Chương kết
Chức vị nghị viên gần như là chức vụ cao nhất trong toàn bộ Vương Quốc Chính Thống.
Ở đỉnh cao quyền lực thật sự là Quốc Hội, nơi tập hợp các vị quân chủ từ những nền văn hóa và nền văn minh khác nhau cấu thành nên Vương Quốc. Tuy nhiên, trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào, các quân chủ ấy sẽ lắng nghe ý kiến từ một Hội Đồng gồm những người được tuyển chọn, và các nghị viên trong Hội Đồng ấy chính là những kẻ có địa vị cao nhất mà một người không có dòng máu hoàng tộc có thể đạt tới. Trong một số trường hợp, họ còn có thể gián tiếp thay đổi quan điểm của các quân chủ, nên họ được xem như những người cai trị thật sự.
Một trong số những kẻ cai trị đó, nghị viên Flide, đang đổ mồ hôi như tắm khi đang tự hỏi rằng làm thế nào mà một người ở địa vị của ông lại có thể bị dồn vào đường cùng như vậy.
Ông ta đang ở trong một trong những quốc gia an toàn nhất trong số những quốc gia tiên tiến hàng đầu. Chính xác hơn, ông ta đang ở bên trong một tòa nhà chọc trời được hưởng ưu đãi giảm thuế đặc biệt, vì nơi này được đăng ký là cơ sở quân sự, dù trên thực tế nó là văn phòng riêng của ông.
"Vấn đề lần này xem chừng khá rắc rối đấy."
Một nữ quân nhân tên Froleytia lên tiếng trong căn phòng đó.
Cô có địa vị đủ cao để lập kế hoạch tác chiến và chỉ huy cấp dưới ngoài chiến trường, nhưng đối với một nghị viên như Flide, cô lẽ ra chẳng là gì cả. Ít nhất thì đáng ra phải là như thế. Thế nhưng, Froleytia lại chẳng tỏ ra chút kính nể nào. Ngược lại, cô nhìn ông ta từ trên xuống bằng ánh mắt khinh miệt. Mái tóc bạc với một chiếc trâm dài và mảnh lấy cảm hứng từ kanzashi Nhật Bản, trên môi cô lại là điếu kiseru phong cách Nhật, bất chấp việc tòa nhà này cấm hút thuốc.
Trước mặt Flide là vài tài liệu đã được xếp gọn gàng.
Đó là những hồ sơ ghi lại kế hoạch ông đã thúc đẩy trong bí mật tại Châu Đại Dương.
"Có vẻ như ngài muốn tạo ra một thế giới nơi mà kết quả trên chiến trường chỉ được định đoạt bởi số lượng và chất lượng của các Object. Nhưng tôi không chắc phương thức đó có thể gọi là ‘khôn ngoan’ được đâu. Bản ghi tín hiệu mà ngài gửi đi ngay lúc Object của chúng tôi chuẩn bị rời đại sa mạc Sandy để đến Tanami đã làm rõ mọi thứ. Ngài nói đó là để ‘tiện thể’ giết Quenser và Heivia, nhưng một mệnh lệnh ngụy tạo khiến Object của kẻ địch được cứu và lực lượng của chúng ta rơi vào hỗn loạn, nghe chẳng khác nào phản quốc. Lời khuyên duy nhất tôi có cho ngài là câu ‘lúc đó tôi nghĩ thông tin ấy là đúng’ sẽ chẳng giúp ích gì trong phiên toa sắp tới đâu."
"Tôi có lý do của mình. Mà tôi cũng đã nhận được quyền hạn để thực thi kế hoạch đó từ Quốc Hội. Tôi chẳng làm điều gì đáng để một quân nhân như cô chỉ trích cả. Nó đơn thuần chỉ là một chiến dịch quân sự."
"Phải, ngài đã nghĩ ra cái cớ đó, và có lẽ nó còn tạm chấp nhận được nếu mọi chuyện chỉ liên quan đến riêng quân đội của chúng ta. Tuy nhiên, ngài đã mắc một sai lầm khi gửi mệnh lệnh ấy đến toàn bộ lực lượng của phe liên minh và còn định chỉ huy cả họ nữa. Quốc Hội chỉ có thẩm quyền đối với Vương Quốc Chính Thống. Họ hoàn toàn không có quyền ra lệnh cho quân đội Liên Minh Thông Tin hay các lực lượng khác trong liên minh. Và có vẻ như những lực lượng kia đang rất bất bình vì thông tin giả mạo đó. Vậy ngài nghĩ Quốc Hội sẽ làm gì đây? Việc nói rằng đó là một chiến dịch bí mật của Vương Quốc Chính Thống sẽ chẳng thuyết phục được Liên Minh Thông Tin hay bất kỳ ai trong liên minh cả. Nếu Vương Quốc Chính Thống không đưa ra một tuyên bố chính thức về vấn đề này, nó có thể tạo ra những mồi lửa chính trị rồi châm lên một đám cháy mà chẳng ai muốn."
"Cô thì biết gì về chuyện này chứ?"
Flide gằn giọng, như phải cố ép từng chữ chui ra khỏi miệng.
"Chúng ta có thể tiến hành chiến tranh theo cách thông minh là nhờ vào hỏa lực áp đảo của các Object. Hai tên đó đã phá vỡ tất cả sự cân bằng ấy! Thế giới này cần cây cột chống trời là các Object! Tôi hành động như thế là để bảo vệ đất nước mình, không, là bảo vệ cả thế giới!"
"Vâng, và tôi chắc rằng những người khác trong Hội Đồng cũng như Quốc Hội cũng có suy nghĩ tương tự. Trong mắt họ, Object là những vũ khí tuyệt vời, một thứ giúp kết thúc chiến tranh một cách thông minh. Thế nhưng, hành động của ngài vẫn cực kỳ sai. Nếu Quenser và Heivia bị giết bởi Object của Oceania, thì nó sẽ tiếp tục đi thảm sát dân làng. Hành động của ngài sẽ bị xem như việc một kẻ lãnh đạo của Vương Quốc Chính Thống tiếp tay cho cuộc thảm sát đó chỉ để mang lại lợi thế cho quốc gia mình. Đối với những người muốn giữ hình ảnh rằng chúng ta là một đất nước dùng Object để kết thúc chiến tranh một cách sạch sẽ… thì đó sẽ là một vết nhơ nghiêm trọng. Thực tế là nó còn có thể đẩy chúng ta vào vị thế chính trị tồi tệ hơn so với việc Quenser và Heivia đã tiêu diệt Object của địch."
"Ý cô là tất cả đã kết thúc với tôi? Với tôi á!? Sau tất cả những gì tôi đã làm để củng cố vị thế của Vương Quốc Chính Thống trong thế giới này, nơi cán cân quyền lực được quyết định bởi Object!?"
"Ngài cứ việc than vãn."
Froleytia nói. Giọng cô hạ thấp, và ánh mắt trở nên lạnh buốt như lưỡi dao.
"Nhưng tôi là kiểu người sẽ bảo vệ những đứa trẻ được những gia đình trong đất nước này gửi gắm cho tôi. Dù tình thế có thế nào đi nữa, tôi phải kết thúc mọi thứ vì chúng. Chúng ta sẽ kết thúc việc này tại phiên tòa. Đừng ảo tưởng rằng ngài có thể trở lại từ chuyện này."
"Hê hê hê. Ra là vậy. Vậy thì, có lẽ tôi nên dùng đến con át chủ bài của mình thôi."
"?"
"Cô có biết vì sao tôi lại giành quyền kiểm soát bộ phận huấn luyện Elite của quân đội không? Bằng cách đó, tôi có thể bí mật đào tạo một Elite để phục vụ cho mục đích của riêng tôi."
Quenser và Heivia đã trở về đất nước hùng mạnh nhất trong số những quốc gia được gọi là quốc gia an toàn. Đó là một quốc gia tiên tiến thuộc về Vương Quốc Chính Thống, nơi thường được coi như là quê hương đích thực của họ.
Sau khi cuộc chiến ở Châu Đại Dương kết thúc, họ đã hoàn toàn có ý định trả đũa nghị viên Flide, nhưng tiếp cận một trong những người đứng đầu Hội Đồng không phải là chuyện đơn giản. Froleytia có một phương án khác, nên cô đã bảo họ hãy để cô xử lý và rồi biến mất vào tòa nhà văn phòng thuộc sở hữu của nghị viên Flide.
"Không thể tin được là chúng ta bị tước hết toàn bộ thành tích trước đây như một hình phạt vì đã phớt lờ mệnh lệnh và lao thẳng vào sa mạc Tanami. Chúng ta đã kết thúc cuộc chiến cơ mà! Tất cả vinh quang và huân chương đều biến mất. Cứ như toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời đột nhiên bay sạch vậy."
"Cậu nên mừng vì chỉ có thế thôi. Bình thường thì chúng ta đã bị đưa ra tòa án binh rồi."
"Dù là bọn mình đã kết thúc chiến tranh? Nếu bọn mình không đến sa mạc Tanami, cái Object đó đã tấn công những ngôi làng gần đó rồi biến mất lần nữa. Cuộc chiến có thể kéo dài thêm nhiều năm nữa đó!"
"Điều đó không quan trọng. Nếu họ thừa nhận điều đó, thì cũng có nghĩa là họ phải thừa nhận bất kỳ cuộc cuộc tấn công nào miễn là người ta cảm thấy mình có lý do chính đáng. Như vậy khác nào dung túng cho việc người ta tự ý hành động độc lập."
"Bọn mình vốn đã muốn rời quân đội sau khi nhận khen thưởng ở Alaska. Chính họ là người cứ kéo bọn mình trở lại chiến trường."
"Biết đâu họ muốn mọi thứ cũng phải cân bằng lại."
Hai người lại im lặng.
Trước mắt họ là văn phòng riêng của nghị viên Flide, nơi Froleytia đã biến mất vào bên trong. Vì đây được xem như một căn cứ quân sự, tòa nhà lớn này đứng giữa một khoảng đất rộng mở trong thành phố.
"Ồ, cậu có nhận được email của Công chúa như mọi khi không?"
"Có, nhưng tớ còn nhận được một cái từ cô gái ‘Oh hô hô’ bên Liên Minh Thông Tin nữa. Làm sao cô ta có được địa chỉ email của tớ vậy? Chẳng lẽ tớ bị điệp viên của họ để mắt chỉ vì đã cố hỏi về Object của họ?"
"Tỉnh lại đi. Đây có thể là khởi đầu cho cuộc cãi vã tình nhân đầu tiên trong lịch sử mà có cả Object tham dự đấy."
"?"
Quenser khẽ nhíu mày.
"Ngài Froleytia đúng là lâu thật. Ngài ấy đã có lệnh triệu tập rồi mà. Chẳng phải chỉ cần ra lệnh cho vài binh sĩ lôi tên khốn Flide đó ra là xong sao?"
"Ờ… ôi không. Tớ có linh cảm chẳng lành."
Heivia nói, gương mặt cậu bỗng căng cứng lại.
Đột nhiên, một tiếng đậng ầm vang bao trùm xung quanh.
Một phần của khoảng đất rộng mênh mông quanh tòa nhà văn phòng bắt đầu sụp xuống, và một Object khổng lồ trồi lên từ bên dưới.
Hai người họ nhìn nhau trong sững sờ, rồi một tín hiệu truyền tin từ Froleytia bất ngờ vang lên qua bộ đàm, thứ mà họ không ngờ sẽ phải dùng đến trong ngay chính quê nhà.
"Khốn kiếp! Quenser, Heivia, hai cậu có nhiệm vụ mới! Tôi từng thắc mắc là vì sao tên Flide đó lại đặt văn phòng ở một khu đất rộng như vậy, nhưng không ngờ hắn chuẩn bị cả thứ này!"
"Không thể nào. Chúng ta phải đánh nhau với Object ngay trong thành phố á!?"
"Bọn này hiểu sơ tình hình rồi, nhưng lần này chắc chắn bọn tôi sẽ được Object hỗ trợ đàng hoàng chứ!?"
"Đồ ngốc! Nếu gọi Công chúa đến đây, một nửa thủ đô sẽ thành đống gạch vụn trước khi chúng ta kịp phát cảnh báo sơ tán mất! Hai cậu phải tự lo đi! Chính hai cậu từng nói muốn tự tay xử lý Flide còn gì!?"
"Ờ thì, đúng là nói vậy…"
"Vậy là chúng ta được phép giết hắn đúng không?"
"Nhân tiện nói luôn, hắn chỉ là hành khách trên Object đó thôi. Điều khiển nó là một cô bé 12 tuổi. Nếu có thể, tôi muốn hai cậu bắt cô bé một cách an toàn mà không được giết. Tôi có thể biện minh rằng việc mạo hiểm vì một Elite của Vương quốc Chính Thống rất có giá trị, nhưng lý do thật sự là tôi không muốn để cô bé chết. Hiểu chưa!?"
"Sao mọi chuyện lúc nào cũng phải rắc rối thế chứ!?"
"Nhưng nếu là một cô bé 12 tuổi thì làm sao từ chối được!? Hắn dùng một đứa trẻ để làm lá chắn, vậy càng phải giết hắn cho bằng được!"
"Này, thử tìm xem có cách kích hoạt thiết bị sơ tán không. Như vậy chúng ta có thể ngăn Object mà không làm cô bé bị thương!"
Quenser và Heivia lao về phía khu căn cứ rộng lớn trong lúc Object kia đỉnh đạc xuất hiện giữa màn bụi mịt mù và chuẩn bị tấn công tuyệt vọng vào thành phố.
Vừa chạy thẳng vào nơi địa ngục ấy, Quenser nói.
"Xem ra lại bắt đầu lại từ đầu rồi. Tớ phải giành lại ít nhất là địa vị của một sinh viên chiến trường khi kết thúc nhiệm vụ này! Mà này, nếu lần này giải quyết xong, có khi nào tụi mình được khen thưởng mới không nhỉ!?"
Đáp lại, Heivia nói.
"Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Xong vụ này, chúng ta giải ngũ luôn cho rồi. Tớ chịu đủ cảnh đánh nhau với Object rồi! Tớ sẽ tiếp quản gia tộc của mình. Tôi đã từng tham chiến đối đầu với Object đấy, nếu gia đình tớ dám phàn nàn, tớ sẽ mang cả chiến tranh đến nhà họ! Nghĩ lại thì, chuyện đó còn dễ hơn cái thứ chúng ta đang làm bây giờ! Suốt thời gian qua, rốt cuộc mình đã sống vì cái quái gì vậy trời!?"
"Cậu nói cũng đúng. Lẽ ra với tớ, đi thi đại học bình thường chắc còn dễ hơn cái con đường sinh viên chiến trường này!"
"Này, đừng có khóc! Cứ cứu được cô bé và xử tên Flide xong rồi chúng ta bàn tiếp!"
Vừa trò chuyện, hai cậu đã lao thẳng vào chiến trường.
Trước mặt họ là một Object cao 50m.
Trong tay họ chỉ là ít chất nổ và một khẩu súng trường.
Điều đó đã trở thành chuyện bình thường mỗi ngày với họ.
Hai công binh đặc biệt ấy… lại đứng trước một con quái vật khác cần phải hạ gục.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
