I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15105

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

WN ( 1-100) - Chương 78 Chọn quần áo cùng nàng Gyaru

Chương 78 Chọn quần áo cùng nàng Gyaru

Sau khi ăn xong, bọn tôi quyết định đi mua quần áo cho tôi. Tôi nghĩ: “Dù sao ở đây cũng có một người mẫu chính hiệu, hỏi ý kiến cô ấy là được rồi.”

Có lẽ tôi cũng nên chú ý hơn đến vẻ ngoài của mình. Sắp vào kỳ nghỉ hè rồi, tôi sẽ ra ngoài cùng Seika-san trong những bộ đồ thường ngày của tôi. Nếu tôi trông quá tệ, cô ấy cũng sẽ xấu hổ theo.

Khi tôi nói như vậy thì—

“Bình thường là được rồi mà, Kousei. Áo thun xanh navy với quần cargo đen cũng được.”

Cô ấy trả lời như thế.

“Có phải hơi… quá bình thường không? Hay là kiểu như cosplay Ukita-san lần trước?”

“Ừm~, với vóc dáng của cậu thì đúng là có thể hợp đấy. Nhưng cậu có muốn mặc kiểu đó không?”

“Nách tớ thấy lạnh lắm, nên tớ không thích.”

“Tớ biết mà. Với lại, nếu bản thân cậu không thật sự muốn ăn mặc như thế thì cũng không thể toát ra được phong cách đó đâu. Dù sao tớ là con gái nên cũng không dám nói chắc.”

À, đúng như tôi nghĩ. Bản thân tôi cũng cảm thấy không hợp với mình. Mà dùng đại từ “boku” thì đúng là càng không hợp thật.

“Rốt cuộc thì, tốt nhất là mỗi người nên mặc thứ mình muốn, theo cách mình muốn.”

Seika-san, người đã bước lên thang cuốn trước, quay lại nhìn xuống tôi.

“Thật ra lúc đầu tớ cũng không tự tin về bộ đồ hôm nay, nhưng thấy Kousei vui như vậy nên giờ tớ thấy mừng vì đã mặc nó.”

Nghe lại như thế làm tôi thấy ngượng. Nhưng đã là người đưa ra yêu cầu thì tôi phải chấp nhận thôi, đúng không?

“Ừm… tớ thấy rất dễ thương. Rất hợp với cậu.”

Lúc gặp nhau tôi quá phấn khích nên nói một lèo, nhưng khi bình tĩnh lại mà khen cô ấy thì cần khá nhiều can đảm. Tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi.

“Ừ, cảm ơn.”

Seika-san cũng có vẻ hơi ngượng.

“Thôi thì, ta cứ tập trung tìm những kiểu đồ mà Kousei thích trước. Tớ sẽ góp ý một chút từ đó.”

Sau đó bọn tôi ghé qua vài cửa hàng, và kết quả là tủ áo thun của tôi được mở rộng thêm kha khá.

À, tôi cũng hơi liều khi mua thêm vài chiếc màu tím và hồng. Seika-san chọn giúp tôi những màu sắc và họa tiết mà ngay cả tôi mặc cũng không bị kỳ. Đúng là gu thẩm mỹ của cô ấy rất tốt.

.

.

.

<Góc nhìn Seika>

Sau khi chọn xong quần áo cho Kousei, tôi cảm thấy hơi rảnh.

Tôi tìm thấy một cửa hàng đồ mà tôi nghĩ là cậu ấy sẽ thích, rồi nói có thể xem mấy mô hình lâu đài nhựa, nhưng cậu ấy trả lời: “Tớ làm hết rồi.” Đúng là Koisei thật—.

“Tầng bốn có một khu giống như lounge, mình lên đó nhé?”

Tôi không nghĩ ra được việc gì khác, nhưng cũng chưa muốn về.

Dù sao thì sau giờ học bọn tôi cũng thường trò chuyện thong thả như vậy.

Lúc đó tôi chợt nhận ra: “À, hóa ra các cặp đôi hay vợ chồng ngoài kia là đến trung tâm thương mại, chơi một chút, rồi về nhà trêu đùa nhau như thế này.”

Nghe cũng hay thật. Không cần kéo dài buổi hẹn, vì họ đã ở trong mối quan hệ mà việc gặp nhau là điều hiển nhiên.

“Tầng bốn à… tớ chỉ toàn đến khu nhà hàng thôi. Không ngờ còn có chỗ như vậy.”

“Cậu là người địa phương mà không hay tới đây sao?”

“Thỉnh thoảng đi với gia đình thôi. Seika-san có vẻ quen hơn.”

“Ừ. Thỉnh thoảng đi với Mama. Với cả Hinano nữa, nhà cậu ấy ở gần đây, nên tớ đi với cậI ấy suốt.”

Hinano là bạn tôi từ cuối tiểu học và sơ trung. Sau Chika thì cô ấy là người bạn lâu năm thứ hai của tôi. Lên cấp ba thì bố mẹ cô ấy chuyển việc và dọn sang Sawamigawa, nhưng vì học lực nên cô ấy không vào được trường tôi. Người xung quanh tôi hay chuyển đi thật.

“À, người cậu hay đi chơi cùng vào Chủ nhật đúng không?”

Thường thì tôi đi với Kousei vào thứ Bảy, còn Chủ nhật thì đi với Hinano

“Tớ đăng lên Twista suốt mà. Cậu không xem nhiều đúng không?”

Tôi liếc cậu ấy một cái, nhưng cậu ấy chỉ cười trừ rồi chạy đi trước.

“Nhưng đi nhiều thế này thì tớ không cạnh tranh nổi kỹ năng Aeun Mall của cậu rồi. Có khi ngay cả trình chơi Nobunaga Strike Stick của cậu cũng vượt xa tớ?”

“Tớ hoàn toàn không hứng thú. Trò đó hôm nay tớ mới biết lần đầu. Dù có nói là biết nhiều thì tớ cũng chỉ vào game center để chụp Purikura thôi.”

Vừa đi vừa nói chuyện như vậy, bọn tôi đến cuối tầng bốn. Ở đó có vài bộ sofa xếp thành vòng tròn. Một bộ đang bị mấy đứa trẻ chiếm, chúng leo lên leo xuống rất vui. Bố mẹ chúng thì đứng xa một chút nói chuyện với nhau.

“ Vào phía trong đi?”

Không muốn bị làm phiền, bọn tôi đi ra tận phía sau, nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố qua cửa sổ lớn.

“Ồ.”

Kousei hơi ngả người ra sau.

“Tớ rất thích chỗ này.”

“Vậy à?”

“Nhìn thấy cả thành phố mà, đúng không? Nhìn kìa… đó là bệnh viện tớ từng nằm.”

“À, Bệnh viện Trung tâm Sawamigawa.”

“Đúng rồi, tầng bảy.”

“Xin lỗi, tớ không nhớ được số tầng.”

Kousei làm vẻ mặt áy náy.

“À, không sao. Tớ không giận cậu vì chuyện đó đâu.”

“À, ý tớ không phải vậy…”

Chỉ trong chốc lát, bầu không khí trở nên kỳ lạ. À, sao tôi lại nhắc đến số tầng làm gì chứ.

Nhưng đúng lúc tôi bắt đầu thấy chùng xuống, Kousei nắm chặt tay tôi.

“À…”

Tôi cảm nhận được sự dịu dàng của cậu ấy. Có lẽ Kousei chỉ đơn giản là thấy tiếc vì không nhớ được tôi, chứ không có ý gì khác. Hình như chính tôi mới là người để tâm quá mức vì cảm giác có lỗi, xin lỗi nhé và cảm ơn cậu Kousei

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!