Chương 80 Bất ngờ cho nàng Gyaru
Một phần vì vấn đề giày dép, Seika-san – người đã đi bộ tới đây – ngồi ở yên sau lưng khi tôi bắt đầu đạp xe.
Giống như hôm trước, cô ấy vòng một tay qua bụng tôi để giữ thăng bằng. Tôi liếc nhìn về phía sau thì thấy tay còn lại của cô ấy đang giữ chặt gấu váy, không để nó bay lên.
Con gái thật vất vả. Trước đây trong một cuộc trò chuyện vu vơ, cô ấy từng nói rằng mình luôn khổ sở vì váy đồng phục. Nếu dài quá thì nó phồng lên như dù, còn nếu ngắn quá thì đàn ông đi ngang qua có thể nhìn thấy đủ thứ.
Dù trong đầu đang nghĩ những chuyện như vậy, cổ họng tôi vẫn khô khốc vì căng thẳng.
Sau chuyện này, tôi định sẽ nhờ cô ấy một việc. Tôi sẽ đưa chiếc chuông xe cho cô ấy, và dù không phải lấy nó làm cớ, tôi vẫn sẽ nói ra lúc đó.
Xin hãy làm bạn của tớ.
Tôi biết bây giờ nói điều này thì đã muộn. Nhưng với tôi, việc nói thành lời có ý nghĩa rất lớn.
[Cậu chưa từng nghĩ tớ là bạn sao?]
Tôi tưởng tượng ra cảnh mình bị trách như vậy. Nhưng chắc chắn trong thực tế cô ấy sẽ không nói thế.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Seika-san cũng đang để ý đến hoàn cảnh của tôi. Có lẽ cô ấy không biết chi tiết, nhưng tôi cảm thấy cô ấy cố tình tránh dùng từ “bạn bè” khi nói với tôi.
Vì thế, chắc sẽ ổn thôi. Chính vì cô ấy là người dịu dàng như vậy, nên tôi có thể tin tưởng.
Tôi sẽ nói. Tôi muốn làm bạn. Tôi muốn đáp lại sự tử tế của cô ấy.
Cuối cùng, chiếc xe đạp cũng dừng lại trước lối vào khu căn hộ.
“Hôm nay cảm ơn cậu vì mọi thứ. Tớ đã có một ngày rất vui.”
Có lẽ lời nói đó không hề dối trá, nhưng nụ cười của Seika-san trông có chút cô đơn. Tôi dựng xe ở mép vỉa hè rồi khóa lại.
Chỉ cần như vậy thôi, cô ấy đã hiểu ra, gương mặt lập tức rạng rỡ.
“Cậu vào nhà à?”
“Tớ chỉ vào tới sảnh thôi. Tớ muốn nói thêm một chút.”
Nghe vậy, Seika-san gật đầu liên tục. Thỉnh thoảng cô ấy hành động như một chú cún con, rất đáng yêu.
Seika-san mở khóa cửa và chúng tôi bước vào bên trong. May mắn là dường như không có cư dân nào ở đó. Hôm nay là ngày đầu của kỳ nghỉ ba ngày. Những người đi chơi chắc chưa về, còn những người ở nhà thì có lẽ đã đi mua đồ ăn tối xong xuôi rồi. Có lẽ đây là khoảng thời gian trống.
“Ngồi đi, ngồi đi. Aah~ mát thật.”
Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên hai chiếc sofa, giữa là một chiếc bàn kính.
“…”
“…”
Tôi nên bắt đầu thế nào đây? Mở đầu bằng chuyện phiếm thì kỳ quá. Mà chúng tôi cũng đã nói đủ về cảm nhận của buổi hẹn rồi.
Không, thứ tôi cần bây giờ chỉ là dũng khí. Tôi đã quyết định sẽ nói hôm nay, vì nghĩ rằng chỉ có ngày đặc biệt này tôi mới nói được. Thế nhưng dù đã nghĩ như vậy, tôi vẫn không gom đủ can đảm, và cuối cùng không thể nói ra trong buổi hẹn.
Lúc đó, tình cờ Seika-san lại là người mở lời trước về một chuyện khá nghiêm túc. Cô ấy chia sẻ một phần rất mong manh trong trái tim mình. Dù bình thường cô ấy khá thẳng thắn trong hầu hết mọi chuyện, tôi chắc rằng việc nói ra điều đó khiến cô ấy xấu hổ. Nhưng cô ấy vẫn vượt qua và muốn chia sẻ.
Sự chủ động của người này luôn là thứ giống như ngọn hải đăng đối với tôi.
Tôi hít sâu một hơi,
“Ừm, Seika-san. Thật ra tớ có thứ muốn đưa cho cậu.”
Nói vậy xong, tôi mở khóa kéo chiếc túi đã mang theo suốt cả ngày, lấy ra một hộp đựng figure và nhẹ nhàng đặt lên bàn.
“T–thứ này!?”
Seika-san mở to mắt kinh ngạc. Mí mắt cô ấy nâng cao, lớp trang điểm lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang.
“Cậu đã làm cái này sao?”
“Ừ. Làm lén. Dành cho hôm nay.”
Bên trong chiếc chuông xe đạp nhỏ là một chiếc xe đạp còn nhỏ hơn nữa, cùng với tôi và Seika-san.
“Thật luôn á? Tớ cứ nghĩ cậu chỉ làm mỗi Nobuel thôi.”
Cái đó sẽ kịp hoàn thành trước hạn cuối tháng này. Vì thế tôi đã ưu tiên cái này trước. Tôi muốn nó kịp cho buổi hẹn hôm nay. Tôi là kẻ nhát gan, nên nghĩ rằng nếu không có một món quà như thế này, chắc tôi sẽ không nói ra được.
“…Seika-san. Cậu còn nhớ tớ đã nói gì ở chỗ này trước đây không?”
“Ừm.”
“Tớ nói rằng tớ rất vui vì được gặp lại cậu.”
“À… ừ. Tớ nhớ. Vì lúc đó tớ rất vui.”
Đó là ngày tôi đuổi theo Seika-san sau khi giữa chúng tôi trở nên gượng gạo. Sau này nghĩ lại, tôi còn thấy ngạc nhiên như chuyện của người khác vì mình đã có đủ can đảm chạy tới nhà cô ấy. Có lẽ sâu trong lòng, ngay từ lúc đó tôi đã muốn làm bạn với Seika-san rồi. Dù trong đầu tôi đã quên mất Sei-chan, nhưng bản năng vẫn biết rằng cô ấy là một cô gái trung thành và đầy nhiệt huyết.
“…Có lẽ với Seika-san thì đó là một tai nạn, nhưng chính vì chiếc xe đạp hỏng hóc ấy mà chúng ta mới có thể gặp lại nhau.”
Một bản sao thu nhỏ của khoảnh khắc đó. Seika-san cầm chiếc hộp bằng cả hai tay và cúi xuống nhìn vào bên trong.
“Hơn hai tháng qua, chúng ta nói chuyện và chơi cùng nhau gần như mỗi ngày. Tớ bắt đầu mong chờ việc đi học. Ngay cả việc làm đồ cũng thấy vui hơn trước… và tất cả là nhờ Seika-san.”
Tôi thật lòng nghĩ như vậy. Từ tận đáy lòng, tôi rất vui vì đã gặp lại cô ấy.
“Làm ơn… hãy làm bạn với tớ.”
Những lời mà tôi luôn muốn nói nhưng không thể nói ra… cuối cùng tôi cũng đã nói được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
