I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN - Chương 09 Lời hứa với Gyaru

“Nhưng mà, cái này dễ thương thật.”

“Cậu đang nói Nobunaga à?”

“Khụ. Đừng nói linh tinh khi tớ đang định uống. Tớ đang nói con ếch, con thỏ với con cún kia kìa.”

Chữ cún con làm tôi cảm thấy được chữa lành đôi chút. Bình thường Seika là kiểu gyaru hơi thô, vậy mà xem ra cậu ấy lại thích chó.

“Dễ thương quá ha, tớ muốn bày trong phòng quá. Dễ thương quá trời, thích ghê. Liếc, liếc liếc.”

“...Mấy cái đó đã có chỗ nhận rồi, nói đúng hơn là tớ phải giao cho người khác, nên không được.”

Dù khó khăn đến đâu khi phải chống lại người hệ Dương, nhưng chuyện này thì, đúng như dự đoán, không thể.

“Mấy thứ đó là để tặng bọn trẻ ở trại mồ côi. Đây là sự kiện của hội khu phố, tổ chức không cố định, và khá nhiều doanh nghiệp trong thị trấn tham gia... nói thẳng ra thì cũng kiểu hoạt động từ thiện ấy.”

“Tự nhiên tớ thấy tội thật. Thật sự, tớ thật sự xin lỗi nhiều lắm.”

“À, không sao.”

Cuối cùng thì cậu ấy lại là người tốt, cúi đầu nhiều hơn tôi nghĩ, khiến tôi lại thành người lúng túng. Nhưng thật bất công khi phụ nữ đẹp vẫn cứ đẹp ngay cả lúc buồn rầu.

“Nếu cậu chịu thì tớ có thể làm cho cậu cái khác.”

“Ể? Nghiêm túc hả? Được luôn á?”

“Ờ thì, miễn không phải yêu cầu quá khó.”

“Uoa. Thiệt luôn? Cảm ơn nha. À, tớ trả tiền. Giá bao nhiêu?”

“Ể?”

Thành thật thì tôi không nghĩ cậu ấy sẽ nói tới chuyện đó.

“À, nhìn cái mặt kìa. Cậu nghĩ tớ định ăn chùa phải không? Tớ vẫn đi làm đó nha, dù là bán thời gian, nhưng tớ biết phải đàng hoàng trong mấy chuyện này. Ngay từ đầu tớ định bỏ tiền mua mà.”

“X-xin lỗi. Tớ chỉ bất ngờ thôi.”

Thì ra ý của cậu ấy khi cứ đùa đùa rồi liếc nhìn là như vậy. Tôi đã thay đổi đánh giá về cậu ấy, không, phải nói là thay đổi rất nhiều. Tôi tưởng cậu ấy là kẻ biến thái thích sưu tầm ảnh mấy đứa inkya cơ.

Nhưng mà, tôi thấy hơi khó xử nếu phải nhận tiền từ bạn cùng lớp.

“Vậy, lần tới nếu có chuyện gì thì cậu giúp tớ một tay, được chứ?”

“Kiểu nợ nhau một lần á?”

“Ừ, đại loại vậy.”

“OK. Nhưng đừng có kiểu ‘làm người bảo lãnh nợ cho tớ!’ hay chuyện gì rắc rối kiểu đó đấy.”

“Hahaha. Trong phim hay có cảnh xưởng nhỏ nợ nần, phá sản, rồi giám đốc treo cổ cơ mà!!”

“Đó không phải chuyện để cười đâu. Cấm tuyệt đối. Mà cậu buồn cười ghê á.”

Rồi Mizoguchi-san bỗng có vẻ nhớ ra điều gì đó.

“À đúng rồi! Tớ quên mất, lẽ ra tớ muốn đãi cậu một bữa để cảm ơn chuyện hôm qua, nhưng Kutsuzawa-kun mang cơm hộp nên chuyện đó chưa xong. Tớ phải trả nợ mới được.”

“Aah. Tớ tưởng việc cậu rủ tớ ăn chung với mọi người là kiểu cảm ơn rồi.”

“Như vậy creepy quá còn gì.”

Nghĩ lại thì đúng thật. Kiểu như chúng tôi là top 3 nữ sinh, mà lại ngồi ăn chung với một thằng inkya rác rưởi như cậu vậy.

“Học viện Tư Nhân Cabaret.”

Với họ thì chắc kiếm lời được đấy nhỉ?

“Hả?”

“Không có gì. Ưm, giờ tớ đang làm nên hơi phiền, nhưng hôm qua tớ chỉ gắn xích lại thôi, nên cậu đừng quá bận tâm.”

“Không. Hôm đó cậu thực sự đã cứu tớ. Và như tớ nói lúc nãy, kỹ năng của cậu không nên để bị coi rẻ. Nghiêm túc mà nói. Trong công việc của tớ cũng có người nghĩ kiểu ‘chụp hình với tạo dáng thì ai chẳng làm được, làm miễn phí đi,’ như thế đó.”

“Aah, đúng là tệ thật. Ngay cả việc trang điểm thôi cũng mất nhiều thời gian rèn luyện, và không thể đẹp lên nếu không bỏ công sức.”

“Đúng!? Đúng!? Đúng!? Tớ thật sự vui vì cậu hiểu!”

“Tớ có vẽ tranh nữa. Với cả làm búp bê với figure.”

“Figure...”

“Sao thế?”

“À, không. Ừ, nghĩ lại thì cũng đúng. Nobunaga cũng là búp bê mà.”

“Ừ, mặt đó cũng là tớ tự vẽ.”

Dù sao thì, nói tới mức đó rồi, tôi nên nhận chút lợi ích chứ.

“Vậy lần tới mời tớ một bữa đi.”

“OK. Ngày mai luôn. À, mai là thứ Bảy nhỉ. Nhọ ghê. Kutsuzawa-kun, mai cậu có kế hoạch gì chưa?”

“Không. Tớ nghĩ hôm nay sẽ xong lô hàng cho trại trẻ, nên mai thì...”

“Được, vậy 11 giờ trưa mai, gặp ở cổng Tây Aeun Mall.”

“Ể?”

Chưa để tôi nói xong, cậu ấy đã quyết luôn.

“Rồi, quyết vậy nhé! Tớ về đây. Xin lỗi vì lén chụp hình. À, với cảm ơn nước ép nữa.”

Nói xong, cô ấy rời xưởng ngay lập tức, lên xe đạp, vẫy tay chào tôi rồi biến mất trong nháy mắt. Cô ấy giống như một cơn bão vậy.