Hồi quy tu tiên truyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Tập 1: Lần hồi quy từ 1 tới 5 - Chương 12: Ngày đầu tiên của lần hồi quy thứ ba

Chương 12: Ngày đầu tiên của lần hồi quy thứ ba

Tôi mở mắt và ngồi dậy.

“Lại một lần hồi quy nữa.”

‘Có lẽ sẽ không còn thêm một lần hồi quy nào nữa.’

Tôi đã từng nghĩ như vậy, nhưng…

‘Đây thực sự là vô hạn hồi quy…’

Càng hồi quy nhiều, tôi càng nghiêng về khả năng rằng sức mạnh hồi quy của tôi không chỉ dừng lại ở một lần hay một số lần hữu hạn nào đó, mà là vô hạn hồi quy.

“Chết tiệt.”

Tôi lắc đầu rồi nhìn xung quanh.

lao tới!

Bàn tay của Trưởng bộ phận Jeon nhắm tới tôi.

Tôi nhẹ nhàng nhé cú đánh của anh ấy và phản đòn.

bốp bốp bốp! 

Với một tốc độ nhanh hơn mắt thường có thể nhìn thấy, tôi tấn công chính xác vào những huyệt đạo của Trưởng bộ phận Jeon.

“Cá- cái gì-...???”

Tôi nhanh chóng điểm vào một huyệt đạo khác khiến cái miệng ồn ào của anh ấy không thể phát ra tiếng.

Các thao tác xảy ra quá nhanh và dồn dập. Không chỉ Trưởng bộ phận Jeon mà những người khác cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Trưởng bộ phận Jeon…”

“Tại sao anh ấy lại như thế?”

Tôi bình thản vỗ vai của Jeon Myeong-hoon và nói,

“Có vẻ anh ấy đã bị tê liệt.”

“Ôi không, tình huống kiểu gì thế này! Chúng ta phải nhanh chóng mát-xa cho anh ấy.”

“Khoan đã, tôi biết một loại thảo dược có thể chữa liệt. Trước đây tôi có học Đông y.”

Tôi đào một cây thảo dược gây mê mà mang nguyên củ của nó tới cho Jeon Myeong-hoon.

“Trưởng bộ phận Jeon, hiện tại anh đang bị liệt. Nếu anh không được chữa khỏi nhanh chóng thì sẽ rất nguy hiểm, đặc biệt là trong tình hình như bây giờ. Anh phải ăn cây này ngay. Nếu không anh sẽ vĩnh viễn bị liệt toàn thân.”

Tôi tới bên cạnh Jeon Myeong-hoon, đồng thời lén lút giải huyệt đạo đã làm đông cứng miệng anh ấy.

“Chờ chút đã! Phải rửa sạch đất đã chứ!”

“Không được! Phải ăn luôn thì loại cây này mới phát huy dược lực tới mức tối đa. Nếu anh không ăn ngay, hiệu quả của nó sẽ giảm đáng kể. Tôi sẽ phủi đi ít đất, nhưng anh phải ăn nhanh lên! Nếu không anh sẽ mãi mãi bị liệt đấy!”

Tôi nhấn mạnh rủi ro liệt vĩnh viễn trong khi dí gốc thảo dược toàn đất tới gần miệng anh ấy.

Jeon Myeong-hoon mặc dù kinh tởm nhưng vẫn cố nhai và nuốt nó cùng với đất.

chẹp, chẹp, chẹp…

Âm thanh nhai đất khoan khoái tới lạ thường.

‘Anh hãy coi đây là một cơ hội, loại thảo dược này là thuốc bổ dưỡng sinh đấy.’

Tất nhiên, nó không có công dụng chữa tê liệt.

Loại cây này có tác dụng tăng cường sinh lực và an thần.

Không lâu sau, Jeon Myeong-hoon ngủ say.

Tôi giải các huyệt gây tê liệt cho anh ấy.

“Đúng là ngày gì đâu! Mấy thứ kỳ lạ cứ nối đuôi nhau xảy ra, và giờ Trưởng bộ phận Jeon bị như vậy…”

“Cơ thể của anh ấy hẳn đã bị căng cứng bởi những sự kiện kỳ lạ đó.”

Tôi trả lời qua loa rồi nhìn xung quanh và nói,

“Nhưng mà nơi này thật kỳ quái. Tôi có biết một chút về cây cối, nhưng tất cả các loại cây quanh đây đều gần như không thể tìm thấy ở Hàn quốc.”

“Hừm, là vậy sao? Mà này, chiếc xe đã biến đi đâu rồi…”

“Chúng ta đã bị mắc kẹt…”

Tôi để lộ một manh mối là cây cối xung quanh không phải của Hàn quốc để dần dần lái suy luận của họ sang giả thiết rằng thế giới này không phải Trái đất.

“Có vẻ chúng ta đã bị mắc kẹt ở đây, nên tôi sẽ xem xem có ngôi làng hay con đường nào gần đây không.”

“Hả, cậu định làm như thế nào?”

Tôi nhún vai và nhanh chóng leo lên ngọn cây gần đó.

‘Mặc dù tôi không có nội công, nhưng…’

Chỉ cần sự nhanh nhẹn và sức khỏe là đủ để leo cây.

Hơn nữa, tôi còn nghiên cứu ra các kỹ thuật trèo cao trong khi học cách thâm nhập ở kiếp trước.

vút!

Tôi nhanh chóng trèo lên ngọn cây, giả vờ nhìn xung quanh một vài lần, rồi nhẹ nhàng trượt xuống.

“Làm… làm thế nào mà cậu…”

“Cậu vừa làm gì thế?”

“Wow wow wow, Phó phòng Seo, vừa rồi cậu rất ngầu đấy.”

“Cậu có luyện tập thể thao không vậy?”

“Anh thật là phi thường…”

Giám đốc Kim, Trưởng phòng Oh, Phó phòng Kang, Phó phòng Oh, và Quản lý Kim lần lượt khen ngợi khả năng vận động của tôi.

“À không có gì đâu. Chỉ là hồi bé tôi quen trèo cây thôi.”

“Nhưng mà khả năng vận động của cậu rất tốt đấy.”

“Thật sự không có gì đâu ạ. Nhưng mà tôi đã nhìn xung quanh và không thấy một ngôi làng hay con đường nào.”

“Trời đất ơi, cậu nghiêm túc chứ?”

“Vâng, tôi thật sự không muốn qua đêm ở ngoài trời đâu. Quanh đây chỉ toàn cây thôi.”

Mọi người thở dài thất vọng trước lời nói của tôi.

“Có vẻ như chúng ta đã bị lạc. Trời cũng sắp tối, nên hãy chia ra để tìm chiếc xe và một nơi để qua đêm.”

“Được thôi, hãy làm vậy đi.”

Tôi biết họ muốn đi tìm chiếc SUV, nên tôi chia nhóm ra và để một vài người tìm chiếc xe.

Tôi đi cùng với những người còn lại tới cái hang từ những kiếp trước.

 

“Chúng ta có thể ở lại đây.”

“Ôi trời, đây là một hang động hoàn hảo.”

“May quá…”

Tôi dẫn Phó phòng Oh và Quản lý Kim đi cùng để làm một tấm chắn gió trước lối vào hang.

Sau đó tôi nhóm lửa và nướng quả dại cùng nấm rừng.

Khi mặt trời khuất sau ngọn núi và màn đêm buông xuống, những người khác cũng nhìn thấy ánh sáng từ đống lửa và tiến vào.

“Ôi chà, ba cô cậu đã làm những thứ này sao?”

“Không, chúng tôi chẳng làm gì cả. Phó phòng Seo tự mình làm chúng đấy!”

“Đúng vậy đó. Cứ như thể có một Hướng đạo sinh ở bên cạnh vậy!”

“Phó phòng Seo, tôi không biết cậu lại tài năng đến thế đấy.”

Tôi cười và đưa họ quả dại cùng nấm đã được nướng trên lửa.

“Tôi đã học được đủ thứ tài lẻ hồi còn trẻ ấy mà. Mọi người hãy ăn thử đi.”

“Cứ như thể chúng ta đang đi cắm trại vậy. Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, chúng ta bây giờ chắc cũng đang cắm trại ở đích đến rồi.”

“Ôi, nhưng mà trong chiếc SUV còn nhiều thịt và đồ ăn lắm. Tiếc của quá!”

“Mà nấm này ăn ngon thật đấy nhỉ.”

Mọi người đều thích món nấm nướng, và các đồng nghiệp trong công ty nhanh chóng ngủ thiếp đi sau bữa ăn.

tanh tách, tanh tách

Sau khi đặt họ vào tư thế ngủ, tôi ngồi xuống đống lửa và lấy ra một vài cây Hoàng Trúc Căn mà tôi đã đào lên từ trước.

nhồm nhoàm...

Tôi đã thức tỉnh đan điền trước đó bằng Thiên Địa Tâm Pháp.

Tôi lần mần nhớ lại Long Mạch Khí Công, thứ đã được in sâu vào kinh mạch của tôi trong năm mươi năm của kiếp trước.

phù….

Tôi ăn những cây Hoàng Trúc Căn và bắt đầu tuần hoàn nội công,

Không lâu sau, một luồng năng lượng như núi lửa tuôn trào và cuộn sôi lên trong Đan điền.

Tôi dẫn nguồn năng lượng này qua những huyệt đạo và kinh mạch dựa theo Long Mạch Khí Công,

phù…

Một luồng sức mạnh tràn ngập cơ thể tôi.

Tôi lấy một cành cây mà tôi đã thu thập từ trước. Sau đó tôi dùng nội công và bắt đầu đẽo một thanh kiếm bằng tay không.

rắc, rắc….

Tôi đẽo cành cây bằng bàn tay bao phủ bởi nội công, và nó nhanh chóng trở thành một thanh kiếm gỗ sạch đẹp.

vút, vút!

Tôi vung thanh kiếm trong không khí.

Nó không hoàn hảo, nhưng không tệ để cho tập luyện.

“Phù…”

Trong kiếp trước.

Tôi chết trong khi vung kiếm ở đỉnh cao của hạng nhất.

‘Tôi đã nghĩ mình sẽ giác ngộ được gì đó trước khi chết.’

Có vẻ giác ngộ ở ranh giới sinh tử là chuyện hư cấu.

Tôi hoàn toàn chả học được gì, và cảnh giới của tôi vẫn ở đỉnh hạng nhất.

‘Một trăm năm vung kiếm…’

Ấy vậy mà tôi vẫn chưa đạt tới tuyệt đỉnh.

‘Xa quá…’

Không chỉ các cảnh giới tu tiên,

Mà ngay cả điều kiện tối thiểu để trở thành một tu tiên giả, cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên, cũng quá xa vời.

Thiếu Tu Việt Võ Lục, công pháp có thể đưa tôi tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên, hoàn toàn nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi, bởi vì tôi còn chưa đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh.

Tam Hoa vẫn còn rất xa, và cảnh giới Tuyệt đỉnh làm tiền đề cho nó còn xa vời hơn nữa.

‘Tôi còn cần phải tập luyện bao lâu nữa?’

Tất cả cao thủ tuyệt đỉnh tôi đã gặp từ trước tới nay đều nói cùng một thứ.

Rằng thế giới của một cao thủ tuyệt đỉnh khác biệt hoàn toàn so với của võ giả hạng nhất.

Nói một cách khác, một võ giả hạng nhất không bao giờ có thể đánh bại một cao thủ tuyệt đỉnh trong một trận tay đôi.

Hai người nằm ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

‘Liệu tôi có thể tiến vào thế giới khác biệt đó không?’

Tôi đã mất năm mươi năm để đạt được hạng hai từ một kẻ gà mờ.

Và năm mươi năm nữa để đạt được đỉnh hạng nhất từ hạng hai.

‘Cảnh giới tuyệt đỉnh, liệu có thể đạt được trong kiếp này?’

Những dòng suy nghĩ quay mòng trong đầu tôi.

Mọi thứ tôi làm đều có vẻ thừa thãi.

Tôi cảm thấy bất lực.

Và mỗi khi tôi cảm thấy bất lực.

Tôi vực dậy.

“Tự nó không thể biến mất được.”

Dù cho tôi có suy nghĩ bao lâu đi chăng nữa, một sự thật vẫn không thể thay đổi rằng tôi là kẻ yếu đuối.

Hay rằng tôi là một tên đần bất tài, một thứ rác rưởi.

Tuy nhiên.

Tôi sẽ không phải là kẻ vô dụng.

Nên hãy làm một kẻ rác rưởi chăm chỉ nào.

Từng bước một,

tôi ra ngoài hang.

Những cơn gió đêm lạnh buốt, nhưng hơi ấm tỏa ra từ người tôi sau khi vận Long Mạch Khí Công.

vút, vút!

Tôi loại bỏ những suy nghĩ làm phân tâm và thi triển Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Võ công được chỉnh sửa bởi anh Young-hoon từ kiếp trước, với 12 chiêu thức mới được thêm vào 12 chiêu thức ban đầu.

Tôi thi triển tất cả các chiêu thức biến hóa và các chiêu thức ứng dụng từ 24 chiêu gốc của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Âm thanh sắc lẹm của kiếm chém vào không khí vang vọng trước cửa hang.

xeng!

Thanh kiếm gỗ chém làm đôi một chiếc lá đang rơi.

Tôi cũng nhìn thấy cảnh đó, và một sự quyết tâm trỗi dậy trong tôi, và tôi tiếp cận chiếc lá bị cắt làm đôi và vung kiếm một lần nữa.

Lần này tôi không dùng nội công, nên chiếc lá chỉ bay lên cao sau khi bị đánh bởi thanh kiếm.

“Nhiều hơn, nhiều hơn nữa….!”

Tôi loại bỏ những suy nghĩ trong đầu.

Và tiếp tục thi triển kiếm pháp trong khi đuổi theo chiếc lá.

24 chiêu thức chính.

86 chiêu thức ứng dụng.

Các chiêu thức kết hợp, các biến thể.

Vô số đường kiếm được vung ra từ tay tôi.

Ở lúc nào đó, tôi nhận ra mình đã liên tục vung kiếm vào một chiếc lá duy nhất trong khi chìm đắm trong sự thăng hoa võ thuật.

“Cố lên, chỉ một chút nữa thôi…”

Giống như cơ thể của tôi bị hút vào võ thuật.

“Đây là… giác ngộ sao?”

vút, vút…

Nhìn như nằm trong tầm với, nhưng là thứ hư ảo không chạm vào được.

Giống như việc tôi không thể chạm tới chiếc lá đó nếu không dùng nội công.

Tôi đã vung kiếm một cách vô thức trong bao lâu rồi?

Bỗng tôi nhìn sang bình minh dần ló rạng.

Tôi đã thức trắng cả đêm.

“Chỉ một chút nữa, một chút nữa thôi…!”

Bây giờ trời đã sáng.

chém!

vút!

Thanh kiếm gỗ nhẹ nhàng cắt chiếc lá đang bay làm đôi.

Đó không phải một chiếc lá úa, mà là một chiếc lá xanh mới rụng.

“Gần được rồi, gần được…!”

Bỗng nhiên, cánh tay trái của tôi run rẩy.

“Đây là…”

Tôi muốn lờ nó đi và tiếp tục luyện kiếm, hoặc dừng lại và chờ cơn run rẩy qua đi.

“Không… không thể nào! Đã gần với đột phá lắm rồi mà!”

Mắt tôi đỏ rực.

Nhưng cánh tay ấy run lên quá mạnh.

“Khốn nạn!”

Cuối cùng, tôi vẫn phải hạ kiếm xuống.

“Hộc… hộc….!”

Và rồi tôi hiểu tại sao cánh tay ấy run rẩy.

Bởi vì tôi là Hồi quy giả.

Vào tầm này, vào đúng thời điểm này.

Tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Tôi vô thức cảm nhận lấy cơn đau từ cú cắn của con cáo và run rẩy theo phản xạ.

“Chết tiệt!”

Tôi nhặt lại thanh kiếm và tiếp tục luyện tập.

Tuy nhiên…

Giác ngộ không hề tới.

Như thể nó biến mất kể từ lúc tôi hạ kiếm xuống.

“KHỐN NẠN!!”

Tôi đã sợ cái gì chứ?

Sợ cái quái gì?!

Con đường tới tuyệt đỉnh đã mở rộng trước mắt rồi!

Tôi cắn môi tới mức chảy máu.

“Sáng hiểu Đạo, tối chết cũng cam lòng!”

Tôi ấm ức.

Một cơ hội cả đời có một, đã bị tôi bất cẩn đánh mất chỉ vì một nỗi sợ vô căn cứ.

“Aaaaaaa!!”

Tôi hét lên từ tận đáy lòng và hạ quyết tâm.

Từ ngày hôm nay, kể cả khi tôi có chết vào buổi tối, tôi cũng sẽ không buông bỏ Đạo giác ngộ được vào buổi sáng.

Tôi cầm kiếm và lập một lời thề với chính mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Triêu văn đạo, tịch tử khả hĩ (朝聞道夕死可矣): Là một câu của Khổng Tử. Triêu = buổi sáng, văn = nghe thấy, ngộ ra (không phải "văn chương"), tịch = tối, khả hĩ = khả dĩ, khả thi.