I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN - Chương 07 Tôi bị cậu bạn hướng nội tra hỏi

<Góc nhìn Seika>

Tôi ngồi xuống chiếc ghế trong xưởng theo lời mời của cậu ấy, và Kutsuzawa-kun lấy từ tủ lạnh ra một lon nước. Nước ngọt vị vải. May thật. Tôi thích loại này. Nhưng giờ không phải lúc để nói mấy chuyện đó.

“Ờm, trước tiên, sao cậu biết nhà tớ ở đâu?”

“À, ừ. Thật ra thì, tớ mới chuyển từ thị trấn bên cạnh đến nên còn chưa quen khu này.”

Nghĩ đi, nghĩ đi. Lừa cậu ấy hết mức có thể!

“Tớ muốn đi dạo quanh khu này, và rồi tình cờ thấy Xưởng Chế Tạo Kutsuzawa. Họ Kutsuzawa cũng hiếm mà, đúng không? Thế là tớ nghĩ, ‘Chẳng phải đây là nhà Kutsuzawa-kun sao?’”

“...À ra vậy.”

Lý do chắc vẫn hợp lý. Có lẽ Kutsuzawa-kun cũng không nghi ngờ. Tiến tiếp thôi!

“Hôm qua thật ra tớ muốn đi cùng cậu để xác nhận xem có đúng là nhà cậu không.”

Nhưng thực tế là, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt khó chịu nên tôi giả vờ bỏ cuộc, nhưng thật ra tôi đã lén theo cậu ấy để kiểm tra.

“Tại sao? Việc đó có là nhà tớ hay không thì cũng đâu liên quan gì tới cậu, Mizoguchi-san.”

Tớ biết mà─!

“Thì... tất nhiên là tớ tò mò. Giống như đang giải ô chữ nhưng lại không thể xem đáp án ấy.”

‘Ôi, đau thật,’ tôi nghĩ, nhưng bất ngờ Kutsuzawa-kun mở miệng,

“À, tớ hiểu cảm giác đó. Khó chịu đúng không?”

Cậu ấy đồng ý. Không hiểu sao nhưng may cho tôi thật.

“Thế thì bỏ qua chuyện đó đã... Sao cậu lại trốn, nhìn trộm và chụp hình?”

“À─ cái đó...”

Ờ thì, cậu ấy hỏi vậy cũng đúng. Câu hỏi hoàn toàn hợp lý.

“Tớ thấy cậu thật tuyệt.”

“Tuyệt á?”

“Ừ. Nhìn cậu làm việc tập trung đến mức không để ý có người đang nhìn trộm, tớ thấy tuyệt lắm. Nói vậy nghe cũng lạ nhỉ.”

“Ể?! Hả, cái cậu chụp là tớ á?”

“Hả?”

“Tớ cứ tưởng cậu chụp thứ tớ đang chế tạo cơ.”

“Ể!? À, đúng rồi.”

Hóa ra có đường thoát kiểu đó. Aaaa, xấu hổ chết mất. Kiểu như tớ chụp vì trông cậu ngầu quá không kiềm được ấy. Thế này kiểu gì cũng bị hiểu sang nghĩa khác... mà thật ra cũng chẳng sai.

Tôi mở điện thoại, mở bức hình ra từ thư viện. Trong xưởng cũ nhuốm ánh chiều tà, một cậu con trai trẻ đối diện sản phẩm của mình với ánh mắt nghiêm túc cực kỳ. Khoảnh khắc lưỡi dao bạc phản chiếu sáng được ghi lại. Rất đẹp. Khuôn mặt của Kutsuzawa-kun bình thường thì chỉ nhỉnh hơn mức trung bình chút. Nhưng trong tấm hình này, cậu ấy thật sự rất đẹp. Nghe có vẻ kỳ, nhưng tôi nghĩ đó là vì tâm hồn cậu ấy đang phát sáng. Một thứ ánh sáng chỉ có ở người thật sự nghiêm túc với thứ họ yêu.

“Chờ đã, tớ thật sự ở nguyên trong khung hình luôn hả?! N-nếu đăng lên thì...”

Khuôn mặt Kutsuzawa-kun trông rối rắm. Và có chút lo sợ. Có khi cậu ấy cũng không muốn video sửa xe hôm qua bị đăng lên SNS chứ? Kiểu không từ chối được? Mọi người xung quanh tôi thường có gì đều nói thẳng, nên có thể tôi không nghĩ tới chuyện đó. Thêm nữa, tôi lại vô tình đăng bằng tài khoản công việc, nên chắc nhiều người xem rồi.

“Đừng lo, tớ không đăng tấm này lên Twista đâu.”

Nghe vậy, cậu ấy rõ ràng thở phào. Aaa, tôi biết mà. Tự nhiên thôi. Với người có thế giới riêng, có thứ để đắm chìm, thì thời gian yên ổn trong lớp còn quý hơn nhiều so với phải dây dưa với người như tôi.

“...!”

Hả? Tim tôi nhói lên, như bị vật nhỏ đâm vào.

“Ờm... thật lòng thì, tớ sẽ vui nếu cậu xóa nó đi...”

“Ể?”

Không muốn, tôi lập tức nghĩ vậy. Kiểu ảnh cảm xúc như này, có lẽ chẳng bao giờ chụp lại được. Tôi vốn đâu hứng thú gì với nhiếp ảnh. Nhưng kiểu như... ảnh đẹp thì ai cũng muốn giữ lại chứ.

“Tớ sẽ không dùng sai mục đích. Thật đấy. Ảnh này đẹp điên đảo luôn. Xóa thì phí lắm, đúng không?”

“Ừ thì, dù cậu hỏi tớ... nếu tớ bảo tiếc khi xóa ảnh của chính mình chỉ vì nó đẹp... nghe ghê lắm đúng không?”

“À, ừ, đúng nhỉ. Vậy, chắc là không được thật rồi.”

“...Tớ không hiểu lắm, nhưng nếu cậu thật sự không đăng lên SNS thì... đừng ghép ảnh hoặc chỉnh linh tinh.”

“Không có đâu! Cậu nghĩ tớ là kiểu người nào hả?”

Tôi nói vậy. Nhưng tôi có tiền án theo dõi, nhìn trộm, rồi còn đăng ảnh bằng tài khoản khác. Ừ, nếu ở vị trí Kutsuzawa-kun, tôi cũng sẽ cảnh giác hết mức. Tớ thật sự xin lỗi, Kutsuzawa-kun. Và cảm ơn cậu vì vẫn cho tớ giữ tấm ảnh.