Chương 4: Hãy nhìn thẳng vào mắt người khác khi nói chuyện
Chương 4: Hãy nhìn thẳng vào mắt người khác khi nói chuyện
Ceres đang ngồi bó gối trong bóng râm của đống đổ nát ngổn ngang. Tấm lưng quay về phía chúng tôi trông thật nhỏ bé. Tôi cùng Jess chậm rãi tiến lại gần.
「……Ceres-san」
Jess thận trọng cất tiếng gọi, nhưng Ceres lại càng cúi gằm mặt xuống thấp hơn nữa.
Tôi và Jess nhìn nhau. Vẻ mặt Jess đầy bối rối.
「Này Ceres, có chuyện gì vậy. Nếu có tâm sự gì, chúng tôi sẽ lắng nghe mà」
Không có câu trả lời.
「……Nếu em không muốn tôi nghe, thì chỉ Jess nghe thôi cũng được」
「Nếu em không muốn tôi nghe, thì chỉ Buta-san nghe thôi cũng được ạ」
Bị dồn ép bởi sự phối hợp bí ẩn này, Ceres lắc đầu nhè nhẹ.
「K-Không phải ạ…… xin lỗi, không phải như vậy……」
Giọng cô bé nhỏ xíu, đúng với câu ví von "như tiếng muỗi kêu".
「Nếu em không muốn cả hai chúng tôi nghe, thì chúng tôi sẽ đi chỗ khác」
「Thế thì thành ra lẩm bẩm một mình mất……」
Trước màn tấu hài không đúng lúc này, Ceres chẳng hề nhếch mép cười.
「Cái đó…… chỉ là, em hơi bất ngờ…… em muốn có thời gian suy nghĩ……」
Đôi mắt Ceres quay lại nhìn chúng tôi đỏ hoe và sưng húp, nhưng không có nước mắt chảy ra.
Jess cử động tự nhiên, ngồi xuống bên cạnh Ceres.
「Ceres-san cũng ngồi xuống đi ạ. Chúng ta hãy cùng suy nghĩ nhé」
Ceres ngoan ngoãn ngồi xuống ngay cạnh Jess. Tôi ngồi xuống phía đối diện với Jess, kẹp Ceres ở giữa.
「Em…… trong đầu em rối tung lên…… không biết phải làm sao cho đúng nữa」
「Nếu vậy, chúng ta hãy thử sắp xếp lại tình hình một lần xem sao」
Jess mỉm cười dịu dàng và giơ ngón trỏ lên.
「Tôi sẽ đặt câu hỏi, Ceres-san chỉ cần trả lời đơn giản thôi nhé」
Ceres gật đầu cái rụp.
「Vậy trước tiên…… thứ đang làm khổ Ceres-san bây giờ là gì?」
「Đó là…… Nêm Ước Nguyện ạ」
「Tại sao vậy?」
「Vì cái Nêm Ước Nguyện nằm trong cơ thể em…… mà cả đất nước trở nên kỳ lạ, gây rắc rối cho mọi người」
「Vậy, cách để dừng nó lại là gì?」
Ceres nhìn về hướng mình vừa chạy trốn với vẻ bất an. Shito không đi theo đến đây.
「……Hoặc là em chết, hoặc là đi qua ngọn lửa kia và vĩnh biệt ma thuật」
「Ceres-san có chọn cách đầu tiên không?」
Ceres lắc đầu yếu ớt.
「Vậy thì…… Ceres-san có chọn cách sau không?」
Ceres không gật đầu. Jess nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng.
「……Tóm lại là, Ceres không muốn buông bỏ ma thuật đúng không」
Một lúc sau, Ceres mới gật đầu.
Tôi dùng ánh mắt ngăn Jess lại khi cô ấy định hỏi "Tại sao".
Nhìn sườn mặt cô bé, tôi nhận ra chân ý của Ceres. Có lẽ đây là điều mà Jess khó có thể hiểu được.
Đối với một Jess xuất sắc như nhân vật chính truyện isekai, tích cực như nữ chính phim truyền hình buổi sáng, và mạnh mẽ như công chúa Disney thì──.
「Nếu không dùng được ma thuật, Ceres sẽ cảm thấy bản thân không còn giá trị để ở bên cạnh Nott nữa──Ceres đang nghĩ như vậy đúng không」
「Sao lại thế! Không đời nào, làm gì có chuyện đó chứ!」
Jess đương nhiên sẽ phủ định như vậy──giống như cô ấy đã từng làm với tôi.
Nhưng đó là những lời vô nghĩa nếu không phải do chính Nott nói ra.
Với những người có tính cách thiếu tự tin như tôi hay Ceres, dù có nhận được sự khích lệ khách quan thì cũng không có mấy tác dụng. Là người trong cuộc, tôi hiểu rất rõ.
Ceres vẫn cúi gằm mặt đau khổ.
「Này Jess, ngọn lửa bạc đó, giống như thiếu nữ phù thủy trong truyện cổ tích, nó sẽ thiêu rụi vận mệnh của người có dũng khí đối mặt với vận mệnh. Nếu không, người đó sẽ bị thiêu rụi cả sự tồn tại. Nếu Ceres không thể quyết định với sự tin tưởng từ tận đáy lòng, thì có thể sẽ hỏng việc mất. Chỉ có tôi và Jess khích lệ thôi thì chưa đủ đâu」
「Vậy thì, phải làm sao……」
Liệu có thể gọi Nott đến đây không? Việc đó khá khó khăn. Ít nhất là không thể thực hiện ngay lập tức. Nhưng, chỉ còn cách gọi Nott──
「Có vẻ các người đang phiền não nhỉ」
Shito đã đứng ngay trước mặt.
「Bị bỏ lại chỗ gã đàn ông kỳ quái kia, ta thấy khó ở quá nên lỡ đi tới đây. Ta không cố ý nghe lén đâu」
Giấu biểu cảm sau bộ râu, Shito nhìn Ceres bằng đôi mắt đen láy.
Sau đó ông ta nhìn tôi và Jess, nói.
「Có thể để ta nói chuyện riêng với Ceres-kun một chút không」
「Tại sao???」
Tôi đứng chắn ra như để bảo vệ Ceres.
「Cái gì, ta đâu có tà tâm như cậu, và đương nhiên cũng không có ác ý. Ta chỉ định kể cho Ceres-kun nghe bí mật của ta như một ngoại lệ thôi」
「Tôi chưa bao giờ có tà tâm cả nhé…… Ông nói thật chứ?」
「Thật. Hãy tin ta. Long Tộc (Rachierute) không nói dối」
Dù ông có nói kiểu câu đố logic như vậy thì…… Mà bí mật là gì cơ?
「Buta-san」
Jess vừa gọi tôi vừa đứng dậy.
「Hãy thử tin Shito-san xem sao ạ」
Nhìn vào đôi mắt thẳng thắn ấy, tôi quyết định tin vào phán đoán tin tưởng Shito của Jess.
「Vậy, chúng tôi sẽ đợi trước ngọn lửa kia. Nói chuyện xong thì hãy tới đó nhé」
「Đã rõ」
Tôi và Jess quay lại chỗ ngọn lửa quyết biệt như đã hứa. Bóng dáng của vong linh không còn ở đó nữa.
Kết cục, Shito đã đưa Ceres quay lại mà không hề sây sát gì.
「……Em đã quyết định rồi. Em sẽ đi qua…… cái vòng lửa kia」
Lời nói của Ceres tràn đầy mạnh mẽ.
「Thật không ạ!」
Jess reo lên vui sướng. Ceres gật đầu, nói.
「Dù chỉ có một chút khả năng…… dù con đường đó có chông gai thế nào, em cũng quyết định chọn nó. Vì nó tốt hơn nhiều so với việc mất đi tất cả」
「Tốt quá…… Tôi cũng nghĩ như vậy. Một quyết định thật tuyệt vời」
Quyết đoán nghĩa là quyết tâm đoạn tuyệt với một điều gì đó. Nó thường đi kèm với nỗi đau. Khi đứng trước vận mệnh quá khắc nghiệt, đôi khi người ta thấy thà chạy trốn còn tốt hơn là phải đưa ra quyết định. Nhưng, thay vì chạy trốn để rồi mất tất cả, thà tự mình quyết định thứ sẽ mất đi còn hơn.
「……Rốt cuộc ông đã nói gì vậy?」
Khi tôi hỏi, Shito nhún nhẹ bên vai không chống nạng.
「Ta chỉ bảo là, miễn còn sống thì sớm muộn gì cũng sẽ có chuyện đảo ngược tình thế xảy ra thôi」
Có vẻ ông ta không định nói nội dung bí mật.
Tuy nhiên, đảo ngược tình thế sao. Tôi cảm giác ông ta đang đánh giá hơi thấp khả năng của cặp Nott-Ceres, nhưng đó là một lời nói hay. Miễn là khả năng không bằng không, thì nó rất đáng để nhắm tới. Chỉ cần Ceres có đủ dũng khí là được rồi. Shito đã kể bí mật gì cho Ceres cũng chẳng sao.
Ceres đứng trước ngọn lửa. Vì vóc dáng nhỏ bé nên cái vòng bằng đá xám trông càng to lớn hơn. Ngọn lửa chiếu sáng khuôn mặt Ceres bằng ánh sáng trắng bùng bùng. Có lẽ vì nóng, hay vì cảm thấy áp lực, Ceres nhíu chặt đôi mày thanh tú đầy vẻ nghiêm túc.
Chẳng mất nhiều thời gian.
Ceres bước mạnh một bước về phía trước. Ngọn lửa bạc bùng lên dữ dội, bao trùm toàn thân cô bé.
Jess thốt lên một tiếng "A". Ánh mắt tôi cũng dán chặt vào đó. Trong khoảnh khắc, tôi tưởng như đã mất Ceres. Ngọn lửa giờ đây đã bao trùm cả cái vòng lớn.
Nhưng Ceres đã trở lại. Xuất hiện từ phía bên kia ngọn lửa, Ceres bước đi với những bước chân vững chãi chưa từng thấy.
Thấy Shito ngẩng mặt lên bên cạnh, tôi cũng nhìn lên trời.
「Bầu trời……」
Khi tôi nhắc, Jess cũng nhìn lên.
「A……」
Bầu trời──bầu trời từng đỏ rực, đang tan ra và chuyển sang màu xanh. Không, liệu có thể gọi đây là màu xanh không nhỉ. Có thể là màu xanh nước biển, hoặc một màu sắc có cái tên phức tạp hơn mà tôi không biết.
Điều chắc chắn là, đó chính là màu sắc thực sự của bầu trời mà chúng tôi đã lãng quên.
Khi Ceres quay lại, Jess chạy tới ôm chầm lấy cô bé.
「Em làm được rồi!」
「Vâng…… em đã gây rắc rối cho mọi người rồi」
Cảm thấy nhẹ nhõm, tôi cũng bước về phía hai người họ.
「Được rồi, kiểm tra ngực Ceres nào. Để xem cái Nêm thực sự đã biến mất hay chưa」
Tôi thử nói với vẻ nghiêm túc, nhưng quả nhiên bị từ chối. Vết nứt phát sáng trên ngực Ceres đã được Jess xác nhận là biến mất. Tôi không có tư cách để kiểm tra.
Thôi, thế là tốt rồi.
Cái Nêm trú ngụ trong Ceres đã biến mất, và thế giới đang trở lại bình thường mà Ceres không cần phải chết.
「Vụ án đã được giải quyết. Cảm giác kết thúc khá là chóng vánh」
Thấy tôi nói vậy, Jess nghiêng đầu.
「……Ano」
「Sao thế」
「Buta-san, anh vẫn đang nói chuyện kìa」
Tôi tưởng cô ấy bảo tôi im đi một cách khéo léo, và hối hận vì đã chọc giận một Jess hiền lành đến mức đó.
「Xin lỗi. Từ giờ tôi thề sẽ không tỏ ra hứng thú với ngực của Ceres nữa. Thật đấy」
「……Etto, không phải chuyện đó…… Ở thế giới này bình thường thì Buta-san không biết nói」
Nhắc mới nhớ, đúng là như vậy.
Nếu cái gọi là Siêu Việt Lâm Giới (Spell Critica) gì đó đã hoàn toàn kết thúc, thì tôi phải quay lại cảnh giao tiếp bằng những câu văn trong ngoặc đơn mới đúng chứ? Tại sao tôi vẫn có thể nói chuyện bình thường?
「Quả nhiên」
Quay lại, một bóng người mặc áo choàng đen đang nhìn chúng tôi từ dưới mũ trùm đầu.
「Việc lão già này xuất hiện ở đây, nghĩa là đất nước này vẫn chưa hoàn toàn trở lại bình thường」
Con lợn cũng đang nói chuyện nữa.
「Rốt cuộc là sao vậy?」
Khi tôi hỏi, bóng người trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi lấy từ trong ngực áo ra một tờ giấy. Có vẻ chú trọng sự đồng bộ với trang phục nên tờ giấy đen sì.
Và rồi đưa nó cho Jess.
「Cái này là……」
「Mảnh ghép cuối cùng còn thiếu để đưa thế giới trở lại được ghi ở đó」
Jess lật ngay tờ giấy đen thui qua lại để tìm chữ viết. Nhìn bộ dạng đó thì có vẻ như chẳng có gì được viết trên đó cả.
「Hiện giờ nó đã được làm cho không thể nhìn thấy. Nếu đã chuẩn bị giác ngộ để biết, hãy rửa nó ở Suối Nguồn Lãng Quên」
Bóng người quay mặt về phía tôi một chút đầy ẩn ý.
Nói buông một câu đầy bất ổn, không đợi trả lời, bóng người tan biến như làn khói.
Khi mặt trời ngả bóng, bầu trời xanh tự nhiên chuyển sang màu hoàng hôn.
Chúng tôi đã kịp quay lại quảng trường giữa hai tòa tháp trước khi trời tối.
Giống như đêm trước, chúng tôi chuẩn bị chỗ ngủ ở Tháp Trắng. Tự nhiên câu chuyện chuyển sang chủ đề ngày mai.
「Dù các cậu định đi đâu, ta cũng sẽ đi cùng」
Shito vừa dựa một chân vào tường, vừa thản nhiên nói.
「Dọc đường có nhiều nguy hiểm. Chắc chắn ta sẽ giúp ích được」
「Thế thì tốt quá」
Nói xong, tôi suy nghĩ. Tiếp theo nên đi đâu?
「Khả năng đối thoại với Shuravis, xét đến vụ việc ở lâu đài Luci, đã trở nên khá mờ mịt. Khó khăn lắm mới giúp Ceres được tự do, nếu triều đình không tin chúng ta mà cướp lấy Ceres thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Trước tiên cần phải thiết lập một nơi đàm phán đàng hoàng」
Ceres đã ngủ rồi. Ngồi trên tấm vải bên cạnh, Jess nói.
「Nhờ cậy mọi người bên Quân Giải Phóng thì sao ạ? Chắc chắn họ sẽ bảo vệ Ceres-san chu đáo. Cho dù quân triều đình có định tấn công, chúng ta cũng có thể đưa vào thế đàm phán dưới hình thức đàm phán đình chiến」
「Không tệ. Không tệ nhưng mà……」
Tôi muốn tránh những việc có thể trở thành nguyên nhân của cuộc xung đột mới càng nhiều càng tốt. Nếu chuyện Ceres rơi vào tay Quân Giải Phóng bị lộ ra, khả năng quân triều đình tấn công là rất cao. Trong trường hợp đó, không có gì đảm bảo chắc chắn sẽ đưa được vào thế đàm phán đình chiến.
Nhưng mặt khác, cũng không có gì đảm bảo chỉ với chúng tôi có thể thuyết phục được Shuravis, kẻ vốn chẳng chịu nghe ai, về chuyện của Ceres.
Thất bại sẽ dẫn đến mất mạng. Nếu Ceres bị giết dù không cần thiết phải chết──đó thực sự là bi kịch.
Để chuyện đó tuyệt đối không xảy ra, chúng tôi phải lên kế hoạch kỹ lưỡng.
「Ra là vậy. Những lúc thế này, sự nhanh chóng khiến quân địch không kịp trở tay là cốt yếu」
Shito có vẻ đã nắm được đại khái tình hình qua cuộc trò chuyện của chúng tôi.
「Đầu tiên đi thẳng, giao Ceres-kun cho Quân Giải Phóng. Giao xong, hai cậu lập tức đến Vương đô, đề nghị bệ hạ đàm phán đình chiến. Trong lúc đó, Ceres-kun cùng với một số tinh nhuệ của Quân Giải Phóng bao gồm cả ta, sẽ rời cứ điểm và bí mật tiến về Vương đô. Nếu di chuyển với tốc độ không bị truy đuổi, chắc sẽ không bị tấn công đâu. Ngay khi chuẩn bị đàm phán xong, chúng ta sẽ vào Vương đô, vừa bảo vệ Ceres-kun vừa ngồi vào bàn đàm phán──làm như vậy sẽ tránh được cuộc chiến giữa quân triều đình và Quân Giải Phóng. Nếu trực tiếp thấy Ceres-kun không còn ma lực, bệ hạ chắc chắn sẽ nhận ra không cần phải giết Ceres-kun nữa」
「Hô hô, ra là vậy ạ」
Jess gật gù tán thành. Nhưng liệu có suôn sẻ vậy không?
「Ông có thể vào Vương đô được sao? Vốn dĩ nếu bị phát hiện, ông sẽ bị xử tử đấy」
「Chừng đó thì xoay xở được thôi. Các người nghĩ ta là ai chứ」
Ông bố râu ria thời chiến khốn kiếp……?
「……Tôi hiểu rồi, vậy tạm thời cứ hành động theo hướng đó」
Dù vẫn còn nghi ngờ liệu có thực sự xoay xở được không, nhưng đó không phải việc tôi cần lo lắng.
Trong trường hợp xấu nhất, trong khi Shito làm mồi nhử thu hút sự chú ý, chúng tôi có thể để Ceres chạy trốn.
Tiếng chuông bò vang lên, tôi cảm thấy an tâm một chút.
Tôi đang ở trong quán cà phê. Một quán tôi từng đến một lần. Bầu không khí cổ điển. Những chiếc tách xếp hàng trên tường. Trong quán đông đúc, nhưng lạ thay tôi không nghe rõ nội dung những cuộc trò chuyện xung quanh.
「O-Buta-san」
Ở ghế lô trong cùng, một thiếu nữ mặc đồ bệnh nhân đang ngồi một mình. Đây là lần thứ hai gặp mặt, tôi vẫn chưa quen lắm với bộ dạng này, nhưng nhờ cách gọi đặc trưng mà tôi nhận ra đó là Brace.
「……Mọi người đâu cả rồi?」
Khi tôi hỏi, cô ấy không trả lời mà mời tôi ngồi ghế đối diện. Tôi leo lên và ngồi xuống.
Việc cô ấy mời tôi ngồi ghế này, nghĩa là Hiro-pon không có ở đây sao?
Cái này, sẽ không thành chuyện ngoại tình (uwaki) đâu nhỉ……?
「Cho đến tận lần này tôi đã định gọi O-Buta-san ra vài lần rồi đấy. Nhưng có vẻ ngài bận rộn quá nên mãi chẳng đến. Hôm nay chắc Hiroko và Sanon-san không đến được đâu」
「À, vậy sao…… xin lỗi nhé. Mấy hôm nay tôi hơi lu bu, không ngủ nghê đàng hoàng được. Chẳng mơ mộng gì cả」
Khi ngủ giữa Jess và Ceres, tôi lâng lâng suốt đêm, tâm trí đâu mà mơ với mộng.
Chắc là nhờ tôi đã đảm bảo thời gian ngủ để liên lạc với Kent về vụ chuyển giao Ceres nên mới thành công. Nhưng Kent quan trọng thì vẫn chưa đến. Trường hợp đó, chắc tôi phải nhờ Brace chuyển lời thôi.
Để liên lạc an toàn với Quân Giải Phóng, tôi muốn nói chuyện với Kent một lần.
Không biết Brace giải mã biểu cảm của tôi thế nào, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
「……Mesteria hiện giờ đang gặp chuyện lớn nhỉ」
「Ừ. Đang dần dần tốt lên rồi, nhưng mà」
「Thế giới thay đổi chỉ trong một khoảnh khắc, nhưng để thay đổi nó thì cần một khoảng thời gian dài đằng đẵng. O-Buta-san và mọi người đang cố gắng thay đổi nó đúng không. Thật là một việc cao cả」
「Vậy sao…… cảm ơn」
Tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ cô ấy là người suy nghĩ những chuyện như vậy.
Brace mà tôi gặp ở Mesteria là một cô gái ít nói, tuyệt vọng, bi quan và chỉ mong muốn đi đến một thế giới khác. Chắc chắn bản chất──trước khi gặp chuyện đau khổ, cô ấy là một thiếu nữ có tư tưởng, hay suy nghĩ về thế giới.
「O-Buta-san đang có vẻ mặt không vui」
「Lộ rõ trên mặt thế cơ à」
「Vâng. Rất rõ ràng là đằng khác」
「Chà…… tôi có hơi nhiều chuyện phải lo nghĩ ấy mà」
Tôi nói, Brace nghiêng người một chút về phía tôi.
「Một trong số đó, chẳng phải là chuyện về Jess-san sao」
「……Tại sao cô nghĩ vậy?」
「Vì khi tôi cầu xin O-Buta-san quay lại, ngài trông rất đắn đo. Tôi nghĩ ngài đang do dự việc bỏ lại Jess-san để quay về đây」
Bị nói trúng tim đen, tôi không thốt nên lời một lúc.
「……K-Không hẳn là vậy đâu…… Tôi đã nói rồi mà, tôi có việc cần làm ở thế giới này」
「Vậy sao. Tôi cứ nghĩ O-Buta-san là người luôn bận tâm xem có được ở bên Jess-san hay không hơn là vận mệnh của thế giới chứ」
Tôi lại không tìm được từ nào.
Đúng là như vậy──nó đã trở thành như vậy rồi. Kể từ khi kết thúc chuyến hành trình hướng về phương Bắc cùng Jess.
Suy nghĩ một chút, tôi thấy nếu là đối với Brace thì nói thật cũng không sao.
「Thực ra, đúng như Brace nói. Tôi nghĩ chuyện cơ thể bên kia đang hấp hối là việc trọng đại. Và tôi cũng biết nếu chết thì sẽ gây phiền phức khủng khiếp cho nhóm Hiro-pon. Nhưng quả nhiên tôi không thể từ bỏ việc ở bên Jess」
Nói nhanh xong, tôi nhìn Brace.
「Này, cô nghĩ tôi nên làm gì?」
Một lúc sau, Brace từ từ mở miệng.
「Tôi không biết. Tôi nghĩ mình cũng không thể đưa ra lời khuyên thích đáng」
Chà, cũng phải thôi.
Người hiểu rõ chuyện của tôi và Jess nhất, chắc chắn chỉ có tôi và Jess. Mong cầu câu trả lời từ người khác──huống chi là Brace, người tôi chưa nói chuyện nhiều, là điều không phải lẽ.
「……Nhưng có một điều tôi muốn nói với ngài」
「Gì vậy?」
Brace mỉm cười điềm đạm.
「Khi không biết phải làm sao, hãy tìm ngôi sao dẫn đường」
Đó là câu nói tôi từng nghe ở đâu đó.
「Ngài có biết Bắc Phương Tinh (Salvia) không. Ngôi sao ước nguyện luôn tỏa sáng trên bầu trời phía Bắc của Mesteria」
「À. Ngôi sao đỏ và đẹp đó」
「Đúng vậy. Khi lạc lối, ngôi sao ước nguyện sẽ chỉ phương hướng cho ta. Khi không biết phải sống thế nào, hãy tìm ngôi sao ước nguyện của O-Buta-san」
「Ra là vậy……」
Ngôi sao đối với tôi là gì──điều đó đã được quyết định rồi.
「Cảm ơn. Rất đáng tham khảo」
「Nếu giúp được gì cho ngài thì tôi rất vinh hạnh」
Khi Brace cúi đầu chậm rãi, cổ áo bệnh nhân trễ xuống tạo cảm giác rất nguy hiểm.
Ánh mắt tôi bị đóng đinh vào sự chói chang của đóa hướng dương đang nở rộ.
Được chiếu sáng rực rỡ bởi những ngọn đèn đầy màu sắc xung quanh, toàn bộ hình dáng của khối cầu đẫy đà đó──
「Râu của Merlin (cây đào)!!」
Tôi hoảng hốt quay lại khi nghe thấy giọng nói bất ngờ từ bên cạnh.
Một con lợn rừng mặc váy diêm dúa đang ngước nhìn chúng tôi từ dưới sàn.
「Kent! Cậu đến rồi à」
Vốn dĩ mục đích là nói chuyện với Kent, nhưng do không đúng lúc nên giọng tôi nghe có vẻ không chào đón lắm.
「Vâng. Vừa mới đến xong. Xin thất lễ ngồi cạnh nhé」
Con lợn rừng vừa nói vừa leo lên ngồi cạnh tôi.
Ở khoảng cách rất gần, cậu ta nhìn về phía tôi.
「Vụ hẹn hò bí mật (mikkai) này, tôi sẽ giữ bí mật với Jess-ta(sa) nhé」
Cậu dùng cách gán phiên âm (ruby) nhào lộn ghê nhỉ……
「Cuối cùng cũng gặp được rồi. Tôi có nhiều chuyện muốn nói với Roripo-san lắm」
「Tôi cũng vậy」
Brace ngồi đối diện vừa uống trà vừa chăm chú nhìn bộ dạng của chúng tôi.
Lợn nhà và lợn rừng báo cáo tình hình gần đây cho nhau. Là đồng đội đáng tin cậy. Tôi kể hết mức có thể không giấu giếm.
Tôi kể về chuyến đi với Ceres và chuyện của Shito. Kent giải thích về tình hình hiện tại của Quân Giải Phóng trong phạm vi cậu ta biết. Cán bộ của Quân Giải Phóng hiện đang ở Munireth. Nghe nói họ khá dè dặt trong việc đưa ra thông tin, nhưng có thể gặp mặt nói chuyện nên có thể truyền đạt nguyện vọng của bên này.
Để chứng minh sự trong sạch của Ceres, hãy giúp tôi thực hiện cuộc gặp mặt với Shuravis──khi tôi nói vậy, Kent gật đầu đầy tin cậy.
「Nếu là vì Ceres-taso (Ceres), mọi người sẽ giúp thôi. Có Shito-san (quân bài tẩy) ở bên đó cũng vững tâm thật…… nhưng có một chút lo ngại (kenen)」
「Lo ngại là sao?」
「À không, về mặt chiến lực thì đáng tin cậy vô cùng, nhưng Itsune-san và Yoshu-san chắc ghét cay ghét đắng Shi (lão khốn) -san lắm. Có thể họ không muốn gặp đâu」
「Đúng ha…… Vậy thì, đừng nói với ai là có Shito ở đây nhé. Cứ coi như tôi tự ý dẫn ông ta đến rồi cho gặp nhau」
「Rõ rồi. Vậy còn lại là gặp ở đâu và khi nào thôi nhỉ」
Tôi suy nghĩ trong khi nhìn vào đôi mắt tròn xoe của con lợn rừng. Có một điều cần phải cẩn thận.
「Nhắc mới nhớ, có một chuyện tôi hơi băn khoăn……」
Tôi giải thích việc Shuravis biết sự thật Ceres mất tích từ rất sớm. Có khả năng các cán bộ của Quân Giải Phóng đang bị nghe lén hoặc bị theo dõi. Nếu ngây thơ dẫn Ceres đến mà Shuravis biết được chỗ ở của Ceres trước khi đàm phán thì nguy.
「Aaa……」
Kent đón nhận điều đó mà không có vẻ gì là quá bất ngờ.
「Chuyện đó thì từ động thái của quân triều đình, mọi người cũng nghi ngờ rồi. Điều tra thử thì thấy gã cung cấp địa điểm hoạt động có vẻ đã thông đồng với quân triều đình (bọn chúng). Có thiết bị nghe lén Rista được gắn trong đèn lồng. Đã đổi địa điểm rồi nên chắc tạm thời vẫn ổn thôi」
Kent nói nhẹ tênh, nhưng Shuravis cũng đã làm những chuyện khá tàn nhẫn.
Đưa cho Jess chiếc vòng tay thay cho GPS, nghe lén nơi ẩn náu của Quân Giải Phóng.
Ít nhất đó không phải là việc làm với đồng đội hay đối tượng muốn khôi phục quan hệ hữu nghị.
Cậu ta thực sự đã thay đổi rồi, tôi nghĩ.
「Xin lỗi nhé. Tôi định nhắn với Shuravis là hãy tỏ ra thân thiện…… nhưng dạo này, ngay cả việc liên lạc với cậu ta cũng khó khăn」
「Đừng bận tâm. Ngay cả tôi, nhờ Nuris mà được ở trong Quân Giải Phóng (nội bộ), nhưng cũng hay bị gạt ra khỏi những cuộc thảo luận quan trọng…… do năng lực kém cỏi, tôi thấy rất hổ thẹn (zanki)」
Nghiến răng ken két đầy cay cú, con lợn rừng quay lại phía tôi.
「Thôi để cho chắc, đừng gặp nhau ở cứ điểm (nơi ẩn náu) bên này. Hãy đến quảng trường đài phun nước phía sau Thánh đường Nước ở rìa phía Tây Munireth. Vào giờ hẹn, bên này sẽ cử người đến」
「Cảm ơn. Hết đêm nay, đến trưa ngày kia được không」
「Các vị đang ở xa lắm à…… Đã rõ. Tôi sẽ nhắn lại chính xác. Lính của quân triều đình có vẻ đã đi vắng khá nhiều, nhưng đang có Ceres-taso (kẻ đào tẩu) và Shito-san (kẻ phản nghịch), hãy hết sức cẩn thận」
「Cảm ơn. Nhờ cậu cả đấy」
Sau đó, trong lúc cuốn cả Brace vào cuộc trò chuyện otaku vui vẻ không đáng để viết ra thành văn, trời sáng, và ánh nắng đánh thức tôi dậy.
「Có mùi ngoại tình (uwaki) đâu đây」
Đối với Jess đang bắt đầu ngửi ngửi tôi với ánh mắt nghi ngờ, tôi phải vất vả thanh minh.
Mất tròn hai ngày, chúng tôi đến được thành phố thương mại phía Nam, Munireth.
Một thành phố đầy hoài niệm. Thành phố nơi chúng tôi gặp Brace đang bị cầm tù trong chuyến hành trình đầu tiên. Những tòa nhà lớn vẫn đứng san sát nhau như trước, người và xe ngựa qua lại tấp nập trên đường phố rộng lớn. Tôi thấy vui vì bầu trời xanh bình thường.
Dù là ban ngày thời tiết đẹp, chúng tôi chọn đi qua những con hẻm tối tăm.
「Chúng ta hẹn gặp người của Quân Giải Phóng ở thành phố này nhỉ」
Shito vừa đi vừa để ý ánh mắt người khác. Một người đàn ông chống nạng (matsuba) mất chân trái rất dễ gây chú ý. Nếu bị người liên quan đến triều đình phát hiện, chắc chắn sẽ bị bắt ngay lập tức với tư cách là hung thủ mưu sát Shuravis. Trong lúc Shito bị điều tra, nếu Ceres bị phát hiện thì cũng rất nguy.
「Đúng vậy. Giờ là giữa trưa, nên sắp đến rồi」
Tôi nói, Shito thở hắt ra từ từ.
「Ta đã được các cậu giúp đỡ nhiều. Xin cảm ơn」
Thế là Jess xua tay, nói không có chi.
「Không đâu ạ, chính chúng tôi mới là người được Shito-san giúp đỡ suốt, mà chẳng làm được gì……」
「Không có chuyện đó đâu」
Shito khẳng định không chút do dự.
「Ta đã luôn sống vì bản thân mình. Sau khi mất tất cả, được ban cho cơ hội làm gì đó vì người khác thế này chắc là vận trời. Nhờ các cậu đến chỗ ta, cuối cùng ta cũng tìm được mục đích mới. Ta cảm thấy biết ơn về điều đó」
Tôi không hiểu lắm những điều ông ta nói, nhưng cứ gật đầu đại khái.
Tôi không nhớ mình đã làm gì cho Shito. Nhưng nếu phía bên kia cảm kích thì tốt quá rồi.
Vừa đi phía sau Ceres như người bảo hộ, Shito vừa lẩm bẩm như nói một mình.
「Trải qua từ đáy xã hội đến tận cung đình (miyae), ta hiểu ra một điều」
Việc Shito tự mình kể chuyện thế này thật bất ngờ.
「Rốt cuộc những kẻ chiến thắng thế giới này, toàn là những kẻ ích kỷ và hung hăng như ta. Đáng lẽ ra, những người biết nghĩ cho người khác và dịu dàng như các cậu phải nắm quyền điều hành (kaji) mới đúng. Sống ích kỷ chừng 50 năm, đó là kết luận mà ta đạt được」
Nói cứ như lời di chúc vậy.
Thấy Jess có vẻ đang tìm từ phủ định, Shito hướng ánh mắt nghiêm túc về phía cô.
「Mong các cậu hãy sống đàng hoàng hơn ta, bằng cách nào đó tốt đẹp hơn một chút. ……Nếu có cơ hội, hãy nhắn lại với lũ trẻ giúp ta nhé」
Jess nói với vẻ bối rối.
「Trong cuộc hẹn sắp tới, chắc chắn Itsune-san và Yoshu-san cũng sẽ đến. Shito-san hãy trực tiếp nói chuyện với họ xem sao ạ」
「Kẻ như ta không có tư cách nói những điều giáo điều như vậy với lũ trẻ. Vốn dĩ, ta còn chẳng có quyền mở miệng nói chuyện đàng hoàng nữa là」
Shito lắc đầu, rồi nói với vẻ vui mừng không hiểu vì sao.
「Nhờ cả vào các cậu đấy. Các cậu là hy vọng」
Thánh đường Nước mục tiêu đã hiện ra phía trước, chúng tôi ngừng nói chuyện tại đó.
Jess trinh sát xung quanh trước để xác nhận an toàn, rồi mới tiến đến điểm hẹn.
Tại quảng trường đài phun nước đã hẹn, chị em (kyoudai) họ đang đợi chúng tôi.
「Hảảảảảả? Chưa nghe vụ này nha, này」
Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông chống nạng che mặt, Itsune thốt lên không giấu được vẻ kinh ngạc.
Yoshu cũng nhíu mày vẻ khó chịu.
「Ý gì đây?」
Hai người họ mang theo vũ khí lớn quen thuộc, và đã sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
「Thôi đi. Ngay cả vật tay các con cũng chưa từng thắng ta lần nào đâu」
「Ông đang nói chuyện ngày xửa ngày xưa nào thế」
Itsune nói vẻ ngán ngẩm. Yoshu tiếp lời lạnh lùng như để bồi thêm.
「Giờ đừng có ra vẻ làm cha nữa được không」
Bị chính các con mình hắt hủi ngay từ đầu, Shito chán nản ngồi xuống cạnh đài phun nước.
Ông bố khốn kiếp (kuso-oya) coi trọng danh vọng số một. Kẻ phản bội đã giao nộp người quan trọng cho triều đình──đó là hầu hết những gì Shito để lại trong mắt Itsune và Yoshu.
Hai người họ nhìn cha mình bằng ánh mắt như nhìn lợn hoang (no), rồi mỉm cười với Ceres. Yoshu nói.
「Mừng em bình an trở về, tốt quá rồi」
「……Cảm ơn ạ」
「Nghe nói các cậu đã chăm sóc em ấy?」
Được Itsune hỏi, Jess gật đầu ngập ngừng.
「Vâng. Gọi là chăm sóc thì…… giống như cùng nhau bỏ trốn hơn ạ」
Yoshu nhìn tôi bằng đôi mắt tam bạch (sanpaku) quen thuộc.
「Nghe Kent kể rồi. Vụ cái Nêm đã giải quyết được kha khá rồi hả?」
Đôi mắt đó nhìn lên bầu trời. Trên bầu trời mùa xuân dễ chịu, những đám mây lững lờ trôi.
「Đúng vậy. Giờ chỉ cần đàm phán với Shuravis, và làm cho cậu ta thực sự hiểu rằng không cần phải giết Ceres nữa là được」
Nghe vậy, Itsune thở dài.
「Lại là một yêu cầu khó nhằn đây. Bệ hạ có vẻ đang loạn trí lắm đấy」
「Là để bảo vệ Ceres-san, xin hãy giúp đỡ chúng tôi ạ」
Jess cúi đầu thật sâu. Yoshu phẩy tay.
「Được thôi. Bọn này đến đây vì việc đó mà」
Hai người họ chẳng thèm ngó ngàng đến Shito đang ngồi im nữa.
「Nhưng có thực sự ổn không? Bọn này đưa Ceres đi thì được, nhưng có gì đảm bảo hắn ta sẽ chịu tiếp chuyện không? Chuyện Di cư theo lời mời (Jinokisu), các cậu cũng nghe rồi chứ?」
「Di cư theo lời mời (Jinokisu)……」
Jess lẩm bẩm. Vụ Ezalis cũng vậy, tôi đã nhận ra đó là một từ mang lại cảm giác chẳng lành, nhưng chúng tôi chỉ có thông tin đó là chính sách mời Yethma di cư đến Vương đô. Vì bận rộn với những việc khác nên không có thời gian suy nghĩ kỹ.
Yoshu giải thích bằng giọng nghiêm nghị.
「Vùng phía Nam này còn đỡ, nhưng bọn quân triều đình đang bắt đầu cưỡng chế giải đi những cô gái từng là Yethma đấy. Bất kể ý muốn của bản thân họ. Dù nói không muốn cũng bị bắt đi. Mời mọc chỉ là danh nghĩa thôi. Bọn chúng định cưỡng ép đưa tất cả những người từng là Yethma về, không có ngoại lệ. Mấy người có liên quan đến Quân Giải Phóng cũng bị bắt đi vài người rồi」
「Quả nhiên là như vậy sao……」
Tôi nghiến răng đầy cay đắng. Ezalis bị bắt đi ở lâu đài Luci──Ezalis từng nói không muốn rời xa Ông nội──chắc chắn là do lỗi của chúng tôi mà bị quân triều đình phát hiện và cưỡng chế giải đi.
Ngụy trang (gomakasu) bằng cái tên Di cư theo lời mời (Jinokisu), nhưng rốt cuộc không phải mời mọc gì cả, là cưỡng ép.
Không phải chính sách hòa hợp, mà là kế hoạch một chiều giả vờ làm như vậy.
Những Yethma đã tháo vòng cổ──những thiếu nữ phù thủy đang tự do, đối với triều đình, quả nhiên vẫn là mối nguy hiểm không thể bỏ mặc.
Và hiện tại, đối với triều đình, Ceres là tồn tại nguy hiểm hơn cả. Nếu để sống thì hỗn loạn thế giới sẽ không dứt, chắc hẳn Shuravis vẫn tin là như vậy.
Jess đặt tay lên ngực vẻ bàng hoàng.
「Sao lại thế…… Shuravis-san lại……」
「Thế nên Jess-chan à, cậu có vẻ tin tưởng bệ hạ, nhưng rốt cuộc hắn ta là kẻ làm những chuyện như thế đấy. Không biết hắn có chịu nghe chuyện đàng hoàng không đâu. Không thể cứ thế dẫn Ceres-chan đến được, mà vốn dĩ có dẫn đến thì cũng không biết liệu hắn có chịu gặp bọn này không nữa」
Những lời Itsune nói rất có lý.
Tuy nhiên Jess rưng rưng nước mắt phản bác.
「Shuravis-san là người có thể nói chuyện đàng hoàng. Thực ra anh ấy là một người rất tốt」
「Tớ cũng từng nghĩ vậy. Nhưng sai rồi」
「Shuravis-san…… gia đình lần lượt qua đời, trách nhiệm và công việc ập đến cùng lúc, thêm vào đó ma thuật lại bùng phát sai hướng…… nên anh ấy mới trở nên kỳ lạ thôi. Trong thâm tâm chắc chắn vẫn còn phần suy nghĩ sâu sắc và hợp lý. Nếu giải thích đàng hoàng, chắc chắn anh ấy sẽ hiểu」
Jess rất dịu dàng. Dựa trên những gì Shuravis đã làm với chúng tôi, cô ấy vẫn cố đứng về phía Shuravis. Hình ảnh Hortus bảo vệ anh trai mình lúc nào đó chồng chéo lên cô ấy.
Yoshu nói bằng giọng lạnh lùng.
「Cậu và cả ông chú khỏa thân kia đều nói vậy, nhưng bọn này không ngây thơ thế đâu. Bọn này đánh giá khách quan dựa trên những gì đã bị làm. Chà, bọn này cũng đã làm quá tay khiến mẹ hắn bị dồn vào đường cùng…… nhưng hắn đã định lừa bọn này, hơn nữa bây giờ lại bắt đầu hành động theo hướng khác với giải phóng Yethma. Rốt cuộc thì hắn cũng giống hệt gã cha khốn kiếp thôi」
「Không phải đâu ạ…… Người nuôi dạy Shuravis-san không phải là Marquis-sama, mà là Mẫu thân. Vieth-san đã dành trọn tình yêu cả đời để dạy dỗ anh ấy tất cả. Tôi cũng đã được Vieth-san dạy rất nhiều điều quan trọng. Nếu nói chuyện chắc chắn sẽ truyền đạt được」
Shito phản ứng một chút, cử động cổ. Có lẽ nhận ra ánh mắt của tôi, ông ta lí nhí nói.
「Các con cũng đâu có giống ta chút nào (mimo). Con cái không có lý do gì giống cha mẹ tồi cả. Bởi vì cha mẹ tồi không dạy dỗ dẫn dắt con cái, và cũng không được con cái đoái hoài tới」
Nói những lời chẳng biết có thuyết phục hay không, ông ta đứng dậy.
「Nếu lo lắng, hãy làm thế này. Coi ta là tội nhân, các người đến để giao nộp ta. Cứ làm theo kiểu đó. Đối phương đưa ra mưu kế (mu) mà mình lại bỏ chạy thì ảnh hưởng đến danh dự (ko). Ngay cả bệ hạ chắc cũng sẽ xuất hiện thôi. Lúc đó bất ngờ cho thấy Ceres-kun. Nếu tận mắt chứng kiến (ma) Ceres-kun không còn ma lực, bệ hạ cũng sẽ không ra tay ngay đâu」
Chị em họ không nói gì. Tôi hỏi.
「Có được không ạ……?」
「Được là sao?」
Ánh mắt như muốn hỏi có vấn đề gì hướng về phía tôi.
「Không, bởi vì…… nếu làm thế, chắc chắn ông sẽ bị giết」
「Chừng đó thì ta sẽ xoay xở cho xem」
Liệu có thực sự xoay xở được không.
「Chà, tớ thì thấy nếu lão ta nói vậy thì cũng được thôi. Dù lão có bị xử tử thì bọn này cũng chẳng phiền gì」
Itsune ngoảnh mặt đi nói. Rồi Yoshu cũng tán thành.
「Đúng đấy. Có khi lại vừa hay. Lão ta nên nếm thử cảm giác bị giao nộp cho triều đình một lần cho biết」
「Được rồi, quyết định vậy đi」
Chính chủ Shito đã nói vậy nên tôi và Jess cũng không có ý kiến gì khác.
Vậy là, ba cha con Long Tộc (Rachierute) sẽ hộ tống Ceres đến Vương đô.
Tôi và Jess phải vội vã quay lại Vương đô để hoàn tất chuẩn bị trước.
「……Ano」
Ceres mở lời có vẻ khó khăn.
「Nott-san hiện đang ở đâu ạ?」
Bị hỏi, chị em họ nhìn nhau một chút. Yoshu nói.
「Đi đâu mất rồi」
Hả, tiếng thốt ra từ miệng Ceres.
「À không, biết đại khái cậu ta ở vùng nào đấy. Nhưng hiện giờ không liên lạc được. Nhưng mà chắc sắp về rồi. Chắc thế」
Có thật không vậy. Có thể họ nói dối vì không muốn chúng tôi, những người thân triều đình, biết.
Tuy nhiên, nghi ngờ hai người đã cất công hợp tác ở đây thì cũng không phải lẽ.
「Vậy Itsune, Yoshu, nhờ cả vào hai người đấy」
Yoshu quay lại.
「Bọn này sẽ đi cùng Kent và Nuris. Khi nào cần liên lạc thì thông qua Kent nhé」
「Hiểu rồi. Bên này sẽ đến Vương đô trước, tìm cách báo cho Shuravis biết Quân Giải Phóng sẽ dẫn Shito tới. Sẽ chuẩn bị hết mức có thể để vào Vương đô an toàn. Bên đó cũng đến sớm nhé」
「Ok」
「Ceres-san cũng nhớ cẩn thận nhé」
Jess dặn dò kỹ lưỡng, Ceres gật đầu cái rụp.
「Ano, cảm ơn chị về mọi thứ, thật sự cảm ơn ạ」
「Nếu gặp khó khăn, hãy cứ nhờ cậy chị gái (Onee-chan) nhé」
「Vâng…… Chị gái……」
Chị gái.
──Chị gái.
Chị gái. Chị gái. Chị gái. Chị gái. Chị gái. Chị gái──
Trong lúc đang làm ẩm thư mục em gái trong não, xung quanh chẳng còn ai ngoài tôi và Jess.
Phía Đông Rừng Kim đã hoàn toàn biến thành cánh đồng cháy đen sì. Trong vùng đất cháy sém, những thân cây cháy dở đứng lộn xộn như những cái cọc. Việc tất cả những gì lọt vào tầm mắt đều trở thành hoang địa như thế là một cảnh tượng gây sốc.
Trong khu rừng đã bị thiêu rụi, một con đường rộng dẫn đến Vương đô được xây dựng cấp tốc, những cỗ xe ngựa không ngựa của quân triều đình qua lại tấp nập trên đó. Có vẻ họ đang liên tục vận chuyển thứ gì đó vào Vương đô, nhưng nhìn từ bên ngoài thì không biết là vận chuyển cái gì.
Lính của quân triều đình tập trung gần lối vào đường xe ngựa. Jess đã dũng cảm đi đàm phán và sắp xếp được một chiếc xe ngựa chở chúng tôi đến Vương đô.
Giờ không có Ceres, chúng tôi có vẻ đã được công nhận là người trong nội bộ triều đình chứ không phải kẻ bị truy nã nữa. Họ kiểm tra kỹ xung quanh, nhưng cuối cùng cũng được phép sử dụng xe ngựa. Đi bộ trên cánh đồng cháy chắc sẽ nản lòng lắm, nên thật đáng mừng.
Vì là con đường thẳng tắp nên không lo bị lạc. Cỗ xe có mái che (horo) không ngựa chạy lộc cộc thuận lợi nhờ ma thuật của Jess. Tôi và Jess ngồi cạnh nhau, ngắm nhìn Vương đô phía bên kia bầu không khí vẫn còn mùi khét.
Mái che xe bị rách và có thứ gì đó rơi xuống là khi chúng tôi đi được khoảng một phần ba quãng đường. Thứ gì đó rơi xuống không báo trước, cùng với chấn động lớn, bị chôn vùi trong đống gỗ chất trên thùng xe.
「Cái gì vậy?」
Tưởng bị ném đá, tôi quay lại nhìn thùng xe.
「Dừng xe lại không ạ?」
「──Cứ đi tiếp đi」
Không phải tôi, mà thứ gì đó bị chôn vùi trong đống gỗ đã trả lời. Là giọng của Nott.
「……Tôi hiểu rồi」
Jess không dừng xe lại. Tôi nhìn lại lần nữa, đống gỗ đổ xuống, hoàn toàn không thấy bóng dáng con người nào giống Nott.
「Bị chôn vùi thế kia có ổn không đấy?」
「Ổn, không vấn đề gì…… Nhìn từ bên ngoài không thấy còn thuận tiện hơn」
Chắc chắn đúng là giọng của Nott.
「Nott-san…… tại sao anh lại ở đây ạ?」
Jess cũng hỏi vọng vào đống gỗ.
「Tôi đang canh chừng, nếu Ceres hay những Yethma quen biết (nami) bị đưa đi, thì sẽ qua con đường này mà」
Ra là vậy, tôi hiểu ra (gatten). Bây giờ, nếu liên tục vận chuyển thứ gì đó vào Vương đô, khả năng cao nhất là Yethma. Con đường lớn này đang được sử dụng để vận chuyển các Yethma được mời từ khắp cả nước về Vương đô.
「Không có Ceres hả」
Trước câu hỏi của Nott, Jess trả lời bằng tiếng lòng.
──Ceres không có ở đây. Em ấy đang đi cùng nhóm Itsune-san.
──Vậy sao……
〈Cậu tưởng bọn tôi đang vận chuyển Ceres nên nhảy vào à?〉
──Ừ thì là vậy đấy. Xin lỗi đã làm phiền.
Nghe thấy tiếng lạch cạch dọn gỗ.
──Đợi đã!
Jess gọi giật lại.
──Ceres-san sẽ đến Vương đô ngay thôi. Vì đi bí mật nên thay vì quay lại hội ngộ, anh đợi ở Vương đô có khi dễ gặp hơn đấy ạ.
──Đến á? Trong tình hình này? Để làm gì?
Tôi và Jess nhìn nhau. Tôi nghĩ nói chuyện quá chi tiết trong xe ngựa là không tốt.
Chúng tôi bảo lưu câu trả lời, và cứ thế bí mật đưa Nott vào trong Vương đô.
Nott người đầy muội than (susu), trông thật thảm hại. Chắc cậu ta đã đi lang thang trong Rừng Kim sau khi cháy. Đầu tiên tôi bảo cậu ta đi tắm (furo), sau đó chúng tôi di chuyển đến phòng thí nghiệm của Jess để tránh bị nghe trộm.
Phòng thí nghiệm được xây dựng kiên cố (kenro) để lỡ ai đó có làm nổ ma thuật cũng không sao. Trong không gian được đào từ đá, có một cửa sổ nhỏ xíu để lấy ánh sáng.
Tại đó, chúng tôi kể cho Nott nghe tất cả những gì có thể về Ceres.
「Vậy sao…… tạm thời thế là tốt rồi. Cảm ơn nhé. ……Nhưng thất bại rồi」
Nott chậc lưỡi đầy tiếc nuối, khiến Jess nghiêng đầu lo lắng.
「Không, chuyện của tôi cơ. Đốt Rừng Kim là để ngăn cản Ceres đến Vương đô trong trường hợp xấu nhất. Nhưng đã muộn rồi. Ngược lại còn làm Ceres sợ hãi」
「Người đốt Rừng Kim là…… Nott-san sao?」
Jess ngạc nhiên lấy tay che miệng.
「Phải. Vốn dĩ tôi đã lên kế hoạch định đốt rồi. Đã tính toán địa điểm phóng hỏa, nhiên liệu kích thích cũng đã bố trí sẵn. Thực ra định làm muộn hơn, nhưng Ceres biến mất, tôi nghĩ chỉ còn cách làm ngay bây giờ nên đã thực hiện. Đằng nào thì cũng không tránh khỏi chiến tranh toàn diện với nhà triều đình mà」
Quả nhiên không phải làm một mình, có vẻ cậu ta đã chỉ huy thuộc hạ thực hiện. Nhưng việc thực sự thực hiện lời tuyên bố "có ngày tao đốt sạch" trước đây, đúng là một gã ghê gớm.
「Cậu nghĩ đốt Rừng Kim thì Ceres sẽ không đến được Vương đô nữa hả」
「Ừ. Nhưng Ceres di chuyển nhanh hơn tôi tưởng. Không ngờ bị đi trước một bước」
Nott thở dài ngao ngán. Jess dịu dàng hỏi.
「Sau đó Nott-san vẫn luôn đi tìm Ceres-san sao?」
「Phải」
Nhưng không tìm thấy, cũng không có manh mối, cuối cùng người đầy muội than đi canh chừng quân triều đình. Yoshu cũng biết chuyện đó nên mới nói "Đi đâu mất rồi".
Jess mỉm cười.
「Nếu nói cho Ceres-san biết anh vẫn luôn đi tìm, chắc chắn em ấy sẽ vui lắm đấy」
「Hả?」
Mày Nott nhăn lại (yugamu).
「Cô ấy không cần biết. Lại nghĩ là gây phiền phức cho tôi rồi tự trách mình cho xem」
Đúng là đó cũng là một phần sự thật. Nếu là Ceres, chắc chắn câu đầu tiên sẽ là "Xin lỗi vì đã gây phiền phức ạ" rồi cúi đầu thật sâu.
「Thế cũng được mà. Hãy nói đi ạ」
Jess không lùi bước. Nott cũng không lùi bước.
「Tại sao」
「Vì nếu biết được Nott-san vẫn luôn đi tìm mình, Ceres-san cũng sẽ rất vui」
Giọng điệu như đang dạy em trai về những điều cơ bản trong tình yêu vậy.
「Ghét thật. Tôi không nói mấy lời kể công (onkise) đó đâu」
「Vậy sao. Thế thì tôi sẽ nói」
Nott có vẻ hơi ngạc nhiên trước sự cứng đầu lạ thường của Jess.
「Sao cô lại nói chứ」
「Vì Nott-san không nói」
「Hả?」
Hai người đừng cãi nhau nữa……
Tuy nhiên sự thô kệch (bokunentou) của Nott vẫn y nguyên. Không nói về cảm xúc của mình, những việc cần làm thì lặng lẽ làm xong xuôi. Không phải nói được làm được, mà là làm không cần nói. Đó là điểm tốt của Nott, nhưng cũng là điểm xấu. Với người có tính cách hay lo lắng xem mình được nghĩ thế nào như Ceres, đôi khi nói ra cho họ biết lại tốt hơn.
Con người quả nhiên là phiền phức, nhưng mà bản chất là vậy nên đành chịu thôi.
Chúng tôi cùng Nott bắt tay vào những việc cần làm.
Mọi nỗ lực nói chuyện với Shuravis rốt cuộc đều công cốc. Bức tường bao quanh nơi ở của Shuravis dù có phá nổ thế nào cũng tái tạo lại, đứng sừng sững trước mặt chúng tôi. Nott đề xuất kiểu khủng bố như "Phá nát thành phố thì hắn sẽ ra ngăn cản chứ gì", nhưng Jess không gật đầu.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định nhờ Tổng quản thư viện Bibis truyền đạt yêu cầu.
Tuy nhiên kết quả không khả quan (kanbashii). Màu trời đã trở lại, nhưng thế giới vẫn còn rải rác những điều bất thường. Lợn biết nói, và kim đồng hồ của Thư viện Hoàng gia vẫn là cánh tay nhỏ máu. Tờ giấy lẽ ra được viết "mảnh ghép cuối cùng" nhận từ Ruta, vì không biết "Suối Nguồn Lãng Quên" để làm cho nó đọc được là cái gì nên không thể giải mã.
Chừng nào thế giới chưa hoàn toàn trở lại bình thường, Shuravis có vẻ không định thay đổi thái độ.
Theo Bibis, mệnh lệnh của Shuravis là một chiều, không nhượng bộ dù chỉ một bước: "Tìm thấy cựu Yethma là bắt giữ đưa về Vương đô ngay", "Bắt được Ceres là xử tử ngay".
Tại sao lại thành ra thế này, cả tôi và Jess đều không hiểu. Chỉ cần chịu lắng nghe thôi, chắc chắn sẽ hiểu là Ceres không cần phải chết mà. Tại sao ngay cả điều đó cũng không đáp ứng. Tại sao lại một chiều và muốn loại trừ chúng tôi đến mức này.
「Nghĩa là đó là bản chất của hắn chứ sao」
Nott nhìn chúng tôi và nói lạnh lùng.
Nhưng trên gương mặt đó dường như thấm đẫm (nijimu) nỗi buồn khi bị người đồng đội cũ phản bội.
Nhìn khuôn mặt ngây thơ của Jess dần chìm vào thất vọng ở cự ly gần thật đau lòng.
Kết cục không thể giải quyết êm thấm, có vẻ chỉ còn cách dùng mưu kế (mu) lấy Shito làm mồi nhử theo kế hoạch.
Về mặt này, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ (umaku) đúng như dự tính của Shito. Quả nhiên là người đã quan sát hoàng gia ở cự ly gần.
Khi truyền đạt chuyện Quân Giải Phóng sẽ dẫn tội nhân đến cho Bibis, Bibis đã trao cho chúng tôi lá thư nhận từ Shuravis.
Trong đó không có lời chào hỏi hay lời lẽ ấm áp nào, chỉ ghi ngày giờ và địa điểm.
──Ngày mai - Giờ mặt trời lặn - Thánh đường Vàng.
Bên trong thánh đường khổng lồ thờ cúng (matsuru) các vị vua đời trước, một bức tường kính dày cộp đã được dựng lên.
Chúng tôi chỉ có thể vào từ cửa chính, đi bộ một chút là bức tường kính sừng sững chắn trước mắt. Một bức tường trong suốt khổng lồ bao phủ từ sàn lên đến trần nhà. Quan tài của Vatis hay ngai vàng và các cấu trúc chính đều nằm phía bên kia bức tường.
Thông điệp của Shuravis rất rõ ràng.
Gặp mặt thì có, nhưng không định cho các ngươi qua bên này. Im lặng mà giao nộp tội nhân đi.
Chắc là ý như vậy.
Dưới sự dẫn dắt của Jess, nhóm Shito đã vào Vương đô. Shito mặc đồ đen toàn thân, bị trói giật cánh khuỷu bằng sợi xích trông có vẻ chắc chắn. Nott dẫn đầu giải Shito đi. Itsune và Yoshu theo sau. Hai người họ dẫn theo một thiếu nữ trùm mũ (food) che mắt──là Ceres.
Kent và Nuris đi cùng họ, để tránh rủi ro không cần thiết, đã chờ và canh gác bên ngoài thánh đường. Jess và tôi cùng nhóm Shito ứng đối bên trong thánh đường.
Mục đích lần này chỉ có một──xác nhận với Shuravis rằng Ceres không cần phải chết.
Chỉ thế thôi.
Vì thế mà có Shito, vì thế mà có Nott, Itsune, Yoshu. Shito đánh cược thân mình để tạo cơ hội đối thoại với Shuravis, ba người của Quân Giải Phóng bảo vệ Ceres quan trọng.
Jess và tôi cũng phải chú ý để vạn nhất không xảy ra tình huống bất trắc nào.
Chúng tôi đợi trong thánh đường từ trước khi mặt trời lặn một chút. Shito cũng bảo không cần cảnh giác, nhưng không có dấu hiệu bị đánh úp. Xung quanh Thánh đường Vàng yên tĩnh như chúng tôi đã kiểm tra trước, và nếu có động tĩnh gì, Kent hay Nuris đang canh gác sẽ báo tin.
Trong sự căng thẳng, tiếng chuông báo mặt trời lặn vang lên.
Phía bên kia tấm kính vẫn chưa có bóng dáng ai. Nỗi bất an rằng có gì đó không suôn sẻ bắt đầu lởn vởn xung quanh chúng tôi.
Bất chợt, Shito ngẩng mặt lên. Khóe miệng ẩn sau bộ râu chuyển động.
「Đến rồi」
Không thấy gì cả. Phía bên kia bức tường kính, không thấy bóng dáng Shuravis đâu.
Đôi mắt Jess chuyển động nhanh, dừng lại quanh ngai vàng.
「A」
Tiếng thốt lên của Jess làm tôi nhận ra. Không khí đang dao động như hơi nóng (kagerou). Cảnh vật rung rinh như đang che giấu thứ gì đó quanh ngai vàng.
Khi sự rung động đó tan biến như gió, vị vua trên ngai vàng xuất hiện.
Shuravis khoác áo choàng (hou) màu tím, dáng vẻ uy nghiêm. Khuôn mặt xanh xao (souhakuna) với đôi mắt lạnh lùng lóe sáng, nhìn xuống chúng tôi. Trên khuôn mặt đó không có lấy một mảnh (kakera) nụ cười, chỉ có biểu cảm lạnh lùng y hệt cha mình dán chặt trên đó. Và trên ngón giữa tay phải, chiếc nhẫn tinh thể trong suốt tỏa sáng.
Hình bóng người bạn đã từng cùng chiến đấu không còn ở đó nữa.
Tin rằng ai đó đang chiếm hữu cơ thể cậu ta có vẻ còn dễ dàng hơn nhiều.
「Nói lời cuối cùng (saigo) đi. Ta sẽ đợi trong chốc lát」
Giọng nói thản nhiên không cho phép phản bác vang lên từ phía bên kia bức tường. Có vẻ như bức tường kính đã được ếm ma thuật để truyền âm thanh.
Nott bị vai Shito đẩy, lùi lại phía sau. Shito một mình bước lên trước.
Shito dù bị trói tay sau lưng, vẫn quỳ sâu xuống bằng cơ thể chỉ còn một chân, cúi người về phía trước như dâng hiến cái đầu để tỏ lòng kính trọng.
「Dạo này màu trời dễ chịu, những ngày tháng trôi qua thật thoải mái. Hẳn là bằng chứng cho thấy thế giới của bệ hạ đang được cai trị tốt đẹp (yoku osamaru)」
「Mau nói vào vấn đề chính đi」
「Không lẽ một bệ hạ thông tuệ (soumei) lại không nhận ra sự thay đổi này. Thế giới này chắc chắn đang hướng tới chiều hướng tốt đẹp. Và ta biết nguyên nhân──hiện đang ở ngay đây」
Shito ra hiệu, Itsune và Yoshu nhanh chóng đưa thiếu nữ trùm mũ ra bên cạnh.
Ceres ngẩng mặt lên. Bao phủ toàn thân là chiếc áo choàng trông nặng nề được dệt từ những sợi xích nhỏ như áo giáp lưới (chainmail). Itsune và Yoshu cảnh vệ ngay phía sau.
Shuravis nhìn Ceres và nhíu mày. Shito nhanh chóng đưa tay ra trước mặt Ceres.
「Chắc ngài sẽ không ra tay với thiếu nữ vô tội trước cả tội nhân đâu nhỉ. Hãy bình tĩnh, nhìn kỹ thiếu nữ này xem. Thiếu nữ này không còn ma lực nữa. Từ cơ thể thiếu nữ này, cái Nêm đã biến mất rồi」
Shuravis đặt tay phải đeo nhẫn lên cằm, nhìn xuống Ceres từ trên ngai vàng.
Dáng vẻ suy nghĩ không đổi sắc mặt đó trông như tượng điêu khắc hay gì đó.
「Ta không có lý do gì để bị phán xét bởi một vị vua không hiểu đạo lý (douri) như vậy. Nếu ngài không nói tha thứ cho thiếu nữ này ở đây, ta sẽ chết trong khi nguyền rủa và lăng mạ (nonoshiru) đất nước này, bệ hạ, và con cháu (shison) bệ hạ」
Shito tiếp tục tuyên bố thao thao bất tuyệt (toutou) bằng giọng trầm vang.
「Nếu ngài nói tha thứ cho thiếu nữ này, ta sẽ nhận tội tại đây và chết trong khi chúc phúc cho bệ hạ. Chuyện đơn giản thôi. Xin hãy suy nghĩ」
Cách nói của gã đàn ông này y hệt lúc tôi khiêu khích Marquis đang bóp cổ Shuravis. Shuravis cũng giống cha mình, sống với lòng kiêu hãnh cao ngất. Ông ta biết rõ điều đó và chọn những từ ngữ có hiệu quả nhất với Shuravis.
Tuy nhiên, đồng thời tôi cũng nghĩ.
Nói ra những lời này, chẳng phải gã đàn ông này──Shito, coi như không còn đường sống nữa sao. Dù Ceres có được cứu, vận mệnh của Shito cũng không thay đổi. Ngay lúc này, chính miệng Shito đã quyết định điều đó. Hay là có con đường nào để trốn thoát? Có cách (sube) nào để đánh bại Shuravis đeo nhẫn bất tử phía bên kia bức tường dày không? Và dù có trốn thoát, liệu gã đàn ông này có chịu sống tiếp khi phải gánh thêm nỗi ô nhục nói dối (ootsuki/otsuki - *dịch giả đoán là Đại Nguyệt/Nói dối lớn based on context but "ootsuki" usually implies heavy lie here*) trên cái danh nghịch tặc không?
Phải chăng Shito đã định vứt bỏ mạng sống ngay từ đầu.
Người trung thần đã vứt bỏ lòng trung nghĩa──vứt bỏ cách sống, đã đến đây với giác ngộ vứt bỏ mạng sống sao.
Shuravis dùng đôi mắt màu phỉ thúy (hisui) rực rỡ kiểm tra Ceres một lúc. Tôi thấy Ceres đang run rẩy. Jess bên cạnh tôi đặt tay lên ngực, chăm chú theo dõi diễn biến.
Tại thánh đường này, lúc nào cũng xảy ra biến cố.
Nếu Ceres được tha thứ và kết thúc thì tốt, nhưng ở đây cũng có khả năng không như vậy.
Tất cả phụ thuộc vào phán đoán của Shuravis──vị vua tuyệt đối mà nội tâm đã trở nên khó hiểu.
「……Được thôi」
Shuravis nói, vẫn lạnh lùng đến cùng.
「Thiếu nữ này không còn gì nữa. Cũng chẳng có lý do gì để lấy mạng. Ta sẽ cho rút hết quân truy đuổi」
「……Vâng. Quyết định sáng suốt (kenmei), ta xin cảm tạ từ tận đáy lòng」
Tôi cảm thấy sự căng thẳng như băng giá tan ra một chút.
Ceres đã được cứu. Không cần phải chạy trốn nữa. Và cũng không còn là ngòi nổ cho cuộc tranh chấp giữa triều đình và Quân Giải Phóng. Mục đích đầu tiên của chúng tôi đã đạt được.
Tôi thấy bàn tay đang đặt trên ngực Jess hạ xuống nhẹ nhõm.
Còn lại là, làm sao để kết thúc tình huống này.
Shuravis vẫn nhìn xuống Shito bằng ánh mắt lạnh lùng.
「Cất công đến tận đây, chuyện ngươi muốn nói chỉ có thế thôi sao」
Nghe vậy, tôi cảm thấy như lục phủ ngũ tạng (gozou) bị đảo lộn.
Chỉ có thế──chỉ có thế là sao. Chúng tôi đã làm đến mức này, liều mạng tạo ra buổi gặp mặt để xin tha mạng cho Ceres. Shito thậm chí đã đánh cược cả mạng sống của mình để đến đây.
Shuravis thậm chí không còn hiểu được những cảm xúc đó của chúng tôi nữa sao.
「Nếu ngài vẫn còn chịu nghe chuyện…… xin hãy cho phép ta chọn cách chết」
Shito nói không đổi giọng. Shuravis trả lời như nhổ nước bọt.
「Kẻ phản bội không có giá trị bằng thức ăn cho chó. Chỉ có xử tử theo đúng thủ tục」
Nói xong, Shuravis định đứng dậy khỏi ngai vàng.
Shito cúi đầu một chút, gọi lại.
「Ta đã được dạy một truyền thống gọi là Harakiri được lưu truyền ở ngoại quốc」
Tôi nghĩ Sanon đúng là hay dạy những điều thừa thãi. Chỉ Yakiniku thôi không được sao.
「Người lính (tsuwamono) can đảm thực sự, khi chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình, sẽ mổ bụng cho thấy ruột gan mình rồi chết」
Shuravis đang định đứng dậy lại ngồi xuống ngai vàng.
「Hô. Thì sao」
「Tội định ra tay với bệ hạ, tại đây, ta muốn dùng chính mạng sống của mình để chuộc tội」
Phía sau, Itsune thốt lên "Này" đầy dao động.
Shito định mổ bụng chết ở đây sao. Tại nơi chúng tôi đang ở này?
「Hành động ngu xuẩn ta phạm phải, hoàn toàn không liên quan đến những người ở đây. Nể tình mạng sống này, xin ngài hãy tha thứ (yurusu) cho cả Quân Giải Phóng được không」
Lời thỉnh cầu đó mang khí phách không bình thường. Dù giọng thấp nhưng rất vang. Phía bên kia bức tường kính dày, tôi thấy khuôn mặt Shuravis nhăn lại vì ghê tởm (keno).
「……Mạng sống của ngươi, không có giá trị đó」
Với động tác nhanh nhẹn, lần này Shuravis đứng dậy hẳn. Quay gót (kibisu), tung tà áo choàng (hou).
Về phía tấm lưng đó, Shito mở miệng thật lớn.
「Nghe đây!」
Giọng nói như tiếng rồng gầm (houkou). Cả thánh đường như rung chuyển bần bật.
Shuravis dừng lại khi vẫn quay lưng về phía này.
Không nhìn thấy mặt, nhưng tôi nghĩ chắc cậu ta đang sợ hãi (obieru). Tôi mong là như vậy.
「Việc ta ra tay với bệ hạ, tuyệt đối không phải vì Quân Giải Phóng. Ta đã căm hận triều đình từ trước khi Nott-kun sinh ra. Ta đã mất người mình yêu thương nhất vì cơ chế của triều đình. Bị triều đình cướp mất. Từ rất lâu trước khi Quân Giải Phóng được thành lập, ta đã hận hoàng gia thấu xương」
Bị ném sự căm hận từ người đàn ông từng nghĩ là trung thần, vai Shuravis run lên.
「Vậy thì sao không giết ta sớm hơn. Nếu là Long Tộc (Rachierute) như ngươi, lúc nào chẳng làm được. Sau khi Phụ vương qua đời, ngươi có bao nhiêu cơ hội」
「Tất nhiên là hận. Ngọn lửa có thể thiêu rụi triều đình vẫn luôn cháy trong lòng ta. Nhưng ta…… vì có bệ hạ, nên đã không làm vậy」
「Ý ngươi là sao」
Shuravis vẫn quay lưng lại, nhưng có vẻ đang chăm chú nghe câu chuyện của Shito.
「Tại sao có ta thì ngươi không trả thù (fukushuu)」
Shito nhìn thẳng vào Shuravis.
「Đôi mắt của bệ hạ…… đã thừa hưởng sự mạnh mẽ, thông minh và dịu dàng của Mẫu thân. Ta đã nghĩ sẽ thử tin tưởng một lần」
Shuravis quay phắt lại. Khuôn mặt cậu ta giận dữ (gekikou), méo mó và đỏ gay.
「Kẻ như ngươi! Biết cái gì về Mẫu thân!」
Với những bước chân thô bạo như muốn dẫm nát sàn nhà vì giận dữ, Shuravis đi đến ngay sát bên kia bức tường kính.
「Nói mau!」
Có lẽ do chứa ma lực, giọng nói của Shuravis có áp lực lớn hơn âm lượng. Bên cạnh tôi, Jess lùi lại một bước. Áp lực lớn đến mức đó.
「Kẻ như ngươi biết cái gì về Mẫu thân!」
Sự căng thẳng tột độ như thể bức tường kính dày sắp vỡ tung bởi sự đối đầu giữa Ma và Long đang bao trùm toàn bộ thánh đường.
「Ta biết」
Shito trả lời cực kỳ bình tĩnh.
「……Tất cả những gì bệ hạ không biết」
Lời nói đó mang lại một khoảnh khắc im lặng.
Và khoảnh khắc đó đủ để tôi, và có lẽ cả Shuravis, hiểu ra sự thật.
Ra là vậy sao.
Shito thời niên thiếu đã thất bại trong chuyến hành trình (kou/tabi) và mất đi người phụ nữ yêu thương nhất là Mariesu.
Tôi cứ tưởng Mariesu là một người tôi không biết đã mất mạng từ lâu rồi.
Nhưng, nếu không phải vậy──nếu Mariesu là người mà chúng tôi biết rất rõ.
「……Ngươi đang nói cái gì. Nói đi」
Trong giọng nói của Shuravis có sự dao động rõ rệt. Ngược lại, Shito không hề lay chuyển.
「Chết mà không nói ra điều đó, chính là sự trả thù (fukushuu) của ta đối với hoàng gia」
Với động tác mượt mà, Shito giật đứt sợi xích trói tay sau lưng. Đôi tay đó được bao phủ bởi lớp vảy (uroko) đen, tỏa sáng sắc lẹm như đá hắc diệu thạch.
「Tình yêu mà ngài chỉ nhận được từ Mẫu thân, xin hãy hướng về những người đang ở đây」
「Khoan đã」
Shito không đợi. Ông ta chĩa ngón cái tay phải vào bụng mình──và đâm phập móng vuốt rồng sắc như lưỡi dao (yaiba) qua lớp áo không chút do dự. Khi ông ta di chuyển tay phải như kéo ngang, máu đỏ thẫm từ bộ đồ đen trào ra xối xả (torotoro) như cắt bỏ phong ấn. Máu nhỏ giọt (shitataru) từng điểm trên sàn nhà có hoa văn hình học.
「Hãy chứng kiến cái chết của ta tận mắt」
Trước tiếng gầm gừ (unari) của Shito, đôi mắt phỉ thúy (hisui) của Shuravis mở to.
「D-Dừng lại……! Khoan đã!」
Shuravis định vươn tay ra, nhưng bị chặn lại bởi bức tường kính do chính mình dựng nên.
Trong lúc đó, Shito rút bàn tay phải đẫm máu (chimamire) ra khỏi bụng, và đặt lên cổ mình.
Đôi mắt đó chuyển thành mắt rắn (hebi) vàng kim sắc lẹm, nhìn thẳng vào chủ nhân cũ của mình.
Khoảnh khắc tiếp theo──hình dáng của Shuravis bị nhuộm đỏ và biến mất khỏi tầm nhìn.
Máu phun ra từ cổ Shito đã vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, nhuộm đỏ một mặt kính.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
