Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 33

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Vol 1 (Đã Hoàn Thành) - Chương 3: Cuộc chiến giữa kiến và châu chấu - Trận chiến đánh bại quốc gia quân phiệt ở Châu Đại Dương (Phần 4-5)

Chương 3: Cuộc chiến giữa kiến và châu chấu - Trận chiến đánh bại quốc gia quân phiệt ở Châu Đại Dương (Phần 4-5)

Phần 4

Sau buổi họp tác chiến, nơi các vị tai to mặt lớn trong liên minh xung đột với nhau vì muốn để Object của phe họ giành hết vinh quang, Quenser và những người lính giống như cậu bước ra khỏi tòa nhà trong khi cảm thấy vô cùng chán chường.

Mặt trời đã lặn hoàn toàn và bóng tối phủ kín bầu trời.

Đã đến lúc chiến dịch bắt đầu.

"Ôi, trời ạ. Tại sao địa điểm lại phải ở cách đây 2km về phía tây nam? 2km đấy! Mấy ông cấp trên kia không thể kiếm cho chúng ta vài chiếc xe tải sao!?"

Quenser buột miệng kêu lên.

Heivia lắc đầu và nói.

"Thực ra là có đấy, nhưng họ phải dùng chúng để chở đơn vị của Liên Minh Thông Tin với những bộ giáp trợ lực nặng nề của họ. Nhìn xem, mấy cái lốp xe sắp nổ tung rồi còn gì?"

"Cái bộ đồ đó có mô-tơ và lò xo sợi trợ lực cơ mà, tại sao người đi bộ không phải là bọn đó? Và họ sẽ dùng mấy cái bộ giáp đó như thế nào trong một trận chiến giữa Object và Object chứ?"

"Đó là một đơn vị trinh sát được trang bị những camera tốc độ cao với hiệu suất cực kỳ cao. Họ phân tích từng chuyển động của pháo chính và thấu kính của Object địch rồi gửi thông tin đó đến Object của họ để hỗ trợ trong việc canh thời điểm né tránh và phòng thủ. Ít nhất thì họ sẽ hữu dụng trong trận đánh hơn chúng ta. Dù họ thường bị nhắm đến đầu tiên vì sự quấy nhiễu khó chịu đấy."

Tuy nhiên, không chỉ những bộ binh mới khó chịu với sự sắp xếp đó.

Những Object khổng lồ có thể đạt tốc độ ngang với tàu điện cũng phải điều chỉnh tốc độ cho phù hợp với các bộ binh. Thỉnh thoảng, chúng còn cử động giống như người đang gõ chân vì sốt ruột khi phải đợi ai đó quá lâu.

Hai Object áp sát đội hình bộ binh từ hai phía.

Một là của Công chúa thuộc quân đội Vương Quốc Chính Thống.

Cái còn lại là của Elite thuộc quân đội Liên Minh Thông Tin mà Quenser và Heivia đã gặp trước đó.

Hai Object hẳn sử dụng những động cơ đẩy khác nhau, vì âm vang như sấm chỉ phát ra từ Object của Công chúa.

Để phân tán sự bực bội và bởi cảm giác kết nối kỳ lạ vì đang chiến đấu cùng nhau (dù đội hình này được chắp nối vào phút cuối), Quenser quyết định lên tiếng với Object của Liên Minh Thông Tin.

Hoặc cũng có thể là do cậu ta chỉ đơn thuần là đang tò mò, bởi bình thường thì chẳng thể nào mà cậu lại ở gần một Object của Liên Minh Thông Tin được (vì cậu sợ bị thổi bay thành từng mảnh).

"Này, có thật là quân đội Liên Minh Thông Tin đang phát triển một Object hình người không?"

"Oh hô hô. Đó rõ ràng là một lời đồn vớ vẩn. Về mặt kỹ thuật thì có thể làm được, nhưng trọng tâm của nó sẽ quá cao, nên nó sẽ dễ bị ngã."

"Thật chẳng vui gì. Thế thì tin đồn về việc Object của cô có ổ cắm điện cũng là giả à?"

"Cái đó thì đúng. Cũng giống như lò luyện kim, lò phản ứng của Object sẽ hoạt động hiệu quả hơn nếu nó được giữ hoạt động 24/7 thay vì bật tắt liên tục. Vì thế, luôn có năng lượng dư để có thể phân phối trong khi đang chờ ở căn cứ. Oh hô hô."

"Cô di chuyển trên đất liền trong thời gian dài bằng lực đẩy từ động cơ đệm khí dùng áp suất không khí thuần túy thay vì tĩnh điện. Nếu tăng hết công suất, năng lượng dư ấy chắc đủ thổi bay mọi binh lính xung quanh."

"Khi di chuyển chung với binh lính, động cơ đệm khí chỉ được sử dụng để giảm bớt trọng lượng một chút để bánh xích có thể để đẩy Object đi. Oh hô hô. Như vậy thì không khí xung quanh sẽ không bị khuấy động quá nhiều và binh lính có thể di chuyển cùng."

"Hehh. Thì ra đó là cách mà Liên Minh Thông Tin làm."

"Tôi thích ánh nhìn ngưỡng mộ đó đấy. Oh, và để động cơ đệm khí hoạt động hết khả năng, thân máy được làm nhẹ đi bằng cách sử dụng các-bon và vật liệu aramid cho các phần của giáp. Oh hô hô."

"Nhân tiện, đi bộ thế này làm tôi mệt quá rồi, tôi bám lên đó đi được không?"

"Oh hô hô. Một chút trong lượng như vậy thì chẳng sao cả, cứ bám vào thoải mái đi."

Quenser bám vào phần vật liệu giống urethane của động cơ đệm khí và Heivia đột nhiên hét nhỏ sang phía cậu.

"Này! Đừng có làm thế, Quenser!"

"Hả? Ý cậu là vì đơn vị tình báo của Liên Minh Thông Tin đang lườm tôi vì sợ tôi làm lộ thông tin à?"

"Ừ thì, việc họ đang nhìn chằm chằm vào mặt cậu qua ống ngắm là một vấn đề, nhưng vấn đề lớn hơn là tâm trạng của Công chúa hình như đã trở nên rất tệ vì lý do nào đó!"

"…Hả?"

Đã hoàn toàn trèo lên trên phần vật liệu urethane quân sự được dùng trên động cơ đệm khí, Quenser bối rối nhìn sang Object còn lại.

Cậu thấy Object của Công chúa đang chuyển động như thể đang lắc đầu.

"Không có gì cả."

Cô nói như thế.

"Gwaahh!? Object rung chuyển đang làm áp suất không khí và luồng khí thổi cát đi khắp nơi đấy!"

Heivia hét lên từ dưới đất khi mà tất cả binh lính bắt đầu ho sặc sụa. Quenser đã tránh được vấn đề đó nhờ vào việc leo lên được mấy mét khỏi mặt đất.

"Quenser! Nếu muốn ngăn mọi chuyện trở nên tệ hơn, đi bám lên Object của Công chúa đi!"

"Nhưng Object của cô ấy dùng tĩnh điện và laser để tạo lực đẩy mà. Nó làm biến dạng tia laser bằng các tấm kim loại để làm nóng không khí và kích nổ nó. Đến gần chắc nguy hiểm lắm."

"Khụ khụ! Ừ thì, cái địa ngục cát này cũng nguy hiểm không kém!"

Ngay lúc đó, Elite của Liên Minh Thông Tin lên tiếng.

"Sự chu đáo và lòng tốt như thế này rất quan trọng để có được lòng tin giữa những người lính đấy. Oh hô hô. Có vẻ như Elite thiếu tinh tế của Vương Quốc Chính Thống đơn giản là không hiểu được điều đó."

"Tôi đã nói không có gì mà… Cô đang chế nhạo tôi à?"

Công chúa đáp lại.

"Làm ơn đi, Quenser! Xuống đi! Đừng khiến Công chúa và Elite bên kia bị chọc tức thêm nữa! Cứ đà này thì chúng ta sẽ bị giết sạch trong lúc mắc kẹt giữa hai Object mất!"

"?"

Quenser có thể nghe tiếng la hét từ phía dưới, nhưng cậu không hề có ý định quay lại việc đi bộ cùng đống thiết bị nặng nề đang đè nặng trên người mình. Cậu nằm xuống trên lớp urethane một cách thoải mái cho đến khi đến nơi.

Phần 5

Rất dễ để nhận ra ai kiểm soát những khu vực nào của châu Đại Dương.

Những khu vực do quốc gia quân phiệt kiểm soát thì được rừng bao phủ, trong khi những khu vực do lực lượng liên minh kiểm soát thì bị bao phủ bởi sa mạc.

Quenser và những người khác đang ở trong một khu rừng xanh.

Ban đầu, họ đã đi qua một vùng đất khô cằn và khan hiếm nước, nhưng sau khi vượt qua một ranh giới nào đó, mặt đất đã phủ đầy cỏ. Sau đó, vùng đất lại nhanh chóng trở nên đầy ắp một khu rừng rậm rạp. Tình trạng của đất hoàn toàn thay đổi tùy vào việc đất nhân tạo có độ giữ nước cao đã được phân phối ở khu vực đó hay chưa. Không có gì lạ khi các bộ tộc yêu mảnh đất tự nhiên này suốt hơn 1000 năm qua xem cảnh tượng phi tự nhiên, khi những loài thực vật ngoại lai mọc trên lục địa này là sự xúc phạm đối với vùng đất.

Quenser leo xuống phần urethane của Object và nhìn xung quanh.

"Thôi nào, chiến trường nằm ngay phía trước. Mặc dù tớ đoán là bọn mình sẽ chỉ ngồi không và để lại tất cả cho những ngôi sao thật sự của buổi diễn này."

"Thà là cậu đi ngay bây giờ thì hơn."

Heivia lẩm bẩm.

Quenser không hề hay biết rằng Heivia đã trải qua địa ngục khủng khiếp như thế nào bị kẹt giữa hai Object trong khi cậu thì thư giãn nằm trên một cái.

Heivia cũng nhìn quanh và nói.

"Mà nói thật, khu rừng này rậm rạp kinh. Họ cải tạo gen di truyền vì mục đích làm xanh đô thị, đúng chứ? Thật khó mà tin được khi nơi này vốn là sa mạc."

"Đừng ngớ ngẩn thế. Dù có chỉnh tốc độ sinh trưởng, họ cũng không thể khiến cây có thân to như vậy mọc lên được. Những cây thấp hơn thì không nói, chứ những cây trông ít nhất cũng phải 100 năm tuổi này có lẽ đã được lấy từ các quốc gia khác trong khu vực."

Công chúa truyền giọng nói qua loa phát thanh trên Object của mình.

"Chúng ta sẽ đi tiếp. Hãy cẩn thận và đảm bảo là anh không bị hạ gục bởi đạn lạc hay nhiệt bức xạ."

"Cảm ơn vì đã lo lắng, nhưng điều đó chẳng phải chỉ có nghĩa là chúng tôi vô dụng sao?"

"Oh hô hô. Các cậu chỉ cần đợi ở đây trong khi hoàn thành một bài huấn luyện não 10 phút hay gì đó đi."

Hai Object khổng lồ liền lao đi vào khu rừng rậm rạp với tốc độ cao. Quenser và những người khác chỉ còn nghe thấy âm thanh kéo dài như mây dông phát ra từ Object của Công chúa.

Những cỗ máy khổng lồ có thân chính rộng hơn 50m đó đã lao đi với tốc độ 200-300 km/giờ. Những cây lớn được nuôi trồng nhân tạo gãy ngã như rạ khi bị khối lượng khổng lồ ấy lướt qua. Không lâu sau, một con đường bị san phẳng xuyên qua rừng đã xuất hiện.

Mục tiêu của họ là một cụm các tòa nhà bê tông hình chữ nhật giữa khu rừng rậm rạp.

Một hồi còi báo động bắt đầu vang lên trong cơ sở quân sự khi những vũ khí tối tân ấy tiến đến gần.

Quenser rút ra một cặp ống nhòm trng khi Heivia lên tiếng với giọng khó chịu.

"Tớ cá là lần này lại hụt nữa rồi. Nếu Object của Oceania thực sự ở đây, nó đã để lại một con đường xuyên rừng rồi. Cậu thấy cách Object của Công chúa bẻ gãy những cây khổng lồ đó không?"

"Không, tớ đang quan sát Object của Liên Minh Thông Tin."

Quenser vừa đáp lại vừa chỉnh độ phóng đại của ống nhòm.

"Nếu nó tấn công chúng ta, tớ đã không có cơ hội bình tĩnh mà phân tích nó, nhưng chuyện này thì khác. Đây là cơ hội tốt để nghiên cứu nó. Tớ có thể từ tốn và trực quan đánh cắp thông tin về công nghệ của họ."

"Gì chứ, cậu mê cái bộ váy gợi cảm của một cô gái nước ngoài đến mức đó à? Thôi nào, nếu cậu cứ đuổi theo cô ta, Công chúa dễ thương của chúng ta sẽ giết cậu đó."

"Gần đây cậu cứ lảm nhảm cái gì vậy?"

Khi họ nói chuyện, trận chiến giữa các Object liên minh và những binh lính bình thường trong căn cứ Oceania đã bắt đầu.

Nhìn từ tình hình thì Object thế hệ 0.5 của kẻ địch đúng là không có ở đó.

Kết quả của trận chiến đã rõ ràng như ban ngày.

Những chùm ánh sáng bùng nổ phủ kín chiến trường và xé toạc bầu trời đêm.

Chúng được bắn ra bởi pháo tia chùm liên thanh.

Đó là một pháo tia chùm mạnh mẽ được bắn liên tục ở khoảng thời gian cực ngắn.

Khẩu pháo chính dài 35m của Object Liên Minh Thông Tin được tạo thành từ năm khẩu pháo tia chùm liên thanh khổng lồ liên kết với nhau như một khẩu súng Gatling. Một số người có thể tự hỏi là tại sao phải chế tạo một thiết bị giống súng Gatling từ vũ khí bắn tia chùm chứ không phải đạn kim loại, khi những vũ khí tia chùm mạnh mẽ sẽ làm hư hại nòng và các thiết bị khác nếu bắn ở khoảng cách quá ngắn. Ngoài ra, chúng sử dụng các bộ khuếch đại lớn để khuếch đại và giải phóng điện năng trong nháy mắt, nên việc bật tắt trong khoảng ngắn để chia nhỏ gánh nặng cho từng khẩu pháo riêng lẻ là một việc quan trọng.

Nghe nói Object của Liên Minh Thông Tin có thể dùng 5 khẩu pháo đó để bắn những tia chùm liên thanh một cách vô hạn.

Khi những dải năng lượng xanh trắng cắt ngang bầu trời đêm, những tòa nhà bê tông dày bị xé nát từng cái một. Đống đổ nát bị thổi tung lên không trung như trong một trận phun trào núi lửa, chúng gần như hoàn toàn bị nung chảy quanh các mép. Người Oceania cố gắng phản công bằng xe tăng và các xe phóng tên lửa, nhưng các Object chẳng hề để ý đến họ. Đống đổ nát của các tòa nhà rơi từ trên trời xuống cũng đủ để thổi tung những xe bọc thép đó.

Nhân tiện, Object của Công chúa cũng không chỉ đứng nhìn tất cả chuyện này diễn ra.

Nó đang dùng khả năng cơ động của mình để chặn đường thoát của đơn vị xe tăng đang bỏ chạy và bắn vào chúng bằng 7 khẩu pháo chính hình cánh tay. Các khẩu pháo chính của Công chúa có thể thay đổi thiết bị như kính hiển vi thay thấu kính. Bằng cách xoay phần lõi của nòng pháo, cô có thể tấn công bằng chùm tia laser, pháo plasma bất ổn định, coilgun hoặc một số lựa chọn khác. Đó là lý do Object của cô được biết đến như một mẫu tổng hợp.

Những vụ nổ, những chùm sáng, và những âm thanh dữ dội xé toạc chiến trường, nhưng không nghe thấy tiếng thét nào.

Những tiếng la hét giận dữ và sợ hãi chắc chắn vẫn có, nhưng những âm thanh hủy diệt gây ra bởi các Object đã nhấn chìm tất cả.

Khung cảnh ấy áp đảo theo mọi góc nhìn.

Đó là cảnh tượng địa ngục khiến người ta một lần nữa tự nhủ rằng không bao giờ đứng trước những con quái vật đó.

"Wow. Tớ đoán đây là cái giá mà người Oceania phải trả vì đã phớt lờ mọi hiệp ước chiến tranh và chỉ làm điều họ muốn. Nhưng tớ cũng hơi cảm thấy tội cho họ, vì tớ biết cảm giác không thể dùng cờ trắng như thế nào."

"Tớ hiểu vì sao Công chúa cảnh báo chúng ta đừng để bị cuốn vào. Này, Quenser, cậu có thể hiểu khẩu Gatling khổng lồ đó hoạt động thế nào không? Sẽ thật tuyệt nếu chúng ta có thể đưa nó cho Công chúa sử dụng."

"Ể? Tớ quan tâm hơn đến những gì đang diễn ra phía dưới cơ."

Quenser nói trong khi rời mắt khỏi ống nhòm và chỉ về phía Object của Liên Minh Thông Tin.

"Tớ đang suy nghĩ tại sao nó lại dùng cả đệm không khí và bánh xích, nhưng tớ nghĩ tớ đã hiểu rồi. Lướt bằng đệm khí là phương thức di chuyển cơ bản của nó, nhưng nó dùng bánh xích để chạm xuống mặt đất và tạo một lực đẩy tức thời khi nó cần một pha lao nhanh. Thật ra thì chúng nhìn giống cưa xích hơn là bánh xích."

"Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta gắn thứ gì đó như vậy lên Object của Công chúa?"

"Cô ấy sẽ có được những cú bứt tốc nhanh. Kiểu như vút một cái như này."

Trong khi Quenser và Heivia tiếp tục cuộc trò chuyện vớ vẩn của mình, trận chiến đi đến hồi kết.

Kẻ địch đã bị tiêu diệt hoàn toàn và không một đồng minh nào bị giết hay thậm chí bị thương.

Đó là cách sử dụng Object lý tưởng mà có lẽ sẽ khiến cấp trên phải vỗ tay hoan hỉ. Không kết quả nào có thể đem lại sự tin cậy lớn hơn cho những người chiến đấu cùng với các Object.

Giọng của các Elite vang lên qua radio.

"Hey, chúng tôi xong rồi."

"Oh hô hô. Tôi đã quét bằng cảm biến của mình, nhưng mọi người vẫn nên để ý mìn hoặc quân địch phục kích… Đó mới gọi là quan tâm đúng nghĩa đến người khác, cô Elite vụng về của Vương Quốc Chính Thống ạ."

Khi nhìn thấy hai Object xỉa xói nhau, các binh sĩ bắt đầu thì thầm những câu kiểu "Có vẻ vẫn còn nguy hiểm" và "Hãy chờ thêm chút nữa".

Tuy nhiên, mệnh lệnh quân sự không phải thứ mà một người lính có thể từ chối một cách đơn giản.

Quenser và những người khác tiến về phía chiến trường dọc theo con đường được để lại bởi các Object. Họ cảm thấy an toàn vì họ cho rằng mọi cạm bẫy hẳn đã bị những cỗ máy khổng lồ phá hủy khi nó đi qua. Tất nhiên, điều đó không đúng tuyệt đối, nhưng như thế cũng khiến họ cảm thấy yên tâm hơn.

Khi họ tới nơi, Công chúa lên tiếng qua loa.

"Có vẻ đây lại là một căn cứ giả. Nó không có những chức năng mà một khu căn cứ cần có, và Object của Oceania cũng không ở đây."

"Chúng tôi sẽ tìm kiếm cho chắc, nhưng thật sự đúng là không có chỗ nào đủ lớn để giấu thứ khổng lồ như thế."

Quenser đáp lại trong khi nhìn quanh.

Khu vực này không chỉ đơn giản là bị thiêu rụi.

Những tòa nhà đã bị thổi bay, lớp nhựa đường bị xé toạc, và bản thân mặt đất cũng bị tách rộng ra ở vài chỗ. Cây cối, thép, và mọi thứ khác đều bị đốt đen và mất đi hình dạng ban đầu. Mức độ hủy diệt cỡ đó không thể đạt được chỉ bằng việc đốt một khu tổ hợp hóa dầu.

Nó đơn giản hơn vũ khí hạt nhân, mạnh hơn vũ khí hạt nhân, an toàn hơn vũ khí hạt nhân, và phá hủy mục tiêu với độ chính xác cao hơn vũ khí hạt nhân.

Những binh sĩ địch đã bị thổi tung đến mức không thể nào biết được phần thi thể của họ ở chỗ nào.

"Uehh…"

Heivia rên lên.

"Tớ mừng là chúng ta đã nói xong về khẩu phần quân đội trước khi đến đây. Tớ nghe nói quân đội Liên Minh Thông Tin có bột tạo vị để rắc lên khẩu phần của họ. Cậu có thể chọn vị cà ri hay phô mai hay bất kỳ vị gì mà cậu muốn."

"Tớ có cảm giác vị nướng sẽ không được ưa chuộng trong một thời gian tới."

Quenser ngước nhìn hai Object.

"Nhân tiện thì, bây giờ chúng tôi làm gì đây, khi mà các cô đã kết thúc trận chiến dễ dàng đến thế? Chúng tôi sẽ rời đi sau khi kiểm tra xung quanh để chắc chắn rằng không có căn cứ bảo dưỡng Object ngầm ở đây à?"

"Oh hô hô. Tôi không nghĩ có bất kỳ vũ khí nào gần đây đủ mạnh để phá hủy một Object, nhưng mọi người làm ơn hãy chú ý đề phòng."

Elite của Liên Minh Thông Tin đáp lại.

"?"

"Tôi chỉ muốn nghỉ một chút sau khi đã dốc hết sức trong trận chiến đó thôi. Oh hô hô."

"Ra vậy. Lực G thừa từ quán tính khiến cô mệt à?"

Thiết kế của bộ đồ đặc biệt dành cho Elite sẽ khác nhau tùy theo Elite, nhưng về cơ bản, chúng đều có khả năng chịu áp lực giống như bộ đồ của phi công không quân. Object không di chuyển ở tốc độ siêu âm như máy bay chiến đấu, nhưng chúng có khối lượng cực kỳ lớn. Nói một cách đơn giản, hãy nghĩ nó như một quả cầu kim loại gắn vào dây xích. Lực kéo sẽ càng lớn nếu quả cầu kim loại được vung nhanh hơn vì lực ly tâm và nếu nó nặng hơn.

Quenser nhận ra rằng Object của Liên Minh Thông Tin và Object của Công chúa đã hoàn toàn đứng yên một lúc rồi.

"Oh hô hô. Nếu cần chiến đấu thì không vấn đề, nhưng giữ trạng thái căng thẳng như vậy khi không có kẻ địch xung quanh thì thật ngu ngốc. Và bộ đồ Elite thì chật ở phần chân quá."

"Ồ, đúng rồi. Khi di chuyển ở tốc độ cao, chúng cắt bớt máu đến chân để đảm bảo máu có thể lưu thông lên não đúng cách… Nó có khiến chân cô bị tê không?"

"Sau một trận chiến tốc độ cao đòi hỏi sự tập trung lớn, trong cơ thể tôi còn lại rất nhiều nhiệt, nên tháo chân ra khỏi bộ đồ và xịt keo làm mát lên chúng là nhanh nhất. Oh hô hô."

"Tôi hiểu rồi…"

Quenser nói với vẻ ngưỡng mộ mơ hồ, nhưng rồi cậu đứng chết lặng.

(Đợi đã… Nếu Công chúa cũng đang làm mát chân thì chẳng phải có nghĩa là cô ấy đang cởi bộ đồ đặc biệt đó ngay sau những bức tường thép dày kia sao?)

Vẫn đứng yên như tượng, Quenser bắt đầu suy nghĩ sâu sắc như một triết học gia.

36dea061-f260-4918-8321-d42637bfba1f.jpg

Khi cậu làm vậy, Baby Magnum của Vương Quốc Chính Thống liền xoay các khẩu pháo chính về phía cậu.

"Anh không cần phải nghĩ những chuyện như thế."

Công chúa nói.

"Gyaaahh!? Chỉ là nói đùa thôi mà, dùng hỏa lực kiểu đó có hơi quá không!? Với lại, là Elite của Liên Minh Thông Tin nhắc đến trước, không phải tôi!"

Bị kéo trở lại cuộc trò chuyện, nữ Elite liên quan cất giọng qua loa phóng thanh.

"Oh hô hô. Có vẻ như tôi cần phải lột bộ đồ bơi cao su này ra và làm mát cơ thể cúp G huy hoàng của mình!"

"Th-thật sao!? Tôi không biết một câu nói có thể chứa nhiều từ kích thích đến vậy! Tôi biết bộ đồ của Công chúa vốn đã ở mức đó rồi, nhưng tại sao Liên Minh Thông Tin lại đi xa đến thế!?"

"Đó là yêu cầu của nhà thiết kế. Oh hô hô."

"Giờ thì, tôi không có ý định đào ngũ đâu, nhưng nếu đó là một nghề thực sự bên đó…"

"Đừng ngu ngốc nữa, Quenser. Đừng để mắt cậu sáng lên vì mấy thông tin chắc chắn là giả kia của Liên Minh Thông Tin! Nếu thật sự là đồ bơi cao su thì nó sẽ chẳng thể siết chặt quanh chân để chịu áp lực được đâu!"

"Oh, anh nhìn thấu rồi à. Thật đáng tiếc. Oh hô hô. Nó đúng là bao cả chân tôi, nhưng nó lại có các đường xẻ ở nhiều nơi để tôi có thể dễ dàng đưa bình xịt làm mát vào… Và một số chỗ còn táo bạo hơn cả đường xẻ trên đồ bơi học sinh nữa."

"Này, Heivia, cái đó… có thể là thật không!?"

"Quenser! Nếu cậu cứ nghe theo từng lời cô ta nói như vậy thì cậu chỉ khiến cô ta chọc tức Công chúa thêm thôi!"

Sau khi bị Heivia đấm vào mặt, Quenser mới tỉnh lại.

(Chẳng phải chúng ta vừa định chiếm quyền kiểm soát một căn cứ địch sao? Tại sao đầu mình lại toàn những thứ như sự ngượng ngùng của một cô gái thuần khiết và sự gợi cảm của những bộ đồ đặc biệt thế này?)

"Chúng ta phải tiếp tục nhiệm vụ."

Quenser nói và cố gắng lấy lại động lực.

"Trong trường hợp đó, vẫn còn công việc cho các anh. Oh hô hô."

Nữ Elite của Liên Minh Thông Tin tuyên bố.

"Oh hô hô. Chúng tôi có một yêu cầu từ các bộ lạc địa phương. Vì những khu rừng chỉnh sửa gen này là không tự nhiên, họ muốn chúng ta đốt bỏ chúng."

"À, đúng rồi. Chúng ta cần đổi khu vực này sang màu của phe mình."

Quenser đáp.

Công chúa liền cất giọng, cô có vẻ hơi áy náy.

"Nếu muốn, chúng tôi có thể đốt sạch mọi thứ trong chớp mắt bằng Object, nhưng…"

Với pháo plasma bất ổn định chạy bằng lò phản ứng của Object, mọi thứ trên mặt đất và cả sâu trong lòng đất đều có thể bị thiêu hủy. Tuy nhiên, các bộ lạc Châu Đại Dương xem mảnh đất này là vùng đất thiêng liêng, nên họ không muốn nó bị tổn hại quá mức cần thiết.

"Phá hoại mà vẫn kiềm chế một chút hử? Nghe như siêu anh hùng từ truyện tranh Mỹ đấy."

"Hình như Cơ quan Bảo vệ Văn hóa đang phản đối thuật ngữ đó. Họ nói nên gọi là truyện tranh của các Tập Đoàn Tư Bản mới đúng, vì quốc gia gọi là Mỹ ấy không còn tồn tại nữa."

"Bởi vì bọn họ cứ nổi nóng lên vì những chuyện vớ vẩn và vô nghĩa như thế nên chẳng ai ưa họ cả đấy."

Trong lúc Quenser và Heivia tranh cãi qua lại, những ngọn lửa chập chờn đã bùng lên ở nhiều nơi trong khu rừng đêm. Đơn vị giáp trợ lực của Liên Minh Thông Tin đã kích hoạt súng phun lửa để chuẩn bị đốt rừng.

"Này, bọn mình đâu có giáp trợ lực gì đâu. Chẳng lẽ chúng ta sẽ bị cuốn vào biển lửa thật à?"

"Dù sao thì vẫn an toàn hơn dùng chất khai quang."

Đột nhiên, tiếng rè rè vang lên trong bộ đàm của Quenser, rồi một tín hiệu từ đồng minh truyền đến.

Sau khi lắng nghe một lúc, Quenser tắt bộ đàm và quay sang Heivia.

"Có một nhiệm vụ nhỏ cần chúng ta phải xử lý. Phải kiểm tra xem trong khu vực có làng mạc nào trước khi họ châm lửa đã."

"Họ không thể dùng UAV hay gì đó à?"

"Mà này, đốt nhà của dân làng thế có ổn không?"

"Liên lạc Froleytia qua radio mà hỏi. Hình như lực lượng liên minh sẽ lo chuyện di dời cư dân. Mà dân các bộ tộc cũng bị ép dạt về đây từ đầu rồi, chắc họ cũng không quá bận tâm khi bỏ lại chỗ này để trở về lối sống cũ của họ đâu."

Dù miệng than phiền, nhưng họ vẫn vui mừng vì còn được làm gì đó trước khi rời đi. Thế là binh sĩ của Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin bắt đầu tìm kiếm, họ vừa đi vừa cảnh giác mìn hay bẫy.

"Theo bản đồ, khu của chúng ta là một hình vuông rộng 3km. Nếu tìm thấy một cái lán cũ hay gì đó, chúng ta phải gõ cửa kiểm tra."

"Thật bất ngờ làm sao, chiến tranh lại nhàm chán đến vậy. Nhưng thế cũng tốt, quá kịch tính cũng chẳng có ích lợi gì."

Quenser và Heivia vừa trò chuyện về chuyện sẽ ngu ngốc cỡ nào nếu giẫm phải mìn vừa đi… rồi cả hai đột ngột dừng lại.

Cánh rừng đột nhiên mở ra.

Họ đang đứng trên đỉnh một quả đồi nhỏ cao chừng 7-8m. Có lẽ do mưa bão mà mặt trước quả đồi bị sạt và biến nơi đó thành một vách dốc. Và ngay dưới chân vách là một ngôi làng nhỏ với chừng 20 mái nhà.

Nếu chỉ có thế, họ chỉ việc xuống đó và đưa ra cảnh báo sơ tán.

Vấn đề là chiếc xe tải quân sự đang chặn lối vào làng.

Quân đội Oceania đã đến đây.

Quenser và Heivia cứ tưởng giao tranh đã kết thúc, nhưng giờ họ phải vội vàng nằm rạp xuống đất. Quenser giương ống nhòm ra, còn Heivia kê súng và ngắm.

"…Chết tiệt. Tại sao lúc nào cũng là bọn mình phải gặp những chuyện ly kỳ thế này!"

Quenser than vãn trong thì thầm.

"Công chúa và mấy Elite khác vừa đánh nhau ở ngay bên kia. Chẳng lẽ họ không nghe thấy gì sao!?"

"Làm sao tớ biết được chứ!? Có khi đó chỉ là một đội trinh sát thôi. Chắc họ đã báo cáo vị trí Object của chúng ta cho cấp trên và tiện đường ghé qua đây trên đường quay về."

Heivia đáp với vẻ dửng dưng.

"Giờ thì sao? Tự xử thì quá phiền phức đấy. Gọi Object đến luôn nhé?"

"Không, khoan đã. Thứ to như thế mà tiến lại gần thì kiểu gì họ cũng phát hiện ra. Họ có thể bắt dân làng làm con tin. Với lại, nghĩ đến thông số của Object mà xem. Của Công chúa thì có laser chống bộ binh, nhưng bên Liên Minh Thông Tin chỉ có cái đại bác tia chùm liên thanh như súng Gatling đó thôi. Như vậy thì cả ngôi làng sẽ bay sạch."

Từ trên đỉnh đồi nhìn xuống, trông bọn lính Oceania không có ý định bắn giết hay đốt phá làng. Nhìn kỹ hơn, họ thấy một ông lão có vẻ là trưởng làng đang trao tiền cho một tên lính trong quân phục.

"Tiền ‘thuê’ tháng này chắc? Trông như chuyện họ vẫn làm thường xuyên."

Dựa theo bản đồ, nơi này nằm gần biên giới giữa lãnh thổ Oceania và khu vực của liên minh. Có lẽ ngôi làng được dựng lên để hỗ trợ việc lên xuống hàng hóa từ xe tải qua lại và kiểm tra hàng.

Heivia rà soát quân địch qua ống ngắm khẩu súng trường.

"Chừng 20 tên. Mỗi tên được trang bị súng trường kiểu cũ có gắn phóng lựu. Chỉ có một xe tải nên chắc không còn lực lượng nào khác. Tính sao đây?"

"Tính gì? Chúng ta có làm được gì đâu."

"Ừ. Điên mới lao lên khi bị áp đảo gấp mười lần như này."

Quenser và Heivia liếc nhau rồi cùng thở dài mỏi mệt.

Nếu lũ lính gom dân lại giữa làng rồi giết đàn ông và hãm hiếp đàn bà, họ buộc phải nổ súng. Nhưng dường như mọi thứ chưa tồi tệ đến mức ấy. Sau khi nhận tiền và đồ, bọn lính Oceania có lẽ sẽ rời đi. Họ chỉ cần chờ chúng đi rồi mới vào báo động sơ tán.

Nổ súng trong làng chỉ làm nhiều người chết hơn.

Hơn nữa, Quenser là công binh, trong tay cậu chỉ có chất nổ. Khẩu súng trường và súng ngắn của Heivia là những vũ khí duy nhất có thể dùng. Khi không có lý do chính đáng, chẳng ai muốn tự chuốc lấy thiệt thòi.

Thế nhưng…

"Khoan đã. Có gì đó không đúng."

Quenser nói khi tiếp tục quan sát qua ống nhòm.

Những tên lính Oceania ban nãy còn đứng lơ đãng giờ đã lao vào vị trí cảnh giác. Chúng giương súng và căng thẳng đảo mắt tìm kẻ địch. Trong lúc đó, đàn bà và trẻ con hoảng hốt chạy trốn vào các ngôi nhà.

"Chuyện gì thế?"

"Quenser, nhìn kia!"

Heivia chỉ về một khoảng trống giữa làng. Một người đang nằm sõng soài ở đó. Hắn mang quân phục Oceania. Máu trào lênh láng từ giữa ngực hắn, chắc hẳn hắn đã chết ngay lập tức.

"Trông chẳng giống say nắng chút nào."

"Vậy là sao? Heivia, cậu lỡ tay bắn hắn trong lúc nhìn qua ống ngắm à?"

"Cậu ngốc đến mức nào vậy!? Cậu nghĩ khẩu súng tệ hại này lại có bộ giảm thanh thần thánh đến mức tớ bắn mà cậu nằm ngay cạnh còn chẳng nhận ra à!? Với lại, nhìn hướng hắn ngã thì cũng đủ biết là đâu phải do tớ đâu!"

Quenser quay ánh mắt về phía ngược lại với hướng người lính ngã xuống.

Những gì cậu thấy là…

"Đó là biên giới với lãnh thổ của liên minh… Hắn bị bắn từ ngoài đó sao? Nghĩa là có kẻ cố tình ném một ‘viên sỏi’ vào từ bên kia ranh giới?"

Bất chợt, những vệt nhiễu nhỏ lướt qua chiếc radio của Quenser. Cậu tưởng có ai đó đang liên lạc, nhưng không phải. Đó chỉ là những đợt nhiễu ngắn lặp lại theo nhịp.

"Nhiễu xuất hiện mỗi 0,8 giây… Tớ nghĩ đó xuất phát từ một ống ngắm tầm xa của súng bắn tỉa! Loại đó dùng laser và sóng điện từ để hỗ trợ ngắm bắn."

"Hả? Chả có đồ quân dụng tử tế nào mà lại phơi bày vị trí lính bắn tỉa rõ ràng như thế cả. Có thằng ngu nào đang cầm đồ dởm rồi giả bộ là mình thuộc đội quân tình nguyện hay gì à!?"

Heivia gắt lên, nhưng rồi mặt cậu ta tái đi. Heivia giương súng lên và khẽ rên. "Chết tiệt. Không ổn rồi, không ổn chút nào!"

Ngoài ống ngắm quang học, khẩu súng còn có chế độ nhìn tia hồng ngoại và tử ngoại cùng micro để dò kẻ địch. Với một tai áp tai nghe, Heivia hẳn đang nghe lỏm cuộc nói chuyện của trưởng làng và lính Oceania bằng micro ấy.

Khẩu súng của Heivia đang chỉ đúng vào tên lính và ông lão có vẻ là trưởng làng.

"Gì vậy? Có chuyện gì không ổn?"

"Tớ không muốn tốn thời gian giải thích, để tớ diễn cho cậu xem. ‘Đồ khốn, bọn mày lừa tao!’ ‘Không, nhầm rồi. Chúng tôi không hề làm chuyện như thế.’ ‘Câm miệng. Tao sẽ giết sạch và đốt trụi cái làng này!’."

"Tớ nghĩ nói ‘không ổn’ còn quá nhẹ rồi đấy!"

Quenser không khỏi hốt hoảng.

Heivia quay sang cậu và hỏi vội.

"Giờ ta làm gì đây?"

"Nếu ta gọi Object đến, chắc chúng nó sẽ giết mọi người trước khi cứu viện tới mất."

"Vậy thì làm sao!?"

"Chúng ta không biết tên bắn tỉa nấp ở đâu, và nếu mặc kệ thì bọn lính Oceania sẽ gây ra thảm sát."

Quenser cắm kích nổ điện tử vào những khối Hand Axe.

"Không còn cách nào khác, phải hành động ngay!"

Đã quá chán nản với tình thế trước mắt, cả hai chỉ có thể gật đầu và lao lên hành động.

Quenser bắt đầu ném các khối nổ đã gắn kích nổ từ trên đồi xuống. Chúng rơi cách làng một đoạn, nhưng cậu vẫn kích nổ Hand Axe. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên khiến lính Oceania hoảng loạn mà lao đi núp sau các ngôi nhà.

Dù thực tế chỉ có một sinh viên chiến trường đang liều lĩnh ném chất nổ, trong mắt chúng, đó có thể là đạn cối hay thậm chí là hỏa lực từ xe tăng. Những vụ nổ liên tục như vậy khiến nỗi sợ hãi của chúng lớn dần lên một cách vô ích.

Ngay sau đó, Heivia bắt đầu bóp cò, từng phát đạn một rời nòng.

Để tránh né kẻ địch mới xuất hiện, đám lính Oceania lại trốn về hướng sai. Từ vị trí ấy, Heivia có thể nhìn rõ cảnh từng tên run rẩy, phô nguyên cái mông về phía cậu, và từng kẻ một ngã gục dưới loạt đạn với không chút thương xót. Trong một trận đấu súng dữ dội, cả hai hẳn đã bị áp đảo về quân số, nhưng chiến thuật gây rối này lại khiến thế trận nghiêng hoàn toàn về phía họ.

"Này, tớ không thể hạ hết bọn chúng được đâu!"

"Diệt một số thôi, chắc chúng sẽ vứt bỏ sĩ diện mà tháo chạy vào rừng thôi. Tớ không nghĩ chúng có tinh thần chiến đấu đến người cuối cùng đâu."

"Ê này, chàng sinh viên chiến trường! Chúng chẳng chạy gì hết. Trông như đang chuẩn bị tử thủ đến cùng ấy!"

"Chết tiệt, là tên bắn tỉa đó! Hắn lại nhả đạn vào bọn chúng! Hắn cố tình cắt đứt đường rút lui để chúng không thể chạy dù có muốn!"

Trận chiến càng kéo dài, xác suất dân làng bị vạ lây vì đạn lạc càng tăng. Quenser và Heivia không cần phải giành thắng lợi hoàn toàn, để đám lính Oceania chạy thoát cũng chẳng sao. Nhưng tên bắn tỉa bí ẩn lại không cho phép điều ấy.

Bỗng nhiên, một gã mập mạp có vẻ là chỉ huy ngẩng lên nhìn về phía đồi.

Hắn ra hiệu bằng một động tác dứt khoát, toàn bộ binh lính lập tức giương súng lên.

"Chó chết! Chúng đã phát hiện ra chúng ta rồi!"

Quenser và Heivia cuống cuồng lùi lại. Đúng lúc đó, một cơn bão đạn cày nát vị trí họ vừa nấp. May thay, gò đất sạt như một vách đá đã trở thành bức tường che chắn tự nhiên cho họ.

"May là chúng ta ở xa quá nên mấy cái súng phóng lựu đời cũ của chúng bắn không tới được đấy."

"Nhưng chẳng bao lâu nữa, bọn chúng sẽ vòng lại đánh từ bên sườn. Này, Quenser, cậu đặt thuốc nổ chặn đường chúng lại được không?"

Nhưng trước khi họ kịp làm gì thêm, một bàn tay túm lấy vai cả hai kéo giật về phía sau.

Họ xoay phắt lại, là bộ binh của Liên Minh Thông Tin đã tới.

"Chưa rõ tình hình ra sao, nhưng chúng tôi sẽ hỗ trợ. Chỉ cần điều động đơn vị giáp trợ lực là mọi chuyện kết thúc trong vòng 5 phút."

"5 phút hử? Nghe cũng hay… nhưng đã quá muộn rồi."

Heivia khẽ hất cằm xuống dưới chân đồi.

Những xác người, nạn nhân của trận đấu súng trong làng nằm rải rác khắp nơi. Và không phải tất cả đều mang quân phục Oceania. Một vài trong số đó là dân làng… những người bị bắn trong cơn cuồng loạn vô vọng của bọn lính.

Giữa mặt đất đầy bụi đất và máu loang, vô số đồ chơi trẻ con bị hất tung nằm chỏng chơ.

Trong đám đồ chơi lấm lem đất cát và vệt máu thẫm ấy là một quyển truyện tranh trẻ nhỏ. Dù rất xa, nhưng qua ống ngắm của khẩu súng, trang bìa của cuốn sách vẫn có thể được nhìn rõ.

Tựa sách viết: Những con thú tử tế của Đá.

Đó chính là cuốn sách mà họ đã thấy cô bé người địa phương cầm trong tay bên ngoài hàng rào của khu bảo trì của căn cứ liên minh.

Heivia tặc lưỡi rồi ném khẩu súng trường xuống đất.

"Được rồi, tớ hiểu rồi. Đây chính là chiến tranh. Những phụ nữ và trẻ em vô tội chết chẳng vì lý do gì cả… Làm đi. Hãy giết sạch lũ Oceania khốn kiếp đó."

Người lính Liên Minh Thông Tin lặng lẽ gật đầu và truyền lệnh cho đơn vị giáp trợ lực. Mặc kệ cơn mưa đạn trút xuống, họ nhảy thẳng từ đỉnh gò đất xuống dưới.

"Này, tớ tìm thấy rồi."

Quenser vừa hạ chiếc ống nhòm xuống vừa chỉ tay.

Nhưng cậu không chỉ về phía ngôi làng. Ngón tay cậu hướng về đường biên giới giữa lãnh thổ Oceania và liên minh.

"Tớ đã tìm thấy tên bắn tỉa đó. Nhìn xem, hắn không phải lính Oceania hay liên minh. Đó là một người trong đám phóng viên. Hắn đã chuyển chiếc máy quay lấy khẩu súng trường. Thảo nào hắn không dùng kính ngắm của quân đội. Hắn khơi mào cuộc chiến này chỉ để thỏa mãn thú vui bệnh hoạn của bản thân. Có lẽ hắn đúng là kiểu lính đánh thuê giả trang thành phóng viên như Froleytia đã nói."

"Được."

Heivia đáp lại rồi cúi xuống nhặt khẩu súng mình vừa ném. Cậu quay sang người lính của Liên Minh Thông Tin.

"Chúng tôi sẽ xử lý tên bắn tỉa đó. Tôi sẽ không thấy thỏa mãn cho đến khi đấm hắn vài cú."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!