Hồi quy tu tiên truyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Tập 1: Lần hồi quy từ 1 tới 5 - Chương 16: Tài năng thiên tuyệt (4)

Chương 16: Tài năng thiên tuyệt (4)

Tiếp nhận và xử lý không gian xung quanh từ tất cả những nơi mà tôi đã từng đi qua không phải là một bài tập dễ thực hiện. Nó cực kỳ chóng mặt, đặc biệt là khi kết hợp với việc duy trì kiếm khí liên tục.

Bây giờ, bài tập ấy còn bao gồm thêm việc cảm nhận âm thanh từ từng khoảnh khắc một mà tôi trải qua. Đó không chỉ bao gồm nghe những âm thanh từ con phố ồn ào.

cọ, cọ

Tiếng vải từ quần áo ma sát vào nhau.

cộp, cộp

Tiếng bước chân.

hít thở, hít thở

Tiếng thở.

Tôi phải tiếp nhận tất cả những âm thanh đó cùng lúc.

‘Chóng mặt quá.’

Thực hiện tất cả những việc này cùng một lúc khiến đầu tôi không chỉ đau mà còn chóng mặt tới mức gần ngã quỵ. Tôi không biết liệu mình có thể tỉ thí trong tình trạng này hay không.

‘Đặc biệt là bây giờ, khi mà hầu như chẳng còn môn phái nào để tỉ thí nữa.’

Trong vòng ba mươi năm, tôi đã đi quanh Diên quốc và khiêu chiến với gần hết các môn phải nhỏ và vừa.

Thi thoảng tôi cũng thỉnh giáo các môn phái lớn.

Kết quả là hầu như chẳng còn môn phái nào trong Diên quốc là tôi chưa đặt chân tới.

Bây giờ tôi phải chuyển mục tiêu sang những băng sơn tặc và thủy tặc đang hoành hành quanh đất nước và bắt giữ chúng cho quan phủ.

Vấn đề là những kẻ đó không hề đánh công bằng, đặc biệt là khi bị dồn tới bước đường cùng. Một số kẻ cùng đường có thể sẽ ném những viên thuốc nổ vào tôi, mà chúng kiếm được bằng cách nào đó.

Tôi sẽ phải chiến đấu với những kẻ như vậy trong cơn chóng mặt này.

‘Liệu tôi có thể giữ được mạng sau đó nữa không?’

hài….

Tôi thở dài và cầm chắc thanh kiếm trong tay.

Đây là con đường tôi đã chọn.

Kể cả nếu có chết, tôi cũng sẽ không bỏ đạo!

.

.

.

Tôi nhìn vào sáu cuốn sách xếp thành chồng ở trước mặt.

“Lần này ngài lại sống sót nữa rồi.”

“Haha đúng, lần này cũng thế.”

Mười lăm năm đã trôi qua.

Và bốn mươi lăm năm kể từ lúc hồi quy.

Trong quãng thời gian đó, tôi gặp Kim Young-hoon thêm ba lần nữa và nhận thêm được ba cuốn giác ngộ của ngài ấy. Tổng cộng bây giờ tôi đã có sáu tập sách từ Kim Young-hoon.

Cùng với đó, tôi cũng đã thành thạo xử lý không chỉ hình ảnh và âm thanh, mà còn cả xúc giác, mùi hương, và vị giác.

Bây giờ, trước một võ giả tốp đầu hạng nhất, chỉ riêng cảm ngộ của tôi về năm giác quan, kiếm khí, và kinh nghiệm thực chiến phong phú đã cho tôi bảy phần chiến thắng. 

Tất nhiên điều này không bao gồm võ học của bản thân tôi. Nếu tính tới điều đó thì tỉ lệ chiến thắng sẽ đạt tới 99%.

Nếu đó là một trận thực chiến và được phép dùng độc với ám khí, tôi đảm bảo mình có thể chiến thắng trước bất kỳ võ giả hạng nhất nào.

Thêm vào đó, với khả năng xử lý thông tin bằng năm giác quan và hiểu biết về kiếm khí, 

Bây giờ tôi có thể trao đổi từ mười tới hai mươi chiêu với một cao thủ tuyệt đỉnh.

Đương nhiên, nếu tiếp tục lâu hơn thì tôi sẽ gặp khó khăn.

Đó là tất cả.

Và tôi vẫn…

chưa…

đạt…

tới…

tuyệt…

đỉnh.

Chết tiệt!!!

Chết tiệt!!!

“Danh tiếng của tôi đã lan tới tầng lớp tu sĩ Kết đan. Có vẻ như tôi bị truy nã. Hai tu sĩ Kết đan đã đặt bẫy và chờ tôi dính mồi.”

“Tôi đã suýt soát trốn thoát khỏi bọn chúng. Tuy nhiên trước đó tôi vẫn có thể gây ra một vết thương nhỏ vào má của một kẻ trong số đó.”

“Và ngài đã giác ngộ thêm nhiều điều đúng không?”

“Giác ngộ gì chứ. Mặc dù đã có cả đống này nhưng tôi vẫn chưa thể đối đầu trực diện với một tu sĩ Kết đan. Giả sử tôi không chạy đi, thì tôi cũng chẳng thể trụ quá một trăm chiêu trước chúng. Tôi chẳng có cách nào gây ra sát thương đáng kể cả.“

Ngài ấy nhìn lên trời với khuôn mặt trống rỗng.

“Thật lòng, đôi khi tôi tự hỏi liệu rằng đỉnh phong của cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên mà tôi đã đạt được này… có phải là điểm [kết thúc] của võ thuật hay không. Chắc hẳn người sáng tạo ra Thiếu Tu Việt Võ Lục cũng đã nghĩ như vậy. Rằng dù cho chúng ta có cố gắng bao nhiêu, đánh bại tu tiên giả chỉ bằng võ thuật có lẽ là điều bất khả thi.“

Tôi im lặng nhìn Kim Young-hoon.

Mặc dù đã viết sáu quyển sách tràn ngập những giác ngộ chấn động nhân loại, ngài ấy đang uống chén trà nhỏ và nở một nụ cười trống rỗng.

Rõ ràng ngài ấy sở hữu tài năng thiên phú.

Còn tôi, là tài năng thiên tuyệt.

Rõ ràng tôi và ngài ấy ở hai vị trí đối nghịch nhau.

Nhưng tôi bằng cách nào đó lại nhìn thấy chính mình trong Kim Young-hoon.

Bản thân tôi, người còn không thể nắm lấy manh mối để đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh dù có cố gắng cả đời.

Và ngài ấy, người không thể tìm thấy được khả năng nào để đánh bại các tu tiên giả dù đã cố gắng trong nhiều kiếp.

Rõ ràng hai chúng tôi là một thiên tài được ông trời ưu ái và một kẻ ngốc bị ông trời ruồng bỏ.

Vậy thì tại sao chúng tôi lại giống nhau đến thế?

“Ngài đừng lo, tôi đây cũng không thể hiểu được vì sao mình vẫn chưa thể đạt tới tuyệt đỉnh đây. Tôi cũng thấy bực bội giống như ngài vậy.“

Kim Young-hoon nhìn tôi với biểu cảm cay đắng.

“Tại sao cậu vẫn không thể đạt tới tuyệt đỉnh mặc dù đã bắt chước toàn bộ [tầm nhìn] của một cao thủ tuyệt đỉnh, kể cả kiếm khí vậy… Tôi không hiểu nổi cậu còn thiếu gì nữa.“

Ngài ấy nở một nụ cười trống rỗng và đứng dậy.

“Lâu rồi chúng ta chưa đấu tập nhỉ.”

“Nghe có vẻ hay đấy.”

Kim Young-hoon và tôi rời khỏi quán trọ và đi tới khu rừng gần đó.

Chúng tôi dừng chân tại một bãi đất trống đủ rộng, và tôi không nói lời nào liền rút kiếm khỏi vỏ.

Kiếm khí, thứ mà tôi đã luôn duy trì trong suốt bảy ngày bảy đêm, chớp tắt trên thanh kiếm.

“Cảm ngộ về kiếm khí của cậu rất đáng trân trọng. Một khi đạt tới tuyệt đỉnh cậu sẽ rất nhanh học được cách phóng ra kiếm ti.”, Kim Young-hoon nhìn kiếm khí trên thanh kiếm và nói.

Tôi gượng cười.

Cái giả sử rằng tôi sẽ đạt tới tuyệt đỉnh không hề có nghĩa lý gì.

Đây đã là năm thứ bốn mươi lăm tính từ lúc rồi quy.

Tôi chỉ còn năm năm tuổi thọ nữa, và xác suất đạt tới tuyệt đỉnh trong khoảng thời gian đó rất mong manh.

Đó là cảnh giới tôi sẽ không thể đạt được dù có cố gắng trong một đời.

Liệu sự giác ngộ nào sẽ tới trong vòng năm năm tới không? 

“Vậy thì, bắt đầu thôi.”

Tôi vào tư thế chiến đấu và khuôn mặt tôi nghiêm lại.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ mười sáu, Sơn Trung Hào Kiệt.

vút!

Sáu vết kiếm khí vung ra từ góc trên bên trái tới góc dưới bên phải.

Và sáu vết nữa từ góc trên bên phải xuống góc dưới bên trái.

Tổng cộng mười hai đòn vung nhắm vào một điểm duy nhất là trái tim của Kim Young-hoon.

ting!

Kim Young-hoon không cần rút đao. Ngài ấy chỉ đơn giản gảy ngón tay một cái và toàn bộ chiêu thức của tôi tan biến.

Tuy nhiên, tôi không hoảng sợ và ngay lập tức tung chiêu khác.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ mười hai, Cửu Quang Nhất Xuất Sơn.

Một chiêu thức được cải tiến, giờ đây có thể phóng ra chín đường kiếm khí hướng tới ngài ấy.

“Cậu đã cải thiện đáng kể những khuyết điểm của mình.”

lướt!

Kim Young-hoon nhanh chóng thi triển bộ pháp, né tất cả đòn chém, rồi khẽ tán thưởng tôi.

Tôi không trả lời ngài ấy mà chỉ chuyển tư thế.

Chiêu thứ mười bảy, Lăng Cốc Chi Biến.

bùm! đoàng! bùm!

Tôi phóng kiếm khí ra mọi hướng, cho chúng xuyên qua mặt đất rồi kích nổ tất cả sau một thoáng trễ. Đây cũng là một sát chiêu trong Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

bùm! đoàng!

Địa hình xung quanh biến đổi theo ý muốn của tôi.

Kiếm khí trồi lên từ lòng đất và lao tới Kim Young-hoon.

vút!

Nhưng khi ngài ấy quét ngang ngón tay của mình, những luồng kiếm khí tôi phóng ra đều tan thành hư vô.

“Đoạn Mạch Đao Pháp, chiêu thứ tám, Sơn Khiếu.”

vút!

Ngài ấy lại chĩa ngón tay về phía tôi,

bùm!

Đao khí làm rung chuyển trời đất phóng ra từ đầu ngón tay bay tới tôi.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ mười tám, Không Cốc Truyền Thanh.

Tôi dung hợp kiếm khí vào thanh kiếm và đồng thời rút lại toàn bộ lực đang dồn vào thanh kiếm.

Dù điều này nghe kỳ quặc, Không Cốc Truyền Thanh chỉ đơn giản có vậy.

Tôi lấp đầy thanh kiếm bằng nội công trong khi duy trì hình dạng của kiếm khí, đồng thời bỏ đi tất cả ý định và những lực khác đang dồn vào, và thứ còn lại chỉ là một cái vỏ rỗng bao quanh thanh kiếm.

“Hàaaaa”

Với sự tập trung toàn lực, tôi duy trì thanh kiếm trong trạng thái trống rỗng và đối mặt với đao khí đang lao đến.

“Kư…!”

Áp lực khủng khiếp dội ngược lên cánh tay, nhưng đồng thời đao khí đang cuồn cuộn lao tới đều bị hấp thụ hoàn toàn vào trong thanh kiếm.

Tôi rút lại toàn bộ ý định từ thanh kiếm và lấp đầy chúng bằng ý định của đối thủ.

Và, bằng một cú xoay người nhanh, tôi tung toàn lực để ném đống nội lực đó ra một hướng khác.

bùm!

Đòn Sơn Khiếu của Kim Young-hoon phóng ra, hủy diệt một vài cái cây trên đường bay và đánh vụn một tảng đá lớn sau đó.

“Hộc, hộc!”

Tôi ướt đẫm mồ hôi và run rẩy. Không Cốc Truyền Thanh ban đầu là một chiêu thức phản đòn dùng để hấp thụ nội công cùng ý định của đối thủ, sau đó trả ngược lại cho chúng. Tuy nhiên tôi chỉ có thể dừng ở việc đánh bật đòn tấn công.

‘Vẫn còn lệch nhiều lắm.’

Tôi nghiến răng, cố gắng để vào thế và vận sức.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ mười chín, Sơn Minh Cốc Ứng.

uuuuuu!

Thanh kiếm của tôi rung lên, và kiếm khí biến thành từng đợt sóng lan tỏa ra mọi hướng trước khi hội tụ lại vào Kim Young-hoon.

Đây là một đòn sát chiêu không thể né của tôi!

Nhưng ngài ấy chỉ mỉm cười giơ tay lên, và đao khí bùng nổ từ đầu ngón tay ngài ấy.

vùuuuuu, ting! ting! keng! 

Ngài ấy đánh bật vô số kiếm khí và chĩa ngón tay ấy về phía tôi một lần nữa.

uuuuu, gào! rầm! bùm! 

“Đoạn Mạch Đao Pháp, chiêu thứ chín, Long Khâu.”

rầm rầm

Đao khí kinh hoàng uốn vòng như rồng lượn bay thẳng tới tôi.

‘Mình có thể chặn được không?’

Không, kể cả việc cố làm chệch nó bằng thanh kiếm cũng đủ để xé toạc tôi thành trăm mảnh do những biến hóa tinh vi của chiêu đó.

‘Liều một phen thôi.’

Tôi quyết định đối đầu trực diện với đao khí dũng mãnh kia.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ hai mươi, Cửu Sơn Bát Hải.

Tôi xoay người tại chỗ cùng với thanh kiếm. Một vòng, hai vòng, ba vòng, rồi nhiều vòng hơn nữa.

Với mỗi cú xoay, tốc độ và uy lực của thanh kiếm mạnh lên theo cấp số nhân.

Sau chín vòng, uy lực trong thanh kiếm đã trở nên cực kỳ khổng lồ.

Và bằng từng chút sức lực trong người, tôi chém vào luồng đao khí kia từ mọi hướng.

bùm!

Một vụ nổ lớn tỏa ra làm kiếm của tôi vỡ vụn.

Tôi bị dư chấn từ vụ nổ văng ra và đập người vào một thân cây lớn, máu phun ra, tôi ngã khuỵu xuống.

Thắng bại đã rõ ràng.

“Chết tiệt… vấn đề thực sự nằm ở đâu chứ?“

“Hầy…”

Kim Young-hoon khẽ thở dài.

“Tôi cũng không biết. Cậu… Tôi không thể nào hiểu nổi tại sao cậu vẫn mắc kẹt ở cảnh giới này. Đáng lý ra cậu phải là cao thủ tuyệt đỉnh từ lâu rồi chứ.”

“Ý ngài là sao?”

Tôi hỏi ngài ấy và nín thở chờ đợi câu trả lời.

Điều này thật quá phi lý.

Tôi còn chưa từng ngộ ra manh mối tới cảnh giới ấy, nói gì tới đạt được nó?

“Thật là khó chịu. Tại sao điều này lại xảy ra vậy? Hừm…”

Sau một hồi suy nghĩ, Kim Young-hoon nhìn tôi với vẻ đăm chiêu và gợi ý.

“Có lẽ cậu thiếu một chất xúc tác.”

“Chất xúc tác sao?”

“Đúng vậy, là chất xúc tác. Giống như sự tuyệt vọng hay động lực chẳng hạn. Một thứ gì đó sẽ đẩy tài năng của cậu tới cực hạn bằng cách ép cậu phải tập trung tột độ…”

“Ngài đang nói tới cái chất xúc tác quái quỷ nào thế!”

Tôi cắt lời và hét lên trong cơn giận dữ. Gân nổi lên trên mí mắt tôi.

“Tôi đã vung kiếm trong hơn năm mươi năm trời! Là cả cuộc đời của tôi đấy! Bao lâu nay tôi vẫn chỉ tuyệt vọng mong mỏi được bước tới cảnh giới tiếp theo đó thôi! Thế mà ngài nói gì? Rằng tôi phải tuyệt vọng hơn nữa sao? Thế thì cần bao nhiêu nữa mới là đủ?!”

Tiếng thét đau khổ của tôi vang lên, không phải vì cơn đau đang chạy dọc khắp cơ thể tôi, mà từ tận đáy lòng.

“Cả cuộc đời này tôi đã lăn lộn đủ kiểu chỉ để thoát khỏi cái cảnh giới đỉnh của hạng nhất này thôi! Ngài nói đi! Tôi còn thiếu gì nữa? Tôi còn cần phải làm cái gì nữa? Tôi đã đả thông toàn bộ kinh mạch của mình rồi. Tôi thậm chí còn ngủ trong khi cầm kiếm và truyền nội công vào đó đấy!”

“Tôi đã đạt tới mức có thể tiếp nhận và xử lý toàn bộ thông tin từ các giác quan, ngay cả khi đang mơ! Nhưng tại sao! TẠI SAO!! TẠI SAO ÔNG TRỜI KHÔNG CHO TÔI THẤY CON ĐƯỜNG ĐÓ!!!”

“TẠI SAOOOOOO!!!!!!!!”

Tôi vỡ òa và hét lên bầu trời cao rộng.

Tôi biết hành động này rất xấu xí đối với một lão già bảy mươi tuổi.

Nhưng.

Sau khi dành cả một đời theo đuổi kiếm đạo chỉ nhằm chạm tới cảnh giới tuyệt đỉnh, vậy mà còn chả nắm được dù chỉ là một manh mối nhỏ nhất.

Làm sao tôi không thể đau khổ cho được?

“Chỉ là…. tại sao….?”

Tôi khóc lóc trong khi ngẩng đầu lên trời.

Kim Young-hoon nhìn tôi mà lòng nặng trĩu. Ngài ấy gẩy ngón tay về phía cái cây mà tôi đã bị văng tới.

roạcroạcroạcroạcroạc!

Ngay lập tức, nội dung của một quyển sách võ thuật được viết chi chít lên thân cây.

“Tôi đã sáng tạo ra một số võ công để bù đắp những điểm yếu của cậu mà tôi phát hiện trong lúc đấu tập. Tôi biết đây không đủ để động viên cậu, nhưng tôi mong cậu có thể thành thạo chúng và tìm thấy bình yên.”

Nói xong, như thường lệ, ngài ấy lại biến mất như một bóng ma.

Tôi ngẩng đầu nhìn trời một lúc lâu trước khi hướng sự chú ý sang các võ công mà ngài ấy để lại trước khi rời đi.

Trên đó là hai võ kỹ: Sơn Quân Võvà Việt Nhạc Bộ.

Chỉ trong một trận tỉ thí ngắn ngủi, ngài ấy đã dễ dàng tạo ra hai võ công mới.

Tôi bái phục trước tài năng của ngài ấy, rồi chậm rãi nghiên cứu hai võ kỹ này.

Sơn Quân Võ là một môn võ ngoại công.

Nó tạo ra uy áp giống như Chúa sơn lâm để trấn áp kẻ địch trong khi tạo ra các chuyển động giống như hổ.

Việt Nhạc Bộ là một môn võ bộ.

Điểm đặc biệt của nó là cho phép người học có thể bước một bước tùy ý và kết thúc ở tư thế của chiêu thứ nhất trong Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Việt Nhạc. Dựa vào bản chất của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, mọi chiêu thức đều có thể tiếp diễn từ chiêu thứ nhất, từ đó tạo ra vô số tổ hợp ra đòn.

‘Nếu như dùng Sơn Quân Võ và Việt Nhạc Bộ cùng nhau.’

Tôi sẽ có thể gây áp lực lên đối phương bằng uy áp của một Chúa sơn lâm và tấn công không ngừng nghỉ bằng Việt Nhạc Bộ.

Một bí thuật làm tiêu hao và giết chết đối phương từ từ!

‘Hai võ công này bổ sung hoàn hảo cho Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.’

Và chúng cũng khá dễ học.

Tôi tự vấn lại trình độ võ học của mình.

“Bây giờ… Trước một võ giả tốp đầu hạng nhất, mình sẽ có mười phần mười cơ hội chiến thắng mà không cần dựa vào tiểu xảo.”

Tôi đã hoàn toàn vượt qua cảnh giới hạng nhất.

Tuy nhiên, tôi vẫn chưa đạt tới tuyệt đỉnh.

Đúng hơn là một nơi nào đó giữa hạng nhất và tuyệt đỉnh.

Đó là sức mạnh hiện tại của tôi.

Tôi còn phải ở lại hạng nhất bao lâu nữa đây?

“Chất xúc tác…”

Tôi đào lại những lời Kim Young-hoon đã nói.

Mình vẫn còn thiếu gì chứ?

Tôi không thể tìm ra được gì.

Thời gian trôi qua như chó chạy ngoài đồng.

Lại lần nữa.

Năm mươi năm đã trôi qua kể từ lúc tôi hồi quy.

Thời gian tôi còn sống chỉ còn đếm bằng ngày.

Tôi đã vượt qua hạng nhất, nhưng vẫn chưa ở tuyệt đỉnh.

Tôi đã chán phải vung kiếm lắm rồi.

Trong kiếp trước, tôi luyện kiếm cho tới hơi thở cuối cùng.

Nhưng trong kiếp này, mặc dù kinh nghiệm đã phong phú hơn kiếp trước, việc vung kiếm giống như một công việc.

Tôi đã đoán ra lý do tại sao.

‘Hành động này không có ý nghĩa gì, chỉ đơn giản là vậy.’

Trong vòng năm mươi năm, tôi đã vung kiếm.

Nhưng tôi vẫn chưa trở thành một cao thủ tuyệt đỉnh.

Vậy thì cần phải vung kiếm làm gì nữa? Nhất là khi cái chết đang tới gần?

Đằng nào cũng không chẳng đổi được gì.

“Ngài ấy… còn sống không?”

Vào ngày đó, tôi vung kiếm trong khi nhìn lên bầu trời.

Kim Young-hoon đã biến mất trong gần năm năm.

Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau là lúc ngài ấy đang bị các tu tiên giả Kết đan kỳ truy đuổi. Có lẽ ngài ấy đã bị bắt và bị một hoặc cả hai kẻ giết chết.

“Có lẽ đây là định mệnh, của cả ngài ấy và tôi.”

Khi nào tôi sẽ chết ấy nhỉ?

Có lẽ là vào mấy ngày nữa, sinh lực của tôi sẽ cạn kiệt, và tôi sẽ chết.

Kể cả bây giờ, việc tôi vung kiếm cũng đều chỉ dựa hoàn toàn vào ý chí.

“Để vượt qua nó.”

vút!

 “Giới hạn.”

vút!

“Của một con người.”

vút!

“Ngươi chỉ có thể… đi xa được tới đây thôi.”

vút! vút! vút!

Tôi thở dài và ngẩng đầu, hướng ánh mắt trống rỗng của tôi lên bầu trời cao.

“Với tài năng này, ngươi đã đạt tới giới hạn chịu đựng. Và ngài ấy cũng đã đạt tới giới hạn tài năng của mình.”

Đúng thế.

Có lẽ từ kiếp sau trở đi tôi nên thử một cách làm khác.

Tôi biết mình sẽ không thể đạt tới tuyệt đỉnh trong một kiếp người. Có lẽ tôi sẽ cầu xin các tu tiên giả ban cho tôi đan dược hay gì đó để thức tỉnh linh căn.

 Đó có lẽ là cách tốt nhất tôi có thể làm.

“Ôi, phàm nhân dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi thiên mệnh…”

“Sặc! Khụ khụ khụ!”

“Á!!”

Bỗng nhiên, Kim Young-hoon xuất hiện từ đằng sau tôi như một bóng ma.

Và ngài ấy đang ho ra máu.

“Khụ, khụ…. Cậu đang phun ra những lời vớ vẩn gì vậy, Seo Eun-hyun?”

“À, không có gì …”

“Khụ khụ…. Khặc khẹ khẹ hẹ hẹ hẹ…”

Mặc dù mỗi lần mở miệng là máu lại phun ra, ngài ấy vẫn đang cười lớn.

Cả hai cánh tay của ngài ấy đã bị cắt, cùng với một mắt, với vết sẹo như thể có thứ gì đó đã chém vào.

“Khốn thật, chuyện gì đã xảy ra với ngài vậy? Ngài bị thương nặng quá.”

Tôi giật mình bởi sự xuất hiện đột ngột của ngài ấy, rồi nhanh chóng bắt mạch và với lấy hộp thuốc.

Và rồi, thứ gì đó chạm vào gáy tôi.

“Hả??”

Cái gì vậy?

Chẳng phải tay ngài ấy đã bị cắt đi rồi sao?

Cái gì đó vô hình đang nắm lên gáy tôi.

Và Kim Young-hoon, mặc dù đang ho ra máu, hiện vẫn đang cười một cách cuồng loạn.

“Nhìn đi! Đây là cái giá phải trả để làm nổ cánh tay của một tu sĩ Kết đan đó!!! Là tôi, chính tôi cuối cùng đã có thể gây ra một vết thương nặng lên một tu sĩ Kết đan!”

“Cái gì cơ…?”

“Tôi, tôi đã có thể nhìn thấy cảnh giới cao hơn Ngũ Khí Triều Nguyên bằng chính con mắt của mình!”

Ngài ấy tiếp tục nói trong khi phun ra máu.

“Tôi đã đạt tới cảnh giới ấy bằng cách đánh cược mạng sống và đánh đổi tuổi thọ! Nhìn đi, Eun-hyun! Tôi đã chạy hàng trăm dặm tới đây chỉ để khoe với cậu đấy! Tôi sẽ để lại những lời cuối cùng của cuộc đời mình cho cậu!”

vù!

Từ trên đầu Kim Young-hoon, một khối năng lượng từ đao khí được hình thành.

Tôi không ngạc nhiên lắm.

Phóng nội công ra ngoài cơ thể là thứ mà ngài ấy đã làm vài lần sau khi đạt tới tuyệt đỉnh.

Dần dần, đao khí bắt đầu tỏa sáng hơn và biến đổi.

Đó là Cang Khí.

‘Đây cũng là thứ ngài ấy đã khoe với tôi từ Ngũ Khí Triều Nguyên.’

Nhưng rồi, Cang Khí lại bắt đầu biến đổi.

“Đây là…”

Cang Khí bắt đầu được nén lại thành một quả cầu.

Đó là thứ mà tôi chưa từng thấy bao giờ trong suốt mấy kiếp đi theo Kim Young-hoon.

Giống như ngày mà ngài ấy đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên.

Với năm quả cầu nhỏ lơ lửng trên đầu ngài ấy.

Cang Khí trở thành một quả cầu nhỏ.

“Với thứ này, tôi có thể làm nổ tung cánh tay của một tu sĩ Kết đan! Trước đây, tôi chỉ có thể chiến đấu với những kẻ Trúc cơ bằng cách mai phục hoặc tấn công bất ngờ. Nhưng nhờ có thứ này mà tôi có thể đối đầu với chúng một chọi một, bằng thực lực thuần túy! Nhìn đi, Eun-hyun! Đây chính là kết quả của việc vượt qua võ thuật mà tôi đã theo đuổi cả đời đấy!”

vèo!

Kim Young-hoon phóng khối Cang Khí hình cầu vào phần sau của căn nhà tôi ở.

bùm!

Một tiếng nổ khổng lồ phát ra, và ngôi nhà mà tôi đã mất năm mươi năm tích góp mới mua được đã bị phá tan trong tích tắc.

“Nhà... của tôi…”

Tôi thoáng cảm thấy tê dại và giận dữ, nhưng nhanh chóng kìm nén lại và đánh giá uy lực của chiêu thức vừa rồi.

‘Một ngôi nhà ba tầng đã bị phá hủy hoàn toàn. Không còn dù chỉ một mảnh vụn nào còn sót lại. May mà không có gia nhân nào đang ở trong, nếu không thì ngài ấy đã giết cả trăm người chỉ bằng một chiêu rồi…’

Điều quan trọng nhất là.

Hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí hàng vạn những vết đao hằn trên những “mảnh vụn” còn ‘sót lại’.

Cang Khí Cầu vừa rồi ẩn chứa hàng vạn những vết đao khí.

‘Uy lực này không thể tưởng tượng được. Nó mạnh hơn bất kỳ võ công nào Kim Young-hoon đã cho tôi thấy kể từ khi đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên.’

Những lời ngài ấy nói về việc đối đầu trực tiếp với các tu tiên giả là có cơ sở.

Thêm vào đó, võ thuật của ngài ấy bắt đầu từ Thiếu Tu Việt Võ Lục, là môn võ công được tạo ra chỉ nhằm mục đích đánh lén và chạy trốn. Nên nếu đánh lén một tu tiên giả Kết đan kỳ bằng đòn này, ngài ấy có thể dễ dàng thổi bay một tay của hắn.

“Tôi… muốn... chỉ cho cậu… Eun-hyun à…”

Ngài ấy khẽ thì thầm trong khi đọc lại nội dung của một khẩu quyết võ học nào đó.

“Hãy ghi nhớ… những khẩu quyết này… Chúng là… nền tảng cho sự giác ngộ của tôi.. được tinh gọn lại…. Xin cậu…. hãy truyền lại võ công này… cho tương lai….”

“Đừng nói nữa. Tôi sẽ chữa cho ngài.”

Tôi điểm huyệt để cầm máu và chuẩn bị đưa ngài ấy tới một y quán gần nhất.

vù!

Một người đàn ông trung niên mặc áo bào xanh xuất hiện ở phía trên khuôn viên nhà tôi.

“Cuối cùng ta cũng đã tìm thấy ngươi, Cực Quái! Hóa ra ngươi đã luôn trốn ở nơi này. Nghe đây, tên phàm nhân kia! Kẻ ngươi đang cõng trên vai đã gây ra tội chết với một gia tộc tu tiên của thần tiên trên trời! Bỏ hắn lại và cút đi!”

“Ngươi tới đây để trừng phạt hắn sao?”

“Đúng thế! Đừng nói với ta ngươi cũng là đồng phạm của Cực Quái sao? Hồ hồ, định bảo vệ hắn cơ à? Vô ích…”

thịch thịch!

Trước khi hắn ta kịp dứt lời, tôi đã cõng Kim Young-hoon trên lưng và lao như bay tới một dãy núi gần đó.

“Chậc, có vẻ kẻ kia là đồng bọn của Cực Quái. Cực Quái không kể cho hắn nghe về các tu tiên giả sao?”

Âm thanh của kẻ trung niên đó vang vọng khắp nơi.

“He he, thế thì… Giải trí một chút cũng không sao nhỉ. Cố mà chạy đi, thứ sâu bọ!”

phù phù phù!

Từ nơi hắn đứng, một luồng ánh sáng nổ ra, và một vài khối màu đen rơi xuống đất.

rầm rập, rầm rập

Những khối ấy sau khi đập xuống mặt đất bỗng đứng dậy và đuổi theo thôi.

‘Đó là… xác chết sao?’

Là xác sống!

Cương thi!

“Aaaaaaaah!”

“Gràooo!”

“Braaaaaainzzz!”

Lũ cương thi đuổi theo tôi.

Trái ngược với thân thể già nua này, chúng không hề biết mệt mỏi và cứ liên tục lao lên.

“Mà này, Cực Quái, danh hiệu đó là do các tu tiên giả đặt cho ngài sao?”

“…”

Trong khi chạy, tôi cố bắt chuyện để giữ cho Kim Young-hoon, người chỉ còn một chút hơi tàn, không ngất đi.

“Hai con ‘quái vật’ bị Cương thi đuổi trong khi tuổi cao sức yếu, đúng là khung cảnh hiếm thấy mà haha.”

“Chết tiệt, tôi biết ngay chuyện này sẽ xảy ra khi ngài chọn đánh nhau với lũ tu tiên giả đó mà.”

“Nếu ngài định chiến đấu thì sao không chiến thắng luôn đi! Tại sao chỉ nổ tung một cánh tay thôi chứ? Mục đích làm thế để làm gì hả?”

“Aaaaaah!”

Một cương thi đã rút ngắn khoảng cách đang giơ móng vuốt của nó về phía tôi.

“Chết tiệt, xác chết miễn nhiễm với độc.”

phụt!

Tôi ném ám khí trúng vào khớp cổ chân của nó.

Con cương thi vấp ngã xuống đất, và tôi lợi dụng thời cơ để chạy nhanh hơn. 

“Chết tiệt! Đáng ra thằng trẻ phải cõng thằng già chứ! Thằng già này chạy hết hơi rồi! Mà tại sao tay ngài lại bị cắt ra vậy?”

“Gràoooooooo!”

Lũ cương thi cứ không ngừng đuổi theo tôi.

Tôi cắn răng và tiếp tục chạy.

Sáng qua, trưa qua, và tới tối.

Mặt trời đã mọc và lặn bao nhiêu lần rồi?

“Hộc…. hộc…”

Tôi chạy vào đường cùng.

Đằng sau tôi là một vách núi lớn, và đằng trước là lũ cương thi đang bao vây lấy tôi.

“Thật thú vị. Một phàm nhân mà có thể chịu được sự truy đuổi của cương thi do bổn tọa tạo ra trong ba ngày ba đêm.”

“Hộc….hộc…”

Tôi nhìn tên trung niên đang bay trên trời và thở không ra hơi.

“Bây giờ ngươi không còn nơi nào để chạy trốn, và cũng chẳng cần phải chạy trốn nữa. Cực Quái đã chết từ lâu rồi, đúng không, tên phàm nhân kia?”

“Hộc….hộc…”

Mồ hôi tuôn xuống như mưa.

Chân tôi run rẩy.

Nhưng bằng những mảnh ý chí còn sót lại sau năm mươi năm tập luyện, tôi nói với tên tu tiên giả.

“Ta biết chứ… Bất kỳ y sư hàng đầu nào cũng có thể phân biệt một thi thể. Kim Young-hoon, tên điên này, đã chết vì mất máu… ta biết..”

“Thế thì tại sao ngươi lại chạy? Tên phàm nhân kia, ta chỉ quan tâm tới đầu của Cực Quái mà thôi. Cái mạng vô dụng của ngươi không có ý nghĩa gì với ta. Đáng ra ngươi nên bỏ lại cái xác ấy và chạy đi.”

“Ha, haha…. Hahahahahahahaha…”

Tôi cười điên dại và từ từ đặt thi thể của Kim Young-hoon xuống đất.

“Người này… là sư phụ của ta. Liệu giao thi thể của sư phụ ta cho người ngoài có hợp lý không, hả tên tu tiên giả kia?”

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Long Mạch Khí Công.

Sơn Quân Võ và Việt Nhạc Bộ.

Và tất cả những thứ khác đã đưa tôi tới cảnh giới này.

Đều là nhờ ơn chỉ dạy của Kim Young-hoon.

Ngài ấy là một đồng hương và cũng là một sư phụ.

“Nếu ngươi muốn cái đầu của sư phụ, thử bước qua xác ta đi!”

“Hừ, tên phàm nhân nhà ngươi dám nói những lời đó trước một tu sĩ sao? Khẩu khí lớn đấy! Cơ mà ngươi có đủ can đảm để nói những điều này trước mặt ta có phải là vì sinh lực của ngươi đang dần tắt, và thọ mệnh của ngươi sắp cạn hay không?”

Thiết hét của tôi hẳn đã khiến người đàn ông trung niên mặc áo bào xanh khó chịu.

“Rặt một lũ phàm nhân như nhau, đều ngu muội không biết về sự đáng sợ của tu tiên giả. Các ngươi không biết bọn ta có thể làm được gì đâu. Các người không sợ chết sao? Không quý trọng cuộc sống sao? Được thôi, ta chiều. Tu tiên giả có thể cho các ngươi nếm trải những thứ còn tệ hơn cái chết đấy…”

Hắn bắt đầu niệm chú ngữ và giơ tay về phía tôi.

Tôi nghĩ đó là một đòn tấn công và nhanh chóng né đi, nhưng pháp chú của hắn không nhắm vào tôi, mà là một thứ khác.

“…Cái gì thế này?”

Pháp chú của tu tiên giả đã chui vào trong xác của Kim Young-hoon, và người đã chết bắt đầu sống lại.

Các cương thi xung quanh đều xé ra một tay của mình và ném chúng về phía Kim Young-hoon đang hồi sinh.

Những cánh tay ấy gắn lên hai bả vai của thi thể Kim Young-hoon.

“Một cương thi sao…?”

Hắn ta đã biến Kim Young-hoon thành cương thi bằng pháp chú của mình.

“Lũ phàm nhân ngạo mạn, ai cho các ngươi dám hét lên trước mặt tu tiên giả? Sẽ có những con sâu bọ phải trả giá! Giờ thì lên đi, Cực Quái, hãy giết chết chính đồ đệ của ngươi đi!”

“Gr…..ào…..”

Thi thể của Kim Young-hoon lảo đảo rồi lao cả người về phía tôi. Tôi nhanh chóng rút kiếm để chặn đòn và lùi lại.

“Tên… độc ác…!”

Dám xúc phạm người đã khuất tới mức độ này!

Tôi nghiến răng và chặn từng đòn một của cương thi.

“Ít ra ngài ấy cũng không thể dùng võ công từ lúc còn sống.”

Ngài ấy chỉ dồn ép tôi bằng sức mạnh và tốc độ của một cương thi.

Nhưng sức mạnh mà tu tiên giả đó truyền cho ngài ấy rất đáng gờm, và từng đòn một đều gây ra gánh nặng đáng kể cho cơ thể già nua của tôi, chỉ với sức mạnh và tốc độ thuần túy.

“Khốn nạn, khốn nạn!”

Với mỗi đòn kiếm tôi tung ra, mắt tôi đỏ lên vì giận dữ.

Mỗi nhát chém nhắm vào Kim Young-hoon giống như một lời lăng mạ nặng nề.

“Tôi xin lỗi…”

Nhưng tôi kiên định lại và vào tư thế chiến đấu.

Nếu mọi chuyện phải đến nước này.

Vậy thì hãy kết thúc càng nhanh càng tốt.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ hai mươi mốt, Thiên Trì.

Ký ức cũ ùa về.

“Tại sao chiêu thứ hai mươi mốt trong Đoạn Nhạc Kiếm Pháp lại có tên là Thiên Trì vậy? Tất cả các chiêu khác đều liên quan tới thung lũng, đỉnh núi, hay ngọn núi, nhưng trừ chiêu này ra?”

Trước đây trong kiếp này.

Tôi có hỏi Kim Young-hoon liệu ngài ấy có biết không, vì chính ngài ấy trong kiếp trước đã soạn lại Đoạn Nhạc Kiếm Pháp và thêm chiêu thức này vào.

“Hừmmmmm, Thiên Trì sao? Nó làm tôi liên tưởng tới hồ Thiên Trì ở núi Trường Bạch.”

“Núi Trường Bạch sao?”

“Haha, đúng vậy. Không biết thế giới này có một hồ Thiên Trì giống như núi Trường Bạch không nhỉ? Hay là ai đó tới từ Hàn quốc đã đặt tên cho chiêu thức này?”

“Haha… có thể lắm.”

Thiên Trì.

Một cái hồ rộng lớn phản chiếu bầu trời.

Một bể nước bao la nằm trên đỉnh núi cao nhất.

Tinh thần của địa thế đó tự nhiên tỏa ra từ tôi.

Hình ảnh của hồ Thiên Trì, cùng với vô số ký ức từ sự chỉ dạy bởi đại sư phụ Kim Young-hoon bắt đầu hiện ra.

Bản chất của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp chảy trong dòng ký ức.

Thiên Trì lưu trữ hàng vạn dáng vẻ của bầu trời, nhưng bản thân nó không hề thay đổi.

Về cơ bản, bầu trời mà tôi đang nói tới trong trường hợp này là đối phương.

Mặt hồ chứa trọn điều ấy là một đòn mà tôi tung ra.

xào!

Kiếm khí quét qua toàn bộ cơ thể của Kim Young-hoon, và kiếm của tôi chui lại vào vỏ.

Ngay lập tức, chuyển động của ngài ấy khựng lại.

Chiêu thứ hai mươi mốt của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Thiên Trì, là chiêu thức có thể tạm thời ngăn chặn chuyển động của đối thủ bằng cách rút hết nội công đang chảy trong kinh mạch của họ về phía kiếm khí của tôi, và giam giữ nó trong kiếm của tôi.

Đây là chiêu thức chỉ có thể được tung ra bởi một võ giả hạng nhất và là một y sư thông thạo Kỳ Kinh Bát Mạch.

Một võ công được tạo ra để phù hợp với tôi, và một chiêu thức phi thường mà không ai ngoài tôi có thể thi triển.

Ùuuuugràoooo!

Bên trong thanh kiếm được tra vào vỏ, nguồn nội lực bị lấy cắp bắt đầu cuộn trào.

Tự nó rồi cũng sẽ tan biến đi. Nhưng tôi chọn bảo toàn lượng nội lực này và tiếp tục thi triển chiêu thức tiếp theo.

“Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, chiêu thứ hai mươi hai…”

Trừ chiêu thứ hai mươi ba và hai mươi tư, là hai chiêu thức trừu tượng và có phần lý thuyết hơn.

Chiêu này có thể coi là áo nghĩa của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

‘Nếu thi thể còn nguyên vẹn thì ngài ấy có thể bị tu tiên giả đó luyện thành cương thi thực thụ.’

Vì vậy, tôi không được để ngài ấy toàn thây.

‘Mong ngài an nghỉ vĩnh hằng.’

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Áo nghĩa, Đoạn Nhạc.

Nội dung của chiêu thức này không phải thứ gì đó cao siêu.

Đúng với mục đích ban đầu là cắt xuyên qua những ngọn núi, nó đơn giản là thi triển những đòn chém bằng kiếm.

Bắt đầu từ chiêu thứ nhất, Việt Nhạc, cho tới tận chiêu thứ hai mươi mốt, Thiên Trì, và tung ra tất cả kiếm chiêu trong một lần thi triển vào đối phương.

Đó chính là áo nghĩa của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Đoạn Nhạc.

Chiêu thứ nhất, Việt Nhạc. 

Với thanh kiếm đang còn trong vỏ, tôi điều khiển dòng nội công mà tôi đã lấy từ Kim Young-hoon và một vệt ngang lên ngài ấy.

Chiêu thứ hai, Nhập Sơn. 

Tôi nhanh chóng hạ thấp người để chém vào chân ngài ấy.

Chiêu thứ ba, Đăng Mạch. 

Tôi chém lên trên trong khi đang cầm kiếm ở tư thế thấp.

Chiêu thứ tư, Lưu Lăng. 

Tôi vung kiếm khí như những cơn gió và đâm liên tục.

Chiêu thứ năm, Khối Nham. 

Tôi xoay và tung ra những đòn chém.

Chiêu thứ sáu, Kỳ Thạch. 

Tôi đổi kiểu cầm kiếm và tung ra đòn giả.

Chiêu thứ bảy, Thâm Sơn. 

Tôi quay về thế thủ và chém một đường chéo lên trên.

Chiêu thứ tám, U Cốc. 

Tôi vặn người và triệt tiêu lực từ đối phương.

Chiêu thứ chín, Sơn Thủy Họa. 

Tôi vận kiếm khí và chém những nhát chéo từ trái qua phải và ngược lại. Tổng cộng sáu nhát.

Chiêu thứ mười, Long Mạch. 

Tôi vận sức để chém một đòn mạnh.

Chiêu thứ mười một, Đoạn Nhai. 

Tôi một lần nữa chém từ dưới lên trên.

Chiêu thứ mười hai, Cửu Quang Nhất Xuất Sơn. 

Tôi tung chín luồng kiếm khí từ đằng sau.

Tới lúc này, thi thể của Kim Young-hoon đã rách tả tơi.

‘Để có thể hoàn toàn chém vụn...’

Để tu tiên giả đó không thể hồi sinh bất kỳ bộ phận nào và sỉ nhục linh hồn ngài ấy thêm nữa!

Kể cả trong trạng thái tàn tạ này, thi thể đó vẫn vặn người lại và tấn công tôi một lần nữa.

Đúng là sức mạnh và uy lực thật khủng bố.

‘Tôi phải né tránh!’

Không, né tránh để làm gì chứ?

Cuộc đời của tôi chuẩn bị kết thúc rồi.

Một cuộc đời tuân theo tuổi thọ của ông trời.

Tới nước này, để di sản của sư phụ không còn bị sỉ nhục, vậy thì hãy đốt hết tất cả đi! 

“Gàoooooooooo!”

Chiêu thứ mười ba, Lạc Sơn Lạc Nhạc. 

Tôi chém xuống năm lần và rồi năm lần nữa.

Tổng cộng mười nhát chém bao vây thi thể ngài ấy từ mọi phía.

“Rúuuuuuuu!”

Bàn tay nó xuyên qua những đường chém đó và tấn công tôi.

Tôi sẽ chết.

‘Tôi chưa thể chết.’

Thêm nữa, chỉ một chút nữa thôi.

Vận thêm nội công đi!

Não tôi tiếp nhận và xử lý thông tin nhanh hơn.

Không gian xung quanh, âm thanh, mùi hương, độ ẩm, nhiệt độ, và mùi máu vương trên lưỡi.

Cảm giác như não tôi sẽ nổ tung.

‘Thế thì cứ nổ đi!’

Thêm nữa! Nữa!

Cho tới khi não tôi bốc cháy toàn toàn!

Chiêu thứ mười bốn, Khí Sơn Tâm Thiên.

Long Mạch Khí Công sôi sục, một lượng nội lực lớn truyền vào thanh kiếm.

Đồng thời, kiếm khí cô đặc lại thành kiếm ti.

Trong tình huống này bắt buộc phải tung ra một đòn trực diện.

Và rồi.

rắc!

Não tôi, dưới áp lực của cái chết cận kề, đã đột phá qua thứ gì đó.

A-

Đây là tôi tưởng tượng ra đúng không?

Đỏ.

Và xanh.

Toàn bộ màu sắc trên thế giới biến mất, chỉ còn hai màu .

Đỏ.

Và xanh.

A!

Liệu đây…

Một đường màu đỏ kéo dài từ đầu ngón tay của Kim Young-hoon tới đầu tôi.

Theo bản năng, tôi cảm nhận đó là [đòn tiếp theo].

lướt!

Tôi né tránh đòn tấn công bằng chuyển động tối thiểu và giương kiếm.

Một đường màu xanh kéo dài từ kiếm của tôi tới mạn sườn của ngài ấy.

Theo bản năng, tôi cảm nhận đó là [đòn tấn công tối ưu].

Tôi như bị mê hoặc và di chuyển thanh kiếm theo đường màu xanh.

xoẹt!

Kiếm của tôi chém qua thân trên của ngài ấy.

Bằng một cách thần kỳ nào đó, tôi thấy khuôn mặt của Kim Young-hoon như đang nhẹ nhàng mỉm cười.

Nhìn thấy nụ cười khẽ ấy,

Tôi nhớ lại một suy nghĩ trước đó.

Một thiên tài được ông trời yêu quý.

Và một kẻ ngốc bị ông trời ruồng bỏ.

Nằm ở hai thái cực đối nghịch nhau, nhưng lại giống nhau.

Lý do là.

Trong cuộc đời được ông trời ban tặng này, chúng tôi đều tuyệt vọng cố gắng hết mình.

Điều này không quan trọng là một thiên tài hay kẻ ngốc.

Chỉ có những kẻ dành cả đời để chống lại số phận và những kẻ chết an phận mà thôi.

Đúng vậy.

Chừng nào chúng ta còn đang sống trong cuộc đời được ông trời ban tặng, có tài năng hay không đều không quan trọng. Chúng ta đều là con người.

“Cậu định kết thúc như vậy sao?”

Như thể có một Kim Young-hoon từ hồi còn sống nhập vào thi thể của ngài ấy.

‘Tất nhiên là không.’

Tôi tiếp tục vung kiếm chém, như thể bị mê hoặc.

Chiêu thứ mười lăm, Điệp Điệp Sơn Trung.

Hàng ngàn vết kiếm khí được tách ra, trở thành một cơn bão trùm lấy toàn bộ cơ thể của ngài ấy.

Ban đầu chỉ là một chiêu thức phòng thủ dùng để triệt tiêu nội lực của đối thủ, giờ đã tiến hóa thành một sát chiêu có thể linh hoạt tùy tình huống.

Chiêu thứ mười sáu, Sơn Trung Hào Kiệt.

Nanh vuốt của con hổ sống trên Điệp Điệp Sơn Trung tập trung vào một điểm và cào xé thân thể ngài ấy.

Chiêu thứ mười bảy, Lăng Cốc Chi Biến.

Kiếm khí xuyên xuống lòng đất làm biến đổi địa hình và khiến ngài ấy mất thăng bằng.

Chiêu thứ mười tám, Không Cốc Truyền Thanh.

Rút lại toàn bộ ý định trong kiếm khí, nhằm chặn đòn và phản công.

Chiêu thứ mười chín, Sơn Minh Cốc Ứng.

Kiếm khí biến thành dạng sóng và chuyển thành một đòn mà ngài ấy không thể né, xé xác thi thể ngài ấy ra.

Chiêu thứ hai mươi, Cửu Sơn Bát Hải.

Xoay vài vòng tại chỗ và chém từ mọi hướng, phá vỡ đi tư thế đứng của ngài ấy.

Chiêu thứ hai mươi mốt, Thiên Trì.

Lại một đòn vung kiếm, thu lại toàn bộ gợn sóng, dòng chảy, và kiếm khí tôi đã tung ra.

rầm!

Uy lực của tất cả mọi thứ từ hai mươi chiêu trước được hút lại.

Nội lực khổng lồ được nén lại trong thanh kiếm giờ đã tra vào vỏ.

Tôi rút kiếm ra một lần nữa, giống như lúc bắt đầu.

Tập trung toàn bộ nội lực này vào một nhát chém duy nhất.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

“Chiêu thứ hai mươi hai.”

Áo nghĩa.

“Đoạn Sơn.”

Tích tụ bản chất của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp trong một đòn duy nhất!

Tung ra đòn cuối cùng này, tôi nhìn thấy cuộc đời mình trôi qua trước mắt.

À, đúng vậy.

Đây là kết thúc.

phăng!

Cùng với nhát chém này, thi thể của Kim Young-hoon hoàn toàn vụn vỡ và tản ra mọi hướng.

Bây giờ kể cả nếu tu tiên giả kia có tới, hắn cũng không thể làm gì để sỉ nhục ngài ấy thêm nữa.

Và như vậy, tôi đã đạt được cảnh giới mà bấy lâu nay tôi hằng mong ước.

Và kết thúc cuộc đời dai dẳng này.

Đó là lần hồi quy thứ ba của tôi.

---

Trans note: Hoàn thành vào đúng 4h sáng :D

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Sơn Cốc Chi Biến (陵谷之變): Sự biến đổi của núi đồi và thung lũng? tiếng anh là Mountain Scream. note: khiếu = tiếng rồng kêu Không Cốc Truyền Thanh(空谷傳聲): Khe núi rỗng vang xa Sơn Minh Cốc Ứng(山鳴谷應): Minh = kêu, ứng = trả lời (ứng đáp). Núi gọi thung lũng trả lời tiếng anh là Dragon’s Mound. Khâu là gò đất. Gò đất của rồng Cửu Sơn Bát Hải(九山八海): Chín núi tám biển Sơn Quân Võ(山君武): quân=vua(trung quân ái quốc). sơn quân=con hổ. note: Có thể gọi là võ hổ lmao Việt Nhạc Bộ (越岳步): Bộ = bộ pháp = võ luyện tư thế chân. Bộ pháp vượt núi tiếng hán-anh là Gang Qi. Cang=Cương=Cứng. Là Khí cô đặc thành thể rắn khẩu quyết: một câu nói để học thuộc hoặc nắm bản chất của một thứ gì đó. Giống như “sin đi học, cos không hư” tiếng anh là Extreme Monster Thiên Trì (天池): Trì = hồ. Cái hồ của trời Kỳ Kinh Bát Mạch: tám đường kinh mạch đặc biệt trong cơ thể người có nhiệm vụ lưu thông khí huyết Áo nghĩa(奧義): Ý nghĩa sâu xa, ẩn giấu Hồ Thiên Trì, núi Trường Bạch: Là một hồ ở Triều Tiên nằm trên một miệng núi lửa đã ngừng hoạt động (núi Trường Bạch)