Bàn của những người xung quanh tôi được nối liền với nhau hết cái này đến cái khác, và trước khi tôi kịp nhận ra, chúng tôi đã thành một nhóm lớn. Nhân tiện thì, Yokokura-san – người ngồi cạnh tôi – đã vội vàng rời đi trước đó. Tôi hiểu. Tôi hiểu cảm giác của cậu. Cậu thấy như mình bị phơi ra dưới ánh nắng đúng không? Tôi cũng muốn chạy trốn nếu có thể.
“Wow, tuyệt thật. Trứng cuộn nhồi ớt chuông, còn cái này, là salad cá ngừ và dưa leo trộn mayonnaise à? Còn cơm thì rắc… cá bạc má bào sợi?”
“Là cá hokke. Mà này là do cậu nấu à, Sonoda-san?”
Một người nữa tham gia cùng là Sonoda-san. Cô ấy có mái tóc nâu, nhưng trông trưởng thành hơn hai người kia. Cô ấy cũng chỉ đeo một bên bông tai. Không ổn rồi, khả năng phán đoán của tôi đang bắt đầu tê liệt.
“Ừ. Tại bạn trai tớ á. Ổng cứ ồn ào kiểu ‘đồ ăn nhà làm, đồ ăn nhà làm’ hoài.”
Tôi có cảm giác cô ấy nổi tiếng theo một kiểu khác so với hai người còn lại, nhưng xem ra cuối cùng cô ấy cũng có bạn trai thật.
“Ria là dạng con gái lăng nhăng nhất trong nhóm bọn tớ đó-ssu.”
Mizoguchi-san nói với giọng thấp hơn thường ngày một chút. Cô ấy vẫn đang trong cái vibe kỳ lạ như cấp dưới? Sonoda-san (tức tên gọi là Ria nhỉ?) có vẻ bực mình, rồi đáp lại:
“Im đi, Bakivar.”
“Bakivar?”
Từ đó làm tôi liên tưởng đến kẹo đá cứng cứng.
“Là từ viết tắt của Baki Baki Virgin. Vì Seika là người ‘giữ sự thuần khiết’ trong nhóm bọn tớ.”
Douguchi-san giải thích. Ối trời. Ngay cả khi có con trai ở đây, họ vẫn nói chuyện nhạy cảm như không có gì. Đây chính là top caste. Hoặc có lẽ chỉ vì họ không xem tôi là đối tượng gì nên chẳng cần giữ ý.
“Im đi. Tớ sẽ yêu thật lòng sớm thôi. Cái mà đồ lăng nhăng như cậu chẳng làm nổi đâu.”
“Rồi rồi.”
Mizoguchi-san bị Sonoda-san gạt phăng nhẹ như gió. Tự nhiên cả ba người bọn họ đều có rất nhiều lựa chọn, nên tôi bắt đầu ngờ ngợ rằng họ đang nhìn xuống đứa như tôi – người đã sống cả đời chẳng có giao tiếp mấy với con gái, nhưng… hóa ra Mizoguchi-san cũng như tôi. Được cứu rồi...Nhưng khác tôi ở chỗ, có lẽ đó là điều cô ấy tự chọn. Chắc tiêu chuẩn của cô ấy cao lắm.
“Còn cậu thì sao, Kutsuzawa-kun? Có bạn gái không?”
Chết rồi, đường chuyền chí mạng. Nếu không nghe những gì Mizoguchi-san nói trước đó, chắc miệng tôi khô khốc vì hoảng, nhưng giờ tôi thấy nhẹ đi chút.
“Bây giờ thì tớ không có.”
“Hả!?”
Mizoguchi-san nhìn tôi như thể bị phản bội. Có vẻ cô ấy tưởng tuổi tôi = số năm chưa có người yêu.
“Vậy là cậu từng có rồi?”
“N-năm ngoái.”
“Gì, xạo quá~ Đừng hù tớ chứ.”
Mizoguchi-san đá nhẹ chân ghế tôi. Cô gái này có phạm vi đùa rộng bất ngờ thật.
“Kutsuzawa-kun, cậu nên nói chuyện nhiều hơn. Cậu thú vị mà. Không phải phí lắm sao?”
Có vẻ Douguchi-san cũng hiểu ý trêu đó, và nói vậy với tôi.
“Không…”
Thực tình, tôi khá tuyệt vọng, đó là lý do tôi mới có thể trò chuyện ngang hàng với ba người họ. Không đời nào tôi từ chối lời mời ăn trưa từ top 3 gyaru của lớp, nên tôi buộc phải chấp nhận. Nếu nói nhạt để tránh lộ khuyết điểm, tôi có thể bị xem như người chán ngắt, còn nếu nói sai một nhịp thì bị ghét. Dù là kiểu gì, cuối cùng tôi vẫn là bottom và bị ba nữ thần này xoay như chong chóng. Nếu vậy thì tôi cứ làm theo ý mình.
“Tớ quen làm mọi thứ một mình hơn.”
“Làm việc?”
“À, ừm, tớ hay làm đồ thủ công, chế tạo này nọ như sở thích.”
“Heeh. Kiểu thích craft mấy thứ đồ à?”
“Đúng. Tớ là một crafty.”
“‘Crafty’ hình như nghĩa khác mà?”
Một cuộc trò chuyện chẳng đem lại điều chi. Mọi người ăn trưa xong và tôi nghĩ, đến lúc rồi. Có vẻ những người khác cũng nghĩ thế, cả ba đều đứng dậy cùng lúc và bắt đầu dời bàn. Tôi cũng phụ.
Rồi, một cậu con trai đi tới, có hơi mạnh tay, nhấc cái ghế tôi định bê và đứng cạnh Mizoguchi-san. Cô ấy khẽ nói “Cảm ơn.”
À, giờ tôi nhớ rồi. Cậu này là ikemen thỉnh thoảng đi với nhóm 3 gyaru. Da trắng láng như idol Hàn, kiểu tóc ngắn mash trend khiến đầu trông tròn.
Cậu ta quay lại nhẹ, với vẻ mặt khó coi.
工作 = chế tác, 工作員 = mật vụ → nên thành nghĩa “gián điệp”). Ikemen (イケメン) là một từ lóng tiếng Nhật dùng để chỉ chàng trai đẹp trai, thu hút, thường có khí chất phong độ, lịch thiệp, dễ khiến người khác cảm mến.