Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 27

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Vol 1 (Đã Hoàn Thành) - Chương 1: Những người lính vô danh trói chặt Gulliver - Cuộc chiến diễn ra trên vùng Alaska băng tuyết (Phần 10-11-12)

Chương 1: Những người lính vô danh trói chặt Gulliver - Cuộc chiến diễn ra trên vùng Alaska băng tuyết (Phần 10-11-12)

Phần 10

Cơn bão tuyết tựa như những lưỡi dao sắc lướt qua và rạch một vết xước đau buốt lên mặt cậu.

Sắc trắng tràn ngập trông tầm nhìn của cậu chỉ khiến nỗi bất an trong lòng cậu thêm nặng nề.

Lớp tuyết dày níu chặt lấy đôi chân Quenser như một đầm lầy không đáy, nhưng cậu vẫn tuyệt vọng tiếp tục chạy với hai tay siết chặt khẩu súng trường.

Đã 6 tháng ở tiền tuyến, nhưng đối với cậu, lần này mới thực sự là lần đầu tiên cậu chạy trên một chiến trường.

Mục tiêu của cậu là cứu Công chúa.

Cậu không có lý do gì phải chiến đấu với Object. Trên thực tế, nếu chạm trán với nó, cậu còn không có tư cách làm kẻ địch của nò. Cậu ước mình có thể tiếp cận từ một điểm mù nào đó của Object để cứu cô ấy, nhưng…

(Ở đâu?)

Khẩu súng trên tay cậu lạnh như một tảng băng.

Quenser nghiến chặt răng mà chịu đựng cơn đau buốt nơi đầu ngón tay và nhìn quanh.

(Chết tiệt! Cô ấy ở đâu vậy chứ!?)

Cậu chắc chắn là màn hình đã chỉ tới khu vực này, nhưng cậu không hề thấy bóng dáng của cô gái Elite đâu cả. Có phải binh lính địch đã bắt cô đi rồi không? Hay là cậu đọc sai bản đồ và đến nhầm chỗ?

(Khốn kiếp… Làm sao mình có thể sống sót 6 tháng ở nơi này mà còn không biết xác định vị trí của bản thân trên bản đồ chứ?… Rốt cuộc mình đã dựa dẫm vào người khác đến mức nào rồi?)

Quenser cắm một sợi cáp vào ống ngắm của khẩu súng. Đầu kia của sợi cáp nối với một chiếc tai nghe nhỏ, nó là loại dùng cho một bên tai. Cậu nhét nó vào tai phải và vận hành khẩu súng xa lạ này bằng những ngón tay run rẩy.

Theo lời Heivia, khẩu súng này có microphone để dò tìm kẻ địch.

(…)

Quenser chậm rãi xoay tròn tại chỗ, tai cậu tập trung vào chiếc microphone nhô ra gần nòng súng như một lưỡi lê. Khi hướng microphone về mọi phía, cậu nghe thấy một âm thanh rất khẽ truyền qua tai nghe.

"Bên này…?"

Do không được huấn luyện bài bản, cậu cầm khẩu súng theo cách mà cậu đã từng thấy người khác làm rồi bước đi về phía phát ra âm thanh ấy.

Khi cậu tiến lại gần, âm thanh khe khẽ ấy dần dần rõ hơn.

Cuối cùng, nó bắt đầu nghe giống như tiếng người nói, điều đó khiến Quenser hoảng hốt trốn vội sau những tảng đá gần đó.

Cậu chỉ thò mỗi khuôn mặt ra ngoài.

Qua màn tuyết trắng bị gió cuốn loạn, cậu nhìn thấy những bóng người.

Cậu đoán họ ở cách cậu khoảng 100m. Ở khoảng cách ấy, cậu không thể nhìn rõ khuôn mặt của đối phương, nhưng cậu có thể thấy ba hoặc bốn thân hình vạm vỡ đang vây quanh một dáng người thấp bé. Dáng người thấp ấy đang quỳ gối một cách gượng gạo với hai tay đặt sau đầu.

(Công chúa! Chết tiệt, rốt cuộc cô ấy vẫn bị bắt!)

Quenser rụt đầu lại sau tảng đá rồi nhanh chóng quan sát xung quanh.

Cậu không thấy bóng dáng khổng lồ của Object đâu cả.

Có lẽ nó đã quay lại để truy sát những người sống sót sau khi Elite đã bị bắt.

Trong một khoảnh khắc, Quenser đã nghĩ đây có thể là một cái bẫy, rằng ngay khi cậu hành động, pháo plasma bất ổn định sẽ bắn tới từ khoảng cách. Nhưng rồi cậu nhận ra điều đó khó mà xảy ra được. Họ đâu cần dùng cả một cỗ Object để giăng bẫy cậu, và một Object khổng lồ như thế cũng chẳng cần phải bày mưu tính kế để đối phó với một con người nhỏ bé. Nó chỉ việc nghiền nát cậu mà thôi.

Có lẽ nỗi sợ hãi đã khiến ‘bộ cảm biến nguy hiểm’ trong đầu cậu không còn hoạt động bình thường nữa.

Object đáng sợ đến mức cậu bắt đầu nghĩ tới cả những câu chuyện phi thực tế.

Dù sao đi nữa, nếu bình tĩnh lại và suy nghĩ…

(Object không có ở đây.)

Một lần nữa, Quenser cảm nhận rõ trọng lượng của khẩu súng trường trong tay mình.

Cậu lại thò đầu ra để quan sát tình hình thêm lần nữa.

(Nếu mình xử lý được bốn tên kia, mình có thể cứu được Công chúa!)

Một cảm giác khó chịu khác, không phải nỗi sợ Object bắt đầu siết chặt lấy trái tim cậu.

Cậu phải ‘xử lý’ bốn tên đó.

Với khẩu súng trong tay, dĩ nhiên ‘xử lý’ có nghĩa là bắn và giết bốn con người ấy. Quenser không có đủ sự thành thạo để khống chế họ mà không bắn trúng chỗ hiểm, còn đạn của khẩu súng này thì lại đủ sức xé toạc cả một chi nếu trúng vào đó. Dù trúng chỗ nào, họ cũng sẽ chết vì sốc.

Cậu thật sự có thể giết họ sao?

Cậu có thể giết bốn người để cứu lấy một đồng đội không?

(Khốn kiếp!)

Cậu dùng tay còn lại nắm chặt lấy những ngón tay đang run rẩy không kiểm soát được.

Hàm răng cậu va vào nhau lập cập không ngừng.

(Đây là chiến trường. Giết chóc vốn là điều bình thường ở đây! Vì đã giao phó mọi cuộc chiến cho Object bất khả chiến bại… chẳng lẽ đây chính là thứ mà mình đã dồn hết lên vai cô ấy sao!?)

Trong nỗ lực tuyệt vọng để tự ép mình tạo ra chút dũng khí, Quenser đấm mạnh vào đùi mình rồi cưỡng ép bản thân nâng khẩu súng lên. Thế nhưng, ngay khi nhìn qua ống ngắm, cậu bắt đầu choáng váng. Cậu kìm lại cơn buồn nôn và bằng cách một nào đó, cậu vẫn cố gắng ngắm bắn.

Mục tiêu của cậu là người lính nam đứng gần Công chúa nhất.

Cậu đặt tâm ngắm ngay chính giữa đầu của người mà không hề hay biết gì.

Giờ thì chỉ cần bóp cò.

Thế nhưng, như thể đã bị đông cứng hoàn toàn, ngón tay đặt trên cò súng của cậu không sao nhúc nhích được.

(…Là con người.)

Trong lúc cố nén cơn buồn nôn xuống, hình ảnh trong ống ngắm rung lên bần bật.

(Không phải mấy bia tập bắn hình người trong thao trường. Đây là con người thật. Là một người lính giống như bọn mình, họ cũng đã bị làm cho tê liệt bởi hòa bình nhờ được Object bảo vệ, và họ chỉ mong được trở về quê hương trong bình yên…)

Cậu không thể bắn được.

Ngay khi nhận ra điều đó, cậu nghe thấy một âm thanh kỳ lạ vang lên trong tai nghe.

Đó là tiếng được thu bởi micro của khẩu súng.

Đó là những lời thốt ra từ chính miệng người lính mà cậu đang chĩa súng vào.

"Ê, thử kiểm tra độ bền của bộ đồ đặc biệt của Elite đi. Khi Object quay lại, ta trói tay con nhỏ đó vào nó bằng dây thừng rồi để nó kéo lê phía sau. Thử nghiệm là xem lúc về tới căn cứ thì nó còn mặc đồ hay đã trần truồng."

Quenser không khỏi sững lại khi nghe những lời đó.

Rồi cậu nghe thấy tiếng cười cùng giọng của một tên lính khác.

"Trượt trên tuyết như thế thì nó sẽ thành thành thịt nát rồi còn gì?"

"Ừ, nhưng nếu về tới căn cứ chính rồi mà nó vẫn chưa chết thì sao? Định kiểm tra cái thân thể tuyệt vời của Elite không? Tôi nghe mấy thằng ở phòng tra tấn than phiền vì dụng cụ của tụi nó sắp rỉ sét hết do lâu không dùng đấy."

Không, không phải là cử động của cậu đã dừng lại.

Mà là cơn run rẩy của cậu đã biến mất.

Cả cảm giác buồn nôn, thứ vốn gây ra sự run rẩy của cậu cũng biến mất.

Trái tim cậu trở nên trống rỗng và lạnh lẽo.

Cậu tắt micro, như thể đang chặn đứng những lời nói của đám lính kia.

Một ý nghĩ mới hình thành trong đầu Quenser.

Cậu đã không thể bóp cò vì nghĩ rằng họ là con người.

Nhưng…

Họ có thật sự là con người sao?

Một tiếng nổ chát chúa vang lên, và trước cả khi Quenser kịp nhận ra đó là do ngón tay mình đã bóp cò, viên đạn từ khẩu súng trường đã thổi bay đầu của một tên lính đang cười sằng sặc. Mặc kệ cái xác không đầu đang đổ gục xuống, Quenser hét lớn.

"Cúi xuống!"

Elite sẽ hiểu ý nghĩa của những lời đó trước, hay là những binh sĩ địch đứng xung quanh cô bé nhận ra nó trước?

Ngay khi cô gái lao người ngã xuống lớp tuyết dày, Quenser nhanh chóng bóp cò liên tục và bắn từng viên đạn ở chế độ bán tự động. Với trình độ huấn luyện ít ỏi của mình, cậu không tin rằng bản thân cậu có thể kiểm soát được độ giật của khảu súng nếu bắn liên thanh. Dù vậy, binh sĩ địch cũng không đứng yên cho cậu bắn trúng. Gần như theo phản xạ, họ quay nòng súng về phía phát ra tiếng hét và nổ súng đáp trả.

Chỉ là Quenser nhanh hơn họ một chút.

Cậu không hề nhắm bắn cẩn thận mà chỉ muốn quét sạch mọi thứ trước mặt, nên cậu vừa bóp cò liên tục vừa lia nòng súng từ phải sang trái. Những viên đạn được bắn ra với nhịp đều đặn, tạo thành một ‘hàng rào tử thần’ ở tầm ngang thắt lưng. May mắn là cậu đã đánh úp được họ. Máu đỏ bắn tung lên không trung, từng người lính ngã gục xuống tuyết.

(Có khi mình làm được thật…!)

Tuy nhiên, hai tên lính địch đã lập tức nằm rạp xuống đất và tránh khỏi làn đạn. Do lực giật của khẩu súng, Quenser đứng bật thẳng người lên, và cậu thấy một trong những kẻ còn sống đang quỳ gối, hắn ta đang chĩa súng về phía cậu. Trong khi Quenser còn đang hoảng hốt, Công chúa đã lao tới quật ngã hắn. Trong cuộc giằng co ở cự ly gần, tên lính ấy không thể nổ súng. Quenser không khỏi lo lắng, nhưng sự lo lắng đó hóa ra lại thừa. Công chúa cầm một xiên kim loại dùng để nấu ăn, một thứ có trong bộ dụng cụ sinh tồn tiêu chuẩn cùng với băng cứu thương và cần câu nhỏ và đâm mạnh vào hông tên lính.

Tên lính cuối cùng còn lại lập tức tìm cách tránh xa Công chúa, nhưng hắn sơ ý nhô người lên quá cao. Ngay sau đó, hắn bị một viên đạn từ khẩu súng của Quenser bắn trúng và ngã gục xuống.

Mọi chuyện đã kết thúc.

Ít nhất thì Quenser đã nghĩ như vậy.

Tên lính bị Công chúa đâm xiên kim loại vào hông đã bóp cò khẩu súng của hắn trong lúc đổ gục xuống. Có lẽ hắn không hề cố ý, nhưng nó lại vô tình kích hoạt cò súng phóng lựu gắn dưới nòng. Nòng súng lúc đó đang chĩa về một hướng ngẫu nhiên… và trùng hợp thay, đó lại là hướng của Quenser.

Quả đạn nổ nặng nề bay theo một quỹ đạo hình vòng cung thay vì đường thẳng.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Quenser không kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

Ngay sau đó, vụ nổ đã hất văng cậu đi, và một cơn đau kỳ lạ len lỏi khắp phần trên cơ thể của cậu. Một màu trắng tràn ngập tầm nhìn của cậu. Ban đầu, cậu nghĩ đó là bầu trời, nhưng thực ra là mặt đất phủ đầy tuyết. Phải mất một lúc cậu mới nhận ra mình đang nằm nghiêng trên tuyết.

(Chuyện gì… đã xảy ra với mình?)

Ngay khi câu hỏi đó lóe lên trong đầu cậu, toàn bộ sức lực đã rời bỏ cơ thể cậu.

Cậu cố gắng cử động bàn tay đã cứng đờ như bị co rút, nhưng báng súng đã trượt khỏi tay. Cánh tay cậu rơi phịch trở lại lớp tuyết.

Cuối cùng, cậu bắt đầu cảm nhận được cơn đau nhói dâng lên từ bụng và ngực.

(Chết tiệt, chuyện gì vừa xảy ra vậy? Bọn chúng đều chết cả rồi sao? Mình không bỏ sót tên nào chứ? Không có ai đứng dậy nữa, đúng không?)

Không còn tiếng súng vang lên nữa.

Là cậu đã giết hết bọn chúng, hay chúng đã bỏ chạy, hay là chúng cho rằng việc kết liễu cậu chỉ tổ lãng phí đạn dược? Bị vùi trong tuyết như thế, Quenser không thể nào biết được chuyện gì đang diễn ra.

(Kh…)

Cậu cố nhìn vào những vết thương của mình, nhưng cơ thể cậu lại không chịu nghe theo ý muốn.

Trong khi đó, ngay cả ý thức của cậu cũng dần không còn hoạt động bình thường nữa.

(Còn Công chúa thì sao…?)

Cậu đã đi xa đến vậy để cứu cô gái ấy, thế mà giờ đây, cậu thậm chí còn không có chút sức lực nào để xác nhận xem cô ấy còn sống hay không.

Ý thức của cậu chìm dần vào bóng tối.

Ngay cả cơn đau vừa dâng lên cũng tan biến.

Phần 11

Cậu nghĩ mình nghe thấy ai đó đang gọi tên mình.

Trước mắt cậu là một cảnh tượng kỳ lạ, không hẳn là bóng tối, nhưng cũng chẳng hề rực rỡ sắc màu. Nó giống như những hình ảnh từ hai con mắt được ghép lại một cách vụn vỡ mà không qua quy trình xử lý của não bộ. Trong khi Quenser mất hẳn cảm giác thăng bằng, buồn nôn đến mức choáng váng và chỉ có thể ngây người nhìn cảnh tượng đó, cậu chắc chắn đã nghe thấy có người gọi tên mình.

"Này, tỉnh lại đi, Quenser! Đừng ngủ nữa! Tỉnh lại!"

"Heivia…?"

Quenser lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc.

Cơ thể cậu hẳn là đã lún xuống tuyết, nhưng cậu hoàn toàn không còn cảm giác gì nữa.

"Tại sao? Chẳng phải cậu đã chạy trốn rồi à?"

"Im đi. Tớ không còn lựa chọn nào khác."

Heivia đang đeo một ống phóng tên lửa chống tăng bằng dây đeo. Hẳn cậu ta cũng biết nó chẳng giúp ích được gì, nhưng có lẽ cậu vẫn muốn mang theo càng nhiều hỏa lực càng tốt. Quenser nhận ra cơ thể Heivia vẫn đang run rẩy.

Cũng dễ hiểu, nỗi sợ hãi đối với Object không phải thứ có thể dễ dàng xóa bỏ được.

Dù vậy, Heivia vẫn đuổi theo Quenser.

"Tớ bị trúng đạn rồi à…?"

"Đồ nghiệp dư này. Quả lựu đạn không nhắm thẳng vào cậu, nó chỉ làm văng mảnh đá từ một tảng đá gần đó thôi. Phần trên cơ thể cậu bị trúng mảnh đá bắn ra. Nếu là mảnh đạn thật từ lựu đạn thì thịt cậu đã bị xé nát rồi. Chúng được thiết kế để làm như vậy đấy."

"Ra vậy. Đúng là thảm hại thật… Chỉ bị vài vết trầy mà đã ngất đi vì sợ rồi sao?"

Quenser cố gượng dậy, nhưng cậu rên lên khi cảm thấy một áp lực mạnh đè lên ngực mình. Có vẻ cú sốc tinh thần từ cuộc đụng dộ trước đó lớn đến mức khiến tim cậu đã co thắt quá mức. Cậu ho khan và cuối cùng cũng kéo được cơ thể mình ra khỏi đống tuyết.

"Chết tiệt! Công chúa đâu rồi? Cô ấy bị bắt đi trong lúc tớ bất tỉnh à?"

"Cậu đang nói cái gì vậy? Cậu thắng rồi. Cậu đã hạ gục hết đám đó, nên đừng lo. Nhìn đi, anh hùng. Công chúa mà cậu cứu đang ở ngay kia kìa."

"Vì sao…?"

Giọng cô run rẩy, cô không thể giữ được sự bình tĩnh trước những cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực.

"Vì sao anh lại đến cứu tôi…?"

Rồi sau đó, những suy nghĩ thật sự của cô tuôn trào ra, như thể có một lỗ hổng vừa được mở ra trong tim cô.

Hoặc có lẽ, cô đã cảm nhận được điều gì đó khiến bản thân không muốn tiếp tục dối trá nữa.

"Anh không phải người được sinh ra để chiến đấu. Anh không phải Elite. Anh không được bảo vệ bởi lớp giáp dày như hầm trú hạt nhân… vậy tại sao anh lại đến đây?"

Quenser lặng lẽ suy nghĩ về những lời ấy.

Trong giọng nói của cô gái ấy có thứ gì đó sâu sắc hơn rất nhiều so với vẻ bề ngoài mà cô vẫn thường thể hiện.

"Và trong lòng tôi… tôi đã chế giễu anh."

Những lời nói ấy vẫn tiếp tục được tuôn ra.

Có lẽ điều này không hề thích hợp với một phi công Elite của Object, trụ cột của sức mạnh quân sự, và theo một nghĩa nào đó, là biểu tượng của cả quốc gia.

"Tôi chế giễu anh vì anh luôn cần tôi bảo vệ, và vì nếu không có Object thì tất cả các anh đều sẽ chết!"

Nhưng chính sự ‘không thích hợp’ ấy lại khiến cô trông vô cùng… con người.

Quenser chợt nhận ra hình ảnh quá đỗi trong trẻo của cô trước đây không giống như nước suối tự nhiên, mà nó lại giống nước máy, sạch sẽ nhưng vương mùi clo.

"Tôi muốn phủ nhận điều đó! Tôi muốn có một suy nghĩ đúng đắn hơn! Nhưng những ý nghĩ khủng khiếp ấy cứ luôn hiện lên trong đầu tôi! Vậy thì tại sao… tại sao anh lại đến cứu tôi chứ!?"

Quenser và Heivia nhìn nhau.

Rồi họ lại nhìn về phía cô gái Elite.

Nhìn cô gái đã đánh mất vai trò của mình cùng với sự sụp đổ của Object.

"Ý nghĩ khủng khiếp gì chứ? Đó là sự thật mà."

"Hả…?"

"Tôi đã cố học càng nhiều về Object càng tốt, nhưng chỉ đến hôm nay, khi thật sự đối đầu với nó, tôi mới hiểu ra. Chúng là quái vật, một con quái vật đúng nghĩa. Vậy thì ai là người đã luôn chiến đấu đơn độc suốt thời gian qua để bảo đảm những con quái vật đó không tràn tới và hủy diệt căn cứ của chúng ta?"

Cô gái nhìn Quenser với ánh mắt ngỡ ngàng.

Khoảng thời gian dài bị chôn trong tuyết cùng cú sốc tinh thần vẫn chưa tan đã khiến gương mặt cậu cứng đờ, nhưng Quenser vẫn cố điều khiển những cơ mặt tê dại của mình để nở một nụ cười.

"Nhưng từ giờ thì không còn nữa."

Quenser vừa nói vừa nhặt khẩu súng trường rơi gần đó.

Cậu rút băng đạn trống rỗng ra và thay bằng băng mới mà Heivia vừa đưa cho.

So với một Object, khẩu súng này là một thứ vũ khí nhỏ bé đến thảm hại.

Cầm nó trong tay, Quenser đối diện với cô gái và nở một nụ cười thực sự… tệ hại.

"Cô không cần phải chiến đấu một mình nữa. Còn lý do gì để cô thật sự phải làm thế không?"

Cô gái dường như không biết phải phản ứng ra sao.

Cô là Elite, là phi công của một trong những cỗ máy chiến tranh khổng lồ được gọi là Object.

Có lẽ là vì trước giờ chưa từng có ai nói với cô những lời như vậy.

Cô đã bị đặt lên vai gánh nặng của vô số sinh mạng, chiến thắng là điều hiển nhiên mà cô phải đạt được, và thậm chí còn bị ngầm đe dọa rằng nếu thất bại thì cô sẽ mất tất cả. Dưới những điều kiện ấy, cô đã liều mạng chiến đấu. Chính vì thế, dù có bị tổn thương đến mức nào, dù trong lòng chất chứa bao nhiêu bất an, cô cũng chưa từng lên tiếng phản đối cuộc chiến cô độc đó.

Cô gái dường như vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận lời Quenser nói.

Ánh mắt bối rối của cô chuyển sang phía Heivia, nhưng cậu ta chỉ nhún vai.

" Tôi chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ là Quenser nói rằng một mình cô thì không đủ làm mồi nhử, và câu đó làm tôi tỉnh ra. Tôi nhận ra là cậu ta hoàn toàn đúng, nên nếu không chuẩn bị một mồi nhử cho ra hồn thì tất cả chúng ta đều sẽ chết. Rồi thì… ừm… như tôi đã nói, tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác."

Nói xong, Heivia liếc nhìn xung quanh một cách thản nhiên.

"Giờ thì, công chúa và chàng hiệp sĩ ơi. Có vẻ chúng ta không thể nán lại đây lâu hơn được nữa."

"…?"

Quenser không khỏi cau mày, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu đã hiểu ra ẩn ý của Heivia.

Sự can đảm giả tạo của cậu ta đang che giấu nỗi sợ hãi trước âm thanh như mây giông đang dần áp sát từ xa, đó là tiếng động đặc trưng của Object khi nó di chuyển.

"Đi thôi! Lúc nãy, khi cậu bắn hạ đám lính đó thì đã làm ầm ĩ một phen lên. Object của chúng chắc chắn đã phát hiện ra động tĩnh và đang tiến về phía này!"

Tiếng hét của Heivia đã cắt ngang khoảnh khắc ấm áp ấy.

Họ đã quay trở lại địa ngục.

Trò chơi đuổi bắt giữa sống và chết với con Object cao hơn 50m lại một lần nữa bắt đầu.

"Chết tiệt! Giờ thì chúng ta phải đi đâu đây!?"

Tuyết sâu níu chặt lấy chân cậu, nhưng Quenser vẫn liều mạng chạy tiếp. Đáp lại, Heivia hét lớn hết mức có thể, như thể muốn xua tan nỗi sợ trong lòng.

"Phải thuộc lòng bản đồ khu vực chiến đấu chứ! Phía trước khoảng 50m có một cái hang! Nếu vào được đó, chúng ta có thể thoát khỏi con Object khổng lồ kia!"

50m.

Trên mặt đường trải nhựa, dù có mang đầy đủ trang bị, họ cũng có thể vượt qua khoảng cách đó trong vòng 10 giây.

Nhưng lớp tuyết dày đã kìm hãm tốc độ của họ, trong khi Object địch dùng tĩnh điện để lướt đi một cách êm ái. Chuyển động của nó khiến mặt đất bên dưới trông như đang tự trượt đi và đưa thân hình khổng lồ ấy tiến thẳng về phía họ.

Nó còn cách khoảng 3km nữa, nhưng đối với thứ vũ khí khổng lồ ấy, chừng đó chẳng khác gì một bước chân.

"Nó đang chĩa pháo plasma về phía này!"

Giọng cô gái Elite vang lên sắc lạnh trong gió tuyết.

(Với hệ thống ngắm bắn của Object đó, không đời nào mà chúng sẽ không bắn trúng ở cự ly này. Hay là… chúng vẫn còn do dự, chưa quyết định có nên bắt sống Công chúa hay không?)

Khoảng cách đến hang đá bỗng bị kéo dài ra một cách kỳ lạ, như thể con đường đang cố tình trêu ngươi họ.

(Đúng là tra tấn cô ấy có thể moi ra thông tin tuyệt mật về Object của ta… nhưng phản ứng này lại chẳng ăn khớp gì với đám lính ban nãy!)

Nỗi sợ khiến Quenser cảm thấy bắp chân mình như sắp bị chuột rút, nhưng cậu không thể dừng lại, cậu phải chạy.

"Này, Quenser! Cậu là công binh đúng không!? Có mang thuốc nổ không!?"

Heivia hét lên.

"Tớ có khoảng 5kg C4 thường!"

"Hả!? Tiêu chuẩn phải là 10kg chứ!?"

"Tớ thấy thật ngu ngốc khi lúc nào cũng vác theo thứ vô dụng đó! Với lại số này là loại dùng cho công trình dân dụng! Không ăn thua gì với Object đâu!"

"Đưa đây! Nhanh lên, đưa hết cho tớ! Cả kíp nổ nữa!"

Khi họ áp sát miệng hang, Quenser ném một khối dẻo như đất sét với kích cỡ bằng một chai keo xịt tóc. Khối bom được bọc trong lớp phim trong suốt. Heivia không thèm tháo lớp phim ra mà cài thẳng bộ thu tín hiệu kích nổ xuyên qua lớp phim rồi cắm mạnh kíp điện vào. Sau đó, cậu ta quăng nó ngay cạnh cửa hang.

Những vũ khí chủ lực của Object, các pháo plasma bất ổn định đang chậm rãi xoay nòng, khóa chặt về hướng của họ.

Nhưng trước khi ngọn lửa hủy diệt kia kịp phun ra, Heivia đã lao vào trong hang, Quenser lập tức theo sau, cô gái Elite bị trượt chân vì tuyết, thân hình nhỏ bé của cô loạng choạng, nhưng cô cũng kịp xoay người và biến cú ngã thành một cứ lăn người và trượt vào trong hang đá.

Quenser hoảng hốt đỡ lấy cô rồi quay sang hét lớn với Heivia.

"Này, chúng ta định làm gì đây!? Nếu nó bắn plasma thẳng vào hang thì chúng ta chết chắc! Dù hang có phân nhánh như thế nào đi nữa, không khí bên trong cũng sẽ bị nung nóng! Cả cái hang này sẽ biến thành lò nướng!"

"Đó là lý do ta cần C4!"

Heivia gào lên.

"Tránh ra! Đi sâu vào trong!"

Heivia thúc giục họ tiến lên, và Quenser nửa kéo nửa dìu cô gái Elite chạy sâu vào lòng hang. Khi đã đi được chừng 10m, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Quenser.

Rốt cuộc Heivia định làm gì với khối C4 đó?

Có thể cậu ta định kích nổ nó đúng vào lúc Object áp sát cửa hang. Nhưng Quenser không tin điều đó sẽ gây ra chút tổn hại nào cho cỗ máy đó. Lớp giáp của Object có thể hứng chịu cả một, hai quả tên lửa hạt nhân mà vẫn trơ trơ, một khối thuốc nổ như vậy có nghĩa lý gì?

"Xin lỗi nhé. Tớ đã quyết định đem vận may ra đánh cược ngay từ đầu."

Ngay sau đó, cậu ta nhấn công tắc kích nổ từ xa.

Một tiếng gầm long trời lở đất vang lên.

Trần hang sụp xuống ngay trong một khoảnh khắc, đá và băng tuyết đổ ập xuống như cơn mưa ngày tận thế, bịt kín hoàn toàn lối vào.

Đúng vậy, đó thực sự là một canh bạc.

Thứ nhất, nếu hang này không có lối thoát khác, thì họ vừa tự tay chôn sống chính mình.

Thứ hai, đó chính là làn sóng xung kích bị nén chặt tràn ngược vào trong hang.

Vì vụ nổ đó, Quenser cảm thấy như thể màng nhĩ của mình sắp nổ tung.

Phần 12

Sau khi men theo lòng hang thêm một đoạn, họ bắt gặp một nhánh rẽ, và chẳng bao lâu sau, họ đã tìm thấy một lối ra khác. Vừa bước ra ngoài, cả ba lập tức vùi kín cửa hang bằng tuyết. Họ đã từng nghĩ đến việc cho nổ C4 để bịt hẳn lối này, nhưng một vụ nổ như thế sẽ thu hút sự chú ý của Object.

Con quái vật khổng lồ ấy không thể chui vào hang, vì thế, rất có thể những binh lính bằng xương bằng thịt sẽ được phái đi lục soát. Họ muốn kẻ địch tin rằng mình vẫn còn mắc kẹt đâu đó trong hang động tối tăm kia.

Quenser và hai người còn lại ẩn mình trong khu rừng lá kim bên ngoài. Ban đầu, Quenser nghĩ rằng nấp sau mấy thân cây gầy guộc thì có ích gì trước cái lạnh cắt da của vùng đất băng giá này, nhưng chỉ cần tránh được gió mùa đông thôi cũng đủ để khiến thân nhiệt của cậu tăng lên hẳn.

Vừa nhai khẩu phần lương khô có mùi vị như làm từ cục tẩy, Quenser vừa liếc nhìn về phía cửa hang đã bị chôn vùi.

"Có vẻ như chúng vẫn chưa tìm ra chúng ta đi đâu."

 Cậu nói.

"Tôi vẫn nghe thấy tiếng gầm như sấm vọng lại."

Cô gái Elite căng tai lắng nghe, rồi đưa khẩu phần nhỏ lên miệng bằng cả hai tay.

"Object đó chắc vẫn còn ở gần đây."

Nghe vậy, Quenser cũng dồn sự chú ý vào âm thanh xa xăm ấy.

"Rất có thể với chúng, việc xử lý một Elite có thể lái Object là ưu tiên hàng đầu. Chừng nào việc lục soát chưa kết thúc, nó chắc chắn sẽ chưa rời đi."

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc những đồng đội đang bỏ chạy của họ sẽ thoát khỉ cảnh bị tàn sát, ít nhất là cho tới khi nhóm của Quenser bị phát hiện, hoặc kẻ địch bỏ cuộc.

Heivia vẫn đeo trên vai ống phóng tên lửa chống tăng xách tay nặng nề nhưng vô dụng ấy.

"Này, nếu địch đã mất dấu rồi, chẳng phải chúng ta có thể nhân cơ hội này mà biến mất sao?"

"Có thể, nhưng như vậy thì phe mình sẽ bị giết sạch khi đối phương leo qua núi."

"Chết tiệt!"

Heivia liền chửi thề.

Cô gái Elite cắn nhẹ một góc miếng lương khô vuông vức rồi nói.

"Nhưng anh thật sự nghĩ chúng ta có thể tiếp tục làm mồi nhử cho tới khi mọi người thoát được sao?"

"Nếu làm vậy thì chúng ta chắc chắn sẽ chết. Chỉ cần một tên địch thoáng thấy bóng dáng chúng ta thôi, chúng sẽ gọi Object đến và trút hỏa lực từ pháo plasma ấy xuống chỗ này! Ngay cả việc ló mặt ra để làm mồi nhử cũng là điều không thể!"

"Vậy anh định nói là… cứ chạy sao?"

"Đúng vậy! Tôi vừa nói thế còn gì! Ngay cả Object của Công chúa cũng không thể đối đầu với con quái vật kia! Vậy thì chúng ta lấy cái gì ra mà làm được chuyện ấy chứ!?"

Công chúa không khỏi cúi đầu khi thất bại của mình bị nhắc đến.

"…Là vì thiết bị đột nhiên kích hoạt. Tôi cần một chút thời gian để hủy chế độ ấy, và Object đã tấn công đúng lúc tôi đang làm việc đó."

"Thiết bị? À, là thiết bị an toàn."

Về cơ bản, đó là một cơ chế tự hủy. Object là một khối khổng lồ chứa đầy bí mật quân sự, nên tất nhiên phải có cách để bảo đảm những bí mật đó không rơi vào tay kẻ địch. Nếu các cảm biến phát hiện rằng nó không còn khả năng vận hành nữa, dù vẫn chưa chịu tổn hại chí mạng, Object của Công chúa sẽ phun một loại khí đặc biệt dùng cho pháo plasma bất ổn định vào khoảng không giữa lớp giáp và lò phản ứng rồi kích nổ tất cả.

"Chuyện đó không quan trọng. Đừng có nói mấy thứ vô nghĩa để trốn tránh vấn đề ngay trước mắt nữa! Chúng ta phải nghĩ ra cách đối phó với cái con bọ nước chết tiệt đó!"

"Cậu vẫn định chạy trốn sao? Có thể cậu sẽ sống sót đấy, nhưng cả đời sau của cậu sẽ sống trong ám ảnh! Cậu là quý tộc, đúng không? Trở thành kẻ sống sót duy nhất sẽ bị xem là nỗi nhục nhã. Cậu sẽ chẳng bao giờ được kế vị gia tộc, và cuộc đời cậu sẽ lao dốc nhanh hơn cậu tưởng đấy!"

" Thế thì rốt cuộc tớ phải làm cái quái gì đây!?"

"Cứ thế này thì hoặc là chết ngay trên chiến trường, hoặc chết dần chết mòn khi trở về quê nhà! Nếu không muốn vậy, chúng ta phải làm gì đó với thứ kia!"

Cả ba đều chìm vào im lặng, họ bị làm khó trước một câu hỏi đau đầu. "Làm thế nào?"

Quenser ném miếng lương khô vô vị cuối cùng vào miệng.

Cậu nhìn sang hai người còn lại, và một ý nghĩ chợt lóe lên.

"Tớ là một học viên đang học để trở thành người thiết kế Object, cậu là phân tích viên chuyên tìm ra những yếu tố có thể dẫn tới chiến thắng trước Object, còn cô là một Elite điều khiển Object. Nếu là ba chúng ta…"

"Này, cậu đùa đấy chứ? Tớ có linh cảm rằng tớ biết cậu đang nghĩ gì, nhưng làm ơn nói là cậu đang đùa đi."

"…Chúng ta đâu còn lựa chọn nào khác."

Quenser đáp lại với gương mặt cứng đờ của kẻ đã bị dồn vào đường cùng.

"Chúng ta phải tìm cho bằng được một điểm yếu nào đó của cái Object được cho là bất khả chiến bại ấy."

Và rồi, Quenser cùng hai người còn lại men theo sườn núi bằng đường bộ, quay trở lại cửa hang mà họ đã cho nổ bằng C4.

Cậu ẩn mình trong lớp tuyết dày, đưa khẩu súng trường ra qua những khe hở giữa các thân cây.

Cậu không chuẩn bị bắn kẻ địch.

Cậu đang dùng ống ngắm thay cho ống nhòm.

Bởi đối tượng mà Quenser đang quan sát là Object, trong trường hợp này, khẩu súng cũng chẳng có tác dụng gì cho lắm.

"…Này, đừng bật chế độ hồng ngoại. Nếu nó phát hiện có bức xạ, nó sẽ thổi bay chúng ta bằng pháo plasma đấy."

Heivia, người nằm sấp bên cạnh thì thầm những lời cảnh báo thừa thãi. Đó chỉ đơn giản là biểu hiện của sự căng thẳng tột độ từ cậu.

Mà cũng chẳng có gì lạ.

Họ đang cách Object khoảng 300m, nếu bị phát hiện thì họ sẽ không có đường sống sót, họ chỉ có thể bị tàn sát không thương tiếc. Chỉ riêng âm thanh trầm đục như mây giông đang lan truyền qua mặt đất cũng đủ khiến tim họ thắt lại vì sợ hãi.

"Nó đang làm gì vậy?"

"Dò tìm bằng ra-đa?… Không. Thứ đó có thể tìm được xe tăng hay tiêm kích, nhưng chắc là nó không phát hiện được con người."

"Có vẻ như nó đang cố kết nối với vệ tinh. Nhưng tín hiệu lại không truyền được."

Cô gái Elite bổ sung.

"À, đúng rồi. Trước đó có tên lửa gây nhiễu được bắn ra với mục đích phục vụ cho khí tượng. Nó đã rải các hạt gây nhiễu trong mây, biến mây tự nhiên thành một màn chắn chống vệ tinh khổng lồ."

Nếu Object có thể sử dụng vệ tinh thì họ đã bị phát hiện ngay tức khắc. Lúc này, Quenser bỗng cảm thấy biết ơn sâu sắc khoản tiền thuế bị phung phí đó.

"Được rồi, tổng hợp lại những gì chúng ta biết đi."

Cậu nói với đôi mắt vẫn dán vào ống ngắm của súng trường.

Heivia nhìn Object qua ống ngắm của tên lửa chống tăng và cố giữ giọng nói nhẹ nhàng.

"Object của địch có mật danh là Water Strider. À, đó chỉ là tên chúng ta đặt cho nó. Không biết phía họ phát triển nó dưới cái tên gì."

"Cái tên đó đến từ mấy cái chân kia."

Cô gái Elite nói, cô ngồi xổm bên cạnh Quenser và quan sát Water Strider bằng mắt thường.

Quenser điều chỉnh khẩu súng và tập trung quan sát phần chân của Object.

Thân chính của Water Strider là một khối cầu khổng lồ. Từ đó, bốn chiếc chân giống côn trùng vươn xuống mặt đất.

Nó di chuyển bằng cách trượt chứ không phải bước đi. Nó lướt trên mặt đất giống như bọ nước lướt trên mặt hồ, vì thế mà có biệt danh ấy.

"Có vẻ như nó đã trượt trên mặt đất bằng tĩnh điện. Về cơ bản, nguyên lý đó giống Object của cô, Công chúa, nhưng nhờ bốn cái chân ấy, nó có thể tự điều chỉnh để di chuyển trơn tru trên địa hình gồ ghề hơn rất nhiều."

Quenser đặc biệt chú ý đến phần tiếp đất ở chân của nó.

00e3bd26-f152-4850-a86a-6acfbe5256b9.jpg

Công chúa tiếp tục tiếp lời cậu.

"Tĩnh điện chỉ dùng để làm cho Object ấy nổi lên. Còn lực đẩy để di chuyển thì là nhờ vào thứ khác. Object của tôi dùng laser để kích nổ không khí, nhưng Water Strider thì dùng chính những cái chân đó mà trực tiếp đạp lên mặt đất."

Xét ở khía cạnh ấy, Water Strider thực sự đang chuyển động như một con bọ nước ngoài đời thực. Tuy nhiên, để đảm bảo trọng lượng khổng lồ của nó không dồn lên một chân duy nhất rồi bị nghiền nát bởi chính mình, hẳn là vô số phép tính phức tạp cùng những điều chỉnh tỉ mĩ đã được thực hiện trong từng khoảnh khắc. Những cái chân ấy bắt buộc phải chạm đất trong tích tắc, vừa đủ để bật đi.

Suy nghĩ đến đó, Quenser tiếp tục phân tích.

"Về bản chất, phương thức dùng tĩnh điện này là một phương pháp cùng gia phả với tàu đệm khí, thổi áp lực xuống phía dưới để nổi trên bề mặt. Vậy thì, thay vì phá hủy Object, liệu chúng ta có thể khoét mặt đất dưới chân nó không? Nếu tạo ra đủ độ chênh lệch địa hình, lực nâng của cơ chế đó sẽ không thể phân bố đều, và có lẽ nó sẽ không thể trượt đi nữa."

"Nó vẫn có thể đi bộ bằng bốn chân kia nếu cần, nếu một chân bị kẹt, nó chỉ việc kéo lên thôi. Cùng lắm thì nó chỉ dừng lại được khoảng 10 giây, từng đó chẳng đủ để vô hiệu hóa cái gì cả. Với lại, pháo plasma và toàn bộ hỏa lực khác của nó vẫn hoạt động bình thường. Chúng ta chỉ biến một pháo đài di động thành một pháo đài bất động thôi. Ngay khi nó nhận ra chúng ta đang tiếp cận để phá chân của nó, nó sẽ thổi bay chúng ta trong nháy mắt. Cách đó chỉ có tác dụng nếu chúng ta chấp nhận hi sinh để cứu Froleytia và những người khác… mà thật lòng thì tớ không muốn chết kiểu đó."

"Vậy thì…"

Cô gái Elite chuyển ánh nhìn từ những chiếc chân của Water Strider lên dàn vũ khí chính gắn trên phần đỉnh.

"Chúng ta có thể khiến nó tự bắn trượt không? Nếu chỉ có Object mới có thể tiêu diệt Object, thì nếu dùng chính sức mạnh của nó…"

"Chỉ khi chúng ta còn Object của mình, chứ cái tên lửa bé tẹo này thì còn không đủ làm xước lớp pháo của nó."

Cậu ta gõ nhẹ vào ống phóng tên lửa xách tay như thể đó chỉ là một mảnh sắt vô dụng.

Không thể phá chân.

Cũng không thể phá pháo.

Vậy thì chỉ còn lại…

"Chúng ta phải xử lý thân chính của nó."

Quenser nói, mắt cậu vẫn dán chặt vào khối cầu khổng lồ qua ống ngắm. "Nhưng chẳng phải đó là nơi cứng nhất sao? Đó là một bức tường dày không khác gì hầm trú ẩn hạt nhân bao quanh lò phản ứng khổng lồ đấy. Làm sao chúng ta có thể xuyên qua được thứ đó?"

"Chúng ta có phụ tùng dự phòng cho Object của mình mà, đúng không? Trong đó chắc phải có phụ tùng cho vũ khí chính chứ? Chỉ hỏa lực của Object mới có thể phá hủy Object, vậy nếu có được một khẩu pháo của nó thì có thể dùng được, đúng không?"

"Cậu có biết lò phản ứng của Object có công suất lớn đến mức nào không?"

Quenser lắc đầu, nụ cười đắng chát hiện lên trên gương mặt cậu.

"Nó tạo ra lượng năng lượng đủ để nuôi hơn 100 vũ khí, những thứ vũ khí mà ngay cả tàu sân bay chạy bằng năng lượng hạt nhân thông thường cũng không thể cung cấp đủ. Những lò phản ứng đó là kết tinh tối thượng của công nghệ loài người. Chúng được chế tác thủ công bởi khoảng 300 kỹ thuật viên, với trình độ mà ngay cả máy móc tiên tiến cũng không thể thay thế được. Cậu định lấy đâu ra một nguồn năng lượng để thay thế lò phản ứng ấy?"

Quenser tiếp tục dội thêm nước lạnh vào ý tưởng của Heivia.

"Và cho dù chúng ta có một lò phản ứng để dùng đi nữa, thì những vũ khí đó vốn được thiết kế để khai hỏa khi gắn trên một Object cao 50m và nặng 20000 tấn. Chỉ riêng sóng xung kích từ railgun hay coilgun cũng đủ giết chết chúng ta khi nó khai hỏa, còn nhiệt bức xạ từ laser hay plasma thì sẽ thiêu chúng ta thành tro… Thật ra thì một khẩu pháo plasma bất ổn định chắc sẽ tự văng đi như tên lửa nếu ta khai hỏa."

"Tớ chỉ nói bừa thôi mà, chết tiệt. Với lại cái Water Strider khốn kiếp đó đã phá hủy toàn bộ khu bảo dưỡng của chúng ta rồi, cho mấy trò kiểu này không dùng được đâu."

Nhưng rồi, cả hai cùng im lặng.

"Khoan đã."

"Ừ."

Cô gái Elite tỏ ra đầy bối rối khi thấy hai chàng trai rời mắt khỏi ống ngắm và trao nhau một ánh nhìn ẩn ý.

"Dù không thể phá hủy Object đó, thì khu căn cứ của chúng vẫn do con người vận hành."

"Thứ đó dù có là quái vật thì rốt cuộc nó vẫn là một vũ khí. Nếu không được bảo dưỡng định kỳ, nó cũng sẽ phải dừng lại, đúng không?"

Ba người rời xa Water Strider, men theo sườn núi mà đi xuống. Họ vòng ra phía sau khu căn cứ bảo dưỡng của Water Strider.

Họ đang ẩn mình trong một tháp kim loại rỉ sét.

Có lẽ nó từng được dựng lên làm tháp canh trong giai đoạn xây dựng căn cứ, khi hệ thống ra-đa còn chưa hoàn chỉnh. Giờ đây, sau khi căn cứ đã đi vào hoạt động, nó bị bỏ hoang, và Quenser cùng hai người kia đã tận dụng sự lãng quên ấy.

Núp sau những tấm kim loại chống đạn gắn quanh tháp, họ nhìn vào khu căn cứ bảo dưỡng của địch trải rộng trước mắt. Diện tích của nó chừng 500m vuông.

"Này, cậu có nhận ra không?"

Heivia thì thầm khi cả bọn đang nhìn vào căn cứ địch.

"Ừ, ra-đa ở đây nhiều một cách bất thường. Thậm chí có thể nói, cả căn cứ này gần như được xây bằng ra-đa."

Phần lớn các tòa nhà bằng bê tông dày đặc đều là khu bảo dưỡng cho Water Strider hoặc là các cơ sở ra-đa hỗ trợ cho Object. Ngoài bản thân Object ra, nơi này hầu như không có lực lượng quân sự nào. Căn cứ này được xây dựng dựa trên một học thuyết đơn giản: Object đồng nghĩa với chiến tranh, vì thế mà mọi thứ đều phải xoay quanh nó.

"Không chỉ không có xe tăng hay tiêm kích chiến đấu, mà ngay cả xe bọc thép hay xe vận tải binh sĩ cũng không thấy. Mấy chiếc xe rải rác kia trông giống máy kéo để cào tuyết hơn."

"Có lẽ họ đã loại bỏ mọi thứ không cần thiết và chỉ giữ lại những gì phục vụ cho việc bảo dưỡng Object và ra-đa để cắt giảm chi phí bảo trì cho các phương tiện khác."

"Đúng là bỏ tiền thuế ra để duy trì mấy chiếc xe tăng lỗi thời ấy thì nghe cũng ngớ ngẩn thật…".

Rất có thể, ngoài Water Strider ra, lực lượng quân sự duy nhất tại khu căn cứ địch chỉ là bộ binh. Và khi nhắc đến bộ binh…

"Thật ra cũng chẳng có gì lạ."

Quenser nói tiếp với giọng trầm xuống.

"Một sinh viên chưa từng thật sự cầm súng thì không thể hạ 4 binh sĩ chính quy được. Mấy tên đó chắc chỉ là nhân viên bảo dưỡng. Họ không ngờ lại có cơ hội bắt sống một Elite như vậy nên mới vội vàng gom một đội lính không chuyên ra truy đuổi cô ấy."

"Dù có được huấn luyện hay không thì chúng cũng là những kẻ khốn nạn mà cậu đã giết. Dù sao thì điều đó cũng không thay đổi sự thật rằng cậu là hiệp sĩ đã cứu Công chúa."

Việc tạm thời tạo được khoảng cách với Object đã khiến tâm trạng của họ đã khá hơn hẳn.

"Tuy nhiên, nếu họ buộc phải đưa cả lính bảo dưỡng ra tiền tuyến, thì có thể đoán được rằng họ chẳng còn bao nhiêu binh sĩ chính quy nữa. Nếu chúng ta xử lý được cái Object khổng lồ đó, Froleytia và những người đang rút lui có lẽ cũng đủ sức quét sạch phần còn lại."

"Vấn đề là làm thế nào để xử lý cái Object ấy."

Cô gái Elite nói.

Quenser nhìn về phía công trình lớn nhất trong khu căn cứ, có lẽ đó là khu bảo dưỡng chính.

"Hình như mái và tường của nó có thể mở ra?"

"Cũng dễ hiểu thôi. Object là phương tiện chiến đấu duy nhất của họ. Nếu bị tấn công trong lúc bảo dưỡng thì sẽ là thảm họa. Tớ cá là họ đã thiết kế để một số pháo vẫn có thể hoạt động được ngay cả khi đang sửa chữa nhằm đáp trả khi bị tấn công."

"Nhưng nếu Object vẫn đang vận hành, thì họ bảo dưỡng nó kiểu gì?"

"Water Strider có hơn 100 vũ khí mà. Ngay cả khi dừng một nửa để bảo dưỡng, họ vẫn còn 50 khẩu. Như vậy thì lúc nào họ cũng duy trì được hỏa lực tối thiểu."

Quenser lắng nghe, đồng thời đảo mắt nhìn lại toàn bộ khu căn cứ.

"Vậy, chúng ta nên cho nổ tung thứ gì?"

Quenser vừa suy tính cấu trúc của từng tòa nhà, vừa nhìn hai người đồng đội. "Thứ gì nếu bị phá hủy sẽ khiến đối phương gặp rắc rối lớn nhất?"

"Cậu đã biết rồi mà, đúng không? Là mấy cái chân. Chắc chắn phải có một cái kho nào đó lưu giữ các phụ tùng thay thế cho chân của Water Strider."

"?"

Cô gái Elite trông có vẻ bối rối, nhưng Quenser thì gật đầu đồng tình.

"Ngay cả khi toàn bộ khối cầu khổng lồ đó đang lơ lửng, thì áp lực dồn lên các chân vẫn sẽ rất lớn. Với một bề mặt phẳng khổng lồ như kiểu tàu đệm khí đã đủ tệ rồi, đằng này nó chỉ dùng phần mút của 4 cái chân."

"Theo hồ sơ chiến đấu của chúng ta, cái Water Strider chết tiệt đó luôn quay về căn cứ để bảo trì mỗi 12 tiếng. Rất có thể là để đại tu mấy ‘đôi guốc thủy tinh’ ở chân nó. Việc liên tục tạo ra năng lượng đủ để làm cho thứ khổng lồ đó lơ lửng chắc chắn sẽ làm tan chảy các bộ phận kim loại."

"Object của tôi cũng dùng tĩnh điện, nhưng nó có thể hoạt động nửa năm mà không cần phải thay linh kiện. Tôi nhớ điều đó vì thông thường, nó được thay cùng với hộp gắn kèm chứa khí thải nén từ lò phản ứng JPlevelMHD."

"Là do diện tích tác dụng, đúng không? Bề mặt phẳng dùng để lơ lửng ở phần đáy của khung gầm hình chữ Y ngược rộng tới vài chục mét, nên gánh nặng không bị dồn vào một điểm. Nhưng Water Strider chỉ lơ lửng bằng phần mút của 4 cái chân, nên nó bị hao mòn nhanh hơn rất nhiều. Đó chính là sự khác biệt lớn giữa việc phải thay linh kiện nửa ngày một lần và nửa năm một lần."

"…Nếu là nửa ngày, vậy có nghĩa là dù chúng ta phá hủy cơ sở đó thì Water Strider vẫn sẽ đuổi theo chúng ta thêm 12 tiếng nữa sao?"

"Đúng, nếu nó vừa mới thay ‘đôi guốc thủy tinh’ bằng cái mới. Nhưng đã một thời gian tương đối rồi kể từ lần thay gần nhất, và nó còn phải chịu áp lực lớn hơn bình thường khi vừa chiến đấu với Object của Công chúa. Tớ đoán là hệ thống chân của nó giờ đã bị quá nhiệt nghiêm trọng. Thật ra, việc nó chưa quay về căn cứ ngay lúc này đã là điều đáng ngạc nhiên rồi."

"Vậy nếu chúng ta cho nổ tung mấy phụ tùng dự phòng đó…"

Cô gái lẩm bẩm.

"Nó sẽ không thể thay thế được nữa. Object sẽ làm cháy phần chân của nó và không thể di chuyển được nữa. Ngay cả khi nó cố ép mình tiếp tục hoạt động trong tình trạng đó, lớp giáp bền bỉ của nó cũng sẽ giữ lại nhiệt và làm tan chảy hệ thống của nó từ bên trong."

"Chúng ta không thể phá hủy Object, nhưng sẽ có thể thoát khỏi mối đe dọa đó."

"Điều đó có nghĩa là chúng ta phải nghĩ ra cách lẻn vào căn cứ."

Cô gái Elite nói.

Quenser và Heivia nhìn sang cô Công chúa nhỏ bé, và cô tiếp tục.

"Với tư cách là một Elite điều khiển Object, tôi có một ý tưởng về cách mà chúng ta có thể lén vượt qua mạng lưới ra-đa của họ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!