I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN ( 1-100) - Chương 82 Ký ức của tôi bị nàng Gyaru thổi bay

Chương 82 Ký ức của tôi bị nàng Gyaru thổi bay

Trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã đang đạp xe trên đường về nhà. Tôi lờ mờ nhớ mình từng đứng chờ đèn đỏ một lần, ngoài ra thì hoàn toàn không biết mình đã đạp như thế nào. Suốt quãng đường, má tôi nóng bừng, còn não thì như đang quá tải.

Tôi đã bị… hôn.

Chính cô ấy nói đó là trả đũa vì đã bắt tôi chờ đợi, nhưng nghe thế nào cũng gượng ép. Nếu là trả đũa thì thứ bay vào má tôi phải là một cái tát, chứ không phải đôi môi. Hay nói đúng hơn, chắc cô ấy chỉ đang che giấu sự xấu hổ của mình thôi.

Cô ấy làm vậy dù biết bản thân sẽ xấu hổ. Một nụ hôn vì tình cảm dành cho bạn bè sao? Nhưng tôi chưa từng thấy cô ấy làm thế với Douguchi-san, nên khả năng đó có vẻ thấp. Vậy thì, đúng như tôi nghĩ… là kiểu đó sao? Tôi vừa mới bắt đầu nghĩ rằng có lẽ không phải như vậy, thì nụ hôn này lại xảy ra. Không thể nào chỉ là hiểu lầm được, đúng không?

“Dù là mùa hè, nhưng mùa xuân đã tới rồi.”

“Này, đừng gọi chị mà không có kính ngữ.”

Một giọng nói vang lên ngay gần đó khiến tôi giật nảy người. Tim tôi đập thình thịch như vừa trúng hiệu ứng hình ảnh trong phim kinh dị.

“Ha ha ha. Em làm cái gì vậy hả, thằng nhóc? Chị không vào nhà được rồi này.”

Ra vậy. Tôi đang đứng ngay trước cửa ra vào, nên chị không vào được. Chị mặc đồ thường ngày, chắc là vừa đi cửa hàng tiện lợi về.

“Buổi hẹn hò thế nào… khoan, cái gì!?”

“Ơ?”

Khi chị nhìn thẳng vào mặt tôi lần nữa, chị trông vô cùng ngạc nhiên.

“Chị hiểu rồi, thành công rực rỡ ha. Tốt cho em nhé. Có bạn gái rồi còn gì!”

“Ơ? Ơ?”

“Gì vậy? Em còn chưa nhận ra à? Vào trong soi gương đi.”

Nói xong, chị ấy đặt tay lên lưng tôi và đẩy vào nhà. Tôi làm theo lời chị, nhìn vào tấm gương treo trên tường phía trên kệ giày. Trên má phải của tôi có một lớp son đỏ mỏng.

“Aaa…”

Cảm giác vẫn còn đó nên tôi không hề nghi ngờ, nhưng khi được chỉ ra bằng bằng chứng không thể chối cãi này, tôi lại một lần nữa nhận thức rõ ràng rằng đó là sự thật.

Tôi có cảm giác mình sắp hét lên.

Chỉ riêng việc cuối cùng cũng chính thức trở thành bạn bè đã đủ để cảm xúc của tôi chạm ngưỡng chịu đựng, vậy mà giờ đây tôi còn bị dội thêm một loạt cảm xúc nữa. Tôi không xử lý nổi, chúng cứ muốn tuôn ra khỏi miệng.

“Ư—UWAaa.”

Vì xấu hổ khi biết chị đang nhìn, tôi không thể hét to, nhưng cũng không thể giữ trong lòng, nên một tiếng rên nửa vời, chẳng ra hét, đã thoát khỏi miệng.

“Không, cái cảm xúc gì vậy?”

Chị hỏi em thì em biết hỏi ai????

“E—Em chạy bộ một lát!”

“Hả? Sắp tới giờ ăn tối rồi đó!?”

“Em sẽ về ngay!”

Không đợi câu trả lời, tôi bắt đầu chạy. Tôi cũng chẳng biết mình đang chạy đi đâu. Thậm chí tôi còn không biết vì sao mình lại chạy. Thế nhưng, tôi không dừng chân lại được.

Nhưng đúng là tôi mà. Dù adrenaline có dâng cao, bức tường thể lực của tôi vẫn quá thấp nên tôi nhanh chóng chậm lại. Thở hổn hển, tôi chạy vào một công viên trẻ em cách đó khoảng 300 mét rồi dừng lại.

“Haa, haa. Mình đã bị… hôn. Lên… má.”

Dù câu chữ đứt quãng, tôi vẫn không kìm được mà nói ra. Tôi nhẹ chạm vào má phải. Đôi môi của cô ấy và đầu ngón tay tôi như mặt trăng với con rùa. Dù cảm giác hoàn toàn khác nhau, cảnh tượng đó vẫn tự nhiên được tua lại trong đầu tôi.

[Chúc mừng nhé. Có bạn gái rồi còn gì!]

Lời của chị cũng sống lại trong não tôi.

Bạn gái. Cô ấy chưa phải là bạn gái, nhưng liệu sau này có thể không? Tôi đã nghi ngờ rằng cô ấy thật sự có tình cảm với tôi, chỉ là hơi vượt quá mức bạn bè một chút. Tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy lại có một bước đi chủ động đến thế.

Nếu mượn chính phép so sánh của Seika-san, thì nó giống như một trường đại học quốc gia danh tiếng chủ động mời nhập học, dù bạn còn chưa nộp đơn.

“…Món hời ngọt ngào quá.”

Có thể không? Khi bình tĩnh lại, tôi bắt đầu thấy điều đó thật khó tin. Nhưng tôi cũng không thể tưởng tượng Seika-san lại đùa giỡn với tôi.

“Có khi nào không phải đùa giỡn, mà là cô ấy đang gây khó cho mình để trả đũa không?”

Không phải để che giấu sự xấu hổ, mà là một trò chọc ghẹo. Cô ấy bất ngờ cũng khá tinh nghịch… không, vẫn thấy đau. Nếu là một cô gái hời hợt thì còn khác, nhưng tôi không nghĩ một người đỏ mặt vì chính hành động của mình lại chọn kiểu đùa đó. Vậy thì có lẽ tình cảm của cô ấy dành cho tôi không phải nhất thời, mà là thật sự đang cố chọn tôi làm đối tượng?

Ngay từ đầu, còn tôi thì sao? Tôi chỉ cần có lại một người bạn là đã thấy hạnh phúc rồi. Nhưng liệu việc mối quan hệ với Seika-san chỉ dừng ở mức bạn bè có ổn không, hay nếu có thể, tôi muốn trở thành người yêu của cô ấy?

“Mình phải nghĩ thêm đã.”

Thích một người bạn và thích một người khác giới. Tôi chưa từng nghĩ về điều đó. Hay đúng hơn, đây là lần đầu tiên tôi thân thiết với một cô gái đến mức này, nên cũng là chuyện đương nhiên.

…Dù thế nào thì đây cũng không phải chuyện có thể có câu trả lời ngay lập tức.

“Haa~”

Thôi thì. Hôm nay cứ về nhà đã.

Bị tiếng ve chiều trong công viên thúc giục, tôi quay lại con đường mình vừa chạy qua.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!