I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN - Chương 06 Tôi đã chụp lén cậu bạn hướng nội cùng lớp

<Góc nhìn của Seika>

Sau khi giờ sinh hoạt cuối ngày kết thúc, Kutsuzawa-kun rời lớp rất nhanh. Tôi nghĩ là gần như chẳng ai ngoài tôi để ý. Năng lực sống ẩn của cậu ấy đúng là không đùa được. Chika cũng nói rồi, nói chuyện với cậu ấy thì thú vị đó, vậy nên cậu ấy nên chủ động giao tiếp với bạn cùng lớp hơn. Nhưng giờ chắc khó rồi, vì cũng qua Tuần lễ Vàng, hầu hết các nhóm trong lớp đều đã cố định cả.

“Nếu là nhóm của bọn mình thì…”

Không. Khó lắm. Đừng ngây thơ quá chứ. Tôi thực sự hối hận vì chuyện Twista và nói nó trong lớp. Tôi đã hoàn toàn quên mất. Rằng khi tụi tôi chú ý đến kiểu “inkya” như cậu ấy thì những người xung quanh sẽ thấy phiền. Có lẽ họ không muốn thấy ai mà họ cho là ở tầng “thấp hơn” trong cái gọi là phân cấp xã hội đột nhiên leo lên trên.

Haah. Nhạt nhẽo thật. Ai chơi với ai thì có làm sao đâu? Vậy nghĩa là tôi và Kutsuzawa-kun không thể làm bạn ư? Không phải lỗi của tôi, cũng chẳng phải lỗi của Kutsuzawa-kun, mà là lỗi của những người thứ ba không liên quan gì cả. Nghĩ tới đó tự nhiên tôi bực vô cùng.

“Mizoguchi.”

Tôi quay lại theo tiếng gọi. Đúng như dự đoán, là tên tóc xù phong cách ikemen. Miyasaka. Phiền chết đi được. Bộ dạng cậu ta như phát tín hiệu “đừng nói chuyện với tôi”, vậy mà vẫn bám theo tôi bình thường. Cậu ta bị lỏng ốc à?

“Gì?”

“Đi về cùng không? Nghe nói trước ga mở tiệm takoyaki mới. Thế nào? Tớ bao.”

“Không. Tớ chẳng muốn cậu bao gì hết.”

Tôi đáp lạnh nhất có thể rồi đi thẳng về phía bãi xe đạp, không thèm quay lại.

Tôi chỉ ghét kiểu người chỉ có mỗi gương mặt để khoe. Có lẽ đó cũng là một dạng tự ghét bản thân.

Đột nhiên. Gương mặt Kutsuzawa-kun hiện lên trong đầu tôi. Tôi tôn trọng cậu ấy vì có thể vẽ ra những bản thiết kế tuyệt vời như vậy, hay đúng hơn là vì sự tập trung đáng kinh ngạc đó. “Thế giới của riêng mình”, nhỉ? Tôi tự hỏi liệu một ngày nào đó tôi có thể tìm thấy thế giới của riêng tôi không? Hay tôi sẽ chỉ sống dựa vào gương mặt này?

Khi tôi bắt đầu đạp xe, chẳng hiểu sao đến giữa đoạn đường thẳng về nhà tôi lại quẹo phải.

...

...

Cửa cuốn của xưởng hôm nay được kéo lên. “Hãi.” Tôi nghĩ. Nếu bị một người thợ lạ bắt gặp, tôi sẽ khó mà viện lý do. Tôi không thể nói rằng mình đi theo con trai của giám đốc công ty bọn họ đến tận nhà.

Thôi cứ đạp xe đi ngang. Rồi nhân tiện liếc vào chút. Không… như vậy đúng là rình rập. Nhưng tôi đã tới tận đây rồi. Chậm thôi. Chậm nữa. Tôi sẽ đi thật chậm và lượn lờ.

Và khi đó tôi thấy được nó. Gương mặt nghiêng của Kutsuzawa-kun, ướt đẫm mồ hôi, được ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ xưởng làm sáng lên. Cậu ấy đang chăm chú đưa dao khắc trên khối gỗ đặt trên bàn làm việc. Khăn trắng quấn trên đầu, môi mím chặt thành một đường, ánh mắt chỉ dõi vào lưỡi dao và khối gỗ trước mặt.

Tôi nghẹt thở. Bánh xe đạp đã dừng hẳn, chân tôi đứng cứng trên mặt đường nhựa. Tôi không rời mắt được. Tôi muốn chụp lại khoảnh khắc này mang về. Ý nghĩ ngốc nghếch đó vừa lướt qua, gần như vô thức, tôi lấy điện thoại ra và bật camera.

Tách.

“!? Ơ!?”

Mắt Kutsuzawa-kun mở to như sắp rơi ra và quay sang phía tôi. Xong đời rồi.

“M-Mizoguchi-san?! Cậu làm gì đó? Ơ? Hả?”

Dĩ nhiên rồi.

“K-Không. Không phải tớ rình mò hay chụp lén gì đâu.”

Chết thật. Nhìn kiểu gì tôi cũng là stalker kiêm voyeur. Sao tôi lại làm vậy chứ.

“D-Dù sao thì, xin lỗi đã làm phiền—”

Tôi chỉ có thể chạy. Tôi cuống cuồng đạp xe, vẫn còn ngồi trên yên, thì—

Lạch cạch!

Một âm thanh kinh khủng vang lên, khi tôi nhìn xuống bánh sau thì xích lại tuột nữa rồi. Aaah, được rồi. Hết cứu. Tôi xấu hổ đến mức chẳng ngẩng đầu nổi.

“Ờm. Trước tiên thì để tớ sửa xích đã, nhưng… ngoài chuyện đó ra, tớ có thể nói chuyện với cậu một chút không?”