Sáng hôm sau, khi tôi đến trường, lớp học náo nhiệt hơn thường lệ. Bình thường thì tôi chẳng để ý, nhưng riêng hôm nay, tôi có linh cảm chẳng lành. Khi tôi hỏi cô bạn ngồi cạnh – người tôi thỉnh thoảng mới nói chuyện (Yokokura-san) – rằng đã có chuyện gì xảy ra,
“Nghe nói trên tài khoản Twista công việc của Mizoguchi-san bỗng xuất hiện hình một cậu con trai. Mà trước giờ cậu ấy chưa từng đăng gì liên quan đến con trai cả.”
“...”
Thôi cứ chờ xem. Đâu phải chắc chắn là tôi. Nhưng khi nhìn màn hình điện thoại Yokokura-san đưa ra, tôi cảm thấy mọi thứ như tối sầm.
Đó là đoạn video tôi đang sửa xe đạp cho Mizoguchi-san, kèm dòng chữ: “Tớ nhờ một bạn cùng lớp sửa giùm xe. Nhanh dữ dội luôn, mình ngưỡng mộ cậu ấy một cách bình thường.” Cuối câu còn có một icon hình trái tim đang đập nhịp nhịp. Chết rồi. Hình trái tim mà còn động nữa thì thôi coi như xong.
“Chắc là bạn trai của cô ấy?”
Tệ quá, cực kỳ tệ. Vì trước giờ cậu ấy chưa hề đăng gì liên quan đến con trai, nên bảo sao người ta không nghi. Cái “ngưỡng mộ” này là như hôm cô ấy bảo “thần tượng”, kiểu xúc cảm khi ai đó làm điều mình không làm được – giống như thần thánh – hoàn toàn khác ngưỡng mộ kiểu tình cảm. Nhưng chẳng lẽ tôi đi giải thích điều đó cho cả lớp?
“Cậu ổn chứ? Kutsuzawa-kun, trông cậu tái mét kìa.”
“Tớ ổn… ổn. Chỉ là cảm giác như sắp ói.”
“Tớ nghĩ bình thường người ta sẽ gọi như thế là không ổn đấy.”
Yokokura-san cau mày nhìn tôi đầy lo lắng. Dễ thương thật. Dù bình thường chúng tôi chỉ nói chuyện vài câu lặt vặt thôi.
“Cậu học lớp mỹ thuật 5 hồi sơ trung đúng không?”
“Hả? Mỹ thuật với xe đạp liên quan gì nhau? Mà nếu tớ thực sự thành bạn trai của Mizoguchi ấy, tớ đã khoe trước rồi.”
“Cũng đúng. Nhưng bài đăng nói bạn cùng lớp, nên chắc chắn hắn đang ở đây.”
“Con trai mấy người háo hức quá mức. Thấy ghê.”
Tệ. Vô cùng tệ. Một phiên săn phù thủy sắp bắt đầu. Đây là tương lai của một quốc gia pháp quyền sao? Chán thật sự. Nhưng dù vậy, tôi vẫn phải tìm cách tàng hình. Chỉ cần để họ nghi ngờ, tôi chỉ còn cách tự cứu mình trong 5 giây thôi.
Đúng lúc đó, cửa lớp bật mở. Mái tóc dài vừa phải màu xám bạc khẽ bay, thu hút mọi ánh nhìn của bọn con trai. Tôi cũng nhìn. Nhưng chắc chắn cách tôi nhìn vẫn không… thèm thuồng như bọn họ.
Không, đợi đã. Cô ấy chắc chắn đọc được không khí chứ. Dù có vẻ khí chất nhẹ nhàng kiểu kia, nhưng cô ấy vẫn là học sinh trường luyện thi này. Đầu óc đâu có tệ.
Và xin hãy như thế. Chỉ cần cậu ấy đừng buột miệng những gì không nên nói, phiên tòa phù thủy này sẽ trôi qua bình yên.
“Ô! Kutsuzawa-kun! Cảm ơn chuyện hôm qua nha. Xe đạp của tớ chạy ngon lành luôn. Như mới vậy đó!”
Âm thanh của thất bại vang lên trong đầu tôi.
.
.
.
Sau đó,
Mizoguchi-san kể rõ mọi chuyện cho cả lớp, và nhờ vậy mọi thứ không leo thang quá mức. Vì cô ấy hoàn toàn khác tôi – một siêu inkyan chính hiệu – nên mọi người tin rằng chúng tôi chỉ tình cờ gặp và tình cờ giúp nhau.
Dù sao thì mọi thứ đã sáng tỏ. Tôi có thể trở lại cuộc sống bình thường. Cậu ấy không còn lý do gì để dính dáng tới tôi nữa, và tôi cũng vậy. Chắc tuần sau bọn trong lớp sẽ quên sạch.
Đó là tôi đã nghĩ như vậy.
“Kutsuzawa-paisen, giờ nghỉ trưa cậu hay ăn gì? Tớ đãi cậu để cảm ơn hôm qua~ hehe.”
Cái năng lượng khó hiểu của con gái. Hay đúng hơn là thật đáng nể khi cô ấy có thể nói chuyện thân mật với người mới gặp hôm qua như không có gì. Nghĩ thật lòng — kiểu người như vậy chính là dầu bôi trơn của xã hội.
“Tớ, ừm… tớ tự làm bento.”
“Ểh? Kutsuzawa-kun… đúng không? Cậu biết nấu ăn hả?” (???)
Một cô gái phong cách với mái tóc bob hai màu đen-hồng xuất hiện cạnh Mizoguchi-san. Tôi nhớ cô ấy là người lúc nào cũng đi cạnh Mizoguchi. Người tôi từng nhầm tên hôm trước. Vậy thì…
“Lần này chắc chắn rồi. Douguchi-san?”
“ ‘Lần này chắc chắn’ nghĩa là sao!? Bộ cậu gặp bản sao của tớ à!?”
Tôi lỡ nói gì đó hơi kỳ quặc. Mizoguchi-san bật cười lớn, lại còn vỗ tay như đang cổ vũ.
