Chương 18: Cao thủ tuyệt đỉnh (1)
Bình minh lại tới.
Giống như lần hồi quy trước, con cáo ba đuôi to bằng căn nhà – chủ nhân của khu rừng này, lại tới thăm chúng tôi.
Và như thường lệ, tôi cúi đầu trước nó và dâng cánh tay của mình làm vật hiến tế.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy tò mò.
‘Liệu tôi có thể nhìn thấy những đường màu đỏ từ con cáo không?’
Trong lúc nó đang nhỏ dãi thèm thuồng nhìn cánh tay của tôi, tôi kích hoạt tầm nhìn của tuyệt đỉnh.
Và một khung cảnh nổi da gà hiện ra.
Toàn bộ không gian bao phủ trong một màu đỏ!
“Hức…. hộc, hộc, hộc!”
Những con người tôi đã gặp thể hiện ý định dưới dạng những đường thẳng, nhưng con cáo đây thì hoàn toàn khác biệt.
Từ giữa trán của nó, một luồng ánh sáng màu đỏ máu tỏa ra nuốt trọn vạn vật xung quanh.
Đó không chỉ là những đường thẳng.
Đó cũng chẳng phải một bề mặt, mà đó là một vùng không gian ba chiều đỏ thẫm.
rộp rộp
Kể cả khi con cáo đang nhai nát cánh tay, tôi cũng chỉ khẽ rên rỉ, còn phần lớn là sự choáng ngợp trước vùng ý thức của nó.
‘Cái quái gì thế này? Làm thế nào một vùng không gian lại chỉ tràn ngập màu đỏ như vậy?’
Tôi không thể hiểu được.
Thứ sinh vật quái quỷ gì đây?
Và rồi vài ngày sau đó, sự hiện diện của những tu tiên giả cũng khiến tôi kinh ngạc một lần nữa.
‘Toàn một màu đỏ!’
Ba con quái vật tới bắt cóc Jeon Myeong-hoon, Oh Hyun-seok, và Kang Min-hee, cũng giống hệt với con cáo, với ánh sáng đỏ tỏa ra và bao trọn lấy không gian xung quanh.
Đó là lúc tôi nhận ra sự khác biệt về đẳng cấp giữa võ giả và tu tiên giả.
‘Trong võ thuật, ý định của một võ giả cùng lắm chỉ hình thành nên những đường thẳng. Nhưng với tu tiên giả, bằng một cách nào đó, ý định của chúng bao phủ toàn bộ một vùng không gian.’
Tôi nghĩ về việc giao chiến với những tu tiên giả trong không gian bao phủ bởi ánh sáng đỏ.
‘Không thể thắng được…’
Bây giờ tôi đã hiểu vì sao kể cả tu tiên giả yếu nhất cũng có thể sánh ngang với một cao thủ tuyệt đỉnh.
Kể cả khi không có kinh nghiệm thực chiến, nếu chúng có thể áp đảo một vùng không gian bằng ý định như vậy, một cao thủ tuyệt đỉnh sẽ không thể nào đọc được đòn tấn công thực sự của chúng.
Ngược lại, trong vùng lãnh địa ấy, một tu tiên giả có thể biết rõ tất cả mọi thứ bên trong như lòng bàn tay.
Đây hoàn toàn là khác biệt về đẳng cấp.
Vào ngày hôm sau, sau khi ba kẻ đó bắt đi những đồng nghiệp của tôi, tôi nhân cơ hội để hỏi Hải Long Vương Seo Hweol, người đến để mang đi Phó phòng Oh Hye-seo.
“Thưa Hải Long Vương anh minh, thần xin có một câu hỏi.”
[Hừm, có chuyện gì mà ngươi muốn hỏi ta sao?]
Sau khi giải thích qua những gì mình nhìn thấy, tôi hỏi về vùng lãnh địa màu đỏ xung quanh những tu tiên giả.
Seo Hweol cười lớn và giải thích.
[Các tu tiên giả đều sở hữu một khả năng gọi là ‘thần thức’. Ý thức của một con người bình thường không thể mở rộng quá bộ não của chúng, nhưng những tu tiên giả có thể mở rộng ý thức của mình ra khu vực lân cận, từ đó cho phép họ biết về bất kỳ thứ gì họ muốn ở xung quanh. Ta là một linh thú, và ta cũng có khả năng tương tự. Câu trả lời như vậy đã khiến ngươi hài lòng chưa?]
“Đa tạ ngài.”
Vì chúng tôi nói chuyện bằng ngôn ngữ của Diên quốc, Kim Young-hoon và những người khác có vẻ không thể hiểu được nội dung.
Không lâu sau khi Seo Hweol rời đi, một lão già lưng gù với diện mạo xấu xí xuất hiện và đem xKY đi, đồng thời đẩy tôi và Kim Young-hoon vào khe nứt không gian.
Tôi lại bất tỉnh một lần nữa.
tõm!
“…A!”
sặc! ặc ặc ặc!
Tôi tỉnh dậy dưới một dòng nước và vùng vẫy theo bản năng.
‘Cái gì thế này, nơi đây…’
Là ở dưới nước.
ặc ặc ặc ặc!
Tôi tỉnh táo lại và bơi tới ánh sáng ở bên trên.
Sau khi đã học bơi tử tế từ những lần săn thủy tặc, bây giờ tôi có thể bơi lội thuần thục.
“Hộc… chết thật. Lần trước là một cái cây, giờ là ở dưới nước. Định chơi kim mộc thủy hỏa thổ à?’
Nơi đây có vẻ lại là Diên quốc, và tôi lại rơi vào một nơi ngẫu nhiên.
Tôi nhìn xung quanh, chỗ này là một hồ nước lớn.
‘Khoan, Kim Young-hoon đâu rồi?’
Trong khi tìm kiếm khu vực xung quanh, tôi giật mình và nhìn xuống dưới hồ.
Kim Young-hoon đang sùi bọt mép và từ từ chìm xuống.
‘Chết cha, nhanh không ngài ấy chết mất!’
Tôi vội vàng bơi xuống kéo Kim Young-hoon lên mặt hồ và bơi lại về bờ.
Trên bờ, tôi đặt Kim Young-hoon xuống và điểm huyệt để đẩy nước ra khỏi phổi và dạ dày ngài ấy.
ọeee!
Kim Young-hoon nôn ra nước từ miệng và mũi, và một lúc sau ngài ấy tỉnh lại.
“Hơ… ơ! Đây là đâu thế này?”
“Chúng ta đã rơi xuống một nơi hoàn toàn khác.”
Sau khi giải thích nhanh gọn tình hình hiện tại cho ngài ấy, chúng tôi khảo sát không gian xung quanh.
“Hừm, dựa theo địa thế thì đây hẳn là Kê Đầu Hồ”, tôi lẩm bẩm.
Hồ này được đặt tên như vậy vì nhìn từ trên cao trông nó giống đầu của con gà.
Sau bốn kiếp sống ở Diên quốc, không có nơi nào trên đất nước này mà tôi không biết cả.
Ở gần đây chắc hẳn là Thanh Hổ Thành.
“Ờ… Chúng ta nên làm gì đây? Nếu như tôi và cậu đã rơi xuống một chỗ hoàn toàn khác… Liệu quanh đây có người không?”
“Có vẻ là có. Ngài hãy nhìn kìa, có một khu nhà ở đằng kia.”
“Ồ, thật sao?”
Tôi chỉ vào một khu nhà nhô lên bên bờ Kê Đầu Hồ.
“Tôi có thể bơi, nên tôi sẽ tới đó và mượn cho chúng ta ít quần áo, tiền bạc, và đồ ăn.”
“Khoan đã, liệu những người đó có thể hiểu cậu không?”
“Thật ra trước đây tôi có học một chút tiếng Trung, và hiện tại tôi vẫn có thể dùng khá tốt. Ngài đừng lo, tôi sẽ dạy ngài sau.”
ào ào, ào ào!
Sau khi bịa ra một cái cớ, tôi bơi tới khu nhà.
Nếu tôi nhớ không lầm, nơi đó là…
‘Kê Hồ Thủy Lộ Trại.’
Một nơi tôi đã đột kích trong kiếp trước.
Thủ lĩnh của Kê Hồ Thủy Lộ Trại là một võ giả tốp đầu hạng nhất, và Phó thủ lĩnh của chúng ở tốp trung hạng nhất. Tứ đại trưởng lão của chúng thì ở cảnh giới tốp dưới hạng nhất.
Còn lại là những tên hạng ba và hạng hai không đáng kể.
Trong kiếp trước tôi vẫn phải dùng độc vì quân số của chúng quá nhiều.
Bỗng một vài tên thủy tặc hạng hai đang gác cổng nhìn thấy tôi và hét lớn.
“Ê đằng ấy! Ngươi là kẻ nào?”
“Hahaha, thằng điên này ở đâu ra vậy? Tự mình bơi tới Kê Hồ Thủy Lộ Trại cơ à?”
“Hahaha, tên này muốn gia nhập Trại hay sao à?”
“Nhìn giống lính mới phết!”
“Ahahahaha!”
Tôi phớt lờ tiếng chế nhạo của chúng và từ từ bơi tới gần trại.
Một kẻ trong số chúng tụt quần xuống.
“Hahaha, này lính mới. Nếu ngươi muốn gia nhập bổn trại, trước tiên phải tắm rửa trước đã!”
tèeeeeeee
Một dòng nước màu vàng kèm một mùi khai bay tới.
Từng giọt chất lỏng màu vàng bắn lên đầu tôi.
Tên đó nhắm chính xác vào tôi và xả lũ.
tồ tồ tồ tồ…
Tôi bình tĩnh nhận đòn và trèo lên sàn gỗ.
Nhưng…
bụp, bụp!
“Ai cho mày leo lên hả! Xuống!”
“Mẹ kiếp! Còn không mau tắm rửa bằng nước thánh của tiền bối này đi? Áhahaha!”
Lũ thủy tặc dùng những que gỗ chọc vào tôi, cố gắng đẩy tôi xuống vũng nước màu vàng.
Tôi phớt lờ những đòn ấy và bước lên trại.
“Thằng khốn kia, bố bảo là xuống nhanh…“
Một tên cướp lao lên với một cái gậy gỗ.
bụp!
“Kư…. Aaaaah!”
Tôi đá vào mắt cá chân của hắn với một tốc độ hắn không thể thấy và tên đó ngã xuống.
“Hừm, tạm được.”
Nhặt cây gậy hắn làm rơi lên, tôi ngắm qua trên tay và nhận xét.
“Đầu tiên, ngươi. Trong trại ngươi đã giết bao nhiêu người rồi?”
“Mày, mày chọc nhầm người rồi thằng khốn! Tao đây đã giết hơn năm mươi ng-“
phăng!
Tôi không đợi hắn ta dứt lời mà vung que gỗ chém bay đầu hắn.
“Tiếp theo, ngươi. Ngươi đã giết bao nhiêu người?”
“Cái-, cái thằng kia mày vừa làm cái quái gì v-”
phăng!
Những tên cướp còn lại không ngần ngại rút kiếm và lao tới tôi.
“Ta không hề thấy sự do dự trong các đòn đâm. Các ngươi hẳn đã giết rất nhiều người.”
phăng! phăng!
Tôi vung kiếm một lần nữa, chém gọn gàng qua những tên lao lên và đá xác của chúng xuống nước.
“A…. A, khoan….. khoan đã nào…”
Tên cuối cùng còn sót lại là kẻ đã “giải tỏa” lên tôi.
“Tiểu nhân mới chỉ là lính mới ở Kê Hồ Thủy Lộ Trại… Ta… ta chưa từng giết ai cả…”
“Nhưng những kẻ còn lại gọi ngươi là ‘đại ca’.”
“X-,xi-…xin đ-đại hiệp tha m-mạng…”
phăng!
Một cú chém nhanh gọn dọc thân người hắn từ dương vật lên đỉnh đầu.
tung tóe!
Sau khi rửa sạch nước tiểu bằng máu của lũ cướp, tôi tiến vào sâu hơn trong trại.
Trong đó là một buổi thác loạn, với hàng tá kẻ như vừa nãy đang hút thuốc lá với thuốc phiện, uống rượu, và chơi gái.
Hầu hết những người phụ nữ đang bị giam trong cũi và bầm dập khắp người.
“Hơ hơ, cái gì thế kia?”
Một tên trong số chúng nhìn thấy tôi, một kẻ toàn thân đầy máu, và dụi mắt.
“Hả? Cái quái gì thế?”
“Thằng nào đấy?”
“Chúng mày cầm vũ khí lên. Có khách kìa!”
Mặc dù đang say xỉn, những kẻ đó đã quen với việc giết người và chúng tự vào tư thế chiến đấu theo bản năng.
“Vậy thì không cần phải hỏi thêm gì nữa rồi.”
vùuuuu!
Tôi truyền kiếm khí vào que gỗ.
“Tất cả các ngươi, chết.”
“Chúng mày đứng đực ra đấy làm gì? Lên!”
“Háaaaaaaaahahaha!”
“Ehẹhẹhẹộiihẹhẹhẹ!”
Từ đằng trước, bên trên, và cả trái phải, lũ thủy tặc cầm vũ khí và lao vào tôi từ mọi phía.
Tôi khai mở tầm nhìn của cao thủ tuyệt đỉnh.
Những đường màu đó đan chằng chịt khắp nơi.
Đó là những đòn tấn công của chúng nhắm vào tôi.
‘Vậy ra đây là cảm giác của một cao thủ tuyệt đỉnh.’
Tôi thấy khả năng này có phần bá đạo một cách lố bịch.
Biết rõ không kẻ nào có thể chạm được tới tôi.
Tôi nhắm mắt lại.
Để đối đầu với lũ tôm tép này, thị lực là không cần thiết.
Với con mắt, đôi tai, và xúc giác bị tôi cho ngừng hoạt động.
Sự tập trung của tôi chỉ hướng vào những đường màu đỏ, và tôi giơ que gỗ lên quá đầu.
“Chiêu thứ nhất, Việt Nhạc.”
vù!
Tôi uốn cong người để né đòn của ba kẻ đầu tiên, rồi vung một đòn ngang, và cơ thể chúng bị chia làm hai.
“Chiêu thứ hai, Nhập Sơn.”
Tôi hạ thấp người và cắt rời chân của những kẻ đang lao tới.
“Chiêu thứ ba, Đăng Mạch”
Trong thế thấp đó, tôi đổi cách cầm kiếm và vung lên trên.
Rồi, sử dụng Việt Nhạc Bộ, tôi nhảy vào giữa đám thủy tặc và vung kiếm một lần nữa.
Việt Nhạc, Nhập Sơn, Đăng Mạch.
Cùng với ba chiêu cơ bản được tung ra liền nhau, tôi né những đường màu đỏ và vung kiếm khí theo những đường màu xanh, cắt bọn chúng thành từng mảnh.
“Việt Nhạc, Nhập Sơn, Đăng Mạch.”
“Đăng Mạch, Nhập Sơn, Đăng Mạch.”
“Việt Nhạc, Đăng Mạch, Nhập Sơn.”
vút! vút! vút!
Bằng chuyển động tối thiểu, tôi chém vào tất cả những tên thủy tặc.
Cho tới khi không còn một đường màu đỏ nào còn lại, lúc này tôi mới mở mắt ra. Và xung quanh là một biển máu.
“Ư…Ah...Aahh…”
Nhìn sang bên, Thủ lĩnh của trại đang cố gắng trườn bò ra ngoài để trốn thoát.
‘Theo tôi nhớ, trình độ của hắn ta là tốp đấu hạng nhất.’
Trong số những kẻ mà tôi cắt và xắt không khoan nhượng cũng bao gồm hắn ta.
“Ê”
Tôi tiến tới tên Thủ lĩnh suýt soát thoát chết và bắt chuyện.
“Ta… ta…. cao… cao bằ-… cao… cao thủ tuyệt đỉnh…! Xi-xi-xi-xin ngài hãy tha cho ta..t-…”
“Ê cho ta hỏi. Ta đã đánh nhau trong bao lâu?”
“D-...Dạ.. là m-m-một khắc…”
“Được rồi. Cảm ơn. Chết đi.”
“Kh-khoan… Tiền-… tiền-..Tiền! Ta giấu tiền ở-…”
phăng!
Tôi mặc kệ và chặt đầu hắn.
“Ta đã biết ngươi giấu quỹ đen ở đâu từ lần trước rồi.”
Để lại cái đầu của thủ lĩnh trại ở đằng sau, tôi thả những người phụ nữ đang bị trói, và sau đó là những người trong lồng.
“Xin đa tạ đại hiệp cứu mạng.”
“Cảm ơn ngài đã báo thù cho chúng tôi.”
Tôi gật đầu qua loa trước những nguời phụ nữ và con tin đang cảm ơn tôi rồi nhanh chóng tới phòng của tên thủ lĩnh và lấy ra hai bộ quần áo đẹp nhất.
Sau đó, tôi phá một bức tường trong phòng và lấy ra một cái rương nhỏ. Trong đó là toàn bộ quỹ đen của hắn.
Bên trong rương là ba đồng bạc.
“Hắn đúng là một tên cướp bần hàn.”
Tôi thay đồ sang quần áo của tên thủ lĩnh và tháo dây một chiếc xuồng của trại.
“Th.. thưa đại hiệp, xin ngài hãy cho ta biết tên ngài hoặc danh hiệu. Ta nhất định sẽ đền đáp ngài sau này.”
“Hừm, tên hoặc danh hiệu sao…”
Khi một trong số những người được thả tự do hỏi tôi, tôi gãi đầu và suy nghĩ một hồi lâu.
‘Thời gian kể từ lúc tôi hồi quy vẫn chưa lâu, nên tôi vẫn chưa có danh tiếng gì…’
Một lúc sau, tôi quyết định dùng lại danh hiệu từ kiếp trước.
“Ta là Vô Tận Chiến Quỷ. Ngươi chỉ cần biết vậy thôi.”
“Đa…đa tạ ngài đại hiệp! Ta nhất định sẽ báo đáp ơn này…”
“…Ta hiểu tấm lòng của ngươi rồi. Ta phải đi đây. Các ngươi hãy tự tìm cách thoát ra an toàn.”
Để tránh những phiền toái thêm nữa, tôi nhanh chóng chèo thuyền về phía bờ hồ.
Kim Young-hoon đang chờ đợi tôi ở đó.
“Ồ, cậu đã thay quần áo rồi sao?”
“Đúng vậy, chủ nơi đó tốt bụng lắm thưa ngài. Tôi kể cho họ về tình hình của chúng ta, và họ còn cho ta mượn tiền nữa. Đúng là một người lương thiện. Thật là ấm lòng khi có thể cảm nhận được tình làng nghĩa xóm ở một nơi như này.”
“Hahaha, thế thì chúng ta nợ vị đó nhiều rồi. Tôi không thể nhìn rõ chỗ đấy từ đây. Đấy là nơi nào vậy?”
“Ờm… tôi nghe nói đó là… một chỗ do ngư dân địa phương dựng lên. Một nơi để đánh bắt cá dễ hơn, kiểu kiểu vậy.”
“Ồ là vậy sao? Khá thú vị đấy…”
Tôi trả lời một cách qua loa với Kim Young-hoon, và chúng tôi cùng nhau đi tới Thanh Hổ Thành.
‘Trong kiếp trước tôi đã mất gần một ngày để đột kích Kê Hồ Thủy Lộ Trại và tiêu diệt chúng.’
Khoảng thời gian đó cũng bao gồm rải độc từ trước và đốt trại để có thể giảm quân số của chúng bằng ngộ độc khí CO.
Tổng cộng tôi phải mất nguyên một ngày chỉ để tiêu diệt chúng.
Nhưng giờ đây sau khi đã đạt tới tuyệt đỉnh, việc này chỉ mất một khắc.
‘Và với một que gỗ.’
Đó là sự khác biệt giữa hạng nhất và tuyệt đỉnh.
‘Trong kiếp trước, là một võ giả hạng nhất, tôi chỉ có thể làm theo cách của hạng nhất. Giờ đây, tôi có thể làm theo cách của một cao thủ tuyệt đỉnh.’
Tôi mới hồi quy chưa được bao lâu.
Nhưng lần này có vẻ hứa hẹn hơn các lần hồi quy trước rất nhiều.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Kê Đầu Hồ(鷄頭湖): Hồ đầu gà Kê Hồ Thủy Lộ Trại (鷄湖水路砦): Thủy lộ=đường nước. Trại ở dòng nước trên Kê Hồ 1 khắc = 15 phút