I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 123

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN - Chương 01 Gyaru suýt ngã xe đạp

Có một tiếng rầm lớn, theo sau là giọng một cô gái hoảng hốt hét lên:

“UOOOH!”

Khi tôi quay lại, tôi thấy một cô gái đi xe đạp sắp ngã khỏi chiếc xe. Cô ấy đang định chạy lên vỉa hè theo một góc chéo, nhưng có vẻ như đã mất thăng bằng, hoặc có lẽ bánh trước trượt, nói chung là rơi vào tình huống chắc chắn sẽ ngã.

“Nguy hiểm.” Vừa lúc tôi nghĩ vậy, cơ thể tôi đã tự động lao tới với tốc độ mà bình thường tôi không thể tin được. Tôi chạy đến chỗ chiếc xe đạp, túm lấy cái giỏ phía trước rồi kéo mạnh, bằng cách nào đó đỡ được xe nghiêng lên vỉa hè. Chân cô gái ấy cũng như vậy, chiếc xe nhờ đó giữ thăng bằng theo phương ngang.

“Cậu… cậu ổn chứ?”

“Cảm ơn nhiều nha, cậu thực sự cứu tớ đó! Cậu nhanh thật luôn đấy, Kutsuzawa-kun!”

Nghe giọng nói đầy phấn khích đó, tôi cuối cùng cũng nhìn hẳn lên phía trước (nãy giờ tôi chỉ nhìn chiếc xe đạp mình đang kéo) để xem chủ nhân chiếc xe là ai. Đôi mắt dài, sắc, hơi tạo cảm giác dữ tợn, càng nổi bật bởi lớp trang điểm mắt lấp lánh. Sóng mũi cao và đẹp, môi hồng nhưng không quá chói. Trên tai có ba chiếc khuyên bạc kiểu barbell tạo ấn tượng hơi dữ dội.

Đây là lần đầu tôi nhìn rõ mặt cô ấy ở khoảng cách gần, nhưng có lẽ cô ấy là một trong nhóm gyaru ở lớp tôi. Tôi khá chắc tên cô ấy là…

“Douguchi-san, đúng không?”

“…Hả?” Cô gyaru nhướng một bên mày, tỏ vẻ hăm dọa. Đáng sợ.

“Tớ là Mizoguchi Seika. Douguchi là bạn tớ.”

“À… ra vậy. Tớ - tớ xin lỗi. Mong cậu tha thứ.”

Ahhhhh. Tôi gọi nhầm tên. Truyền hình và Internet đều nói rằng mấy chuyện nhỏ như vậy đôi khi cũng dẫn đến bắt nạt. Tôi chỉ vừa vào cao trung, chưa có bất kỳ người bạn nàonào. Nếu còn lỡ đắc tội nhóm gyaru đang đứng đầu bảng xếp hạng trong lớp thì đời học sinh của tôi coi như xong.

“Còn cậu là…”

“Bờ mẹ, xin thứ lỗi, đứa con bất hiếu này sắp lìa đời rồi.”

“Hể!? Cậu sắp chết thật à!?”

Giọng Mizoguchi gần như hét lên khiến tôi giật mình. Nhìn kỹ thì ánh mắt cô ấy không hề có kiểu ẩm ướt, đục ngầu như loại người hay bắt nạt.

“Tớ không hiểu cậu nói cái gì, nhưng cậu buồn cười thật đấy… khoan, không phải. Tớ đã tự giới thiệu rồi, thì cậu cũng phải giới thiệu chứ? Không thì trông tớ sẽ như kẻ ngốc mất.”

Hình như cô ấy là kiểu người để ý lễ nghi hơn tôi tưởng. Quả thật, tôi nhớ nhầm tên, rồi còn để cô ấy phải tự giới thiệu lại. Nếu tôi bỏ đi mà không nói tên mình, đúng là tệ thật.

“Ờm, tớ là Kutsuzawa Kousei.”

“Kou… sei.”

“À, kanji viết từ chữ ‘an’ trong ‘bình an’ và ‘sinh’ trong ‘sinh sống’.”

Thỉnh thoảng người ta đọc là Yasuo, nhưng bản thân tôi khá thích cái tên này. Tôi cũng hơi tò mò về tên Seika, nhưng nếu một đứa inkya như tôi hỏi thì có khi cô ấy thấy ghê.

【Uwah. Mới cứu khỏi ngã một chút mà gọi tên luôn? Kinh tởm. Bắt nạt nó thôi.】

Nếu chuyện đó xảy ra…

“Bố mẹ, xin tha thứ cho đứa con bất hiếu sắp lìa đời.”

“Tại sao từ nãy giờ cậu cứ muốn chết thế hả!?”

Mizoguchi nghe có chút bất lực, nhưng tôi không thể nói rằng tôi chỉ đang hoảng loạn tưởng tượng cảnh bị bắt nạt được. Mà nghĩ cho cùng, nói thêm chắc cũng chẳng đi đến đâu. Có lẽ tốt nhất tôi nên rời đi trước khi khiến cậu ấy khó chịu. Mà thật ra tôi cũng đâu định gọi tên Mizoguchi thêm lần nào nữa.

“Ờm, vậy tớ đi đây.”

“À, ừ. Cảm ơn vì đã cứu tớ.”

Hình như khi nói chuyện rồi, Mizoguchi không đáng sợ như tôi nghĩ. Nhưng, thôi, cũng không quan trọng. Chắc tôi sẽ không dính líu gì tới cậu ấy nữa đâu…

Keng!

Tôi quay lại vì tiếng động lạ, thấy Seika đang cố dắt xe đi. Nhưng chiếc xe không nhúc nhích, như thể bị đóng đinh tại chỗ.

“Aizzz, xui thật. Hình như xích bị tuột rồi!” Aah. Được rồi, tôi rút lại lời lúc nãy.

Có vẻ tôi vẫn chưa thoát khỏi việc phải dính dáng đến cô nàng gyaru này.