không được. Hẹn hò mà đi chơi mô phỏng thống nhất thiên hạ thì không ổn.”
Không được à. Ừ, đúng thật. Có vẻ sẽ khiến tôi nghiêm túc quá mức rồi tụt mood.
“Khu Rừng Hăm Dọa...”
“Cái đó cũng không. Về cơ bản giống hệt mấy cái vừa rồi.”
“Nghĩ vậy mới thấy con người đúng là hết cứu. Bốn trăm năm trôi qua mà vẫn tranh giành của cải với đất đai.”
“Thấy chưa, tâm trạng cậu tụt rồi đấy?”
“Ahahaha. Vậy thì… hay chụp purikura trước?”
“Ể?”
“Dù sao cũng là dịp đặc biệt kỷ niệm b-buổi hẹn.”
“Kousei…”
Cô ấy trông rất vui. Hóa ra Seika-san cũng muốn chụp purikura. Hôm nay đúng là ngày đặc biệt.
Hai đứa nhìn nhau cười ngượng rồi đi vào phía trong.
Chúng tôi cùng bước vào một buồng chụp rất “bánh bèo”, vừa chụp vừa cười đùa. Khi đứng vào giữa, khuỷu tay tôi—vẫn đang bị Seika-san ôm—lún vào ngực cô ấy một cái “bịch”, khiến tôi thấy hạnh phúc.
Chờ in xong, chúng tôi chia nhau ảnh.
“Khác hẳn ánh mắt như bị bỏ thuốc lần trước nhỉ.”
Nhớ lại, tôi không nhịn được cười. Lần này cả hai đều không chỉnh sửa khuôn mặt, chỉ viết nguệch ngoạc vài chữ bạc (chúng tôi viết “bạn thân”). Không ai đề nghị, nhưng kết quả lại thành thế.
“Lần đó thì buồn cười thật, nhưng… hôm nay tớ không cần mấy thứ buồn cười đâu. À, không phải mở đường cho trò đùa gì đâu nhé?”
“Sao lại phải nhắc vậy?”
“Là ai lúc nào cũng kéo mọi thứ sang hướng phát triển bất ngờ với thú vị hả?”
K-không ngờ cô ấy lại nghĩ về tôi như thế. Quá đáng thật.
“Vậy thì… chọn mấy thứ sẽ không phát triển theo kiểu đó đi…”
“Có cái nhảy nhảy ấy nhỉ? Tớ không chơi được với đôi sandal này, nhưng Kousei muốn thử không?”
“Với thể lực thua cả ếch à? Chơi xong chắc tớ thành nòng nọc mất.”
“Thiệt luôn!? Hệ sinh thái gì kỳ vậy. Thôi, lỗi của tớ.”
Tôi nhìn quanh lần nữa và thấy một máy trong khu trò chơi thể thao khiến tôi chú ý.
“À! Còn có Nobunaga’s Strike Stick nữa!”
“Toàn Nobunaga! Cái khu game này bị sao thế?”
“Tớ chơi trước được không?”
“Sau này tớ cũng không chơi đâu.”
Được Seika-san cho phép, tôi tiến lại gần máy. May mắn thay, vì lý do nào đó, trước Nobunaga’s Strike Stick không có ai. Nghĩ đến việc chơi không cần xếp hàng mà thấy sướng.
Tôi lập tức bỏ hai đồng 100 yên vào khe xu. Seika-san đứng cạnh nhìn tôi với ánh mắt kiểu “hết thuốc chữa”. Tôi nhớ hồi nhỏ mẹ cũng nhìn tôi như thế khi thấy tôi dính chặt lấy máy gachapon.
[Play ball]
Từ máy vang lên một giọng trầm. Nghe giống diễn viên từng đóng Nobunaga trong phim lịch sử. Đỉnh thật. Chắc tốn không ít tiền.
Người đánh đầu tiên bước ra. Một ông già mập mạp, lông mày mỏng, mặc kimono đen. Trên màn hình hiện chữ [Imagawa Yoshimoto].
“Seika-san! Là Yoshimoto đấy, Yoshimoto! Oshi của Seika-san đó!” (
“Đừng có hét! Ngại chết đi được. Với lại từ khi nào tớ có oshi hả?”
À. Trong lúc tôi còn nói thế, vị võ tướng trên gò ném bóng đã bắt đầu ném. Mà khoan, chẳng phải—
“Người ném là Nobunaga à?”
“Có vẻ vậy.”
Tôi bỏ lỡ quả bày vào đúng giữa. Một strike.
“Chẳng đánh trúng quả nào cả. Strike stick cái gì?”
“Ừ. Có vẻ mục tiêu là điều khiển các võ tướng từng bị Nobunaga đánh bại để hạ ông ta.”
Vừa nói xong thì cú ném thứ hai tới. Bóng sượt đầu gậy, thành một cú grounder chậm về hướng base một.
“Aa…”
Màn hình chuyển cảnh, Yoshimoto đứng trên bục, mặc áo trắng. Ông ta cầm kiếm ngược, chĩa vào bụng rồi… màn hình trắng xóa. Chắc họ không chiếu cảnh máu me đâu nhỉ.
Màn hình trở lại sau màn trắng,
[Sep☆puku (lol)]
Dòng chữ đó hiện lên.
“Nó cười cái gì thế?”
Chưa kịp trả lời câu châm chọc của Seika-san thì người đánh tiếp theo [Asai Nagamasa] bước ra. Đánh trúng bóng đầu tiên nhưng là cú fly out về trung tâm. Hai người liên tiếp mổ bụng.
“Không ổn rồi. Bị dồn vào đường cùng.”
Người thứ ba là [Takeda Shingen]. Nếu strike out thì game over. Tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi. Tôi quan sát cú ném đầu. Rồi đến cú thứ hai—
“Đây!”
Trúng rồi. Một cú liner tưởng như sẽ thành hit bay sang phải. Không biết do chỉ số nhân vật cao hay do tay tôi đang có cảm giác tốt, nhưng đó là cú đánh rất đã.
“Chạy đi, chạy đi, vòng lên, vòng lên!”
Ông ta rời base ba, lao về home plate. ‘Inside-the-park home run!’—tôi vừa nghĩ vậy thì bóng được trả về từ cánh phải, chuyền tiếp hoàn hảo qua baseman hai, và…
[Sep☆puku (lol)]
“GAAAAH!”
“Sát thương từ hồi ức!?”
Với trái tim tan nát, tôi thoát game và rời khỏi khu arcade.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
(T/N: “Nobunaga’s Hope (Nobunaga no Kibou)” là bản làm lại của “Nobunaga’s Ambition (Nobunaga no Yabou)”.) (T/N: “Nobunaga no Dabou” – cùng kiểu chơi chữ như trên; “dabou” nghĩa là gậy bóng chày.)