Hồi quy tu tiên truyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Tập 1: Lần hồi quy từ 1 tới 5 - Chương 13: Tài năng thiên tuyệt (1)

Chương 13: Tài năng thiên tuyệt (1)

Tôi dâng cánh tay cho con cáo như thường lệ, nhưng lần này là tôi tự cắt đi cánh tay của mình. Giống như thể hiện sự đoạn tuyệt với mọi do dự trong tương lai.

Sau khi ăn cánh tay của tôi xong, con cáo cho phép chúng tôi ở lại đây và rời đi. Tôi không hề chú ý tới những người còn lại rồi đi tới một nơi yên tĩnh trong khu rừng và tiếp tục vung kiếm, cố gắng tìm lại giác ngộ lúc nãy.

Nhưng một ngày đã trôi qua, rồi hai ngày, và vào ngày thứ ba, khi các tu tiên giả tới và bắt đi những người đồng nghiệp của tôi, tôi vẫn cứ vung kiếm một cách bền bỉ, thậm chí không ăn không ngủ, nhưng sự giác ngộ ấy vẫn chưa quay trở lại.

Tôi chỉ dừng lại vào ngày thứ tư, ngay sau khi Hải Long Vương Seo Hweol bắt cóc Phó phòng Oh. Tôi chuẩn bị một bữa ăn lớn cho Quản lý Kim và Kim Young-hoon, người đang ngồi với khuôn mặt tuyệt vọng đang thêm gia vị vào món nấm nướng.

Cả ba chúng tôi ăn no và có một cuộc trò chuyện cuối cùng. Không lâu sau đó, Quản lý Kim thức tỉnh khả năng của mình, và lão già cưỡi trên con rối khổng lồ xuất hiện.

Lão già, sau một hồi thuyết phục Quản lý Kim, đẩy tôi và Kim Young-hoon tới khe nứt không gian và ném chúng tôi tới một nơi nào đó.

Tôi nhìn thấy Quản lý Kim đưa tay ra chỗ chúng tôi trước khi bất tỉnh.

Khi mở mắt ra, tôi thấy mình trên một cái cây.

‘Hừm…’

Tôi dùng sự nhanh nhẹn của một võ giả hạng nhất để leo xuống và thấy Kim Young-hoon cũng bị mắc kẹt trên một cái cây khác. Sau khi đưa anh ấy xuống, tôi thám thính xung quanh.

‘Đây là vùng tây nam của Diên quốc.’

Trong kiếp trước, nhờ thời gian du ngoạn quanh đất nước, quản lý Cực Thiên Ma Điện, và rồi Quỷ Ảnh Các, tôi có thể tự tin xác định vị trí sơ bộ của mình ở bất cứ đâu trên Diên quốc này.

‘Sau khoảng 100 năm du ngoạn khắp Diên quốc.’

Tất nhiên tôi không thể biết được từng hang cùng ngõ hẻm của Diên quốc, nhưng tôi có thể biết đại khái tôi ở đâu.

“Giám đốc, ngài hãy tỉnh lại đi.”

Tôi đánh thức Kim Young-hoon và giải thích tình hình cho ngài ấy. Ban đầu ngài ấy có vẻ hoảng loạn nhưng nhanh chóng chấp nhận chúng sau những gì đã xảy ra. Chúng tôi cùng nhau đi tới thành thị gần nhất, và tôi dạy ngài ấy chữ viết cùng ngôn ngữ trên đường.

Một vài ngày sau, chúng tôi tới được thành thị gần nhất, Hộ Bích Thành, Chúng tôi bán những cây thảo dược và mua một trang viên. Tôi dạy ngài ấy cách đọc, cách nói, và Đoạn Mạch Đao Pháp, môn võ công mà ngài ấy đã tạo ra trong kiếp trước bằng cách sửa đổi Đoạn Nhạc Kiếm Pháp. Sau khi làm theo những lời dạy của tôi, ngài ấy đã đạt tới tuyệt đỉnh chỉ trong ba tháng.

‘Thật là hài hước.’

Một số người dành cả đời mà chỉ chạm được tới đỉnh cao của hạng nhất, trong khi một số khác đạt tới tuyệt đỉnh trong ba tháng.

‘Và để nghĩ rằng ngài ấy đã đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh…’

Tôi nhìn Kim Young-hoon ăn một cây Hoàng Trúc Căn và Tam Hoa lơ lửng trên đỉnh đầu của ngài ấy.

‘Hàaaaa….’

Sau khi ngài ấy hoàn thành việc tu luyện, Kim Young-hoon đứng lên với vẻ mặt khoan khoái.

“Ha ha, tôi nghĩ giờ mình có thể đánh bại cậu rồi, Phó phòng Seo.”

“…”

Tôi nhìn con người trước mắt, tràn đầy năng lượng , và cảm thấy cay đắng trong lòng.

Ngài ấy từng là ‘Anh Young-hoon’ tôi từng biết trong kiếp trước. Nhưng hiện tại tuổi tinh thần của ngài ấy còn nhỏ hơn tôi rất nhiều.

‘Nếu so về tổng thời gian đã sống, tuổi của tôi có thể so với cụ nội của Giám đốc Kim Young-hoon.’

Tôi nhìn ánh mắt hứng thú của ngài ấy và suy nghĩ rằng kiếp này không đồng hành cùng ngài nữa.

“….Giám đốc, tôi có điều muốn nói.”

“Có chuyện gì sao? Được thôi. Đừng lo, tôi sẽ dạy võ thuật cho cậu một cách tử tế…”

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ đi một con đường khác với ngài, Giám đốc ạ.”

“Cái gì cơ?”

Ngài ấy nhìn tôi, con mắt mở to.

“Tại sao cơ chứ, Phó phòng Seo. Không, Seo Eun-hyun?”

“Ngài không nghe nhầm đâu. Tôi định sẽ chia tay với ngài, Giám đốc à.”

“Nhưng mà tại sao?”

“Bởi vì…”

Tôi nhớ lại những ký ức về anh Young-hoon của các kiếp trước.

Trong kiếp đầu tiên, anh ấy vươn lên trở thành một Minh chủ tiềm năng của Võ lâm minh, nhưng rồi sau đó anh ấy biết về sự tồn tại của các tu tiên giả, chiến đấu với chúng, tuyệt vọng, và vụn vỡ. Trong kiếp thứ hai, anh ấy tạo dựng nên môn phái vĩ đại nhất lịch sử, nổi loạn chống lại các tu tiên giả, tàn sát vô số chúng, nhưng cuối cùng cũng tự mình từ bỏ con đường võ đạo và lựa chọn trở thành một tu tiên giả.

Có lẽ kiếp này cũng sẽ lặp lại tương tự. Trong kiếp này nữa, anh ấy cũng sẽ trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân, phát triển võ công để chiến đấu với các tu tiên giả, nếm trải tuyệt vọng, và rồi lại trở thành một tu tiên giả.

Tôi không hề muốn anh ấy phải tuyệt vọng thêm một lần nào nữa.

‘…Bởi vì tôi muốn vậy.’

Nhưng tôi không thể nói thế được.

“… Bởi vì tôi muốn du ngoạn khắp thiên hạ và trở nên mạnh mẽ hơn.”

“Nhưng tôi cũng có thể dạy cậu mà…”

“Tôi muốn tự mình mạnh lên.”

“Không, cậu không thể làm thế được. Làm sao tôi có thể sống thiếu cậu đây?”

“Ngài sẽ ổn thôi, Giám đốc. Tôi đã dạy ngài chữ viết, ngôn ngữ, và võ thuật. Ngài đã tự mình trở thành một cao thủ tuyệt đỉnh. Ngài không còn cần phải lo lắng về việc gì nữa.”

“Nhưng mà…”

Ngài ấy ủ rũ nói.

“Tôi sẽ lại phải chia ly một người đồng hương nữa sao?”

Có vẻ như cú sốc từ việc dịch chuyển tới một thế giới khác và mất đi tất cả những đồng nghiệp của mình trong một thời gian ngắn vẫn chưa nguôi ngoai.

“Vậy thì hãy gặp nhau ở đúng nơi này mỗi hai năm đi. Ngài thấy ý tưởng này như thế nào?”

“…Hừm.”

Sau khi thuyết phục một Giám đốc Kim ủ rũ, tôi và ngài ấy đường ai nấy đi và rời khỏi thành.

Nếu như ở bên ngài ấy, và được hướng dẫn tận tình bởi cao thủ võ thuật vĩ đại nhất mọi thời đại, tôi có thể đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh nhanh hơn. Tuy nhiên tôi không hề muốn nhìn thấy ngài ấy phải đau buồn thêm nữa.

Sau khi đi được một đoạn, tôi ngoái lại và nhìn khung cảnh tường thành một lần cuối.

‘Trước tiên tôi sẽ đi tới Tây Nguyên Thành.’

Tôi sẽ đi tới Tứ Tinh Tam Ma ở kinh đô của Diên quốc.

Với rất nhiều cao thủ tuyệt đỉnh trong bảy đại môn phái của Tây Nguyên Thành, tôi sẽ thỉnh giáo từ họ.

‘Tôi sẽ thử tỉ thí võ thuật với họ.’

Nhưng tất nhiên, tôi không nên làm loạn trong các môn phải lớn như Tứ Tinh Tam Ma. Nên tốt nhất tôi không nên đặt chân tới đó cho tới khi đạt tới tuyệt đỉnh, nếu không tôi sẽ mang tới rắc rối cho họ.

Tôi tới một tông môn nhỏ ở ngoại ô Tây Nguyên Thành gọi là Bát Tôn Đường.

Bát Tôn Đường là một môn phái tầm trung của Tây Nguyên Thành, và Đường chủ của họ là một cao thủ ở đỉnh cao hạng nhất.

Khi tôi tới nơi, hai hộ pháp chặn đường ở trước lối vào.

“Xin hỏi ngài tới Bát Tôn Đường có chuyện gì?”

Tôi đang khoác trên mình bộ võ phục sang trọng từ số tiền bán thảo dược, nên những hộ pháp dùng kính ngữ để nói chuyện. Tôi chắp tay chào lại họ và nói ra mục đích của mình.

“Ta tới là để yêu cầu một trận tỉ thí với Đường chủ của Bát Tôn Đường.”

Trước những lời nói của tôi, lông mày của một hộ pháp giật giật.

“Bổn Đường không phải là nơi mà bất kỳ ai cũng có thể tự tiện lui tới, xin ngài…”

vút!

Tôi gọn gàng rút thanh kiếm của mình khỏi vỏ và chém vào y phục của vị hộ pháp mà không chạm vào hắn. Kiếm khí chém rách phần ngực của y phục. Vị hộ pháp sau khi nhận ra tôi dùng kiếm khí đã run rẩy, mặt tái nhợt.

“Kiếm khí…!”

“Là cao thủ hạng nhất!”

“Ta còn giống ‘bất kỳ ai’ với ngài nữa không?”

Hai hộ pháp yêu cầu tôi đợi một lát và đi vào trong bẩm báo cho Bát Tôn Đường về những chuyện đã xảy ra. Một lúc sau, một hộ pháp mồ hôi nhễ nhại quay trở lại lối vào.

“Xin ngài hãy đi theo ta. Đường chủ đang chờ ngài bên trong.”

Tôi đi theo hộ pháp vào trong Bát Tôn Đường và tới một sân đấu tập bên trong tòa nhà chính. Ở đó, một người đàn ông trung niên râu dài đang đợi tôi với một cây cửu tiết tiên trên tay.

“Ta đã tò mò không biết vị cao thủ hạng nhất kia là ai, nhưng không ngờ lại là một đại hiệp trẻ tuổi.”

“Ta là Seo Eun-hyun, là một võ giả vô danh. Thật vinh hạnh khi được diện kiến Đường chủ Bát Tôn Đường.”

“Chà, đại hiệp còn trẻ như vậy mà võ học lại phi phàm không tưởng.”

“Võ công của ngài cũng phi thường không kém, thưa Đường chủ. Xin ngài chỉ giáo võ giả non nớt này.”

Sau một hồi chào hỏi qua, chúng tôi bắt đầu giao đấu.

keng!

Đường chủ của Bát Tôn Đường lao lên trước. Cây cửu tiết tiên tựa như một con mãng xà di chuyển chính xác theo ý muốn. Giống như võ thuật đã hòa làm một với ngài ấy. Tôi phản đòn bằng các chiêu thức của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Đồng thời, Đường chủ Bát Tôn Đường cũng tung ra một cú đá từ đằng sau cây tiên.

thoắt!

Tôi né cú đá và tấn công trong khi hạ thấp trọng tâm, và phá qua phòng ngự của ngài ấy.

keng!

Cây tiên của ngài ấy đánh xuống tôi, những tôi nhanh chóng nhảy về sau và vào tư thế phòng thủ.

“…Các chiêu thức và động tác của ngài đã hoàn toàn hợp nhất với nhau. Đó là Nhân Kiếm Hợp Nhất… tốp đầu của hạng nhất.”

“Ngài cũng đã hoàn toàn dung hợp võ công của ngài với bản thân mình, Đường chủ ạ. Ta đang học hỏi rất nhiều từ ngài.”

“Ha… ha…”

Ngài ấy cười nhẹ và thở dài.

“Để có thể đạt tới cảnh giới đó với độ tuổi như vậy. Đại hiệp đúng là thiên tài.”

“Thiên tài…”

Tôi cố nở một nụ cười.

Chắc hẳn đối với những người ngoài nhìn vào thì tôi là một thiên tài. Trở thành một cao thủ tốp đầu hạng nhất khi mới chỉ gần ba mươi quả thật là một phép màu.

Nếu xét tới việc một người bình thường phải mất hàng thập kỷ chỉ để chạm tới hạng nhất, tôi quả thực trông giống như một thần đồng.

‘Một tài năng thiên phú…’

Nhưng chỉ có tôi là biết sự thật. Tôi không phải là thiên tài với tài năng trời ban. Tôi còn không phải là một thiên tài.

“…Đa tạ Đường chủ đã quá khen.”

Đối với tôi, được gọi là thiên tài không phải một lời khen.

Tuy rằng thiên tài trên thế giới này là hiếm thấy, những kẻ tầm thường đầy rẫy khắp nơi. Bị so sánh với một thiên tài mặc dù mình chỉ là một kẻ tầm thường, người cả đời còn không thể đạt tới hạng nhất nếu không có khả năng hồi quy, không khác gì một lời nói dối.

Và vì vậy, tôi quyết định chấp nhận danh xưng thiên tài này.

“Bây giờ tại hạ sẽ dùng kiếm khí.”

“Cứ tự nhiên. Từ giờ ta cũng sẽ tung toàn lực.”

Chúng tôi lao vào nhau cùng lúc.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Chiêu thứ nhất.

Việt Nhạc.

Tôi vung kiếm ngang ngực từ trái qua phải, tạo ra một vệt kiếm khí hình bán nguyệt chém tới Đường chủ Bát Tôn Đường.

Ngài ấy uốn cong người để né đòn tấn công của tôi và phản công với tư thế thấp bằng cây tiên.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Chiêu thứ hai.

Nhập Sơn.

vút!

Tôi nhanh chóng hạ thấp tư thế và phản lại cây cửu tiết tiên ở độ cao bằng nhau.

Vũ khí của chúng tôi và chạm, tia lửa bắn tung tóe.

bùm!

Đường chủ Bát Tôn Đường nhảy lên không trung và dùng cửu tiết tiên quất xuống.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Chiêu thứ ba.

Đăng Mạch

Tôi vung kiếm lên từ dưới thấp, phản lại cây cửu tiết tiên và chuẩn bị phản công.

Chiêu thứ tư.

Lưu Lăng.

Tôi nhẹ nhàng đâm thanh kiếm với một chuyển động mềm mại. Ngài ấy cố gắng chặn hết tất cả đòn đâm bằng cây tiên, nhưng kiếm của tôi xoắn lấy cây cửu tiết tiên và trườn quanh nó, xuyên qua phòng ngự của ngài ấy.

Ngài ấy né cú đâm của tôi trong gang tấc, nhưng kiếm khí vẫn sượt qua y phục của ngài ấy.

Tôi nhìn thấy sơ hở và tiếp tục thi triển các chiêu thức.

Chiêu thứ năm, Khối Nham.

Chiêu thứ sáu, Kỳ Thạch

Tôi xoay tròn giống như đang thực một điệu múa kiếm, tạo ra một lốc xoáy không thể xuyên thủng tạo nên từ đường kiếm. Tôi dần dần tăng tốc độ của thanh kiếm.

xoay, xoay, xoay!

Chiêu thứ bảy, Thâm Sơn.

Tôi lợi dụng lực ly tâm để tấn công.

Đường chủ Bát Tôn Đường cố gắng đánh trúng tôi bằng cây cửu tiết tiên, nhưng nhờ những biến chiêu lạ lẫm sinh ra từ chiêu thứ sáu, tôi đã xuyên qua phòng thủ của ngài ấy.

“Hửm..!”

Sau khi phá vỡ lớp phòng ngự của ngài ấy, tôi uốn thân mình từ góc dưới bên phải lên góc trên bên trái và ra đòn.

vút!

Đường chủ Bát Tôn Đường đã có thể né tránh cú chém bằng cách xoay người thành một vòng tròn hoàn chỉnh, nhưng kiếm khí của tôi sượt qua phần ngực của y phục ngài ấy.

Cùng lúc đó, ngài ấy dùng đà từ cú xoay để quất cây cửu tiết tiên về phía tôi.

Chiêu thứ tám, U Cốc.

Tôi vung kiếm một lần nữa, đánh bật cây tiên của Đường chủ và hoàn toàn triệu tiêu lực của cú đánh.

vụt, vụt, vụt!

Đường chủ bước ra sau, đồng thời vung cây tiên liên tục ba lần.

Tôi nâng kiếm lên góc trên bên trái để phản lại.

Chiêu thứ chín, Sơn Thủy Họa.

Tôi chém xuống góc dưới bên phải, rồi tiếp tục dùng nội công để vung kiếm lên góc trên bên phải và xuống góc dưới bên trái ba lần liên tiếp.

Tổng cộng sáu nhát chém tung ra phản lại cây tiên của ngài ấy.

Tôi giơ kiếm lên với tư thế cao và vận nội công.

Chiêu thức mười, Long Mạch.

Nội công từ Long Mạch Khí Công bộc phát mãnh liệt.

Một sức mạnh khổng lồ tràn vào thanh kiếm, chém xuống Đường chủ với uy lực dữ dội.

“Ư…!”

bùm!

Đường chủ chặn lại bằng cây tiên và vũ khí của chúng tôi va chạm vào nhau, tạo ra một âm thanh như tiếng pháo nổ.

“Kư…!”

Đường chủ nhăn mặt vì dư chấn truyền qua đầu ngón tay của ngài ấy, ngài ấy xoay vòng và quất cây cửu tiết tiên về phía tôi.

‘Bốn lần!’

Đòn đánh của ngài ấy tấn công tôi bốn lần.

Chiêu thứ mười một, Đoạn Nhai.

răng rắc!

Chiêu thức này khiến tôi tạo ra áp lực ngàn cân vào thanh kiếm thấm đẫm nội công.

Bây giờ nó cực kỳ nặng.

Đồng thời, Kiếm khí bao bọc quanh thanh kiếm cũng xuyên qua sàn đá.

Tôi chém lên trên từ dưới đất, tấn công Đường chủ.

“Aaaaaa!”

vút!

Mặc dù thanh kiếm của tôi bị kẹt dưới nền đá, đường kiếm di chuyển rất nhanh. Ngay khi thanh kiếm hết bị kẹt, nó di chuyển với tốc độ nhanh hơn trước gấp nhiều lần.

Đường chủ lùi lại trước tốc độ đột ngột tăng của thanh kiếm, và y phục của ngài ấy đã bị tôi chém qua.

‘Tới giờ kết thúc rồi.’

Chiêu thứ mười hai, Thất Quang Nhất Xuất Phong.

Giống như mặt trời ló rạng sau đỉnh núi, soi sáng vạn vật bằng tia sáng(quang),

Bảy luồng kiếm khí chảy qua chiêu thứ mười một.

keng!

Cuối cùng, cây cửu tiết tiên bị cắt làm đôi bởi kiếm khí và bay ra ngoài sân tập.

“A… ta thua rồi.”

“Đa tạ Đường chủ đã chỉ giáo.”

Tôi nghiêm chỉnh cúi đầu trước ngài ấy và rời khỏi Bát Tôn Đường.

‘Bát Tôn Đường, kể cả trong kiếp trước, cũng nối danh vì tinh thần trượng nghĩa và không dựa dẫm vào những thủ đoạn tiểu xảo.’

Kế hoạch của tôi là tỉ thí các môn phái trượng nghĩa như Bát Tôn Đường trong tương lai và nhận được một ít tiếng tăm trước khi chuyển sang những môn phái đáng nghi hơn. 

Tiếp tục những trận tỉ tí này, tôi quyết tâm sẽ…

‘Đạt tới tuyệt đỉnh trong kiếp này!’

Trong kiếp này, tôi sẽ thực hiện được mục tiêu đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tuyệt = cắt đứt (tuyệt tình). Tài năng thiên tuyệt đối nghịch với tài năng thiên phú Thất Quang Nhất Xuất Phong (七光一出峰): nhất xuất=vừa xuất hiện, phong=đỉnh núi. Bảy tia sáng xuất hiện từ đỉnh núi Đoạn Nhai (斷崖): Đoạn=cắt đứt, nhai=vách núi. Là rìa vách núi Sơn Thủy Họa (山水畵): Tranh sơn thủy. 畵 đọc là Hoạch nhưng cũng là 1 cách viết của 畫 (họa) nên dùng họa cho nhanh Long Mạch (龍脈) tiếng hàn là Hobyok tiếng anh là Hall of Eight Respects Việt Nhạc (越岳): Việt = vượt. Vượt qua núi. Note: Nghe như người Nghệ An muốn viết nhạc :D Nhập Sơn (入山): Nhập = tiến vào Đăng Mạch (登脈): Đăng = Thăng (Đăng Tiên Môn). Mạch = mạch núi. Mạch núi trồi lên Lưu Lăng(流陵): Lưu = dòng chảy, lăng = gò đất (lăng mộ). Gò đất lưu chuyển? Khối Nham (塊巖): Khối = tảng đá, nham = vách đá. Vách đá nhiều đá tảng? Kỳ Thạch (奇石): Thạch=đá. Hòn đá kỳ lạ Thâm Sơn (深山): Núi sâu U Cốc (幽谷): U=u ám, cốc=khe núi. Hang núi tối tăm Cửu Tiết Tiên: Là một vũ khí cổ truyền Việt Nam và thời Tống. Tiết = đoạn, tiên = roi. Giống côn nhị khúc nhưng có chín đoạn, mỗi đoạn nhỏ bằng cây bút, và làm bằng sắt (inox). Dùng như Morning star Note: Một số từ khóa cho ai quan tâm: Nhuyễn tiên, Cửu tiết tiên, 九節鞭 Chiêu (招). note: Tới đây mới có Hán tự vkl. Vừa tra từ vừa khấn rằng nó là chiêu chứ không phải thức, không là fix tới mệt :)). Và nó là chiêu yes không phải edit lại 14 chap vừa rồi haha :DDD