Chương 3: Cuộc chiến giữa kiến và châu chấu - Trận chiến đánh bại quốc gia quân phiệt ở Châu Đại Dương (Phần 1-2-3)
Phần 1
Quốc gia quân phiệt Oceania tồn tại trên một vùng đất nổi tiếng với những chú gấu túi koala và những con kangaroo. Vào thời kỳ khi một quốc gia gọi là Úc từng tồn tại ở đó, các thành phố nằm ở các khu vực ven bờ biển và khu vực trung tâm của nó phần lớn là một vùng đất khô cằn, trông như một cảnh từ một bộ phim miền Viễn Tây vậy. Dù những khu vực đó không phải là sa mạc hoàn toàn, mặt đất khô cứng ở đấy chỉ có thể nuôi dưỡng những tầng thực vật thấp, nên việc trồng trọt hay xây dựng một thành phố hiện đại đều rất khó khăn.
Tuy nhiên, thời hiện đại đã làm đảo ngược tình hình đó.
Đất nhân tạo với khả năng giữ nước cao đã được phát triển và nhiều giống cây trồng cải tiến gen có thể thực hiện việc phủ xanh ngay cả trong khí hậu khắc nghiệt được tạo ta. Sử dụng những phương pháp này và nhiều phương pháp khác, một kế hoạch quy mô lớn nhằm cải thiện môi trường Châu Đại Dương đã được lập ra. Với sự cải thiện của đất đai, những vùng nội địa vốn cằn cỗi trước đây có thể sản xuất lượng lớn nông sản, những người hưởng lợi từ những nông sản đó có thể xây dựng những thành phố lớn và kết nối chúng bằng một mạng lưới giao thông. Bằng cách khai thác những tài nguyên ẩn sâu trong lòng đất, nền kinh tế của quốc gia đó có thể phát triển và vị thế của nó trong cộng đồng quốc tế có thể tăng cao. Nếu mọi chuyện diễn ra đúng theo kế hoạch, chẳng có ai nghĩ đến việc điều Object vào quốc gia đó.
Tuy nhiên, mọi chuyện đã không diễn ra theo kế hoạch.
Những bộ tộc đã sinh sống tại Châu Đại Dương từ thời cổ đại cảm thấy họ cần phải bảo tồn trạng thái nguyên thủy của vùng đất này. Niềm tin tôn giáo của họ khiến họ xem trạng thái tự nhiên của vùng đất là cao quý, cho dù điều đó khiến nó trở nên cằn cỗi. Do đó, họ từ chối để vùng đất bị bao phủ bởi những loài cây phi bản địa hoặc được cải tiến gen. Những bộ tộc đó không thể chịu đựng được việc vùng đất của họ bị ‘ăn mòn’ chỉ để kiếm tiền, nên họ bắt đầu tiến hành những cuộc biểu tình và phản đối trong hòa bình. Quốc gia quân phiệt đó đã bị lòng tham từ lợi nhuận của việc phát triển vùng đất làm cho mờ mắt, nên họ đã đáp trả theo một cách cực kỳ đơn giản.
Họ điều một Object tới.
"Đó là cái gọi là Bảo Tồn Rừng đã bắt đầu hai năm trước. Và thế là một lực lượng liên minh đã can thiệp để bảo vệ các bộ tộc khỏi sự bạo ngược của quốc gia quân phiệt đó."
Trong khu vực căn cứ bảo trì đầy cát, Heivia tiếp tục.
Đứng bên cạnh cậu ta, Quenser nói.
"Hử? Chuyện này bắt đầu từ hai năm trước à? Vậy tại sao bây giờ chúng ta mới được gọi đến?"
"Làm sao tớ biết được? Chắc phải có diễn biến mới gì đó. Một thứ gì đó đòi hỏi phải được giải quyết triệt để."
Cán cân quyền lực trong Châu Đại Dương cực kỳ dễ thấy bằng mắt thường. Những khu vực do quốc gia quân phiệt kiểm soát được phủ kín màu xanh, trong khi những khu vực do lực lượng liên minh (và các bộ tộc từ chối hỗ trợ quốc gia quân phiệt) kiểm soát thì bị phủ trong sa mạc. Chúng cũng được phân chia dựa theo việc họ có sẵn sàng tàn sát phe đối lập chỉ vì lợi nhuận từ lương thực và gỗ hay không.
Các Object từ nhiều lực lượng khác nhau được bảo trì trong khu căn cứ liên minh ở tiền tuyến. Bình thường, những Object đó có lẽ đã ở hai phe đối địch, nhưng hiện tại thì chúng đang được xếp cạnh nhau.
Đất ở đó dĩ nhiên là đất khô cằn. Theo yêu cầu của các bộ tộc, họ chỉ dọn những loại thực vật không tồn tại ở Châu Đại Dương từ thời cổ đại.
"Sao nóng dữ vậy? Chẳng phải chúng ta vừa mới lạnh đến nỗi suýt đóng băng ở Alaska không lâu trước đây sao?"
"Mùa ở bán cầu nam bị ngược mà, đồ ngốc. Nhưng tớ đoán thời tiết này thật ra hợp với một bà già Noel váy ngắn hơn."
Quenser nhìn quanh trong khi lau hỗn hợp của mồ hôi và cát khỏi mặt.
"Này, lần này chúng ta có nhiều Object bên mình thật. Có lẽ cuối cùng chúng ta có thể sống sót mà không phải tự lao vào lửa nữa."
"Đừng có mất cảnh giác. Cậu quên bao nhiêu lần kỳ vọng của chúng ta bị phản bội thảm thương rồi à? Có thêm đồng minh có lẽ chỉ làm tăng khả năng bị giẫm chết mà thôi."
"Lực lượng liên minh đã điều vô số Object để nghiền nát chế độ độc tài ở đây đúng không? Nhưng còn cờ trắng thì sao? Chiến tranh ngày nay dựa trên giao tranh giữa các Object, vậy tấn công các căn cứ chỉ có người bằng xương bằng thịt trong đó có thật sự ổn không?"
"Đừng hỏi tớ. Chắc đó là một ngoại lệ cực hiếm nào đó. Cậu có thấy quốc gia nào đang cấu thành lực lượng liên minh này không? Tớ không thể tin là chúng ta đã làm việc chung với những quốc gia nguy hiểm như thế suốt hai năm rồi. Chế độ độc tài Ocenian này chắc bị cộng đồng quốc tế căm ghét lắm đấy… Với lại, tớ nghi ngờ lũ Oceania đó từng giơ cờ trắng rồi. Chúng đã làm vài chuyện rất bẩn thỉu, nên ngay cả khi chúng chạy trốn khỏi đất nước, tớ cũng nghi là chẳng ai cho chúng nhập cảnh đâu."
Trong khi nghe Heivia, Quenser dựa lưng vào hàng rào sợi tổng hợp giăng quanh căn cứ và nhét thứ trông như một cục tẩy hình chữ nhật khổng lồ vào miệng.
"Hm, khẩu phần ăn vẫn kinh tởm như mọi khi."
"Ừ, nhưng giờ lại có thêm một lớp cát phủ lên cho thêm hương vị."
"Tớ chỉ muốn về nhà."
"Còn bọn cấp trên ấy thì đang tổ chức chiến tranh bằng chức năng liên lạc trong mấy máy chơi game cầm tay."
Trong khi đang than vãn đủ thứ thì họ nghe tiếng hàng rào kêu cọt kẹt.
Họ quay lại và thấy một cô bé bản địa khoảng 10 tuổi bám vào hàng rào từ bên ngoài và ngước lên nhìn họ.
"Đó là gì thế?"
Cô bé hỏi trong khi ngây thơ chỉ vào các Object của liên minh đang được di chuyển trong khu căn cứ.
Quenser và Heivia không chắc phải trả lời thế nào.
Tuy nhiên, cô bé có vẻ không quan tâm và ép một quyển truyện tranh lên hàng rào.
"Đó là chúng, đúng không? Chúng là những con thú tử tế trong câu chuyện này?"
"Ừ-ừ, đúng thế. Chúng đang che chở cho sóc và kangaroo phòng khi trời mưa."
Quenser không thể chịu được khi phải nói với cô bé rằng chúng là vũ khí hủy diệt hàng loạt và hoàn toàn chả dính dáng gì với từ tử tể cả. Đáng bực mình hơn, Heivia nhìn cậu với ánh mắt như muốn nói "Được lắm, Quenser!"
Tiếp theo đó, một loạt những vệt khói trắng được bắn lên trời trong khu căn cứ.
Cô bé chỉ lên bầu trời và hỏi.
"Vậy còn những thứ đó là gì?"
Quenser hoàn toàn không muốn nói với cô bé rằng đó là mẫu mới của tên lửa khí tượng cảm biến đang được thử nghiệm.
"T-tên lửa đó… giống giống tàu con thoi… đại loại vậy?"
"Oa, em chưa từng thấy cái nào trước đây."
Khi đôi mắt cô bé đang lấp lánh trong phấn khích, hai chàng trai lại quay mặt đi chỗ khác.
Đó là lúc sĩ quan chỉ huy của họ, Froleytia xuất hiện.
"Này, mấy tên ngốc, đừng có tám chuyện cạnh hàng rào nữa. Tập trung vào."
Cô bé ngoài hàng rào còn phản ứng nhanh hơn cả cấp dưới của Froleytia. Cô bé giật mình rồi chạy biến chỉ trong chớp mắt.
Quenser và Heivia im lặng nhìn Froleytia một lúc.
"Thật uổng phí."
"Không còn cách nào. Tuy xinh đẹp, nhưng cô ta vẫn là một chỉ huy nghiêm khắc. Ngay cả một võ sĩ tổng hợp có lẽ cũng sẽ mất hết dũng khí khi đối mặt với cái khí thế đó."
"Ồ, hai người muốn thấy mặt dễ thương của tôi không? Tôi có thể giới thiệu cho các người bằng gót giày của mình nếu thích. Nhưng hiện tại thì đừng lảng vảng cạnh hàng rào nữa. Đây là chiến trường, nhớ chứ?"
"Chúng tôi sẽ ổn thôi. Dù có là quốc gia quân phiệt đi nữa, tôi không rằng một tên lính bắn tỉa hèn mọn nào đó sẽ nhằm vào căn cứ có nhiều Object như thế này."
"Ý tôi không phải vậy. Căn cứ này đang bị camera ghi hình ấy."
Froleytia có vẻ bực bội, nhưng mặc cho cái nóng, cô vẫn không cởi dù chỉ một chiếc cúc trên đồng phục quân đội đang bó chặt lấy cặp ngực khổng lồ của mình.
"Ngạc nhiên thay, có khá nhiều phóng viên nước ngoài tụ tập ở đây, họ nói rằng họ sẽ phơi bày sự độc tài của quốc gia quân phiệt này. Nhưng phần lớn họ toàn là những đứa trẻ hư hỏng đến từ các quốc gia chưa từng thấy chiến tranh, và phần còn lại là những kẻ mà tôi thật sự nghi ngờ rằng họ có phải là phóng viên thật không."
"Ồ, ý cô là mấy kẻ đóng giả hướng dẫn viên chiến trường, khi mà lính đánh thuê bây giờ đã lỗi thời vì Object chứ gì?"
Heivia hỏi.
"Có vẻ thế."
Froleytia đồng ý.
"Vấn đề là quy tắc an toàn quân sự không cho bọn tôi để họ vào vùng lãnh thổ do quốc gia quân phiệt kiểm soát, nên họ chẳng có gì để làm. Thỉnh thoảng, họ quay camera về phía chúng ta và hy vọng chụp được cảnh nào đó kiếm ra tiền. Nếu không muốn cái mặt ngu ngốc của cậu xuất hiện cạnh một bài báo châm biếm ở quê nhà, thì khi ra ngoài hãy giữ tác phong cho chỉnh tề."
"Trời ạ, phiền chết được. Không thể dùng lý do bảo vệ thông tin tuyệt mật về các Object để cấm chụp hình hay gì à?"
Khi nghe lời đề nghị ngây ngô đó của Quenser, Froleytia cảm thấy như cơn đau đầu của mình sắp dâng lên.
"Cậu nghĩ liên minh này tồn tại để làm gì? Quê nhà có thể tự kết thúc cuộc chiến này nếu cần, nhưng cấp trên muốn tạo ra hình ảnh anh hùng chính nghĩa. Nếu cấm quay chụp, những ứng viên đang ráo riết tranh ghế Hội Đồng sẽ không vui đâu. Nghị viên Flide và những người kia đang cực kỳ căng thẳng đấy."
"Cậu chưa nghe à, Quenser? Họ đang làm mọi thứ để chiều lòng báo chí. Thậm chí còn có kế hoạch dán logo các công ty trả giá cao hoặc đảng phái chính trị lên giáp của Object như xe đua F1 nữa kia."
"Gì cơ, họ định ghi hình ảnh căn cứ bị tấn công và lính bị bắn nát rồi chiếu trong phòng khách của dân thường à? Họ có hiểu chiến tranh là như thế nào không?"
Lời phàn nàn của Quenser nghe có vẻ giống với điều mà bất kỳ người lính nào cũng sẽ nói, nhưng thật ra cậu ta chỉ là sinh viên chiến trường. Cái vẻ biết tuốt khi cậu nói ra điều đó đúng chất là của một công dân đến từ nơi hòa bình.
Cảm thấy chán ngán cuộc thảo luận, Heivia liền đổi chủ đề.
"Này, cậu có thấy mấy con thuyền của nhóm phản chiến đang chạy vòng vòng trên biển không? Họ căng mấy tấm biểu ngữ khổng lồ yêu cầu lực lượng liên minh chấm dứt cuộc xâm lược được tạo nên bởi lực lượng Object áp đảo đó."
"Bọn họ hoặc là một lũ ngu không biết chuyện gì đang xảy ra bên trong quốc gia quân phiệt đó, hoặc là một lũ ích kỷ biết nhưng chẳng thèm quan tâm. Chúng ta thật sự phải chú ý đến chúng à? Thực tế thì, tớ cá là họ sẽ hỏi chúng ta tại sao không tấn công quốc gia quân phiệt đó sớm hơn ngay khi một quả ngư lôi của quốc gia đó đánh chìm một trong số họ."
Với vẻ khó chịu, Froleytia lên tiếng.
"Cuộc bầu cử của Hội Đồng ở quê nhà sắp diễn ra rồi. Như tôi đã nói, nghị viên Flide và những người khác đang đau đầu để đảm bảo rằng họ không nhận bất cứ hình ảnh tiêu cực nào. Có khả năng họ thật sự đang lên kế hoạch cho một chiến dịch để cung cấp cứu trợ cho nhóm phản chiến ngu ngốc kia."
"Ôi thôi nào. Chúng ta đã đến tận chiến trường rồi mà lại còn phải trông chừng một lũ ngốc à?"
Hai chàng trai liền than vãn.
Froleytia ngẩng đầu lên nhìn mặt trời đang dần lặn xuống.
"Hai cậu sẽ tham gia vào một nhiệm vụ bắt đầu lúc hoàng hôn, nên chuẩn bị ngay đi. Một buổi họp chính thức sẽ được tổ chức vào lát nữa, hãy đảm bảo các cậu được trang bị đầy đủ trước lúc đó."
"Đợi đã, ‘hai cậu’? Froleytia, cô sẽ chỉ ngồi trong phòng điều hoà mà chờ kết quả thôi à?"
Heivia bĩu môi hỏi.
Froleytia nhún vai rồi nói.
"Các cậu muốn giúp chúng tôi không? Không dễ đâu, phải ngăn mấy tay phóng viên hạng ba muốn trở thành phóng viên chiến trường và cứ liên tục phớt lờ quy tắc an toàn quân sự để lao ra tiền tuyến. Họ nghĩ binh lính như chúng ta giống như hướng dẫn viên du lịch vậy. Bất cứ khi nào tự do của họ bị hạn chế một chút, họ gọi đến phàn nàn như thể chúng ta là trung tâm chăm sóc khách hàng vậy. Các cậu có muốn thấy gương mặt thật của chủ nghĩa hoà bình trong khi bị người ta nhổ vào mặt mà không thể đánh trả không?"
Quenser và Heivia không khỏi cau mày khi tưởng tượng đến cảnh đó.
Phần 2
Bên trong khu vực bảo trì của căn cứ liên minh, đặc điểm của các trang thiết bị nằm trong cơ sở bảo trì sẽ khác nhau tùy thuộc vào lực lượng mà chúng thuộc về. Một cô gái Elite được mọi người gọi là Công chúa đứng trong một phần tách rời của khu vực căn cứ, được tạo nên từ nhiều phương tiện cỡ lớn ghép lại.
Có nhiều cơ sở như vậy trong căn cứ, và nơi Công chúa đang ở hiện tại không phải là khu vực khổng lồ chứa Baby Magnum, Object riêng của cô. Cô đang ở trong một cơ sở đặc biệt nằm cạnh nơi dành cho Object. Nơi này dùng để bảo trì cơ thể của phi công Elite.
Không gian bên trong rộng đến mức khó tin là nó nằm trong một chiếc xe, và ở đó có một mái vòm bán nguyệt trong suốt rộng khoảng 10m. Cô gái Elite đứng ở giữa mái vòm ấy, và vô số thiết bị cùng ánh mắt đang quan sát cô từ bên ngoài. Những người đó là đội ngũ y tế chịu trách nhiệm chăm sóc sức khỏe cho cô.
Bà lão thường bảo trì Object cũng có mặt trong đội ngũ y tế, và bà đang vận hành một thiết bị trông giống như bàn điều khiển ghi âm thường dùng để lồng tiếng hoạt hình hoặc phim ảnh.
"Được rồi, bắt đầu thôi. Đã chuẩn bị xong dụng cụ chưa?"
Bà lão nói.
Giọng nói của bà không được truyền đi bằng âm thanh. Thay vào đó, những dòng chữ màu cam hiện lên trên mặt trong trong suốt của mái vòm. Bởi vì mái vòm được cách âm hoàn toàn. Cô gái đọc từng chữ đang cuộn qua như trên một bảng điện tử. Khi bản nhạc chạy trên màn hình mỏng trước mắt, cô đeo cặp kính đặc biệt được dùng để điều khiển Object vào.
Cô nâng một chiếc sáo bạc dài và mỏng lên và nhập văn bản bằng cách để chức năng nhập hồng ngoại của kính đọc chuyển động của mắt mình.
"Điều chỉnh âm của sáo đã hoàn tất."
Cô viết.
"Ta cho là bản nhạc không có vấn đề gì nữa nhỉ. Vậy thì, cho máy đếm nhịp chạy đi. Cháu có thể bắt đầu biểu diễn bất cứ lúc nào."
Đọc xong dòng chữ của bà lão, Công chúa nhẹ nhàng thả chiếc máy bay giấy trong tay. Vừa nhìn thứ ấy lượn trong không khí, cô đưa cây sáo bạc lên ngang miệng.
Cô bắt đầu thổi vào nó và những ngón tay trắng cũng bắt đầu chuyển động.
Một âm nhỏ vang lên, và đầu chiếc máy bay giấy hơi ngẩng lên. Nó được làm bằng một vật liệu đặc biệt, một thứ sẽ bị biến dạng bởi sóng âm.
"Ừ, ừ, tốt lắm. Cho máy đếm nhịp bay vòng tròn trong bán kính 5m ở độ cao 140cm, hoàn thành một vòng mỗi 30 giây."
"Những màn biểu diễn không có tính nghệ thuật như vậy thật nhàm chán."
Vẫn giữ cây sáo bên môi, công chúa tiếp tục di chuyển ánh mắt để tiếp tục cuộc hội thoại. Những nốt nhạc chạy cuồn cuộn trên màn hình trước mắt, nhưng ngón tay cô không hề lúng túng. Chuyển động ấy giống như tay của một robot hàn đang hàn chính xác từng linh kiện trên bảng mạch trong nhà máy bán dẫn hơn là của một nghệ sĩ âm nhạc.
"Cảm giác được bao quanh bởi âm thanh như vậy có dễ chịu không?"
"Ý bà là rung điểm của mái vòm và âm thanh do cháu tạo ra à? Nếu chỉ thế mà đã thỏa mãn, cháu sẽ cảm thấy như mình đang sỉ nhục cả một dàn nhạc."
Không có phương pháp tiêu chuẩn nào để điều chỉnh cơ thể của một Elite. Cũng không phải chỉ có một tiêu chuẩn cho mỗi quân đội hoặc mỗi quốc gia. Phương pháp lý tưởng nhất được xây dựng riêng biệt cho từng Elite cụ thể. Với một người, đó là liên tục bơi trong một bể lớn và hoàn thành trong thời gian nhanh nhất. Với người khác, đó là giải mọi bài trên một xấp đề giống kỳ thi đại học. Với người khác nữa, đó là chơi cờ với siêu máy tính. Và với một người như Công chúa, đó là tự bao quanh mình trong âm thanh được điều chỉnh cẩn thận.
"Cháu có phàn nàn gì với nhạc cụ à? Nếu muốn đổi không khí, cháu cũng có thể thử dùng đàn guitar điện."
"Âm thanh hơi thở của cháu lẫn vào sẽ ảnh hưởng đến việc điều chỉnh. Cháu dùng sáo vì hơi thở đã được ghi sẵn vào bản nhạc."
Không được phép để bất kỳ âm thanh nào khác trộn lẫn vào tiếng nhạc. Cô có thể nói chuyện khi tạm ngừng thổi, nhưng khi ngừng như vậy thì việc điều chỉnh sẽ không thể tiếp diễn.
Vì thế, cô gái Elite mới chịu đựng phiền phức mà vừa nói bằng mắt, vừa thổi bằng môi. Cuối cùng, cô chạm đến nốt cuối, và giai đoạn điều chỉnh ấy kết thúc. Công chúa đưa sáo khỏi môi, chiếc máy bay giấy được nâng bằng âm nhạc liền chầm chậm rơi xuống sàn.
Cô nhặt chiếc máy đếm nhịp và chuẩn bị cho bài tiếp theo, nhưng cô bất chợt ngẩng lên. Qua mái vòm trong suốt, cô nhìn thấy một gương mặt quen thuộc bước vào qua cánh cửa của chiếc xe lớn.
Đó là Quenser.
Cậu bị Heivia đẩy đi và từ vẻ mặt cậu thì rõ ràng là cậu chẳng hiểu mình có mặt ở đây vì lý do gì. Thấy vậy, Công chúa khẽ gật đầu trong im lặng.
(Heivia hơi thô lỗ, nhưng đúng là anh ta cũng biết quan tâm.)
Trong nhóm đang giám sát, chỉ có bà lão không thuộc đội y tế dường như nhận ra sự thay đổi cảm xúc ấy. Dòng chữ màu cam hiện lên "Chúng ta nghỉ giải lao một chút nhé", và cánh cửa cách âm của mái vòm tự động mở ra.
Quenser bước vào còn Công chúa liền di chuyển đôi mắt để ra lệnh cho mái vòm. Ngay lập tức, lớp trong suốt biến đổi phân cực và hóa trắng đục.
"Wah!"
Quenser giật mình và nhìn quanh trong bối rối.
Công chúa bước lại gần và hỏi.
"Hôm nay anh đến đây làm gì vậy?"
"À, Heivia bảo chúng tôi cần ghé qua nhắc cô đừng giẫm bẹp bọn này, vì chúng ta sắp cùng tham gia một nhiệm vụ."
(Trong mắt anh ta, mình là hạng người thô bạo đến mức nào vậy chứ…)
Công chúa hơi khó chịu.
Không hay biết chút nào về cảm xúc của cô, Quenser nhìn cây sáo bạc trong tay cô.
"Hehh. Là sáo à? Tôi từng thấy người ta dùng nó trong dàn nhạc hòa tấu ở quê nhà, nhưng tôi chẳng hiểu họ thổi kiểu gì. Chắc tôi còn không tạo nổi âm thanh đâu."
"Nó dễ hơn anh nghĩ đấy. Anh muốn thử không?"
Cô gái Elite hỏi, và gương mặt Quenser lập tức sáng bừng còn hơn dự đoán của cô.
Thế là tâm trạng công chúa tốt lên ngay, nhưng…
"Sáo cầm ngang đúng không? Ơ? Nghiêng về bên phải hay bên trái nhỉ?"
Chưa kịp nói gì, Quenser đã vô tư đưa sáo lên môi mình.
Cô vốn định ít nhất phải lau miệng sáo trước khi đưa cho cậu, nên cô đã hoàn toàn sững sờ và đứng đó với gương mặt cứng đờ và má ửng đỏ. Nhưng rồi một chấn động còn dữ dội hơn ập đến ngay sau đó.
Cơ thể cô đang được điều chỉnh bởi âm thanh của nhạc cụ, vì vậy, khi một âm thanh ngớ ngẩn, vụng về thoát ra khỏi cây sáo, một cảm giác lạ lùng bất ngờ chạy dọc sống lưng cô.
"…!?"

Miệng công chúa mở rồi khép lại không thành tiếng, lưng cô cong lại. Một mệnh lệnh cụ có thể giải thoát cô khỏi hiệu ứng điều chỉnh của cây sáo, nhưng lúc này cô đã hoàn toàn quên mất phải làm điều đó.
Một ánh sáng mềm mại, mê hoặc khẽ hiện trong mắt cô, còn lý trí cô cố gắng phủ nhận nó. Cơ thể cô gái thì cứng đờ, nhưng Quenser thì vẫn chẳng hề hay biết.
Cậu cố thổi đúng thang âm đô rê mi pha son la si đô, nhưng lực hơi cậu dùng thì hoàn toàn lệch nhịp.
"Huh? Âm nó không ra đúng. Bị méo hết rồi. Mình phải bấm chỗ nào để ra đô mới được nhỉ?"
Mỗi tiếng sáo phát ra đều khiến thân thể Công chúa rung lên một cách kỳ lạ. Màu đào bóng mịn hiện lên trên đôi má trắng, và khóe mắt cô ngân ngấn lệ. Đôi tay mảnh khảnh và đôi chân thon dài khép vào nhau mà cô không thể điều khiển được. Cô cọ hai đùi lại mà chẳng hiểu vì sao bản thân lại làm thế.
"Đô rê mi… pha? Đây là pha phải không? …Hử?"
Cuối cùng thì Quenser cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Công chúa đỏ mặt hơn nữa, cô vừa nhẹ nhõm vừa xấu hổ vì cuối cùng cậu cũng để ý.
"C-cô ổn chứ? Cô có cần… vào nhà vệ sinh không?"
Quenser lo lắng hỏi khi nhìn thẳng vào mặt cô.
Ngay sau đó, cô gái Elite đã làm một điều mà cô rất hiếm khi làm.
Cô vung nắm tay nhỏ của mình và đấm thẳng vào người con người đang đứng trước mặt.
Phần 3
Mặt trời dần biến mất phía chân trời.
Quenser đứng giữa miền đất hoang dại đang được nhuộm màu cam rực rỡ, Heivia cất tiếng hỏi.
"Nhắc mới nhớ, rốt cuộc chúng ta sắp phải làm cái gì vậy?"
"Chẳng phải chúng ta sắp biết trong buổi họp sắp tới đây à?"
"Chắc chắn đám quan to trong liên minh đang tìm cách để Object của phe mình đoạt hết công trạng. Thế nào rồi cũng xảy ra tranh cãi xem ai sẽ là người kết liễu kẻ thù cho mà xem."
"Chỉ còn biết cầu mong đừng xảy ra cảnh xâu xé như lũ linh cẩu tranh giành miếng thịt."
Vừa đi, Quenser vừa rút ra một tấm bản đồ đã gấp nhỏ. Đó là bản đồ về quốc gia quân phiệt Oceania. Thấy tấm bản đồ cũ kỹ đó, Heivia tỏ vẻ khó chịu.
"Cái quái gì vậy? Cậu làm mất thiết bị cầm tay rồi à?"
"Nếu hết pin hay cát lọt vào thì nó thành đồ bỏ ngay. Không biết khi nào nên dùng kỹ thuật số, khi nào nên dùng phương pháp truyền thống thì chỉ có nước chết sớm."
Vừa nói, Quenser vừa gấp lại tấm bản đồ nhỏ như một ông già vừa đọc báo trên con tàu đông đúc.
"Theo nhóm bảo trì của Object của Công chúa thì kế hoạch là tấn công căn cứ bí mật của Oceania và thổi bay Object đối phương."
Heivia ghé đầu sang xem bản đồ khi Quenser tiếp tục nói.
"Theo tin từ cấp trên, trình độ công nghệ của Oceania thật ra khá thấp. Đến mức không chắc là họ có tự chế được Object hay không. Nhóm mô phỏng đã dựng một thiết kế giả định dựa trên những gì mà đối phương nhập về hay tự phát triển ở đây, và nó chỉ đạt tới múc gọi là thế hệ 0.5. Nói nôm na thì công nghệ của họ quá thấp để tạo ra một Object hoàn chỉnh, nên nó đúng nghĩa là một đống sắt vụn. Đặc biệt là lớp giáp cực kỳ thô thiển, đến mức mà phân tích viên cho rằng chỉ cần một đầu đạn hạt nhân thôi cũng đủ phá hủy nó."
"Vậy thì dễ như bỡn còn gì. Liên minh ta có đến hơn 20 Object. Object đồng nghĩa với chiến tranh. Áp đảo số lượng thế này thì nghiền nát chúng chỉ là chuyện sớm muộn."
"Thật ra… người ta nói sẽ không đơn giản thế đâu."
Quenser chỉ tấm bản đồ gấp cho Heivia xem.
Trên đó có nhiều vòng tròn đỏ đánh dấu.
"Quốc gia quân phiệt Oceania đó biết rằng Object quý giá của họ sẽ bị đánh bại trong chớp mắt nếu chúng ta tấn công nghiêm túc, nên họ đã giấu kín vị trí căn cứ của nó. Vì vậy, dù có nhiều Object đến vậy, chúng ta vẫn chưa thể ra tay ngay."
"Hả? Nhưng tớ tưởng chiến dịch bắt đầu khi mặt trời lặn cơ mà. Thế chẳng phải nghĩa là chúng ta đã biết căn cứ bí mật ở đâu rồi sao?"
"Chỉ là một địa điểm khả nghi thôi."
Quenser chỉ vào một vòng tròn.
"Có vẻ như người Oceania đã dựng lên vô số căn cứ giả rải khắp nơi để đánh lạc hướng phân tích của ta. Bên ta đã tấn công những nơi trông như căn cứ vài lần rồi, nhưng hóa ra chúng hoàn toàn trống rỗng. Lần này họ nói đã điều tra kỹ hơn, nhưng hẳn là họ vẫn chưa chắc đây có phải căn cứ thật hay không."
"Object to vãi chưởng mà. Chẳng lẽ vệ tinh không xác định được vị trí nó à?"
"Đối phương đã lợi dụng chính điều đó để lừa chúng ta. Cấp trên đã nhiều lần mừng húm khi thấy một cái bóng khổng lồ cao 50m trên ảnh vệ tinh rồi hùng hổ đưa lực lượng lớn đến… để rồi chỉ thấy một bồn chứa khí khổng lồ được ngụy trang thành Object. Nghe nói đám phụ trách giám sát vệ tinh đã bật khóc vì nhục nhã nữa đấy."
Heivia bật ra một tiếng rên thảm hại.
"Đúng là vòng vo thật…"
Quốc gia quân phiệt kia đã rải những bồn khí ngụy trang khắp lãnh thổ của họ, họ thừa biết mình đang bị vệ tinh theo dõi. Dường như họ còn đang gào lên rằng "Nhìn xem chúng ta có bao nhiêu Object này! Wah hah hah!"
Dĩ nhiên, liên minh chẳng ngu ngốc đến mức mắc bẫy hết một lượt, nhưng họ vẫn phải hành động thận trọng, bởi chẳng ai dám chắc khi nào cái bóng cao ngất kia hóa ra là đồ thật và chỉ đang chực chờ mà nuốt chửng họ. Những lần công dã tràng như thế chỉ khiến sĩ khí bị bào mòn, thuế má của dân đổ sông đổ biển. Thế nên, cấp trên chỉ mong kết thúc cuộc chiến này thật nhanh.
"Có khi chuyến này chỉ là buổi tập bắn vào đồ giả thôi ấy?"
"Đừng chủ quan thế. Nghĩ vậy thì cậu có khi đã banh xác rồi."
Quenser gấp tấm bản đồ đến mức nó chỉ còn như một mảnh giấy nhỏ rồi nhét vào túi sau quần.
Heivia đưa mắt nhìn quanh.
"Mà này, lần này liên minh cùng tham chiến đúng không? Sẽ có cả những Object không phải của Công chúa. Mong là đừng đụng phải mấy nước ta đã gây sự ở Alaska hay Gibraltar. Có khi đang cùng phe mà nó lại bắn lén tớ chỉ vì thù riêng đấy."
"Cậu chắc là muốn hỏi không? Không thích câu trả lời thì đừng trách nhé. Tớ cũng vừa hỏi nhóm bảo trì của Công chúa. Nghe đâu thì đó chỉ tin đồn thôi, nhưng…"
Chưa kịp nói hết câu, cả bầu trời trên hài người như bị che khuất.
Một bóng hình khổng lồ đi ngang qua trước mặt hai người.
Không, đó là một Object.
Khối thép cao 50m ấy chỉ việc đi qua cũng đủ tạo thành một trận bão cát dữ dội, nhưng Quenser và Heivia còn bận hoảng hốt bởi chuyện khác.
Lá cờ in trên lớp giáp của nó khiến Heivia suýt tắt thở.
"Gyaaaah!? Thế quái nào lại là Liên Minh Thông Tin!?"
"Ừ, tớ cũng vừa được báo đó. Hình như ta sẽ hợp tác với đám điên ấy."
Các thiết bị thu tín hiệu của Object kia chắc đã nghe trọn câu chửi rủa của Heivia, bằng chứng là nó đã chậm lại một nhịp, và một giọng nữ cao vang lên qua loa.
"Ui trời, chẳng phải là những con chó trung thành của Vương Quốc Chính Thống đây sao. Có vẻ chúng ta sắp làm việc cùng nhau rồi nhỉ. Oh hô hô."
Ngay sau đó, hệ thống đệm khí của nó thổi mạnh, khá chắc là cố tình, và thổi cát tung mù mịt khiến hai người họ ho sặc sụa.
"Chết tiệt, đó chính là lý do mà đám cấp trên ấy không nên cho bọn trẻ con lái Object! Chúng ta thật sự phải đi làm nhiệm vụ chung với hạng người đó sao!?"
"Tin tớ đi, vẫn còn đỡ hơn là gặp lũ Tập Đoàn Tư Bản hay Tổ Chức Tín Ngưỡng đấy. Nên bớt than vãn đi."
Một nhà báo từng châm biếm rằng bản đồ thế giới thời đại này giống như một ô cửa kính được ghép từ nhiều mảnh màu. Nơi từng là vô số quốc gia nhỏ bé nay chỉ còn vài màu sắc chiếm lấy từng mảng lớn.
Một phe thì khăng khăng rằng độ chính xác của thông tin quyết định đâu là thiện, đâu là ác và đang cố tạo ra một mạng lưới thông tin bao phủ thế giới. Một là tập đoàn các siêu công ty tư bản tin rằng số tiền trong tài khoản ngân hàng quyết định địa vị và nhân quyền của một con người. Một là tập hợp vương quốc và các nền văn hóa muốn hồi sinh hệ thống cũ, nơi huyết thống chính thống và danh dự quyết định địa vị xã hội.
Tình trạng thiếu lương thực, thiếu năng lượng, dân số bùng nổ và nhiều thứ khác được rêu rao như là ‘lý do chính thức’ cho việc thế giới trở nên như vậy, nhưng có vẻ lý do thật sự là sự thất bại và tan vỡ hoàn toàn của Liên Hợp Quốc trong nửa đầu thế kỷ 21. Những mảnh vỡ đó tiếp tục đi theo hướng chúng muốn và cuối cùng hình thành thành một vài liên minh khác nhau.
Không còn tồn tại một bản đồ mà cân bằng quyền lực thế giới được một châu lục duy nhất thống trị nữa. Thay vào đó, các quốc gia trong cùng một khu vực tự do gia nhập bất kỳ thế lực nào họ muốn, điều đó khiến cân bằng quyền lực vượt qua giới hạn về địa lý. Điều này quả thật khiến bản đồ thế giới trông giống như một lăng kính màu. Và điều đó làm những quốc gia láng giềng thường xuyên trở thành kẻ thù của nhau, các trận chiến quy mô nhỏ khá phổ biến trong thế giới đó.
Tuy nhiên, tất cả điều này đã trở nên hoàn toàn bình thường vào thời điểm Quenser được sinh ra, nên cậu ta chỉ có thể nghiêng đầu bối rối khi những người cao tuổi lắc đầu chán nản với tất cả mọi thứ.
"Tuy nhiên, hai Object đang được sử dụng cho chiến dịch này, nên tôi nghi ngờ mấy người lính bằng da thịt như các người thậm chí sẽ chẳng cần thiết. Oh hô hô."
Nữ phi công Object lại lên tiếng.
"Vậy thì chúng tôi có thể đi ngủ luôn được không?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
