Hồi quy tu tiên truyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Tập 1: Lần hồi quy từ 1 tới 5 - Chương 19: Cao thủ tuyệt đỉnh (2)

Chương 19: Cao thủ tuyệt đỉnh (2)

Tôi chèo thuyền đưa Kim Young-hoon tới Thanh Hổ Thành. Dùng số tiền thu được từ đám thủy tặc, chúng tôi tới quan nha để tạo thẻ định danh, và phần còn lại là mua một căn trang viên.

Ở đó tôi dạy ngài ấy võ thuật và cách đọc viết.

Khoảng hai tháng sau…

uuuuuuu…

‘Ngài ấy đang phát triển còn nhanh hơn trước.’

Tôi ngạc nhiên nhìn Kim Young-hoon đang ăn một cây Hoàng Trúc Căn sau khi thăng lên Tam Hoa Tụ Đỉnh thành công.

Có vẻ như việc tôi trở thành một cao thủ tuyệt đỉnh và có thể toàn tâm truyền thụ Tuyệt Mạch Đao Pháp, một võ công hạng nhất, đã góp phần không nhỏ cho sự phát triển nhanh chóng này.

‘Mà cũng nản phết đấy.’

Nhưng lúc nào chả thế.

Trong khi một vài người dành cả đời mới đạt tới tuyệt đỉnh, những người khác, chỉ cần sự chỉ dạy của một cao thủ tuyệt đỉnh và một võ công hạng nhất, đã nhảy cóc qua cảnh giới tuyệt đỉnh và trực tiếp tiến vào Tam Hoa.

Không lâu sau, ba luồng Khí hình bông hoa chảy vào mũi và miệng của ngài ấy, và Kim Young-hoon khẽ mở mắt.

Phản chiếu trong đôi mắt ấy là sự thông thái như nhìn thấu vạn vật thế gian.

“Chúc mừng ngài đã đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh. Để mà nghĩ ngài đạt tới cảnh giới này trước cả khi biết đọc viết…”

“Hừm,.. đúng thật là phi thường. Tôi cũng không hề biết mình lại có tài năng võ thuật lớn đến vậy…”

Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thường nhìn Kim Young-hoon.

Nhưng trong lòng tôi nổi lên máu cạnh tranh.

‘Cho tới bây giờ, tôi vẫn chưa thực sự được tỉ thí với Kim Young-hoon sau khi ngài ấy đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh.’

Những lần trước đó chỉ toàn là ngài ấy hướng dẫn tôi trong khi đấu tập.

Còn bây giờ thì sao?

Tôi, một người đã đạt tới tuyệt đỉnh, và Kim Young-hoon, người vừa đạt tới Tam Hoa.

“…Trước tiên tôi xin được chúc mừng ngài. Vậy ngài thấy sao nếu chúng ta… đấu một trận?”

“Haha, ý hay đấy. Tôi có cảm giác rằng lần này mình sẽ thắng.”

Ngài ấy rút đao, chiến khí nổi lên.

Tôi cũng rút thanh kiếm của mình ra.

Trong sân tập của trang viên, hai cao thủ tuyệt đỉnh bắt đầu trận tỉ thí.

tinh!

Tôi phóng sát ý về phía Kim Young-hoon.

Hàng tá đường màu xanh nhỏ bằng sợi chỉ phóng ra đâm vào ngài ấy.

Hàng tá những đòn tấn công tối ưu.

Và rồi, Kim Young-hoon điều chỉnh lại tư thế.

“…!”

Tất cả những đường màu xanh biến mất.

Điểm yếu của ngài ấy không còn nữa, và toàn bộ những phương án tấn công trở nên vô dụng.

tinh!

Đồng thời, hàng trăm những sợi màu đỏ cắm vào tôi.

Tôi chỉnh lại tư thế để loại bỏ những yếu điểm và chuẩn bị phản đòn Kim Young-hoon.

Khi tôi làm thế, số lượng đường màu đỏ phóng ra từ ngài ấy giảm đi.

Đỏ và xanh cứ như vậy đan xen nhau.

Kim Young-hoon ra đòn.

“Đoạn Mạch Đao Pháp, Phong Sơn.”

tinh!

Một đòn đâm với tốc độ kinh hồn!

Và, từ đòn đâm ấy rẽ nhánh thêm hàng trăm sợi màu đỏ khác.

Đó là những đòn tiếp diễn.

“Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Kỳ Thạch.”

vù vù vù

Tôi xoay tại chỗ, đổi về tư thế phòng ngự phản công, và chặn đòn đâm.

“Đoạn Mạch Đao Pháp, Thái Bạch.”

Đòn đâm của ngài ấy đổi hướng giữa đường thành đòn chém theo đường chéo từ góc trên bên trái xuống góc dưới bên phải.

“Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Việt Nhạc.”

Tôi phản đòn bằng một nhát chém ngang, rồi tính toán lại những phương án tấn công.

Các đường màu xanh hướng tới đầu, hông và chân của ngài ấy.

“Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Nhập Sơn.”

vút!

Tôi hạ thấp người và nhắm vào chân.

Trong khoảnh khắc đó, hàng chục những sợi màu đỏ và xanh đổi màu liên tục ở giữa chúng tôi.

“Đoạn Mạch Đao Pháp, Long Khâu.”

Gần giống với Lưu Lăng trong Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, nhưng với nhiều biến hóa vi diệu hơn. Chiêu thức của ngài ấy lao tới tôi.

Chúng tôi trao đổi thêm hàng tá những sợi đỏ và xanh nữa.

Trong không gian trừu tượng hai màu xanh đỏ này, tôi và ngài ấy đã trao đổi hàng trăm chiêu thức với nhau.

‘Nếu né thì sao? Không, né thì sẽ liên tục bị đẩy lùi.’

Như vậy sẽ dẫn tới thua.

Điều này không quan trọng.

Đây chỉ là đấu tập thôi.

Nhưng…

Tôi đang cảm thấy hiếu thắng.

Tại sao?

‘A, đúng vậy. Trong kiếp này, đây có lẽ là cơ hội duy nhất để đánh bại Kim Young-hoon.’

Từ giờ trở đi, ngài ấy sẽ mạnh lên còn nhanh hơn nữa, giống như cá gặp nước hay diều gặp gió.

Lần sau tỉ thí, ngài ấy sẽ vượt ngoài tầm với của tôi.

Nên chỉ có lần này.

Lần này, khi ngài ấy vừa đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh, là cơ hội cuối cùng của tôi để chiến thắng.

Đúng thế, nên hãy thắng nào.

Cho dù phải sử dụng tất cả mọi thứ mình có.

Tôi nhanh chóng rút ra một ám khí từ ống tay áo.

“Vô Tận Chiến Ám Khí Thuật, Trực Xà.”

rít!

Ám khí từ tay tôi bay tới mặt Kim Young-hoon.

Ngài ấy ngạc nhiên nhưng vẫn nhanh chóng né nó.

Như vậy là đủ để tạo ra sơ hở.

keng!

Tôi đánh bật thanh đao của ngài ấy và phản công.

“Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Lưu Lăng.”

vút!

Kiếm khí uốn lượn như rắn bay tới ngài ấy.

‘Bị chặn rồi.’

Một đường màu đỏ xuất hiện với ý định làm chệch đòn đánh.

Cùng lúc đó, một đường khác rẽ nhánh từ đường màu đỏ ấy và nhắm vào vai tôi.

‘Phản công rồi tấn công.’

rít!

Tôi đồng thời rút ra thêm một ám khí từ tay áo.

Trong khi cầm ám khí, số lượng những đường màu xanh tăng lên gấp đôi.

Đường màu đỏ kia thay đổi.

Đường rẽ nhánh kia ban đầu nhắm vào vai giờ đây chuyển sang ám khí bay tới.

Chỉ sau khi đánh bật đòn ám khí thì nó mới quay lại vào người tôi.

“Tốt.”

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

“Tôi vẫn có kinh nghiệm thực chiến nhiều hơn!”

“Long Mạch, Khí Sơn Tâm Thiên, Đoạn Nhai!”

Tôi ghép ba chiêu thức này vào một đòn.

Long Mạch tuần hoàn nội công để cường hóa thanh kiếm.

Đồng thời, Khí Sơn Tâm Thiên mở toang tất cả kinh mạch trong cơ thể và cường hóa kiếm khí thêm nữa.

Và Đoạn Nhai để tăng tốc thanh kiếm, khiến ngài ấy khó trở tay kịp.

vút!

Kiếm ti hình thành trên lưỡi kiếm, là kiếm khí ngưng tụ hóa thành thể rắn.

Tuy nhiên, trước luồng kiếm khí được cường hóa này, Kim Young-hoon nhanh chóng lùi lại bằng một bộ pháp nào đó và tránh đòn chí mạng của tôi. Thanh kiếm chỉ có thể sượt qua ngực và gây ra một vết xước nhỏ.

‘Đây rồi, được đà xông lên thôi.’

Sơn Quân Võ, Việt Nhạc Bộ.

Tôi lao lên và gây áp lực bằng những đòn đánh của chúa sơn lâm, rồi tiếp cận bằng Việt Nhạc Bộ, và dùng Sơn Quân Võ để chặn những đòn tấn công của ngài ấy, trong khi sử dụng những đòn nhử để xông vào trong tầm cận chiến.

Cùng lúc đó.

keng! keng!

Tôi phóng ám khí từ tay còn lại khi hai thanh kiếm chạm nhau.

Mặc dù tôi đang đẩy ngài ấy lùi về sau, Kim Young-hoon vẫn tìm thấy một cơ hội phản công và tung ra một vài đường màu đỏ.

Đối với tôi đây là một trận chiến thực sự, nên tôi nắm bắt mọi cơ hội để tung ra mọi thủ đoạn có thể. Từ ném cát làm mù cho tới ném ám khí và liên tục ra những đòn nhử.

 

Kim Young-hoon dần lo ngại về thế trận hiện tại, và truyền thêm nội lực vào thanh đao.

gàoooooo!

Tình thế đảo chiều.

“Nguy hiểm.”

Có thứ gì đó rất lớn sắp được tung ra.

“Tôi sẽ cho cậu thấy sức mạnh thực sự của Tam Hoa Tụ Đỉnh!”

vùuuuuuuu!

Đao khí biến đổi và cô đặc lại thành những sợi nhỏ như lụa bao quanh thanh đao, rồi lại biến hóa thêm lần nữa.

“Đó là…”

Nội lực trong thanh đao hoàn toàn trở nên hữu hình và tỏa ra một ánh sáng chói lóa.

“Đao ti!!”

“Aaahhh!!”

Ánh sáng trắng xóa bao phủ lấy mọi thứ kể cả tôi.

Nếu tôi chặn nó, thanh kiếm chắc chắn sẽ bị chém làm đôi.

Bất kỳ cao thủ tuyệt đỉnh nào cũng sẽ thấy thế.

Nhưng.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp của tôi được tạo ra bởi một thiên tài của cả thời đại, là người đã đạt tới cực hạn của võ thuật.

“Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Không Cốc Truyền Thanh!”

Một chiêu thức có thể làm chệch hướng ngay cả đao khí của Kim Young-hoon từ kiếp trước.

Nếu nội công của ngài ấy ở mức Tam Hoa Tụ Đỉnh thì tôi hoàn toàn có thể chặn được.

vùuuuuuu!

“Rút lại mọi ý định từ thanh kiếm, biến nó thành một bình chứa rỗng, và nhận lực của đối thủ…”

Và phản đòn!

keng!

Tôi nhận lấy đao khí của Kim Young-hoon và phóng trở ngược lại về phía ngài ấy.

Một vụ nổ lớn xuất hiện ngay sau đó, khiến cho Kim Young-hoon phải lùi lại ba bước.

“Hẹ hẹ, ấn tượng đấy.”

rắc!

Thanh đao Kim Young-hoon đang cầm bị gãy làm đôi.

Còn trong lòng tôi đang cảm thấy kinh hãi.

‘Ngài ấy… tìm được cách phản lại đòn phản công trong thời gian ngắn như vậy sao?’

Tôi tính toán rằng ngài ấy sẽ phải bị đánh bay về sau bởi đòn phản lại bằng Không Cốc Truyền Thanh, và thanh đao trong tay phải vỡ vụn. Nhưng vào đúng khoảnh khắc đó, Kim Young-hoon đã bắt ngược lại phần đao khí của mình và cố gắng phản nó lại về phía tôi.

“Tôi thua rồi. Vũ khí của tôi đã gãy, thật đáng hổ thẹn mà. Cậu khá tài đấy.”

“…Ngài đừng lo. Từ giờ trở đi tôi sẽ không thể nào đánh bại ngài được nữa.”

Tôi tra lại kiếm vào vỏ và bình tĩnh đáp lại.

Sau trận hôm nay, tôi cũng sẽ không chiến thắng Kim Young-hoon kể cả vào lần hồi quy tiếp theo.

Ngài ấy mạnh lên ngay cả trong trận đấu, và sẽ sớm còn mạnh hơn nữa sau khi kiểm điểm lại những lỗi sai từ hôm nay. Ngài ấy đã nhận được kinh nghiệm cận thực chiến từ tôi, và không lâu sau sẽ trở thành một trong tam đại kiếm sĩ.

“Thực ra tôi đã chuẩn bị một món quà để chúc mừng ngài đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh.”

“Ô, trận đấu này không phải quà sao? Còn nữa à?”

“Vâng, tôi đi lấy ngay đây…”

Tôi vào trong nhà và lấy ra sáu quyển sách.

“Đây là…”

“Thiếu Tu Việt Võ Kinh. Tôi kiếm được chúng từ một lão già trong chợ. Yêu cầu tối thiểu để học võ công này là Tam Hoa Tụ Đỉnh. Tôi đã thử đọc nhưng chẳng hiểu một chữ nào. Có thể ngài sẽ hiểu được chăng.”

“Ô, đúng là một kỳ ngộ. Cảm ơn cậu, tôi sẽ chăm chỉ đọc nó.”

Những giác ngộ từ Thiếu Tu Việt Võ Lục đã được đấy đến cực hạn bởi Kim Young-hoon của kiếp trước, đồng thời sắp xếp thành vô số giác ngộ phi thường.

Tôi trao cho ngài ấy những quyển sách dưới dạng Kinh, không phải Lục.

Giờ đây, nhờ có Thiếu Tu Việt Võ Kinh, ngài ấy sẽ mạnh tới mức tôi cũng không dám đối đầu.

Sau khi dạy thêm ngôn ngữ và cách đọc viết thêm một tháng, tôi chuyển sang kiếm tiền sinh hoạt bằng cách tiêu diệt những tà phái và băng cướp gần Thanh Hổ Thành và săn những kẻ bị truy nã.

Một khi anh Young-hoon học thuộc những chữ cái, anh ấy dành khoảng bốn tháng tập luyện điên cuồng trong khi đọc sáu tập sách của Thiếu Tu Việt Võ Kinh, và tinh thần anh ấy lúc nào cũng trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.

Bốn tháng trôi qua.

“Anh Young-hoon, em kiếm được ít tiền này.”

Tôi trở về nhà cùng với tiền thưởng từ việc bắt một tên trộm tốp đầu hạng nhất đang lẩn trốn gần Thanh Hổ Thành.

Nhưng Kim Young-hoon không có nhà.

‘Ờ? Anh ấy ra ngoài sao?’

Anh vẫn luôn ở trong nhà đọc Kinh và luyện võ như thế bị ma nhập, nhưng hôm nay tôi không tìm thấy anh ấy.

‘Có vẻ anh ấy ra ngoài rồi…’

Và bỗng nhiên

“Hù!”

“Áah!”

Bỗng Kim Young-hoon xuất hiện từ hư vô như một bóng ma.

“Cái quái…!”

“Haha, anh đang thử dùng một thuật trong Thiếu Tu Việt Võ Kinh, và cậu thực sự không thể nhìn thấy anh ở đâu luôn ư. Sách này quả thực rất, rất huyền diệu…”

“Anh Young-hoon, đó là…”

Tôi run rẩy hỏi anh ấy.

Kỹ thuật kỳ lạ ấy chỉ được sử dụng bởi Kim Young-hoon của kiếp trước sau khi đạt tới đỉnh cao của võ thuật.

Nhưng bây giờ nó đang được thi triển bởi chính anh ấy chỉ sau chưa tới một năm tập luyện.

“À, cái này sao? Là một chiêu trong Thiếu Tu Việt Võ Kinh đấy. Bình thường chỉ một cao thủ Ngũ Khí Triều Nguyên mới có thể dùng được, nhưng mấy ngày qua anh đang dồn toàn lực vào học nó. Và cuối cùng anh đã thành công cho dù mới chỉ ở Tam Hoa Tụ Đỉnh.”

“A… vậy là anh vẫn chưa đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên sao?”

“Hahaha, cậu nghĩ rằng đạt tới Ngũ Khí dễ lắm sao? Chỉ riêng làm theo những gì được viết trong Kinh thư cũng mất tới năm năm rồi. Nhưng mà, chiêu này thực sự rất đáng sợ. Kể cả một cao thủ tuyệt đỉnh như cậu cũng không thể nhìn thấy anh. Nếu muốn, anh có thể ám sát bất kỳ ai.”

Tôi cạn lời trước tài năng của anh ấy và chỉ yên lặng đứng nhìn anh.

“Mà này, anh định đi du ngoạn võ lâm và kiếm thêm kinh nghiệm thực chiến. Cậu có muốn đi với anh không?”

“Hừm, anh nói là võ lâm sao?”

Sau một lúc đắn đo, tôi lắc đầu.

“Thôi em xin khiếu.”

“Hả? Ý cậu là sao?”

“Em đang muốn ổn định cảnh giới của mình thêm nữa.”

“Nếu vậy thì được thôi. Cậu vẫn đang ở tuyệt đỉnh sơ kỳ và vẫn chưa thể dùng được kiếm ti mà.”

“Vâng, nên anh sẽ phải đi một mình rồi, anh Young-hoon.”

Tôi muốn chia tay với anh ấy trong một thời gian.

Lý do thì như tôi vừa nói.

Là một cao thủ tuyệt đỉnh sơ kỳ, tôi cần phải củng cố kỹ năng của mình.

Đi theo anh ấy và quan sát những trận đấu giữa các cao thủ tuyệt đỉnh cũng tốt, nhưng hiện tại không phải thứ tôi cần.

Ít nhất là cho tới tuyệt đỉnh trung kỳ, liên tục tập luyện và sửa sai là cách làm đúng.

‘Trước tiên mình cần phải duy trì tầm nhìn tuyệt đỉnh trong cả ngày.’

Trong khi Kim Young-hoon rời đi và khiêu chiến với vô số môn phái khác nhau, tôi luyện tập làm quen với tầm nhìn của cao thủ tuyệt đỉnh.

Đối tượng tập luyện là vô số tà phái gần Thanh Hổ Thành.

Chúng rất đông, sống rất dai, và quan trọng nhất, nếu chúng có chết cũng chẳng ai quan tâm, và như vậy chúng trở thành những đối tượng tập luyện tuyệt vời.

‘Tên đằng trước chuẩn bị phóng tiêu độc.’

‘Có một tên đang đâm giáo từ đằng sau.’

‘Còn một tên định dùng roi trói lấy mắt cá chân từ góc dưới đằng sau bên phải.’

Vô số đường màu đỏ lao vào tôi.

Nhưng tôi chỉ đơn giản né tránh toàn bộ và tiêu diệt chúng bằng những chuyển động tối thiểu.

Trước những trận chiến với các tà phái, tôi luôn bịt mắt và đeo bịt tai, vì chúng không cần thiết.

Sau cùng thì, chẳng cần tới các giác quan, chỉ tầm nhìn tuyệt đỉnh thôi là đủ để giết hết rồi.

Trong vòng ba năm tôi tập luyện bằng cách bắt giữ các võ giả tà phái và đạo tặc trong phạm vi Thanh Hổ Thành.

Cuối cùng tôi cũng có thể duy trì tầm nhìn này trong cả ngày mà không dùng nội công.

Sau ba năm ‘luyện tập’ với những võ giả tà phái,

Tôi đã chính thức bước vào cảnh giới tuyệt đỉnh.

Cùng lúc đó, kinh tế của tôi cũng được cải thiện đáng kể từ tiền thưởng của quan phủ, và danh xưng Vô Tận Chiến Ý lại bắt đầu lan truyền.

Thậm chí tôi còn được một vài võ giả xin làm đồ đệ hoặc làm tay chân.

‘Tất nhiên, tôi vẫn không thể so sánh được với Kim Young-hoon.’

Sau gần ba năm.

Kim Young-hoon đã nhận được danh hiệu Diên quốc đệ nhất đao và được người đời tôn làm người mạnh nhất trong võ lâm.

Là thiên hạ đệ nhất nhân!

Đạt được bởi một người mới tập võ được ba bốn năm!

Số người xin làm đồ đệ hoặc cấp dưới của anh ấy nhiều hơn tôi rất rất nhiều.

‘Cũng sắp tới lúc rồi…’

Lúc mà căn bệnh Minh chủ Võ lâm minh lại tái phát.

Lần nào vị trí ấy cũng đi kèm với danh hiệu Thiên hạ đệ nhất nhân…

Và đương nhiên, Kim Young-hoon lại tới đề nghị tôi một vị trí, và lần này là Phó thủ lĩnh Võ lâm minh.

Tất nhiên tôi đã lường trước một tương lai mệt như chó, nên tôi đã nghĩ ra một lý do chính đáng và từ chối anh ấy.

“Anh Young-hoon, em đang muốn hoạt động ở hoàng cung.”

“Cậu nói cái gì, hoàng cung hả?”

“Vâng. Em từ chối lời đề nghị của anh vì muốn giúp đỡ anh dưới danh nghĩa quân triều đình. Mong anh hiểu cho.”

“Ôii, thằng em Seo của tôi! Anh hiểu tấm lòng của cậu rồi!”

Tất nhiên, tôi có động cơ sâu xa hơn cho hành động này.

“Nếu có quan hệ với hoàng tộc, tôi sẽ có thể tiếp cận các tu tiên giả.”

Tôi từng là Trưởng quân sư Võ lâm minh và Các chủ Quỷ Ảnh Các trong các kiếp trước.

Theo thông tin tôi tìm hiểu được, hoàng tộc có quan hệ mật thiết nhất với các tu tiên giả, hơn bất kỳ phe phái nào khác ở Diên quốc.

Thậm chí còn có tin đồn rằng hoàng tộc là một nhánh phụ của một gia tộc tu tiên nào đó.

Trước tiên tôi đã xin ứng cử vào quân đội Diên quốc.

Họ rất dễ dàng chấp thuận lá đơn từ một cao thủ tuyệt đỉnh của võ lâm, và tôi nhanh chóng nổi tiếng trong quân đội, đồng thời đạt tới chức tướng trong cung.

Từ đó, tôi xin vào Đội cận vệ và cũng dễ dàng được chấp thuận.

Tất cả đều đạt được trong vòng năm năm từ khi hồi quy.

“Nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ Hoàng đế Bệ hạ bằng mạng sống của ngươi. Một cao thủ tuyệt đỉnh như ngươi hẳn có thể làm được chứ?”

“Rõ, ta sẽ ghi nhớ những lời của ngài.”

Tôi gia nhập Ảnh Vệ, và sau bốn tháng tập các kỹ thuật ẩn thân và nghe lén, tôi đã được cử đi canh gác phòng ngủ của hoàng đế.

Và tôi phát hiện ra một sự thật đáng ngạc nhiên.

‘Hoàng đế… là một tu tiên giả!’

uuuuuuuuuu

Tôi có thể nhìn thấy một vùng màu đỏ bao quanh hoàng đế tỏa ra từ trán.

‘Đó chắc chắn là thần thức của tu tiên giả! hoàng đế thực sự là tu tiên giả.’

Sự thật này càng được củng cố hơn sau khi tôi gặp một vài công chúa và thái tử thuộc hoàng tộc.

Phần lớn thành viên trong hoàng tộc là tu tiên giả với vùng thần thức tỏa ra xung quanh.

‘Nhưng có vẻ cảnh giới tu luyện của chúng không cao. Tất cả đều… không bằng con cáo đó.’

Trông… cao nhất có lẽ là Luyện khí.

‘Tôi không hiểu tại sao một cao thủ tuyệt đỉnh như tôi cần phải canh gác cho chúng nữa...’

Bầu không khí xung quanh hoàng đế, mà hắn còn chẳng che giấu, không phải của một kẻ Luyện khí nhất tinh.

Sức mạnh của hắn có thể còn hơn toàn bộ Ảnh Vệ hợp lại.

‘Có lẽ Ảnh Vệ tồn tại là vì hắn quá lười xử lý các thích khách…’

Không may thay, hoàng đế là người bị thích khách nhắm tới nhiều nhất.

Hầu như đêm nào cũng có những kẻ được gửi tới, và tôi đều phải đánh với chúng.

‘Ngày nào cũng được thực chiến như này là điều tốt, nhỉ?’

Và tôi cứ thể tích lũy kinh nghiệm trong khi làm một thị vệ.

Năm năm trôi qua từ lúc tôi gia nhập Ảnh Vệ.

.

.

.

“Anh có đang quản lý Võ lâm minh tốt không?”

Trong một căn mật thất, tôi chơi cờ với Kim Young-hoon và hỏi anh ấy.

Là một thị vệ của hoàng cung, tôi bị cấm gặp mặt với Thủ lĩnh Võ lâm minh, nên cuộc gặp gỡ phải diễn ra bí mật như thế này.

“Giải quyết mấy việc đó làm anh đau đầu lắm! Haha, giá mà có cậu thì anh đã đỡ hơn rồi!”

“Anh chuẩn bị trẻ lại đúng không? Anh đang gặp vấn đề gì sao?”

“Haha, ừ thì…”

Anh ấy nở một nụ cười thâm thúy.

So với kiếp trước, giờ cũng là lúc anh ấy cải lão hoàn đồng.

Thực ra thì lần này đã muộn hơn một chút.

“Cậu đang rất gần Tam Hoa rồi. Nội lực cũng đã cải thiện đáng kể. Chúc mừng cậu nhé.”

“Ha ha… Luyện kiếm với đám thích khách thì chả cải thiện quá!”

Những thích khách được gửi đi có trình độ từ tuyệt đỉnh sơ kỳ cho tới Tam Hoa.

Hầu hết bọn chúng đều có cảnh giới tầm tầm tôi, điều này cho phép tôi có thể giao chiến toàn lực với chúng.

“Vậy là cậu công việc hộ vệ hoàng đế của cậu đang diễn ra suôn sẻ đúng không?”

“Bảo vệ cái quái gì… Mỗi lần em so sánh thực lực mình với hoàng đế là lại thấy nghi ngờ nhân sinh đây.”

“Hahaha, tên hoàng đế là tu tiên giả sao? Thế thì cần gì phải canh gác cho lão nhỉ...”

Trong vòng vài năm vừa qua, Kim Young-hoon đã biết về sự tồn tại của tu tiên giả và có vẻ đang thèm khát được giao chiến với chúng.

“Mà anh này, anh nghĩ sao về những tu tiên giả?”

Bình thường thì tầm này anh ấy sẽ muốn đi tìm và khiêu chiến chúng.

Tuy nhiên Kim Young-hoon hiện tại không có hứng thú gì mấy.

Trước câu hỏi của tôi, anh ấy nhấp một ngụm rượu,

“Hừm, biết nói thế nào nhỉ. Đương nhiên là anh muốn đánh với chúng. Nhưng mà…”

“Nhưng mà…?”

“Anh vẫn chưa hiểu được toàn bộ sáu quyển Thiếu Tu Việt Võ Kinh. Đặc biệt là khẩu quyết cuối cùng...”

Khẩu quyết cuối cùng trong cuốn Kinh thư là giác ngộ của Kim Young-hoon vào những giây phút trước khi chết ở kiếp trước.

“Những giác ngộ trong Kinh được viết như kiểu anh không nên giao chiến với chúng trước khi hoàn toàn thông thạo cả sáu quyển sách vậy. Anh định nghiên cứu sâu những khẩu quyết trước rồi nghĩ tới chuyện khiêu chiến sau. Lúc ấy anh cũng sẽ rút khỏi vị trí Minh chủ…”

“Em hiểu rồi…”

“Mà này, kỹ năng của cậu có vẻ đã tiến bộ rất nhiều đó.”

Kim Young-hoon mỉm cười và rót đầy chén rượu.

‘Anh ấy đang truyền nội công vào rượu trong bình.’

Con người này lúc nào cũng khiến tôi bất ngờ mà.

Tôi rút thanh kiếm bên hông ra.

“Để xem cậu xử lý ra sao.”

vút!

Anh ấy phóng chén rượu về phía tôi.

Kỳ lạ thay, không có một giọt nào tràn ra.

Chén rượu nhìn có vẻ nhẹ, nhưng tôi đang dồn toàn bộ nội công vào kiếm để chặn nó lại.

Trong vòng năm năm, sau những lần thực chiến liên tục, tôi đã thăng tiến từ tuyệt đỉnh sơ kỳ lên trung kỳ đỉnh phong.

Nếu tuyệt đỉnh sơ kỳ là nhìn thấy một màu khi tiến vào thế giới đó,

Từ trung kỳ trở đi, một người có thể nhìn thấy cả đỏ và xanh cùng lúc.

Cho tới giờ, tôi phải từ bỏ nhìn những đường màu xanh để nhìn thấy đường màu đỏ, và ngược lại.

Nhưng khi đạt tới trình độ cao hơn trong cảnh giới tuyệt đỉnh, tôi đã có thể nhìn thấy đồng thời cả hai màu.

vút!

Bằng tầm nhìn của cao thủ tuyệt đỉnh, tôi thấy vô số sợi màu đỏ tỏa ra từ chiếc chén. Và cùng với đó là những đường màu xanh mà khả thi để chặn lại.

Kim Young-hoon thể hiện toàn bộ ý định của mình qua chén rượu và trao đổi hàng tá chiêu thức với tôi.

Khi tôi thử dùng Việt Nhạc, quỹ đạo của những đường màu đỏ quay sang dọc.

Khi tôi thử chém lên bằng Đăng Mạch, các đường đó trở nên bất định và biến đổi hỗn loạn.

Còn khi tôi thử tạo ra biến số bằng Sơn Thủy Họa, chúng lại xuyên qua những sơ hở trong chiêu thức và nhắm vào đúng những điểm yếu của tôi.

Trong khoảnh khắc trao đổi chiêu thức đó, tôi đã có thể tung ra một đường tấn công có thể xuyên qua phòng ngự của anh ấy.

“Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Lưu Lăng!”

keng!

Mũi kiếm va chạm với chén rượu, và một cơn cuồng phong nổi lên làm rung lắc căn phòng.

Nhận ra Lưu Lăng đã trung hòa được nội công trong chén, tôi nhanh chóng nhét kiếm lại và giơ hai tay đỡ lấy chén rượu.

May mắn thay, không có một giọt nào tràn ra.

“Phù... Đừng có đùa nghịch với đồ ăn chứ!”

“Kìa! Cậu cũng tiến bộ được kha khá từ vụ này mà. Cảnh giới Kiếm ti đang ở gần lắm rồi.”

‘Kiếm ti’.

Là kiếm khí nén lại thành một thứ giống như sợi chỉ. Đây là bước đầu tiên để hữu hình hóa kiếm khí vốn không có hình thù cụ thể.

Kim Young-hoon của kiếp trước, dựa vào cảm ngộ của tôi về kiếm khí, đã đánh giá rằng tôi sẽ nhanh chóng dùng được Kiếm ti sau khi lên tới tuyệt đỉnh

Nhưng cho tới giờ đã là mười năm từ lúc hồi quy, và tôi vẫn chưa thể nào ngộ ra cách thi triển nó.

‘May mắn thay, sau khi đạt tới tuyệt đỉnh trung kỳ, tôi đã thấy được một chút hy vọng.’

Thật tốt rằng rào cản từ tuyệt đỉnh sơ kỳ lên trung kỳ không khó khăn bằng hạng nhất lên tuyệt đỉnh.

“Thôi thì, mà này… anh đã bảo cậu là anh đang chuẩn bị tấn thăng lên Ngũ Khí chưa nhỉ?”

“Anh đã bảo rồi.”

“Thật ra anh đang ở một trạng thái có thể thách thức cảnh giới này bất kỳ lúc nào. Nhưng anh sẽ không thể làm gì nếu có ai tấn công trong quá trình đột phá lên Ngũ Khí, Vì vậy anh cần một người có thể tin tưởng để canh chừng cho anh…”

“Vậy là anh cần em hộ vệ cho?”

“Haha, đúng vậy.”

Tôi đi theo anh ấy vào một mật thất.

“Không ai đáng tin bằng người đồng hương thân yêu cả.”

“Đương nhiên rồi. Anh bắt đầu đi.”

“Được rồi…”

Kim Young-hoon ngồi vào giữa phòng và bắt đầu thiền sâu.

Không lâu sau, dòng khí của anh ấy bắt đầu biến đổi.

‘Hửm?’

Tôi khai mở tầm nhìn tuyệt đỉnh và quan sát những đường màu đỏ xung quanh anh ấy,

Có vẻ như bản năng mách bảo tôi phải làm thế.

Bình thường, những đường màu đỏ cao thủ tuyệt đỉnh sẽ đi từ tay họ qua vũ khí rồi mới phóng ra xung quanh.

Tuy nhiên, những đường màu đỏ trên tay của Kim Young-hoon bắt đầu biến đổi.

‘Đó là…’

Hàng chục nhánh phụ tỏa ra từ đường màu đỏ.

Đồng thời, những đường đó có vẻ đang đan lấy không gian xung quanh anh ấy.

Nếu tôi tiến vào đó, tôi khá chắc mình sẽ bị anh ấy chém làm đôi ngay lập tức.

Bất cứ một cao thủ tuyệt đỉnh đầu óc bình thường nào cũng sẽ không dám tiến tới gần.

‘Không, vẫn chưa kết thúc…!’

Tôi nhận ra một thay đổi quen thuộc, và hai đồng tử của tôi lập tức co lại.

Những đường màu đỏ đan xung quanh Kim Young-hoon bắt đầu lấp đầy vào từng khoảng trống,

Xung quanh anh ấy dần trở thành một vùng không gian màu đỏ.

Trông giống như…

‘Thần thức của tu tiên giả!!!’

Vùng màu đỏ tỏa ra từ trán của những tu tiên giả!

Nó trông giống hệt thần thức của chúng.

A!

Vùng thần thức của Kim Young-hoon dần trở nên rõ ràng, và không còn một khoảng trống nào nữa.

Khi mà hình dáng của vùng không gian ấy ổn định lại thành một khối cầu bán kính nửa trượng lấy anh ấy làm trung tâm…

vùuuuuuuuuuu

Khí xung quanh anh ấy có vẻ như bị hút vào và di chuyển thành từng dòng trong vùng thần thức.

Những dòng chảy từ từ hợp lại thành năm quả cầu lơ lửng trên đầu anh ấy.

Đây là hiện tượng xảy ra sau khi một người đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên.

Tôi chưa từng quan sát quá trình này chi tiết như hiện tại.

Quan sát chuyển động tinh tế như vậy của những dòng khí khi còn ở hạng nhất là bất khả thi.

Chỉ sau khi lên tới tuyệt đỉnh, khả năng đọc khí người khác mới được cải thiện rõ ràng. Và tôi mới có thể nhìn thấy hiện tượng này.

‘Ôi, thật tiếc quá.’

Cảm giác hối hận nổi lên.

Nếu đạt tới Tam Hoa thì còn có thể nhìn thấy nhiều hơn rất nhiều.

‘…Giờ cứ quan sát trạng thái hiện tại của anh ấy đã.’

Tôi tập trung toàn lực vào năm quả cầu.

Dòng chảy của Khí bên trong chúng.

Nguyên lý chúng quay quanh nhau.

Nguyên lý chúng bay lơ lửng trên đầu Kim Young-hoon.

Mặc dù không thể hiểu hết, nhưng những mảnh thông tin này có vẻ đã cho tôi cảm giác lờ mờ về ‘Kiếm ti’.

Và rồi-

xèo xèo

Năm quả cầu tan ra thành năm dòng khí ngũ sắc.

Khí ngũ hành tiến vào mũi và miệng Kim Young-hoon, cơ thể anh ấy bắt đầu thay đổi.

rắc rắc rắc

Xương và cơ bắp anh ấy vặn vẹo dữ dội, và những nếp nhăn dần biến mất.

Đồng thời tóc đen tuôn ra từ cái đầu hói của anh ta.

rắc, rắc, rắc

vùuuuuuuu

Toàn bộ Khí trong phòng bị hút về phía Kim Young-hoon, và anh ấy lờ mờ mở mắt.

“Ta đã đạt được…. Ngũ Khí Triều Nguyên.”

“…Chúc mừng huynh đại công cáo thành, cải lão hoàn đồng.”

Cơ thể anh ấy quay trở về độ tuổi hai mươi, trông còn trẻ hơn tôi.

Tôi đã nhìn thấy khung cảnh này vài lần, nhưng lần này tôi đã học được rất nhiều thứ.

“Tiếc cho cậu quá. Nếu đạt tới Tam Hoa thì cậu sẽ thấy được nhiều thứ hơn nhiều.”

“Em cũng vừa nghĩ vậy. Nhưng biết làm sao đây? Tại em không có tài năng mà.”

“Tuy vậy, lần quan sát này có thể có ích ở một vài khía cạnh nào đó, nên hãy nghiền ngẫm về chúng trên đường quay lại.”

Anh ấy đang mân mê mái tóc mới mọc của mình với vẻ thích thú.

Tôi chuyển chủ đề và hỏi anh ấy một câu.

“Vậy anh đã chạm trán một hai tu tiên giả rồi đúng không, anh Young-hoon?”

“Hả? Đúng rồi.”

“Hừm, theo em thấy…. Thần thức của chúng và vùng không gian anh tạo ra vừa rồi trông khá giống nhau. Anh nghĩ rằng hai thứ đó có liên quan tới nhau không?”

“Hừm…”

Sau một thoáng suy nghĩ, anh ấy đưa ra câu trả lời.

“Có khả năng là vậy. Anh nghĩ mình hiện tại có thể đánh ngang cơ với các tu sĩ Luyện khí. Nếu sử dụng Thiếu Tu Việt Võ Thuật thì anh có lẽ sẽ đánh được với những kẻ có cảnh giới cao hơn. Có thể rằng, tầm nhìn của các võ giả Ngũ Khí Triều Nguyên cũng tương đương với ‘tầm nhìn’ của các tu tiên giả.”

“Em hiểu rồi…”

Qua câu trả lời vừa rồi tôi có thể đại khái hiểu được vì sao các võ giả Ngũ Khí Triều Nguyên sở hữu thứ giống như thần thức của các tu tiên giả.

‘Và khi đạt được thần thức giống với chúng, thì có thể tu luyện giống như chúng…’

Thế giới qua đôi mắt của một võ giả hạng nhất khác biệt với một võ giả tuyệt đỉnh.

Thế giới qua đôi mắt của một võ giả tuyệt đỉnh và võ giả Tam Hoa cũng khác nhau.

Thế giới qua đôi mắt của một võ giả Tam Hoa và võ giả Ngũ Khí thì hoàn toàn khác biệt.

Lý do những người đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên có thể tu tiên có lẽ vì họ thấy được những thứ vốn vô hình với mắt thường.

‘Kiến thức này sẽ có ích khi tôi đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên trong tương lai.’

Sau đó tôi được Kim Young-hoon chỉ dạy võ thuật trong cùng ngày, rồi chúng tôi trò chuyện một lát trước khi chia tay, và tôi quay trở lại hoàng cung.

Tôi suy ngẫm lại về lúc anh ấy thăng lên Ngũ Khí Triều Nguyên và tổng hợp lại những điều rút ra từ đó.

Vài ngày sau.

Hôm đó tôi cũng canh phòng cho hoàng đế từ trong bóng tối.

Lại là một thích khách.

‘Là cao thủ tuyệt đỉnh.’

Dựa vào luồng khí tỏa ra, hắn có lẽ mới đạt tới tuyệt đỉnh.

Tuy nhiên tôi không hề mất cảnh giác.

Mặc dù mình mạnh hơn một chút, khác biệt giữa tuyệt đỉnh sơ kỳ và trung kỳ không lớn như hạng nhất và tuyệt đỉnh.

Hơn nữa, đối phương còn là một kẻ được cử đi để ám sát hoàng đế của một quốc gia.

vút!

Một đường màu đỏ từ trong bóng tối lao tới tôi, hộ vệ của hoàng đế.

keng!

Tôi dùng kiếm làm chệch con dao và ném ám khí vào mắt cá chân của tên thích khách.

Hắn nhanh chóng né đòn ám khí và dùng dao đâm tôi một lần nữa.

Chúng tôi trao đổi các chiêu thức, những đường màu xanh và đỏ đan vào nhau.

‘Kỳ lạ.’

Đáng ra tôi phải chú ý vào trận chiến, nhưng tôi không thể ngừng suy nghĩ về khoảnh khắc anh Young-hoon tấn thăng lên Ngũ Khí.

Và tôi bắt đầu suy nghĩ về kiếm khí.

‘Kiếm khí thể hiện võ giả bắt đầu hòa hợp với thanh kiếm, là Nhân Kiếm Hợp Nhất.’

‘Khi ở tốp giữa hạng nhất, kiếm khí hiện ra trên thanh kiếm và võ giả bước chân vào cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất.’

‘Khi ở tốp cuối hạng nhất, võ giả đạt được sự hòa hợp hoàn toàn với thanh kiếm và có thể chính thức sử dụng kiếm khí.’

Tại sao trong tình huống sinh tử mà tôi lại nghĩ tới khoảnh khắc anh Young-hoon thăng lên Ngũ Khí?

‘Khi đạt tới tuyệt đỉnh và nhìn thấy những đường tối ưu, miễn là cậu cứ tấn công theo chúng, thì kiếm khí sẽ không bao giờ cạn kiệt.’

Vì thế Kim Young-hoon của kiếp trước đã ra bài tập duy trì kiếm khí trong cả ngày cho tôi.

‘Con đường tấn công tối ưu về bản chất phụ thuộc vào giới hạn kiếm thuật của tôi. Kiếm khí là sự biểu lộ các đặc điểm của kiếm thuật qua việc hòa hợp với thanh kiếm.’

Nói cách khác, kiếm khí chính là kiếm thuật.

Đó là cách hiểu của tôi trong khi luyện tập.

‘Nhưng mà, có gì đó hơi sai.’

Bỗng nhiên tôi nhận ra vấn đề với lối suy nghĩ này.

Tên thích khách đâm tôi ba lần liên tiếp, và tôi làm chệch hướng con dao bằng Sơn Thủy Họa trước khi làm hắn mất thăng bằng với Nhập Sơn.

Đường màu đỏ hướng tới tôi và rẽ làm hai.

Sau khi đâm, hắn đổi chiêu thức.

Tôi chặn lại ý định của hắn bằng đường màu xanh, và chúng tôi tiếp tục ở thế giằng co.

‘Nếu kiếm khí là kiếm thuật, vậy thì võ giả có điểm gì đặc biệt? Tu tiên giả chỉ cần tạo ra những con rối hay cương thi và dạy chúng kiếm thuật là chúng sẽ tự sử dụng được kiếm khí thôi mà?’

Nhưng tôi chưa từng nghe nói tới vật không sống có thể dùng kiếm khí dù đã sống qua vài kiếp.

‘Vậy thì kiếm khí không chỉ là kiếm thuật.’

Vậy kiếm khí là gì?

Trong khi trao đổi chiêu thức với tên thích khách, đường màu đỏ xuyên qua đường màu xanh.

Con dao găm của hắn nhắm chính xác vào trán tôi.

‘Kiếm khí là…’

Tôi nhớ lại khung cảnh vùng không gian màu đỏ hình thành quanh trán Kim Young-hoon.

À, đúng vậy.

Mặc dù kiếm khí được tạo ra qua rèn luyện kiếm thuật.

Về bản chất nó vẫn là yếu tố con người.

Là ý định của người cầm kiếm!

Đồng thời, tôi hoàn toàn hiểu được bản chất thực sự của những đường đỏ và xanh.

Đó không chỉ là con đường tối ưu, hay ý định tấn công của đối phương.

Đó còn là ý đồ của võ giả khi tung chiêu!

Là mục tiêu mà ý đồ đó nhắm tới!

Nhận ra điều này, tay cầm kiếm của tôi có một cảm giác kỳ lạ.

Như thể mạch máu mọc ra từ thanh kiếm, xuyên qua da tôi và gắn chặt vào tay.

Không chỉ là sự hòa hợp với thanh kiếm, mà là một mối quan hệ bền chặt hơn.

Tôi theo bản năng dồn thêm ý đồ vào thanh kiếm và củng cố mối liên kết này.

Cho tới giờ, tôi vẫn nghĩ kiếm khí và kiếm thuật là hai thứ bằng nhau.

Nhưng giờ tôi đã nhận ra, kiếm thuật phải đi đôi với võ giả thi triển nó.

Như vậy, ở bất cứ nơi nào võ giả hướng ý đồ của mình tới, nếu nó được tạo ra từ kiếm thuật, thì nó sẽ là kiếm thuật.

vút!

Tôi vung kiếm lung tung vào tên thích khách.

Trước đây, nếu tôi tung ra chiêu thức nằm ngoài Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, uy lực của kiếm khí sẽ giảm đi đáng kể.

Nhưng giờ đây, kiếm khí vẫn giữ nguyên uy lực kể cả khi tôi chỉ vung kiếm một cách ngẫu nhiên.

‘Không, vẫn chưa kết thúc.’

Tôi biết thứ mình ngộ ra không chỉ có nhiêu đây.

Tôi tiếp tục tập trung vào kiếm khí.

Từ trước tới nay, để ngưng tụ kiếm khí, tôi phải sử dụng các chiêu thức để tạm thời cường hóa nó như Khí Sơn Tâm Thiên.

Nhưng giờ thì khác!

‘Tiếp tục dung hợp kiếm khí và ý đồ!’

Trong con mắt của cao thủ tuyệt đỉnh, tôi nhìn thấy thanh kiếm dần được bao bọc trong ánh sáng màu xanh.

Tới một điểm cực hạn nào đó, ánh sáng xanh biến thành một đường màu xanh.

Dưới mắt thường tôi chỉ cầm một thanh kiếm, nhưng dưới tầm nhìn tuyệt đỉnh, thứ tôi đang cầm chính là một đường màu xanh.

‘A, đây là…’

Kiếm ti!

Là bằng chứng cho đỉnh phong của giai đoạn trung kỳ!

Dưới mắt thường, kiếm khí trước giờ vô hình đã ngưng tụ lại thành một đường mỏng như sợi chỉ.

Sau khoảng mười năm ở cảnh giới tuyệt đỉnh.

Tôi đã có thể dùng được Kiếm ti.

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

tiếng anh là Grand White tiếng anh là Infinite Fighting Hidden Weapon Technique, Direct Snake note: 2 con mel bật W :D Kinh và Lục có một chút khác nhau. Lục là sách nhưng người viết thừa nhận mình có yếu tố chủ quan, có thể đúng có thể sai. Kinh là sách nhưng được coi là chân lý, là sự thật tối cường của thế giới (vì vậy nên Kinh Thánh, Kinh Phật không được coi là sách triết). note: 1 trượng = 3,33m ý đồ là thứ mình muốn làm, và ở mức độ mạnh hơn ý định (là thứ mình định làm)