Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 33

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Vol 1 (Đã Hoàn Thành) - Chương 2: Tom Thumb lướt giữa biển dầu - Trận chiến ngăn chặn Gibraltar (Phần 4-5)

Chương 2: Tom Thumb lướt giữa biển dầu - Trận chiến ngăn chặn Gibraltar (Phần 4-5)

Phần 4

Quenser và Heivia bị hất văng xuống biển.

Những mảnh vỡ lớn nhỏ của căn cứ vương vãi khắp nơi làm vẩn đục mặt nước. Quang cảnh hiện tại giống như cây cối đổ ngổn ngang và những mảnh vụn trôi dạt chất đầy ở cửa sông sau khi một cơn bão nhiệt đới đi qua. Tuy nhiên, khu vực căn cứ bảo trì được tạo nên từ thép và bê tông, nên những gì còn nổi trên mặt nước rồi sẽ dần chìm xuống đáy sâu.

Quenser và Heivia vùng vẫy giữ đầu mình trên mặt nước trong tuyệt vọng, nhưng quân phục của họ trở nên nặng nề hơn sau khi đã bị thấm đầy nước. Trên người họ còn mang theo vài cân thuốc nổ dẻo và súng trường, nên việc bơi lội khi mặc quân phục không giống với khi mặc mỗi đồ bơi. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang túm lấy mắt cá và kéo họ xuống.

"Uehh… Chết tiệt… Tớ sắp chết rồi! Chúng ta hứng quá rồi! Tớ sẽ không bao giờ quay lại chiến trường có Object nữa!"

Quenser hét lên, dù chính cậu cũng sắp chìm nghỉm.

Bên cạnh cậu, Heivia đang làm động tác trông như đang bơi, và một phần nào đó trông cậu cũng giống như đang chết đuối.

"Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ bị những mảnh căn cứ nghiền nát trước cả khi Object bắn chúng ta mất! Mấy bộ giáp trợ lực được cấp đâu rồi!?"

"Chắc rơi xuống đáy biển từ lâu rồi! Cậu thử lặn 300m rồi mang chúng lên xem!?"

"Họ cấp cho chúng ta bộ giáp nặng như đá tảng trong một trận hải chiến!? Mấy ông cấp trên đó có phải định trừ khử chúng ta sau khi lợi dụng xong không!?"

"Quan trọng hơn cả, chúng ta phải cố bơi thật xa khỏi căn cứ đi thì hơn!? Mấy bồn chứa dầu ở dưới đáy biển dùng ống dẫn để hút lượng dầu cần thiết lên cho việc bảo trì, đúng chứ? Chắc các thiết bị an toàn đã đóng lại để ngăn dầu thô tràn ra từ các đường ống bị phá, nhưng ai biết chúng còn trụ được bao lâu trước sức tấn công của Tri-Core!"

"Vậy là sẽ có một vòi phun đen ngòm từ đáy biển phun lên, rồi kèm theo đó là một biển lửa à!? Thằng quái nào đã thông qua cái nhiệm vụ khủng khiếp này vậy!?"

Heivia vừa than thở vừa chìm xuống nước một lần rồi hấp tấp chới với ngoi lên lại. Khi đầu cậu trồi lên mặt nước, cậu lắc đầu như một con chó ướt.

"Khỉ thật, tớ không trụ nổi nữa rồi. T-Tớ chìm mất… Tớ vứt chỗ thuốc nổ này đi được chứ?"

"Và biến cơ hội sống 1% thành 0% luôn hả!?"

"Đống rác rưởi này giúp được gì chứ!? Dù có đặt đúng chỗ cũng chẳng phá nổi lớp giáp kia! Với tình hình này thì chúng ta còn chẳng tiếp cận nó được nữa!"

"Cũng đúng… tiếp cận nó đúng là vấn đề lớn nhưng… gyahh! Nó tới đây rồi kìa!"

Quenser hét lên, còn Heivia quay đầu nhìn ra đường chân trời.

Có vẻ như sau khi phá hủy gần như toàn bộ các căn cứ bằng khẩu railgun khổng lồ của nó, Tri-Core cho rằng chiến thắng nằm trong tay (hoặc là nó thở phào khi chẳng có Object nào xuất hiện), vì rõ ràng nó đang vừa di chuyển vừa bắn từng đợt.

Tốc độ của nó vào khoảng 200 km/giờ.

(Nó định cứ thế mà xuyên qua eo biển à?)

Ngay khi Quenser nghĩ vậy, cậu nghe tiếng Froleytia gào lên từ phía gần đó với phần đầu nổi trên mặt nước.

"Làm gì đó đi! Nếu vượt qua được, nó sẽ đưa được dầu tới căn cứ địch! Nếu không muốn điều đó xảy ra thì ngăn nó lại!"

"Bây giờ ai còn quan tâm chuyện đó nữa chứ!? Giờ nó có mang cho địch chút dầu ăn cao cấp luôn thì tôi củng chả quan tâm!"

"Nếu số dầu đó đến nơi, khu bảo trì Object của căn cứ chúng sẽ hoạt động trở lại! Khi đó, một Object còn khủng khiếp hơn, thứ đã phải phải dừng hoạt động vì thiếu bảo trì sẽ tham chiến! Địa Trung Hải sẽ hóa thành địa ngục còn tàn khốc hơn nữa!"

"Ôi thôi đi cho tôi nhờ! Cậu nghĩ nếu tớ bắn thẳng vào đầu bà sĩ quan chỉ huy này thì có được xuất ngũ ngay không!?"

Heivia nói như thế với ánh mắt hết sức nghiêm túc, nhưng Quenser nghĩ tới một chuyện còn đáng lo hơn.

"Này, tệ rồi! Tri-Core đang tiến về phía chúng ta!"

Quenser hét lên với vẻ mặt còn căng thẳng hơn.

"Tất nhiên rồi, anh hùng ạ! Nó đang cố vượt eo biển, nhớ…"

"Không! Nó đang lao thẳng đến để nghiền nát chúng ta!"

"Ôi, thôi điiii! Nói đùa kiểu gì thế trời!"

Heivia gào lên, nhưng đáng tiếc, Quenser hoàn toàn không đùa.

Cỗ máy Tri-Core sở hữu ba lò phản ứng hạt nhân đã nhận ra rằng vẫn còn một căn cứ bảo trì vẫn giữ được hình dạng sau vài phát bắn từ khẩu railgun khổng lồ. Nó đang hướng tới đó và chuẩn bị bắn ở cự ly gần. Thân hình khổng lồ của nó trườn tới mà chẳng màng đến 3 con người đang chới với giữa làn nước.

Dĩ nhiên, cơ thể người sẽ bị nghiền nát hoàn toàn nếu bị đè trực tiếp dưới thứ khổng lồ ấy.

Dường như Tri-Core dùng nguyên lý đệm khí như tàu đệm hơi, thổi gió mạnh xuống dưới, nhưng cơ thể nặng hàng trăm nghìn tấn đó chỉ cho phép nó cách mặt nước 30-50cm. Ba người bọn họ đang nổi bập bềnh đúng ngay đường tiến của nó, và luồng khí đủ sức nâng núi thép khổng lồ ấy sẽ nghiền nát họ thành bột.

Và rồi họ sẽ trở thành món ăn cho lũ bạch tuộc dưới đáy sâu.

Heivia trợn tròn mắt khi thấy Tri-Core đang tiến đến bằng một vòng cung theo chiều kim đồng hồ.

"Phải tránh nó ngay!"

"Đồ ngốc! Chúng ta bơi sao kịp!? Tri-Core rộng hơn 150m đấy! Vận động viên huy chương vàng Olympic cũng bó tay!"

"Vậy nói tớ nghe đi, học giả tương lai! Làm sao để chúng ta sống sót!?"

Dù cả hai đang cãi vã quyết liệt, Tri-Core vẫn mặc kệ họ mà lao đến với tốc độ áp đảo.

Chưa đến 30 giây nữa là nó tới nơi mà họ đang chới với.

(Nếu không thể né sang trái hay phải… vậy chỉ còn một cách…!)

Quenser quẫy mạnh và hướng đến một chiếc xuồng cứu sinh đang chìm dần gần đó.

Thấy vậy, Heivia hét lên.

"Cậu nghĩ cái xuồng máy rẻ tiền này có thể chạy nhanh hơn một Object chuyên dùng cho hải chiến à!?"

"Không, cái tên ngốc này! Đeo cái này vào!"

Quenser ném cho Heivia và Froleytia một vật được cậu lấy từ trên xuồng. Đó là một bình nhỏ cỡ bình xịt tóc, đầu của nó có gắn mặt nạ che mũi và miệng.

"Bình dưỡng khí…?"

"Đeo vào rồi lặn xuống!"

Quenser nói, cậu vội đặt mặt nạ trong suốt lên rồi chỉ thẳng xuống đáy nước. "Tri-Core di chuyển trên mặt biển nhờ các phao khổng lồ và động cơ đệm khí! Vậy thì phần dưới mặt nước của nó không thể với tới chúng ta!"

"!?"

Có vẻ Heivia và Froleytia định đáp lại điều gì đó, nhưng Quenser không còn thời gian để nghe nữa.

Với tốc độ gần 200 km/giờ, Tri-Core đã lao đến gần hơn, nó tạo ra những con sóng dựng đứng hình chữ V khổng lồ. Dù thân nó lơ lửng trên mặt nước, luồng khí thổi xuống dữ dội vẫn đang xé toạc mặt biển. Kể cả có né sang hai bên bằng một cách kỳ diệu nào đó, những con sóng ấy cũng đủ để nhấn chìm họ đến chết.

"Khốn khiếp!"

Quenser liền lao xuống đáy biển mà chẳng kịp kiểm tra mặt nạ có hoạt động hay không.

Những chiếc phao dày của Tri-Core xé toạt mặt nước phía trên đầu cậu, chúng suýt nữa đã cuốn lấy thân thể của cậu. Dòng khí dữ dội khiến mặt biển như vỡ tung, nhưng dưới biến sâu, dòng khí đó đó không thể vươn tới cậu.

(Haa… suýt thì…)

Ngay khi Quenser đang thở phào nhẹ nhõm, một điều gì đó hiện ra trước mắt cậu suýt khiến hơi thở của cậu dừng lại.

Thân chính của Tri-Core đúng là sử dụng các phao khổng lồ và động cơ đệm khí để gần như nổi trên mặt nước.

Tuy nhiên, thứ gì đó giống một cột thép cắm thẳng xuống biển từ cả ba lò phản ứng hình cầu. Chúng là neo cá mập, là loại neo có thể thu vào như dùi cui cảnh sát. Những thứ đó đảm bảo rằng Object khổng lồ kia sẽ không bị lật sang một bên.

Thân chính của Object đã đi qua ngay phía trên đầu Quenser, nhưng cái neo cá mập to như cái cột đó đang hướng thẳng về phía cậu.

"!?"

Quenser ngay lập tức bơi sang một bên để tránh nó, nhưng Tri-Core lại thay đổi chuyển động đúng vào lúc đó. Có lẽ nó đang điều chỉnh tầm ngắm của nó, nhưng nó lại xoay đột ngột theo chiều kim đồng hồ, như thể ai đó bị trượt chân quanh trên mặt đất. Tốc độ của nó giảm đi đáng kể, nhưng cái neo cá mập khổng lồ đã gần như chỉnh quỹ đạo của nó về phía Quenser, như thể nó là một loại thiết bị dẫn đường.

(Oooooohhhhhhhhhh!?)

Tại thời điểm đó, cậu không thể nghĩ ra bất kỳ kế hoạch nào. Quenser chỉ đơn giản là cố gắng di chuyển tay chân trong tuyệt vọng để cố tránh ra càng xa càng tốt. Tuy nhiên, cơ thể của cậu chỉ xoay tròn trong nước như một chiếc lá bị gió cuốn.

"Khụ!?"

Cái neo cá mập không trực tiếp đánh trúng cậu.

Nếu nó đánh trúng, cơ thể cậu sẽ không còn giữ được hình người nữa.

Cậu chỉ vừa kịp tránh được nó, nhưng nước biển bị cuốn đi bởi khối lượng khổng lồ của cái neo cá mập đã khiến cơ thể Quenser xoay vòng.

(Ít nhất mình đã tránh được…)

Bằng một phép màu, Quenser giữ được mạng sống, nhưng cậu vẫn chưa được phép thở phào.

Đột nhiên có gì đó túm lấy chân cậu.

"!?"

Một cơn đau dữ dội chạy dọc qua chân khiến cậu tưởng rằng mắt cá chân mình đã bị trật khớp, nhưng thực tế thì chưa nghiêm trọng đến vậy. Dù thế, ý thức của Quenser bắt đầu mờ đi. Thứ mắc vào mắt cá chân cậu bắt đầu kéo cậu đi với tốc độ khoảng 50 km/giờ.

(Ụa ửa! Chết tiệt. Mình bị mắc vào bộ phận nào đó của Tri-Core à!?)

Quenser nhìn xuống mắt cá chân đang đau nhói và biểu cảm cậu trở nên khó chịu.

Thứ đó giống như một tấm lưới kim loại, nó đang quấn quanh một trong những cái neo cá mập, và một phần của nó đã quấn quanh mắt cá chân Quenser. Nó không giống loại lưới dùng để bắt cá. Điều đó càng rõ hơn khi Quenser nhìn quanh và thấy một quả cầu kim loại gần đó. Nó to cỡ những quả bóng lớn dùng trong hội thao, và bề mặt kim loại của nó được bao phủ bởi những gai nhọn dày đặc.

Biểu cảm Quenser càng cứng lại khi nhìn thấy nó.

(Một quả mìn!?)

Cậu nhớ lại Froleytia đã nói rằng một tấm lưới gắn đầy mìn đã được giăng ngang eo biển Gibraltar để cản Tri-Core. Object đó đã dùng thân thể khổng lồ của mình để đi xuyên qua tấm lưới và kéo nó theo suốt từ đó đến giờ.

Quả mìn kia thì không thể phá hủy được Object đó.

Nhưng nếu nó phát nổ, nó sẽ xé Quenser thành từng mảnh.

(Chết tiệt. Mình sẽ không để bản thân bị giết bởi cái hỏa lực của phe mình!)

Có lẽ để ngắm bắn khẩu railgun chính xác hơn, Tri-Core đã dừng di chuyển, động cơ đệm khí của nó yếu dần đi, và nó dừng lại trên mặt nước nhờ các phao nổi.

Quenser tranh thủ cơ hội đó cuộn người lại và với xuống mắt cá chân mình. Nhưng nó bị vướng chặt trong lưới khiến cậu không tài nào gỡ ra được. Cậu không khỏi hoảng loạn, nhưng rồi một bàn tay của ai khác vươn vào từ bên cạnh.

(!?… Heivia!)

Có vẻ như đồng đội của cậu cũng bị mắc vào lưới. Heivia cố gắng nói gì đó, nhưng chiếc mặt nạ ô-xy và nước biển khiến giọng cậu ta không truyền được đến Quenser.

Heivia khéo léo dùng tay gỡ mắt cá chân của Quenser khỏi lưới, nhưng khi Quenser định để thả trôi mình trôi dòng nước để rời xa hiểm nguy, Heivia lại nắm lấy cánh tay cậu.

Tri-Core gần như đã dừng hoàn toàn và đang khai hỏa khẩu railgun. Nó đang phá hủy một khu căn cứ vốn đã mất gần hết hình dạng ban đầu, và binh sĩ tại đó đều đã nhảy xuống biển.

Trong lúc sự chú ý của nó đang hướng nơi khác, họ có thể thoát khỏi Tri-Core bằng cách buông tấm lưới ra một cách an toàn. Tuy nhiên, Heivia vẫn tiếp tục giữ chặt lấy lưới.

( ? )

Quenser không khỏi bối rối, nhưng cậu vẫn bám vào lưới. Cậu hoàn toàn không hiểu Heivia đang định làm gì. Cậu ta có vẻ đang cố giải thích, nhưng Quenser không thể nghe thấy gì khi cả hai đều đang ở trong nước.

Một lúc sau, Heivia nhận ra rằng nói gì cũng vô ích, nên cậu ta chỉ đơn giản là giơ một tay lên chỉ thẳng lên phía trên trong khi tay còn lại vẫn bám vào lưới.

Ý nghĩa của cử chỉ đó rất đơn giản.

(Luồng khí từ động cơ đệm khí dường như đã dừng lại, hãy nhân cơ hội này trèo lên Tri-Core trước khi nó tăng tốc trở lại.)

Phần 5

Quenser và Heivia trèo lên chiếc lưới và cuối cùng cũng chạm được tới bề mặt của Tri-core.

Các phao khổng lồ của Tri-Core tạo thành hình giống chữ A. Họ đang ở khu vực rỗng giữa, nơi mặt nước trông như một ao cá mở.

Heivia tháo mặt nạ oxy ra và bắt đầu phun ra những lời chửi rủa mà cậu không thể hét lên khi còn dưới nước.

"Khỉ thật! Người tớ nhớp nháp hết cả rồi! Như một con chó ướt sũng vậy! Sẽ an toàn nếu chúng ta lặn xuống gì chứ!? Tớ suýt chết rồi đấy!"

"Cậu chỉ hỏi làm sao để sống sót, chứ đâu hỏi làm sao để an toàn! Dù sao thì, Froleytia đâu rồi!?"

"Làm sao tớ biết được!? Có lẽ cô ta đang trôi đâu đó quanh đây."

Heivia nói một cách thờ ơ rồi liếc quanh.

"Lên được trên mặt nước thì cũng hay đấy, nhưng làm sao chúng ta leo lên boong Tri-Core được?"

"Có cái thang bảo trì ở đằng kia."

"Chết tiệt! Mau lên, Quenser! Tri-Core đang bắt đầu di chuyển trở lại sau khi bắn thử mục tiêu xong kìa! Chúng ta sẽ bị nghiền nát bởi luồng gió từ đệm khí mất! Luồng khí nâng đỡ con quái vật 600000 tấn này sắp thổi xuống rồi!"

"Khốn nạn! Nó không định lao thẳng đến một quốc gia đối địch nào đó chứ!?"

"Làm sao tớ biết được!? Cứ trèo đi! Cái mỏ neo cá mập đó vẫn nguy hiểm lắm. Đầu thu của nó hoạt động như một ống hút để dẫn nước cho động cơ phản lực nước và cũng là hệ thống thoát nước. Nếu cái trụ khổng lồ đó thu lên gần mặt nước, chúng ta sẽ bị hút vào!"

Và thế là Quenser và Heivia trèo lên chiếc thang được gắn vào bên hông phao dày hơn 5m và đặt chân lên boong của Tri-Core.

Chiếc phao giữ cho Object này nổi rộng hơn 20m, và ngay bên cạnh họ là những thùng hình trụ khổng lồ, trông chúng như thuộc về một khu công nghiệp vậy.

"Tri-Core có thể khoan dầu, đúng không?"

"Tớ sẽ đặt Hand Axe, nhưng cậu có thật sự nghĩ nó đủ để đánh chìm Tri-Core không?"

Quenser nói với vẻ ngờ vực, dù cậu vẫn đang cắm dây ngòi nổ vào chất nổ.

 "Ở Alaska, chúng ta cho nổ Object từ bên trong bằng cách đặt chất nổ vào những bộ phận trong khu vực căn cứ địch, nhưng chúng ta còn chẳng biết khi nào Tri-Core cần bảo trì nữa."

"Này, nhìn kìa."

Heivia nói khi tháo khẩu súng trường khỏi dây đeo vai.

Súng trường hiện đại không dễ bị hỏng chỉ vì bị dìm xuống nước biển.

"?"

Quenser nhìn theo hướng Heivia hất cằm chỉ và cậu thấy một trong những cái phao khác. Như đã giải thích từ trước đó, các phao của Tri-Core có dạng hình chữ A và nhiều cơ sở khác nhau được xây dựng ở trên đó. Một khối có các cần cẩu khổng lồ dùng để khoan dầu và một khối khác thì có đầy các kho chứa khổng lồ giống như những nhưng thứ thường thấy ở cảng biển.

Quenser liếc qua khu vực mặt biển mở rộng ở giữa như ao cá được tạo nên bởi kết cấu phao ấy.

"…Nhà kho à? Tớ hiểu rồi. Tri-Core có cả căn cứ bảo trì được tích hợp ngay trong chính nó! Như vậy thì nó không cần phải bảo vệ một khu căn cứ kiểu hạm đội bảo trì yếu ớt. Với ba lò phản ứng, nó có thể làm được chuyện như thế!"

"Không, không phải cái đó!"

"Hả?"

"Lính địch! Những cơ sở đó có cả một lực lượng chiến đấu được trang bị súng máy đầy đủ đấy!"

Vừa nói, Heivia vừa nắm lấy tay Quenser và kéo cậu ta vào chỗ nấp.

Tiếng súng vang lên, rồi các tia lửa bắn tung tóe từ bề mặt phao dưới chân họ và từ những tấm kim loại họ đang ẩn sau đó.

"Đợi đã. Chúng ta đang trốn sau một bồn chứa dầu, đúng không?!"

"Không còn chỗ nào khác để nấp hết! Hay cậu muốn đứng chình ình trên cái phao rộng mênh mông kia!?"

Vài chục lính trú trên Tri-Core dường như đã biết được vị trí Quenser và Heivia đang trốn, nên hỏa lực của họ trở nên cẩn trọng và lẻ tẻ hơn. Họ không dùng bất kỳ loại lựu đạn nào.

Heivia vươn khẩu súng trường ra khỏi mép bồn dầu và đáp trả bằng bằng hai ba loạt điểm xạ.

"Này, vòng qua phao và hướng đến khu bảo trì đi!"

"Và lặp lại trò như ở Alaska à? Nhưng khi nào cái Tri-Core này mới tiến hành bảo trì!? Nếu phải chờ 3 ngày nữa thì chúng ta sẽ phải chạy trốn suốt 3 ngày trời đấy!"

"Vậy thì tìm điểm yếu của nó đi! Phải tận dụng cơ hội này và gây tổn hại cho thứ này bằng mọi giá!"

Heivia nói trong khi tiếp tục bóp cò, nhưng rồi tiếng súng bỗng dừng lại.

"Gì thế, kẹt đạn à!?"

"Im đi, để tớ sửa!"

Heivia rút về sau chỗ nấp và mở nắp khoang súng trường. Cậu chỉ cần lấy viên đạn bị kẹt ra rồi đóng lại là khẩu súng sẽ hoạt động được, nhưng…

Đột nhiên, mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Tri-Core dường như đang quay theo chiều kim đồng hồ, và cả hai gần như bị quăng khỏi đó. Vì Heivia đang tháo rời súng, các linh kiện kim loại và lò xo nhỏ văng tung tóe trên mặt phao.

Một vẻ mặt vô cùng chán chường hiện lên trên gương mặt Heivia.

"…Tớ khóc được không?"

"Đừng nản chí. Nhặt chúng lại đi! Nhìn kìa, chúng phát hiện ra chuyện không ổn và đang tăng hỏa lực đấy!"

Tuy nhiên, một vài linh kiện đã rơi xuống biển, nên cả hai không thể làm gì để sửa khẩu súng nữa. Heivia ném khẩu súng trường chưa sang một bên và rút khẩu súng ngắn dự phòng ra bắn trả.

"Này, cậu đã nghĩ ra nơi đặt chất nổ chưa!?"

"Cho tớ chút thời gian. Tớ đang dùng thiết bị di động để truy cập cơ sở dữ liệu quân sự."

"Và tớ cứ tưởng tính năng chống nước chỉ để cho cậu lướt web trong bồn tắm chứ."

"Ngâm người trong bồn tấm quá lâu không tốt cho sức khỏe đâu. Cậu từng là phân tích viên mà, Heivia? Nghĩa là cậu từng giúp dự đoán thiết kế của Object địch bằng cách quan sát xa, phải không? Vậy nếu nhìn kỹ vào thứ này, có lẽ cậu tìm được điểm yếu."

Quenser cúi xuống nhìn màn hình nhỏ.

"Trời ạ! Đúng là đồ đồng nát. Tín hiệu tệ quá. Có khi qua bên này sẽ khá hơn…"

"Đợi đã, đồ ngốc này! Chỗ đó là ngay giữa hỏa lực địch đấy!"

Heivia hốt hoảng kéo cậu lùi lại thì Quenser bừng tỉnh.

"À… Có lẽ chúng ta không có thời gian để thong thả xem bản đồ này."

"Cậu muốn họ chuẩn bị cho ta một quán café sang chảnh với wifi miễn phí giữa chiến trường chắc?"

"Thật ra thì, biết đâu trên Tri-Core có café thật ấy chứ."

Quenser nghiêm túc đáp, chân cậu khẽ đá nền thép dưới chân.

"Nhưng nghĩ kỹ thì… chẳng phải đây chính là điểm yếu lớn nhất của nó sao?"

"Cái phao khổng lồ này hả? Ừ, với ba thân chính hình cầu, nếu phao mà vỡ thì con quái vật này sẽ chìm thẳng xuống đáy biển vì sức nặng của chính nó."

"Vấn đề là làm sao phá cái phao chỉ với số Hand Axe ít ỏi mà chúng ta có, đến mấy quả mìn cỡ lớn còn chẳng để lại nổi một vết xước. Nếu có thể tập trung vào một điểm nào đó…"

"Ôi, chết tiệt!"

Heivia đột ngột hét lên, cắt ngang suy nghĩ của Quenser.

Quenser nhìn sang và thấy khẩu súng ngắn của Heivia khựng lại giữa chừng.

"Hết đạn rồi! Khẩu này là vũ khí dự phòng duy nhất, tớ đâu có mang nhiều đạn cho nó! Nếu ở đây thêm chút nào nữa thì chúng sẽ bắn nát sọ chúng ta mất!"

"Vậy Tri-Core thì sao!?"

"Tớ biết quái gì chứ!? Cứ gài bừa ở đâu đó rồi nhảy xuống biển! Chúng ta phải tìm cách gặp Froleytia ở đâu đó và chuồn thôi. Đây có khi là cơ hội duy nhất để thoát đấy!"

Trong lúc đó, tiếng súng từ phe địch càng lẻ tẻ và thận trọng hơn. Chúng có vẻ đang tìm cách vòng qua phần phao chữ A khổng lồ trong những khoảng nghỉ ngắn ngủi.

Thời gian của Quenser và Heivia sắp hết.

Chẳng bao lâu nữa, chúng sẽ áp sát cả hai.

Quenser ghét việc từ bỏ việc phá hủy Tri-Core, nhưng đúng là cậu không tìm ra được điểm yếu nào để đánh chìm nó bằng Hand Axe. Càng kéo dài màn đấu súng, tình thế càng bất lợi cho cả hai.

(Đành vậy thôi…!)

Cả hai nghiến răng và chuẩn bị nhảy khỏi phao hình chữ A xuống biển.

Nhưng cuối cùng, họ lại không thể rời trận địa.

Không phải vì trái tim anh hùng không cho phép họ bỏ chạy.

Mà bởi… Tri-Core bất ngờ bị trúng một phát pháo cỡ lớn từ xa, và cơn chấn động dữ dội đã quất ngã cả hai trở lại.

Chỉ một phát bắn ấy thôi đã đủ khiến thính giác của họ gần như biến mất.

Tổn thương hẳn đã lan đến cơ quan giữ thăng bằng và khiến Quenser không đứng dậy nổi. Cậu chỉ còn biết cắn răng chịu đựng cơn đau đầu dữ dội và cảm giác buồn nôn dâng trào.

"Chết… tiệt…! Cái… gì… vậy…!?"

Heivia đang ở ngay cạnh, thế mà giọng cậu ta nghe thật xa xăm.

Trong khi nằm bẹp trên mặt phao khổng lồ, Quenser cố mở mắt tìm kẻ đã tấn công.

Từ chân trời, một cái bóng khổng lồ đang lao đến.

Thân chính của nó là một khối cầu thép khổng lồ. Dưới nó, hệ thống đẩy điện tĩnh hình chữ Y lật ngược quen thuộc giờ đã được gắn thêm một cái phao tròn dành cho hải chiến. Từ lưng quả cầu, bảy cánh tay khổng lồ vươn ra, mỗi cánh tay mang theo một khẩu đại pháo nòng lớn. Hẳn mlà một, hoặc nhiều khẩu trong số đó vừa nã phát đạn kinh hoàng lúc nãy.

Có lẽ do cơ chế vận hành trên biển khác biệt, nên tiếng sét điện tĩnh thường vang dội khi chạy trên đất liền giờ đã không còn nữa.

(…Một Object?)

"Hehe… này… xong đời rồi."

 Heivia run rẩy nói với Quenser, người mà vẫn còn đang mơ hồ.

"Tệ, Cực kỳ tệ luôn ấy! Đó là Object của Công chúa! Nếu còn kẹt ở đây, chúng ta sẽ bị cuốn vào một trận chiến giữa hai con quái vật đấy!"

"!?"

Mặt Quenser co giật lại.

Những cỗ máy cao hơn 50m này dùng những thứ như laser, railgun, coilgun, và pháo plasma bất ổn định, mỗi phát bắn đều đủ sức khiến tàu chiến hùng mạnh nhất trở thành tấm giấy mỏng. Nếu bị kẹt giữa hai Object, chỉ một mảnh giáp Object bay lạc cũng đủ nghiền nát thân người thành hạt bụi.

Giờ đây, rời khỏi Tri-Core là con đường duy nhất để sống.

Nhưng sau cú sốc dữ dội đó, cơ thể họ không còn nghe theo trí óc họ nữa.

Đám lính địch cũng không ngoại lệ, chúng cũng lảo đảo mà vứt bỏ vòng vây rồi chạy bổ về phía khu bảo trì đặt trên thân Tri-Core.

Trong khi đó, hai Object đang đối đầu nhau và những khẩu đại pháo to như cột thép đang được điều chỉnh vị trí ngắm.

Binh lính không còn thời gian để chạy thoát nữa.

Trận chiến đã bắt đầu.

Những tiếng nổ và sóng xung kích dữ dội vang lên.

Quenser và Heivia thậm chí không thể bò đi. Tất cả những gì họ có thể làm là nằm ép xuống với hai tay che đầu.

Tri-Core khia hỏa liên tục các khẩu railgun đầy uy lực của nó, rút toàn bộ sức mạnh từ ba lò phản ứng ra và giáng xuống đối thủ.

Object của Công chúa tăng tốc tiến lùi ngắn để tránh hỏa lực của kẻ thù và liên tục bắn bảy khẩu đại pháo chính ở chế độ coilgun sử dụng từ tính.

Một con người bằng xương bằng thịt không có cách nào có thể chống lại những vũ khí khổng lồ được gọi là Object đó. Bề mặt giáp của nó bị tách ra và văng tung toé như pháo hoa. Quy mô tàn phá lớn đến mức bất cứ ai nhìn thấy đều sẽ bị choáng ngợp hoàn toàn, và Quenser cùng Heivia thì bị kẹt ngay giữa tất cả chuyện đó. Họ đã không thể chịu đựng nổi nữa.

"Chết tiệt! Object đúng thật là đồng nghĩa với chiến tranh! Mạng của chúng ta chẳng có nghĩa lý gì ở giữa chỗ này!"

"Không, tớ cá là Công chúa chỉ không biết chúng ta đang ở trên này,"

Quenser nói thế khi cậu dùng thiết bị cầm tay và cố liên lạc với Object của Công chúa.

Như thường lệ, tín hiệu vẫn quá tệ.

"Này, cậu đang làm gì vậy?"

"Tớ sẽ bảo cô ấy chuyển sang chủ yếu dùng laser. Nếu cô ấy làm chảy giáp thay vì thổi bay nó đi thì chúng ta sẽ ít có khả năng chết vì một mảnh giáp lạc hơn! Việc đó chẳng mang lại lợi ích chiến lược gì, nhưng cô ấy có thể chịu nghe chúng ta!"

"Này, chúng ta sẽ không bị lóa mắt bởi ánh sáng chói loá đó chứ!?"

"Ồ, hay là cậu muốn chết vì bị mảnh vỡ kim loại đè!? Dù sao thì, chúng ta chỉ cần nhảy xuống biển trong lúc Công chúa thu hút sự chú ý của Object bằng laser. Khi chúng ta đã an toàn, cô ấy có thể chuyển sang dùng coilgun lại!"

Quenser sau đó liên lạc với Công chúa Elite qua thiết bị cầm tay.

"Đây là Quenser. Chúng tôi hiện đang ở trên boong của Tri-Core! Xin hãy chuyển vũ khí của cô trong một khoảng thời gian ngắn để chúng tôi rút lui. Xin hãy chuyển sang WL3B1! Tôi nhắc lại, hãy chuyển sang WL3B1!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!