Chương 14: Tài năng thiên tuyệt (2)
Tôi thỉnh giáo thêm bốn môn phái tầm trung nữa trong Tây Nguyên Thành.
Trong số đó, tôi đã nhận thất bại ở Ngân Lưu Bộ và Huy Ánh Môn, và chiến thắng ở Cải Chú Bang và Lục Nguyệt Bộ.
Sau khi nhận được danh tiếng nhất định, tôi chuyển sang thỉnh giáo các môn phái tầm trung thuộc ma đạo, bao gồm một môn phái gọi là Hồi Tranh Phái.
“Gần đây ta được nghe về một kiếm sĩ tuổi trẻ tài cao đang đi khiêu chiến với các môn phái trong Tây Nguyên Thành. Hóa ra là các hạ.”
Hồi Tranh Phái, được biết đến là một tà phái trong Tây Nguyên Thành, chào tôi bằng một nụ cười nồng nhiệt ngay khi tôi đặt chân tới đó.
Chưởng phái của Hồi Tranh Phái là một lão già râu dài mặc áo bào xám.Bầu không khí bí ẩn quanh lão cảm giác giống như một tu sĩ. Các trưởng lão của Hồ Tranh Phái cũng tỏa ra bầu không khí giống như những tu tiên giả.
“Không may thay, cánh tay phải của ta đã bị trọng thương từ vài ngày trước, nên ta không thể tỉ thí với đại hiệp. Các trưởng lão của bổn phái sẽ thay tại hạ bồi tiếp đại hiệp.”
Nói xong, một người đàn ông trung niên vạm vỡ nở một nụ cười hiền dịu và đứng lên.
“Ta là Trạch Tịch Diệp, trưởng lão thứ nhất của Hồi Tranh Phái. Và ta sẽ là đối thủ của ngài.”
“Ta cũng xin được ngài chỉ giáo.”
Không lâu sau, chúng tôi lên sàn tỉ thí và vào tư thế chiến đấu.
“Trận tỉ thí…”
tùng!
“Bắt đầu!”
Trước khi giám sát quan kịp dứt lời, Trạch Tịch Diệp đã chủ động lao lên tấn công tôi với một thanh đao.
‘Hồ hồ, vậy đây là bản chất của tà phái.’
Không dao động, tôi truyền nội lực vào kiếm và phản đòn.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ hai, Nhập sơn!
vút!
Tôi cúi người né thanh đao của hắn và tung một cú chém ngang vào thân dưới sau khi hạ thấp người.
bụp!
Tuy nhiên, Tịch Diệp thoăn thoắt nhảy lên không trung, né kiếm của tôi, và lao xuống với thanh đao.
‘Đối đầu đòn đó trực diện rất nguy hiểm.’
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ tám, U Cốc!
vù!
keng!
Tôi chặn đòn bằng thanh kiếm và làm chệch hướng cú đánh toàn lực của hắn. Thanh đao đánh trượt tôi trong chân tơ kẽ tóc và đánh nát sàn đấu tập, tạo ra một âm thanh như sấm rền.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ năm, Khối Nham!
vút vút vút…!
Tôi xoay tròn tại chỗ giống như thực hiện một điệu múa kiếm và tạo ra một hàng phòng thủ không thể xuyên qua bằng những đường kiếm.
Tịch Diệp lùi lại một bước để không bị cuốn vào. Chớp lấy thời cơ, tôi đâm lên đằng trước.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ tư, Lưu Lăng!
Những động tác uyển chuyển giống như sống núi, chém ra những đường kiếm cuồn cuộn lao tới Tịch Diệp.
Hắn vung thanh đao để chặn lại, nhưng kiếm khí của tôi uốn éo và luồn lách xuyên qua hàng phòng ngự của hắn.
‘Bây giờ, chiêu quyết định…’
phụt!
Ngay lúc đó, một thứ gì đó nhỏ và sắc bay tới, chuẩn xác nhắm vào mắt tôi.
“!”
Tôi ngạc nhiên rút kiếm về và lùi lại né tránh.
“Một cây kim sao?”
Đó là một cây kim nhỏ xíu.
Tịch Diệp đã bắn cây kim ra từ miệng, là một cơ quan bắn ám khí bên trong miệng hắn.
“Đây cũng là một phần trong võ học của ta, đại hiệp hãy bỏ qua cho.”
Tịch Diệp vẫn giữ nguyên nụ cười hiền dịu đó và lao vào tôi cùng thanh đao.
Tôi hào hứng.
‘Vậy là tà phái thực sự hành động không từ mọi thủ đoạn.‘
Rõ ràng nếu so về võ công thuần túy, Tịch Diệp vẫn còn kém so với Đường chủ Bát Tôn Đường.
Nếu tôi dồn thêm lực vào thanh kiếm, tôi có thể đánh bay vũ khí của hắn.
Nhưng với những thủ đoạn bất ngờ như bắn kim từ chỗ hiểm, kỹ năng thực chiến của hắn có thể so sánh với những võ giả chính đạo.
‘Tôi sẽ không thể nào nhận được những trải nghiệm như vậy khi đi theo anh Young-hoon.’
Mặc dù anh ấy là một đại hiệp chính trực, là Thiên hạ đệ nhất nhân.
Kể cả nếu anh ấy có được gọi là Cực Thiên Ma trong kiếp trước, đó cũng là vì anh ấy dám chống lại những tu tiên giả, không phải vì anh ấy là kẻ ác.
Thế nên những trận đấu tập với anh ấy luôn là võ thuật thuần túy, những tình huống không thể ngờ tới gần như không xảy ra.
Hiện tại, tôi sẽ nhận được kinh nghiệm quý giá từ vô số trận chiến với các tà phái.
‘Không phải là tôi không có kinh nghiệm thực chiến từ kiếp trước, chỉ là những trận chiến đó toàn xảy ra ở quy mô lớn, hoặc với những tu tiên giả, hoặc là cùng anh Young-hoon tấn công quan nha…’
Tôi không quen giao chiến trực tiếp với những võ giả tà phái, nhất là với một Trưởng lão như này.
keng! keng! keng!
Thanh đao của Tịch Diệp chém tới tôi ba lần liền mạch.
Cùng lúc đó.
phụt! phụt! phụt!
Hắn cũng liên tục bắn những cây kim gần như không thể thấy được tới chỗ tôi và làm tôi phân tâm.
‘Được rồi, kết thúc nào.’
Tôi chọn dùng con bài tẩy của mình.
Bởi vì những kẻ như vậy rất phiền toái, tốt nhất là nên nghiền nát chúng trong một đòn.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ chín, Sơn Thủy Họa.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ sáu, Kỳ Thạch.
Tôi lao lên sơ hở và vặn người từ góc dưới bên phải lên góc trên bên trái, đồng thời chém một đòn vào hắn.
vút!
Tôi chỉ chém vào y phục của hắn vì đây chỉ là một cuộc tỉ thí, và như vậy tôi trở thành người chiến thắng lần này.
“Bên thách đấu, đại hiệp Seo Eun-hyun, chiến thắng!”
“Đại hiệp đánh hay lắm. Ha ha.”
“Đa tạ tiền bối chỉ giáo.”
Tôi chắp tay cúi chào Tịch Diệp và chuẩn bị rời khỏi võ đài cho tới khi một điều kỳ lạ xảy ra.
Chưởng phái của Hồi Tranh Phái khoan thai vuốt râu và thông báo khắp võ đài.
“Vậy thì, hãy tiếp tục cuộc liên chiến!”
Cái gì?
Tôi ngạc nhiên hỏi Chưởng phái,
“Liên chiến? Ý ngài là sao? Ta không được thông báo về chuyện này.”
“Chẳng phải ta đã thông báo cho ngươi rồi sao? Rõ ràng ta đã đề nghị ba trận tỉ thí liên tiếp và ngươi đã đồng ý rồi kia mà? Các đồng môn ở đây đều đã nghe rõ lời ngươi nói, phải không?”
“Đúng, Chưởng phái nói đúng!”
“Ta cũng đã nghe rõ rành rành lời của hắn. Chưởng phái nói phải!”
Các trưởng lão trên cao cũng gật đầu đồng ý, và tôi không thể giấu nổi sự bực bội.
‘Lũ người này…’
Làm tà phái là phải như thế này sao?
‘Bọn chúng sẽ không cho tôi chiến thắng và rời đi sao?’
“Các ngươi không nghĩ đến chuyện nếu ta chiến thắng và rời đi, ta sẽ loan tin về sự bỉ ổi của Hồi Tranh Phái sao?”
“Đừng lo, đại hiệp trẻ tuổi.”
Chưởng phái cười một cách hiền dịu.
“Ngươi sẽ bị thương ngoài ý muốn trong cuộc tỉ thí với bổn phái, nhiễm uốn ván từ vết thương, và sẽ không qua khỏi. Mặc dù chúng ta sẽ cố gắng hết sức nhưng ngươi sẽ không may qua đời trong khuôn viên bổn phái.”
“Các người là một lũ điên.”
Tư duy của bọn chúng hoàn toàn lệch khỏi lẽ thường.
“Các ngươi không hề có ý định thả ta đi kể cả khi ta thắng, có phải không?”
“Hồi Tranh Phái của bọn ta có trông như chính phái với ngươi không? Bọn ta là một tổ chức bất hợp pháp sống ngoài vòng pháp luật của quan phủ. Kẻ ngu ngốc ngươi tự mình đi tới đây và yêu cầu tỉ thí chẳng khác nào lao đầu vào sào huyệt của lũ cướp cả.”
“Thì...”
Tôi gượng cười.
“Thì ta biết….!”
Mặc dù võ lâm được chia làm chính phái và tà phái, nhưng chính phái chiếm phần áp đảo.
Về cơ bản, cụm từ ‘chính phái’ được dùng cho những võ phái đã thành thạo những võ công chính đạo. Tuy nhiên, tại Diên quốc, cụm từ này đặc biệt có ý nghĩa là những võ đường đã nhận được sự công nhận của quan phủ địa phương.
Mặt khác, cụm từ ‘tà phái’ chỉ những nhóm võ giả tụ tập lại để tham gia vào những hoạt động phi pháp.
Như vậy, tà phái không thể nào hoạt động công khai giống như chính phái luôn đứng bên ngoài ánh sáng. Hầu hết các tổ chức tà phái đều không được công nhận hoặc cấp phép từ quan chức địa phương.
Rõ ràng, dựa theo thường thức, hành động yêu cầu khiêu chiến với một tổ chức tà phái của tôi là điên rồ. Điều đó không khác gì lao đầu vào hang cướp và đòi khiêu chiến.
Tất nhiên, các võ phái bên trong thành không giống sào huyệt của cướp, họ có một vài điểm tương tự với những chính phái bình thường. Nhưng về cơ bản thì điều này cũng không khác biệt mấy, và hành động của tôi nhìn vẫn rất điên rồ.
Nhưng mà…
“…Tuy nhiên, không phải tà phái nào cũng là tổ chức điên cuồng bất hợp pháp. Theo ta được biết, một vài trong số đó vẫn có lòng tự tôn của võ phái. Nhưng có vẻ như Hồi Tranh Phái không nằm trong số đó.”
Việc tôi lao vào một tà phái và yêu cầu tỉ thí không phải là một hành động thiếu suy nghĩ. Dựa theo những thông tin tôi thu thập được từ kiếp trước, tôi đã tìm kiếm những tà phái võ lâm còn giữ danh dự của một võ phái, và Hồi Tranh Phái cũng từng là một trong số đó.
giật giật
Lông mày của Chưởng phái Hồ Tranh Phái giật giật trước những lời tôi nói.
“…Lòng tự tôn có kiếm được miếng cơm manh áo không! Làm kẻ tốt cũng chả khiến bọn ta giàu hơn chút nào!”
“Ta không chỉ nói riêng các người…. Những kẻ vứt đi kể cả lòng tự trọng tối thiểu sẽ mãi mãi chỉ giậm chân tại chỗ mà thôi.”
“…”
Tất nhiên tôi dám nói vậy vì tôi biết Hồi Tranh Phái sẽ trở thành một chính phái sau vài năm nữa.
“…Vẫn không thay đổi được gì. Bổn phải là thế lực thống trị vùng này, và bọn ta có trách nhiệm chăm sóc cho những kẻ ngu ngốc dám yêu cầu thách đấu bọn ta.”
cạch, cạch, cạch, cạch cạch!
Ngoại trừ Tưởng lão thứ nhất, mười Trưởng lão còn lại của Hồi Tranh Phái bao vây lấy tôi.
“Bắt đầu trận liên chiến thứ hai!”
“…Nói hay lắm.”
Mười đấu một?
Suy nghĩ của tà phái thật lố bịch, nhưng…
‘Đây chính xác là điều tôi mong chờ mà.’
Tôi nhếch miệng và chĩa kiếm vào mười Trưởng lão đang bao vây tôi.
“Lên đi, ta chấp tất.”
Trận chiến bắt đầu.
.
.
.
Tại Tây Nguyên Thành, gần đây có một võ giả trẻ tuổi bắt đầu nổi danh. Hắn đi tới Hồi Tranh Phái, một tà phái, và yêu cầu một trận tỉ thí. Hắn trở thành tâm điểm chế giễu của giang hồ. Thách đấu với một tổ chức tà phái sao! Chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết.
Mọi người đều nghĩ võ giả trẻ tuổi đó sẽ được cáo phó qua đời vào ngày hôm sau.
Một ngày trôi qua, và mọi người đồn đoán võ giả đó đã bị giết.
Hai ngày trôi qua, và tin đồn lan truyền rằng Hồi Tranh Phái đã giết chết võ giả đó và chôn xác hắn bên dưới phái.
Vào ngày thứ ba, mọi người mặc niệm cho cái chết của hắn ta.
Tuy nhiên, vào buổi tối của ngày thứ ba, võ giả trẻ tuổi bước ra từ lãnh địa của Hồ Tranh Phái, người đầy máu.
Hắn đi tới một quán trọ, gọi một bát mì và một phần bánh bao, rồi ngay sau khi ăn xong liền đi tới một môn phái khác và yêu cầu thách đấu.
Sau này mọi chuyện mới được hé lộ, rằng Hồi Tranh Phái đã bắt đầu vô số trận tỉ thỉ liên tục với võ giả đó. Hàng tá thành viên của Hồi Tranh Phái thay phiên nhau chiến đấu với hắn suốt ngày đêm không ngừng nghỉ.
Võ giả trẻ tuổi đã chiến đấu với tất cả bọn họ, đánh bại từng người một trong ba ngày ba đêm. Hồi Tranh Phái, đúng như mong đợi, thậm chí còn cho những kẻ đã bị đánh bại và dưỡng thương quay trở lại tỉ thí. Nhưng võ giả ấy đã phế đi võ công của tất cả những kẻ nào dám làm vậy.
Cuối cùng, vào ngày thứ ba, tất cả cao thủ tà phái trong Hồi Tranh Phái hợp lực cùng nhau tấn công vị võ giả trẻ tuổi, nhưng hắn đã đánh bại tất cả bọn họ và rời khỏi Hồi Tranh Phái.
Ngay sau khi ăn mì, vị võ giả tiếp tục khởi hành tới một môn phái khác.
Chiến công điên rồ của vị võ giả trẻ tuổi ấy trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trong Tây Nguyên Thành, và giang hồ đặt cho hắn một danh hiệu phù hợp.
Vô Tận Chiến Ý, Seo Eun-hyun!
Đó là tôi.
“Sụụụụụụụụụụpp!”
Sau khi khiêu chiến ba mươi ba môn phái vừa và nhỏ trong Tây Nguyên Thành, tôi đang ăn mì trong một tửu quán, nhìn lại những trải nghiệm vừa qua của mình.
‘Chiến đấu với chính phái không mệt như tà phái.’
Trong trận tỉ thí với Hồ Tranh Phái, tôi đã suýt mất mạng.
‘Lũ người vô liêm sỉ…’
Kể cả Trạch Tịch Diệp, người đã thua tôi ở trận đầu tiên, sau đó cũng quay trở lại võ đài sau khi hồi sức, còn tôi thì mệt mỏi sau vô số trận chiến.
Khi những trò bẩn của chúng trở nên lộ liễu, tôi cũng bắt đầu sử dụng những tiểu xảo. Tôi giả vờ lau cây kiếm dính máu, nhưng thực chất là bôi độc từ thực vật lên lưỡi kiếm.
Trong kiếp mà tôi làm Trưởng quân sư Võ Lâm Minh, tôi đã học y dược và đạt tới trình độ của một y sư hàng đầu, đồng thời cũng làm việc trong y dược đường của Đấu Long Bảo. Tuy nhiên làm một y sư hàng đầu cũng đồng nghĩa với làm một độc dược sĩ hàng đầu. Ranh giới giữa cứu và giết chỉ là một sợi chỉ mỏng manh mà thôi.
Dùng độc khiến trận chiến trở nên dễ thở hơn nhiều. Ngay khi thanh kiếm tẩm độc của tôi sượt qua những võ giả của Hồi Tranh Phái, chúng ngay lập tức ngã xuống và sùi bọt mép.
Cuối cùng Hồ Tranh Phái cũng phải dùng độc để đối đầu với tôi. Tuy nhiên tôi là một y sư hàng đầu.
‘Mấy thứ độc cơ bản và rẻ tiền đó không có tác dụng với tôi.’
Độc dược của Hồi Tranh Phái có thể bị trung hòa dễ dàng bằng thuốc giải và thảo dược tôi đã chuẩn bị từ trước.
Chưởng phái, trong cơn thịnh nộ, đã tụ tập tất cả võ giả tới bao vây để giam cầm tôi trên võ đài suốt ba ngày ba đêm.
‘Lão già điên đó…’
Cảm giác như vô số sâu bọ được ném vào tôi vậy, cứ như thể chúng có công nghệ nhân bản vô tính hay gì đó. Những võ giả của Hồi Tranh Phái, sau khi nhận ra mình đang thất thế, cuối cùng phải dựa dẫm vào những đòn tấn công bằng giáo và cung, và dàn trận.
‘Nếu tôi không bắt hắn làm con tin thì tôi đã thật sự chết rồi.’
Đến cuối cùng, tôi phải lao vào Chưởng phái Hồi Tranh Phái và dùng sức mạnh áp đảo của mình để bắt hắn làm con tin. Nhưng kể cả như vậy vẫn chưa kết thúc, vì ngay sau đó các Trưởng lão của Hồi Tranh Phái thực sự bỏ qua Chưởng phái để tiếp tục ra lệnh bắt giết tôi. Và tôi phải liều mình chiến đấu với toàn bộ thành viên trong phái vào ngày cuối cùng.
‘Nếu như tôi không dùng độc, bắt con tin, hay dùng thuốc kích thích và ma túy, tôi đã phải bỏ mạng ở đó rồi.’
Vào ngày cuối cùng, tôi kiệt sức tới mức phải nhét cả đống chất kích thích vào người như một tên nghiện nặng. Ngay cả sau khi trốn thoát khỏi Hồi Tranh Phái, thuốc vẫn còn hiệu lực rất mạnh, và tôi thấy mình đủ khỏe để khiêu chiến thêm một trận nữa với một chính phái khác mà không có vấn đề gì.
“Hài…”
Nghĩ lại về ngày ấy, tôi không thể không thở dài.
Ngoài Hồi Tranh Phái ra, những tà phái khác cũng tàn nhẫn không kém. Ban đầu chúng tưởng chừng như đồng ý một trận đấu công bằng, nhưng ngay khi tôi chiến thắng, thể thức của cuộc tỉ thí sẽ chuyển sang dạng liên chiến. Nếu sau đấy tôi vẫn chiến thắng, những môn đệ xung quanh đang ngồi xem sẽ rút ám khí ra và tấn công tôi cùng một lúc.
Cứ như vậy, những kẻ tôm tép trong tà phái sẽ từ từ bòn rút đi sức lực của tôi. Sau đó tôi sẽ dùng độc, chơi thuốc, để phản công lại những võ giả tà phái. Khi sức lực của tôi hoàn toàn cạn kiệt, tôi sẽ liều mạng để chạy trốn. Nếu tôi vẫn còn đủ sức, tôi sẽ đánh nhau với toàn bộ tà phái ấy, chiến thắng, và rời đi.
Sau một trận ‘tỉ thí’ như thế, tôi sẽ nốc thêm thuốc và chuyển sang khiêu chiến một chính phái gần đó. Tôi không cần phải lo sợ mất mạng trong những môn phái chính đạo, nên thắng thua đều không quan trọng. Sau đó, cho dù tôi có thắng hay thua, tôi cũng xin ngủ qua đêm ở chính phái đó. Tôi không phải canh chừng những kẻ thuộc tà phái tấn công tôi trong phạm vi lãnh thổ của chính phái, nên tôi có thể ngủ ngon lành.
Cứ như vậy, tôi càn quét qua vô số chính phái và tà phái trong Tây Nguyên Thành, chiến đấu như một tên ma đầu cuồng bạo. Mặc dù giang hồ có gọi tôi là kẻ điên, hay Vô Tận Chiến Ý, tôi cũng không quan tâm.
‘Tôi thiếu tài năng.’
Con đường tới tuyệt đỉnh vô cùng xa vời với tài năng của tôi. Vì vậy, tôi phải liên tục chiến đấu và vượt qua ranh giới sinh tử. Đó sẽ là cách tôi đạt tới cảnh giới đó.
Một kẻ bất tài phải làm gì để vượt qua bức tường?
‘Hóa điên.’
Nếu một người thiếu tài năng, họ phải thừa sự điên loạn. Đó là cách duy nhất để một kẻ đần có thể đứng chung mâm với một thiên tài.
Và thế là, tôi càn quét không chỉ Tây Nguyên Thành, mà là khắp Diên quốc, thỉnh giáo vô số chính phái và tà phái, tỉ thí không ngừng nghỉ. Cứ như vậy, hai năm trôi qua.
“Lâu rồi không gặp”
Tôi tới trang viên trên núi, nơi tôi đã hẹn gặp Kim Young-hoon mỗi hai năm.
Trong khoảng thời gian vừa qua, danh tiếng của tôi đã lan đi khắp Diên quốc, đặc biệt sau khi khuấy đảo vô số môn phái trong Tây Nguyên Thành. Vì thế, ngay cả Tứ Tinh Tam Ma cũng đã thử chiêu mộ tôi vào tông môn của họ, nhưng tôi lịch sự từ chối. Một chức vụ trong tông môn sẽ ăn mất khá nhiều thời gian rảnh, và với tài năng của tôi, như vậy là đủ để ngăn cản tôi đạt được cảnh giới tuyệt đỉnh trong kiếp này.
Trong vòng hai năm hỗn loạn đó, tôi đã khiêu chiến với nhiều chính phái và tích được kha khá kinh nghiệm thực chiến từ những trận ‘tỉ thí’ với tà phái. Một vài lần tôi còn thoát chết trong gang tấc sau khi bị phục kích bởi những kẻ săn tiền thưởng trong quán trọ, do các tà phái đã treo thưởng cho cái đầu của tôi.
Kinh nghiệm thực chiến của tôi đã phát triển nhanh chóng mặt, tới mức tôi có thể giành được ít nhất một phần mười cơ hội chiến thắng trước bất kỳ cao thủ tốp đầu hạng nhất nào. Tuy nhiên…
‘Tôi vẫn chưa thể thấy được bức tường của cảnh giới tuyệt đỉnh, nói gì tới vượt qua nó.’
Tôi còn cần phải cố gắng bao nhiêu nữa để tới được đó đây?
Tôi thở dài và tiến vào căn nhà.
“Ha ha, các hạ đây liệu có phải là Vô Hạn Chiến Ý - Seo Eun-hyun nổi danh khắp Diên quốc không nhỉ?” ngài ấy chào hỏi tôi theo phong thái của võ lâm.
“…Tại hạ cũng thật vinh hạnh khi được gặp đại hiệp Young-hoon danh nổi như cồn.”, tôi cúi đầu chào và đáp lại.
“Ầy, cái danh Young-hoon này chả hợp với tôi tí nào. Tại sao nơi này lại không có Kim gia chứ!”
“Nếu ngài ghét cái tên Young-hoon đến vậy, ngài nến đổi tên mình thành Geum-hoon đi.”, tôi đùa cợt với ngài ấy.
“Chậc, không phải gu của tôi.” Ngài ấy cau mày.
“Có gì mà không phải gu của ngài chứ, phải không ngài Young-hoon, một trong tam đại kiếm sĩ, hay Thái Cực Sơn Đao?”
Quả đúng là như vậy, Kim Young-hoon, sau khi thành thạo Thiếu Tu Việt Võ Lục, đã đạt tới danh hiệu tam đại kiếm sĩ chỉ trong hai năm.
‘Ngài ấy đã phát triển còn nhanh hơn cả kiếp trước.’
Liệu Kim Young-hoon của kiếp này có thể đánh bại một tu tiên giả không?
Võ thuật của ngài ấy, kế thừa từ cống hiến cả đời của Kim Young-hoon trước đó, hiện đang mạnh lên còn nhanh hơn trước.
‘Có lẽ…’
Đúng vậy, có lẽ ngài ấy sẽ còn mạnh thêm nữa.
“…Nói chuyện đủ rồi, hãy vận động một chút nào.”
“Ha ha, tại hạ rất vinh dự được chạm trán với lưỡi đao của một trong tam đại kiếm sĩ.”
Chúng tôi tiến vào sân tập trong nhà và bắt đầu trận tỉ thí.
‘Chiêu thức bình thường là vô dụng với Kim Young-hoon.’
Tôi dồn toàn lực ngay từ lúc bắt đầu.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ nhất, Việt Nhạc.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ mười hai, Thất Quang Nhất Xuất Phong.
Tôi lao tới ngài ấy và tung một cú chém ngang, theo sau đó và bảy luồng kiếm khí.
“Kỹ năng của cậu đã tiến bộ đáng kể so với hai năm trước”, ngài ấy khen ngợi.
vút!
Kim Young-hoon không rút đao, bình thản vung cây đao vẫn còn trong vỏ và triệt tiêu tất cả kiếm khí của tôi.
“Tuy nhiên, vẫn còn vụng về lắm.”
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ mười ba, Lạc Sơn Lạc Nhạc.
Tôi xoay tròn mãnh liệt tại chỗ, chém ba lần liên tiếp, rồi giơ kiếm lên cao và chém dọc ba lần.
Những cú chém ngang dọc đan xen nhau rơi xuống người Kim Young-hoon.
Từ chiêu thứ mười ba trở đi, mỗi chiêu thức đều có thể coi là sát chiêu.
‘Ngài ấy không thể né được.’
Nhưng Kim Young-hoon không cần phải né. Ngài ấy giơ thanh đao trong vỏ ra trước và, bằng một chuyển động chậm rãi và uyển chuyển, dùng đao quét hai đường chéo theo hình chữ X, nhẹ nhàng trung hòa đòn tấn công của tôi.
‘Vậy thì, hãy thử một đòn không thể bị trung hòa…’
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ mười bốn, Khí Sơn Tâm Thiên.
vùuuuuuuuuuu!
Nội lực trong cơ thể tôi được khuếch đại mạnh mẽ.
Từng dòng nội năng hùng vĩ chảy qua các kinh mạch và tràn vào thanh kiếm.
Nội công hùng vĩ như núi, trái tim bao la như trời.
Kiếm khí vô hình bắt đầu cô đặc lại và có hình thù một chút.
Một hình dạng giống như Kiếm Ti, thứ bình thường chỉ những cao thủ tuyệt đỉnh mới có thể dùng, được cưỡng ép tạo ra bởi tôi.
Tôi thi triển chiêu thức, chém một đường chéo từ dưới lên trên, từ phải qua trái.
quang!
Kiếm khí mạnh như vũ bão bay tới Kim Young-hoon.
Ngài ấy giơ thanh đao trong vỏ lên cao và chính xác đánh vào một điểm trong cơn bão kiếm khí.
Ngay lập tức.
vụn vỡ!
Kiếm khí mạnh mẽ vỡ tan ra mọi hướng và dần dần tan biến.
“…”
Tôi không thể tin vào mắt mình trong một lúc.
Khí Sơn Tâm Thiên đã luôn là sát chiêu thường dùng của tôi với khả năng cắt làm đôi bất kỳ chiêu thức nào của đối thủ bằng uy lực đáng sợ của nó. Tôi tưởng nó sẽ có một ít tác dụng với các cao thủ tuyệt đỉnh. Tuy nhiên, nhìn thấy chiêu thức ấy bị triệt tiêu ngay sau khi tung ra khiến tôi hơi khó chịu.
“Nội lực của cậu bị tản ra quá nhiều. Hãy cố gắng tập trung kiếm khí hơn vào một động tác duy nhất.”, ngài ấy đưa ra lời khuyên.
“…Cảm ơn ngài vì lời khuyên.”
“Giờ, tới lượt tôi.”
Kim Young-hoon không cho tôi cơ hội phản ứng, anh ấy vào tư thế và khẽ nói ra tên chiêu thuéc.
“Đoạn Mạch Đao Pháp, chiêu thứ tư, Sơn Phong.”
vù!
Nó đang tới!
Tôi nhanh chóng tung ra một chiêu để chặn lại.
Đoạn Mạch Đao Pháp, chiêu thứ mười lăm, Điệp Điệp Sơn Trung.
Tôi vung kiếm.
Kiếm khí trong đòn vung chia làm ba.
Vung một cái nữa, và ba chia làm chín.
Vung thêm cái nữa, và chín chia làm hai mươi bảy.
Tôi tiếp tục kiếm chiêu và chia kiếm khí ra thêm nhiều lần nữa.
Và không gian trước mặt tôi chằng chịt những sợi kiếm khí, giống như một rừng cây gai.
bằng!
Cú đâm từ Sơn Phong gần như vô hình không thể xuyên thủng bức tường kiếm khí của Điệp Điệp Sơn Trung và biến mất.
“Ha…hộc.. hộc..”
Nhưng sau chiêu thức đó người tôi cũng nhễ nhại mồ hôi lạnh, và chỉ còn đủ sức để đứng. Áp lực của Điệp Điệp Sơn Trung lên tinh thần là quá lớn.
Chia tách kiếm khí cần sự tập trung đáng kế.
Biến kiếm khí thành hàng trăm mảnh và tạo ra một bức tường như tường gai khiến tôi mệt mỏi như thể não tôi đang tan chảy.
Sát chiêu không phải chỉ là cái tên. Chúng là kết tinh từ sự tập trung cực hạn và nỗ lực cả đời của một cao thủ võ thuật.
Các võ công bình thường có thể chỉ chứa một hai hay sát chiêu. Nhưng Đoạn Nhạc Kiếm Pháp cải tiến bởi anh Young-hoon của kiếp trước có mười hai chiêu.
‘Thiên phú thật điên rồ.’
Nhưng điều này có nghĩa mỗi lần tôi thực hiện một chiêu thức cao hơn mười hai của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, tôi sẽ cảm nhận sự mệt mỏi tột độ. Đúng là chúng rất mạnh, nhưng cũng rất tốn sức.
Thừa thắng xông lên, tôi lao vào Kim Young-hoon và thi triển chiêu thức tiếp theo.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ mười sáu, Sơn Trung Hào Kiệt.
Từ góc dưới bên trái tới góc trên bên phải,
Từ góc dưới bên phải tới góc trên bên trái.
Lặp lại bốn lần.
Tổng cộng tám nhát chém rơi xuống ngài ấy.
Mặc dù giống như chiêu thứ chín, Sơn Thủy Họa, chiêu thức mà các nhát chém phân tán ra mọi hướng, chiêu Sơn Trung Hào Kiệt tập trung uy lực của những nhát chém vào chính xác một điểm duy nhất.
Từng nhát chém đều phải tập trung vào đúng một điểm, yêu cầu tôi phải tập trung cao độ.
“Thân dưới của cậu có sơ hở.”
Tuy nhiên, Kim Young-hoon tấn công vào chân tôi sau khi hạ người xuống và hoàn toàn đột phá qua Sơn Trung Hào Kiệt.
bụp!
“Đau!”
Tôi bị ngài ấy dùng vỏ đao đánh vào ống đồng và ngã xuống đất.
“Có vẻ như tôi thắng rồi.”
“Đúng vậy, chúc mừng ngài.”
Tôi tra lại kiếm vào vỏ và đứng lên cúi đầu cảm ơn ngài ấy vì đã chỉ dẫn tôi. Những lời khuyên từ ngài ấy đã giúp tôi nhận ra các lỗi sai trong chiêu thức.
Ngài ấy dành một khoảng thời gian nêu ra những điểm yếu và những chỗ cần phải sửa, và tôi khắc ghi chúng vào tâm mình.
Sau khi chỉ dạy tôi trong mười đêm, ngài ấy hẹn gặp lại và rời đi.
Tôi cũng vậy, cũng lên đường để tiếp tục chuỗi khiêu chiến của mình.
Và cứ như thế, thời gian trôi qua như chó chạy ngoài đồng, và đã ba năm kể từ lần đó.
Bây giờ là năm năm tính từ lúc tôi hồi quy.
Hôm nay không phải ngày hai chúng tôi hẹn tái ngộ, nhưng sau khi khiêu chiến với một môn phái tầm trung của Thanh Châu Thành, Kim Young-hoon tìm tới tôi.
“Lâu rồi không gặp, Vô Tận Chiến Cuồng, Seo Eun-hyun.”
“…Kim Young-hoon… là ngài đó sao?”
“Haha, gặp nhau trong bộ dạng này có hơi ngại nhỉ. Nhưng mà phải chịu thôi…”
Trong vòng ba năm, danh hiệu của tôi đã chuyển thành Vô Tận Chiến Cuồng. Kỹ năng thực chiến của tôi đã cải thiện còn hơn trước, và danh tiếng của tôi cũng vang xa không kém. Tôi cũng đã cải thiện những kỹ thuật tiểu xảo như dùng độc và ám khí nhờ những trận tỉ thí với tà phái.
Những vết sẹo từ việc tỉ thí chi chít khắp người tôi, cũng là những dấu tích của kinh nghiệm thực chiến. Nhưng kỹ năng võ thuật của tôi vẫn giậm chân tại chỗ, vẫn ở đỉnh cao của hạng nhất. Và bức tường tuyệt đỉnh vẫn không thể nhìn thấy.
Còn Kim Young-hoon trong lần gặp lại này đã hoàn toàn thay đổi.
Diện mạo của anh ấy giống như một thanh niên hai mươi tuổi.
‘Cải lão hoàn đồng! Điều này có nghĩa là…’
Anh ấy đã đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.
Tôi thấy có chút tủi thân. Trong khi một vài người chiến đấu không ngừng nghỉ trong nhiều năm mà kỹ năng chỉ tốt lên một chút, một vài người khác đã đạt tới những cảnh giới cao hơn chỉ bằng tài năng thiên phú.
“Haha, cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên đã làm tôi cải lão hoàn đồng đấy. Tôi đã đạt tới một cảnh giới cao hơn Tam Hoa Tụ Đỉnh. Và đây là kết quả.”
“Ngài tới đây có việc gì vậy? Chẳng phải chúng ta vừa gặp nhau một năm trước sao?”
Chúng tôi đáng lý phải gặp nhau mỗi hai năm một lần.
Hai năm, rồi lại hai năm.
Lần nào chúng tôi cũng gặp nhau, nhưng giờ mới chỉ là một năm từ lần trước.
“Chuyện là, sau khi đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên, tôi đã đi du ngoạn quanh Diên quốc và khiêu chiến với vô số môn phái lớn, và nhận ra một điều.”
“Là gì vậy?”
“Hóa ra tôi đã đạt tới đỉnh cao tuyệt đối của võ thuật trong Diên quốc. Không còn một ai có sức mạnh cao bằng một phần của tôi. Nên, tôi nghĩ rằng…”
Ngài ấy khéo léo đưa ra một lời đề nghị,
“Bây giờ tôi đang muốn tạo lập một tông môn hay tổ chức nào đó. Nếu cậu tham gia thì tôi sẽ cho cậu một vị trí…”
“Cảm ơn ngài, nhưng tôi hài lòng với hiện tại rồi.”
Có vẻ ngài ấy lại sa vào chứng bệnh Minh chủ Võ lâm minh.
Nếu tôi chấp nhận lời đề nghị này, có khả năng cao tôi sẽ trở thành một Quân sư hay Đường chủ hay gì đó, và sẽ bận tối tăm mặt mũi với đống giấy tờ. Danh tiếng và trình độ của tôi giờ đã khác xưa, nên những việc như vậy có thể được thực hiện dễ dàng.
Nhưng…
‘Tôi không thể lãng phí thời gian quý báu vào đống giấy tờ.’
Trong khi một thiên tài đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên trong vòng năm năm, một kẻ ngốc như tôi hầu như không có chút tiến bộ nào.
Mỗi phút mỗi giây quý giá đều phải được dùng để đạt tới tuyệt đỉnh.
Vì vậy, tôi không thể để thời gian này bị chiếm.
Đối mặt với lời từ chối thẳng thừng của tôi, Kim Young-hoon thở dài và rời đi với khuôn mặt buồn bã. Ngài ấy nói rằng sẽ khó có thể gặp mặt thường xuyên một khi tổ chức đó được tạo nên, đồng thời cũng bồi thêm rằng nếu tôi gia nhập thì ngài ấy sẽ đấu tập và hướng dẫn tôi mỗi ngày.
‘Không quan trọng điều kiện đưa ra có tốt tới đâu, lần này tôi cũng sẽ không gia nhập.’
Tôi đã nhận được vô số sự chỉ dẫn và quá nhiều trận đấu tập với ngài ấy trong những kiếp trước của mình.
Bây giờ, thứ tôi thực sự cần là vốn kinh nghiệm thực chiến.
Kể cả anh Young-hoon từ kiếp trước cũng đã khuyên phải tham gia thật nhiều trận thực chiến một khi đạt tới tốp đầu của hạng nhất.
Đi theo ngài ấy bây giờ sẽ rất thiệt cho tôi.
Trong kiếp này, tôi quyết định sẽ quan sát hành trình của ngài ấy từ xa và tiếp tục chuỗi tỉ thí vô tận của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
tiếng hàn lần lượt là Eunryubo Hwiyeongmun Gaejubang Yugwolbo tiếng hàn là Taek Jeok-yeop Liên chiến (連戰): Liên tục chiến đấu. Hết một trận là bắt đầu trận khác luôn note: Đang yên đang lành đi du lịch Campuchia :D tiếng anh là Infinite Fighting Spirit note: đúng nghĩa đen, main dùng narcotics ạ note: Joke. Geum = Kim = 金 tiếng anh là Absolute Mountain Saber Lạc Sơn Lạc Nhạc (樂山樂岳): Lạc = khoái lạc. Niềm vui của núi non? Khí Sơn Tâm Thiên (氣山心天): Khí của núi, tâm của trời note: khí tụ lại thành 1 đường dày bằng sợi chỉ trên lưỡi kiếm và phát sáng, giống kiếm của Kars trong jojo Điệp Điệp Sơn Trung (疊疊山中): trùng trùng điệp điệp núi Sơn Trung Hào Kiệt (山中豪傑). note: tđn eng dịch là Mountain Tiger (hổ núi) wtf tiếng hàn là Cheongju tiếng anh là Infinite Fighting Madman