Chương 15: Tài năng thiên tuyệt (3)
ào ào…
Tôi ngồi trú mưa trong một hang động, lắng nghe tiếng mưa như thác đổ xuống.
Mười lăm năm.
Mười lăm năm trôi qua như một cái chớp mắt.
Mười lăm năm kể từ lúc Kim Young-hoon thành lập Võ lâm minh và trở thành Minh chủ đầu tiên. Trong vòng ba năm, ngài ấy đã quy tụ toàn bộ võ lâm dưới trướng mình bằng danh hiệu Thiên hạ đệ nhất nhân. Các cuộc xung đột giữa các chính phái đều bị dập tắt, và vô số võ giả ca ngợi thành tựu của ngài ấy.
Tuy nhiên, chỉ một vài năm sau đó, ngài ấy có vẻ như đã bế quan, đoạn tuyệt mọi quan hệ với Võ lâm minh và chìm đắm trong một thứ khác.
‘Có lẽ những tu tiên giả đã tìm tới ngài ấy.’
Chắc hẳn là ngài ấy đã bị sốc trước sức mạnh của các tu tiên giả, và hiện tại đang bận chiến đấu với chúng bằng Thiếu Tu Việt Võ Lục.
Vào năm thứ năm dưới cương vị Minh chủ Võ lâm minh, ngài ấy bỗng nhiên nghỉ hưu và biến mất, tuyên bố trước giang hồ sẽ quy ẩn tại một ngọn núi xa xôi.
Tôi đại khái đã nắm được tình hình.
Ngài ấy hẳn đã rời đi để khiêu chiến những tu tiên giả đang ẩn mình trên ngọn núi đó và những kẻ đang giật dây toàn bộ võ lâm từ trong bóng tối nói chung.
Vào năm thứ mười.
Không còn tin tức gì nữa về Kim Young-hoon, Minh chủ đầu tiên của Võ lâm minh, ở bất kỳ đâu.
‘Ngài ấy đã chết rồi sao?’
Hay là, giống như kiếp trước, ngài ấy vẫn còn sống và hiện đang bị truy đuổi bởi các tu tiên giả?
Kỳ lạ thay, tôi cũng không cảm thấy đau buồn lắm kể cả nếu ngài ấy có chết.
‘Tại sao lại như vậy?’
Sau mười lăm năm chiến đấu không ngừng nghỉ…
Giống như những vết sẹo đã hằn đầy trên mặt tôi,
Trái tim tôi hẳn cũng đầy sẹo.
Với những vết sẹo ấy, ngài ấy có thể đã trở thành một người không còn quan trọng trong cuộc đời này.
Trong vòng mười lăm năm, cơ thể và trái tim thay đổi, và danh hiệu của tôi cũng vậy.
Từ Vô Tận Chiến Cuồng trở thành Vô Tận Chiến Quái.
Nhưng những thứ còn lại vẫn mãi giữ nguyên.
Tôi vẫn là võ giả tốp đầu hạng nhất, và vẫn không thể tìm được manh mối tới cảnh giới tuyệt đỉnh.
Và cứ giậm chân tại chỗ!
“Còn cần bao nhiêu lâu nữa hả ông trời!”
Tôi hét lên bầu trời vẩn xám xịt mây và đổ mưa như trút nước với sự ngột ngạt không thể tả.
“Ta còn phải vung kiếm bao lâu nữa! Khi nào mới là đủ! Tại sao những kẻ khác nhận được giác ngộ từ vung kiếm, còn ta chỉ nhận được sẹo?!”
Bầu trời không trả lời.
“Hai mươi năm từ lúc ta hồi quy! Ta đã chiến đấu, giết chóc, tập luyện không ngừng nghỉ trong suốt hai mươi năm! Ta chưa bao giờ buông kiếm dù chỉ một giây một khắc nào! Tại sao ta không thể ngộ được dù chỉ một chút gì!”
Aaaaaaahhhh!
Tôi hét từ tận đáy lòng lên trời.
Nhưng bầu trời vẫn vậy, chỉ đáp lại những hạt mưa.
Một lúc sau, chỉ còn tiếng của chính tôi vọng lại.
“…Ta biết. Tất cả đều là tại ta.”
Đúng vậy, tất cả mọi chuyện đều là lỗi của tôi.
Ngày đầu tiên của kiếp này.
Bởi vì tôi không thể vượt qua nỗi sợ khi phải đối mặt với con cáo và buông kiếm xuống.
Giá như tôi cứ tiếp tục không ngừng nghỉ, có lẽ tôi đã đạt tới tuyệt đỉnh trong cùng ngày đó.
Nhưng bởi vì tôi đã không thể chớp lấy giác ngộ đó, kiếm thuật của tôi vẫn mãi chỉ đuổi theo chiếc lá kia.
Vẫn không thể vượt qua cảnh giới này.
Để ngộ Đạo vào buổi sáng và cam lòng chết vào buổi tối.
Đó là bởi vì tôi đã không trân trọng cảm giác ấy.
ken két…
Tôi nghiến chặt răng, rồi rút kiếm và tập luyện Đoạn Nhạc Kiếm Pháp một lần nữa trong hang.
Lần nữa và lại lần nữa.
Những đường kiếm mà tôi đã vung vô số lần lại một lần nữa được tung ra.
Những chiêu thức và sát chiêu từ một tới hai mươi tư đều được thi triển.
Cải thiện những sai lầm đã biết trong suốt mười lăm năm.
Cố gắng vung kiếm một cách hoàn hảo.
Vậy mà.
Không có gì thay đổi.
Và có vẻ như không có gì sẽ thay đổi.
“Aaa…aahhhh… Aaaaahhhhhhhhhhhh!”
Người còn muốn gì ở ta nữa hả ông trời!
Tôi không thể chịu nổi cơn đau này và ngồi bệt xuống sau khi thi triển xong các kiếm chiêu.
Bây giờ kiếm thuật của tôi không còn một lỗi nào nữa.
Không còn một điểm nào có thể cải thiện thêm nữa.
Nhưng mà, bức tường tuyệt đỉnh vẫn không thể nhìn thấy.
“Aaaaaaahhhhhhhh!”
Tại sao tôi phải đứng yên ở cảnh giới này?
Với những câu hỏi và sự tức giận trong đầu, tôi chỉ ngồi đó và quằn quại trong đau đớn.
Mưa tạnh.
Tôi rời khỏi hang và đi tới địa điểm theo dự tính ban đầu, Bang Lập Phái ở Chiêu Liệt Trấn, sau khi hoàn thành buổi tập và đi ra ngoài.
Chưởng phái và các Trưởng lão đồng ý chiến với tôi ba trận.
Và cả ba trận tôi đều chiến thắng, với mỗi trận kết thúc trong vòng năm chiêu.
Tất cả bọn họ đều là cao thủ tốp đầu hạng nhất như tôi, nhưng không một ai cùng cảnh giới với tôi có thể chặn hay vượt qua những kiếm chiêu của tôi.
Danh tiếng của tôi đã vang vọng khắp võ lâm Diên quốc trong những năm vừa qua, và vô số người ở khắp nơi trên Diên quốc đã thử nghiên cứu võ công của tôi.
Kết quả là, vô số phương án khắc chế võ công của tôi đã được ra đời và lưu truyền rộng rãi.
Tôi tìm tới những võ giả đã tìm ra những phương pháp khắc chế ấy, và yêu cầu tỉ thí với họ.
Và kết quả là tôi tìm ra những cách để khắc chế các công pháp khắc chế.
Và như vậy, những yếu điểm trong kiếm thuật của tôi dần biến mất, và ngày hôm nay, Đoạn Nhạc Kiếm Pháp của tôi đã gần như đạt tới hoàn mỹ.
‘Kể cả những cao thủ tuyệt đỉnh của các đại môn phải cũng đều công nhận võ công được cải tiến này của tôi.’
Nhưng tôi vẫn không thể sánh với tuyệt đỉnh.
Tôi đã khiêu chiến với những cao thủ tuyệt đỉnh.
Vậy mà, kể cả với kiếm thuật gần như hoàn mỹ, tôi cũng không thể đánh bại họ.
Kể cả dùng độc hay ám khí cũng đều vô ích.
Mặc dù đã phát triển những cách khắc chế các phương pháp khắc chế kiếm thuật của tôi, những cao thủ tuyệt đỉnh có thể dễ dàng hóa giải các kiếm chiêu ngay khi tôi thi triển chúng.
Họ áp đảo tôi bằng sức mạnh của mình, làm tôi không kịp thi triển những cách khắc chế ấy, và thất bại là không thể tránh khỏi.
“Ranh giới chia cách tuyệt đỉnh và hạng nhất rốt cục là cái quái gì chứ?”
Mặc dù nếm trải vô số thất bại, tôi vẫn không thể ngộ ra cảnh giới tuyệt đỉnh cần cái gì.
Tôi đã thử tất cả mọi thứ mà tôi đã đọc trong các văn tự võ học cổ xưa, từ việc tuần hoàn nội công qua những mao mạch trong cơ thể cho tới học ngoại công.
Tôi còn đánh nhau với cả dã thú trong rừng!
Vậy mà tôi vẫn không biết được tuyệt đỉnh rốt cục là cái gì.
Nội công của tôi dần trở nên thâm sâu, thủ đoạn của tôi dần trở nên phong phú, kiếm thuật của tôi dần trở nên mạnh mẽ, và danh tiếng của tôi dần trở nên nổi hơn nữa.
Dẫu vậy, tôi vẫn không có sự thay đổi nào.
“…Hài.”
Tôi chán chường tột độ và tiến vào một quán rượu để uống gì đó.
Và rồi bỗng nhiên.
Một người đàn ông đội nón tre ngồi xuống đối diện tôi.
“Đại hiệp có chuyện gì không vui chăng?”
“…Ta chỉ tức tối vì không thể đột phá thêm nữa.”
"Ta rất hiểu tâm cảnh của ngươi. Dù đã dốc cạn sức lực, nhưng ông trời vẫn không mở ra con đường phía trước. Cảm giác ấy thật u uất, tựa như có một áp lực vô hình đang bóp nghẹt lấy tâm can ngươi."
“…”
“Nhưng ngồi ở đây cũng đâu thể khiến con đường ấy mở ra? Một thứ vốn không tồn tại, dẫu ngươi có phẫn nộ hay gào thét tận tâm can, cũng đâu thể xuất hiện? Ngoài việc dốc cạn võ học và thử hết mọi cách, đại hiệp đây thực sự còn có thể làm gì sao?”
Tôi nhận ra đó là ai.
“Tôi nói đúng không? Trúng tim đen của cậu chứ?”
“…Vâng thưa đại sư. Chả hiểu tại sao ngài Minh chủ Võ lâm minh vĩ đại đây lại đồng cảm với một kẻ vô danh như tại hạ nữa.”
Đó là Kim Young-hoon, người tôi đã không gặp trong mười lăm năm.
Ngài ấy cởi mũ xuống và nở một nụ cười nhẹ.
“Lâu rồi không gặp, Eun-hyun.”
“Vâng, đã lâu rồi không gặp ngài.”
Chúng tôi cười và gọi tiểu nhị để đặt đồ uống.
“Ngài đã làm gì suốt thời gian qua vậy?”
“Trong thế giới này có những tồn tại gọi là ‘tu tiên giả’, giống như những con quái vật bay lượn trên trời mà chúng ta thấy trong ngày đầu tiên đặt chân tới đây…”
Ngài ấy chia sẻ với tôi những kinh nghiệm chiến đấu với các tu tiên giả.
“Tôi có thể xử lý các tu tiên giả Trúc cơ kỳ bằng võ công này. Nhưng các tu tiên giả Kết đan kỳ tựa như những thiên tai đội lốt người vậy. Tôi suýt soát trốn thoát khỏi một tu tiên giả Kết đan kỳ bằng cách chặt cánh tay của hắn.”
“Hả…?”
Tôi nhận ra một điều khác biệt với kiếp trước.
‘Ngài ấy trốn thoát khỏi tu tiên giả Kết đan?’
Trong những kiếp trước đó, ngài ấy đều bại trận dưới tay họ.
Nhưng lần này kết quả đã khác.
Ngài ấy đã thành công trốn thoát khỏi tu tiên giả Kết đan!
‘Bằng Thiếu Tu Việt Võ Lục, ngài ấy đã vượt qua giới hạn của kiếp trước!’
Và với tốc độ còn nhanh hơn nhiều, ít nhất phải hơn hai mươi năm!
Tim tôi đập rộn ràng.
‘Có lẽ…’
Có lẽ trong kiếp này, võ giả có thể thực sự đánh bại tu tiên giả!
Tôi động viên ngài ấy.
“Ngài chắc chắn sẽ đánh bại những tu tiên giả Kết đan, thưa đại sư!”
“Haha, để xem.”
Ngài ấy hơi chút bi quan, nhưng dưới góc nhìn của tôi thì điều này hoàn toàn khả thi.
Sau cùng thì tài năng võ thuật của ngài ấy là do ông trời ban.
‘Trái ngược với tôi.’
Một tài năng trời ban(thiên phú).
Một tài năng trời bỏ(thiên tuyệt).
Đó là sự khác biệt giữa tôi và ngài ấy.
Trong kiếp này tôi có thể sẽ không chạm tới tuyệt đỉnh, nhưng ngài ấy chắc chắn sẽ tìm ra một cảnh giới cao hơn trong kiếp này.
“Cậu đang đề cao tôi quá đấy, Eun-hyun. Có lẽ cậu tin là vậy bởi vì cậu chưa từng chứng kiến sức mạnh của một tu sĩ Kết đan kỳ. Dù sao thì, đó không phải lý do chính tôi ở đây hôm nay.”
“Vậy lý do đó là gì?”
“Tôi sẽ để lại di chúc cho cậu.”
“…….!! HẢ?!”
Ngài ấy thực sự nghiêm túc.
“Trong tương lai, tôi sẽ tìm kiếm các tu tiên giả Kết đan và khiêu chiến với chúng. Qua những trận chiến đó, tôi sẽ mài giũa tài năng của tôi tới cực hạn và tìm ra cách để võ giả có thể đứng ngang hàng với những tu tiên giả này. Tôi sẽ chứng minh rằng võ thuật còn có thể phát triển thêm nữa.”
“Vì vậy, mạng sống của tôi sẽ luôn phải đánh cược với tử thần. Nếu tôi vẫn còn sống, tôi sẽ tới thăm cậu mỗi năm năm và gửi cậu những giác ngộ tôi có được từ những trận chiến ấy.”
bịch!
Ngài ấy trao cho tôi một quyển sách không tên.
“Trong đây là những điều tôi ngộ ra sau khi chạy trốn khỏi trận chiến với tu tiên giả Kết đan kia. Tôi cũng đã dựa vào đó để bổ sung một vài thứ vào Thiếu Tu Việt Võ Lục. Cậu hãy lưu trữ chúng an toàn và trao lại cho các thế hệ tương lai.”
“…”
“Để một ngày nào đó, con cháu của chúng ta có thể chống lại những con quái vật bay lượn trên trời đội lốt cơ thể con nguời kia. Xin cậu hãy chuẩn bị cho tương lai. Đây là di nguyện tôi gửi lại cho cậu.”
“…Tôi sẽ giữ chúng ở một nơi an toàn.”
“Cảm ơn cậu.”
Ngài ấy mỉm cười, uống một ngụm rượu, rồi đứng dậy.
“Có vẻ như cậu đang khá bực bội vì không thể vượt qua bức tường từ tốp đầu hạng nhất lên tuyệt đỉnh. Thực chiến có vẻ đã vô dụng, nên tôi sẽ cho cậu một bài tập… Hãy cố gắng duy trì kiếm khí trong cả ngày. Có thể như thế sẽ giúp ích cho cậu.”
“…Cảm ơn ngài.”
Tôi bái quyền và cúi đầu trước ngài ấy.
Không lâu sau, Kim Young-hoon hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn.
Không phải bay đi hay dùng bất kỳ chiêu thức thần thánh nào, chỉ đơn giản là tan biến như ảo ảnh.
‘Giống như lần cuối cùng tôi thấy anh Young-hoon của kiếp trước.’
Ngài ấy đã đạt tới cảnh giới cao bằng hồi đó!
Có lẽ trong kiếp này ngài ấy có thể thực sự vượt qua giới hạn của võ thuật.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
Mặc dù trời vẫn mù mịt sau cơn mưa, nhưng những đám mây mưa đã tan dần, để lộ ra từng mảng trời xanh ở đằng sau.
“…Và tôi, tôi cũng sẽ tiếp tục sinh tồn.”
Sáu tháng trôi qua kể từ lúc tôi và Kim Young-hoon chia ly.
vù…
“Ư…”
Tôi đã thử thực hiện bài tập mà ngài ấy đã ra cho tôi.
Đó là ‘duy trì kiếm khí cả ngày’, nhưng cuối cùng tôi vẫn phải dừng lại vì tinh thần tôi đã cạn kiệt.
‘Làm thế nào tôi có thể duy trì kiếm khí trong cà ngày?’
Đây không chỉ là vấn đề về nội công.
Kiếm khí có một yêu cầu cơ bản là phải hợp nhất với thanh kiếm.
Nói cách khác, duy trì kiếm khí cả ngày nghĩa là duy trì sự hợp nhất trong cả ngày.
‘So sánh với việc chiến đấu với tà phái cả ngày, duy trì trạng thái này vẫn quá khó.’
Tất nhiên về lý thuyết việc này là khả thi.
Hợp nhất với thanh kiếm nghĩa là hoàn toàn đưa kiếm thuật của bản thân vào trong nội tâm.
Nếu có thể dung hòa các nguyên lý của kiếm công đó trong từng hành động dù là cơ bản nhất, thì việc này là khả thi.
Khả thi trên lý thuyết.
‘Nhưng duy trì nó khi đang ăn, ngủ, đ*, *a, và cả khi đang nói chuyện…’
Đó là thứ mà tinh thần của một người bình thường gần như không thể xử lý nổi.
‘Theo tôi biết, ngay cả các cao thủ tuyệt đỉnh cũng không làm như vậy.’
Thật sự, duy trì sự hòa hợp với thanh kiếm cả ngày là điên rồ.
Ngay cả những cao thủ tuyệt đỉnh cũng phản đối và yêu cầu tôi dừng lại ngay lập tức nếu họ có nghe tôi nói vậy.
Nhưng.
‘Không hóa điên thì sao đạt tới đó được!’
Đúng vậy.
Đó là thứ ngay cả các cao thủ tuyệt đỉnh còn không làm được. Họ có lẽ cũng chẳng cần làm thế để có thể đạt tới tuyệt đỉnh.
Nhưng.
Tôi phải làm thế.
Bởi vì tôi thiếu tài năng.
‘Để một kẻ ngốc có thể đứng chung mâm với một thiên tài…’
Tôi phải điên hơn cả thiên tài.
phù…
Tôi ổn định nhịp thở và truyền lại nội công vào thanh kiếm.
‘Tôi phải trở nên điên hơn rất, rất nhiều so với một thiên tài.’
Bộ não của tôi gần như bốc cháy.
Kinh mạch của tôi xoắn lại.
Có lẽ tôi sẽ chết vì quá sức trước cả Kim Young-hoon trong khi đang tập luyện.
Thế thì cứ để nó đển theo lẽ đương nhiên đi!
‘Nếu tôi hiểu Đạo vào buổi sáng...’
Khi tôi duy trì kiếm khí lâu hơn, hơi thở của tôi dần nhanh hơn, và nội công dần sôi sục trong các kinh mạch.
Đầu óc tôi dần trở nên trống rỗng, và các suy nghĩ dần không còn tỉnh táo.
Tôi đã duy trì kiếm khí từ trưa cho tới tối.
‘…Tôi sẵn lòng chết vào buổi tối!’
Tôi duy trì kiếm khí và cùng lúc đó đi tới một môn phái nhỏ để khiêu chiến.
.
.
.
“Lâu rồi không gặp ngài.”
“Bên này cũng thế.”
Năm năm nữa lại trôi qua.
Kim Young-hoon một lần nữa tới thăm tôi.
“Cậu trông nhợt nhạt quá. Cậu có đang ép bản thân quá mức không vậy? Sinh lực của cậu gần như sắp cạn kiệt rồi…”
“Vì cảnh giới tuyệt đỉnh...”
Đúng vậy
Kể cả sau khi tập luyện duy trì kiếm khí suốt cả ngày trong vòng năm năm và trải qua thêm vô số trận tỉ thí và thực chiến, tôi vẫn chỉ là võ giả tốp đầu hạng nhất.
Bức tường của tuyệt đỉnh vẫn chưa hiện ra.
Tôi vẫn không thể nắm bắt được manh mối.
Kim Young-hoon nhìn tôi với vẻ không thể tin được.
Vầng trán cải lão hoàn đồng không tỳ vết của ngài ấy nhăn lại, và ngài ấy hỏi
“Cậu tập luyện không ngừng, mà vẫn không thể đạt tới cảnh giới tiếp theo sao?”
“Đúng vậy. Nhưng nhờ có bài tập của ngài mà hiểu biết về kiếm thuật của tôi bây giờ đã sâu hơn trước rất nhiều.”
Bây giờ tôi có thể truyền kiếm khí vào những vật dụng khác như đũa, cành cây, tờ giấy, hay mảnh vải, và dùng chúng như kiếm.
Đối mặt với một võ giả cùng cấp, chỉ riêng kinh nghiệm thực chiến và võ học của tôi là đủ cho tôi ba phần chiến thắng, không quan trọng trình độ của đối thủ.
Vậy mà tôi vẫn không thể trụ nổi quá ba giây trước những cao thủ tuyệt đỉnh.
“Hừm…”
Ánh nhìn của ngài ấy chuyển sang bàn tay đang cầm kiếm của tôi.
“Kỳ lạ thật. Cậu đã hợp nhất với thanh kiếm còn sâu đậm hơn trước, nhưng vẫn chưa thể đạt tới tuyệt đỉnh. Tôi tưởng bài tập trước đó là đủ để một người với kinh nghiệm thực chiến như cậu có thể đạt tới cảnh giới tiếp theo…”
“…”
Tôi mỉm cười cay đắng.
Đúng vậy, tài năng của tôi đấy.
Tài năng bị ruồng bỏ bởi ông trời.
“…Hầy. Không sao, đừng nhụt chí. Với nghị lực này cậu chắc chắn sẽ đạt tới tuyệt đỉnh vào một ngày nào đó. Thật lòng tôi đã nghĩ cậu sẽ không thể thực hiện một bài tập điên rồ như vậy.”
“Cảm ơn ngài.”
Tôi nhẹ nhàng mỉm cười và truyền nội công vào thanh kiếm.
Bây giờ tôi có thể duy trì kiếm khí trong nửa ngày không nghỉ.
Sau đó, mặc dù đầu tôi sẽ đau như lửa đốt, và kinh mạch của tôi sẽ giãn nở dữ dội, tôi vẫn có thể cố gắng duy trì thêm nửa ngày nữa trong trạng thái đó.
Khi tôi làm vậy, kinh mạch của tôi sẽ vặn xoắn lại, và tôi sẽ chảy máu mũi một tiếng một lần.
Tinh thần của tôi vẫn còn có thể chịu đựng được thêm nữa.
Nhưng tôi biết rằng ép bản thân vượt qua điểm đó có thể dẫn tới tử vong, nên tôi chọn dừng lại.
‘Tôi không muốn chết một cách vô nghĩa trong khi còn chẳng biết giác ngộ là gì.’
Lúc đó tôi sẽ chọn ngừng duy trì kiếm khí và nghỉ ngơi.
“Nếu tôi có thể duy trì kiếm khí trong nguyên một ngày mà không gặp vấn đề gì, có lẽ một con đường sẽ hiện ra.”
“…Tôi cũng mong cậu sẽ thành công. Và nhận lấy này.”
Sau cuộc trò chuyện, Kim Young-hoon ném tôi thêm một quyển sách vô danh.
“Trong đây là giác ngộ của tôi từ trận chiến với một tu tiên giả Kết đan khác và trốn thoát. Tôi đã đo lường khả năng của mình một cách chính xác và chịu đựng các chiêu thức của hắn lâu nhất có thể trước khi chạy trốn.”
“Chỉ giác ngộ từ việc chạy trốn… mà nhiều vậy sao?”
Tôi hơi ngạc nhiên khi nhìn vào độ dày của cuốn sách khi so với Thiếu Tu Việt Võ Lục.
“Tu tiên giả Kết đan kỳ không khác gì một thảm họa tự nhiên cả. Dày như vậy là bình thường thôi.”
“Wowy…”
Tôi ngạc nhiên khi nhận được những giác ngộ này.
“Tôi sẽ giữ chúng an toàn cho các thế hệ tương lai.”
“Cảm ơn cậu, Eun-hyun.”
Ngài ấy cười lớn, uống nốt bát rượu, rồi đứng lên.
“Vậy thì tôi sẽ đi tìm tu sĩ Kết đan tiếp đây. Mong có ngày chúng ta tái ngộ. Và.. bài tập tiếp theo cho cậu đây, hãy luôn luôn ghi nhớ tất cả mọi thứ xung quanh ở những nơi cậu đã đi qua.”
“Tất cả mọi thứ sao?”
“Đúng vậy. Trong các trận tỉ thí cậu thường ghi nhớ địa hình và đặc tính của không gian xung quanh để lợi dụng chúng và tạo lợi thế. Giờ hãy thử lúc nào cũng làm vậy xem, không chỉ mỗi khi đánh nhau.”
“Thế có hơi…”
Bài tập lần này của ngài ấy, giống như bài tập trước đó với kiếm khí, cũng rất điên rồ.
Về cơ bản ngài ấy yêu cầu tôi phải trở thành một cái camera chạy bằng cơm và luôn luôn biết mọi thứ trong vùng không gian quanh mình.
‘Hy vọng đầu tôi không nổ tung.’
Tôi lắc đầu để làm sạch những suy nghĩ bàn lùi.
‘Được rồi. Phải có lý do thì ngài Kim Young-hoon, người đã đạt tới đỉnh cao không ai từng chạm tới trong võ thuật, mới đưa ra bài tập này chứ.’
Từ ngày đó trở đi, tôi bắt đầu ghi nhớ mọi thứ tôi đã thấy và vị trí của từng đồ vật và đặc điểm của không gian xung quanh.
Ba mươi năm đã trôi qua kể từ lúc tôi hồi quy.
Và năm năm kể từ lúc tôi liên tục duy trì cảm quan không gian.
Bây giờ tôi có thể tự hào nói rằng hiểu biết về kiếm khí của tôi sâu hơn bất kỳ ai.
Việc duy trì kiếm khí liên tục trừ khi ngủ, thứ mà tự thân nó đã là một thành tựu điên rồ, đối với tôi bây giờ là việc tự nhiên như hít thở.
Cảm quan về không gian, dù ban đầu rất đau đớn, dần trở thành một thói quen.
Ban đầu đầu tôi có cảm giác như muốn tách làm đôi, nhưng cơn đau dần về ngưỡng chịu đựng được một khi tôi đã quen.
Tôi có thể đảm bảo bốn phần chiến thắng trước bất kỳ võ giả tốp đầu hạng nhất nào chỉ bằng cảm quan không gian và kiếm khí.
Và điều đáng mừng nhất.
‘Tôi đã trụ được bốn giây trước một cao thủ tuyệt đỉnh!’
Đó là một thành tựu lớn đối với tôi.
Điều đó có nghĩa tôi có thể trao đổi ít nhất thêm một chiêu nữa với các cao thủ tuyệt đỉnh.
Đúng vậy
Tôi đang trở nên mạnh hơn, dù có chậm chập.
Một ngày nào đó tôi chắc chắn sẽ đạt tới tuyệt đỉnh!
Tôi và Kim Young-hoon gặp nhau một lần nữa.
Nhìn thấy Kim Young-hoon sau một khoảng thời gian dài, tôi nhận thấy ngài ấy có một hai vết sẹo trên mặt.
“Những vết sẹo ấy…”
“Từ một tu sĩ Kết đan đấy.”
Thật đáng kinh ngạc.
Cho tới bây giờ, qua mấy kiếp mà ngài ấy vẫn chưa có một vết sẹo nào. Ngài ấy chưa từng bị thương trong khi luyện võ.
Kể cả khi chiến đấu với các tu tiên giả, ngài ấy cũng chưa từng có sẹo từ bất kỳ vết thương nặng nào.
Những vết sẹo này quả là điều hiếm thấy.
“Lần này…”
Nhưng trái với những vết sẹo trên người là khuôn mặt tươi tỉnh của ngài ấy.
“Tôi đã có thể chặt đứt cánh tay của một tu sĩ Kết đan hai lần liên tiếp đó! Và sau đó tôi vẫn trốn thoát được! Ha! Hahaaha!!”
“…!”
“Hahaaha, tiếc là cậu không ở đó để nhìn thấy dáng vẻ của tên tu sĩ đạo mạo ấy nổi giận và phát điên sau khi bị một phàm nhân chơi đùa!”
Tôi thực sự cạn lời.
Ngài ấy đang dần dần vượt của giới hạn của võ thuật.
‘Từng chút, từng chút một, như thể được truyền lại qua nhiều thế hệ.’
Không chỉ tôi, mà một thiên tài ngàn năm có một cũng được hưởng ké từ sự hồi quy này.
Từng chút, từng chút một.
Dần dần vượt qua giới hạn của mình và vẽ ra một con đường vượt trên tất cả.
bịch!
Tôi nhận lấy đống giác ngộ mà ngài ấy đưa cho, là những điều ngài ấy ngộ ra sau khi cắt đi cánh tay của tu sĩ Kết đan tận hai lần.
‘Nếu như tôi truyền lại chúng cho Kim Young-hoon trong kiếp sau…’
Có lẽ ngài ấy sẽ lại đột phá giới hạn của chính mình?
Dựa vào tài năng thiên phú ấy.
Việc liên tục phát triển võ thuật này một ngày nào đó…
‘Có thể khiến cho võ giả thống trị ngược lại tu tiên giới…?’
Mục tiêu quan trọng nhất của tôi đã luôn là đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên, trở thành một tu tiên giả, nâng cao cảnh giới của mình, và trở về thế giới cũ để sống một cuộc đời không có khả năng hồi quy.
Nên việc đánh bại tu tiên giả bằng võ thuật không phải trong số đó.
Nhưng nhìn sự phát triển của ngài ấy khiến tôi tự hỏi.
Võ thuật.
Liệu thứ võ thuật của phàm nhân này có thể đi được bao xa?
Những câu hỏi và kỳ vọng dâng trào trong tâm trí tôi.
“…Tôi cũng sẽ lưu trữ những giác ngộ này của ngài.”
Tôi nhận lấy cuốn sách, và Kim Young-hoon gượng cười trong khi nâng bát.
“Nhưng mà cậu…”
Ánh nhìn của ngài ấy còn lẫn một chút thương hại.
“…Cậu vẫn chưa đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh.”
“Ngài nhìn qua là biết rồi sao?”
“Đúng vậy, từ ánh nhìn của cậu là tôi đã biết rồi. Cậu sẽ hiểu được khi đạt tới cảnh giới ấy. Thực chất thì duy trì kiếm khí và cảm quan không gian chỉ là phỏng theo [tầm nhìn] mà một người ở cảnh giới tuyệt đỉnh có thể thấy chỉ bằng cách vận dụng giác quan vật lý.”
“Nhưng mặc dù cậu đã phỏng theo tới mức độ đó, tôi vẫn không hiểu vì sao cậu vẫn chưa ngộ được gì ngoài sự bắt chước ở mức bề mặt này…”
“…”
Ngài ấy khẽ thở dài.
“Tôi biết tài năng của cậu rất kém, nhưng đây như thể… cậu bẩm sinh không phù hợp để học võ vậy.”
“…”
Kim Young-hoon uống thêm một ngụm và nhìn khuôn mặt ủ rũ của tôi. Tôi cũng khẽ uống một ngụm.
“Thôi được rồi. Tôi sẽ tiếp tục khiến cậu bắt chước thêm nữa [tầm nhìn] của một cao thủ tuyệt đỉnh. Giống như những gì cậu vẫn đang làm cho tới giờ thôi.”
“Cậu đã ghi nhớ không gian. Giờ hãy thử ghi nhớ âm thanh, nhiệt độ, và xúc giác, kể cả hương vị nữa.”
“Hãy kích hoạt đồng thời tất cả các giác quan, đẩy chúng tới cực hạn, và liên tục tiếp nhận thông tin. Trong trạng thái đó, hãy duy trì kiếm khí và tiếp tục thực chiến. Đây là cách duy nhất để một người không có tài năng như cậu có thể đạt tới tuyệt đỉnh!”
[Tầm nhìn] của cảnh giới tuyệt đỉnh..
“…Tại sao ngài lại nói với tôi những việc này?”
Cho tới giờ, các cao thủ tuyệt đỉnh chưa từng gợi ý cho những người ở hạng nhất và thấp hơn.
Bởi vì họ không thể hiểu những lời này và nếu cố chấp làm theo sẽ dẫn tới tẩu hỏa nhập ma.
Chỉ có một trường hợp mà họ truyền lại thông tin về tuyệt đỉnh cho các cao thủ hạng nhất.
“Liệu có phải là vì tôi có thể đạt tới tuyệt đỉnh không?”
Đỉnh cao của hạng nhất.
Những người đang muốn đạt tới tuyệt đỉnh.
Các võ giả siêu cấp của hạng nhất.
“..Thật sự thì tôi không hiểu sao cậu vẫn kẹt ở hạng nhất với bàn tay như thế kia.”
Kim Young-hoon nhìn xuống bàn tay cầm kiếm của tôi.
“Cậu không hiểu được đâu, vì tầm nhìn của võ giả tuyệt đỉnh khác biệt hoàn toàn mà. Tương tự với Tam Hoa và Ngũ Khí. Trong trường hợp của tôi thì là Ngũ Khí.”
“Thanh kiếm và tay cậu như được nung chảy và hợp lại với nhau được một nửa. Thường thì lúc này võ giả đã đạt tới tuyệt đỉnh rồi. Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao [tầm nhìn] của cậu vẫn chưa mở ra. Đó là lý do tôi cho cậu những mảnh thông tin này.”
Thanh kiếm và tay tôi nung chảy vào nhau được một nửa….
Tôi nhìn xuống tay phải.
Tay tôi đang trong tư thế nghỉ ở trên vỏ kiếm.
Thực chất không có nung chảy gì ở đây cả.
Nhưng những lời của ngài ấy đã gợi ra một thứ mà tôi đã cảm thấy gần đây.
Cứ như thể thanh kiếm và tay tôi đã được hàn lại làm một.
‘Liệu một cao thủ Ngũ Khí Triều Nguyên có thể đọc được suy nghĩ của tôi không?’
Hơi khó.
Nhưng mà đạt tới cảnh giới đó khó khăn tới đâu nữa?
Đừng.
Đừng có nghĩ lung tung nữa.
“…Cảm ơn ngài. Tôi sẽ tiếp tục tập luyện không ngừng nghỉ dựa trên những lời khuyên vô giá này của ngài.”
Ngài ấy mỉm cười và gật đầu, rồi lại biến mất như một bóng ma ngay trước mắt tôi.
Tôi ăn nốt bữa ăn trong quán rượu và đứng lên.
‘Ghi nhớ không gian, và tiếp theo…’
Đúng thế, là ghi nhớ âm thanh.
Tôi bắt đầu tiếp nhận từng chút tạp âm một từ xung quanh vào trong đầu.
Cảm giác như não tôi sắp nổ tung, nhưng rồi tôi lại dần quen với nó.
Khi cảm quan âm thanh trở nên quen thuộc, tôi chuyển sang ghi nhớ nhiệt độ, độ ẩm, và xúc giác.
Và rồi vị giác.
Tiếp nhận vô số mảnh thông tin và lặp lại quá trình đó liên tục, trong khi tham gia những trận thực chiến.
‘Tôi chắc chắn sẽ đạt tới tuyệt đỉnh!’
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
tiếng anh là Infinite Fighting Monster tiếng hàn là Bangnip Sect, Soyeol County. note: Chiêu Liệt là tên hiệu của Lưu Bị Bái quyền: động tác chào sư phụ, dùng nắm đấm tay phải áp vào lòng bàn tay trái note: đan điền = bình mana, nội công = spell, ngoại công = tập gym :D