Mở đầu
"Phủ thật nhiều phô mai lên, sau đó cho vào lò nướng chậm rãi đến khi bề mặt vàng ươm..."
"...Cô đang làm cái gì thế?"
Kaoru vừa từ phòng tắm ra, dừng bước trước bếp.
Cô vừa dùng khăn lau mái tóc đen ướt sũng, vừa ghé đầu nhìn vào lò nướng đá.
"Là pizza đó, cậu ăn bao giờ chưa?"
"...Chưa."
"Vậy thì cứ chờ mà thưởng thức nhé."
Phù thủy tóc bạc xoay người lại.
"Còn một lúc nữa mới nướng xong, cậu đi dạo buổi sáng chút không?"
"Đừng có coi tôi là mèo chứ."
Kaoru vừa lầm bầm đầy bất mãn, vừa cầm bình nước rót vào cốc.
Nước đá lạnh thoang thoảng hương chanh khiến cơ thể đang nóng ran của Kaoru cảm thấy sảng khoái.
Tiếp đó, Kaoru mở tủ tường sâu trong bếp ra, bốn mắt nhìn nhau với vị khách đến trước đang nằm trong giỏ quần áo.
"...Fiona, mèo chui vào đây này."
Đôi tai của con mèo đang cuộn tròn khẽ động đậy.
"Tại bé Hổ cứ thích chui rúc vào mấy chỗ chật hẹp ấy mà—"
Nghe Fiona gọi "Lại đây nào", con mèo liền nhảy khỏi giỏ, chạy biến đi mất.
"Rõ ràng lúc tôi gọi nó có chịu qua đâu..."
Lũ mèo ở Miêu Du Quán vẫn chẳng chịu thân thiết với Kaoru.
Có lẽ chúng đã nhạy bén nhận ra luồng khí tức nguyền rủa vương trên người cô.
"Chúng nghĩ địa vị của Kaoru thấp hơn đấy, vì cậu là đứa được nhặt về sau cùng mà."
"Nghĩ thế thì tâm trạng tôi hơi phức tạp đấy nhé—"
Kaoru cầm bộ đồng phục mới tinh lên, phủi nhẹ lông mèo dính bên trên rồi xỏ tay vào ống tay áo.
Tuy kích cỡ hơi chật, nhưng trước khi sửa xong thì Kaoru đành phải mặc tạm vậy.
(...Nếu đám đồng đội ở <Minh Dạ> mà nhìn thấy bộ dạng này của mình, chắc bọn họ lăn ra xỉu mất.)
Kaoru vừa nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương vừa nghĩ thầm.
Sau khi thay đồng phục và quay lại bếp—
"...Thế này là được rồi chứ?"
Kaoru túm lấy vạt váy hỏi Fiona.
"Ừm ừm, hợp với cậu lắm đó."
"Nhất định phải đeo cái này à? Quy định sao?"
Kaoru cau mày, chỉ tay lên đỉnh đầu.
Đó là chiếc bờm tai mèo được trang trí bằng hoa văn ren tinh xảo.
"Là quy định đó, dù sao đây cũng là nét đặc trưng của quán mà."
"...Đã là quy định thì đành chịu vậy."
"Nhớ thắt nơ cổ cho hẳn hoi vào."
Fiona đưa tay chỉnh lại cổ áo đồng phục cho Kaoru.
Vì Kaoru cao hơn cô cả cái đầu, nên tự nhiên lại thành ra tư thế đang cúi xuống nhìn cô.
"..."
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên leng keng.
"Thưa Phù thủy—" "Thưa Phù thủy—"
Hai đứa trẻ đẩy cửa Miêu Du Quán bước vào trong.
Đó là cặp chị em song sinh sở hữu ngoại hình xuất chúng, trông khoảng mười hai, mười ba tuổi.
Dù vẻ ngoài y hệt nhau, nhưng trên lưng người chị lại mọc một đôi cánh trong suốt tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Sao thế? Hai đứa đến sớm hơn giờ làm việc một chút đấy."
"Ta còn đang định cho lũ mèo ăn sáng đây này..." Fiona chỉ tay về phía Kaoru và đám mèo.
"—Nhưng mà, đã có khách đến rồi ạ?"
Cậu em trai không có cánh lên tiếng.
Tai mèo trên bờm của Fiona khẽ động đậy.
"Vậy sao, khách hàng à... Đến vào giờ này thì hiếm thật đấy."
Fiona cười khẽ, quay người nhìn về phía Kaoru.
"Kaoru, phiền cậu chuẩn bị trà nhé."
Đôi mắt của Phù thủy lóe lên ánh sáng yêu dị.
"—Giờ là lúc tiếp đón khách hàng rồi."
