Chương 2: Tom Thumb lướt giữa biển dầu - Trận chiến ngăn chặn Gibraltar (Phần 6-7)
Phần 6
Cô gái Elite đang nắm cần điều khiển trong buồng lái của Baby Magnum.
Điều khiển một trong những vũ khí khổng lồ đó cần có tài năng đặc biệt.
Tuy nhiên, tài năng đó không phải là sức mạnh tâm linh kỳ lạ nào cả. Điều cần thiết của một Elite là khả năng thành thạo cực cao những kỹ năng mà ai cũng có thể rèn luyện được như trí nhớ, khả năng tính toán, khả năng đa nhiệm và nhận thức tình huống.
Object là thứ vũ khí khổng lồ điều khiển hơn 100 loại vũ khí cùng một lúc.
Vì thế, chỉ riêng việc quản lý dữ liệu để ngắm bắn đã yêu cầu người lái phải xử lý hàng trăm thông tin cùng lúc. Các loại vũ khí cũng có chức năng ngắm bắn thứ cấp (có thể khóa nhiều mục tiêu và chuyển qua lại bất cứ lúc nào), nên để sử dụng hết khả năng của một Object, người lái cần theo dõi 300 hoặc 400 kẻ địch cùng lúc.
Và đó mới chỉ là phần điều khiển vũ khí.
Hoàn toàn hiểu được mọi chức năng của Object cao 50m thì chỉ có tài năng bẩm sinh là không đủ. Chỉ một Elite với khả năng xử lý dữ liệu đã phá bỏ giới hạn mới có thể điều khiển một Object.
Để giải quyết vấn đề đó, một số quân đội đã thử chia việc điều khiển cho một kíp lái lớn và một số công ty đã dùng AI để đơn giản hóa công việc.
Tuy nhiên, dùng kip1 lái lớn sẽ tạo ra độ trễ trong liên lạc giữa các bộ phận của Object, dẫn đến việc thua cuộc trước Object được điều khiển bởi một Elite có thể đưa ra quyết định ngay lập tức. Khi dùng AI, AI sẽ không thể phản ứng với bất kỳ tình huống nào mà nó không quen thuộc, nên nó sẽ không theo kịp chiến lược linh hoạt của một Elite.
Dù trong tương lai xa, người ta có thể sẽ tìm ra giải pháp cho những vấn đề đó, hiện tại thì phương pháp thực tế và hiệu quả hơn là dùng một Elite duy nhất điều khiển một Object.
Ngay khi cô gái Elite đang bắn những khẩu coilgun cỡ lớn vào Tri-Core địch, cô nhận được một tín hiệu từ đồng minh.
"Đây…Quenser. Chúng…hiệ…Tri-Core…boong!"
Đó là giọng nói mà cô hằng mong mỏi được nghe.
Sức mạnh dồn vào đôi tay nhỏ bé đang nắm cần điều khiển của cô.
"…đổi vũ khí…một khoảng…để….lui. Hãy đổi sang…WL3B…! Tôi nhắc lại, đổi sang…WL3B…!"

Tuy nhiên, tín hiệu quá tệ nên khó mà nghe rõ cậu ta đang nói gì.
Cô gái Elite nghiêng đầu bối rối.
Có vẻ Quenser đã lên được boong của Tri-Core và đang yêu cầu cô yểm trợ hỏa lực… Tuy nhiên, mã vũ khí lại không được truyền đi rõ ràng.
(WL3B… Đó chắc là thứ thuộc hệ thống laser.)
"Hừm…"
Cô gái suy nghĩ.
Cô không có nhiều thời gian. Càng chần chừ, nguy cơ Quenser và người đi cùng gặp nguy hiểm càng lớn. Bị thời gian thúc ép, cô gái Elite đưa ra quyết định.
(Mình có cảm giác cậu ấy nói WL3B2… Ừ, chắc chắn là nó!)
Cô gật đầu một cái và đưa tay đến công tắc chuyển đổi vũ khí.
Một âm thanh như nước bốc hơi vang đến tai Quenser.
Nó phát ra từ Object của Công chúa.
Cụ thể là từ một phần trên bề mặt hình cầu trông giống như ống kính của một đài thiên văn. Hàng trăm tia laser bắn ra phía trước như một chiếc quạt gấp. Những vệt cam được tạo nên có lẽ là bụi hoặc hơi ẩm trong không khí bị đốt cháy.
Đó là WL3B2, thứ được biết đến với tên Killer Squall.
Nó là vũ khí phụ được thiết kế để tiêu diệt lính bộ binh bảo vệ căn cứ hơn là tiêu diệt một Object khác.
Tuy nhiên…
"Gwaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhh!?"
Vừa hét lên trước cảnh tượng trước mắt, Quenser và Heivia vừa lăn để chạy trốn. Khi họ làm vậy, vô số vũ khí quang học đốt cháy khắp bề mặt Tri-Core.
Không tia nào xuyên thủng được Object, nhưng khu vực bị trúng đòn bị đốt nóng như một cái chảo. Những cần cẩu dùng để khoan dầu bị thiêu rụi, và vài tên lính không biết sợ vẫn tiếp tục đuổi theo Quenser và Heivia từ phần nổi khác thì nổ tung.
"Cái quái gì thế!? Tớ đã yêu cầu WL3B1S, vậy mà sao cô ấy lại dùng hệ thống WL3B2 chứ!? Công chúa định giết chúng ta à!?"
"Này, anh hùng. Có gì đó lạ với Object của Công chúa không!?"
Khi Quenser nhìn theo thứ Heivia nói, cậu thấy một trong những cánh tay vươn ra từ lưng Baby Magnum đang lắc qua lại như đang theo dõi con mồi nào đó.
Nếu bình tĩnh mà nhìn lại, nó có thể trông như một cử chỉ chào hỏi đáng yêu và nữ tính, nhưng họ thì chẳng thể bình tĩnh nổi trong hoàn cảnh đó.
"Ch-chết tiệt! Có phải chỉ mình tớ thấy cô ấy đang nhắm về phía này không!? Cô ấy còn chỉnh đi chỉnh lại cho chính xác nữa!"
"Thế là chúng ta đúng là tốt thí rồi! Mặc kệ, tớ sẽ không chết ở đây đâu!"
Giữa cơn mưa laser từ trên cao trút xuống, Quenser và Heivia gom hết chút dũng khí còn lại và bật dậy. Họ không chạy vào sâu hơn trong Tri-Core. Thay vào đó, họ dùng hết sức và lao nhanh nhất có thể về phía biển nhảy xuống, hoàn toàn vứt bỏ mọi nhiệm vụ của mình.
Không một tiếng tủm lớn nào vang lên.
Họ đã nhảy khỏi Tri-Core khi nó đang di chuyển khoảng 200 km/giờ và bị luồng gió khổng lồ của một đệm khí xung quanh nó đẩy đi. Quenser và Heivia nảy mấy lần trên mặt nước như một hòn sỏi phẳng bị ném trên sông trước khi cuối cùng cũng phá vỡ mặt nước và chìm xuống.
Một tiếng nổ chấn động vang lên.
Chỉ trong chớp mắt, họ đã bị đẩy ra hơn 150m khỏi Tri-Core.
Ngay sau đó, hai Object lại bắt đầu giao tranh toàn lực bằng vũ khí chính của mình. Họ đã cách khá xa Tri-Core, nhưng những rung chấn lan qua mặt biển vẫn như muốn xé nát cơ thể họ.
"Đủ rồi! Không đời nào chúng ta theo nổi trận chiến thế này!"
Quenser vừa ngoi được lên mặt nước đã gần như bật khóc mà hét lên.
Heivia gào lên trong tuyệt vọng từ gần đó.
"Này, cậu đặt vài quả thuốc nổ lúc nãy rồi đúng không!? Kích nổ ngay đi! Chúng ta suýt chết khi lắp chúng đấy, phải thu lại chút gì chứ!"
"Được thôi! Đây là kết tinh của những nỗ lực của chúng ta!"
Bị cơn phấn khích lạ thường kích thích, Quenser lập tức truyền tín hiệu kích nổ.
Ngay sau đó, ngọn lửa đỏ rực bùng lên trên không.
Một trong các bồn dầu hình trụ gắn vào phần nổi của Tri-Core đã phát nổ.
Sóng xung kích lan ra và quất mạnh vào Quenser và Heivia. Đầu họ bị dìm xuống dưới mặt nước và họ phải vùng vẫy trồi lên một lần nữa.
"Ueh… Chết tiệt. Bị phản ngược lại chứ…"
"Nhưng phá hủy cái bồn mà chúng ta dùng làm lá chắn cũng tính là gây thiệt hại chiến lược à? Mục tiêu của chúng là vận chuyển dầu thô đó đến một căn cứ địch mà."
"Khoan đã… Dù là chiến lược cắt nguồn cung, như vậy liệu có ổn không? Ý tớ là… dầu loang chắc sẽ phá hủy cả biển mất?"
"Tớ chắc là cấp trên đã tính trước chuyện này và chuẩn bị biện pháp xử lý rồi. Sau trận chiến, sẽ có tàu chuyên dụng đến và hút sạch nó. Nếu họ nhất quyết bảo chúng ta giao nộp hết số dầu cướp được, ta cứ quẳng họ xuống biển rồi bảo tự đi mà thu. Lúc này, tớ quan tâm hơn đến chuyện Tri-Core thế nào hơn."
Họ nhìn về phía Tri-Core với khói đen đang bốc lên.
Và họ chẳng hề vui sướng gì cả.
"Chết tiệt. Cái Object chết tiệt đó vẫn còn nguyên!"
"Ừ, tớ chẳng thấy dấu vết hư hại nào ở phần nổi cả. Khỉ thật, làm sao mà đánh chìm được cái thứ đó chứ!? Với chỗ thuốc nổ chúng ta có thì làm nổi không!? Aaaa! Tớ chỉ muốn ném hết vào nó rồi cút khỏi đây!"
Đúng lúc ấy, Froleytia tiến lại gần họ trên một chiếc xuồng cứu sinh có gắn động cơ nhỏ. Cô cắn một miếng pho mát nhỏ (chắc nó là từ khẩu phần khẩn cấp) và chẳng hề để tâm đến việc đồ lót bên trong của cô đang bị lộ qua bộ quân phục ướt sũng của mình.
"Ừ thì, vẫn có khả năng hai cậu thoát khỏi chỗ này đấy."
"Froleytia!? Ngài biến đâu suốt vậy!?"
"Cô kiếm cái xuồng cứu sinh đó ở đâu vậy!? Và miếng phô mai đó là sao!? Họ dự trữ thứ đó trên xuồng cứu sinh à!? Nhìn ngon hơn khẩu phần chúng tôi ăn hằng ngày nhiều! Tôi cũng muốn ăn đồ như thế!"
Froleytia phớt lờ hai tên ngốc đang la ó và tiếp tục câu chuyện.
"Những gì tôi bảo hai cậu làm chỉ là gây tổn hại cho Object trong lúc chờ Công chúa đến. Giờ nổ tung cái bồn đó rồi, nhiệm vụ của ta đã xong. Bây giờ chỉ cần trao lại sân khấu cho Công chúa. Chúng ta sẽ chờ trực thăng cứu hộ đến, bám vào dây, kéo lên và bay thẳng về đất liền."
"Chỉ khi trực thăng không bị bắn rơi trong trận chiến kia."
Heivia lẩm bẩm.
Tri-Core đã rời xa họ để giao chiến với Công chúa, nhưng tầm bắn của vũ khí trên Object được tính bằng ki-lô-mét, nên chẳng thể gọi là an toàn được.
Một chiếc trực thăng quân sự lớn từ hướng đất liền lao đến. ra-đa của Tri-Core chắc chắn đã thấy nó, nhưng không thèm chú ý. Nó đang dồn toàn bộ tập trung để đấu với Object của Công chúa. Rõ ràng rằng lính thường, xe tăng hay tiêm kích đều không thể làm trầy xước Object. Thật thảm hại nếu bị trúng hỏa lực của Công chúa trong lúc cố bắn hạ một con ruồi vô hại.
Trực thăng lơ lửng ngay phía trên ba người đang nổi giữa biển. Khi nó giữ độ cao khoảng 10m, một sợi dây chuyên dụng cho cứu hộ được thả xuống.
Froleytia nói.
"Xin lỗi, nhưng phải theo cấp bậc quân hàm. Nếu tôi không lên trước, người ta có thể nói hai cậu sợ chết đến mức phớt lờ cả quy định."
"Nếu cô có dấu hiệu kéo dây lên trước khi bọn tôi lên, tôi sẽ gắn kíp nổ vào Hand Axe và ném thẳng vào trực thăng."
Heivia nói với vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc.
Quenser thì nhìn về phía xa, nơi hai Object đang giao chiến. Công chúa lượn trái lượn phải để tránh hỏa lực, còn Tri-Core tấn công bằng các khẩu railgun khổng lồ trong khi di chuyển vòng quanh. Trong trận chiến giữa các Object, không có gì là chắc chắn. Thế tấn công và phòng thủ thay đổi liên tục, căng thẳng chẳng khác phút cuối trận chung kết World Cup khi tỉ số còn 0-0.
"Đừng đứng đó mơ màng nữa, Quenser! Đến lượt cậu rồi!"
Tiếng hét từ trên cao làm Quenser giật mình. Khi ngước lên, cậu thấy Heivia và Froleytia đã ở trong trực thăng vận tải. Heivia đang thò người ra khỏi cửa mở.
"Sao? Cậu muốn ở lại học thêm cho đúng cái tên sinh viên chiến trường à!? Đạn lạc có thể bay sang bất cứ lúc nào đấy, bọn tôi không chờ cậu lâu hơn được đâu!"
Quenser vội vã chộp lấy sợi dây cứu hộ dày đang đung đưa bên cạnh. Chiếc mô-tơ lớn gầm lên và cuốn dây lại, nhấc cậu lên không trung.
Chỉ khoảng 30 giây sau, cậu đã lên đến nơi.
Để giữ thăng bằng cho thân mình lắc lư theo sợi dây, Quenser đặt chân lên mép sàn trực thăng. Có vẻ như chiếc trực thăng này vốn được trang bị cho nhiệm vụ cứu hộ trên biển, bên trong chất đầy bộ đồ lặn, bình dưỡng khí, các loại dụng cụ như cờ lê và khoan vận hành bằng khí nén dưới nước cùng cả một thiết bị gọi là aqua scooter, một thứ trông như ván nổi gắn động cơ.
"Được rồi, lên hết rồi! Rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt!"
Froleytia hét to về phía buồng lái.
Trực thăng nghiêng đầu và lao vút đi, rời xa trận chiến giữa hai Object.
"Thảm họa thật."
Heivia lầm bầm, mắt nhìn xuống mặt biển.
Xung quanh những cỗ máy khổng lồ đang càn quét kia có vô số mảnh vỡ trôi nổi. Tất cả những gì còn sót lại từ các khu căn cứ bảo trì ngoài khơi, những nơi mà lẽ ra Quenser và mọi người phải chờ đợi giờ chỉ còn là phế tích.
"Dù được dựng vội, nhưng cũng có đến hai, ba chục khu căn cứ như vậy. Thế mà giờ chẳng có thứ gì còn nổi được. Toàn bộ đã chìm xuống đáy, chỉ còn mấy trụ chống nhô lên mặt nước."
"May mà hầu hết lính đều kịp nhảy xuống biển ngay khi Tri-Core tấn công. Vì thế mà mới có nhiều trực thăng cứu hộ đến như vậy."
Quenser đưa mắt ra xa. Cậu đếm được bốn, năm chục chiếc trực thăng. Chắc chúng được điều động từ mọi cảng và căn cứ hải quân lân cận. Không phải tất cả đều là trực thăng cứu hộ, nhiều chiếc là loại vận tải hoặc trinh sát. Tất cả đều đang lơ lửng, thả dây xuống vớt những người lính lên từ mặt nước như cách cậu vừa được kéo lên.
"Không ngờ nhiều người sống sót đến vậy…"
Heivia khẽ nói.
Froleytia lau nước biển khỏi chiếc trâm dài cài tóc rồi khẽ thở dài.
"Object chính là hiện thân của chiến tranh. Cho dù nối liền 10 tàu sân bay hạt nhân rồi gắn một khẩu pháo cao 40m lên thì vẫn chẳng đánh bại nổi những con quái vật đó. Nhìn cách chúng di chuyển đi… ngay cả nhà vô địch võ thuật cũng không di chuyển được như vậy."
Phán đoán thời điểm đối thủ khai hỏa chỉ từ chuyển động nhỏ nhất của khẩu pháo, Object của Công chúa lập tức lao sang trái rồi vọt sang phải để tránh đường đạn railgun, đồng thời phản đòn lại. Tri-Core thì xoay mặt giáp dày nhất về phía trước, chấp nhận trúng đạn nhưng tránh được cú đánh chí mạng.
Như Froleytia nói, trận chiến ấy giống một trận tỉ thí võ thuật hơn là chiến tranh bằng tăng hay tàu chiến.
"Pháo sáng hay mồi nhử cũng chẳng lừa nổi hệ thống ngắm bắn của chúng. Núp sau vật chắn rồi bắn tỉa từ xa cũng vô dụng. Giữa chiến trường trống trải thế này, chúng vẫn né được đòn tấn công vối tốc độ gần Mach 10. Xe tăng hay tiêm kích thì đối đầu kiểu gì đây?"
Bất chợt, Quenser xô Heivia sang một bên rồi nhào hẳn ra cửa trực thăng đang mở, như thể có điều gì đó dưới kia đang kéo lấy tầm mắt của cậu.
"Chờ một chút. Có gì đó hơi lạ về những chuyển động của Công chúa!"
"Ý cậu là sao? Nó vẫn là trận chiến khó dự đoán như mọi khi thôi."
"Không, Quenser nói đúng."
Froleytia nói khi cô với lấy chiếc ống nhòm trong trực thăng.
"Công chúa đã bắn ít đi trong một lúc rồi. Cô ấy đã không bắn dù rõ ràng có cơ hội bắn trúng Tri-Core."
"Nghĩa là sao?"
"Nhìn kìa!"
Quenser hét lên, đồng thời chỉ tay về một hướng.
Ngay sau đó, một trong những khẩu railgun của Tri-Core khai hỏa. Sóng xung kích từ nó với tốc độ gần Mach 10 tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng, dù railgun không dùng thuốc súng để bắn.
Tri-Core không nhắm vào trung tâm Object của Công chúa.
Viên đạn railgun nhắm vào phần cuối của những khẩu pháo chính trên Công chúa.
"Nó đã quyết định đây sẽ là một trận chiến kéo dài và đang cố bào mòn sức tấn công của cô ấy."
Quenser rên lên.
"Object được bao phủ bởi lớp giáp dày như hầm trú ẩn hạt nhân, nhưng phần cuối của dàn pháo thì khác. Nếu tớ nhớ đúng, một trong những chiến thuật tốt nhất để chống lại một Object mà không dùng một Object khác là dùng một loại vũ khí tạo ra nhiệt lượng ngang với vũ khí hạt nhân và dùng nó để làm biến dạng vũ khí của Object."
Tất nhiên, một Object có hơn 100 loại vũ khí. Dù một quân đội bình thường dùng vũ khí hạt nhân, họ cũng chỉ có thể làm biến dạng 20 hay 30% số đó. Bởi chỉ cần còn một vũ khí hoạt động, Object cũng đủ sức để quét sạch cả một đạo quân, làm như thế vẫn chưa đủ để phá hủy hoàn toàn một Object.
Nhưng nếu chiến thuật đó được dùng trong trận chiến giữa các Object thì sao?
Cả hai Object khổng lồ đều được bao phủ bởi giáp cứng và số vũ khí mà kẻ địch có thể dùng để xuyên thủng lớp giáp đó rất hạn chế. Dù một Object có 100 vũ khí, chỉ những vũ khí chính mới có thể phá hủy được một Object khác.
Vậy nếu tất cả những vũ khí có thể phá hủy Object đều bị vô hiệu hóa thì sao?
"Khỉ thật! Cứ thế này thì cô ấy sẽ thua mất!"
Heivia hét lên.
Quenser là một sinh viên đã nghiên cứu thiết kế của các Object và Heivia là một phân tích viên, người tìm kiếm đặc điểm và điểm yếu của Object địch từ dữ liệu thu thập trên chiến trường.
Đó là lý do họ hiểu rõ điều đó.
Object của công chúa vẫn đang chiến đấu, nhưng 5 trong số 7 khẩu coilgun chính đã trở nên vô dụng. Rõ ràng chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi toàn bộ vũ khí chính không thể sử dụng được nữa.
Quenser nhìn Object của Công chúa khi nó bị dồn vào thế phòng thủ. Ánh mắt cậu lại hạ xuống đôi tay mình. Cấp trên đã cung cấp cho cậu một lượng lớn thuốc nổ Hand Axe để gây tổn thất cho Tri-Core càng nhiều càng tốt.
"Này, khoan đã."
Một nụ cười gượng gạo hiện lên trên mặt Heivia khi cậu nhận ra Quenser đang nhìn chăm chăm vào thuốc nổ.
"Tớ nghĩ tớ biết cậu đang nghĩ gì, nhưng dừng lại đi. Không thể đâu."
"Nếu cứ vậy, Công chúa sẽ bị đánh chìm."
Quenser nói như thế khi cậu lại nghiêng người ra ngoài cửa trực thăng để quan sát tình hình.
"Tớ phải giúp cô ấy trước khi cô ấy thua."
"Cậu sẽ chết đấy! Và chúng ta đã làm khá nhiều rồi! Con Tri-Core đó là một con quái vật đủ trâu để tiếp tục vận hành sau khi chúng ta leo lên boong của nó, đặt thuốc nổ và cho nổ tung cái bồn dầu khổng lồ đó! Cậu định đặt thêm thuốc nổ ở đâu để khiến nó hư hại nữa chứ!? Chỉ cần đến gần trận chiến đó thôi cũng đủ để cơ thể cậu bị nghiền nát như thịt băm rồi!"
"Nhưng nếu tớ không làm gì, Công chúa sẽ chết!"
Quenser nhìn thẳng vào mắt Heivia.
"Ở Alaska, chúng ta đã học được nhiều hơn cả mức chúng ta từng muốn, rằng Objects đồng nghĩa với chiến tranh. Cậu quên cái thảm kịch chờ đợi phần còn lại của binh lính khi chúng ta mất Object rồi sao!? Objects mạnh mẽ nhưng không bất khả chiến bại. Điều đó có nghĩa là chúng ta không thể chỉ dựa vào Công chúa, nhưng nó cũng có nghĩa chúng ta có thể làm được điều gì đó với Tri-Core, phải không!?"
"Không, dừng lại đi! Nếu tiếp cận bằng cái trực thăng chậm chạp này thì chúng ta sẽ bị bắn rơi ngay lập tức!"
"Tớ chưa bao giờ nói sẽ đến đó bằng trực thăng."
"Dừng lại, tên ngốc này! Chết tiệt!"
Quenser phớt lờ Heivia và nhảy ra khỏi cửa trực thăng đang mở. Chỉ vài giây sau cậu đã chạm mặt biển từ độ cao 10m. Cậu lao xuống xuyên qua mặt nước cứng như bê tông và chìm sâu vào bên dưới.
"Pphah! Chết tiệt!"
Đầu cậu bật lên khỏi mặt nước và cậu vừa đạp nước vừa nhìn quanh.
Chiếc trực thăng chở Heivia và Froleytia không hề có dấu hiệu muốn hỗ trợ cậu, nhưng nó cũng không bay đi và bỏ mặc cậu lại.
"Mấy người đúng là bọn mềm lòng thật."
Quenser không khỏi mỉm cười.
Bản thân Quenser không hề có ý định đối đầu trực diện với Tri-Core.
Nếu làm vậy thì còn lâu mới thắng.
Dù lý do có cao cả đến đâu, dù có bao nhiêu thứ cần bảo vệ, một Object vẫn sẽ tàn sát một người lính bằng xương bằng thịt không một chút do dự.
Chỉ cần quyết tâm là sẽ có phép màu xảy ra, chuyện đó không tồn tại trong thực tế.
Nhưng Quenser đã học được một điều ở Alaska.
Cậu không cần phải đối đầu trực tiếp với Object.
Cậu có thể vòng ra phía sau.
Yếu tố biến điều không thể thành có thể không phải là sức mạnh, mà là trí óc. Cậu phải cân nhắc mọi thứ đến mức cực hạn, nghĩ đến mức cháy cả đầu, và tìm ra một cách, một phương pháp, một kỹ thuật nào đó để đánh bại kẻ thù. Chỉ khi suy nghĩ đến giây phút cuối cùng thay vì liều mạng xông vào thì cậu mới có thể giành được một chiến thắng không tưởng.
Vừa đạp nước, Quenser nói với Heivia qua radio.
"Giờ thì… Đến lúc tìm một điểm yếu rồi. Con quái vật khổng lồ đó có ba lò phản ứng thay vì một như bình thường, vậy có lẽ sẽ có thiếu sót nào đó từ việc này."
"Đồ đần. Điểm yếu đâu dễ tìm như thế. Object đó được chế tạo riêng cho hải chiến. Khác với loại đa nhiệm như của Công chúa, nó không có bất kỳ điểm mù trong thiết kế nào khi ở trên mặt nước. Đó là cách mà con quái vật đó được thiết kế."
"Nó được thiết kế cho hải chiến… Nhưng nếu vậy…"
Quenser vừa bơi về phía cuộc chiến vừa vắt óc suy nghĩ.
(Nhưng chuyển động của nó lại đơn điệu quá… Như thể nó không quen với việc chiến đấu vậy.)
Khi cậu nhìn Tri-Core quay sang phải khi nó chạy theo đường vòng cung của Object của Công chúa, Quenser đột nhiên dừng bơi và nói vào bộ đàm.
"Khoan… Tri-Core từ đầu đến giờ chỉ quay sang phải, đúng không!?"
"Cái gì?"
"Kể từ khi trận chiến bắt đầu, Tri-Core chỉ quay sang phải! Nó có hơi di chuyển sang trái trong các tình huống khẩn cấp, nhưng nó chưa hề bo một vòng lớn sang trái từ đầu đến giờ, đúng chứ!?"
Quenser nhanh chóng nói ra ý tưởng khiến cậu cảm thấy nóng ruột của chính mình.
"Từ lúc nó cố nghiền nát chúng ta bằng neo cá mập, nó chưa từng quay trái dù chỉ một lần! Khi nó tấn công căn cứ bị phá hủy một nửa ở cự ly gần, nó lẽ ra chỉ cần quay theo chiều nào mà có thể đưa một trong các khẩu pháo vào tầm bắn nhanh nhất. Tuy nhiên, nó chưa từng quay ngược chiều kim đồng hồ. Không có cái Object chuyên dụng cho hải chiến nào lại thiếu khả năng cơ bản như vậy! Chắc chắn phải có chuyện gì đó xảy ra khiến nó không thể quay sang trái! Nếu chúng ta có thể xoáy sâu vào đó…!"
"Cậu nói là có chuyện gì đó xảy ra."
Heivia đáp lại trong ngờ vực trong khi đang nghiêng người ra ngoài trực thăng nhìn qua ống nhòm.
"Nhưng tớ đâu thấy có gì sai đâu. Không có gì bất thường ở các phao nổi hay lớp đệm khí. Cân bằng của nó hoàn toàn ổn định. Ít nhất là không có gì sai mà tớ có thể nhìn thấy từ đây."
"…"
Rõ ràng là có, nhưng Heivia lại không thể nhìn thấy gì.
Vậy thì vấn đề nằm ở nơi trực thăng không quan sát được.
Vậy thì…
"Dưới nước…?"
Quenser thì thầm.
"Này, thả cái aqua scooter trong trực thăng xuống đi. Là cái thứ trông như tấm ván lướt nước có gắn động cơ ấy!"
"G-gì cơ? Nếu chúng ta không rời khỏi đây sớm, việc Tri-Core cứ quay phải liên tục sẽ khiến chúng ta nằm ngay trên đường nó đi tới đấy!"
"Thế thì quá hoàn hảo! Tớ đã tìm ra điểm yếu của Tri-Core rồi!"
"?"
Một khối nhựa to bằng ngăn kéo nhỏ của một cái bàn thép rơi từ cửa trực thăng xuống mặt nước. Cùng lúc đó, trực thăng nhanh chóng rời khỏi khu vực vì Tri-Core đang tiến đến gần họ.
Quenser nắm lấy cục nhựa đang nổi trên nước và nhấn một nút để lấy ra một bình dưỡng khí nhỏ bằng lon xịt tóc. Cậu đặt mặt nạ trong suốt có mùi nước biển lên miệng và nhấn nút khởi động để bật động cơ bên trong.
Về cơ bản, một aqua scooter đúng như những gì Quenser đã nói: một tấm ván trượt có gắn động cơ. Bằng cách lặn xuống và dùng nó, cậu có thể di chuyển trong nước nhanh hơn nhiều so với chỉ dùng chân.
"Quenser! Lặn xuống! Tri-Core đang hướng về phía cậu!"
Heivia nói qua bộ đàm.
Quenser nhìn sang và thấy cỗ máy dài 150-180m đang trượt ngang về phía cậu. Từ 50 km/h, khối phao của nó giống như vách đá đó đang tiến đến với tốc độ đáng sợ, khoảng 200 km/giờ.
Không có dấu hiệu nào rằng nó biết Quenser đang ở đó.
Không một khẩu nào trong khoảng 100 vũ khí của nó quay về phía cậu.
Nó có lẽ đang tập trung vào trận chiến với Object của Công chúa. Nó không có thời gian quan tâm đến việc một người lính bị nghiền nát trong quá trình đó.
Trước đó, cậu đã xoay sở trốn thoát khỏi Tri-Core bằng cách lặn xuống nước, vậy nên, lần này cậu cũng vội vã lặn xuống.
Tuy nhiên, lần này cậu không hề định trốn.
Cậu đang lao xuống để gây sát thương chí mạng cho Tri-Core.
Khi cậu lướt qua làn nước biển, Quenser chui xuống bên dưới Tri-Core… Hay đúng hơn, Tri-Core đã lướt qua phía trên cậu khi cậu lặn xuống.
Quenser chỉnh lực đẩy của aqua scooter lên mức tối đa để không bị bỏ lại phía sau.
Và cậu nhìn chằm chằm vào một cấu trúc khổng lồ đã bị giấu dưới mặt nước.
(Những mỏ neo cá mập!)
Khi Tri-Core di chuyển vòng quanh để trêu đùa Công chúa, Quenser nhằm vào thời điểm nó giảm tốc nhất, cậu buông aqua scooter ra và túm lấy tấm lưới gắn đầy mìn đang mắc vào neo cá mập. Dù vậy, nó vẫn đang di chuyển với tốc độ 50 km/giờ. Nó giống như việc bám vào hông một chiếc xe buýt để đi nhờ vậy.
(Uoooooooooohhhhhhhhhhh!)
Neo cá mập là một trong ba cấu trúc cột thép khổng lồ được thả thẳng xuống từ ba thân chính của Tri-Core. Chúng hoạt động như những quả tạ nhằm giữ cân bằng cho Object, giống như một món đồ chơi tự đứng dậy được. Đó là bộ phận cần thiết đối với một Object để thực hiện những cú rẽ gắt ở tốc độ cao.
Cả ba neo cá mập đều có thể kéo dài và thu lại như dùi cui cảnh sát. Bằng cách thay đổi độ dài tương ứng với độ nghiêng của Tri-Core, trọng tâm của Object có thể được điều chỉnh. Như vậy, nó sẽ không bị lật úp ngay cả khi di chuyển nhanh bằng năng lượng khổng lồ từ các lò phản ứng của nó.
Tri-Core dùng phương pháp giống tàu đệm khí làm thân chính nổi lên chỉ vì như thế nó có thể di chuyển nhanh hơn. Lực cản từ nước có thể được giảm xuống tối thiểu nếu bản thân nó không ở trong nước.
Dù vậy, 3 mỏ neo cá mập vẫn tạo ra lực cản nước rất lớn.
Tại sao nó lại làm điều đó?
Bởi vì mỏ neo cá mập quan trọng đến mức Object không thể vận hành nếu thiếu chúng.
Tuy nhiên…
(Chức năng đó đã bị vô hiệu hóa một phần do tấm lưới bị vướng vào nó.)
Tri-Core đã lao xuyên qua tấm lưới vì nó cho rằng mìn sẽ không gây ra tổn hại thực sự nào cho nó. Và nó đã đúng. Tuy nhiên, nó không ngờ rằng tấm lưới lại mắc vào khe của một trong những neo cá mập.
Do vậy, cái mỏ neo cá mập đó không thể di chuyển được nữa.
(Nếu Tri-Core xoay quá nhiều sang bên trái, nó sẽ mất thăng bằng và lật ngược. Để không tự hủy như vậy, Tri-Core đã buộc phải chiến đấu với Công chúa trong khi chỉ xoay sang bên phải!)
Khi nghĩ về điều đó, Tri-Core đã không còn cho cảm giác giống như một Object bất khả chiến bại, giống như khi nó phá huỷ các khu vực căn cứ bình thường mà Quenser và những người khác đã ở đó. Bình thường, nó sẽ lao vào trung tâm lực lượng của kẻ địch và thổi bay mọi thứ theo mọi hướng. Lý do nó không làm như vậy có lẽ là vì nó sợ rơi vào tình huống mà nó bị buộc phải xoay sang trái.
Nhưng biết điều đó khiến mọi thứ dễ dàng hơn nhiều.
(Nếu chỉ mất kiểm soát một neo cá mập đã là một trở ngại lớn như vậy, mất thêm cái nữa sẽ hoàn toàn phá huỷ cân bằng của nó!)
Đó là lý do Quenser đã mang theo tất cả chất nổ mà cậu có thể mang được.
Cậu đã mang theo chất nổ dẻo được gọi là Hand Axe.
Cậu nghĩ rằng chất nổ sẽ không đủ để làm gì đối với cáo Object cứng cáp kia, nhưng đã có một thứ dễ sử dụng hơn nhiều được chuẩn bị sẵn ngay trước mắt cậu: tấm lưới phủ đầy mìn có kích thước bằng những quả bóng dùng trong lễ hội thể thao. Tấm lưới ấy đã bị xé rách đến mức nó kéo lê ra phía sau mỏ neo cá mập khoảng gần 350m.
Quenser cắm kíp điện vào Hand Axe và đặt nó cạnh các quả mìn.
Với chúng, cậu có thể làm chìm Tri-Core.
(Được rồi, mọi thứ đã xong… wah!?)
Tri-Core đột ngột xoay sang phải khiến Quenser bị văng đi. Bàn tay cậu bị cuốn khỏi tấm lưới và dòng nước khủng khiếp tạo ra bởi neo cá mập khổng lồ cuốn cậu trôi đi trong nước.
Chẳng mấy chốc, cậu đã ở cách khá xa Tri-Core.
Tuy nhiên, cậu đã làm xong mà mình điều cần làm.
Quenser đạp chân đưa đầu lên khỏi mặt nước rồi tháo chiếc mặt nạ trong suốt khỏi mặt mình.
Trên tay cậu là chiếc radio dùng để gửi tín hiệu kích nổ cho Hand Axe.
"Bắt đầu thôi!"
Khi Quenser nhìn vào sự bóng hình tựa như ngọn núi của Tri-Core, cậu nhấn nút bằng ngón cái.
Một tiếng nổ bị nghẹt vang lên, và những bong bóng rộng hơn 10m vỡ tung lên mặt nước từ dưới Tri-Core.
Và nó chưa kết thúc ở đó.
Sóng xung kích không chỉ truyền trong không khí. Sóng xung kích do vụ nổ gây ra lan đi và giáng vào cả cơ thể Quenser không thương tiếc. Cậu gập người lại trong nước như thể bị đánh vào bụng.
Vụ nổ ở neo cá mập, thứ giữ cân bằng cho Tri-Core khiến nó dừng lại trong chốc lát khi đang xoay sang phải để đuổi theo Object của Công chúa.
"Khụ Khụ!?"
"Này, cậu có gắn Hand Axe lên mỏ neo cá mập không!?"
"Ừ, và tớ đã cho những quả mìn khổng lồ nổ cùng với nó. Như vậy thì sẽ…"
"Đồ ngốc. Không đơn giản thế đâu! Tri-Core đã di chuyển suốt từ nãy đến giờ sau khi đâm xuyên qua tấm lưới đó, nó đã kích nổ không ít mìn rồi! Cho nổ thêm bằng Hand Axe cũng chẳng gây hại gì cho mỏ neo cá mập khổng lồ đó đâu!"
Tri-Core chuyển động một trong những vũ khí của nó.
Cuối cùng, nó quay một trong hơn 100 khẩu súng của mình lại, như để phô bày cơn giận của mình đối với một con bọ dám đốt nó.
Nó không dùng một trong những khẩu pháo chính đang nhắm vào Object của Công chúa.
Tuy nhiên, bất kỳ thứ gì trên Tri-Core cũng đủ để đánh chìm một chiến hạm bình thường. Không cần hỏi cũng biết điều gì sẽ xảy đến với một binh lính bằng xương bằng thịt.
"Chết tiệt. Tri-Core trở nên nghiêm túc rồi! Này, Quenser, bọn tớ sẽ thả toàn bộ tên lửa gây nhiễu và khói che chắn, nhưng đừng trách tớ nếu nó vô dụng đấy! Không thể làm hỏng những mỏ neo cá mập đó chỉ với mấy chất nổ kiểu đó đâu!"
Heivia tuyệt vọng mà nói.
"Tớ đâu có định làm thế."
Quenser đáp lại một nụ cười ngạo nghễ hiện trên môi.
"Tớ định cho nổ tung cái lưới mắc vào Object cơ!"
Vụ nổ Quenser gây ra đã xé toạc tấm lưới khổng lồ mắc trên mỏ neo cá mập và khiến nó bung ra.
Tấm lưới bung ra hết cỡ như một lá cờ trong gió, và do chính dòng chảy mà những mỏ neo cá mập tạo ra, nó đã quấn luôn lên một trong các mỏ neo cá mập khác.
Cho đến lúc đó, chỉ một trong ba mỏ neo cá mập bị vô hiệu do bị vướng vào lưới.
Nhưng Quenser đã làm cho tấm lưới cuốn thêm cái thứ hai. Lưới trườn vào các khe của mỏ neo cá mập khiến nó không thể hoạt động được nữa. Khả năng giữ thăng bằng của Object lại bị giảm xuống.
Và rồi…
Phần 7
Với một tiếng gầm rung vang dội, Tri-Core khai hỏa về phía Quenser.
Tuy nhiên, quả đạn đó không thực sự trúng cậu. Một lượng nước khổng lồ bị hất tung lên, và Quenser bị dòng nước xoáy ném đi dữ dội. Cậu không chết. Một cỗ máy bất khả chiến bắn thẳng vào cậu, vậy mà cậu vẫn sống.
Lý do rất đơn giản.
Quenser nhìn chằm chằm Tri-Core khi nó bắt đầu hành động khác thường.
"Objects luôn mang trọng lượng ở một quy mô không tưởng, và Tri-Core có ba khối cầu là thân chính. Có lẽ vì thế mà nó chỉ được dùng trong các trận hải chiến. Nếu dùng chân để chống đỡ thứ khổng lồ đó trên đất liền, chúng sẽ bị nghiền nát dưới sức nặng của chính nó."
Một âm thanh đáng sợ vang lên khắp chiến trường.
Thân Tri-Core đã được tạo ra một cách hoàn hảo, không có một lỗi nhỏ nào, vậy mà giờ đây, nó rõ ràng đang cong lại từng chút một. Quang cảnh đó như thể một dãy núi được hình thành bởi những mảng địa tầng va vào nhau vậy. Tiếng rên cứ tiếp diễn và trung tâm của Object hình chữ A phồng lên, như bị một bàn tay khổng lồ bẻ gập đối xứng lại.
"Khối lượng đó mang trong nó một năng lượng tiềm ẩn khổng lồ. Khi có các mỏ neo cá mập giữ thăng bằng thì còn đỡ. Nhưng một khi chúng không hoạt động, thân chính của Tri-Core phải tự gánh lấy sức nặng phi lý đó mỗi khi nó di chuyển. Giống hệt như một võ sĩ aikido dùng chính trọng lượng của đối thủ để quật ngã hắn!"
Tri-Core đang giãy giụa.
Nhưng đã quá muộn.
Hình dạng khổng lồ của Tri-Core đã cong lại thành hình chữ N thường. Bất cứ ai cũng có thể đoán được số phận đang chờ nó.
Một tiếng động khủng khiếp truyền đi khắp eo biển Gibraltar.
Như một phân cảnh trong một quảng cáo xúc xích, Tri-Core bị bẻ cong quá giới hạn và gãy làm đôi. Bị chính trọng lượng của mình nghiền nát, Tri-Core bắt đầu chìm sâu vào biển. Các phao nổi bị phá hủy và động cơ đệm khí không còn vận hành nũa, nó không còn cách nào để nổi lên được.
Ngay trước khi Tri-Core chìm hẳn, một vụ nổ nhỏ trên đỉnh và một khoang thoát hiểm bắn ra. Tên phi công Elite của địch đã bỏ cuộc. Quenser đã đánh bại Tri-Core.
Quenser ngước nhìn chiếc trực thăng bay trên đầu và cười như một thằng ngốc.
"Hahaha! Cuối cùng mấy người cũng quay lại rồi à, lũ rùa bò! Đầu tiên là Water Strider ở Alaska, rồi giờ là cái này! Vậy là hai chiếc do tôi hạ rồi đó! Tôi sẽ được bao nhiêu huân chương đây!? Dù chỉ là sinh viên chiến trường, nhưng biết đâu tôi sẽ ngang tầm trung tá luôn ấy chứ!"
"Khoan đã! Chưa xong đâu! Mau thoát ra khỏi đó!"
"Hả? Tri-Core đang chìm xuống đáy mà…"
"Đúng, và một con sóng lớn như sóng thần đang lan ra từ chỗ nó chìm! Nhìn nó giống như sóng do thiên thạch va vào biển ấy!"
Quenser quay đầu lại trong kinh hoàng và nhìn thấy một bức tường.
Một bức tường nước cao 20m.
Từ vị trí của cậu, nó chẳng khác gì một tòa nhà đang đổ sập xuống. Cậu thấy chiếc trực thăng phía trên vội vã bay lên để tránh nó.
(Đùa à!)
Ngay cả dư âm của cuộc chiến ấy cũng đủ để giết một người lính bằng xương bằng thịt.

Ngay khoảnh khắc cuối cùng, khi bức tường nước ấy sắp đổ sụp xuống, Quenser mới thực sự nhận ra Objects khổng lồ đến mức nào. Cả năm giác quan của cậu vỡ vụn, và cậu hoàn toàn mất đi cảm nhận về thế giới bên ngoài.
(Khụ… khụ!)
Chết.
Giữa những cảm giác rối loạn ấy, từ đó đã nổi lên trong tâm trí cậu.
Nhưng Quenser không bị nghiền nát.
Có thứ gì đó đã đỡ lấy cơ thể cậu và ngăn không cho cậu bị cuốn đi.
"?"
Vài giây sau, con sóng cao 20m cuối cùng cũng trôi qua.
Quenser ngơ ngác nhìn xung quanh, cậu không hiểu vì sao mình vẫn tồn tại. Và rồi cậu nhận ra…
Object của Công chúa đã vòng đến phía cậu khi cậu bị cuốn đi và vươn cánh tay của khẩu pháo chính ra để đỡ lấy cậu. Quenser nằm vắt ngang lên đầu nòng pháo dài 40m như một cái chăn phơi trên dây.
"Xin chào."
Tiếng Công chúa vang ra từ loa ngoài, thứ vốn được dùng để buộc quân địch đầu hàng sau khi Object tiêu diệt sạch đối phương.
"Cảm giác được cưỡi lên thứ mà anh yêu thích thế nào?"
Phần 8
Và thế là Quenser, Heivia và Froleytia vẫn sống. Ba người họ đang ngồi trên một chiếc máy bay vận tải khổng lồ vừa cất cánh khỏi căn cứ quân sự.
Trong tay mỗi người là một chiếc hamburger to đến mức mà các chuyên gia dinh dưỡng sẽ ngất đi nếu nhìn thấy nó, đó là loại mà họ chẳng bao giờ được chạm vào nếu chỉ quanh quẩn trong căn cứ. Tình yêu Nhật Bản của Froleytia lại lên tiếng: chiếc burger của cô không có miếng thịt bò nào, mà thay vào đó là một miếng tatsuta-age giòn rụm.
Đôi môi nhợt nhạt, nhỏ nhắn của cô khẽ nhúc nhích.
"Tôi cứ tưởng sau nhiều tháng chỉ gặm khẩu phần khô khốc vô vị, sẽ chẳng còn có gì có thể khiến tôi thưởng thức trọn vẹn hương vị của đồ ăn nữa. Vậy mà xem này, món ngon thì vẫn là món ngon. Chỉ cần cắn một miếng thôi đã đủ để tôi nhớ rằng mình vẫn là một sinh vật biết tận hưởng."
"Xin lỗi vì chen ngang bài diễn văn mang đầy tính triết học lúc cô đang ăn."
Heivia cằn nhằn.
"Nhưng cô có thể thôi vắt chéo chân trong cái váy bó sát đó không? Xin hãy nghĩ tới cảm giác của cấp dưới đang ngồi ngay trước mặt cô đi."
"Hửm? Không thích à? Tôi đang đặc biệt ban thưởng cho các cậu đấy chứ. Đừng bảo rằng cậu có thể né sức hấp dẫn của cái vùng cấm được tạo nên bởi tất đen và quần lót đỏ này nhé?"
"Không phải là tôi không thích… nhưng quần lót thì không nên bày ra lộ liễu như thế! Đáng lẽ nó phải là một cảnh tượng hiếm hoi, chỉ được lộ ra một cách thoáng qua mới đúng chuẩn! Không phải tôi chê gì, chỉ là như vậy mới phát huy hết tiềm năng của nó! Quần trong màu đỏ… Lại đang ướt sũng nước biển… Tất đen rách hé chút da trắng… Khốn kiếp, cô nói đúng! Tôi đang vui! Gwahhh!"
Froleytia với mái tóc ánh bạc xanh nhạt và bộ ngực đầy đặn không khỏi nở nụ cười chiến thắng khi dễ dàng đùa bỡn tên lính trẻ đầy sinh lực ấy.
"Chết tiệt, quần áo cứ dính sát vào người khó chịu quá. Nước biển đúng là dai dẳng thật. Nếu vẫn bốc mùi mặn chát thế này thì thay đồ cũng vô ích. Phải chi lúc ở cảng có đủ thời gian để tắm rửa…"
"Máy bay không có phòng tắm đâu, ngài chịu khó đến căn cứ kế tiếp thôi." Quenser đáp.
"Không hẳn thế đâu, Quenser."
Froleytia mở cái chốt của một chiếc thùng lớn đặt dưới sàn. Cô rút ra một vật lạ mắt, trông như chiếc túi chống nước gắn vòi tưới hoa bên dưới.
"Đây là vòi tắm dã chiến. Có vẻ như đám thợ lặn cũng nghĩ giống tôi."
Cô khoan thai treo chiếc túi lên móc trên trần, thân hình ướt mèm của cô khẽ lay động theo động tác.
"Ehh?"
Heivia không khỏi trợn mắt khi thấy cô còn lôi thêm một cái bể nhựa nhỏ để tránh nước tràn ra sàn.
"Ý cô là… tắm ở đây luôn hả!? Ch-chúng ta sẽ tắm cùng nhau ngay tại đây!? Tôi sẵn sàng phục vụ, thưa chỉ huy!"
"Tôi sẽ kéo rèm che lại. Tránh ra, Heivia!"
"Gyaaah!?"
Một cú đá sắc bén đá bay Heivia lăn lông lốc, trong khi tấm rèm nhựa dày được kéo ngang trên ray trần và che đi Froleytia.
Âm thanh quần áo tuột khỏi da thịt vang lên khe khẽ sau tấm rèm.
Heivia đông cứng lại giữa tư thế đang lăn rồi thì thào như kẻ tuyệt vọng trước ánh sáng thiêng liêng.
"Chết tiệt. Đúng là kiểu hành xác mà lại càng khiến người ta khổ sở."
"Ừ… đúng thế… Cậu hoàn toàn đúng, Heivia…"
Quenser đáp lại với giọng cũng run run, như đang chia sẻ nỗi thống khổ khó nói thành lời với người bạn của mình.
"Eh? Gì mà trả lời nửa vời thế? Đ-đợi đã, chỗ tấm rèm chỗ kia… có khe hở phải không!?"
"Không đâu. Hoàn toàn không. Một chút cũng không. Đừng bận tâm."
Giọng điệu bình thản đến đáng sợ của Froleytia vang lên từ sau rèm cùng tiếng nước chảy.
"Quenser, tôi đã cho phép cậu nhìn đến đồ lót rồi. Nếu định nhìn thêm nữa… chắc tôi sẽ phải đưa cậu tới phòng tra tấn đấy."
"Woah! Ngài phát hiện rồi à!?"
"Khoan, nghĩa là cậu đang nhìn thật hả!?"
Heivia gào lên.
Hai tên ngốc ấy lập tức lao vào giành giật vị trí ‘quan sát chiến lược’, nhưng Froleytia nhanh chóng nâng cấp phòng thủ, cô dùng băng keo dán chặt đường viền giữa rèm và vách máy bay. Đến khi Heivia ngẩng lên được thì chẳng còn gì để hy vọng nữa.
"Thôi nào, Heivia. Chuyện đó đáng để cậu trông thảm hại đến thế sao?"
"Kẻ vừa đạt được hết mọi thứ sẽ chẳng hiểu nỗi đau của kẻ mất trắng như tớ đâu."
Quenser đành để mặc Heivia than thở trong góc. Hơn nữa, cậu còn có điều khác bận tâm.
"Công chúa đúng là cực nhọc thật."
Cậu lẩm bẩm nhìn qua ô cửa sổ.
"Khoảng cách thì chỉ là một chuyến bay ngắn thôi, vậy mà để vận chuyển cái Object khổng lồ đó, người ta phải thay đổi cả địa hình mới được."
Sau rèm, Froleytia biến lời độc thoại của cậu thành cuộc trò chuyện.
"Ấy thế mà thứ đó lại là quái vật có thể phóng đi trên biển hay đất liền với tốc độ của tàu điện. Cuộc chiến này có thể mang nhiều cái cớ cao đẹp, nhưng cốt lõi nhất vẫn là quyền kiểm soát những tuyến đường tốt nhất để điều động Object đến bất kỳ chiến trường nào trên thế giới. Đặc biệt là các eo biển."
"Chúng ta quay lại Thời Đại Hàng Hải rồi à…"
Quenser lại phải tự ngẫm cái lý do mơ hồ mà mình đã giết chóc vì nó. Trong lúc ấy, tấm rèm dày được kéo sang một bên, vàFroleytia xuất hiện, tất nhiên là cô đã mặc đồ tử tế.
"Tada! Tắm xong rồi. Thật tiếc khi chỉ còn mấy bộ áo liền quần thô kệch này để thay, nhưng biết sao được… À, Heivia, sao cậu xị mặt ngồi thu lu vậy?"
"Làm lính dưới quyền một nữ sĩ quan quá đẹp đúng là bi ai thật…"
Heivia lầm bầm như thể linh hồn cậu sắp lìa khỏi xác. Froleytia chỉ nghiêng đầu khó hiểu.
Quenser liếc thấy thứ Froleytia đang cầm.
"Ngài vừa tắm xong mà đã nối máy tính bảng với laptop làm gì thế?"
"Hm? Cái này à? Tôi phải điều phối tuyến vận chuyển một Object ở Nam Mỹ và lực lượng hộ tống nó. Làm việc này đúng là khiến người ta thấm thía việc tốc độ điều quân có thể xoay chuyển cả cán cân thế giới như thế nào."
"Cô cứ tự nhiên. Còn tôi thì… đừng mong tôi sẽ tham gia lễ trao huân chương nữa. Tôi bỏ trốn đây!"
Heivia gắt lên.
"Cậu biết điều lệ quân đội rồi đấy?"
"Bỏ mẹ cái điều lệ ấy đi! Cứ việc đuổi tôi đi! Nếu cần một lý do, tôi sẽ cưỡng hiếp cô ngay bây giờ! Tôi chỉ nhập ngũ để có được kinh nghiệm cần thiết nhằm trở thành người đứng đầu tiếp theo của gia đình quý tộc của tôi thôi! Sau khi phá hủy hai Object bằng hỏa lực thông thường, tôi nghĩ tôi đã làm hơn cả mức đó rồi! Tôi sẽ không bao giờ quay lại chiến trường như thế nữa!"
"Cậu biết không, tôi sẽ nói chiến thắng hôm nay hoàn toàn thuộc về Quenser…"
"Ừ, theo nhiều cách! Tôi chẳng được thấy gì cả!"
"Tôi có cảm giác chúng ta đang nói về hai chuyện khác nhau rồi đấy… Heivia, cậu lạc tới chỗ nào rồi vậy? Mà thôi, tôi không rõ vấn đề là gì, nhưng đừng có khóc nữa."
Froleytia đã ngẩng lên khỏi bản đồ trên máy tính với vẻ khó hiểu, nhưng rồi bộ đàm của cô bắt đầu kêu lên. Sau một cuộc trao đổi đầy những từ ngữ chuyên môn quân sự, Froleytia cau mày khó chịu và cuối cùng ngắt kết nối sau khi đưa ra một lời chấp thuận ngắn gọn.
"Có vẻ như hai cậu gặp may rồi. Hai cậu sẽ không có một buổi lễ trao thưởng khác đâu."
"Thật hả!? Tạ ơn trời, tôi có thể về nhà rồi! Quê nhà của tôi là một quốc gia an toàn, nên mọi thứ sẽ ổn khi tôi quay về đó!"
"Ai nói các cậu được trở về nhà? Cái đó cũng bị hủy luôn rồi."
"Hả?"
Quenser và Heivia đồng thanh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Froleytia.
Froleytia nhún vai và đáp.
"Một quốc gia quân phiệt trước đây không hoạt động ở Châu Đại Dương đã có một động thái lớn. Giờ hai cậu đã phá hủy hai Object, có vẻ như cấp trên rất để mắt đến hai cậu. Họ gọi tên các cậu và yêu cầu gửi thẳng hai cậu đến Châu Đại Dương."
"Cái ĐCM!"
"Cho tôi xuống!"
"Tôi sẽ cướp máy bay đấy!"
Hai người lính hét lên phản đối, nhưng đường bay của chiếc máy bay vận tải cỡ lớn không thể thay đổi được nữa. Có vẻ như một ai đó ở rất xa đang điều khiển lộ trình của máy bay bằng cách vẽ một đường trên bản đồ trên máy tính.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
