Chương 3: Cuộc chiến giữa kiến và châu chấu - Trận chiến đánh bại quốc gia quân phiệt ở Châu Đại Dương (Phần 12-13-14)
Phần 12
Mặt Quenser tái mét khi nghe được tín hiệu đó.
"Khoan, khoan, khoan. Chuyện quái gì đang xảy ra thế!? Chuyện chúng ta bị nhầm là thế nào!? Làm sao có thể nhầm lẫn về cái Object ngay trước mắt này được chứ!?"
"Nghị viên Flide hả? Nếu tớ nhớ đúng thì ông ta từng làm trong ngành công nghiệp vũ khí và giữ một chức vị quan trọng liên quan đến các Object. Ông ta quản lý mọi vị trí liên quan đến việc nâng cao năng lực của các Elite."
Cả hai đều cau mày mà tự hỏi vì sao ông ta lại can thiệp.
Và rồi họ nhận được câu trả lời từ chiếc radio.
"Hai cậu đã phản bội kỳ vọng của chúng tôi."
Giọng Nghị viên Flide vang lên.
"?"
Quenser và Heivia liếc nhìn nhau.
Họ không ngờ ông ta sẽ liên lạc trực tiếp.
"Tín hiệu này chỉ được gửi đến hai cậu, những kẻ đã phản bội kỳ vọng của chúng tôi."
"Kỳ vọng của các người? Chúng tôi đã làm gì tổn hại đến cơ hội tái tranh cử của ông à?"
"Gửi lực lượng liên minh đến Châu Đại Dương là một phần trong kế hoạch của ông, đúng không?"
Heivia nói thêm.
"Ông đang muốn nói rằng hình ảnh hai thằng lính lấm lem bùn đất chiếu vào phòng khách của người dân sẽ làm xấu bộ mặt của cuộc chiến à?"
"Hoàn toàn ngược lại. Hai cậu đã làm quá tốt. Giá mà các cậu có thể kém cỏi hơn một chút."
Nghị viên Flide đáp lại bằng một giọng điềm đạm. Ngữ điệu của ông ta nghe như đang đọc từ một kịch bản đã chuẩn bị sẵn.
"Việc những người lính bằng xương bằng thịt phá hủy được một Object là một câu chuyện tuyệt vời, nó đem lại hy vọng cho những kẻ không còn gì để bấu víu. Nhưng những cư dân vô lo trong các quốc gia an toàn không phải là những người duy nhất được truyền hy vọng. Hai cậu có nhận ra rằng bọn du kích và khủng bố vẫn đang tiến hành những cuộc chiến điên rồ trên khắp thế giới đã trở nên tích cực hơn gần đây không?"
"…"
"Địa ngục ở Châu Đại Dương này là do hai cậu tạo ra."
Nghị viên Flide nói.
Hai người chỉ biết lặng người mà lắng nghe những lời từ kẻ rất có thể là kẻ thù của mình.
"Đúng là lực lượng liên minh, bao gồm cả lực lượng của Vương Quốc Chính Thống đã gần như không làm được gì trong suốt 2 năm qua, nhưng khi vô số Object được điều đến, lẽ ra cuộc chiến phải kết thúc từ một tháng trước. Đó cũng là lúc các cậu chiến đấu với Object ở Alaska. Chiến tranh hiện đại rất đơn giản. Kẻ thắng người thua có thể được đoán được dễ dàng dựa trên số lượng và chất lượng Object của hai bên. Nếu cậu có một Object và đối phương có 3, cậu sẽ quyết định rằng đánh tiếp chẳng được gì. Vì thế, cậu lập tức rút lui để giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất. Chiến tranh đã được xây dựng một cách hợp lý để kẻ thua phải đầu hàng ngay lập tức."
Đó vốn là cách cuộc chiến ở Châu Đại Dương lẽ ra phải kết thúc.
Quốc gia quân phiệt kia chỉ sở hữu một Object Generation 0.5, còn toàn bộ lực lượng liên minh thì có đến hơn 20 Object tối tân. Bình thường, chỉ cần chừng đó Object rải khắp lục địa, Oceania đã phải giương cờ trắng rồi. Cuộc chiến sẽ chấm dứt ngay tại đó.
Và thực tế, đó chính xác là những gì Oceania vẫn làm từ trước đến giờ.
Họ chỉ còn đủ sức giữ kín con bài tẩy quý giá, Generation 0.5 của mình.
Thế nhưng, lần này họ đã lập kế hoạch và bắt đầu thực thi một chiến lược quân sự dựa vào Generation 0.5. Họ thậm chí còn dùng cả lò phản ứng nguyên mẫu làm mồi nhử.
"Đúng thế, tất cả đều nhờ vào những thành tích phi thường mà hai cậu tạo ra."
Giọng ông ta tràn đầy khinh miệt.
"Chiến tranh không còn chỉ là Object đấu với Object. Con người bằng xương bằng thịt có thể hạ được một Object. Điều hai cậu chứng minh ở Alaska trở thành hy vọng cho bọn du kích, khủng bố và những tên độc tài lỗi thời. Hy vọng đó đã tước đi cơ hội duy nhất để chúng buông súng đầu hàng. Và điều đó khiến cuộc chiến kéo dài hơn rất nhiều so với dự tính. Lợi ích cho chiến dịch tranh cử của tôi đang bị cái thiệt hại từ chiến tranh lấn át. Tôi không thể để điều đó xảy ra. Thế giới cần phải được đưa trở lại trật tự mà nó vốn có."
"Vậy nên ông muốn chúng tôi chết ở đây sao?"
"Ông còn muốn chúng tôi bị một Object giết nữa, đúng chứ?"
"Nếu tin tức lan ra rằng những anh hùng từng hạ được Object lại bị chính Object giết chết, thì bộ binh sẽ lập tức buông tay và cho rằng chiến thắng của hai cậu chỉ là may mắn tầm thường."
"Chiến tranh cần những lý lẽ hiển nhiên và căn bản nếu nó muốn kết thúc nhanh nhất. Không ai muốn một cuộc chiến bị kéo dài trong vô ích. Nhưng thứ mà hai cậu đang làm sẽ chỉ khiến chiến tranh tiếp tục trong vô nghĩa và số người chết tăng lên."
Giọng nghị viên Flide không hề dao động.
"Ban đầu, kế hoạch là gây chia rẽ trong căn cứ liên minh rồi để hai cậu bị cuốn vào một trận đấu giữa những Object tối tân. Nhưng xem ra các cậu đã tự giúp tôi rồi, các cậu đã tìm thấy Object của Oceania. Tôi không muốn làm trầy xước những Object quý giá của mình, thế nên chúng tôi sẽ để người Oceania làm thay."
Bề ngoài mà nói, lập luận của nghị viên Flide nghe có vẻ chính đáng.
Quenser và Heivia quả thực có thể đã góp phần kéo dài cuộc chiến ở Châu Đại Dương. Và cũng đúng rằng tốt nhất nên để mọi cuộc chiến chỉ là giữa các Object với nhau, còn những người lính bằng xương bằng thịt và dân thường chỉ nên là những nhân vật đứng ngoài cuộc.
Thế nhưng…
"Nếu ông để người Oceania giết chúng tôi ngay đây, thì cái Object đó sẽ lập tức đi tấn công những ngôi làng lân cận. Sao ông có thể chấp nhận chuyện đó!?"
Quenser hét lên.
"Chúng tôi đang theo dõi Generation 0.5 bằng vệ tinh. Đây sẽ là cuộc thảm sát cuối cùng của người Oceania. Sau đó, chúng tôi sẽ cho một Object của liên minh kết liễu nó."
Chỉ cần nghe cái cách ông ta nói điều đó một cách thản nhiên thì Quenser đã có đủ bằng chứng.
Người đàn ông ấy chẳng hề quan tâm đến công lý hay hòa bình.
"Hai cậu phải hiểu rằng các cậu đã trở nên nguy hiểm đến mức cần phải loại trừ, dù có phải hy sinh đến mức độ đó. Nếu chỉ là giữa các Object với nhau, chiến tranh sẽ được tiến hành một cách thông minh. Như thế sẽ không có tổn hại thừa thãi. Chính hy vọng của các cậu đã cản trở điều đó."
(Đúng là nực cười.)
Đúng là trong kiểu chiến tranh đó, kẻ thắng người thua được quyết định chỉ bởi các Object. Nhưng điều đó không loại bỏ cảnh tàn sát đối với những binh lính còn lại. Quenser và những người khác suýt nữa đã bị tiêu diệt sạch khi họ mất Object ở Alaska. Ở eo biển Gibraltar, toàn bộ căn cứ của họ đã bị phá hủy chỉ vì Công chúa đến chậm một chút. Trên chiến trường, chẳng có luật lệ nào nói rằng lính thường sẽ được tha mạng chỉ vì họ đã mất Object.
Quenser đã gói gọn tất cả suy nghĩ của mình về lập luận của nghị viên trong câu nói tiếp theo.
"Chỉ những kẻ chưa từng thua cuộc mới dám nói như vậy."
"Ông chỉ muốn bảo vệ lợi ích của riêng mình."
Heivia nói.
"Ông chỉ muốn níu kéo cái thế giới, nơi mà quốc gia có nhiều Object nhất sẽ nắm mọi quyền lực. Những nước không có Object và những binh lính bình thường bị Object nhắm vào đều hiểu rằng có điều gì đó không đúng với thế giới này. Họ hiểu rằng Object chỉ là vũ khí được tạo ra để tàn sát con người một cách hiệu quả nhất."
Cái suy nghĩ rằng trận chiến đã kết thúc trước cả khi nó bắt đầu là hoàn toàn sai lầm.
Chính những con người đang sống mới là những kẻ cầm súng mà chiến đấu.
Dù nhỏ bé đến đâu, họ cũng chiến đấu bằng tất cả những gì họ có.
Thật nực cười khi nói rằng họ đã thua trước cả khi chiến đấu. Thế giới này không hề nhàm chán đến mức không cho phép may mắn hay chiến thắng đầy bất ngờ xuất hiện.
Nghị viên Flide là một trong những kẻ đã đổ số tiền khổng lồ vào việc phát triển các Object và kiếm lại được còn nhiều hơn thế từ những chiến thắng của chúng trong chiến tranh. Lập luận của ông chỉ là thứ lập luận của những kẻ muốn giữ chặt vị trí của mình trên thế giới này.
"Muốn nói gì thì nói."
Như một kẻ nắm trong tay vô số Object và nghĩ mình không thể bị đụng đến, nghị viên Flide cất giọng.
"Dù thế nào thì hai cậu cũng sẽ chết ở đó. Tôi sẽ theo dõi Generation 0.5 khi nó thực hiện đợt tấn công rồi điều một Object của liên minh đến tiêu diệt nó. Như vậy, cuộc chiến này sẽ trở về đúng kế hoạch ban đầu. Một Object tối tân sẽ chinh phục tất cả những gì chắn đường chúng tôi."
"Ra vậy. Vậy để cược một ván xem sao."
Quenser và Heivia đồng thời cất tiếng qua bộ đàm, thách thức thẳng vào nhà lãnh đạo của Vương Quốc Chính Thống.
"Nếu bọn tôi thua Generation 0.5 thì ông sẽ được như ý."
"Nhưng nếu bọn tôi thắng… thì đời ông coi như xong."
Quenser tắt bộ đàm rồi tặt lưỡi khó chịu.
"Chết tiệt, thế nghĩa là sẽ không có chi viện cho chúng ta! Khắp cả Châu Đại Dương là toàn Object của liên minh, vậy mà chẳng có lấy một cái đến giúp!"
"Này, Quenser. Còn Công chúa thì sao?"
"Nếu bọn mình gọi, cô ấy chắc sẽ đến… nhưng thế thì cả phần còn lại của liên minh sẽ trở thành kẻ địch của cô ấy. Với lại, không loại trừ khả năng lão nghị viên ấy đã lắp đặt sẵn một cơ chế an toàn nào đó để ngăn việc ấy xảy ra."
"Thế thì chúng ta phải tự lo thôi!"
"Ừ. Ít nhất thì hãy sống đủ lâu để còn đấm vào mặt cái lão nghị viên khốn kiếp đó!"
Hai người trốn sau tòa nhà, họ kiểm tra lại những gì họ buộc phải làm.
Chỉ có một điều họ hoàn toàn chắc chắn.
Họ không phải là kiểu binh sĩ sẽ ngoan ngoãn mà cúi đầu chịu chết đúng theo ý cấp trên muốn.
Phần 13
Tuy vậy, Quenser và Heivia không hề siêu nhân đến mức có thể lao thẳng vào Object như những anh hùng trong truyện tranh.
"Nếu bị bắn gục khi còn chưa kịp đến gần thì đúng là nực cười thật. Heivia, chúng ta vòng tắt qua tòa nhà này để lại gần Generation 0.5 hơn đi."
"Cậu lại gần bao nhiêu cũng được, nhưng làm thế quái nào mà cậu thổi bay nó được?"
Quenser và Heivia men theo bức tường phía sau để tránh ánh mắt của Object. Cuối cùng họ cũng tìm được cửa sau, mà thực ra, cánh cửa đã bị phá tung mất rồi. Hẳn là do vụ nổ từ bên trong.
Họ bước vào, và trước mắt họ mở ra một không gian rộng lớn.
Đây là cơ sở bảo trì của Object Generation 0.5.
Tất cả những gì cần thiết để bảo dưỡng cỗ máy khổng lồ đều ở đó, nhưng tất cả đều méo mó, biến dạng. Những cần cẩu đổ rạp xuống nền, những thiết bị đo đạc to hơn cả tủ lạnh công nghiệp bị cháy sém do nhiệt độ cực lớn. Rải rác khắp nơi là những thi thể, rất nhiều thi thể. Khoảng 40 người trong quân phục hoặc đồ công nhân đã bị nướng gần như cháy đen.
Quenser gần như khựng lại ngay khi bước vào, nhưng cậu buộc phải bước tiếp. Nếu quay đầu bỏ chạy ở đây, Generation 0.5 sẽ tạo ra còn nhiều xác chết hơn nữa.
"Nhìn gì vậy, Quenser? Đi thôi. Hay cậu hứng thú với mấy cái xác cháy khét kia?"
"Không phải. Đây là cơ sở bảo trì của Generation 0.5, nên…"
"Nên cậu định tìm khẩu pháo chính dự phòng của nó à? Kể cả tìm được thì nó cũng cần nguồn năng lượng để vận hành. Nếu có một lò phản ứng thử nghiệm nằm đâu đây thì còn may ra…"
"Không, tớ đang tự hỏi liệu bản thiết kế của Object có nằm đâu đó không. Nếu có, biết đâu ta có thể tìm ra điểm yếu nào đó."
Hai người chia nhau lục soát khắp khu bảo trì đồ sộ ấy.
Khi từng lẻn vào căn cứ địch ở Alaska, họ đã tìm ra cả núi tua-bin tạo tĩnh điện, và đó lại chính là điểm yếu của Water Strider. Tương tự, biết đâu từ các bộ phận dự phòng hay bản vẽ, họ có thể lần ra nhược điểm của Generation 0.5.
"Này, Object kia làm gì rồi? Đừng nói là nó mất dấu chúng ta nên đi tấn công dân làng lân cận đấy?"
"Không đâu. Có vẻ như nó đang làm sạch bùn trên camera của nó. Chắc nó để bùn khô rồi dùng điện tích âm để hất lớp bùn ra, giống mấy cái khẩu trang chống phấn hoa ấy."
Heivia hé mắt nhìn ra ngoài qua cánh cửa lớn mà Object đã đi qua. Một Object tối tân hẳn đã có thể xác định con người trong tòa nhà bằng cảm biến, nhưng Generation 0.5 xem ra không được trang bị chức năng đó.
Có lẽ người Oceania chỉ muốn có một Object để phô diễn với cộng đồng quốc tế càng sớm càng tốt, còn việc nó có vận hành tốt trong chiến tranh thật sự hay không chỉ là ưu tiên thứ hai.
"Này, cậu nghĩ đây có phải thứ đã phát nổ không?"
Quenser lên tiếng.
Heivia quay lại sau khi nhìn ra bên ngoài và thấy Quenser đang chỉ vào những vật thể giống như các thùng công-te-nơ lớn xếp dọc theo một bức tường trong tòa nhà. Những thùng này liên kết với nhau bằng các sợi cáp dày.
"Cái gì vậy? Pin à?"
"Tớ nghĩ chúng là tụ điện cỡ đại. Chắc chúng là nguồn năng lượng bên ngoài được dùng để can thiệp vào lò phản ứng của Generation 0.5. Họ dùng máy phát đi-ê-zen để tích năng lượng, khuếch đại nó lên rồi truyền vào Object."
Một trong số các thùng đã phát nổ từ bên trong. Vụ nổ lan khắp từng ngóc ngách của căn cứ bảo trì kín mít ấy. Những người ở trong không có đường thoát.
Tuy nhiên…
"Khoan đã… vậy tức là thứ phát nổ là bộ khuếch đại này chứ không phải Object!? Nếu thế thì rất có thể Object hoàn toàn không bị hư hại!"
"Giờ nghĩ lại thì, nếu tâm vụ nổ xuất phát từ ngay giữa Object, lớp giáp dày của nó hẳn phải bị phồng ra ngoài rồi. Chúng ta đã biết là hạ nó không dễ gì, vậy nên tìm bản thiết kế trong máy tính bảo trì thôi."
"Khỉ thật, mong là cái máy tính không bị nổ tung."
Họ đưa mắt quan sát xung quanh, nhưng lúc đầu, họ không thấy máy tính đâu.
Rồi họ phát hiện một chiếc máy tính lớn đặt trên lối đi tầng hai bám sát tường ngoài. Muốn lên đó, họ phải leo qua cầu thang đã gần như gãy vụn vì vụ nổ. May mắn thay, vị trí máy tính nằm trong vùng mà Generation 0.5 không thể quan sát.
"Màn hình LCD này chảy hết rồi. Không dùng được nữa."
"Đây này, có một màn hình vẫn ổn. Kết nối dây vào."
Bản thân máy tính dường như vẫn hoạt động, và thông tin bảo trì của Generation 0.5 đã hiện lên trên màn hình thay thế sau khi họ nối cáp.
Rồi Quenser cau mày.
"Hả? Bàn phím này kỳ vậy. Cái này không phải phím Shift?"
"Chậc. OS của họ khác hẳn chúng ta. Hình như đây là hệ điều hành cũ của Liên Minh Thông Tin thì phải."
Quenser khá chật vật khi vận hành chiếc máy tính đó, nhưng cậu cũng xoay xở được sau khi nhận ra những khác biệt chính. Bàn phím hơi đổi màu vì nhiệt, nhưng vẫn còn dùng được.
"Này, Quenser. Ở Alaska và Gibraltar, chúng ta đều nhắm vào chân của Water Strider và Tri-Core đúng không? Giờ cũng làm vậy chứ?"
"Theo những gì tớ thấy thì Generation 0.5 dùng bánh xe thép như tàu hỏa. Kết cấu đơn giản đến nỗi hầu như chẳng có điểm yếu nào mà ta có thể nhắm vào."
"Bánh xe!? Vậy nó chẳng dùng đệm khí gì hết à? Một thứ khổng lồ như Object mà lại chỉ dựa vào bánh thép để chạy được à? Dù bánh có to cỡ nào thì trục cũng phải gãy hoặc bánh phải biến dạng chứ?"
Heivia nghi hoặc.
"Để phân tán trọng lượng của Generation 0.5, nó có khoảng 500 bánh xe. Giống như mấy cái ghế tra tấn phủ đầy gai vậy đó. Nếu cậu ngồi xuống từ tốn, trọng lượng sẽ phân tán đủ để cậu không bị đâm xuyên."
"Ừ, nhưng mà… chưa ai thật sự thử cái đó, đúng không? Tớ tưởng nó chỉ là truyền thuyết đô thị thôi mà."
"Tớ chỉ lấy ví dụ thôi. Đừng có mà dại dột thử thật. Tớ cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra với cậu đâu."
Về mặt lý thuyết, nếu phá hủy được hai phần ba số bánh xe, phần còn lại sẽ bị sức nặng của chính nó nghiền nát. Nhưng đó là nhiệm vụ vượt quá khả năng của những người lính.
"Cho nổ bằng vũ khí hạt nhân thì chắc chắn nó sẽ chảy giáp, nhưng làm gì có thứ đó ở đây mà xài."
"Cho dù nó chỉ là thế hệ 0.5, tấn công trực diện vẫn là tự sát. Chúng ta cần tìm ra một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ của nó để chọc vào. Ồ…?"
Ngón tay Quenser ngừng lại trên bàn phím.
Màn hình đang hiển thị cấu tạo bên trong thiết bị dùng nguồn điện bên ngoài để khởi động lò phản ứng của Object. Đó là kỹ thuật mới mà thậm chí quân đội Vương Quốc Chính Thống còn chưa phát triển được, nhưng với một Object thực thụ thì cái này hoàn toàn không cần thiết, vì lò phản ứng lúc nào cũng được duy trì.
"Là nó đây. Chính thứ này mà lũ Oceania đã bị chính lãnh đạo ngu xuẩn của chúng giết chết."
"Này, dù mục đích chính của nó là khởi động lò phản ứng bằng nguồn điện ngoài… hình như nó cũng giải phóng năng lượng dư để bảo vệ lò phản ứng. Nó có gắn bộ phát năng lượng điện vào đây."
"Có lẽ chính cái đó đã gặp trục trặc. Tăng tốc độ quay thì được, nhưng nó đã vượt quá mức có thể kiểm soát."
"Ý là sao?"
"Ý là nếu ta dồn thêm một lượng điện khổng lồ vào cái cổng kết nối kia… lò phản ứng có thể lại mất kiểm soát lần nữa."
Vừa nói, Quenser vừa lùi khỏi máy tính. Cậu nhìn xuống từ hành lang tầng hai, nơi đặt những khối tụ điện khổng lồ.
Đột nhiên, bức tường ngay sát hai đứa nổ tung dưới một luồng lửa xuyên qua.
Có lẽ đó là đạn từ coilgun của Generation 0.5.
Những lỗ thủng mọc dài từ phải sang trái… tiến dần đến vị trí của Quenser và Heivia. Góc bắn thật kỳ lạ: chắc chắn con quái vật ấy đã từ từ vòng quanh tòa nhà như một phần của bài ‘khởi động’.
"Quenser, nằm xuống!"
"Đồ ngốc, mảnh tường vỡ sẽ giết chúng ta đấy! Nhảy xuống!"
Hai người phóng qua lan can và rơi thẳng xuống tầng một. Ngay khoảnh khắc sau, bức tường tầng hai bị xé toạc thành một đường ngang. Tia lửa phụt ra từ chiếc máy tính lớn và nó nổ tung thành mảnh vụn.
"Khỉ thật! Thế là hết tra cứu được gì rồi!"
"Chúng ta chỉ còn cách mạo hiểm với những gì đã biết! Khởi động bộ tụ điện đó thôi!"
Nhưng họ chẳng còn thời gian.
Phần tường tầng hai bị thổi bay và khiến cả công trình bắt đầu nghiêng lệch. Và Generation 0.5 dường như vẫn chưa hài lòng vì chưa có máu đổ, nó tiếp tục khai hỏa.
Railgun, pháo laser, coilgun, pháo tia chùm liên thanh.
Tất cả thứ vũ khí ấy biến nhà xưởng bảo trì khổng lồ thành một cái tổ ong khổng lồ trong chớp mắt. Quenser và Heivia không tài nào nhúc nhích được. Chỉ cần họ ló đầu lên là chắc chắn sẽ bị bắn nát bởi một quả đạn khổng lồ.
May mắn thay, chưa có phát nào đánh trúng trực diện họ.
Nhưng rồi họ nghe thấy một tiếng gầm trầm.
Những bức tường đã bị phá hủy gần như hoàn toàn khiến mái nhà mất điểm tựa. Khối trần khổng lồ sụp đổ, nghiền nát đống phế tích của tường. Nó rơi thẳng xuống chỗ hai người họ.
"Đùa nhau chắc!"
Họ thậm chí không có thời gian để nghĩ cách tránh.
Tiếng động rung trời vang lên, và ý thức của Quenser bị thổi bay vào hư vô.
Phần 14
Quenser thật sự tưởng tim mình đã ngừng đập, nhưng có vẻ vẫn chưa.
"Khỉ thật. Này, Quenser! Tỉnh đi!"
"Gì vậy? Chúng ta… không bị nghiền nát à?"
"Mái nhà được chống bởi nhiều cột như trong nhà thi đấu ấy, và có vẻ ta đã rơi đúng vào khoảng trống giữa chúng."
Trần nhà đã nứt toác, đủ để họ có thể bò ra ngoài.
Nhưng họ không ngu ngốc đến mức thò đầu ra mà không suy tính.
Ít nhất, tên Elite điều khiển Generation 0.5 tin rằng Quenser và Heivia đã chết. Miễn là hắn còn nghĩ vậy, hắn sẽ không tiếp tục bắn. Đây là cơ hội duy nhất để họ phản công.
"Nhưng chúng ta làm gì đây? Hắn tưởng ta chết thì tốt rồi, nhưng cứ thế này hắn sẽ đi tàn sát những ngôi làng gần đó mất!"
"Cậu thấy hỏa lực của nó rồi đấy. Đấu trực diện thì chỉ có chết. Cách duy nhất là phá hủy lò phản ứng qua cái cổng kết nối đó."
"Cậu có thấy hỏa lực đó không!? Chúng ta không có thời gian ung dung đi cắm dây điện như đang sạc xe điện đâu! Làm thế nào tiếp cận được!?"
"Không cần đến gần. Ta chỉ cần đưa được điện đến đó. Lại đây."
Quenser hé đầu ra khỏi khe nứt trên mái.
Trong màn đêm u tối, cậu thấy hình dáng khổng lồ của Object. Hơn 70 khẩu súng phụ của nó khẽ chuyển động, nhưng có vẻ chúng không hề tìm kiếm mục tiêu.
"Nó đang tiếp tục khởi động trước khi tiến ra tấn công các ngôi làng sao? Đồ chết tiệt."
"Có thể lò phản ứng vẫn chưa ổn định sau lần khởi động đầu tiên. Đi thôi."
"Này, cậu vẫn chưa nói kế hoạch của mình là gì mà!"
Quenser bò ra khỏi phần mái nứt vỡ và trườn trên đó. Cậu muốn di chuyển nhanh hơn, nhưng làm vậy sẽ gây ra quá nhiều tiếng động. Một khi Object phát hiện ra là hết.
May mà các camera là hệ thống cảm biến chính của nó. Chúng tiếp nhận âm thanh khá tệ. Tuy vậy, hơn 70 chiếc camera vẫn là vấn đề lớn, họ chỉ còn cách hòa mình vào bóng đêm mà trốn khỏi ánh nhìn của tên Elite.
Cuối cùng, Quenser tới được nơi từng là bức tường bên của trạm bảo trì.
Tại đó, những khối tụ điện hình công-te-nơ xếp thành hàng. Hầu hết đã bị mái nhà nghiền nát, nhưng vẫn còn vài cái hoạt động được.
Heivia bò theo sau và thì thầm.
"Cậu định cầm dây điện đó rồi lao thẳng đến Generation 0.5 à!? Cậu muốn chết thật đấy!?"
"Không phải thế. Này, quanh đây có nước không? Bể chứa, vòi cứu hỏa gì cũng được. Chỉ cần đủ nước để tạo thành một vũng dưới đất!"
"Cậu đang nói cái qu…Khoan, chẳng lẽ cậu định…!?"
"Đúng thế. Đoạn dây điện bị nối với cái cổng đó đang bị kéo lê trên mặt đất. Nếu ta tạo ra một vũng nước thật lớn rồi cho dòng điện chạy qua, nó sẽ truyền vào dây đó và đi thẳng vào lò phản ứng của Generation 0.5!"
Đột nhiên, họ nghe thấy một âm thanh phát ra từ khẩu pháo chính của Generation 0.5.
"Chết tiệt, nó phát hiện ra chúng ta rồi!"
"Quenser, đằng kia! Có bể chứa nước kìa!"
Generation 0.5 hẳn muốn kết liễu họ bằng pháo chính, nên nó cố tình xoay cả thân mình lại.
Ngay lúc đó, Quenser cắm kích nổ điện tử vào một quả Hand Axe và ném hết sức về hướng Heivia chỉ.
Ở đó có một bồn chứa nước rỉ sét. Nó không nằm trên mái mà đặt trên một tháp bằng thép riêng.
Ngay khi quả bom sắp chạm vào bồn nước, Quenser kích nổ.
Ầm vang dữ dội, chiếc bồn nổ tung, kéo theo cả cái tháp đổ sập xuống.
Nhưng…
"Nó trống trơn! Chẳng lẽ đó chỉ là đạo cụ để ngụy trang sao!?"
"!"
Trong khi đó, Object Generation 0.5 đã quay xong nòng pháo về phía họ.
Một tiếng nghiến khẽ vang lên, khẩu coilgun chính hoàn thành công đoạn ngắm cuối cùng.
Thế là hết.
Cùng lúc đó, tháp thép rơi sập xuống đất. Nó chỉ là mô hình để đánh lừa vệ tinh, nhưng cú rơi đó đã xé toạc lớp đất bên dưới. Bụi đất bắn tung lên, bay vụt qua đầu hai người.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Có vẻ nó đã làm vỡ một ống nước ngầm. Một cột nước khổng lồ phun vọt lên từ mặt đất, đó chắc chắn không phải ống nước sinh hoạt bình thường. Dòng nước phun cao vài chục mét rồi đổ ầm xuống khắp khu vực.
(Có thể là đường ống công nghiệp? Họ dùng máy phun nước để cắt các bộ phận của Object chăng?)
Thực ra thì Quenser không quan tâm họ dùng nó để làm gì.
Nước đổ xuống như thác và tràn khắp mặt đất, làm ướt dây cáp đang thả từ thân Generation 0.5 với các khối tụ điện khổng lồ trong tòa nhà bị nghiền nát.
"Chạyyy đi!"
Quenser hét lên, cậu quay lưng và cắm đầu chạy khỏi Object.
Heivia lao theo ngay phía sau.
Không phải họ chạy trốn khỏi pháo coilgun của Generation 0.5.
Chạy bằng xe cũng chẳng thoát khỏi thứ đó được.
Họ đang chạy khỏi vũng nước đang lan rộng.
Và rồi, đường dẫn hoàn chỉnh giữa tòa nhà đổ nát và Generation 0.5 được hình thành.
Ngay sau đó, một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Ban đầu, Quenser tưởng như mặt đất đã phát ra một luồng sáng chói lòa.
Nhưng sự thật không phải vậy. Lượng điện năng khổng lồ tích trữ trong các tụ điện lớn đã lan qua vũng nước trên mặt đất. Trong nháy mắt, nó phóng đi hơn 200m dọc mặt đất và đánh thẳng tới Generation 0.5.
Mục tiêu chính của nó là sợi dây cáp đang bị kéo lê dưới đất. Hai, ba phần mười dòng điện cao áp đó đã đi vào Object và cưỡng chế kích hoạt các bộ phát laser dùng để gia nhiệt lò phản ứng.
Phần thân chính của Object phồng lên từ bên trong.
Nhưng Quenser không có thời gian để tiếp tục quan sát.
Heivia lao tới đè cậu xuống và dùng tay che mắt cậu lại.
"Đồ ngốc! Muốn đui luôn à!"
Ngay trước khi Quenser hiểu ra ý cậu ta, một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Cùng lúc đó, một luồng sáng trắng lóa xuyên qua tay của Heivia, đâm thẳng vào võng mạc Quenser. Tầm nhìn và ý thức của cậu bị nuốt chửng bởi sự trắng xóa tuyệt đối đó. Một cơn đau buốt xuyên qua tai và cắm thẳng vào não. Quenser còn cảm giác như có chất lỏng đang trào ngược ra. Cậu không biết mình bị thương ở đâu, nhưng chắc chắn là cậu đã chảy máu.
Cậu không biết bao lâu sau tầm nhìn mới dần trở lại.
Có lẽ cậu đã bất tỉnh vài lần trước đó.
Đến cả điều đó cậu cũng không dám chắc.
"Quenser! Mở mắt ra đi, Quenser!"
Heivia lay mạnh cậu. Cuối cùng, Quenser chậm rãi mở mắt.
Cậu lờ mờ thấy gương mặt Heivia.
"Generation 0.5… Sao rồi…?"
"Hề, nhìn đi."
Heivia hất cằm chỉ về phía trước.
Quenser nhìn theo, và cậu thấy Object của Oceania bị xé toạc từ bên trong. Khối cầu đồ sộ nở tung như một bông hoa khổng lồ, hơn 70 khẩu pháo của nó văng tứ tán và cắm trên mặt đất. Lò phản ứng phát nổ khiến toàn bộ vũng nước lớn biến mất, tất cả đã bị bốc hơi. Dòng nước phun từ đường ống công nghiệp cũng dừng lại. Có thể phần ống bị vỡ đã nóng chảy rồi tự hàn kín trở lại.
Không cần phải nói cũng biết điều gì đã xảy ra với gã lãnh đạo ngu xuẩn ngồi trong đó.
Dù có ghế phóng thoát hiểm đi nữa, hắn cũng sẽ bị nướng chín khi còn đang trôi lơ lửng dưới dù.
"Kết thúc rồi."
"Ừ. Không chỉ là một hay hai Object nữa. Chiến tranh ở Châu Đại Dương, đến đây là chấm dứt."
Hai người ngồi phệt xuống đó một lúc lâu với đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Rồi cuối cùng, họ đứng dậy.
Và cùng lúc, cả hai đồng thanh.
"Bây giờ thì đến lượt xử cái tên nghị viên chết tiệt đó."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
