I Can Breathe Because You’re Here

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23086

Web novel - Chương 28: Ngài Mèo muốn nhắc nhở cộng sự (Bạn bè? Với cái mùi này á?)

Hoa anh đào đã tàn, nhưng mùa xuân vẫn tiếp nối với những hương hoa thay phiên nhau khoe sắc. Tôi cực kỳ thích mùa này. Một cái ngáp tự nhiên bật ra.

Hoa nở. Rồi hoa tàn. Gặp gỡ cũng là "nhất kỳ nhất hội", người ta nói quả không sai. Tôi thích công viên này vì ở đây có thể cảm nhận rõ rệt hơi thở của những loài hoa như thế.

"Lulu, anh ở đây à."

Một giọng nói lanh lảnh vang lên, hòa lẫn với mùi hương ngọt ngào khác hẳn mùi hoa.

"Anh hai, tìm thấy rồi nha~♪"

Một giọng nói non nớt khác vang lên.

Tôi thở dài. Chẳng lẽ không thể ngủ nướng một cách yên bình được sao.

Bất chợt, một bộ lông đen cọ vào mũi tôi.

"Tia."

Tôi gọi tên cô nàng. Từ phía đối diện, một cô mèo tam thể nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.

"Momo."

Tôi gọi tên cô nàng còn lại. Khi được gọi tên, cả hai đều nheo mắt vui sướng và dụi vào người tôi. Giờ này rồi thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận hai nàng mà không cần hỏi han gì thêm.

Chỉ là, việc bị hai nàng tìm thấy đồng nghĩa với việc—.

"Chị hai và cô nương ở đây tức là... Quả nhiên là ở chỗ này. Đại ca Lulu."

Y như dự đoán, đám mèo đủ loại lũ lượt kéo đến. Số lượng chắc phải hơn 20 con. Hửm? Hình như lại tăng thêm à?

"Sếp, xin lỗi vì đã làm phiền thời gian tình tứ của sếp với hai phu nhân. Trước khi bắt đầu, cho phép bọn em tổ chức buổi họp mặt kiêm chào hỏi tân binh ạ."

"Hồi trước dù có mọi người ở đó, anh hai cũng đâu có dừng lại. Mãnh liệt lắm cơ."

Momo. Đừng có cố tình chọc tức Tia nữa được không? Tia cũng đừng nhìn anh với ánh mắt cay cú thế chứ. Anh đâu có sở thích thô tục đến mức làm chuyện đó trước mặt bọn này. Chỉ là được yêu cầu chải chuốt (grooming) thôi mà!

Thế là—tôi đành miễn cưỡng vươn vai nghe chuyện của lũ mèo. Tia nép sát vào tôi. Momo ở phía đối diện cũng vậy. Tôi thì thầm chỉ đủ cho hai nàng nghe.

"Tia, Momo. Đêm nay đừng hòng ngủ nhé. Anh sẽ làm cho hai em chỉ nghĩ được đến anh thôi."

Tôi cố tình thì thầm với giọng điệu khó chịu. Tôi đâu có đần độn đến mức coi thường tình cảm của hai nàng. Xã hội loài mèo vốn kiêu hãnh—chính vì thế mà nó tự do và thẳng thắn.

Cộng sự à, cậu cũng nên dứt khoát bước tới như thế này đi. Nếu cậu thực sự hành động nghiêm túc. Thì chẳng có gì dễ dàng mất đi cả. Dù xã hội không có gì là tuyệt đối, nhưng thà làm rồi hối hận còn hơn hối hận vì không làm.

Vừa nghe tiếng gừ gừ vui sướng trong cổ họng hai nàng, tôi vừa hướng mắt về phía lũ mèo. Nếu là con người thì chắc đang chào kiểu quân đội rồi. Chúng đồng loạt vươn vai.

"Vậy, bắt đầu nhé?"

"““Rõ!””"

Nào, buổi họp mặt của loài mèo bắt đầu—.

■■■

Nói thì nói vậy thôi.

Chứ tôi đâu có muốn làm đại ca của bọn này. Chỉ là sau khi đá đít mấy tên mèo có ý thức lãnh thổ mạnh, tự nhiên thành ra thế này.

Mèo hoang có lòng kiêu hãnh của mèo hoang, đặc biệt nhiều tên rất ghét mèo nhà. Nhưng theo tôi thấy, đó chỉ là "vận may" thôi. Giá trị của bản thân con mèo đâu có thay đổi. Tia là mèo hoang, Momo là mèo nhà, nhưng nơi sinh ra đâu làm thay đổi giá trị của các nàng.

Vậy tôi là cái gì? Tôi tự hỏi. Chắc Fuyuki không có cảm giác là đang nuôi tôi đâu. Nếu có thì chúng tôi là bạn cùng nhà. Quan hệ win-win chăng.

Nên tôi không phải mèo hoang, cũng chẳng phải mèo nhà. Chỉ là một con mèo tự do yêu thương những cô mèo cái của mình. Vốn dĩ làm gì có mèo hoang hay mèo nhà, chúng ta chỉ đơn giản là mèo thôi.

"Vậy, đại ca. Đầu tiên là báo cáo, bọn Băng Mèo Đốm đang định quấy phá địa bàn của chúng ta. Hôm nọ 5 tên lính lác đã—"

"Kệ xác chúng nó. Nếu làm bậy thì tẩn cho một trận. Chuyện đó có cần báo cáo từng tí một không?"

"Dạ. Rõ ạ. Với lại gần đây con người cảnh giác cao độ lắm. Đội kiểm soát thú y đi tuần nhiều hơn."

"Tụi bay đừng có đi bậy trong vườn nhà người ta đấy. Cả bãi cát công viên nữa. Dù phiền phức thì cũng lên núi mà giải quyết. Giả sử có đi trong vườn thì nhớ lấp cát đàng hoàng. Đừng có phá hoại ruộng vườn."

"Nhưng mà sếp, sao mèo lại phải để ý đến con người chứ—"

"Không thích thì rời băng. Tao không cản đâu."

"Dạ không, cái đó... dạ, em xin lỗi..."

Nếu là xã hội chỉ toàn mèo thì muốn làm gì thì làm. Nhưng thực tế là xã hội loài người đang chiếm ưu thế. Mèo hay các loài sinh vật khác đều đang sống trong đó. Nếu vậy thì tối thiểu cũng phải sống sao cho không bị bài trừ.

Tất nhiên, tôi không phải thánh nhân quân tử đến mức bị nhổ nước bọt vào mặt mà vẫn cười cho qua.

"Báo cáo hết chưa?"

"Còn một chút ạ. Có tên mèo ngốc nghếch dám liếc mắt đưa tình với chị hai và cô nương."

"Mấy chuyện đó tao đã bảo phải báo cáo ngay cho tao, không cần đợi họp mặt mà? Dám đụng đến người phụ nữ của tao—"

"Dạ không, sếp. Chuyện xong rồi ạ. Chị hai và cô nương đã xử lý 'của quý' của bọn nó rồi ạ."

"..."

Tia vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, còn Momo thì vẫy đuôi có vẻ còn vui hơn. Tôi thót tim một cái. Không phải rung động con tim đâu. Là chỗ quan trọng của tôi co rúm lại đấy.

"Momo thì em có thể tha thứ. Nhưng nếu anh nghĩ đến chuyện nạp thêm thê thiếp nào nữa, thì em không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu nhé."

"Đúng đấy anh hai. Ngoại tình là hư lắm nha?"

"Tuy nhiên, về độ tàn nhẫn thì cô nương Momo thắng thế hơn ạ." Tên mèo mướp báo cáo. Không cần đâu, mấy cái thông tin bổ sung đó.

Tia-san? Nàng bắt đầu liếm móng vuốt để ra oai đấy à? Chỉ là thế thôi đúng không?

Momo? Sao ánh mắt em cứ nhắm vào vùng bụng dưới của anh thế?

"Báo cáo tiếp theo ạ. Sếp, đã bảo vệ 4 bé mồ côi. Bảo vệ 1 bé vô gia cư."

Mồ côi tức là mèo con bị lạc mẹ. Xã hội loài mèo rất bạc bẽo, dù là con mình nhưng nếu dính mùi lạ thì cũng không nhận con. Vô gia cư là mèo nhà bị vứt bỏ.

Mèo nhà chưa biết thế giới bên ngoài mà sống trong xã hội mèo hoang đầy rẫy nguy hiểm thì rất khó sống sót—theo lẽ thường.

"Về mấy bé mồ côi thì cứ xử lý như mọi khi. Hội chị em, xin lỗi vì lúc nào cũng phiền mọi người, nhờ cả nhé."

"Em cũng vậy. Em sẽ giúp bất cứ việc gì có thể. Cần sức lực của mọi người. Hãy đáp lại tình cảm của Lulu."

Momo tiếp lời Tia.

"Việc hỗ trợ những đứa trẻ này là nhiệm vụ của gia đình (family). Giống như mọi người đã cứu em, lần này hãy cho em mượn sức nhé? Hãy giúp anh hai một tay."

Tôi vẫy đuôi qua lại như muốn xua đi cảm giác ngượng ngùng. Sao mà nói mấy câu sến súa đó trơn tru thế không biết. Nhưng mà, biết ơn thật. Lũ mèo gọi "chị hai và cô nương" không phải để trêu chọc.

Hai nàng là nòng cốt của tập thể này, nắm giữ trái tim của lũ mèo. Chính vì thế mà băng này mới duy trì được cuộc họp mặt lớn nhất cộng đồng.

Chỉ mình tôi thì không làm được thế này. Nhưng mà, tôi cũng phải làm việc cho ra dáng đại ca chứ nhỉ. Dù phiền phức.

"Đừng quên dạy dỗ mấy đứa mồ côi đấy nhé? Còn phía vô gia cư, đã xác nhận kỹ ý nguyện của bên đó chưa?"

"Dạ, tất nhiên rồi ạ. Này tân binh, chào sếp đi."

"D-Dạ."

Người vội vàng lên tiếng là một cô mèo cái, gọi là mèo con cũng không sai.

"Đ-Đại ca. Em muốn được nương tựa ở đây... Xin cho em ở lại băng này ạ..."

Giọng nói yếu ớt như sắp tắt. Tôi mỉm cười. Bảo đừng căng thẳng thì hơi khó. Từ mèo nhà trở thành mèo hoang. Nỗi sợ hãi đó không thể đo đếm được. Nhưng trong xã hội này, vì sự ích kỷ của con người mà chuyện đó đôi khi vẫn xảy ra. Không phải chuyện hiếm.

"Chúng ta là gia đình. Em cứ cống hiến theo vai trò của mình là được. Trước tiên hãy học cách sinh tồn. Bọn nó sẽ dạy cho em nhiều thứ. Trông cậy vào em đấy nhé?"

Tân binh gật đầu cái rụp rồi cúi mặt xuống. Nhưng mùi căng thẳng có vẻ đã dịu đi, thế là tốt rồi.

"Lại nữa, Lulu cứ thản nhiên nói mấy câu như thế... Dù có thêm tình địch thì em cũng không định nhường chỗ đâu, nhưng anh làm ơn đừng nói mấy câu đó với ai cũng được không?"

"Em nghĩ anh hai bị thiến đi thì tốt hơn đấy..."

Tôi thấy Tia và Momo đang ngán ngẩm, nhưng tôi quyết định giả vờ không nghe thấy. Momo hình như vừa nói từ gì đó nguy hiểm lắm, chắc là nghe nhầm thôi.

"Báo cáo hết chưa?"

“Dạ rồi!”

"Vậy thì giờ đến lượt báo cáo của bọn em nhé."

Momo cười tươi nói. Ngay lập tức đám mèo cái reo hò ầm ĩ. Tiếp đó đám mèo đực cũng hùa theo.

Tôi thì ngán ngẩm toàn tập.

"Vậy thì, chủ đề chính hôm nay, Dự án Chuyện Tình Khu Phố bắt đầu nào—!"

“Yeah—!”

Già trẻ lớn bé đều hưng phấn. Đa phần nội dung họp mặt mèo là mấy chuyện này mà?

Mèo là loài sinh vật cực thích chuyện yêu đương.

Tuy nhiên, trừ tôi ra—làm ơn, trừ tôi ra giùm.

■■■

"Đầu tiên là báo cáo từ em."

Tia nói. Dù gọi là chuyện tình yêu nhưng nạn nhân chủ yếu là con người. Vì chuyện yêu đương của mèo thì thẳng tuột. Thích là thích. Thích thì cứ thế mà chiếm lấy thôi.

Nhưng tình yêu của con người thì nhìn thôi cũng thấy sốt ruột. Cộng sự Fuyuki là một trong những kẻ nhát gan nhất loài người, tôi nghĩ vậy. Ở bên nhau nhiều đến thế mà cứ bảo là bạn quan trọng rồi chẳng có tiến triển gì, thật khó hiểu.

Muốn gặp cô nàng Yuki kia một lần để tặng cho một câu khích lệ ghê. Dù biết thừa con người không hiểu tiếng mèo. Rào cản ngôn ngữ đôi khi thật sự phiền toái. Chỉ có cộng sự là hiếm hoi hiểu được ý tôi.

Và rồi, Tia bắt đầu báo cáo.

"Cặp vợ chồng kết hôn năm thứ 5. Người chồng là CEO tập đoàn IT lớn Natsume. Người vợ là giáo viên cấp ba, một sự kết hợp kỳ lạ. Con người kết hôn 5 năm thường bước vào giai đoạn chán chường, nhưng hai người này vẫn mặn nồng lắm. Chỉ nhìn thôi cũng thấy thiện cảm tăng vùn vụt."

Tia bình thường tỏ ra lạnh lùng, nhưng đụng đến chuyện yêu đương là tò mò không giấu được. Có lẽ do quá khứ vất vả của nàng. Lúc đó tôi tệ thật, tôi tự kiểm điểm.

"Vậy thì, như mọi khi, diễn lại (replay) nào—!"

Momo hô lên. Quả nhiên là làm cái đó hả?

■■■

‘Lâu lắm rồi mới được đi dạo thế này nhỉ.’

‘Vì chuyến công tác của Dai-kun dài quá mà, em đã cô đơn lắm đấy biết không?’

‘Xin lỗi mà. Dự án lần này khó nhằn quá. Nhưng nhờ em âm thầm hỗ trợ nên anh thực sự được cứu rỗi đấy.’

‘Thì, nếu là vì Dai-kun mà. Chừng đó có xá gì.’

‘Thực sự xin lỗi. Cô giáo-Yayoi.’

‘Dai-kun muốn chọc giận em à? Anh biết thừa em không muốn nghe mấy lời đó mà?’

‘...Xin lỗi mà. Yayoi, lại đây chút nào. Anh thiếu "năng lượng Yayoi" quá. Cho anh nũng nịu chút nhé? Yayoi, anh yêu em—’

■■■

Ừm, tình cảm thắm thiết ghê. Tốt đấy. Giá mà diễn viên tái hiện không phải là mèo đực với mèo đực thì tốt biết mấy.

Mấy tên đó là lũ ngu ngốc không nghe chỉ thị của tôi, đi quấy phá địa bàn khác. Nên không có gì đáng thương cảm. Tôi bảo giao cho Tia và Momo xử lý, kết cục là thế này đây. Mấy tên đó, mắt chết hết rồi kìa. Ừm, nhưng không đồng cảm đâu.

"Lần này được mùa lắm đấy. Cả cặp bạn thuở nhỏ kia nữa."

Đám mèo cái reo hò, nhưng Momo lại nở nụ cười gian xảo.

"Nhưng mà, lần này bọn em tìm thấy một cặp đôi tuyệt vời hơn, muốn chia sẻ với mọi người. Cả hai đều biết đối phương là người quan trọng, nhưng cứ khăng khăng là bạn bè. Chỉ riêng cái này thôi là ăn được 3 con cá ngừ rồi đấy. Vậy thì replay, start!"

Không, thế thì ăn nhiều cá ngừ quá đấy?

Lại còn bắt xem nữa à. Thở dài. Đau dạ dày mất thôi—hả?

■■■

‘Nói là tớ thấy khoảng thời gian này là vô giá, cậu có cười không?’

‘Không cười đâu. Vì tớ cũng nghĩ thế mà.’

‘Fuyu-kun cũng thế hả?’

‘Thời gian được ở bên Yuki là lúc duy nhất tớ có thể bộc lộ con người thật của mình.’

‘Tất nhiên tớ muốn cố gắng phục hồi chức năng. Nhưng tớ cũng tự thấy là tớ thực sự thích khoảng thời gian được ở bên Fuyu-kun thế này.’

‘Ừm, tớ thích lắm. Tớ cũng vậy.’

‘Thích, thích nhất luôn.’

‘Ừm, tớ thích cậu.’

■■■

"Không không không không, làm quái gì có nam nữ nào chưa hẹn hò mà lại tình tứ công khai thế này được?"

Không hiểu sao tôi lại lên tiếng. Fuyu-kun? Yuki? Nghe những cái tên quen quen, tôi toát mồ hôi lạnh. Nhân tiện thì tuyến mồ hôi duy nhất của mèo nằm ở đệm thịt, nên tôi tự biết bốn chân mình đang ướt đẫm.

Về màn replay của hai tên mèo đực, tôi miễn bình luận.

"Lulu, vấn đề không phải ở đó đâu."

Tia nói với vẻ đắm đuối.

"Hả?"

"Mùi hương. Momo cũng nói rồi đấy, cảm nhận được từ mùi hương là họ trân trọng nhau thế nào. Có lẽ ở mức độ nếu thiếu một trong hai, thì người còn lại sẽ không giữ được lý trí mất. Hiểu được họ trân trọng nhau đến mức nào. Tất nhiên, từ 'thích' ở đây có nghĩa là thích khoảng thời gian bên nhau. Nhưng trước đó, điều quan trọng là thời gian họ dành cho nhau. Cái này không phải Like đâu, vượt qua mức đó là Love luôn rồi ấy chứ."

"Em mơ mộng quá rồi. Học sinh cấp ba loài người chỉ là lũ nhóc thôi. Chỉ là lũ trẻ ranh."

Tôi vừa nhớ lại mặt cộng sự vừa buông lời cay độc. Dù cộng sự hoàn toàn không phải lũ trẻ ranh như thế—.

"Nếu anh nghĩ vậy thì cứ nhìn thực tế xem sao, anh hai."

"Hả?"

"Kìa, đằng sau. Ở cái ghế đá kia kìa, đang ở đó đấy."

Cổ tôi như bị gỉ sét, không cử động nổi. Tôi từ chối không muốn nhìn. Nhưng bị Tia và Momo kẹp hai bên, ép tôi phải quay lại.

■■■

"Yuki, hô hấp ổn chứ?"

"Nhờ Fuyu-kun cả đấy. Fuyu-kun nắm tay tớ thế này nên tớ bình tĩnh lắm. Cứ như nói dối vậy."

Giọng cậu ấy đầy vẻ nhẹ nhõm.

"Nhưng mà, tớ ích kỷ thêm một chút được không?"

"Hửm?"

"Tớ vẫn thấy bất an. Khoảng cách gần hơn chút nữa được không?"

Chỉ cách nhau một nắm tay. Chỉ có thế thôi. Nhưng cậu ấy không chút do dự thu hẹp khoảng cách. Cơ thể chạm vào nhau, khoảng cách bằng không.

"An tâm... quá. Cảm ơn cậu, Fuyu-kun."

"Kh-Không có chi."

Vì ngồi quay lưng lại với ghế đá nên không thấy biểu cảm, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra hai người đang mỉm cười với nhau.

Bộp, cô ấy tựa đầu vào vai cậu ấy. Như đang nũng nịu, dụi vào.

Tôi chớp mắt liên tục. Không sai vào đâu được, không thể nghi ngờ gì nữa.

Bạn bè?

Bạn bè cái khỉ gì?

Với cái mùi này á.

Cái mùi ngọt ngào tỏa ra khắp công viên thế này.

Bảo là tình thân ái kiểu LIKE thì hơi quá sức đấy?

Nghĩ kiểu gì thì kiểu, cậu đang yêu mến—đang yêu thương cô nàng Yuki đó đúng không?

(Cộng sự Fuyuki—!!)

________________

[Trích biên bản họp mặt của loài mèo]

Quyết định: Từ nay về sau, mọi động tĩnh của Kamikawa Fuyuki và Shimokawa Yuki sẽ được giám sát bằng mạng lưới cộng đồng mèo. Ngoài ra cũng có đề nghị hợp tác hỗ trợ từ các băng nhóm khác.

Kích hoạt toàn diện mạng lưới Mèo-Net. Thông qua việc hỗ trợ hai người họ với đa số phiếu tán thành (1 phiếu chống).

Biên bản sẽ được tiếp tục vào lần tới. (Người lập biên bản: Tia & Momo)

~

Mấy con mèo bộ này quỷ vkl thề…