I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 45

WN - Chương 08 Gyaru Nobunaga

Cuối cùng, tôi bị ép phải cho phép cô ấy giữ lại ảnh của tôi trong điện thoại. Tôi không có đủ can đảm để yêu cầu cô ấy xóa chúng một cách dứt khoát… thật đáng xấu hổ.

“Tớ quay lại làm việc đây.”

“Làm việc.”

Tôi nhìn về phía khúc gỗ mà tôi đã bắt đầu đục được một chút. Ờ thì, cũng không cần phải vội lắm, nhưng tôi nghĩ nếu tôi nói vậy thì chắc cô ấy sẽ rời đi. Tôi đoán… tôi không đến mức nói rằng chúng tôi như nước với dầu, nhưng tôi không thấy bất kỳ sự hợp nhau nào giữa chúng tôi. Chắc chắn chúng tôi sống trong hai thế giới khác nhau.

“Này này. Cậu đang làm gì vậy , bây giờ?”

Thật sao? Tôi chưa từng nghĩ cô ấy lại áp sát tôi như thế. Cảm giác về khoảng cách của cô ấy khác hoàn toàn tôi. Gyaru đúng là đáng sợ thật.

Bối rối, tôi nhặt chiếc hộp giấy bên cạnh và đặt nó lên bàn.

“Wow! Tuyệt ghê! Đây là thỏ đúng không? Còn đây là ếch. Hả, nghiêm túc á? Cậu còn làm được cả voi!? Không phải điên rồ lắm sao?! Cậu là bảo vật quốc gia sống ấy.”

Nếu chỉ khắc vài con vật từ gỗ mà đã trở thành Bảo vật quốc gia sống thì thế giới đúng là một hòn đảo kho báu khổng lồ rồi.

“Dễ thương ghê. Mắt mũi các thứ cũng có đủ luôn. Wow, wow. Wow.”

Cô ấy nhặt từng con một, nhìn từ dưới lên, rồi chọc nghiêng sang một bên. Thực tế thì với những tác phẩm thủ công, có thể chúng chỉ vừa được phủ véc-ni hay sơn, hoặc còn đang chờ keo khô, nên phép lịch sự là phải hỏi người làm ra trước khi động vào. Nhưng mà, là người này thì… tôi đoán cũng đành chịu.

“Có cả Oda Nobunaga nữa.”

“Oda Nobunaga?! Sau mấy con đó cậu chuyển thẳng sang Oda Nobunaga luôn?!”

“Đây.”

Tôi lấy nó ra từ một hộp giấy khác. Mẫu lấy từ bức chân dung nổi tiếng nhất, kiểu ông ngồi với vẻ mặt điềm tĩnh, nên chắc dễ nhận ra. Ngay cả dải obi của kimono cũng được khắc chi tiết, tạo cảm giác nổi khối.

“Thật Nobunaga luôn!! Cười muốn xỉu.”

Khi Mizoguchi-san cười lớn, âm thanh chụp hình vang lên từ smartphone của cô ấy. Cô ấy vuốt màn hình nhanh đến mức mắt tôi không bắt kịp. Tôi có linh cảm xấu nên,

“Mizoguchi-san? Có khi nào cậu đăng lên Twista rồi không?” Tôi hỏi.

“Ah! Xin lỗi, chắc cậu không thích hả?”

“Nếu được thì, tớ muốn cậu dừng lại.”

“Xin lỗi, thật xin lỗi. Tớ đăng rồi.”

Thế hệ mạng xã hội thật đáng sợ. Họ chia sẻ tự nhiên như hít thở. Chắc là... không, chắc chắn luôn, cô ấy không có ý xấu. Chính vì không có ý xấu nên mới rắc rối. Có lẽ tốt hơn là đừng để lộ đồ tôi làm quá nhiều.

“Để tớ xem chút. Mặt tớ với nhà tớ không có trong ảnh đúng chứ?”

Tôi lục tìm bằng smartphone. “Ờm, tên tài khoản của cô ấy là…” khi tôi còn đang bí, những ngón tay thon dài từ cạnh bên vươn đến, gõ chữ nhanh như chớp mắt. Tôi giật mình quay sang thì thấy mặt Mizoguchi-san ngay sát bên. Đôi mắt dài hẹp, sống mũi cao, ngay cả hàm răng khi cười hé ra cũng đẹp. “A, cô ấy thật sự đẹp khi im lặng,” tôi nghĩ. Suýt thì tôi bị hớp hồn nên tôi vội dãn khoảng cách.

Tôi lấy lại bình tĩnh và nhìn vào màn hình. Bài đăng trên cùng có Nobunaga và dòng caption đầy emoji cùng kaomoji : “Nobunaga do Kutsuzawa-kun làm. Tại sao cậu ấy lại muốn làm Nobunaga thì là bí ẩn, nhưng chất lượng thì đỉnh chóp.” Đã có phản hồi, của tài khoản tên Chika (chắc là Douguchi-san), và trong đó có tầm chục emoji cười lăn. Lại thêm phản hồi nữa, có lẽ của Sonoda-san: “Tài năng xuất sắc vậy mà để chôn vùi thì phí.” Không, cứ chôn đi. Ngoài kia chắc có năm chục nghìn người làm được thứ này.

Tôi hơi choáng, tắt điện thoại. Vừa định bỏ vào túi thì Mizoguchi-san kêu lên phản đối.

“Uwah, cậu không kéo xuống xem chút nào luôn? Cậu vô tâm với đời tư tớ quá đó?”

Ờ thì… dù có lục lịch sử tweet của cậu thì cũng chỉ thấy một cuộc sống gyaru-chính-hiệu, mà nếu cậu hỏi ý kiến thì tôi cũng không biết trả lời sao.

“Đây là tài khoản riêng tư của cậu, đúng chứ?”

“Ừ. Lần trước tài khoản tớ đăng nhầm là tài khoản công việc .”

“Ờm. Cậu từng làm người mẫu phải không?”

“Đúng. Chính xác thì là reader model. Tài khoản này có nhiều người theo dõi ngoài trường nữa.”

Vậy nghĩa là tôi đã lọt vào tầm mắt nơi công cộng rồi.

“Thế… tớ đang bị fan của cậu chê bai à?”

“Hả? Không đời nào. Đa số follower của tớ là nữ. Chắc họ chỉ kiểu ‘Oh, ra là cô ấy tweet về một cậu bạn khéo tay trong lớp’ thôi.”

“Tốt quá. Tớ lo sẽ lặp lại chuyện sáng nay.”

“Đó chỉ là mấy đứa con trai ngốc thôi, nghĩ lệch hướng quá. Nhưng xin lỗi, tớ đã làm phiền cậu.”

“À, không.”

Nếu vậy thì ước gì cậu đừng tweet về tớ, kể cả trên tài khoản riêng tư…

“Tài khoản riêng đó… cái người trông như nấm One-up có biết không?”

“One-up… cậu nói Miyasaka?! One-up!! Hahaha, tất nhiên tớ sẽ không nói với cậu ấy rồi, hahahaha.” 

Mizoguchi-san ôm bụng cười. Còn với tôi thì chẳng buồn cười chút nào.

Nấm trong Super Mario để tăng mạng ( chắc thế) Mấy cái kiểu như vầy ấy ദ്ദി◝ ⩊ ◜.ᐟ