Tôi dựng chiếc xe đạp lên và kiểm tra. Khi nhìn vào bánh sau, tôi thấy sợi xích đã bị trượt ra ngoài toàn bộ. Tôi đứng thẳng dậy, nắm ghi-đông rồi chuyển số về 1.
Tôi lấy đôi găng tay làm việc từ trong túi và đeo vào. Sau đó, tôi lắp sợi xích đã rơi ra vào bánh răng nhỏ nhất, ngoài cùng của bánh sau. Tôi kéo đoạn xích bị cong về phía tay lái và lắp nó khớp vào bánh răng phía trước nằm dưới yên xe. Một tay khẽ kéo xích, tay còn lại từ từ quay bàn đạp ngược chiều. Tôi nghe thấy tiếng lạch cạch khi nó quay bình thường, và xong.
“Wow! Kutsuzawa-kun, cậu đúng như một vị thần luôn đó.”
Vị thần này rẻ tiền thật. Tôi tự hỏi có phải tất cả tiệm sửa xe đạp trong thành phố đều là đền thờ không.
“Này này, tớ đăng lên Twista được không?”
Nhìn sang, Mizoguchi-san hình như đã quay lại từ lúc nào mà tôi không hay. Những ngón tay cô ấy, bộ nail như những cánh hoa đang múa, đang gõ điện thoại một cách đầy hăng hái.
“Ờm…”
“Tớ không quay mặt cậu đâu. Với lại đây là tài khoản riêng tư, nên ổn mà.”
Tôi chẳng biết ổn là ổn chỗ nào, nhưng khi bị hỏi “Ổn đúng không?”, tôi chẳng thể làm gì ngoài gật đầu. Số phận của kẻ hệ Âm là không thể từ chối khi dân hệ Dương tấn công mạnh mẽ. Tôi cảm thấy thật thảm hại, nhưng mà thôi. Chắc đây chỉ là tài khoản bạn bè kết nối với nhau, nên chỉ bạn bè của Mizoguchi-san mới xem. Hẳn sẽ không thành chuyện gì kỳ quặc đâu.
“À chết. Tớ bấm nhầm mất. Nhưng chắc không sao đâu.”
Tôi cảm giác như cô ấy vừa lỡ miệng điều gì đó cực kỳ đáng sợ. Không, sẽ ổn. Chắc chắn sẽ ổn. Với lại, chẳng đời nào video một đứa sửa xích xe đạp lại biến thành chuyện kỳ cục cả. Tôi thấy chán cái tính lo xa và rụt rè của bản thân.
Thôi kệ. Lần này nhất định tôi sẽ rút lui cho gọn.
“Ờ thì, tớ đến đây thôi. Xích xe cũ rồi, nếu có điều kiện thì thay mới cũng tốt.”
Tôi đưa lời khuyên cuối và rời đi một cach thật ngầu.
.
.
.
Đáng lẽ là như vậy.
“Nhà cậu gần đây đúng không, Kutsuzawa-kun?”
Có vẻ là đường về của chúng tôi cùng hướng, nên Mizoguchi-san cứ thế mà đi theo tôi. Cô ấy thử đạp chậm hoặc xuống dắt xe, nhưng có vẻ sải chân không hợp với tôi, thành ra trông khá vất vả. Tôi nghe nói mấy cậu hot boy khi có gái đi theo thì phải đi chậm cho hợp nhịp bước, nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì tới tôi cả. Hơn nữa, nãy giờ tôi cố ý nói vòng vo kiểu “Cậu có thể đi trước vượt tớ cũng được mà”, nhưng Mizoguchi-san chẳng để tâm tí nào.
“Ờ, thì… trong phạm vi đi bộ được.”
Ý tôi là, khoan đã? Đừng nói là cậu tính theo tôi đến tận nhà nhé? Sợ quá, sợ quá. Mục đích của cậu là gì? Nhà tôi chỉ là xưởng nhỏ, chẳng có gì giá trị hay thú vị. Không lẽ cậu định dùng đàn em lực lưỡng uy hiếp lấy số tiền tiết kiệm bé tẹo và tiền tiêu vặt của tôi…
“Nhìn ổn thật ấy. Tớ cũng muốn chuyển đến gần trường, mà gấp quá nên chẳng chọn lựa kỹ được.”
“Tớ biết mà. Nên nếu cậu gọi một cái là khoảng 20 người tới luôn đúng không? ’’
Nếu vậy thì xưởng nhà tôi tiêu. Ông tôi là người duy nhất làm ở đó.
“Ể? Không cần nhiều đến vậy đâu. Chỗ tớ là căn hộ nhỏ thôi mà. Tớ nhớ chỉ có bốn người.”
“Bốn người. Vậy là chỉ cần bấy nhiêu?”
“Ừ thì… ai cũng đô cả nên là vậy đó ha.”
“ĐÔ!?”
“Hết hồn. Sao tự nhiên la lên vậy?”
“Bố mẹ ơi, xin thứ—”
“Thôi đừng câu đó nữa.”
Mizoguchi-san chặn câu khẩu hiệu của tôi lại. Một khoảng im lặng ngắn lướt qua. Rẽ phải khỏi đường lớn, lối vào một con hẻm xuất hiện. Đây là khu dân cư nhiều người địa phương sinh sống, đi sâu vào sẽ là khu có vài xưởng nhỏ liền kề, và nhà tôi nằm ở đó.
“Ờ, tớ rẽ hướng này, vậy… hẹn gặp lại.”
“Heeh. Tớ chưa từng vào đây bao giờ. Mà tớ chuyển tới đây từ khi vào cao trung, nên nói thật là mấy chỗ khác tớ cũng chẳng rõ.”
“Ờm.”
Cậu ấy nghiêm túc thật sao? Định theo tới tận nhà à? Mong là không có âm mưu mờ ám gì… Tôi phải làm sao? Trốn? Nói kiểu “À quên đồ trên trường”? Ừ, ý hay đó.
“…Tớ nghĩ đi theo cậu đến tận nhà thì hơi phiền thật, nên tớ dừng ở đây. Hôm nay giúp tớ thật sự cảm ơn nhiều.”
Trước khi tôi kịp thực hiện kế hoạch, Mizoguchi-san đã chủ động dừng lại. Chắc mặt tôi lộ rõ là tôi thấy phiền. Không chừng tôi sẽ bị bắt nạt luôn… thôi, dừng suy diễn. Ngẫm thêm tiêu cực nữa chỉ làm tôi buồn thêm.
Cuối cùng, cô ấy giơ tay vẫy phía sau lưng rồi đạp xe đi.
“Mệt ghê.”
Tôi đã nói chuyện lâu đến vậy với người mà bình thường còn chẳng dám nhìn thẳng. Mau về nhà mà xả hơi thôi.
