Chương 79 Tôi chia sẻ những kí ức của mình cho cậu bạn Inkya
<Góc nhìn của Seika>
Chắc là cậu ấy đang cố thay đổi bầu không khí,
“À mà, giám đốc của bệnh viện đó có một cái tên kì lạ lắm.”
Kousei nói bằng giọng cố tình trở nên vui vẻ
“Ể? Thật à?”
Tôi cũng cảm nhận được sự quan tâm của cậu ấy nên phối hợp theo.
“Là Ooyabu-san.”
“Thiệt luôn?! Biết thế thì tớ đã không vào bệnh viện đó rồi!”
“Ahahaha,” chúng tôi cùng cười.
“Nhưng nếu không đến bệnh viện của Ooyabu-san thì tớ đã không gặp Chika và Kousei rồi...”
“Dù vậy thì, cá nhân tớ vẫn nghĩ sẽ tốt hơn nếu tuổi thơ của Seika-san có ít khoảng thời gian đau đớn hơn.”
Cậu ấy thật sự rất dịu dàng. Và việc gặp được cả hai cậu chính là một kho báu. Dù tôi có thể trở thành bạn với Chika ở trường sơ trung Yoko đi nữa, thì tôi cũng không biết liệu mình có gặp được Kousei hay không.
Tôi cảm thấy cậu ấy đang hạ thấp bản thân, điều đó khiến tôi thấy buồn. Tay Kousei có vẻ sắp buông ra, nên tôi nắm lại.
“...Tớ có một mục tiêu, cậu biết không. Đó là đến được trung tâm thương mại này.”
“Hả?”
“Từ cửa sổ bệnh viện, tớ có thể thấy trung tâm thương mại này đang được xây dựng. Có một cái cần cẩu rất lớn treo những dầm thép đỏ rực, ngày nào chúng cũng được lắp thêm.”
“À... đúng là vào khoảng thời gian đó nhỉ.”
Kousei liếc nhìn bầu trời trong chốc lát. Mà kể cả người địa phương thì cũng đâu nhớ được cái gì được xây vào năm nào.
“‘Khi khỏe lại, mình sẽ đến chơi ở trung tâm thương mại đó.’ Đó là một trong những động lực của tớ.”
Kousei lắng nghe với đôi lông mày hơi nhíu lại.
“Nhưng cuối cùng thì tớ lại bị chuyển sang bệnh viện khác trước khi trung tâm thương mại hoàn thành.”
Tôi cười gượng, và Kousei cũng cười theo kiểu tương tự.
“Vì thế, lần đầu tiên tớ đến đây chơi cùng Chika và Hinano hồi cấp hai, cảm xúc lúc đó thật sự rất mạnh.”
“Ừ.”
“‘Giờ mình có thể đi tàu điện và đi xa đến thế này, thậm chí đến cả thành phố nơi mình từng sống.’ Tớ đã nghĩ vậy.”
Tôi nhận ra rằng mình đã trở nên tự do như thế.
“Những tòa nhà tồn tại suốt nhiều năm, thậm chí hàng chục năm, nên chắc chắn ngoài tớ ra còn rất nhiều người khác cũng có tình cảm gắn bó với chúng. Việc một tòa nhà vẫn đứng đó, không đổi thay, bản thân nó đã có thể trở thành một cột mốc trong lòng con người rồi.”
Việc tạo ra thứ gì đó thật sự rất tuyệt vời, nhỉ.
“Có lẽ tớ cũng nên thử làm gì đó...”
“Một tòa nhà à?”
“Ừm, xây dựng thì đúng là hơi quá. Tớ nghĩ là... có thể nhờ Kousei dạy tớ.”
Đột nhiên, mắt Kousei sáng lên.
“Nobu—”
“Không phải Nobunaga! Mấy thứ khác ngoài lãnh chúa thời chiến cơ!”
“Cha—”
“Chariel cũng không!”
Cậu ấy chẳng đưa ra được gợi ý tử tế nào cả. Sao lại thành ra thế này chứ?
“Nếu vậy, cậu có muốn thử làm phụ kiện không?”
“À, tớ biết cái đó! Kiểu như ‘Làm đồ thủ công bằng đồ của cửa hàng 100 yên’ ấy, tớ từng xem video rồi. Kousei cũng làm được à?”
“Tớ chưa từng làm phụ kiện, nhưng tớ vẫn thường làm những thứ phức tạp hơn bằng nhựa resin.”
“Ồ, tuyệt quá! À... nhưng mà tớ đã nhờ cậu rất nhiều rồi, nếu cứ lợi dụng cậu thế này thì...”
Tôi không khỏi nghĩ rằng mình lại chỉ đang nhận về mà thôi.
“Không sao đâu, mấy chuyện đó. Hiện tại, điều tớ thấy vui nhất chính là tạo ra tác phẩm cho Seika-san.”
Cậu ấy nói với nụ cười rạng rỡ đến mức tim tôi suýt thì ngừng đập.
Việc làm đồ cho tôi là vui nhất sao? Với một người yêu thích việc làm đồ đến thế? Niềm vui lớn nhất trong thứ cậu ấy yêu thích?
Được rồi! Sẽ ổn thôi! Tỏ tình đi! Sẽ không bị từ chối đâu, chắc là vậy. Tôi tin là thế.
À, nhưng có lẽ trước tiên vẫn cần được công nhận là bạn đã. Vừa nghĩ là đang vào guồng thì—
“Vậy thì khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, chúng ta sẽ mở lớp làm phụ kiện resin. Nhưng trước đó tớ phải hoàn thành Nobuel rồi còn cuộc thi nữa. Sẽ khá bận.”
Trái với lời nói, cậu ấy trông rất mãn nguyện, gương mặt tràn đầy sinh khí. Việc bị đối xử ngang hàng với Nobuel khiến tôi hơi khó chịu, nhưng thấy Kousei vui vẻ thì thôi cũng được.
.
.
.
Sau 4 giờ chiều.
Mặt trời vẫn còn cao, nhưng chúng tôi quyết định kết thúc ngày hôm nay.
Ngồi trên băng ghế bên ngoài, chúng tôi ăn kem ốc quế mềm mua dọc đường, vừa than thở về việc hôm nay sắp kết thúc.
“Vui thật đó~”
“Ừ. Tớ cũng mua được thêm nhiều quần áo, lại còn gặp mấy trò chơi thú vị.”
Ừm. Quần áo thì thôi đi, cậu vẫn coi Strike Stick là điểm nhấn à?
“Với lại... tớ rất vui vì được biết đến triết lý sống của Seika-san.”
“Gọi là triết lý thì nghe ngại quá.”
Nhưng đúng là tớ đã nói hơi nhiều trong bầu không khí cảm xúc đó.
“Bình thường trên đường đến trường hay sau giờ học, chúng ta nói chuyện nhiều thật, nhưng hầu như không đụng đến mấy chuyện sâu sắc.”
Chuyện ở trường, chuyện ăn uống, chuyện game, chuyện lớp học. Chỉ riêng cuộc sống thường ngày thôi cũng đủ để cuộc trò chuyện tiếp diễn. Vậy nên nếu không có dịp thế này, chắc chắn tôi sẽ không thể mở lòng.
Còn Kousei thì sao... không biết một ngày nào đó cậu ấy có kể cho tôi nghe về hoàn cảnh của mình không. Trước khi lại rơi vào cảm xúc, tôi ăn hết phần kem còn lại.
“...Chắc là về thôi.”
Dù không có gì quên mua, cũng chẳng còn việc gì chưa làm, nhưng tôi vẫn thấy buồn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
