Chương 81 Bất ngờ cho cậu bạn Inkya
<Góc nhìn của Seika>
Cuối cùng. Cuối cùng cũng tới. Không, thật ra thì cũng chỉ mới khoảng hai tháng kể từ khi bọn tôi gặp lại nhau, nên xét theo tiêu chuẩn chung thì chẳng thể gọi là lâu. Nhưng nghĩ đến việc tôi đã mong mỏi cậu ấy đến mức nào, và cường độ thời gian bọn tôi ở bên nhau gần như mỗi ngày trong suốt hai tháng đó, thì với tôi, đúng là rất lâu.
Tôi siết chặt nắm tay dưới bàn, lặng lẽ tận hưởng niềm vui này.
“Ừ. Tớ cũng muốn làm bạn với cậu, Kousei. Không, đúng hơn là… tớ đã coi cậu là bạn từ lâu rồi, còn là một người bạn cực kỳ thân nữa.”
Tôi cố nói bằng giọng vui vẻ, để cậu ấy không phải lo lắng. Nhưng rốt cuộc, giọng tôi vẫn khẽ run lên vì hạnh phúc.
“Seika-san…”
Có lẽ Kousei cũng nhận ra điều đó, cậu ấy lặng lẽ đứng dậy khỏi chiếc sofa đối diện rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Không ai trong hai đứa chủ động trước, nhưng tay chúng tôi đã tự nhiên nắm lấy nhau.
“Không phải là tớ không coi cậu là bạn vì ghét cậu hay gì đâu… chỉ là, ừm…”
Tôi lắc đầu, cắt ngang lời cậu ấy.
“Không sao đâu. Tớ sẽ không ép cậu nói. Là bạn rồi thì cũng đâu có nghĩa là phải kể cho nhau tất cả mọi thứ. Khi nào cậu muốn nói thì hãy nói.”
Nhìn gương mặt đau đớn của cậu ấy, tôi nhận ra cậu ấy vẫn chưa sẵn sàng. Không, chắc là dù có vào lúc nào đi nữa, đó cũng là một hoàn cảnh rất khó để nói ra.
“Seika-san… cảm ơn cậu rất nhiều.”
Quan trọng hơn hết, ngay lúc này, chỉ riêng việc mối quan hệ của bọn tôi đã tiến lên một bước thôi cũng đủ khiến tôi vui đến mức muốn nhảy cẫng lên, nên tôi chẳng còn tâm trí đâu để tiếp nhận thêm bất cứ điều gì khác. Tôi đã từng nói với Haru-san rằng “bây giờ như vậy là em hạnh phúc rồi”, nhưng khi thật sự nhận ra rằng mọi thứ đã tiến triển, lòng tôi lập tức tràn đầy. Có lẽ sâu trong lòng, tôi vẫn luôn lo lắng.
Và có lẽ cậu ấy cũng cảm nhận được sự nhẹ nhõm cùng nỗi bất an của tôi. Kousei—
“Ừm! Vì để lâu như vậy, nên tớ sẽ trân trọng cậu! Dù gì cậu cũng là người bạn duy nhất của tớ, nên tớ sẽ làm hết sức mình và dành cho cậu tất cả thời gian có thể!”
Cậu ấy nói, với dáng vẻ hơi hoảng hốt.
À, đúng là vậy. Mức độ bạn thân nhất rồi. Một người bạn thân của một cậu nhóc hiền lành và chân thành như thế này, có lẽ còn được trân trọng hơn cả bạn gái của nhiều người.
…Nhưng dù vậy, tôi vẫn chưa thấy thỏa mãn. Đã tới mức này rồi, thêm một bước nữa thôi.
“Ừ, cảm ơn cậu. Từ giờ chúng ta là bạn thân nhé.”
“Ừ!”
Kousei cũng mỉm cười, trông như thể đã trút được gánh nặng. Nhưng xin lỗi nhé. Tôi không muốn dừng lại ở mức chỉ là bạn.
“Vậy thì… tớ về đây. Hôm nay tớ đã có một khoảng thời gian rất vui. Và tớ cũng… rất vui vì chúng ta có thể trở thành bạn.”
Giọng cậu ấy tràn ngập sự nhẹ nhõm và mệt mỏi. Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng biết, để làm được điều này cậu ấy đã phải lấy hết can đảm như thế nào.
“Lần sau hãy mời tớ nữa nhé… tớ cũng sẽ mời cậu.”
Nói xong, Kousei đứng dậy rất gọn gàng. Tôi cũng đứng lên theo, như bị kéo theo vậy.
“Này, Kousei.”
“Gì vậy?”
“Má cậu kìa. Hồi nãy vẫn còn dính kem đó.”
“Hả? Thật sao?”
Cậu ấy hơi cúi xuống, đưa má lại gần tôi để tôi nhìn cho rõ, và tôi chớp lấy cơ hội đó, vươn người tới.
──Chụt──
Một tiếng nước khẽ vang lên trong sảnh vào yên tĩnh. Cảm giác làn da mềm mại của Kousei chạm vào môi tôi.
Tôi nhanh chóng hạ gót chân xuống và bước lùi lại. Gương mặt sững sờ của Kousei. Cậu ấy nhẹ nhàng đưa tay chạm vào chỗ vừa bị tôi hôn, đôi mắt mở to.
“Tớ nói dối đó, đồ ngốc! Đây là trả đũa vì bắt tớ đợi lâu!”
Tôi chộp lấy hộp figure và túi xách trên bàn rồi chạy đi. Cánh cửa tự động dẫn tới thang máy mở ra với một tiếng “vù”. Lúc đó, tôi chợt nghĩ mình có lẽ đã quá tay khi gọi cậu ấy là “đồ ngốc”, nên quay đầu lại. Kousei vẫn đứng đơ ra với biểu cảm và tư thế y hệt lúc trước. Có hơi buồn cười. Vừa buồn cười, vừa đáng yêu.
“Hẹn gặp lại “vào ngày kia.”
Tôi nói thật nhanh rồi trốn vào trong thang máy. May mà thang đang ở ngay tầng một.
Trong chiếc hộp kín ấy, tôi hít một hơi thật sâu. Chết thật. Tim tôi đập loạn cả lên. Từ sau khi gặp lại Kousei, tôi đã hành hạ nó quá mức rồi. Làm ơn đừng dừng lại, thật sự đó. Bọn tôi cuối cùng cũng đã tiến lên giai đoạn tiếp theo, nên nếu dừng lại lúc này, thì dù có chết tôi cũng không cam lòng.
“Mình làm được rồi.”
Tôi đã làm rồi. Tôi thật sự đã làm rồi.
Những lời vừa thốt ra khỏi miệng tôi có thể hiểu theo cả hai nghĩa. Có lẽ trong tôi đang tồn tại cả hai cảm xúc đó.
Bọn tôi đã trở thành bạn thân, nhưng tôi sợ rằng nếu cứ tiếp tục làm bạn, cậu ấy sẽ không bao giờ nhìn tôi như một người con gái, nên tôi đã hôn cậu ấy. Có thể nói là tôi đã tự tay đóng một cái nêm giữa hai đứa.
Hơn nữa, như vậy thì đường lui của tôi cũng hoàn toàn bị chặt đứt rồi. Tôi đã bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Giờ thì chỉ còn hoặc là kết thúc hạnh phúc, hoặc là bị đá.
“Không sao đâu, chắc chắn vẫn còn hy vọng.”
Một người bạn thân khác giới vốn đã gần như là người yêu rồi. Hơn nữa, lúc nãy khi tôi hôn cậu ấy, cậu ấy cũng không có vẻ gì là ghét cả. Dù trông hơi ngơ ngác thôi. Sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi.
“Hay nói đúng hơn là… mình đã hôn cậu ấy rồi nhỉ.”
Vừa nói lại câu đó, mặt tôi lập tức nóng bừng lên. Bên trong tháng máy ẩm ướt này, hơi ẩm làm tôi nhớ lại cảm giác bờ má mềm mại của Kousei… tôi vô thức liếm môi mình. Cảm giác như thể tôi đã mang cả “dấu vết” của cậu ấy vào trong cơ thể… Aah, thôi được rồi! Tôi đúng là biến thái mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
