I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1505

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1169

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 382

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

WN - Chương 13 Ngay cả Gyaru cũng có phiền muộn

Tôi cảm thấy nếu rời đi ngay thì chẳng khác nào lợi dụng cô ấy để được đãi, nên tôi không thể nói là muốn về sớm được. Với lại, tôi không thích nơi đông người, nhưng tôi đã quen với Mizoguchi-san rồi. Cô ấy không phải người xấu. Tôi từng khó chịu vì vụ SNS và chuyện bị phơi bày trong lớp, rồi còn bị chụp lén nữa, nhưng suy cho cùng cô ấy vẫn không phải người xấu. Cô ấy cảm ơn tôi vì chuyện cái xe đạp, và khi nhờ tôi điêu khắc tượng, cô ấy bảo không thể để tôi làm miễn phí. Cô ấy là người có trách nhiệm rất rõ ràng.

“Tớ đi xem mấy tiệm phụ kiện được không?”

“Cậu muốn mua gì à?”

“Không phải vậy. Tớ vẫn chưa quyết định được mẫu cho món điêu khắc gỗ muốn nhờ Kutsuzawa-kun làm. Nên xem để tham khảo thôi.”

Tôi cảm thấy nếu có cái gì dễ thương thì mua luôn còn nhanh hơn. Nhưng mà, đồ điêu khắc gỗ thì hiếm, nên nếu được làm đúng con vật cô ấy thích thì sẽ là tốt nhất.

Tôi gật đầu rồi đi theo cô ấy, cùng dạo ngắm hàng trong các cửa tiệm.

“A, cái váy đó trông đẹp nhỉ?”

“Nếu cậu hỏi tớ chuyện đó thì…”

Tôi không rành thời trang con gái. Mà đúng ra, tôi tưởng là mình sẽ đi xem tiệm phụ kiện cơ. Thế mà cô ấy lại dính luôn vào mấy cửa hàng quần áo nữ. Có lẽ là do nghề nghiệp chăng.

“Người mẫu, ha.”

“Hửm? Cậu hứng thú à? Kutsuzawa-kun cậu định đăng ký luôn không?”

“Ể?! Đùa ác thế. Không… tớ chỉ nghĩ là, đúng như mình dự đoán, cậu thích quần áo thật.”

“Ừ. Tớ thích, nhưng mà…”

“Gọi là thiên hướng nghề nghiệp đúng chứ?”

“Không biết nữa. Nếu nói vậy, thì tớ thấy cai gọi là thiên hướng lại là tay nghề của cậu đó, Kutsuzawa-kun.”

“Ừ, đúng rồi. Vì tớ hạnh phúc nhất khi được tạo ra thứ gì đó.”

“Ngầu nhỉ, khi có thể nói chắc chắn như vậy.”

“Cậu không thể nói chắc như thế hả, Mizoguchi-san?”

“Thiên hướng nghề nghiệp của mình, ha… chắc là có chứ? Nhưng không hiểu sao tớ cứ nghĩ mình làm người mẫu được nhờ mặt đẹp, dáng đẹp, rồi nhiều thứ hơn người khác thôi.”

Tôi nghĩ cô ấy nói như vậy là vì ngay chính bản thân cô ấy cũng chưa nắm rõ được lòng mình.

Không biết từ lúc nào, chúng tôi đã cùng ngồi trên chiếc ghế nghỉ đặt giữa lối đi trong trung tâm thương mại.

“Nhưng cậu vừa tự nói mình mặt xinh với dáng đẹp đó thôi.”

“Ừm, mấy cô gái dễ thương, được nhiều bạn nam theo đuổi, chắc sẽ nói kiểu ‘Eeh, đâu có~’. Nhưng tớ không thích kiểu đó. Đẹp thì đẹp. Vậy chẳng phải tốt hơn sao?”

Tôi cũng nghĩ kiểu khiêm tốn lấy lòng con trai đó không hợp với cô ấy.

“Thế Kutsuzawa-kun thấy tớ không dễ thương chứ gì?”

“Tớ không biết cậu dễ thương hay không, nhưng tớ thích cách suy nghĩ của Mizoguchi-san.”

“C… cảm ơn.”

Cô ấy nói lời cảm ơn ngắn gọn với môi chu lại. Tôi nghĩ những lúc cô ấy lộ ra dáng vẻ này – bình thường ngại ngùng dù thường ngày hoạt bát – mới chính là lúc cô ấy dễ thương.

“Đừng nhìn nữa!”

Có vẻ tôi đã cười mỉm mà không hay. Cô ấy đẩy má tôi mạnh đến mức móng tay hằn vào da. Không biết đó là móng giả hay không, nhưng lại mềm bất ngờ. Mizoguchi-san ho nhẹ một cái, cố lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục câu chuyện. Nếu tôi chọc kiểu “Cậu giống người già quá” chắc câu chuyện không bao giờ tiến triển, nên tôi im lặng.

“Kutsuzawa-kun, cậu giỏi làm đồ như vậy từ đầu luôn à?”

“Không đời nào. Tớ bị đứt tay suốt. Đường cắt cũng hỏng be bét. Tớ chỉ thử rồi thất bại thôi.”

“Đúng ha. Với tớ, tớ trang điểm thì khá được ngay từ đầu, hoặc có lỗi vài chỗ vẫn nhìn ổn vì gương mặt vốn có… nói đơn giản, đó không phải thứ tớ muốn cố tới cùng đến mức thất bại là cáu.”

“Ý cậu là mức độ nghiêm túc khác nhau?”

“Ừ. Nếu hỏi tớ có giống Kutsuzawa-kun, người chịu thất bại rồi đứng lên làm lại, vẫn có và giữ đam mê để giỏi hơn không, thì câu trả lời là không.”

“Ý cậu là, ví dụ, nếu trang điểm không hợp da tự nhiên của mình thì cậu cũng không muốn cố?” 

“Ừ. Đúng vậy. Hoàn toàn đúng. Tớ nghĩ mình đã né điều đó bằng kiểu trang điểm tự nhiên, thời trang lười biếng, không quá cố. Tớ là kiểu gal yếu bóng vía ấy.”

“…Ừm. Tớ không thấy đó là vấn đề. Tớ cũng có nhiều thứ đã bỏ dở. Tớ chỉ tình cờ tìm được điều mình có thể đam mê sớm hơn, bất kể có năng khiếu hay không. Còn mấy lĩnh vực tớ không hứng thú thì một giây cũng không muốn dành cho nó.”

Tôi mỉm cười.

“Không cần vội. Biết đâu cậu tìm được thứ khác mà cậu thích, hoặc có khi tự nhiên lại thích nghề mẫu hơn. Dù sao mình vẫn là học sinh cao trung.”

Tôi sợ là nghe hơi giống đang thuyết giáo, nhưng khi thấy nụ cười nhẹ nhõm của Mizoguchi-san, tôi cũng thấy nhẹ cả lòng. Tôi không thích nhìn một người vui vẻ như cô ấy trở nên buồn bã.