I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23082

WN - Chương 11 Buổi hẹn hò với Gyaru chính thức bắt đầu!

10:45, tôi đến nơi. Đã lâu rồi tôi mới đến Aeun Mall, nên tôi phải đứng nhìn bảng hướng dẫn trước toà nhà để xem lối vào phía tây ở đâu. Thêm năm phút đi bộ nữa. Chết rồi, chết rồi. Tôi lại đi vòng sang hướng ngược lại mất rồi. 10:52.

Khi tôi đến điểm hẹn, Mizoguchi-san đã có mặt ở đó. Cô ấy mặc một chiếc áo cutsew đen ngắn tới mức hở cả rốn. Trên áo in chữ tiếng Anh màu vàng. Bên dưới là chiếc quần jean xanh nhạt mỏng, trông như đã được tẩy và cào rách. Một chiếc túi đeo vai màu trắng khoác trên vai. Uwah, tôi không muốn nói chuyện với cô ấy. Không muốn, tôi sợ.

“Ah! Kutsuzawa-kun!”

Khi cô ấy quay lại, cô còn đeo cả kính râm. Một phong cách gyaru hoàn chỉnh. Mái tóc xám tro gần như bạc khẽ tung lên khi cô quay người. Ngọn tóc được uốn cong khá rõ. Tạo cảm giác mềm hơn mọi khi. Trang phục thì gyaru, nhưng tóc lại bồng mềm. Đây có phải kiểu “phá lệ có chủ đích” không? Kiểu đó chỉ những người thật sự giỏi phối đồ mới dám làm.

“Chào buổi sáng. Xin lỗi vì khiến cậu phải đợi.”

“Không đâu. Mình cũng vừa mới tới thôi.”

Đúng kiểu lời thoại đi hẹn hò, nhưng tôi chẳng còn tâm trí để nghĩ vậy. Thật lòng mà nói, kiểu người của hai đứa tôi khác nhau quá. Tôi không nghĩ có ai quanh đây nhìn vào sẽ nhầm tưởng rằng đây là một cặp đôi ngọt ngào đâu.

“Đi chứ?”

“Này này, cậu thấy outfit hôm nay của tớ thế nào?”

Uwah. Lại hỏi cái đó sao? Trả lời kiểu nào cũng xấu hổ cả.

“...Gyaru, chắc vậy.”

“Tớ biết rồi. Ý tớ là không biết có hợp hay dễ thương không.”

Tôi không nhận ra là chúng tôi đã bước vào giai đoạn chiến đấu nguy hiểm thế này. Trong khi tôi vẫn còn “dính hiệu ứng triệu hồi” nữa.

“Um, Mizoguchi-san xinh đẹp mà, nên mình nghĩ cậu mặc gì cũng hợp thôi.”

“...”

Mizoguchi-san im lặng như bị bất ngờ, rồi khẽ đỏ mặt, có vẻ đang vui mừng. Ugh, cô ấy dễ thương kiểu bình thường nữa chứ. Mặc dù chắc cô ấy quen nghe lời khen rồi. Nhưng nhìn phản ứng này, tôi lại cảm giác cô không phải kiểu thích đem sự dễ thương của mình ra phô bày trước con trai. Hôm Mushroom giúp cô chuyển bàn, cô cũng chỉ nói lời cảm ơn tối thiểu với thái độ hơi cộc. Nghĩ vậy, tôi chợt thấy sự ngượng ngùng lúc tham gia workshop và nụ cười bối rối này có lẽ là điều rất hiếm.

“Cảm ơn. Mà Kutsuzawa-kun nhìn trông đơn giản mà hợp lắm.”

Tôi thì mặc áo polo và quần jean – kiểu mà đi đâu trên thế giới cũng thấy. Dù vậy, tôi cũng đắn đo trước khi mặc nó. Nhưng tôi không muốn trông như một gã ảo tưởng cố tỏ ra phong cách, nên cuối cùng cứ chọn đồ thường ngày.

“Nghe vậy tốt quá. Tớ còn phân vân giữa cái này với áo có họa tiết Nobunaga nữa.”

“Họa tiết Nobunaga á?! Tớ muốn thấy ghê, nhưng chắc không phải hôm nay rồi.”

Vừa trò chuyện tự nhiên, cả hai bước qua cửa tự động của trung tâm thương mại. “Haa, lạnh ghê,” Mizoguchi vừa nói vừa dang hai tay.

.

.

.

Tôi có hơi lo, nhưng hoá ra cũng không nổi bật lắm như mình tưởng. Chúng tôi là một cặp lệch tông, tôi tưởng mọi người sẽ nhìn rồi khinh khẩy rằng “Hừm.” Nhưng không ai để ý nhiều đến vậy. Ở mall có đủ loại người, chẳng ai rảnh mà soi mói quan hệ của người khác. Có lẽ vì tự ti quá nên tôi tự ám thị bản thân. Chắc đó là bằng chứng rằng chính tôi cảm thấy mình không xứng khi đi cạnh Mizoguchi-san. Thực tế, nếu không phải do cô ấy nợ tôi một ân tình, thì chắc chẳng đời nào bọn tôi đi cạnh nhau ngoài ánh sáng thế này.

“Cậu muốn làm gì? Đi arcade trước không?”

“Không, pachinko thì hơi...”

“Cậu nghĩ tớ là ai? Tớ còn chưa bao giờ bước vào khu đó.”

Mà thật sự, tại sao arcade lại có cả pachinko với slot nhỉ?

“Đi chụp Purikura đi.”

“Hay đi giăng lưới bắt cá cam? Nếu dùng lưới cố định ngoài bờ thì...”

“Ahaha. Tớ đấm cậu bây giờ đấy.”

“Xin lỗi.”

Có lẽ do tôi quá lố. Không – rõ hơn thì, tôi không thích Purikura lắm. Vì cái máy đó y hệt hang ổ của bọn youkyas. Nhưng Mizoguchi-san không thèm quan tâm, nắm chặt cổ tay tôi kéo đi thẳng. Uwah, tay con gái nhỏ thật. Vừa nghĩ thế xong, tôi đã bị lôi vào khu arcade lúc nào không hay.

Khu trò chơi điện tử Pachinko là tên một trò chơi giải trí rất phổ biến ở Nhật Bản. Nó giống như dạng máy game bắn bi, vừa mang tính may rủi vừa giống máy đánh bạc. Người chơi bắn những viên bi kim loại vào máy, nếu bi rơi đúng ô thưởng thì sẽ nhận được thêm bi, sau đó có thể đổi bi lấy quà hoặc đổi gián tiếp ra tiền. Purikura (プリクラ) là từ viết tắt của Print Club – một dạng buồng chụp ảnh tự động rất phổ biến ở Nhật Bản. Máy đánh bạc ( Slot machine)