Chương 20: Cao thủ tuyệt đỉnh (3)
Tôi nhìn xuống đường Kiếm ti mình vừa thức tỉnh.
Cảnh giới Kiếm ti, hay còn có một tên gọi khác là Kiếm mang.
Là kiếm khí hữu hình, cảnh giới mà bất cứ kiếm sĩ nào cũng ước mơ đạt tới.
Tất nhiên vẫn còn một phiên bản mạnh hơn của nó là Kiếm cang, nhưng nó chỉ có thể được thi triển bởi những võ giả của cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh, nên đó gần như là một thứ chỉ có trong truyền thuyết.
Kiếm mang, cảnh giới khả thi hơn Kiếm Cang, theo đó trở thành mục tiêu phấn đấu của vô số võ giả.
Tên thích khách nhìn vào Kiếm mang của tôi, và có lẽ do e ngại, khí thế từ những đòn tấn công của hắn có phần yếu đi.
Tôi lợi dụng thời cơ và chủ động tiến lên tấn công.
Những đường xanh đỏ giao nhau trong không khí.
Ý đồ của tôi và hắn va chạm với nhau.
Con dao găm nhắm vào tôi.
Đồng thời, năm đường màu đỏ tỏa ra từ mũi dao.
Nghĩa là sẽ có ít nhất năm chiêu nữa đi kèm đòn đâm.
Tuy nhiên, trên tay tôi là Kiếm ti.
Trong thế giới của cao thủ tuyệt đỉnh, thanh kiếm của tôi đã biến thành một thứ giống như một đường thẳng.
Trong con mắt của đối thủ, thanh kiếm của tôi nhìn như một sợi dây màu đỏ.
Biến đổi từ kiếm khí thành Kiếm ti không chỉ khiến uy lực được tăng cường.
vung!
Từ mũi kiếm, giờ là một sợi dây màu xanh, một vài đường màu xanh khác tỏa ra và tạo thành những đường tấn công.
Số lượng của chúng lớn hơn rất nhiều so với khi tầm nhìn của tôi tính toán những đường màu xanh.
Khi tôi khẽ di chuyển cổ tay và điều chỉnh mũi kiếm, những đường ấy cũng di chuyển một cách đồng bộ.
Những đường màu xanh vốn cố định giờ có thể di chuyển.
Nhìn thấy điều này, tên thích khách mở to mắt ngạc nhiên.
‘Trước đây khi tỉ thí với Kim Young-hoon, thật may rằng lúc ấy anh mới chỉ bước vào Tam Hoa không lâu, và còn nhảy cóc qua Tuyệt đỉnh.’
Nếu anh ấy tấn công tôi theo cùng một kiểu như tôi bây giờ, chắc chắn tôi đã thua ngay lập tức.
Giờ đây, tôi có thể tạo ra nhiều đường tấn công hơn, và quỹ đạo của chúng cũng tự do hơn.
Mặc dù đối phương tạm cầm cự được trước đòn tấn công của tôi, cuối cùng hắn cũng bị áp đảo trước số lượng những đường màu xanh, và hắn bắt đầu bị đẩy lùi.
Sơn Quân Võ.
Thừa thắng xông lên với những đòn tấn công của chúa sơn lâm.
Việt Nhạc Bộ.
Bắt đầu lại từ chiêu đầu tiên, và liên kết các chiêu thức với nhau.
Để bòn rút sức lực và tiêu diệt đối phương.
keng! keng! keng! keng!
Kiếm và dao găm va chạm vào nhau.
Tên thích khách trụ được tới thời khắc cuối cùng.
Tuy nhiên, trình độ vận dụng kiếm khí và ý định của tôi vẫn sâu hơn hắn một bậc, và cuối cùng, kết thúc cuộc giằng co này là một đòn quyết định.
Tôi đá vào hông tên thích khách.
Hắn bị văng vào vách tường, con dao găm bị hất ra xa. Tấm che mặt của hắn rơi xuống, để lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
“Ồ, là ngươi.”
Tên thích khách là một trong những tỳ nữ mới được tuyển vào để hầu hạ hoàng đế.
Tôi nhìn khuôn mặt mới đôi mươi kia và thầm cảm thán.
“Còn trẻ như vậy mà đã là cao thủ tuyệt đỉnh rồi. Giá như ngươi được sống lâu hơn thì cảnh giới Tam Hoa hoàn toàn có thể chạm tới.”
“…So với đại huynh thì ta vẫn là kẻ bất tài. Nhưng… chỉ vì tên hoàng đế đó…”
“Ồ, ngươi đang định dùng khổ nhục kế à?”
“Ngươi là Vô Tận Chiến Quỷ đúng không? Ngươi đang mắc một sai lầm lớn đấy! Vô số bách tính đang chết dần chết mòn vì tên khốn đó! Hắn đã-“
phăng!
Tôi không muốn nghe thêm bất cứ điều gì và nhanh chóng chém đầu ả ta.
“Thứ lỗi, vị trí này không cho phép ta lắng nghe ngươi.”
Tôi thấy có chút tiếc vì phải tự tay giết đi một tài năng như vậy, nhưng nhanh chóng cùng với những người khác dọn dẹp hiện trường.
Mặc dù âm thanh từ hành lang vang lại và chỉ ngừng lại lúc mới đây, hoàng đế vẫn ở yên trong phòng và không có vẻ bị làm phiền.
Tôi nghe nói một tu tiên giả đã thiết lập rào chắn cách âm cho phòng ngủ của hoàng đế để chữa chứng khó ngủ của hắn.
Nhờ đó mà Đội Ảnh Vệ có thể thoải mái giao chiến với thích khách mà không sợ bị quở trách.
‘Nhưng mà, hình như hắn tự mình thiết lập rào chắn đó thì đúng hơn.’
Thật ra, không ai trong Ảnh Vệ là không biết hoàng đế là tu tiên giả.
Dưới con mắt của cao thủ tuyệt đỉnh, vùng thần thức của tu sĩ hiện ra rõ ràng.
Nhưng mọi người chỉ lặng lẽ canh gác cho hắn vì đó là nhiệm vụ được giao.
‘Mà số lượng thích khách được gửi đến vẫn luôn nhiều như thế này sao?’
Ảnh Vệ là một đội mới được thành lập gần đây.
Tôi nghe nói rằng việc số lượng sát thủ được gửi đến tăng lên đáng kể cũng xảy ra mới đây.
Là Trưởng quân sư Võ lâm minh và thủ lĩnh của một tổ chức tình báo trong những kiếp trước, tôi chưa bao giờ nghe đến những việc như này xảy ra.
Theo tôi biết thì hoàng cung cũng không chọc giận ai đó và khiến họ gửi thêm nhiều sát thủ hơn.
‘Vậy thì lý do cho số lượng thích khách tăng đột biến nhắm vào hoàng đế là gì?’
Diên quốc hiện tại đang trải qua thời kỳ thái bình thịnh trị chưa từng có tiền lệ.
Đương nhiên người nghèo thì vẫn nghèo, nhưng ít ra họ không bần cùng quá mà trở thành trộm cướp hay gì đó.
‘Tính tới việc trình độ phát triển của nơi đây chỉ ngang với Trung Hoa phong kiến, thế là khá tốt đó chứ.’
Hơn thế nữa, ở Diên quốc này, tất cả những kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu đều cúi đầu quy phục trước vương quyền của gia tộc tu tiên, từ đó làm quyền lực tập trung hết vào tay những tu tiên giả.
Nếu tồn tại một tổ chức đủ mạnh để ám sát hoàng đế..
‘Liệu đó có thể là môn phái võ lâm không?’
Dựa vào mối quan hệ căng thẳng giữa quan phủ và một số võ phái, đây là giả thuyết duy nhất tôi có hiện tại.
Tuy nhiên, kỳ lạ thay, trong những kiếp trước tôi chưa từng nghe tới những chuyện như vậy.
‘Nếu không phải là những võ phái, vậy thì ai có thể liên tục gửi sát thủ trong một thời gian dài như vậy chỉ để ám sát hoàng đế? Và còn là một kẻ biết được danh hiệu của tôi như vừa nãy?’
Thêm vào đó, bọn chúng còn nói tiếng Diên quốc trôi chảy.
Nên tôi những kẻ này không thể đến từ các nước láng giềng như Bích La quốc hay Thánh Chỉ quốc.
‘Mà chúng là người Diên quốc. Ai đó trong Diên quốc đang thường xuyên gửi thích khách tới ám sát hoàng đế.’
Mặc dù tôi muốn thẩm vấn chúng, nhưng theo quy tắc của Đội, chúng phải bị xử tử trước khi kịp mở miệng.
‘Thôi kệ, dần dần tìm hiểu vậy.’
Bằng cách ở lại hoàng cung và từ từ nhận được sự tin tưởng của hoàng đế, tôi sẽ thu thập được những thông tin mà mình cần qua thời gian.
Tôi lùi vào trong bóng tối và sắp xếp lại kế hoạch cho tương lai.
.
.
.
Sau khi hộ vệ cho hoàng đế được mười năm.
Tôi đã dần dần có được sự tin tưởng của hắn.
Và vì vậy, tôi được phép biết về một số thông tin trong cung.
Tất nhiên tôi không được tiếp cận với những phần quan trọng, nhưng tôi có thể đọc các thông tin từ các bộ phòng.
Ví dụ như,
“Vào năm Hà Diên thứ ba mươi ba, nhờ ân đức của Hoàng đế Bệ hạ, số lượng côi nhi và ăn mày đã giảm đi đáng kể, nạn trộm cướp cũng theo đó mà biến mất. Long ân của Bệ hạ, bách tính Diên quốc ca ngợi không ngớt, tiếng thơm lưu lại muôn đời…”
Đây là dữ liệu điều tra dân số lấy từ hộ bộ.
Tài liệu này liên quan trực tiếp tới sưu thuế và chỉ được lưu trữ trong các bộ phòng trong triều đình. Tôi không thể nào tiếp cận được với những thông tin như vậy kể cả khi trở thành thủ lĩnh của một tổ chức tình báo.
Bây giờ, chỉ khi làm thi vệ của hoàng đế, tôi mới được cấp phép xem dữ liệu điều tra dân số.
‘Không chỉ ăn mày, mà cả số lượng dân nghèo cũng giảm!’
Trong những kiếp trước, tôi không hề để ý tới số lượng trẻ mồ côi, ăn mày, hay người nghèo. Nhưng sau khi đọc những số liệu này, tôi nhận ra có điều khó hiểu.
‘Làm thế nào mà cả dân nghèo, ăn mày, và côi nhi cùng giảm như thế này?’
Đây không phải là giúp đỡ người nghèo và tạo công ăn việc làm cho họ.
Phần lớn trong đó cứ như thể tự nhiên biến mất.
‘Chết đói sao?’
Nhưng số lượng này quá lớn so với nạn đói.
Nếu một số lượng lớn người như vậy chết vì đói thì tôi đã phải biết từ những kiếp trước rồi.
‘Không phải chết đói. Mà chỉ đơn giản là [biến mất].’
Trong đây cũng không hề có những ghi chép gì về những người này bị cướp tấn công, và hồi còn là Thủ lĩnh Quỷ Ảnh Các tôi cũng chưa từng nghe nói tới những băng cướp cố ý truy lùng và săn giết dân nghèo.
Nếu tồn tại một tổ chức độc ác như vậy hoành hành khắp nơi thì phải có khá nhiều người biết tới chúng rồi.
Tôi đào sâu hơn vào một vài đầu mối khác và tổng hợp chúng với những thông tin tôi thu thập từ các kiếp trước.
‘Vào thời gian còn làm Trưởng quân sư, Kim Young-hoon và tôi đã tiêu diệt toàn bộ tà phái trong Diên quốc và ổn định võ lâm.’
‘Thêm vào đó, trong khi dẫn dắt Quỷ Ảnh Các, việc xử lý các tổ chức tình báo tà ác cũng khá dễ dàng trong các trận chiến ngầm.’
Điểm chung của hai kiếp trên là việc xóa sổ các tà phái trở nên dễ dàng hơn theo thời gian.
‘Và vào nửa sau của cuộc đời, nhiều môn phái tà đạo giống như Hồi Tranh Phái bỗng nhiên cải tà quy chính.’
Tà phái về cơ bản là các tổ chức bất hợp pháp.
Giống như trộm cướp và thủy tặc.
Và các tổ chức ấy thường bắt đầu từ những kẻ ăn xin, trẻ mồ côi, và nông dân nghèo, vì quá bần cùng mà phải đi cướp của giết người.
Càng cướp bóc nhiều, chúng càng tích lũy thêm kinh nghiệm, quyền lực, và tài chính. Chúng phát triển về quy mô, len lỏi vào các thành thị, và bắt đầu tham gia vào các hoạt động phi pháp. Từ đó chúng trở thành các tà phái.
‘Có lẽ, chúng tôi có thể dễ dàng tiêu diệt những tà phái trong kiếp trước là vì…’
Nếu dữ liệu điều tra dân số này là chính xác, những người có hoàn cảnh khó khăn, cội nguồn cho các tà phái, bỗng nhiên bị [biến mất], từ đó làm giảm đáng kể quy mô và sức ảnh hưởng của chúng.
‘Nếu là như vậy…’
Thì những người bị [biến mất] đã đi đâu?
Càng tổng hợp thông tin, tôi càng cảm thấy lạnh gáy.
‘Gia tộc tu tiên...’
Chúng có vẻ đã nhúng tay trực tiếp vào vụ này.
‘Số lượng thích khách tăng đột biến nhắm vào hoàng đế, và sự thành lập của Đội Ám Vệ…’
Tất cả đều liên quan tới sự biến mất của những người dân nghèo.
Mấy năm trước, giống như tên thích khách với con dao găm đó, cũng có một vài kẻ thiếu học khác tự mình phun ra tất cả mọi thứ trước khi chết.
Hầu hết bọn chúng đều nói cùng một điều.
“Ngươi có biết bao nhiêu bách tính đã chết dưới tay tên hoàng đế đó không?!”
Thật kỳ lạ.
Hoàng đế hiện tại không phải một kẻ anh minh, nhưng hắn cũng không tệ trong việc trị vì đất nước.
Hắn không khiến Diên quốc rơi vào hỗn loạn, hay làm vô số người dân phải đổ máu.
Trong triều đại thái bình này, tại sao những sát thủ lại nói những điều như vậy?
‘Gia tộc tu tiên…Chắc chắn có bóng dáng của chúng đứng đằng sau.’
Điều duy nhất tôi không thể tìm ra kể cả khi đào sâu cỡ này là những tài liệu liên quan tới những tu tiên giả.
‘Tốt nhất tôi nên giao lại việc điều tra từ đây…’
Cho Kim Young-hoon.
Lễ nghỉ hưu của Minh chủ Võ lâm minh đầu tiên Kim Young-hoon đã được tổ chức.
Anh ấy đã rút khỏi vị trí Minh chủ trong vô số lời chúc mừng và lời tiếc nuối.
Nhiều người buồn bã trước việc anh ấy nghỉ hưu, nhưng trong con mắt của Kim Young-hoon chỉ có sự sáng khoái.
Việc anh ấy nghỉ hưu cũng đồng nghĩa rằng anh đã hoàn toàn hiểu được sáu quyển Thiểu Tu Việt Võ Kinh, đặc biệt là những khẩu quyết cuối cùng.
“Sảng khoái phết nhỉ, anh Young-hoon.”
Tôi đợi Kim Young-hoon trong phòng riêng và hỏi thăm ngay khi anh ấy bước vào.
“Ô, anh tưởng là có sát thủ lẻn vào phòng cơ. Hóa ra là cậu. Ảnh Vệ các cậu càng ngày càng giống tổ chức ám sát rồi đấy.”
“Cừu chơi với sói thì cũng thành sói mà. Giờ anh sẽ làm gì tiếp theo đây?”
“Cậu biết rồi mà vẫn hỏi sao? Giờ đây sau khi hiểu được toàn bộ Kinh thư, anh sẽ đi tìm các tu tiên giả để khiêu chiến và tích lũy kinh nghiệm. Anh sẽ chạm tới cảnh giới cao hơn Ngũ Khí Triều Nguyên.”
“Hừm, anh đã đạt được cảnh giới cuối cùng được viết trong Kinh thư chưa?”
Trước câu hỏi của tôi, Kim Young-hoon khẽ lắc đầu.
“Không, vẫn chưa đâu. Thiểu Tu Việt Võ Kinh không hắn là một võ công, mà đúng hơn là một hệ thống võ thuật. Em cũng hiểu mà, hạng ba, hạng hai, hạng nhất, hay tuyệt đỉnh đều chỉ là những tiêu chuẩn chúng ta đặt cho các cảnh giới võ thuật mà thôi. Chúng không thể nào phản ánh toàn bộ võ thuật được.”
“Cuốn Kinh không miêu tả về ‘cảnh giới’ tiếp theo sau Ngũ Khí. Trong đó chỉ viết về cách để đạt tới ‘tiêu chuẩn’ đó, những hướng phát triển đúng ở cảnh giới Ngũ Khí, và mấy thứ như vậy.”
“Mặc dù đã hiểu toàn bộ cuốn Kinh, anh vẫn chưa thể hoàn toàn vận dụng chúng để có thể vượt qua Ngũ Khí. Nên từ bây giờ anh sẽ đánh với các tu sĩ để nhận thêm kinh nghiệm thực chiến và tiến xa hơn.”
“Em hiểu rồi.”
Tôi gật đầu và tiếp tục.
“Thật ra thì gần đây em đã tìm thấy một điều khá đáng nghi trong khi xem xét những sổ sách trong cung.”
Tôi giải thích cho anh ấy về những thông tin đã thu thập được và kết luận của tôi.
“…Vì thế em tin rằng gia tộc tu tiên đứng sau hoàng tộc đang lạm dụng quyền lực để bắt cóc hoặc thảm sát dân nghèo.”
“Hừm…”
“Nhưng em là một thành viên của Đội Ảnh Vệ, nên trừ khi xin phép rời đi như hôm nay, em không thể nào ra khỏi kinh đô được. Kể cả nếu được thì em cũng không thể nào tự do điều tra các gia tộc tu tiên. Nên em muốn nhờ anh Young-hoon đây điều tra giúp em sự thật về chúng.”
“Việc này rất đáng tìm hiểu đấy. Tuy nhiên anh thật lòng không biết phải bắt đầu từ đâu…”
“Anh đừng lo, em sẽ cung cấp thông tin cho anh.”
Là một cận vệ cấp cao trong hoàng cung, tôi đã mò được một số địa điểm có tu sĩ sinh sống mà trong kiếp trước tôi không biết.
“Em sẽ nói cho anh vị trí của các tu tiên giả, và em cần anh tới đó và moi thông tin từ chúng.”
“Được thôi. Anh sẽ tìm hiểu xem chúng đang có toan tính gì…”
Tôi quyết định sẽ vạch trần âm mưu của các tu tiên giả qua Kim Young-hoon.
‘Gần đây, số lượng thích khách đã giảm đi một ít.’
Trong gần mười năm, các sát thủ đã được gửi đến liên tục. Nhưng gần đây tần suất của chúng đang dần thưa thớt hơn.
Và trình độ của chúng cũng giảm, từ tuyệt đỉnh xuống còn hạng nhất.
‘Bây giờ chúng là bia tập luyện cho những cận vệ mới vào…’
Cũng hợp lý thôi, phía thích khách không thể nào có vô hạn cao thủ tuyệt đỉnh được.
Trong suốt mười năm qua, các võ giả tuyệt đỉnh cứ liên tục được gửi đi và bị giết, và cuối cùng chúng đã hết lực lượng tinh anh.
Làm việc trong Ảnh Vệ được mười lăm năm, vị trí của tôi đã thăng lên Phó đội trưởng. Nếu Đội trưởng nghỉ hưu, tôi sẽ là người kế nhiệm.
‘Nhưng nếu chúng cứ gửi những kẻ trình độ thấp như này thì Ảnh Vệ cũng sớm trở nên thừa thãi…’
Bỗng nhiên tôi nhìn thấy thứ gì đó đang gây hỗn loạn ở đằng xa.
Là một thích khách.
‘Trình độ của hắn là gì đây… Nếu chỉ là hạng nhất thì để cho các tân binh xử lý…’
Tôi khai mở tầm nhìn tuyệt đỉnh để đánh giá hắn ta.
“…!”
Một ánh sáng đỏ bao xung quanh hắn.
‘Tu tiên giả! Lũ điên này…’
Chúng đã hết võ giả tuyệt đỉnh, và quyết định gửi trực tiếp một tu tiên giả đi ám sát!
Các thành viên khác của Ảnh Vệ cũng tập hợp lại trước phòng ngủ của Hoàng đế sau khi nhận ra vùng thần thức của một tu sĩ.
“Là tu tiên giả. Chuẩn bị giao chiến!”
Đội trưởng Đội Ảnh Vệ giơ cao cây kích và ra lệnh với giọng căng thẳng.
Mặc dù là một sát thủ, trình độ ẩn thân của hắn quá kém cỏi so với tiêu chuẩn võ thuật.
Rõ ràng hắn mới chỉ học chúng chưa lâu.
Tuy nhiên điều này còn làm tôi căng thẳng hơn.
‘Làm thế nào hắn tới được đây chỉ với kỹ năng vụng về đó?’
Hắn còn thứ gì đó chưa tung ra.
Tu tiên giả nhận ra chúng tôi và dừng lại.
“Hừm, một đám tuyệt đỉnh à? Phiền phức thật. Những tên tuyệt đỉnh không bị thuật ẩn thân che mắt, là do cái tầm nhìn phiền toái đó sao?”
Tới nước này hắn không còn lẩn trốn nữa. Hắn ta ngừng ẩn thân và lộ liễu bước ra.
“Các ngươi hẳn đã nhận ra ta là ai rồi chứ? Muốn sống thì biến đi.”
Không ai trong chúng tôi có phản ứng hay mở miệng.
“Chậc, các ngươi tưởng có thể đánh được với ta ư? Chiến thuật biển người à? Đều chết vô ích. Ta cảnh cáo lần cuối, giới hạn mà những kẻ tuyệt đỉnh các ngươi có thể đánh lại là Luyện khí nhất tinh. Còn ta đây là tu tiên giả Luyện khí nhị tinh vĩ đại đấy!”
Bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề khi hắn rút ra một lá bùa chú.
“Giống như sự khác biệt giữa hạng nhất và tuyệt đỉnh, khoảng cách giữa tu sĩ nhất tinh và nhị tinh là một trời một vực. Nếu các ngươi không biến đi…”
Chúng tôi không đợi hắn nói hết câu mà nhanh chóng lao lên.
Ám khí của tôi đánh trúng một rào chắn vô hình trước mặt tu tiên giả, có thể là một phép phòng thủ nào đó.
Dưới sự tấn công của các cao thủ tuyệt đỉnh, hắn rải hàng đống bùa chú khắp xung quanh, và chúng biến thành vô số phi đao màu trắng bay tới chúng tôi.
“Lũ ngu muội. Ta có hàng đống lá bùa như thế này cơ!”
Hắn rải thêm bùa chú, và một lực mạnh mẽ đẩy chúng tôi lại.
Tất cả mọi người đều bị thổi bay về sau, còn Đội trưởng và tôi cắt qua luồng lực bằng Kiếm ti và trụ lại.
“Hừm, hai ngươi là kẻ mạnh nhất trong đám này đúng không?”
Hắn rút ra thêm một bùa chú.
Một quả cầu lửa xuất hiện trên đầu hắn.
‘Nếu bị đánh trúng sẽ biến thành tro!’
Tôi không thể rút lui và thoát khỏi tên tu tiên giả đó.
Tôi cũng không thể đoán được ý đồ của hắn trong vùng thần thức vì không gian chỉ gồm một màu đỏ.
Và nếu tôi lùi lại quá xa thì sẽ gặp bất lợi trước những đòn tầm xa.
‘Hắn đang ép thế trận về phía có lợi cho mình.’
Võ giả và tu tiên giả thực sự là một kèo không hề công bằng.
Hỏa cầu trúng vào cột nhà đằng sau tôi, nhưng lửa không cháy lan ra mà nhanh chóng bị dập tắt. Có vẻ như hắn cũng không muốn tình hình trở nên hỗn loạn hơn.
Tôi ra hiệu cho một vài thành viên nhanh nhẹn của đội cố gắng vượt qua tên tu tiên giả và chạy đi tìm tiếp viện.
“Ai cho các ngươi trốn thoát!”
Một vùng bóng tối tỏa ra ngay sau khi hắn vẫy một lá bùa khác trong không khí, tạo thành một rào chắn bao quanh chúng tôi.
“Kể cả âm thanh cũng không thoát ra khỏi đây được. Ta sẽ xử lý các ngươi trước, tiếp đó là phụ hệ của gia tộc Mạc Ly.”
Hắn rút ra hàng tá bùa chú nữa từ trong áo.
‘Chết tiệt. Tình huống quái quỷ gì đây.’
Nếu không có những lá bùa chú đó thì hắn đã chết từ lâu bởi tôi và Đội trưởng rồi.
Nhờ có chúng mà sức tấn công của hắn tăng lên đáng kể.
‘Giá như tôi đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh.’
Với sức mạnh của cảnh giới Tam Hoa, tôi có thể dễ dàng phá vỡ phép phòng thủ của hắn và cắt hắn làm đôi.
Nhưng hiện tại tôi mới chỉ ở tuyệt đỉnh trung kỳ, và còn xa lắm mới chạm tới Tam Hoa.
‘Nhưng nếu như…’
“Đội trưởng, tôi có một kế hoạch.”
“Là gì?”
“Ngài hãy câu giờ để tôi tiếp cận tên tu tiên giả kia. Tôi chỉ cần một khoảng thời gian, một thoáng chốc thôi. Tôi sẽ cố gắng gây ra vết thương chí mạng lên hắn.”
“Ta tin tưởng vào cậu.”
Đội trưởng gật đầu và cầm kích lao lên tên tu sĩ để tạo khoảng trống cho tôi.
Tôi rút ra từ hông một lọ thuốc độc và đổ lên thanh kiếm.
‘Chỉ cần phá vỡ lá chắn phòng thủ đó và để thanh kiếm này sượt qua hắn.’
Thì chúng ta sẽ thắng.
Tôi lao lên sau Đội trưởng.
Những phi đao màu trắng nhắm tới trán tôi.
Nhưng Đội trưởng xoay cây kích và đánh bay tất cả đòn tấn công đang bay tới.
Hắn ta ngay lập tức phóng ra một hỏa cầu.
“Aah!”
Một tân binh, là một võ giả dùng song kiếm, giơ chéo hai thanh kiếm và phóng ra kiếm khí làm lệch quỹ đạo bay của nó.
Bây giờ tôi cách tên tu tiên giả kia chỉ còn ba trượng.
‘Sắp vào thần thức của hắn rồi.’
Vì trong đó tôi không thể nào thấy được ý định thực sự của hắn, tôi khó có thể bảo vệ chính mình.
“Phùuuuu”
Gió mạnh từ phía hắn thổi tôi lùi lại.
Sử dụng chiêu đầu tiên của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, tôi cắt xuyên qua ngọn gió và thành công tiến vào vùng thần thức.
Tôi không thể thấy được ý định của hắn.
Vậy thì.
Áp dụng kinh nghiệm từ kiếp trước, tôi đẩy các giác quan tới cực hạn, như cảm quan không gian, thính giác, xúc giác, khữu giác, để tính toán gián tiếp các đòn tấn công của tên tu tiên giả.
‘Trái và phải.’
Không khí rung động ở hai bên.
Có gì đó đang tới.
“Đội trưởng! Ngay bây giờ!”
“Chặn đòn!”
Một thành viên xử lý đòn tấn công bên phải và Đội trưởng đập tan hỏa cầu bên trái bằng cây kích.
Và.
‘Ở đằng trước!’
Tôi cảm nhận phía trước có sự thay đổi.
Nhiệt độ và độ ẩm đã khác đi.
Trong vùng thần thức, băng ngưng tụ lại trong không khí, tạo thành những mũi khoan.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Nhập Sơn.
Tôi cúi người né những mũi băng và phản công.
Nhưng ngay trước mặt tôi là rào chắn phòng thủ của hắn.
Đúng như tôi nghĩ, kể cả khi có tung một đòn bất ngờ thì hắn vẫn không có vẻ gì là ngạc nhiên.
Mà còn có phần buồn chán!
‘Ta sẽ đập nát cái bản mặt đó của ngươi!’
Tôi khẽ cười và tung ra thêm một đòn.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Khí Sơn Tâm Thiên.
Dòng Kiếm ti được cường hóa và di chuyển nhanh hơn dọc lưỡi kiếm.
Toàn bộ kinh mạch trong cơ thể được khai mở, và nội lực truyền vào Kiếm ti còn mãnh liệt hơn nữa.
Và rồi.
‘Ép lấy từng chút nội lực từ cơ thể này!’
Tôi tập trung rút hết toàn bộ nội lực từ các huyệt đạo và truyền vào thanh kiếm.
Nguồn năng lượng khủng bố từ những cây thảo dược hàng trăm năm tuổi đổ vào kiếm của tôi.
Kiếm ti ngay lập tức biến đổi!
chói lóa!
Kiếm Cang!
Trong khoảnh khắc nhỏ hơn một giây, ánh sáng từ thanh kiếm cắt qua phép phòng ngự của hắn như cắt bùn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
劍芒: Mang = đầu nhọn. Nói chung là “thứ làm kiếm thêm sắc nhọn” Kiếm Cang (劍罡): note: Sợi chỉ từ Kiếm ti hóa cứng lại thành sợi thép :D tiếng hàn là Hayeon Hộ bộ (戸部), hoặc bộ hộ. Bộ điều tra dân số thời xưa tiếng hàn là Makli